File "duongthoau.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/thien chua/Mentrongbot/DuongThoAu/duongthoau.htm
File size: 70.19 KiB (71878 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40">

<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta name="keywords" content="Men Trong Bột, Sách Suy niệm hằng ngày; Men Trong Bột, Sách Suy niệm hằng ngày">
<LINK rel="stylesheet" href="../../Suyniemmoingay/_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">

<title>Men Trong Bột, Sách Suy niệm hằng ngày</title>
<style>
<!--
 div.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-top:0cm;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:10.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Arial","sans-serif";
	}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-top:0in;
	margin-right:0in;
	margin-bottom:10.0pt;
	margin-left:0in;
	line-height:115%;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Arial","sans-serif";
	}
-->
</style>
</head>

<body background="../../Suyniemmoingay/_Images/Background.jpg">

<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFFF" style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt">
	<tr>
		<td>
		<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
		<font color="#0000FF" face="Verdana" size="4">MEN TRONG BỘT</font></b></p>
		<hr width="80%" align="right" color="#0000FF" style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt">
		</td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		<p class="MsoNormal" align="right" style="text-align: right; line-height: normal; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
		<span style="color: #FF0000">
		<font style="font-size: 8pt; font-style: italic">Linh mục Gioan Maria 
		Đoàn Phú Xuân, CMC</font></span></p>
		<div class="MsoNormal" align="right" style="text-align: right; line-height: normal; margin-bottom: .0001pt">
			<hr size="1" width="250" style="color:#66FF33" noshade style="color: #EA5393" align="right">
		</div>
		</td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify" style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 12pt">
		<p class="MsoNormal"><b>ĐƯỜNG THƠ ẤU THIÊNG LIÊNG (1)</b></p>
		<p class="MsoNormal">1. THẾ NÀO LÀ ĐƯỜNG THƠ ẤU THIÊNG LIÊNG</p>
		<p class="MsoNormal">Đó là cách thức cư xử của ta với Chúa trong tình 
		nghĩa Cha con; coi Chúa là người Cha thật dịu hiền, và ta như đứa con 
		thơ cậy nhờ mọi sự nơi Chúa, như bà mẹ rất tốt lành vậy.</p>
		<p class="MsoNormal">2. AI DẠY CON ĐƯỜNG NÀY?</p>
		<p class="MsoNormal">Chính Chúa dậy khi Ngài phán với các môn đệ: “Nếu 
		các con không trở nên như trẻ nhỏ, các con không vào được Nước 
		trời”(Mt.18,3). Chúa còn làm gương cho ta, khi Chúa tự trở nên một trẻ 
		thơ trong tay Đức Mẹ, ở Bêlem, ở Ai Cập, ở Nazareth.</p>
		<p class="MsoNormal">3. TẠI SAO CHÚA LẠI DẠY TA NÊN TRẺ THƠ?</p>
		<p class="MsoNormal">Vì đây là một lối nên thánh dễ dàng, vừa sức mọi 
		người, hợp với tâm tình chúng ta và rất đẹp lòng Chúa. Chúa là Cha, là 
		Mẹ ta vì Chúa dựng nên ta, cứu chuộc ta, nuôi dưỡng ta bằng mọi cách, và 
		ta thật là con Ngài, ta yếu đuối bất lực. Nếu không ở như trẻ nhỏ, ta 
		không làm được gì đẹp lòng Chúa.</p>
		<p class="MsoNormal">4. THẾ NÀO LÀ TRỞ NÊN TRẺ THƠ VỀ ĐÀNG THIÊNG LIÊNG?</p>
		<p class="MsoNormal">Con nít thì chỉ biết bám lấy mẹ nó, nhờ mẹ hoàn 
		toàn. Con nít không biết thù ghét oán giận, không biết kiêu căng phạm 
		tội, con nít không biết dối trá.</p>
		<p class="MsoNormal">Vậy trở nên trẻ nhỏ cho Chúa, nghĩa là phú thác mọi 
		sự cho Chúa, yêu Chúa tận tình, đơn sơ và chân thật, trong sạch, không 
		phô phang kiêu ngạo.</p>
		<p class="MsoNormal">5. CẦN THIẾT VÀ ÍCH LỢI TRỞ NÊN TRẺ NHỎ</p>
		<p class="MsoNormal">Con người quá kiêu ngạo, cậy mình và chối bỏ Chúa, 
		phải cấp tốc trở lại với Chúa, lệ thuộc vào Chúa trọn vẹn như đứa trẻ 
		nhờ vả mẹ nó.</p>
		<p class="MsoNormal">Theo con đường này, tâm hồn sẽ bình an vì Chúa và 
		Đức Mẹ lo hết; tâm hồn thật vui và lạc quan vì được Chúa yêu mến cách 
		riêng; tâm hồn thật trong sạch; vì đứa trẻ chỉ biết yêu mến, không có 
		tội; linh hồn được nhiều ơn thánh, ma quỉ không làm hại được vì Chúa 
		đích thân bảo vệ họ. Chúa sẽ dùng họ để làm nhiều việc lớn lao vì họ 
		không có ý riêng, luôn theo ý Chúa, nên Chúa tự do sử dụng họ để làm 
		việc vinh danh Chúa. Chỗ nào có linh hồn thơ ấu, chỗ đó được Chúa che 
		chở cách riêng, ai cũng phải quí chuộng một linh hồn đơn sơ thành thực, 
		khiêm tốn nên họ ở với ai cũng được.</p>
		<p class="MsoNormal">6. HAI TRỞ LỰC LỚN PHẢI THẮNG</p>
		<p class="MsoNormal">Muốn trở nên thơ bé phải thắng được tự ái, và ý 
		riêng. Ý riêng tự lo cho mình không cậy vào Chúa. Tự ái đưa mình lên, dễ 
		tức tối, dễ phô trương và không còn đơn thành nữa.</p>
		<p class="MsoNormal"><b><a name="ĐƯỜNG_THƠ_ẤU_THIÊNG_LIÊNG_(2)">ĐƯỜNG THƠ ẤU THIÊNG LIÊNG (2)</a></b></p>
		<p class="MsoNormal">1. CỐT YẾU CỦA ĐƯỜNG THƠ ẤU LÀ GÌ?</p>
		<p class="MsoNormal">Là yêu mến Chúa và tha nhân. Vì đứa trẻ nhỏ chỉ 
		biết yêu mẹ mình. Quấn quýt bên mẹ, không thể rời xa mẹ. Nó không theo 
		người lạ, réo mẹ gọi cả ngày. Đàng thiêng liêng cũng y như vậy. Chúa và 
		Đức Mẹ là Cha Mẹ của ta. Linh hồn thơ ấu phải luôn luôn bám lấy Chúa và 
		Mẹ Maria, sống thân mật với Chúa.</p>
		<p class="MsoNormal">2. TẠI SAO MẾN YÊU LẠI LÀ BẢN CHẤT CỦA ĐƯỜNG THƠ ẤU 
		THIÊNG LIÊNG?</p>
		<p class="MsoNormal">Vì linh hồn thơ ấu là con ngoan, con út của Chúa; 
		đứa con ngoan thì chỉ biết yêu ba má, vì mọi sự khác đã có ba má lo cho. 
		Hơn nữa, mười giới răn Chúa cũng chỉ gồm lại trong hai điều: yêu Chúa 
		hết lòng và yêu tha nhân hết mình. Mặt khác Chúa là Tình Yêu. Chúa chỉ 
		cần ta yêu mến ngài để được hạnh phúc. Ngài không thiếu thốn gì, không 
		cần gì nơi ta. Ngài chỉ đòi mỗi một điều duy nhất là dâng trọn con tim 
		cho Ngài.</p>
		<p class="MsoNormal">4. LÀM SAO BIẾT CHÚA YÊU TA TRƯỚC ĐƯỢC?</p>
		<p class="MsoNormal">Khi chưa có ta, Chúa đã dựng nên trời đất, cỏ cây, 
		hoa lá, cơm gạo, thịt thà, Chúa đã làm nên nắng mưa, khí, nước, không có 
		những thứ ấy ta không sống nổi. Chuẩn bị sẵn sàng rồi Chúa mới cho ta 
		sinh ra. Y như người mẹ, người cha đã sắm sẵn tã lót, sữa, thuốc, nôi 
		trõng và cả gia tài, rồi mới sinh con, để đứa con khỏi đói khát túng 
		thiếu. Chúa đã lập Giáo hội, đã chịu chết để lập công cho ta, Chúa đã để 
		sẵn Mình Thánh để nuôi linh hồn ta, đã lập chức linh mục để tha tội cho 
		ta, đã sắm sẵn ơn thánh để làm ta trở nên con Chúa, được hưởng gia tài 
		của Chúa tức là được phúc đời đời.</p>
		<p class="MsoNormal">5. NHƯ VẬY YÊU CHÚA LÀ ĐIỀU DỄ DÀNG VÀ HỢP LÝ</p>
		<p class="MsoNormal">Chúa đã yêu ta khi chưa có ta, đã chọn ta làm con 
		riêng Ngài luôn luôn bao bọc chở che, âu yếm nuôi dưỡng, tha thứ, nhịn 
		nhục, ân cần săn sóc ta như con nhỏ của Ngài. Lại cho Đức Mẹ làm Mẹ ta 
		nữa. Ta có yêu Chúa cũng là tự nhiên vì ai lại không yêu kẻ thương mình, 
		ai lại không biết ơn và quí mến kẻ làm ơn cho mình? Con tim ai mà không 
		muốn được yêu và yêu lại? Vì thế Chúa đòi ta yêu lại là điều hợp lý và 
		dễ dàng. Còn sung sướng cho ta nữa, vì ta có Chúa là Cha để mà yêu mến 
		và được yêu lại.</p>
		<p class="MsoNormal"><a name="ĐƯỜNG_THƠ_ẤU_THIÊNG_LIÊNG_(3)"><b>ĐƯỜNG THƠ ẤU THIÊNG LIÊNG (3)</b></a></p>
		<p class="MsoNormal">Yêu mến Chúa và Đức Mẹ, bác ái với anh em. Đó là 
		cốt yếu của đường thơ ấu. Nhưng phải làm gì để chứng tỏ ta yêu Chúa thật 
		lòng?</p>
		<p class="MsoNormal">1. ĐẶC TÍNH CỦA TÌNH YÊU</p>
		<p class="MsoNormal">Khi yêu ai thì muốn ở bên họ luôn, muốn thấy mặt; 
		muốn chiều ý họ, muốn bắt chước họ mọi cái, có gì cho họ hết, xa họ thì 
		nhớ, ai nói xấu về họ mình không thích.</p>
		<p class="MsoNormal">Yêu Chúa cũng y như vậy. Yêu Chúa là theo ý Chúa 
		mọi sự, yêu Chúa là nhớ Chúa luôn. Yêu Chúa là bắt chước Chúa, yêu Chúa 
		là không tíếc Chúa sự gì. Yêu Chúa là phục vụ Chúa trong mọi người.</p>
		<p class="MsoNormal">2. THẾ NÀO LÀ CHIỀU CHUỘNG CHÚA?</p>
		<p class="MsoNormal">Chiều ai là làm theo ý muốn của họ, không để họ 
		phải buồn, ân cần săn sóc, có khi đoán họ muốn là ta đã làm ngay, dù ý 
		ta không thích. Chiều Chúa cũng vậy. Khi biết Chúa thích gì ta làm y như 
		thế để Chúa hài lòng, dù phải hy sinh sở thích của riêng ta.</p>
		<p class="MsoNormal">3. LÀM SAO BIẾT CHÚA THÍCH GÌ?</p>
		<p class="MsoNormal">Nói chung thì cái gì tốt, cái gì thánh thiện là 
		Chúa thích. Trong thực tế khi ta nghĩ rằng Chúa thích thì ta phải làm, 
		phải nói, phải nghĩ như vậy. Vì thường Chúa dùng lương tâm để nói với 
		ta. Ý Chúa tỏ ra trong bổn phận hàng ngày, khi ta chu toàn bổn phận vì 
		mến Chúa, là Chúa hài lòng với ta. Ý Chúa còn tỏ ra trong mười giới răn 
		Chúa và các điều Giáo hội dậy. Ý Chúa tỏ ra qua các bề trên hợp pháp như 
		cha mẹ, chính phu, trong các điều phải lẽ, qua cha linh hướng. Ý Chúa 
		còn tỏ ra trong mọi biến cố to nhỏ: mưa nắng, bình an, chiến tranh, đau 
		khổ, bệnh hoạn, các thánh giá do người ta hay chính ta gây ra.</p>
		<p class="MsoNormal">4. VÂNG Ý CHÚA CÓ PHẢI LÀ THỤ ĐỘNG KHÔNG?</p>
		<p class="MsoNormal">Khi đau ốm phải chạy chữa, khi thất bại phải cải 
		tiến, khi bị oan ức, bóc lột được tranh đấu minh oan, thưa kiện nếu cần. 
