File "Nhan nai.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/thien chua/HuonglenTroi/Nhan nai.htm
File size: 23.62 KiB (24184 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>

<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Huong len troi</title>
<base target="main">
</head>

<body>

<table border="0" width="500" cellspacing="20" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:12pt; text-decoration:none">
	<!-- MSTableType="nolayout" -->
	<tr>
		<td width="280"><b><font face="Arial" size="4" color="#008000">Hướng Lên 
		Trời</font></b></td>
		<td width="180">
		<p style="text-align: right"><i>
		<font face="Arial" size="2" color="#0000FF">Thánh Anphong<br>
		Người dịch Văn Hội</font></i></td>
	</tr>
	<tr>
		<td width="474" colspan="2" style="text-align: left">
		<p style="text-align: center"><font color="#800000"><b>
		<span style="font-family: Arial">Nhẫn nại.</span></b></font></td>
	</tr>
	<tr>
		<td width="474" colspan="2" style="text-align: left" bgcolor="#FFFFFF">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0in">
		<font color="#000000">
		<span style="font-family: Arial">Thánh Gioan đã thấy tất cả những người 
		được diễm phúc mặc áo trắng và tay cầm cành vạn tuế (Kh 8,9). Cành vạn 
		tuế là biểu tượng của việc tử đạo. Vậy cành vạn tuế mà mọi người đều cầm 
		trên tay đó ở đâu ra? Thánh Grégoire trả lời, đó là vì tất cả các thánh 
		đều là những người tử đạo, hoặc bởi gươm đao, hoặc do lòng nhẫn nại, và 
		ngài thêm, chúng ta cũng có thể như họ chỉ cần chúng ta thực hành đức 
		nhẫn nại. Một ngày kia, Chúa nói với Chân phúc Baptista Varani rằng, 
		Người ban cho những linh hồn mà Người quý mến ba đặc ân chính: đặc ân 
		thứ nhất đó là không phạm tội, đặc ân thứ hai quý hơn đặc ân thứ nhất đó 
		là biết làm những việc lành thánh, và đặc ân thứ ba, cao trọng hơn cả đó 
		là chịu đau khổ vì tình yêu Người.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0in">
		<font color="#000000">
		<span style="font-family: Arial">Yêu trong đau khổ và đau khổ trong lúc 
		yêu. Ôi sự đau khổ mới tuyệt vời và tình yêu mới tuyệt đẹp làm sao. Chúa 
		nói với thánh Têrêsa rằng: “Hỡi con gái yêu của Ta, con nghĩ rằng công 
		trạng hệ tại ở việc thụ hưởng ư? Hoàn toàn không phải thế, nó hệ tại ở 
		việc làm, việc chịu đau khổ và lòng yêu mến”. Thánh Francois de Sales có 
		lòng kính trọng sâu thẳm đối với những tam hồn đau khổ, Người nói với 
		một bệnh nhân: “Bao lâu tôi thấy bạn chịu đau khổ, tôi lại đem lòng kính 
		trọng bạn cách đặc biệt, như thể bạn là một thụ tạo được Thiên Chúa 
		viếng thăm, được mặc áo của Người và là hiền thê của Người. Khi Chúa 
		chúng ta chịu treo trên thập giá, thiên hạ đã gọi Người là vua, ngay cả 
		kẻ thù cũng gọi Người như thế, và những tâm hồn nào đang phải mang thập 
		giá cũng sẽ được gọi là hoàng hậu”.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0in">
		<font color="#000000">
		<span style="font-family: Arial">Đau khổ có lợi ích gì? Hỡi Kitô hữu, 
		đau khổ chính là phương tiện tuyệt vời để đền bù những lỗi lầm của bạn. 
