TIN TỨC GIÁO HỘI

Sứ điệp Thượng HĐGM kỳ thứ 12
gửi Cộng đoàn Dân Chúa

G. Trần Đức Anh OP chuyển ư

Mến chúc anh chị em ” b́nh an cũng như bác ái và niềm tin từ Thiên Chúa Cha và Chúa Giêsu Kitô. Nguyện xin ân sủng ở cùng tất cả những người yêu mến Đức Giêsu Kitô Chúa chúng ta bằng một t́nh yêu không hư nát ”. Với lời chào nồng nhiệt và đầy yêu thương như thế, thánh Phaolô đă kết thúc Thư ngài gửi cho các tín hữu Kitô thành Ephêsô (6,23-24). Cũng với những lời ấy chúng tôi, các nghị phụ Thượng Hội Đồng Giám Mục, nhóm khóa họp thường kỳ thứ 12 tại Roma, dưới sự hướng dẫn của Đức Thánh Cha Biển Đức 16, mở đầu sứ điệp này gửi tới chân trời mênh mông của tất cả những người thuộc các miền trên thế giới đang theo Chúa Kitô như những môn đệ của Ngài và tiếp tục yêu mến Chúa bằng t́nh yêu không hư nát. Chúng tôi tái đề nghị với họ tiếng nói và ánh sáng của Lời Chúa, lập lại lời mời gọi xưa kia: ” Lời này rất gần với bạn, ở nơi miệng và trong con tim của bạn, để bạn mang ra thực hành ” (Dnl 30,14). Chính Thiên Chúa sẽ nói với mỗi người: ” Hỡi con người, tất cả những lời Ta nói với ngươi, hăy đón nhận vào ḷng và hăy lắng nghe bằng tai ” (Ed 3,10). Giờ đây, chúng tôi đề nghị với tất cả một cuộc hành tŕnh thiêng liêng qua 4 giai đoạn, từ vĩnh cửu vô cùng của Thiên Chúa, dẫn chúng ta đến tận gia cư và dọc theo nẻo đường thành thị của chúng ta”.

Tiếng nói của Lời: Mạc Khải

1. ” Thiên Chúa đă nói với các ngươi giữa lửa hồng: các ngươi nghe tiếng nói, nhưng các ngươi không thấy h́nh dạng nào, không có ǵ khác ngoài tiếng nói !” (Dnl 4,12). Chính Môisê nói, khi gợi lại kinh nghiệm mà Israel đă trải qua trong cảnh cô độc cam go ở sa mạc Sinai. Tại đó, Chúa tự giới thiệu không phải như một ảnh hay h́nh nhân, hoặc tượng giống như con ḅ vàng, nhưng “như một âm thanh của lời nói”. Đó là một tiếng nói xuất hiện ngay từ đầu công tŕnh tạo dựng khi màn thinh lặng của hư vô bị xé toang: ” Từ khởi thủy... Thiên Chúa nói: Hăy có ánh sáng! Và đă có ánh sáng... Từ khởi thủy đă có Lời.. và Lời là Thiên Chúa.. Tất cả được tạo thành nhờ Người và nếu không có Người th́ chẳng có ǵ đang hiện hữu được tạo thành ” (St 1,1.3; Ga 1,1.3). Tạo vật không nảy sinh từ cuộc chiến giữa các thần minh như huyền thoại cổ xưa của miền Mesopotamie đă dạy, nhưng vạn vật được tạo thành từ một lời nói chiến thắng hư vô và tạo nên sự hữu. Tác giả Thánh Vịnh ca lên: ” Từ lời nói của Chúa, trời được tạo thành, từ hơi thở miệng Ngài tất cả đạo binh của Ngài.. v́ Ngài đă nói và mọi sự liền có, Ngài truyền và mọi sự hiện hữu” (Tv33,6.9). Và Thánh Phaolô về sau lập lại: ” Thiên Chúa ban sự sống cho kẻ chết và kêu gọi những sự chưa có đi vào hiện hữu” (Rm 4,17). Thế là chúng ta có được mạc khải đầu tiên ”có tính chất vũ trụ” làm cho toàn thể thụ tạo giống như một trang bao la mở ra trước toàn thể nhân loại, và trong đó ta có thể đọc được sứ điệp của Đấng Tạo Hóa: ” Trời xanh tường thuật vinh quang Thiên Chúa, không trung loan báo việc tay Ngài làm. Ngày qua mách bảo cho ngày tới, đêm này kể lại với đêm kia. Chẳng một lời lẽ, chẳng nghe thấy âm thanh, mà tiếng vang đă dội khắp hoàn cầu và thông điệp loan đi tới chân trời góc biển ” (Tv 19,2-5).