		Nhưng tự đáy lòng phải nhẫn nại. Sẵn sàng theo ý Chúa nếu không thay đổi 
		được tình thế, không oán trách người gây ra cho mình. Tóm lại ta có 
		quyền và có bổn phận tránh sự dữ, tránh đau khổ, nhưng khi làm hết cách 
		mà không tránh được thì phải bằng lòng theo ý Chúa.</p>
		<p class="MsoNormal">5. KHI ĐÃ BIẾT Ý CHÚA MUỐN VẬY TA PHẢI LÀM SAO?</p>
		<p class="MsoNormal">Phải thờ lạy ý Chúa, cảm tạ ơn Chúa và nhẫn nại 
		tuân theo. Không phàn nàn chán nản, không oán trách trả thù. Cầu xin 
		Chúa cất chén đắng cho, nhưng luôn tuân theo ý Chúa, đừng bắt Chúa theo 
		ý mình.</p>
		<p class="MsoNormal">6. CHIỀU Ý CHÚA ĐƯỢC LỜI LÃI GÌ?</p>
		<p class="MsoNormal">Được đẹp lòng Chúa. Chúa làm cho ta nên dụng cụ 
		ngoan ngoãn trong tay Chúa để làm vinh danh Chúa và cứu các linh hồn. 
		Chúa cho ta bình an tâm hồn, can đảm vui tươi và được Chúa bênh đỡ đặc 
		biệt. Nhiều lúc đầu xem ra thua thiệt, thất bại, nhưng kết cục sẽ thành 
		công tốt đẹp và được Chúa chúc phúc đặc biệt, Chúa sẽ làm cho bại thành 
		thắng.</p>
		<p class="MsoNormal"><a name="ĐƯỜNG_THƠ_ẤU_THIÊNG_LIÊNG_(4)"><b>ĐƯỜNG THƠ ẤU THIÊNG LIÊNG (4)</b></a></p>
		<p class="MsoNormal">Yêu Chúa là chiều chuộng Chúa, chiều ý Chúa.</p>
		<p class="MsoNormal">1. TẠI SAO PHẢI CHIỀU Ý CHÚA?</p>
		<p class="MsoNormal">- Vì ý Chúa tốt lành: Chúa là Cha hiền, là Anh, là 
		Bạn, là Người Yêu, là Ân nhân, là Đấng cứu vớt ta. Chúa chỉ biết yêu và 
		thương, nên bao giờ cũng muốn và làm những điều có lợi cho ta, làm cho 
		ta được hạnh phúc.</p>
		<p class="MsoNormal">- Vì Chúa rất khôn ngoan: Chúa thấy trước cái gì 
		lợi cho ta, cái gì hại cho ta, nên Chúa chọn cho ta những điều hữu ích 
		cho linh hồn ta trước, cho mạng sống ta sau. Ta dốt nát, không khôn hơn 
		Chúa được nếu cứ thích theo ý ta.</p>
		<p class="MsoNormal">Muốn sự việc xảy ra như ý ta, thì rất tai hại cho 
		ta, và dại dột biết bao. Có nhiều điều trước mắt xem ra có lợi, nhưng về 
		lâu về dài sẽ thiệt hại, hay chỉ có lợi phần xác mà hại cho phần hồn. 
		Chỉ có Chúa mới sáng suốt, an bài tốt đẹp cho ta được.</p>
		<p class="MsoNormal">- Vì ý Chúa toàn năng: Chúa muốn sao nên vậy, không 
		ai cưỡng lại được, có vùng vằng giận dỗi, tức tối cũng không thoát được, 
		chi bằng cứ theo ý Chúa là hơn.</p>
		<p class="MsoNormal">2. CHIỀU THEO Ý CHÚA CÓ LỢI KHÔNG?</p>
		<p class="MsoNormal">Theo ý Chúa sẽ làm hài lòng Chúa. Có khi Chúa đưa 
		chén đắng cho ta, ta vừa giơ tay đón nhận, Chúa đã cất đi khỏi ta. Theo 
		Chúa sẽ được bình an vì biết chắc là mình sẽ nên thánh, sẽ được vui vẻ, 
		can đảm. Nếu ta làm theo ý Chúa, Chúa sẽ làm theo ý ta. Thế là có lợi 
		nhiều cho ta vậy.</p>
		<p class="MsoNormal">3. THẾ NÀO LÀ CHIỀU Ý CHÚA</p>
		<p class="MsoNormal">Là vui vẻ tuân theo, hay ít ra bằng lòng, Không 
		phàn nàn kêu ca, chán nản, hậm hực đổ lỗi cho thời tiết, cho số phận, 
		cho người này người kia.</p>
		<p class="MsoNormal">Ta có thể xin Chúa cất sự khó đi, nhưng luôn luôn 
		thêm vào câu: “Nhưng theo ý Cha, đừng theo ý con.”(Mt.26,39)</p>
		<p class="MsoNormal">4. CHÚA YÊU RIÊNG NHỮNG AI THEO Ý CHÚA</p>
		<p class="MsoNormal">Chúa gọi họ là anh em, chị em, và là mẹ Chúa. Chúa 
		cho họ vào Nước Trời vì những kẻ chỉ kêu: “Lạy Chúa, lạy Chúa” mà không 
		làm theo ý Chúa, Chúa chẳng biết họ là ai. Chúa gọi họ là người bạn 
		thiết của Chúa, Chúa cho họ ở lại trong tình yêu Chúa, nghĩa là sống 
		thân mật với Chúa.</p>
		<p class="MsoNormal">5. ĐỨC MẸ MARIA, GƯƠNG MẪU SỰ VÂNG Ý CHÚA</p>
		<p class="MsoNormal">Vì Mẹ luôn luôn xin vâng nên đã làm Mẹ Thiên Chúa. 
		Được nên cao trọng trên hết các thiên thần và các thánh.</p>
		<p class="MsoNormal"><a name="ĐƯỜNG_THƠ_ẤU_THIÊNG_LIÊNG_(5)"><b>ĐƯỜNG THƠ ẤU THIÊNG LIÊNG (5)</b></a></p>
		<p class="MsoNormal">&nbsp;CHỦ Ý</p>
		<p class="MsoNormal">1. CHỦ Ý LÀ GÌ?</p>
		<p class="MsoNormal">Là hướng nhắm vào khi làm một việc.</p>
		<p class="MsoNormal">2. TẦM QUAN TRỌNG CỦA CHỦ Ý </p>
		<p class="MsoNormal">Chủ ý làm cho việc ra tốt nếu chủ ý tốt, làm cho 
		việc ra xấu nếu chủ ý xấu. Ví dụ bố thí vì lòng mến Chúa thì có công 
		phúc, bố thí vì khoe khoang thì có tội.</p>
		<p class="MsoNormal">3. NGƯỜI YÊU CHÚA PHẢI LUÔN LUÔN CÓ CHỦ Ý TỐT</p>
		<p class="MsoNormal">Yêu ai thì làm việc gì cũng hướng về họ, chỉ cần họ 
		biết không cần ai biết, chỉ muốn họ được hài lòng, không cần lấy lợi. 