		Tội lỗi là một thứ ung nhọt trong tâm hồn, nếu sự thử thách không đến 
		lấy đi cái tính khí hư hỏng thì hẳn linh hồn sẽ hư mất. Đau khổ thay 
		những ai, sau khi đã phạm tội mà không bị phạt ở đời này. Như vậy, bạn 
		đã hiểu rõ chưa? Thánh Augustinô nói: Khi Thiên Chúa để bạn chịu đau khổ 
		thì Người đã làm việc ấy với tư cách là một bác sĩ và đau khổ mà người 
		gửi đến cho bạn còn nhẹ hơn việc bạn bị kết án rất nhiều, đau khổ ấy 
		chính là một phương dược được dùng để cứu bạn?. Điều đó cho thấy những 
		hình phạt mà Thiên Chúa gửi xuống cho bạn ngay tại thế này quả là những 
		ân huệ mà bạn phải cám ơn Người, bởi lẽ nếu bạn đã xúc phạm đến Người, 
		thì bạn sẽ làm thỏa mãn sự công chính của Người ở tại thế này hay ở thế 
		giới bên kia. Vậy bạn hãy cùng thưa với Thánh Augustinô rằng: “Lạy Thiên 
		Chúa, xin hãy thiêu đốt, hãy chặt đứt, đừng nể nang con ở thế gian này, 
		để con sẽ được Người đối xử rộng lượng trong nơi vĩnh cửu”, bạn hãy biết 
		tìm trong những đau khổ hiện tại này một cái lý để an ủi, như ông Gióp 
		thánh thiện kia. “Ước gì mối phiền não của tôi được chồng chất, miễn sao 
		bàn tay của Thiên Chúa không rời khỏi tôi”.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0in">
		<font color="#000000">
		<span style="font-family: Arial">Trong phiền cực, bạn hãy an ủi mình 
		bằng hy vọng của nước thiên đàng. Thánh Joseph Calasanz nói: “Để chiếm 
		được nước trời, thì bất cứ sự đau khổ nào vẫn còn là quá nhỏ”. Vì thánh 
		Phaolô nói rằng: không có một tỉ lệ nào giữa đau khổ của cuộc sống hiện 
		tại với những phần thưởng của cuộc sống tương lai. Chịu đựng tất cả 
		những nỗi bất hạnh ở trần gian chóng qua này vẫn còn là quá ít để được 
		hưởng nước trời. Còn lý nào nữa mà bạn không ôm lấy tất cả mọi thập giá, 
		vì biết rằng nỗi cay đắng hiện tại chỉ kéo dài trong khảnh khắc lại mang 
		đến cho chúng ta một vinh quan vĩnh cửu to lớn. Như thế, hạnh phúc thay 
		người biết chịu đau khổ với lòng nhận nại, bởi vì, sau khi chịu thử 
		thách, họ sẽ nhận được triều thiên của sự sống vĩnh cửu.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0in">
		<font color="#000000">
		<span style="font-family: Arial">Những nỗi cay đắng cũng chính là một 
		dấu hiệu tiền định. Thánh Grégoire nói: “Sống trong đau khổ ở tại thế 
		này là đặc điểm riêng của những người được tuyển chọn”. Đó cũng là điều 
		mà thánh Jérôme viết cho thánh Eustochie: “Hãy tìm hiểu và bạn sẽ thấy 
		rằng tất cả những nhân vật thánh thiện đều phải chịu những nỗi đắng 
		cay”. Chỉ mình Salomon đã sống trong vui thú, nhưng có lẽ vì thế mà ông 
		bị đày xuống địa ngục. Theo thánh Tông đồ, tất cả mọi người đều được 
		tiền định phải trở nên giống với Đức Giêsu, mà cuộc đời của Đức Giêsu là 
		một cuộc đời đau khổ triền miên. Vậy, nếu bạn phải chịu đau khổ với 
		Người. Nhưng chịu đau khổ với Đức Giêsu, phải chịu với lòng nhẫn nại như 
		chính Người đã chịu. Cố gắng đừng để thốt ra những lời bất kiên nhẫn, 
		hay những lời phàn nàn, ngay khi người ta lấy đi phương tiện dẫn hơi thì 
		lửa trong lò sẽ tắt. Chẳng mấy đau bạn sẽ được nếm mùi hoa quả của sự 
		chiến thắng. Chúa phán: Ta sẽ cho kẻ chiến thắng một loại bánh mana còn 
		giấu kín. Ôi ai không chậm trẽ ôm lấy thập giá Thiên Chúa gửi đến, Thiên 
		Chúa sẽ cho người đó cảm thấy một sự êm dịu tuyệt với trong chính nỗi 
		cay đắng phải chịu. Ai có quyết tâm chịu đau khổ vì Chúa, hẳn sẽ không 
		thấy đau khổ nữa mà con yêu mến đau khổ nữa là đằng khác. Hãy nhìn qua 
		cuộc đời của các vị thánh, và bạn sẽ thấy các ngài yêu mến sự đau khổ 
		biết là dường nào.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0in">
		<font color="#000000">
		<span style="font-family: Arial">Thánh Gertrude nói rằng ngài thiết tha 
		chịu đau khổ đến nỗi thời điểm đau đớn nhất đối với ngài chính là lúc 