2. Nhưng Lời Chúa cũng ở nơi căn cội của lịch sử loài người . Người nam và người nữ là ” h́nh ảnh giống Thiên Chúa ” (St 1,27) và v́ thế họ mang trong ḿnh dấu vết Thiên Chúa, họ có thể đối thoại với Đấng Tạo Hóa và cũng có thể xa ĺa và chối bỏ Ngài do tội lỗi. Bấy giờ, Lời Chúa cứu vớt và xét xử, thấu nhập vào các tế bào lịch sử với những thăng trầm và các biến cố: ” Ta đă thấy, Ta đă thấy lầm than của dân Ta ở Ai Cập. Ta đă nghe tiếng kêu của họ.. phải, ta biết những lo âu của họ. Ta xuống để giải thoát họ khỏi tay người Ai Cập và đưa họ từ miền đất này tiến về một miền đất xanh tươi và rộng lớn ” (Xh 3,7-8). V́ thế có sự hiện diện của Chúa trong những biến cố của loài người, các biến cố này, qua hoạt động của vị Chúa Tể lịch sử, được ghi vào trong một ư định cứu độ cao cả hơn, để ” mọi người được cứu thoát và nhận biết chân lư ” (1 Tm 2,4).

3. V́ vậy Lời Chúa, hiệu năng, sáng tạo và cứu độ là nguồn gốc của vạn vật và lịch sử, công tŕnh sáng tạo và cứu chuộc. Chúa đến gặp nhân loại và tuyên bố: ”Ta đă nói và ta đă làm!” (Ed 37,14). Nhưng c̣n một giai đoạn nữa mà tiếng nói của Chúa vượt qua: đó là giai đoạn lời được viết ra, Graphé hoặc Graphai, các Sách Thánh, như Tân Ước nói với chúng ta điều đó. Ông Môisê đă từ đỉnh núi Sinai đi xuống ”tay cầm hai bia đá ghi chứng từ, những tấm bia được viết hai mặt. Những tấm bia đó là công tŕnh của Thiên Chúa, chữ viết là bút tích của Thiên Chúa ” (Xh 32, 15-16). Và chính Môisê truyền cho Israel phải giữ ǵn và viết lại những ”bia chứng từ ấy”: ” Ngươi hăy viết trên đá tất cả những lời của luật này, bằng chữ thật rơ ràng” (Dnl 27,8).

”Kinh Thánh là 'chứng từ' của Lời Chúa dưới h́nh thức chữ viết, là văn kiện tưởng niệm theo qui luật, lịch sử và văn chương, làm chứng biến cố mạc khải sáng tạo và cứu độ. V́ thế, Lời Chúa đi trước và đi xa hơn Kinh Thánh, Kinh Thánh cũng được Thiên Chúa linh hứng, và chứa đựng Lời Chúa hiệu năng (cf 2 Tm 3,16). Chính v́ thế, đức tin của chúng ta không có trọng tâm là cuốn Kinh Thánh mà thôi, nhưng là lịch sử cứu độ và một nhân vật là Chúa Giêsu Kitô, Lời Thiên Chúa nhập thể làm người và là lịch sử. V́ thế, người đọc Kinh Thánh luôn luôn cần có sự hiện diện của Chúa Thánh Linh, Đấng dẫn đến chân lư toàn vẹn (Ga 16,13). Đây chính là đại Truyền Thống, là sự hiện diện hữu hiệu của Thánh Thần chân lư trong Giáo Hội, là người giữ ǵn Kinh Thánh, được Huấn Quyền Giáo Hội giải thích chính Với Truyền thống, ta đi đến sự hiểu biết, giải thích, thông truyền và làm chứng về Lời Chúa. Chính thánh Phaolô, khi công bố kinh Tin Kính đầu tiên của Kitô giáo, đă xác nhận ḿnh ”truyền lại” điều đă nhận được từ Truyền Thống (1 Cr 15,3-5).

Trang trước

Trang sau