		Yêu Chúa cũng y như vậy, làm gì, nói gì, toan tính một việc gì cũng chỉ 
		nguyên có một chủ ý là làm Chúa vui lòng: ăn, ngủ, làm việc, đi chợ, đi 
		nhà thờ... đều có ý đẹp lòng Chúa trước, rồi mới nhắm ích lợi cho thể 
		xác sau. Không bao giờ được làm một việc vì ý xấu. cố gắng không làm 
		theo tự nhiên.</p>
		<p class="MsoNormal">4. THỰC HIỆN THẾ NÀO?</p>
		<p class="MsoNormal">Mỗi buổi sáng dâng hết mọi tư tưởng, ngôn ngữ, hành 
		động cho Chúa. Có ý làm vì mến Chúa trong suốt ngày hôm ấy. Rồi thỉnh 
		thoảng, nhất là khi làm việc gì quan trọng, khó khăn, nên bàn hỏi với 
		Chúa và Mẹ năng nhắc lại trong lòng: “Con làm việc này vì yêu Chúa.” Khi 
		thấy nẩy ra chủ ý xấu trong lòng như kiêu căng, bực tức, ganh tị, tham 
		lam.v.v... phải lờ nó đi mà giục lòng mến, để đem chủ ý ngay lành thay 
		vào.</p>
		<p class="MsoNormal">5. ÍCH LỢI CỦA CHỦ Ý TỐT</p>
		<p class="MsoNormal">Nếu luôn luôn có chủ ý tốt thì:</p>
		<p class="MsoNormal">- Lời nói, việc làm... đều được Chúa thưởng công.</p>
		<p class="MsoNormal">- Tâm hồn luôn luôn thư thái, bình an và sạch tội.</p>
		<p class="MsoNormal">- Khi chết không hề bị phán xét.</p>
		<p class="MsoNormal">- Mau chóng nên thánh.</p>
		<p class="MsoNormal">6. CHỦ Ý BIỂU LỘ TÌNH YÊU</p>
		<p class="MsoNormal">Khi linh hồn thật tình yêu Chúa thì chỉ nghĩ đến 
		Chúa, làm gì, nói gì cũng hướng về Chúa đầu tiên, có ý cho đẹp lòng 
		Chúa. Sợ Chúa phiền lòng. Họ chỉ cần cố gắng lúc ban đầu sau thành quen, 
		rất dễ hướng lòng về Chúa. Cuối cùng chỉ có Chúa là mối lo lắng duy nhất 
		của họ. Họ không bận tâm quá về bản thân, về tương lai nữa, mà phó thác 
		cho Chúa tất cả.</p>
		<p class="MsoNormal">Để được như vậy, phải cầu xin Mẹ Maria giúp sức, 
		nhờ Mẹ hướng dẫn chủ ý của mình và xin Mẹ thanh tẩy những gì là tự ái, 
		thế tục nơi hành vi của mình, và chính Mẹ sẽ dâng lên Chúa mọi việc làm 
		và lời nói suy tư của mình. Rồi chắc chắn sẽ được Chúa chấp nhận khi có 
		Mẹ dúng tay vào. </p>
		<p class="MsoNormal"><a name="ĐƯỜNG_THƠ_ẤU_THIÊNG_LIÊNG_(6)"><b>ĐƯỜNG THƠ ẤU THIÊNG LIÊNG (6)</b></a></p>
		<p class="MsoNormal">KẾT HỢP VỚI CHÚA</p>
		<p class="MsoNormal">1. KẾT HỢP VỚI CHÚA LÀ GÌ?</p>
		<p class="MsoNormal">Là muốn ở gần Chúa, muốn nên một với Chúa, không 
		muốn rời Chúa. Không muốn quên Chúa phút nào.</p>
		<p class="MsoNormal">2. TẠI SAO CẦN KẾT HỢP VỚI CHÚA?</p>
		<p class="MsoNormal">Ai cũng muốn gần người yêu của mình, muốn sống bên 
		họ, nhìn thấy họ, quấn quýt với họ, xa là buồn là nhớ; gần là vui là an 
		tâm. Người yêu Chúa cũng vậy, yêu thật là phải hướng lòng về Chúa. Càng 
		yêu Chúa nhiều càng nhớ đến Chúa nhiều, và ngược lại năng nhớ đến Chúa 
		là tăng thêm lòng yêu. Lòng trí mình để cả vào Chúa, thì không còn dính 
		vào thụ tạo được.</p>
		<p class="MsoNormal">3. KẾT HỢP VỚI CHÚA CÓ LỢI GÌ?</p>
		<p class="MsoNormal">Khi tâm hồn dính vào Chúa. con người sẽ trở nên cao 
		thượng như chính Chúa, trở nên siêu thoát, trong sạch, an bình, can đảm, 
		vui tươi, giống như cục than đen đủi vậy, nhưng khi chúng cháy lên, chỉ 
		thấy như cục lửa, không còn là cục than nữa.</p>
		<p class="MsoNormal">4. THỰC HÀNH SỰ KẾT HỢP</p>
		<p class="MsoNormal">Khi đã hiểu rõ ích lợi và cần thiết của sự kết hợp 
		với Chúa, thì phải ước ao thật mạnh là được dính vào Chúa, phải cầu 
		nguyện xin Chúa ban cho ơn kết hợp, phải cố gắng nhớ Chúa một vài giây 
		lát đang khi làm việc, miệng phải nói đến Chúa thỉnh thoảng. Đặc biệt là 
		xin Mẹ Maria giúp cho mình năng nhớ Chúa.</p>
		<p class="MsoNormal">5. PHẢI NHỚ CHÚA VỚI CẢ TẤM LÒNG</p>
		<p class="MsoNormal">Nhớ Chúa qua loa bằng trí khôn cũng tốt, nhưng 
		nhiều khi không sinh ích lợi bao nhiêu, vì có nhiều lúc nhớ Chúa mà vẫn 
		bực mình. Phải nhớ Chúa bằng tấm lòng của mình như đứa con nhớ mẹ, như 
		mình mong gặp người thân yêu, làm thế không nhức óc, không ngăn trở công 
		việc mà lại có ích, có công phúc.</p>
		<p class="MsoNormal">6. MỘT VÀI TRỞ LỰC PHẢI TRÁNH</p>
		<p class="MsoNormal">Người nào nói nhiều quá, khó nhớ Chúa, lo âu buồn 
		phiền quá cũng khó nhớ Chúa, ít cầu nguyện, ít suy ngẫm hay xét mình, 
		cũng khó nhớ Chúa. Trái lại phải ưa thích sự trầm lặng, phải gan góc cố 
		gắng tập tành mới dễ kết hợp với Chúa được.</p>
		<p class="MsoNormal">7. CẦN LƯU Ý</p>
		<p class="MsoNormal">Nếu ban đầu tập tành nhớ Chúa mà vẫn hay quên Ngài 
		cũng không sao, Chúa cần ta cố gắng rồi chính Chúa sẽ ban cho ơn kết 
		hợp. Chỉ cần bền chí, lúc nào nhớ đến thì giục lòng mến thật mạnh và dốc 
		lòng lại. Nếu cả đời cứ làm như vậy cũng rất đẹp lòng Chúa và nên thánh 
		được.</p>
		<p class="MsoNormal">Chịu khó đọc Phúc Âm để hình ảnh Chúa in vào lòng 
		ta, ta sẽ dễ dàng bắt chước lời nói việc làm và lối sống của Chúa, như 
		vậy là kết hợp tuyệt hảo vậy.</p>
		<p class="MsoNormal"><a name="ĐƯỜNG_THƠ_ẤU_THIÊNG_LIÊNG_(7)"><b>ĐƯỜNG THƠ ẤU THIÊNG LIÊNG (7)</b></a></p>
		<p class="MsoNormal">CHÚA HÀI NHI </p>
		<p class="MsoNormal">Chúa Hài Nhi trên cánh tay Đức Mẹ là gương đời sống 
		thơ ấu của chúng ta.</p>
		<p class="MsoNormal">1. CHÚA DẠY TA NHỮNG BÀI HỌC GÌ?</p>
		<p class="MsoNormal">Trước hết là bài học phó thác cho Mẹ. Chúa là Chủ 
		tể vũ trụ, là Đấng toàn năng, thế mà Chúa tự tình làm một con nít trên 
		tay Mẹ Maria tùy Mẹ ẵm bế, hay đặt ở một chỗ, tùy Mẹ cho bú hay ru ngủ, 
		tùy Mẹ ẵm đi trốn, tùy Mẹ tắm rửa, săn sóc.</p>
		<p class="MsoNormal">Chúa làm như thế để dạy ta phó thác tất cả cho Mẹ 
		Maria kiếp sống của ta.</p>
		<p class="MsoNormal">2. TẦM QUAN TRỌNG CỦA VIỆC PHÓ THÁC</p>
		<p class="MsoNormal">Vì ta hoàn toàn yếu đuối, tội lỗi, dốt nát, bất 
		lực, mà Mẹ thì đầy yêu thương, khôn ngoan, quyền phép. Phó thác tin cậy 
		vào Mẹ, Mẹ sẽ làm cho ta nên thánh, nên giống Chúa Giêsu, Con của Mẹ. Ai 
		phó thác cho Mẹ nhiều, Mẹ sẽ làm nhiều cho họ. Phó thác trọn vẹn, Mẹ sẽ 
		làm cho trọn vẹn tuyệt hảo.</p>
		<p class="MsoNormal">3. THẾ NÀO LÀ PHÓ THÁC</p>
		<p class="MsoNormal">Là để tùy ý Mẹ dẫn dắt, xếp đặt, lo lắng cho mọi 
		sự. Mình cứ làm vừa sức, còn bao nhiều Mẹ sẽ lo thay, đừng lười, đừng ỷ 
		lại ngồi chờ, nhưng cũng đừng lo lắng quá. Chúa ban cho ta có trí khôn, 
		ta phải suy nghỉ, nhưng nên bàn hỏi với Mẹ, ta phải làm nhưng hãy làm vì 
		mến Chúa và Mẹ, và phải tuyệt đối tin tưởng là Mẹ sẽ chọn phần tốt hơn 
		cho ta.</p>
		<p class="MsoNormal">4. TIN CẬY VÀO MẸ NHỮNG CÁI GÌ?</p>
		<p class="MsoNormal">Trước hết là sự nên thánh của ta phó thác cho Mẹ 
		dẫn dắt, gìn giữ khỏi sa ngã, tin tưởng Mẹ ban cho sốt sắng và cố gắng. 