		không phải chịu đau khổ. Thánh Têrêsa thì cam đoan rằng ngài không thể 
		sống mà không chịu đau khổ, vì vậy thánh nữ thường kêu lên: “Hoặc là đau 
		khổ hoặc là chết”. Còn Thánh Marie Madeleine de Pazzi đã đi đến tận cùng 
		khi nói rằng: “Đau khổ và không chết” </span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0in">
		<font color="#000000">
		<span style="font-family: Arial">Thánh tử đạo Procope đã nói với đao 
		phủ: “Tra tấn tôi thế nào tùy ý, nhưng xin bạn biết cho rằng, đối với ai 
		yêu mến Thiên Chúa thì không gì đáng ước ao cho bằng chịu đau khổ vì 
		tình yêu Người”.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0in">
		<font color="#000000">
		<span style="font-family: Arial">Thánh Felix de Contalice, trong lúc đau 
		đớn nhất đã quỳ xuống và hát những bài thánh ca, chỉ vào những vết 
		thương, ngài nói với những người đến thăm ngài: “Này hỡi các anh em của 
		tôi, đây là những bông hoa và đóa hồng của thiên đàng”.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0in">
		<font color="#000000">
		<span style="font-family: Arial">Ông Charrier, một người tuyên xưng đức 
		tin đang bị đối xứ tàn ác trong nhà tù Tong King, đã nhờ người giáo lý 
		viên về nói với Giám mục rằng: “Bạn sẽ về và nói với ngài rằng, tôi yêu 
		cái gông của tôi hơn cái mũ của Ngài, yêu sợi dây xích hơn cái gậy của 
		Ngài. Chỉ có cây thánh giá của Ngài là còn giá trị gì đó, nhưng lúc này 
		tôi có một cây thập giá còn quý hơn gấp bội, đó là nhưng đau khổ của 
		tôi”.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0in">
		<font color="#000000">
		<span style="font-family: Arial">Những người chịu đau khổ mà không biết 
		hiệp nhất với ý muốn của Thiên Chúa thì quả họ là những người đáng 
		thương hơn cả. Không phải do họ đau khổ, nhưng vì họ không biết đến sự 
		giàu có mà Thiên Chúa gửi đến chọ họ qua sự đau khổ. Ai nhẫn nhục chịu 
		những nỗi buồn phiền, những nỗi đau khổ, người ấy sẽ mau chóng được hợp 
		nhất với Thiên Chúa và biết kéo Thiên Chúa vào hiệp nhất với mình.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0in">
		<font color="#000000">
		<span style="font-family: Arial">Chúa đã mặc khải cho Thánh Gretrude 
		rằng, vừa khi Người thấy một tâm hồn sầu não thì Người bị lô kéo hướng 
		về nó và Người vui thích được ở với những người đau khổ và bệnh tật. Như 
		thế, trong cơn bệnh, bạn có thể và ngay cả phải uống những phương thuốc 
		mà bác sĩ bảo dùng, bởi vì đó là ý muốn của Thiên Chúa. Nhưng sau đó, 
		bạn lại phải hoàn toàn phó mặc cho ý muốn tốt lành của Người. Bạn cũng 
		có thể xin Người cho được khỏe mạnh, để dùng sức khỏ ấy mà phục vụ Người 
		tốt hơn, nhưng sau đó bạn phải đặt tất cả vào trong tay Người, để tùy 
		Người dùng bạn theo ý Người. Đó chính là phương tiện hữu hiệu nhất hầu 
		nắm giữ được ân huệ chữa lành. Ước chi ý Người được thể hiện. Ôi lời đó 
		mới tuyệt diệu làm sao, nó như một phương thuốc hữu hiệu cho bất cứ một 
		người bệnh nào.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0in">
		<font color="#000000">
		<span style="font-family: Arial">Hãy biết cho rằng, bệnh tật của bạn 
		chính là viên đá thử vàng, nó cho bạn biết bạn là vàng hay đồng. Một số 
		người, khi khỏe mạnh thì tỏ ra vui vẻ, nhẫn nại và sùng kính, nhưng khi 
		bệnh đến viếng thăm, thì lại vướng phải hàng ngàn lỗi lầm, và tỏ ra là 
		người không thể an ủi được. Họ đã cho mọi người thấy sự bất kiên nhẫn 
		của họ, ngay cả với những người vì lòng bác ái mà đến giúp họ, chỉ một 
		chút đau đớn, môt chút khó chịu cũng đủ làm họ rên la, họ phàn nàn cha 
		mẹ, bác sĩ, người chăm sóc bệnh nhân, và cả những phương thuốc nữa. Đó 
		là lúc họ tự lộ ra họ là đồng hay là vàng. Nhưng bạn sẽ nói: Tôi đau khổ 
		quá. Tôi có thể nói cho người khác biết mình đau đớn thế nào không? 