		Rồi đến cuộc sống hàng ngày, niềm vui nỗi buồn, việc làm ăn, sự giao tế 
		xã hội, thành công, thất bại, may rủi... tất cả đều phó thác nơi Mẹ. Ta 
		cứ cầu xin như ta nghĩ, nhưng phải để tùy Mẹ xếp đặt và đừng phàn nàn, 
		kêu ca.</p>
		<p class="MsoNormal">5. THẾ NÀO LÀ CẬY TRÔNG THẬT?</p>
		<p class="MsoNormal">Người phó thác trọn vẹn cho Mẹ thì khiêm tốn theo ý 
		Mẹ, bền bỉ không nản lòng, lúc nào cũng vậy. Không ai làm cho họ thay 
		đổi lập trường, không gì làm họ buồn sầu, nghi ngờ Mẹ, dù trước mắt họ 
		xem ra đổ vỡ và thất bại, họ cứ tuyệt đối tin tưởng. Vì họ đặt sự thánh 
		thiện lên trên hết, nên thế nào Mẹ cũng làm, còn các cái khác chỉ là 
		phương tiện, Mẹ ban thế nào cũng được vì Mẹ khôn ngoan hơn họ.</p>
		<p class="MsoNormal">6. NĂNG NHÌN GƯƠNG CHÚA HÀI ĐỒNG</p>
		<p class="MsoNormal">Mỗi khi lo âu, buồn nản, nghi nan, linh hồn phải 
		ngước mắt tâm hồn nhìn Chúa Hài Đồng trên tay Mẹ, nằm ngủ ngon lành 
		trong tay Mẹ, linh hồn cứ bắt chước như vậy và an tâm, thế nào Mẹ cũng 
		làm cho họ được mọi sự như ý.</p>
		<p class="MsoNormal"><a name="ĐƯỜNG_THƠ_ẤU_THIÊNG_LIÊNG_(8)"><b>ĐƯỜNG 
		THƠ ẤU THIÊNG LIÊNG (8)</b></a></p>
		<p class="MsoNormal">Linh hồn thơ ấu hay linh hồn khiêm nhường cũng là 
		một. Người khiêm nhường là người biết mình yếu đuối tội lỗi, chẳng dám 
		cậy vào sức mình mà chỉ cậy trông vào Chúa. Vì tự nhiên nhận thấy mình 
		hèn kém, bất lực, họ cũng chẳng dám cậy mình mà khinh dể người khác, 
		trái lại chỉ ẩn giấu mình đi, nâng người khác lên.</p>
		<p class="MsoNormal">Người đi theo con đường thơ ấu thiêng liêng cũng 
		vậy. Họ trở nên như con trẻ; mà đã là con trẻ thì yếu đuối, nghèo nàn, 
		bất lực, đâu có gì mà khoe mình hay tự hào được..</p>
		<p class="MsoNormal">1. TẠI SAO LINH HỒN THƠ ẤU PHẢI ĐẶC BIỆT KHIÊM 
		NHƯỜNG?</p>
		<p class="MsoNormal">- Vì Chúa Hài Nhi đã khiêm nhường, là Thiên Chúa 
		toàn năng cầm quyền sinh tử, tạo dựng vũ trụ bao la, các thiên thần phải 
		thờ lạy, thế mà Chúa đã đến trần gian dưới hình thức một con nít, lệ 
		thuộc hoàn toàn vào một người đàn bà là Đức Mẹ.</p>
		<p class="MsoNormal">- Chúa cũng dạy ta phải bắt chước Chúa: “Hãy học 
		cùng Ta vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng”(Mt.11,29).</p>
		<p class="MsoNormal">- Người kiêu ngạo là người không chịu lệ thuộc vào 
		Chúa, thái độ ấy ngược với thái độ của linh hồn thơ ấu, vì người thơ ấu 
		coi Chúa là Cha của mình, hoàn toàn lệ thuộc vào Chúa, như thế là khiêm 
		tốn vậy.</p>
		<p class="MsoNormal">- Chúa chống lại người kiêu ngạo, ban ơn cho kẻ 
		khiêm nhường, mà linh hồn thơ ấu được Chúa âu yếm cách riêng, ôm ấp vào 
		lòng. Hẳn là phải khiêm tốn mới được Chúa yêu dấu.</p>
		<p class="MsoNormal">2. THẾ NÀO LÀ KHIÊM NHƯỜNG?</p>
		<p class="MsoNormal">- Khiêm nhường là nhận biết mình là hư vô, mọi cái 
		mình có là do Chúa ban, phần hồn, phần xác cũng vậy, nên phải biết ơn 
		Chúa, dâng tất cả cho Chúa.</p>
		<p class="MsoNormal">- Khiêm nhường là tôn trọng sự thật, người kiêu nạo 
		là người dối trá, vì lấy cái hay Chúa ban làm như của riêng mình; như 
		vậy còn là ăn cướp của Chúa. Người thơ ấu phải thành thật nhận rằng mình 
		không có gì hết, mình chỉ là kẻ chịu ơn và nếu Chúa buông tay mình sẽ 
		trở về bụi đất ngay.</p>
		<p class="MsoNormal">- Khiêm nhường là thú nhận cái dở cái dốt của mình, 
		khi cần, không che đậy giấu giếm, nhất là khi xưng tội, khi bày tỏ tâm 
		hồn với cha linh hướng.</p>
		<p class="MsoNormal">- Khiêm nhường là che dấu cái hay của mình, không 
		phô phang cho ai khác.</p>
		<p class="MsoNormal">- Khiêm nhường là coi mọi người hơn mình, không chê 
		bai, khinh dể ai, không cãi lấy được, không dèm pha cạnh tranh.</p>
		<p class="MsoNormal">- Khiêm nhường là không nói về mình. Không tức tối 
		khi bị chê bai hành tỏi, không buồn khi bị bỏ rơi, bị quên lãng.</p>
		<p class="MsoNormal">- Khiêm nhường là cậy trông mọi sự ở Chúa và Me 
		Maria. Không nản lòng khi sa ngã, hay gặp rủi ro, không phàn nàn, buông 
		xuôi khi xem ra cầu nguyện không được nghe lời.</p>
		<p class="MsoNormal"><a name="ĐƯỜNG_THƠ_ẤU_THIÊNG_LIÊNG_(9)">&nbsp;<b>ĐƯỜNG THƠ ẤU THIÊNG LIÊNG (9)</b></a></p>
		<p class="MsoNormal">Chúa Giêsu đã phán: “Hãy học cùng Ta vì Ta hiền 
		lành và khiêm nhượng trong lòng”(Mt.11,29). Khiêm nhượng là nhân đức nền 
		tảng của mọi nhân đức. Nó như chân móng để xây nhà, nhà càng cao, càng 
		to, móng càng phải đào sâu, không vậy thì nhà sẽ sụp đổ. Nhân đức gì 
		cũng phải xây trên sự khiêm nhượng. Thiếu nó nhân đức gì cũng đổ vỡ, vì 
		sa ngã không dậy được nữa, vì xấu hổ đâu dám xưng tội, và sở dĩ họ ngã 
		vì kiêu căng, nên Chúa để mặc không ban ơn đặc biệt cho.</p>
		<p class="MsoNormal">1. LÀM THẾ NÀO ĐỂ TẬP KHIÊM NHƯỜNG?</p>
		<p class="MsoNormal">Trước hết là phải biết mình là hư vô, là không có 
		gì tốt bởi mình mà ra, có gì tốt là bởi Chúa tất cả. Muốn vậy ta phải để 
		nhiều giờ, nhiều ngày để suy ngắm về sự hư vô của ta, để ta biết thật về 
		mình.</p>
		<p class="MsoNormal">2. SUY NHƯ THẾ NÀO?</p>
		<p class="MsoNormal">Tự ta không có thân xác linh hồn, ta có bây giờ là 
		do Chúa. Thân xác của ta do cha mẹ, nhưng cũng là do Chúa xếp đặt để ta 
		ra đời, làm con người đầy đủ cơ thể. Linh hồn ta hoàn toàn do Chúa. Như 
		vậy, cách đây 50 năm ta hoàn toàn là không, không có gì hết. Và sau đây 
		50 năm hay 60 năm nữa, thân xác ta hoàn toàn ra tro bụi, ta không còn 
		gì. Nhà ta đang ở bây giờ người khác sẽ ở hay sẽ bị phá đi, không còn ai 
		nhớ tới ta nữa. Trí khôn của ta, lòng muốn, đôi tay nhanh nhẹn, đôi mắt 
		tinh anh, đôi chân vững chắc... Tất cả nhờ có linh hồn, có sức sống mới 
		cất nhắc hoạt động được. Con người tài giỏi, xinh đẹp đến mấy đi nữa, 
		chỉ một cơn nhức đầu, sốt rét cũng ra xấu xa, yếu ớt và bất lực. Sức 
		khỏe của ta thật mong manh, hơi tí có thể bị đau yếu, nhức đầu, mệt mỏi. 
		Ta dễ mắc bệnh, mau già, chóng kiệt sức. Trí nhớ ta rất dễ quên, tâm hồn 
		ta buồn chán, dễ nản lòng. </p>
		<p class="MsoNormal">Nguyên thân xác của ta đã không có gì đáng cho ta 
		kiêu hãnh, vì dễ ra xấu xa và hèn yếu. Đến tính tình của ta càng tệ hơn. 
		Ta rất kiêu căng, ai khen thì thích, ai chê thì buồn. Dễ nóng giận tức 
		tối, ăn nói cứng cỏi, dễ mê ăn, thích ăn ngon vừa ý, thích đỏm dáng, 
		thích chiều theo tính lười biếng, tham lam keo kiệt... Nếu ta có gì tốt 
		lành, là do Chúa ban, chứ không phải tự nhiên mà có. Ta còn bị ảnh hưởng 
		của môi trường: ở gần người tốt, ta dễ nên tốt, ở gần người xấu, sớm 
		muộn ta cũng bị ảnh hưởng xấu, không tự chủ được mình.</p>
		<p class="MsoNormal">3. VỀ MẶT SIÊU NHIÊU</p>
		<p class="MsoNormal">Ta còn khốn nạn hơn nhiều. Không có ơn Chúa, ta đâu 
		khỏi tội tổ tông? Ta được làm người công giáo, là do ơn Chúa, chẳng do 
		công lênh gì của ta. Chỉ có thể phạm hết tội này đến tội khác, và cuối 
		cùng là bị đọa phạt.</p>
		<p class="MsoNormal">&nbsp;Ta được làm con Chúa, được ơn thánh Chúa gìn giữ 
		khỏi phạm tội, được ơn gọi nên thánh, đó là hoàn toàn do Chúa thương. 
		Khi chưa có ta, Chúa đã thương ta. Khi ta còn nhỏ, chưa biết gì, Chúa đã 
		thương ta, cả lúc ta đang phạm tội, Chúa vẫn thương mà không để ta chết 
		bất ngờ như bao người khác. Đó là ơn Chúa hoàn toàn, ta không có một tí 
		công lênh gì.</p>
		<p class="MsoNormal">4. CÁC ƠN SIÊU NHIÊN NƠI TA</p>
		<p class="MsoNormal">&nbsp;- Ơn thánh sủng là ơn làm cho ta nên con Chúa, còn 
		gọi là ơn thường sủng, hay ơn thánh hóa vì nó ở luôn với ta, khi ta</p>
		<p class="MsoNormal">không có tội trọng, không có ơn này ta không được 
		là con Chúa, không hưởng Nước Thiên Đàng. Ơn này hoàn toàn do Chúa ban, 
		ta không có công lênh gì đáng Chúa ban cả.</p>
		<p class="MsoNormal">- Ơn hiện sủng hay là ơn soi sáng. Là ơn Chúa ban 
		để thúc giục ta làm lành, lánh dữ. Ơn này Chúa ban mọi giây phút, và mau 
		qua. Nếu Chúa đánh động ta không theo, thì lương tâm chai đá đang và dần 
		dần không nghe thấy Ngài nói gì với ta nữa. Ơn này bên lương, bên giáo, 
		kẻ lành kẻ dữ Chúa đều ban cho hết, nhưng người đẹp lòng Chúa, thì Chúa 
		ban nhiều hơn và nhờ ơn này, họ biết được&nbsp; ý Chúa và cố gắng hơn. Ơn này 
		cũng hoàn toàn do Chúa ban nhưng không, không do công lênh gì của ta.</p>
		<p class="MsoNormal">Còn nhiều ơn khác, ta sẽ suy ngắm tiếp tuần tới.</p>
		<p class="MsoNormal">&nbsp;THAN THỞ VÀ CẦU NGUYỆN.</p>
		<p class="MsoNormal">Lạy Chúa, sau khi suy ngắm kỹ lưỡng về những điều 
		trên đây, con cảm thấy con hoàn toàn là hư không trước nhan Chúa. Con tự 
		mình không có một cái gì là tốt lành. Tất cả là của Chúa, hồn con, xác 
		con, của cải con, ơn thánh, công phúc, cái gì cũng là của Chúa tất cả. 
		Con lấy gì mà tự hào? Con lấy gì mà khoe mình được? </p>
		<p class="MsoNormal">Xin Chúa càng ngày càng cho con hiểu sâu về vấn đề 
		này, để con biết mình con là hư vô, là khốn nạn, và Chúa là tất cả của 
		con. Chúa thích một tâm hồn khiêm nhượng và Chúa yêu họ đặc biệt. Xin 
		Chúa cho con biết rõ con là hư vô, để con khỏi kiêu ngạo và con được đẹp 
		lòng Chúa.</p>
		<p class="MsoNormal">Con xin Chúa ơn này vì lời cầu bầu vạn năng của Mẹ 
		Maria của con! Amen.</p>
		<p class="MsoNormal"><a name="ĐƯỜNG_THƠ_ẤU_THIÊNG_LIÊNG_(10)"><b>ĐƯỜNG THƠ ẤU THIÊNG LIÊNG (10)</b></a></p>
		<p class="MsoNormal">Lần trước ta đã nói: muốn tập đức khiêm nhường cần 
		phải biết mình: biết sự xấu xa hèn hạ của mình. Tự mình ta không có điều 
		gì tốt, có gì hay, tốt là do Chúa ban. Ta đã suy niệm: mọi ơn lành phần 
		hồn, phần xác là do Chúa tất cả; ơn thánh hóa, ơn hiện sủng là do Chúa; 
		lần này ta tiếp tục nhận biết những gì Chúa đã làm cho ta.</p>
		<p class="MsoNormal">1. BẢY LINH ÂN</p>
		<p class="MsoNormal">&nbsp;Ngày chịu phép rửa tội, linh hồn ta đã trở nên đền 
		thờ Chúa Thánh Thần, ngày chịu phép thêm sức Chúa đã đổ bảy linh ân Chúa 
		Thánh Thần xuống lòng ta, kèm theo 12 ơn Chúa Thánh Thần lại gia tăng để 
		giúp ta tập nhân đức và đẹp lòng Chúa hơn. Bảy ơn này mất khi ta phạm 
		tội trọng, nhưng khi đã thống hối xưng tội, ta lấy lại được. Nếu Chúa 
		không ban, tự ta không bao giờ được bảy ơn này và linh hồn ta sẽ hoang 
		vắng, khô cằn; con người ta sẽ dại dột, tội lỗi, nhát sợ ngu xuẩn về 
		đàng thiêng liêng không biết lối lên trời.</p>
		<p class="MsoNormal">2. CÁC NHÂN ĐỨC THIÊN PHÚ</p>
		<p class="MsoNormal">&nbsp;Là ba nhân đức Tin, Cậy, Mến. Đức tin làm cho ta 
		sáng con mắt linh hồn và làm cho mọi việc của ta nên đẹp lòng Chúa. Đức 
		cậy làm cho ta hy vọng phấn khởi, để vươn lên giữa mọi đau thương thử 
		thách. Đức mến làm cho ta nên giống Chúa, và làm cho mọi việc lành của 
		ta có công trước mặt Chúa.</p>
		<p class="MsoNormal">Ngoài ba nhân đức này, còn có các nhân đức luân lý 
		được Chúa ban cho. Có bốn đức trụ là: công bình, bác ái, đại đảm và tiết 
		độ. Bốn nhân đức này như bốn cột trụ chống đỡ tòa nhà thánh thiện của 
		ta. Không có nó linh hồn ta hoàn toàn trống rỗng, xấu xa, và ghê tởm 
		trước mặt Chúa. Chúa ban mầm mống rồi ta phải vun tưới cho nó lớn lên. 
		Nếu Chúa không ban, y như không có mầm, tự ta làm sao cho mọc lên cây 
		được.</p>
		<p class="MsoNormal">3. ƠN SỦNG TRẠNG</p>
		<p class="MsoNormal">Hay gọi là ơn theo bậc mình, nghĩa là ai ở bậc nào, 
		Chúa ban cho ơn đủ để chu toàn nhiệm vụ bậc mình, mà người khác không ở 
		trong bậc ấy không được ơn ấy. Nhờ có ơn này ta có đủ can đảm, khôn 
		ngoan, sáng suốt để chu toàn bổn phận. Không có ơn này, những gánh nặng 
		của ta, đè bẹp ta, làm ta chán nản thất bại và đi tới chỗ thất vọng.</p>
		<p class="MsoNormal">4. CÔNG NGHIỆP</p>
		<p class="MsoNormal">Các việc lành ta làm, khi làm vì lòng mến Chúa, khi 
		ta sạch tội trọng và khi làm theo ý Chúa, đều có công trước mặt Chúa, 
		nghĩa là Chúa thưởng ở đời sau; và ngay đời này, cũng có thêm hai giá 
		trị nữa:</p>
		<p class="MsoNormal">- Giá trị cầu khẩn là được Chúa nhậm lời khi cầu 
		nguyện.</p>
		<p class="MsoNormal">- Giá trị đền tội nghĩa là có sức đền bù tội lỗi 
		của mình. </p>
		<p class="MsoNormal">Như vậy mỗi việc lành ta làm khi còn sống là có ơn 
		nghĩa Chúa, có ba giá trị; giá trị lập công, giá trị đền tội và giá trị 
		khẩn cầu. Ba giá trị này do Chúa thương ta và vì giá Máu Chúa Giêsu mà 
		Chúa ban cho ta, chứ việc ta làm chẳng có gì đáng giá.</p>
		<p class="MsoNormal">Xem thế linh hồn ta được Chúa trang điểm bằng đủ 
		thứ cao quý: ơn thánh sủng, ơn hiện sủng, bảy linh ân, ơn sủng trạng, 
		các nhân đức thần phú và luân lý. Bóc trần ra, nghĩa là nếu Chúa không 
		ban các ơn trên, để tự ta, ta sẽ phạm đủ các thứ tội và đáng sa hỏa 
		ngục. Chúa đã thương xót ta; nhờ thế linh hồn ta nên xinh đẹp trước mặt 
		Chúa, được Chúa âu yếm đoái nhìn và thương cho ta phúc thanh nhàn trên 
		trời.</p>
		<p class="MsoNormal">5. HẬU QUẢ CỦA SỰ SUY NGẮM NÀY</p>
		<p class="MsoNormal">Sau khi đã suy ngắm để nhận biết các ơn kể trên, 
		chúng ta phải khiêm nhượng xưng thú rằng: ta bất xứng không đáng Chúa 
		ban một ơn nào; ta có gì tốt là do Chúa thương, và thật ra Chúa đã 
		thương ta quá bội.</p>
		<p class="MsoNormal">Ta còn phải rùng mình lo sợ, vì của quý giá như vậy 
		mà lại trao cho ta là kẻ yếu đuối; có thể bị ma quỉ cướp mất, nếu Chúa 
		không giúp ta gìn giữ. Ta lấy làm xấu hổ vì chẳng có công gì để đáng 
		được ơn ấy, nên chẳng dám tự hào, cậy mình hơn ai, ta cũng tràn ngập 
		niềm vui vì đã được Chúa đoái thương, nâng lên địa vị làm con Chúa và 
		hứa cho làm thánh trên trời.</p>
		<p class="MsoNormal">THAN THỞ VÀ CẦU NGUYỆN</p>
		<p class="MsoNormal">Lạy Chúa là Người vạch sự thánh thiện, là chủ tể 
		mọi ơn lành. Con sấp mình trước nhan Chúa, mà xưng thú rằng: con là kẻ 
		tội lỗi, nghèo nàn, yếu đuối, không đáng một ơn nào của Chúa. Thế nhưng 
		từ đời đời, khi chưa có con, Chúa đã biết con, Chúa đã dựng nên con 
		trong thời gian, Chúa đã yêu con cách nhưng không, và điểm trang cho con 
		bằng muôn vàn ơn thánh. Chúa mặc cho con áo ân sủng như một trang phục 
		lộng lẫy, óng ánh trước mặt các thiên thần. Con vui mừng cảm tạ Chúa, 
		khiêm tốn nài xin Chúa giúp con bảo toàn được ơn thánh Chúa ban và biết 
		dùng các ơn ấy để vinh danh Chúa, để ích cho linh hồn con và để cứu rỗi 
		các linh hồn. Xin Chúa ban cho con biết mình con thẳm sâu và hạ mình 
		xuống trước mặt Chúa và trước mặt mọi người.</p>
		<p class="MsoNormal">Xin Mẹ Maria rất mực khiêm nhượng, giúp con nhìn 
		nhận thân phận hư vô của con, để con được theo gương Mẹ hiền lành và 
		khiêm nhượng, như một trẻ thơ trong tay Mẹ vậy, Amen!</p>
		<p class="MsoNormal"><a name="ĐƯỜNG_THƠ_ẤU_THIÊNG_LIÊNG_(11)">&nbsp;<b>ĐƯỜNG THƠ ẤU THIÊNG LIÊNG (11)</b></a></p>
		<p class="MsoNormal">1. CÒN THẾ NÀO LÀ KHIÊM NHƯỜNG NỮA?</p>
		<p class="MsoNormal">- Khiêm nhường là bằng lòng số phận Chúa an bài, 
		không ghen tương với người khác. Không đòi Chúa phải theo ý mình.</p>
		<p class="MsoNormal">- Khiêm nhường là chịu thua thiệt vì Chúa, ai muốn 