		Chẳng ai cấm bạn tỏ nỗi đau ra khi nó trở nên nghiêm trọng, nhưng khi 
		nỗi đau khổ ấy chẳng đáng gì, thì chính do yếu đuối và nhu nhược mà bạn 
		đã than phiền với mọi người. </span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0in">
		<font color="#000000">
		<span style="font-family: Arial">&nbsp;Nếu những phương thuốc không thể giúp 
		bạn lành bệnh, hãy nhẫn nại, can tâm đặt mình theo thánh ý của Thiên 
		Chúa, Đấng muốn điều tốt lành cho bạn. Ôi, đáng cảm động biết bao khi 
		chịu đựng bệnh tật với dáng vẻ an bình và nhẫn nhục như thánh Francois 
		de Sales đã chịu. Ngay khi bị bệnh, ngài nói sơ qua với bác sĩ về căn 
		bệnh của mình, rồi ngài vâng lời bác sĩ uống tất cả những liều thuốc 
		được chỉ định dù thuốc có khó uống, sau đó ngài cứ ở vậy trong bình an, 
		không một lời than phiền về những đau khổ phải chịu.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0in">
		<font color="#000000">
		<span style="font-family: Arial">Bạn có thể nói: “Như vậy thì tính bác 
		ái ở đâu? Vì người ta đã để mặc tôi đau đớn trên chiếc giường này”. Ôi, 
		người bệnh đáng thương. Người ta quên bạn, còn bạn, bạn quên Đức Giêsu 
		rồi sao, Đấng đã bị bỏ rơi trên thập giá vì yêu bạn? Bạn than phiền làm 
		chi? Hãy trách chính bạn vì yêu Chúa Giêsu quá ít và tiếp đó là bạn có 
		quá ít lòng nhẫn nại. Một bà đạo đức bị bệnh liệt giường, và đang chịu 
		đau khổ chồng chất, người ta mang đến và đặt vào tay bà cây thánh giá 
		cùng khuyên bà cin Chúa cứu giúp cho khỏi những đau khổ. Nhưng bà trả 
		lời: “Sao các bạn lại muốn tôi xin xuống khỏi thập giá đang khi tôi giữ 
		trong tay một vị Thiên Chúa chịu đóng đinh? Ôi, đúng hơn, tôi muốn chịu 
		đau khổ cho Đấng đã vì tôi mà chịu biết bao nỗi đớn đau gấp trăm ngàn 
		nôi đớn đau của tôi?. Thánh Marie Madaleine de Pazzi nói: “Bất cứ nỗi 
		khổ cực nào, dù cho to lớn đến đâu cũng trở nên êm dịu khi người ta nhìn 
		ngắm Chúa Giêsu trên thập giá?.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0in">
		<font color="#000000">
		<span style="font-family: Arial">Bạn sẽ nói: “Điều tôi tiếc nhất là 
		không thể đến nhà thờ, cũng như không thể rước lễ”. Hãy nói tôi hay: tại 
		sao bạn muốn đến nhà thờ? Muốn rước lễ? Có phải bạn muốn làm đẹp lòng 
		Thiên Chúa? Vậy thì, nếu bấy giờ Thiên Chúa không muốn bạn đến nhà thờ, 
		không muốn bạn rước lễ, mà Người muốn bạn nằm trên giường bệnh, thì tại 
		sao bạn lại buồn sầu? Đấng đáng kính Jean de Avila ngày kia đã viết cho 
		một người bệnh: “Bạn của tôi ơi, đừng cố gắng xem bạn sẽ phải làm gì khi 
		bạn khỏe mạnh, nhưng hãy bằng lòng là một người bệnh bao lầu Thiên Chúa 
		muốn”. Thánh Francois de Sales nói rằng, người ta phục vụ Thiên Chúa tốt 