		hơn để họ hơn, mình chỉ tìm Chúa và nhường nhịn tất cả.</p>
		<p class="MsoNormal">- Khiêm nhường là tôn trọng danh giá tài ba của 
		người khác, không nói xấu làm hạ giá ai.</p>
		<p class="MsoNormal">- Khiêm nhường là biết vâng lời các bề trên. Sẵn 
		sàng bỏ ý riêng để theo ý người khác khi đẹp lòng Chúa.</p>
		<p class="MsoNormal">- Khiêm nhường là tránh tiếng khen, bằng lòng chịu 
		xỉ nhục, chịu oan ức hiểu lầm mà không thù oán, hờn giận.</p>
		<p class="MsoNormal">2.ÍCH LỢI CỦA KHIÊM NHƯỜNG</p>
		<p class="MsoNormal">Người sống bé mọn khiêm tốn được nhiều điểm lợi:</p>
		<p class="MsoNormal">- Chúa yêu thích linh hồn khiêm tốn như Ngài đã 
		phán: “Ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên, ai đưa mình lên sẽ bị hạ 
		xuống”</p>
		<p class="MsoNormal">- Họ nên giống Chúa được hưởng mọi phúc lành của 
		Chúa.</p>
		<p class="MsoNormal">- Sẽ được bình an tâm hồn, vui tươi như Chúa đã 
		phán: “Hãy học cùng Ta vì Ta hiền lành và khiêm nhượng trong lòng ... họ 
		sẽ được an bình”. (Mt11,29)</p>
		<p class="MsoNormal">- Không sợ thua mưu chước ma quỉ, ví dụ khi bị cám 
		dỗ, sa ngã, họ thành thực bày tỏ với cha linh hướng, không sợ xấu hổ, 
		nhờ đó họ được khỏi tội. Được chỉ dẫn, nâng đỡ, không bị lầm lạc.</p>
		<p class="MsoNormal">- Người khiêm nhường luôn luôn đi đúng đường, đúng 
		ý Chúa vì họ không tự ý cho mình là phải, không theo ý riêng, luôn tìm ý 
		Chúa qua các bề trên.</p>
		<p class="MsoNormal">- Người khiêm nhường đáng được tôn vinh cao trên 
		trời, được tha tội lỗi không bị phán xét.</p>
		<p class="MsoNormal">- Người khiên nhường có thể sống hòa hợp với mọi 
		người, không tranh chấp, không cãi vã, không oán thù.</p>
		<p class="MsoNormal">- Ai cũng quý chuộng người khiêm tốn.</p>
		<p class="MsoNormal">- Người khiêm nhường luôn luôn bằng lòng với số 
		phận của mình. Nên họ sống thoải mái, lạc quan.</p>
		<p class="MsoNormal">- Chúa thường dùng họ để cứu nhiều linh hồn. Chúa 
		nghe lời họ cầu nguyện, Chúa tỏ cho họ nhiều bí mật của Thánh Tâm Chúa 
		như Chúa đã phán: “Lạy Cha, con cảm tạ Cha vì Cha đã giấu những người 
		thông thái, khôn ngoan mà tỏ ra cho những kẻ bé mọn hay”.(Mt11,25-26)</p>
		<p class="MsoNormal">3. GƯƠNG ĐỨC MẸ</p>
		<p class="MsoNormal">Đức Mẹ rất khiêm nhường đã xưng mình là nữ tì của 
		Chúa, Mẹ đã sống cuộc đời tầm thường, bề ngoài như mọi người quê mùa, 
		nghèo khó không có gì khác thường. Mẹ đã vâng lời đủ mọi thứ người. Mẹ 
		đã sống ẩn dật nghèo nàn, cô đơn, và Chúa đã thưởng công cho Mẹ, đưa Mẹ 
		lên chức Mẹ Thiên Chúa, làm Nữ Vương vũ trụ.</p>
		<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>
		<p class="MsoNormal"><a name="ĐƯỜNG_THƠ_ẤU_THIÊNG_LIÊNG_(12)_"><b>ĐƯỜNG THƠ ẤU THIÊNG LIÊNG (12) &nbsp;</b></a></p>
		<p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		Linh hồn bé nhỏ là linh hồn khiêm tốn, Thiên Chúa yêu thích người khiêm 
		nhường và chống lại kẻ kiêu ngạo. Để tập khiêm nhường, cần phải hiểu rõ 
		thói xấu kiêu căng, ác quả của no, để gớm ghét, xa tránh.</span> &nbsp;</p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		1. THẾ NÀO LÀ KIÊU NGẠO ?</span> &nbsp;<p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		Kiêu ngạo là đưa mình lên quá địa vị, giá trị của mình.</span> &nbsp;</p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		Kiêu ngạo là cho rằng những cái hay cái tốt của mình là do mình chứ 
		không do Chúa.</span> &nbsp;<p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		2. HÌNH ẢNH NGƯỜI KIÊU NGẠO</span> &nbsp;</p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Người kiêu ngạo hay nghĩ tới cái tốt, cái hay của mình mà không dám 
		nghĩ tới cái xấu cái dở của mình.</span> &nbsp;<p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Hay khoe khoang công việc, tư cách, của cải, địa vị, gia tộc mình.</span> 
		&nbsp;</p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Giấu diếm những thói xấu, quê mùa cái dở cái lỗi của mình.</span> &nbsp;<p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Ai khen thì thích, phụ họa thêm, ai chê thì tức, xấu hổ và không muốn 
		nghe.</span> &nbsp;</p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Có khi nhận mình là hèn kém, có chủ ý cho người ta khen mình.</span> &nbsp;<p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Luôn luôn tỏ ra đầy thông giỏi, đạo đức, lên mặt dậy đời.</span> &nbsp;</p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Hay phê bình người khác, để đề cao mình.</span> &nbsp;<p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Ai chạm đến mình thì tức tối, nổi xung, trả đũa. </span>&nbsp;</p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Phóng đại việc mình làm, im lặng trước thành công người khác, không 
		dám khen ai.</span> &nbsp;<p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Ghen tị với người chung quanh, sợ họ hơn mình.</span> &nbsp;</p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Ăn mặc đỏm dáng cho người ta khen, nói năng uốn éo, ra bộ đạo đức, 
		muốn làm thân với người sang, lánh xa người nghèo.</span> &nbsp;<p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Muốn được người ta để ý đến, muốn có địa vị cao, muốn lấn át người 
		khác.</span> &nbsp;</p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Khi bị sửa lỗi thì buồn giận.</span> &nbsp;<p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Hay cãi vã, muốn cho mình được cuộc, làm việc phúc đức cũng có ý để 
		người ta khen.</span> &nbsp;</p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Chữa mình quanh quéo khi làm lỗi, nếu thất bại thì đổ tại người nọ, 
		người kia.</span> &nbsp;<p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Cầu nguyện không được nhận lời, như ý là buồn nản, tức tối.</span> &nbsp;</p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Không phục ai, chủ quan, lấy mình làm phải, người khác là trái.</span> 
		&nbsp;<p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Hay nói về mình: “Tôi thế này, tôi thế nọ” hống hách.</span> &nbsp;</p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Rất sợ dư luận chê bai mình, thích nghe ngóng xem người ta có khen 
		mình không.</span> &nbsp;<p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		3. TẬT KIÊU NGẠO LÀ THÓI XẤU BẨM SINH</span> &nbsp;</p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		&nbsp;Vì hai ông bà nguyên tổ đã phạm tội, nên ai ai sinh ra cũng đã sẵn 
		giòng máu kiêu ngạo, trừ Đức Mẹ và một vài vị thánh được Chúa gìn giữ 
		đặc biệt.</span> &nbsp;<p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		4. BỔN PHẬN CỦA TA</span> &nbsp;</p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		Là phải xét mình kỹ càng, lục soát các hình thức kiêu ngạo. Lột mặt nạ 
		của nó, để khỏi chiều theo. Có thế mới tập được đức khiêm nhường. Xin 
		Đức Mẹ giúp con khám phá ra tính kiêu căng xấu xa, muôn hình vạn trạng 
		nơi con!</span>

		<p class="MsoNormal">
		<a name="ĐƯỜNG_THƠ_ẤU_THIÊNG_LIÊNG_(13)_"><b>ĐƯỜNG THƠ ẤU THIÊNG LIÊNG (13) &nbsp;</b></a></p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		Ta đã biết thế nào là khiêm nhượng và ngược lại. Thói xấu kiêu ngạo bộc 
		lộ thế nào? Nay ta suy đến sự tai hại của thói xấu này.</span>

		<p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		1. THIÊN CHÚA CHỐNG LẠI KẺ KIÊU NGẠO</span> &nbsp;</p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		Chúa gớm ghét kẻ kiêu ngạo vì kẻ kiêu ngạo: ăn cướp vinh quang Chúa, 
		chối bỏ Chúa.</span> &nbsp;<p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Chúa là nguyên nhân mọi điều tốt lành của ta, ta có gì hay là do Chúa 
		ban. Còn tự ta chỉ là hư vô khốn nạn, tội lỗi. Người kiêu ngạo tự cho 
		rằng mình có nhiều cái hay, cái tốt, như thế họ nhận của Chúa ban làm 
		của mình, tức là chối bỏ Chúa không còn là nguyên ủy sự thiện hảo nữa. 
		Họ tự đặt mình làm Chúa.</span> &nbsp;</p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Mọi vinh quang phải qui về Chúa, vì Chúa là cùng đích của ta. Kẻ kiêu 
		ngạo muốn cho người ta khen mình, muốn phô mình: như vậy họ lấy họ làm 
		cùng đích, họ tôn thờ bản thân họ như mọi bụt thần, và do đó không phục 
		quyền Thiên Chúa.</span> &nbsp;<p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		2. CHÚA PHẠT KẺ KIÊU NGẠO THẾ NÀO?</span> &nbsp;</p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Satan đã bị Chúa phạt nặng nề, đang là thiên thần nhất phẩm sáng láng, 
		mà vì kiêu ngạo Chúa đã đuổi xuống hỏa ngục trở thành quỉ sứ, và không 
		bao giờ ăn năn trở lại được nữa.</span> &nbsp;<p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Adong và Eva bị đuổi ra khỏi vườn địa đàng, bị mất ơn bất tử, bị đau 
		khổ, dốt nát, chỉ vì kiêu ngạo, muốn nên bằng Chúa.</span> &nbsp;</p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Davíd kiêu ngạo bị Chúa phạt để cho con trai là Absalon làm phản, đuổi 
		nhà vua ra khỏi triều đình, bị Simêi lăng nhục, ném đá.</span> &nbsp;<p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Salomon kiêu ngạo nên đâm ra thờ bụt thần và chết cheo leo.</span> &nbsp;</p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Chúa thường để cho kẻ kiêu ngạo mù tối, lầm lạc và cứng lòng, dễ đi 
		tới bỏ Chúa, mất linh hồn.</span> &nbsp;<p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Người kiêu ngạo không có ơn Chúa, dễ đi tới chỗ sa ngã ghê tởm về tội 
		xác thịt, phải nhục nhã ê chề.</span> &nbsp;</p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Đã vậy lại thêm khô khan, khó dạy và càng ngày càng cố chấp.</span> &nbsp;<p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		3. AI CŨNG KHÔNG ƯA KẺ KIÊU NGẠO</span> &nbsp;</p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		Chơi với ai cũng bị tẩy chay vì hay đưa mình ra, lấy mình làm hơn, đàn 
		áp kẻ khác, hạ giá người chung quanh nên chẳng ai ưa.</span> &nbsp;<p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		Người kiêu ngạo hay khinh người, chê bai, cậy mình, không biết vâng lời, 
		không tôn kính người trên, nhường nhịn người dưới, không biết phục 
		thiện, làm sao có bè bạn? Người kiêu ngạo thiếu đơn sơ, thành thực hay 
		dối trá, khoác lác, giả hình không dám nhận lỗi lầm, không muốn nghe chỉ 
		dạy, không dám bộc lộ tâm hồn, nên Chúa Thánh Thần không soi động được. 
		Họ cũng không nghe ai, không bàn với ai, tự mình quyết định, nên rất dễ 
		thất bại thảm thương.</span> </p>
		<p class="MsoNormal"><a name="ĐƯỜNG_THƠ_ẤU_THIÊNG_LIÊNG_(14)"><b>ĐƯỜNG THƠ ẤU THIÊNG LIÊNG (14)</b></a></p>
		<p class="MsoNormal">Để tập đức khiêm nhượng, cần phải khử trừ tính kiêu 
		ngạo. Một trong những phương thế để giảm thiểu thói kiêu ngạo là năng 
		suy ngắm về sự hèn hạ của mình.</p>
		<p class="MsoNormal">Việc làm này phải kiên nhẫn, làm đi làm lại, suy về 
		thân phận khốn nạn của mình mỗi ngày, vì bao lâu còn sống ta còn kiêu 
		ngạo, mà còn kiêu ngạo còn phải khám phá ra cái xấu xa của mình, để dễ 
		hạ mình xuống. Xin Chúa Thánh Thần và Đức Mẹ giúp chúng ta khám phá ra 
		con người thật của chúng ta.</p>
		<p class="MsoNormal">1. TRƯỚC ĐÂY</p>
		<p class="MsoNormal">Trước đây sáu mươi năm chẳng hạn , chưa có chúng 
		ta, và sau đây sáu mươi năm nữa, ta cũng biến khỏi thế giới này. Không 
		còn ai nhớ tới ta nữa. Dù lúc này ta có giữ vai trò gì trọng yếu đến mấy 
		đi nữa, như làm Giáo hoàng, tổng thống, linh mục, hay gì gì đi nữa, ta 
		cũng sẽ chết. Không có ta trái đất vẫn quay, chợ vẫn họp, xe cộ vẫn 
		chạy... Vậy lạy Chúa, con là chi mà con đưa mình lên? Lấy mình làm quan 
		trọng?</p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		2. THÂN XÁC TA CHỈ LÀ BỤI ĐẤT</span> &nbsp;<p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		Thân xác ta chỉ là bụi đất, nay yếu, mai đau, hôi thối, nếu không năng 
		tắm rửa. Khi lọt lòng mẹ ta chỉ là cục thịt đỏ hoẻn, trần truồng, bất 
		lực hoàn toàn nhờ vào người mẹ, khi về già, cũng trở lại yếu đuối bất 
		lực, bệnh hoạn hơn cả lúc còn thơ ấu. Chỉ một cơn bệnh nhỏ, ta đủ rũ 
		liệt, mất nhan sắc, mất sức lực.</span> &nbsp;</p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		Ôi! Lạy Chúa! con người là thế, con lấy chi mà khoe khoang, xin Chúa 
		thương con!</span> &nbsp;<p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		3. TRÍ KHÔN TA HẠN HẸP</span> &nbsp;</p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		Trí khôn ta hạn hẹp, dốt nát, có bằng cấp cử nhân, tiến sĩ đi nữa, học 
		cả đời đi nữa cũng vẫn ngu muội, hiểu cho thấu một giọt nước, một hạt 
		bụi, một con vi trùng cũng không nổi... dễ quên sót, học trước quên sau.</span> 
		&nbsp;<p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Ý của ta yếu ớt, rất dễ đổi thay, nản chí, ngại cố gắng, sợ đau khổ...</span> 
		&nbsp;</p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		Lạy Chúa Giêsu, con người con là thế, xin Chúa đoái thương con, cho con 
		biết rõ sự khốn nạn của con để con hạ mình xuống, vì Chúa đã phán: “Ai 
		hạ mình xuống sẽ được nâng lên, và ai đưa mình lên sẽ bị hạ 
		xuống&quot;.(Lc14,11)</span> &nbsp;<p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		4. DỐC LÒNG</span> &nbsp;</p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		Sau khi đã nhìn ra bộ mặt thật của ta một phần nào, ta cảm thấy ghê tởm 
		mình. Ta hãy quyết tâm: “nhớ đến sự hèn hạ của mình luôn luôn, nhất là 
		khi có tư tưởng muốn phô mình.”</span> &nbsp;<p>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		Xin Mẹ Maria giúp con biết mình con, để con gớm ghét cái tôi của con và 
		yêu Chúa đến say mê điên dại!</span> </p>
		<p class="MsoNormal">1. THIÊN CHÚA CHỐNG LẠI KẺ KIÊU NGẠO</p>
		<p class="MsoNormal">Chúa gớm ghét kẻ kiêu ngạo vì kẻ kiêu ngạo: ăn cướp 
		vinh quang Chúa, chối bỏ Chúa.</p>
		<p class="MsoNormal">- Chúa là nguyên nhân mọi điều tốt lành của ta, ta 
		có gì hay là do Chúa ban. Còn tự ta chỉ là hư vô khốn nạn, tội lỗi. 