		lành bằng cách chịu đau khổ hiệu quả hơn bằng hành động.</span></font></p>
		<p class="MsoBodyText" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0in">
		<font color="#000000">
		<span style="font-family: Arial">Sau hết bạn nói rằng, trong tình trạng 
		bệnh tật, bạn sẽ làm khổ người khác. Nhưng vì bạn phải tuân theo thánh ý 
		Chúa nên người khác cũng phải tuân theo như vậy. Nếu bạn là gánh nặng 
		cho họ thì không phải là lỗi của bạn nhưng là do ý của Thiên Chúa. Ngày 
		kia, thánh Francois de Sales nói với một người bệnh đang buồn sầu vì căn 
		bệnh của ông khiến con cái vất vả: “Đối với tôi, không bao giờ tôi lại 
		vui mừng cho bằng khi tiếng con cái vây quanh tôi, đang phải chịu bao 
		cực nhọc khi tôi bị bệnh, vì khi đó tôi tự nhủ: nếu chúng làm tất cả 
		những điều ấy vì Thiên Chúa, như tôi khoái chí mà nghĩ như thế, thì 
		chúng đã có được bao công trạng. Phần thưởng đẹp biết bao trên nước trời 
		và trong cuộc đời hiện tại này dường như chúng đáng để tôi ghen tị hơn 
		là thương xót”. Bệnh tật là con đường dẫn lên trời của các vị thánh.</span></font></p>
		<p class="MsoBodyText" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0in">
		<font color="#000000">
		<span style="font-family: Arial">Một cô gái 12 tuổi tên là Lidwine, một 
		buổi kia, khi đi trên tuyết trơn, cô đã té ngã và bị gãy một chiếc xương 
		sườn. Vì quá nghèo nên cô không thể mời bác sĩ chăm sóc cho. Rồi ở bên 
		sườn, một loại ung nhọt mọc ra gây ô nhiễm cho cả cơ thể và làm cho cô 
		bé bị liệt hẳn. Cha mẹ cô bé chẳng quan tâm săn sóc nên căn bệnh cứ ngày 
		một tăng. Cô bé thường xuyên phải chịu những cơn đau trên phần đầu: ở 
		trán có một vết thương, cằm thì nứt ra đến tận miệng, và bên trong những 
		cục máu đông đến nỗi có bé không thể nói cũng không thể ăn. Một trong 
		hai con mắt bị tụt sâu vào phía trong và trở nên vô hiệu, con mắt kia 
		thì đây dịch thể đến nỗi cô không thể chịu được ánh sáng. Hai hàm răng 
		cũng gây cho cô những cơn đau chết người. Cộng thêm với những cơn đau ấy 
		là từ nơi miệng, lỗ mũi, mắt và tai máu không ngừng rỉ ra. Cô bé chưa 
		lúc nào ngưng sốt. Cha mẹ cô bé nghèo khổ và mệt nhọc bởi bao nỗi lo đã 
		nói rằng cô sinh ra chỉ làm cho họ đau khổ thêm. Vì luôn phải nằm trên 
		giường, không thể cử động, nên thân hình cô biến dạng và dính chặt xuống 
		chiếc nệm rơm. Cô cứ sống như vậy trong 38 năm, trong khi phải chịu hàng 
		ngàn cách đối xử tệ bạc. Tuy nhiên cô vẫn không ngừng chúc tụng Thiên 
		Chúa, mang tất cả những đau khổ của mình hợp làm một với đau khổ của Đức 
		Giêsu. Cô nói: “Khi tôi nhìn ngắm Chúa Giêsu chịu treo trên thập giá, 
		tôi không còn cảm thấy những đau khổ của tôi nữa. Đau đớn làm tôi phải 