		Người kiêu ngạo tự cho rằng mình có nhiều cái hay, cái tốt, như thế họ 
		nhận của Chúa ban làm của mình, tức là chối bỏ Chúa không còn là nguyên 
		ủy sự thiện hảo nữa. Họ tự đặt mình làm Chúa.</p>
		<p class="MsoNormal">- Mọi vinh quang phải qui về Chúa, vì Chúa là cùng 
		đích của ta. Kẻ kiêu ngạo muốn cho người ta khen mình, muốn phô mình: 
		như vậy họ lấy họ làm cùng đích, họ tôn thờ bản thân họ như mọi bụt 
		thần, và do đó không phục quyền Thiên Chúa.</p>
		<p class="MsoNormal">2. CHÚA PHẠT KẺ KIÊU NGẠO THẾ NÀO?</p>
		<p class="MsoNormal">- Satan đã bị Chúa phạt nặng nề, đang là thiên thần 
		nhất phẩm sáng láng, mà vì kiêu ngạo Chúa đã đuổi xuống hỏa ngục trở 
		thành quỉ sứ, và không bao giờ ăn năn trở lại được nữa.</p>
		<p class="MsoNormal">- Adong và Eva bị đuổi ra khỏi vườn địa đàng, bị 
		mất ơn bất tử, bị đau khổ, dốt nát, chỉ vì kiêu ngạo, muốn nên bằng 
		Chúa.</p>
		<p class="MsoNormal">- Davíd kiêu ngạo bị Chúa phạt để cho con trai là 
		Absalon làm phản, đuổi nhà vua ra khỏi triều đình, bị Simêi lăng nhục, 
		ném đá.</p>
		<p class="MsoNormal">- Salomon kiêu ngạo nên đâm ra thờ bụt thần và chết 
		cheo leo.</p>
		<p class="MsoNormal">- Chúa thường để cho kẻ kiêu ngạo mù tối, lầm lạc 
		và cứng lòng, dễ đi tới bỏ Chúa, mất linh hồn.</p>
		<p class="MsoNormal">- Người kiêu ngạo không có ơn Chúa, dễ đi tới chỗ 
		sa ngã ghê tởm về tội xác thịt, phải nhục nhã ê chề.</p>
		<p class="MsoNormal">- Đã vậy lại thêm khô khan, khó dạy và càng ngày 
		càng cố chấp.</p>
		<p class="MsoNormal">3. AI CŨNG KHÔNG ƯA KẺ KIÊU NGẠO</p>
		<p class="MsoNormal">Chơi với ai cũng bị tẩy chay vì hay đưa mình ra, 
		lấy mình làm hơn, đàn áp kẻ khác, hạ giá người chung quanh nên chẳng ai 
		ưa.</p>
		<p class="MsoNormal">Người kiêu ngạo hay khinh người, chê bai, cậy mình, 
		không biết vâng lời, không tôn kính người trên, nhường nhịn người dưới, 
		không biết phục thiện, làm sao có bè bạn? Người kiêu ngạo thiếu đơn sơ, 
		thành thực hay dối trá, khoác lác, giả hình không dám nhận lỗi lầm, 
		không muốn nghe chỉ dạy, không dám bộc lộ tâm hồn, nên Chúa Thánh Thần 
		không soi động được. Họ cũng không nghe ai, không bàn với ai, tự mình 
		quyết định, nên rất dễ thất bại thảm thương.</p>
		<p class="MsoNormal"><b>ĐƯỜNG THƠ ẤU THIÊNG LIÊNG (14)</b></p>
		<p class="MsoNormal">Để tập đức khiêm nhượng, cần phải khử trừ tính kiêu 
		ngạo. Một trong những phương thế để giảm thiểu thói kiêu ngạo là năng 
		suy ngắm về sự hèn hạ của mình.</p>
		<p class="MsoNormal">Việc làm này phải kiên nhẫn, làm đi làm lại, suy về 
		thân phận khốn nạn của mình mỗi ngày, vì bao lâu còn sống ta còn kiêu 
		ngạo, mà còn kiêu ngạo còn phải khám phá ra cái xấu xa của mình, để dễ 
		hạ mình xuống. Xin Chúa Thánh Thần và Đức Mẹ giúp chúng ta khám phá ra 
		con người thật của chúng ta.</p>
		<p class="MsoNormal">1. TRƯỚC ĐÂY</p>
		<p class="MsoNormal">Trước đây sáu mươi năm chẳng hạn , chưa có chúng 
		ta, và sau đây sáu mươi năm nữa, ta cũng biến khỏi thế giới này. Không 
		còn ai nhớ tới ta nữa. Dù lúc này ta có giữ vai trò gì trọng yếu đến mấy 
		đi nữa, như làm Giáo hoàng, tổng thống, linh mục, hay gì gì đi nữa, ta 
		cũng sẽ chết. Không có ta trái đất vẫn quay, chợ vẫn họp, xe cộ vẫn 
		chạy... Vậy lạy Chúa, con là chi mà con đưa mình lên? Lấy mình làm quan 
		trọng?</p>
		<p class="MsoNormal">2. THÂN XÁC TA CHỈ LÀ BỤI ĐẤT</p>
		<p class="MsoNormal">Thân xác ta chỉ là bụi đất, nay yếu, mai đau, hôi 
		thối, nếu không năng tắm rửa. Khi lọt lòng mẹ ta chỉ là cục thịt đỏ 
		hoẻn, trần truồng, bất lực hoàn toàn nhờ vào người mẹ, khi về già, cũng 
		trở lại yếu đuối bất lực, bệnh hoạn hơn cả lúc còn thơ ấu. Chỉ một cơn 
		bệnh nhỏ, ta đủ rũ liệt, mất nhan sắc, mất sức lực.</p>
		<p class="MsoNormal">Ôi! Lạy Chúa! con người là thế, con lấy chi mà khoe 
		khoang, xin Chúa thương con!</p>
		<p class="MsoNormal">3. TRÍ KHÔN TA HẠN HẸP</p>
		<p class="MsoNormal">Trí khôn ta hạn hẹp, dốt nát, có bằng cấp cử nhân, 
		tiến sĩ đi nữa, học cả đời đi nữa cũng vẫn ngu muội, hiểu cho thấu một 
		giọt nước, một hạt bụi, một con vi trùng cũng không nổi... dễ quên sót, 
		học trước quên sau.</p>
		<p class="MsoNormal">- Ý của ta yếu ớt, rất dễ đổi thay, nản chí, ngại 
		cố gắng, sợ đau khổ...</p>
		<p class="MsoNormal">Lạy Chúa Giêsu, con người con là thế, xin Chúa đoái 
		thương con, cho con biết rõ sự khốn nạn của con để con hạ mình xuống, vì 
		Chúa đã phán: “Ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên, và ai đưa mình lên sẽ 
		bị hạ xuống&quot;.(Lc14,11)</p>
		<p class="MsoNormal">4. DỐC LÒNG</p>
		<p class="MsoNormal">Sau khi đã nhìn ra bộ mặt thật của ta một phần nào, 
		ta cảm thấy ghê tởm mình. Ta hãy quyết tâm: “nhớ đến sự hèn hạ của mình 
		luôn luôn, nhất là khi có tư tưởng muốn phô mình.”</p>
		<p class="MsoNormal">Xin Mẹ Maria giúp con biết mình con, để con gớm 
		ghét cái tôi của con và yêu Chúa đến say mê điên dại!</p>
		<p class="MsoNormal"><a name="TAI_HẠI_CỦA_KIÊU_NGẠO"><b>TAI HẠI CỦA KIÊU NGẠO</b></a></p>
		<p class="MsoNormal">Cần phải cảm thấy thấm thía những ác quả của thói 
		xấu kiêu ngạo, để ta gớm ghét và kìm hãm tự ái tối đa.</p>
		<p class="MsoNormal">1. KIÊU NGẠO MẤT BÌNH AN</p>
		<p class="MsoNormal">Người kiêu ngạo không bao giờ được như ý, luôn luôn 
		bất mãn. Nghe có ai hơn họ, chống đối họ là họ đã bực bội khó chịu, họ 
		phải cố tìm cách gièm pha, chê bai người khác không chịu cho ai hơn 
		mình, họ tranh luận cãi vã không chịu thua ai, đòi ăn trên ngồi trốc. Cứ 
		xem các tông đồ, khi chưa được ơn Chúa Thánh Thần, các ông cãi nhau lúc 
		đi dọc đường xem ai làm lớn trong Nước Chúa. Đến khi về nhà Chúa hỏi: 
		“Dọc đường chúng con tranh luận cái gì vậy?” Tất cả xấu hổ, im thít 
		không dám thưa nửa lời.(cf Mt20,24-28)</p>
		<p class="MsoNormal">2. KIÊU NGẠO SẼ BỎ CHÚA</p>
		<p class="MsoNormal">Người kiêu ngạo không muốn và không thể theo con 
		đường Chúa, đi tìm Chúa, mà sẽ tìm mình. Kết quả là không gặp Chúa được. 
		Ơn Chúa cũng không thấm vào linh hồn họ được. Họ trở nên chai đá tối tăm 
		không theo ơn soi động của Chúa nữa.</p>
		<p class="MsoNormal">3. KIÊU NGẠO LÀM TRÒ CƯỜI CHO THIÊN HẠ</p>
		<p class="MsoNormal">Người kiêu ngạo tự khoe mình, gàn dở, nhiều khi múa 
		rìu trước mắt thợ, gặp người giỏi hơn mình mà tự khoe khoang quả là trò 
		cười cho thiên hạ. Trò cười cho ma quỉ nữa, vì nó tha hồ điều khiển 
		người kiêu ngạo rất thích, được dua nịnh người ta khen lao có khi để&nbsp;</p>
		<p class="MsoNormal">4. NGƯỜI TỰ KIÊU TỰ MÂU THUẪN VỚI CHÍNH MÌNH</p>
		<p class="MsoNormal">Thí dụ đứng trước người có tài hơn họ, họ cho rằng 
		chỉ cần đạo đức, chẳng cần tài ba thông thái, lúc khác có người đạo đức 
		hơn họ, họ lại cho rằng đạo đức mà không có tài chẳng ăn thua gì. Như 
		vậy là chính họ mâu thuẫn với họ.</p>
		<p class="MsoNormal">Lý luận ương gàn, dở hơi mà vẫn cho mình là phải.</p>
		<p class="MsoNormal">5. NGƯỜI KIÊU NGẠO ĐI TỪ LẦM LẠC NÀY ĐẾN LẦM LẠC 
		KHÁC</p>
		<p class="MsoNormal">Vì rất chủ quan, ai nói chi mình không chịu nghe, 
		ai bơm thì thích, nên không bao giờ biết sự thật và đến lúc biết đã quá 
		muộn. Đã không biết thói xấu của mình thì làm sao sửa mình được, không 
		biết người khác đối với mình làm sao, thì xử sự đúng thế nào được, nên 
		càng ngày càng sai lầm, cuối cùng là bị mọi người oán ghét mà vẫn không 
		hay biết.</td>
	</tr>
	<tr>
		<td style="text-decoration: none; font-family: Tahoma; font-size: 10pt" background="../DoiTanHien/Men.gif">
		<p align="center">
		&nbsp;</p>
		<p align="center">
		&nbsp;</p>
		<p align="center">
		<i>
		<font color="#2F2417">
		<a target="_blank" href="../../Suyniemmoingay/SuyniemmoingayINDEX.htm">Trang 
		suy niệm</a> </font><font color="#006666">|</font><font color="#2F2417"> <a target="_blank" href="http://tinmung.net/">Trang 
		nhà</a></font></i><br>
		&nbsp;</p></td>
	</tr>
</table>

</body>

</html>

PHP File Manager