		kêu lên, nhưng con tim tôi lại không ngừng nói: “Ôi Giêsu, tình yêu của 
		con, hãy tăng thêm nỗi đau khổ của con bao nhiêu Người muốn để Người lại 
		tăng thêm tình yêu của con đối với Người”. Nếu có ai đó tỏ lòng ái ngại 
		cho cô, thì cô nói: “Nỗi đau của tôi chẳng đáng gì, vì tôi đang ở trong 
		vòng tay của Đấn gtốt lành vô cùng”. Khi người ta nói với cô: “Lidwine, 
		hãy xin Thiên Chúa cất bất đau khổ cho cô đi, thì cô trả lời: tôi hết 
		sức tránh xin điều ấy, Thiên Chúa là người cha nhân hậu mà tôi ao ước sự 
		xét sử của Người trên tôi, Người đánh đòn nhưng Người yêu mến tôi”. Hàng 
		ngàn lần người ta nghe thấy cô lặp đi lặp lại lời này: “Ôi Thiên Chúa 
		của con, nỗi khát khao được xem thấy Người trên trời đang vò xé tâm hồn 
		con, đang thiêu tủy con, nhưng con lại thích ý định đáng tôn thờ của 
		Người hơn. Hãy cứ đế con trong đau khổ bao lâu Người muốn. Con sẽ hạnh 
		phúc và kiên tâm chờ đợi khoảnh khắc của sự chết, cái chết đối với con 
		sẽ là bình minh của đời con”. Thế rồi giờ giải thoát đã điểm, Lidwine đã 
		được mạc khải cho biết trước. Ngay tức khắc, cô cho mời cha mẹ đến bên 
		giường và vị thiên thần chịu đau khổ này đã xin cha mẹ tha thứ cho người 
		tất cả những nỗi đau khổ, phiền toái mà cô đã gây ra cho họ. Ít phút 
		sau, Chúa Giêsu, Mẹ Maria và đông đảo thiên thần đã đến mời cô vào dự 
		bạn tiệc vĩnh cửu. Nhìn thấy cảnh tượng ấy, cô kêu lên sung sướng và 
		trút hơi thở sau hết. Được tin cô mất, dân làng kéo đến và muốn nhìn xem 
		vị thánh đang được người ta phủ tấm vải lên kia, vì người ta không muốn 
		cho dân chúng thấy hình dáng gớm ghiếc của một cái xác không còn hình 
		người nữa. Nhưng tuyệt diệu thay. Bỗng nhiên Lidwine biến đổi, những vết 
		thương, vết lóet, sự dị dạng của khuôn mặt, tất cả đều biến đi hết. Đôi 
		mặt, đôi má, chiếc cằm, đôi môi, tất cả trước đây thâm sậm màu máu và 
		nứt rạn, thì giờ đây đang chói lọi bởi một ánh sáng siêu phàm. Đôi môi 
		nở nụ cười tuyệt diệu. Chưa bao giờ người ta thấy một vầng trán, một 
		khuôn mặt tuyệt vời và một thân xác hồng hào đến như thế. Đám đông không 
		ngớt ngạc nhiên mà thốt lên: “Ôi cô bé đẹp quá, ôi cô bé đẹp làm sao?”. 
		Đám tang của cô là một cuộc khải hoàn thật sự. Người ta đã tôn kính cô ở 
		Schiedam, quê hương cô, dưới cái tên chân phúc Lidwine. Nỗi đau đớn đã 
		qua, nhưng phần thưởng sẽ tồn tại mãi.</span></font></td>
	</tr>
	<tr>
		<td width="474" colspan="2" style="text-align: left">
		<p style="text-align: center">
		<a target="_top" href="../../index.htm">
		<img border="0" src="../../GIADINHTANHIEN/GIADINH/trangnha.gif" width="85" height="30"></a></td>
	</tr>
	</table>

</body>

</html>

PHP File Manager