File "chuong 2.html"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/thien chua/HanhPhuc/hanh phuc/chuong 2.html
File size: 41 KiB (41980 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<!DOCTYPE html>
<html lang="en">
  <head>
  <link rel="shortcut icon" href="assets/images/favicon.png">
    <meta charset="utf-8" />
    <meta
      name="viewport"
      content="width=device-width, initial-scale=1, shrink-to-fit=no"
    />
    <meta name="description" content="" />
    <meta name="author" content="" />
    <link
      href="https://fonts.googleapis.com/css?family=Lato:100,300,400,700,900"
      rel="stylesheet"
    />

    <title>tinmung.net-Trang Thiên Chúa</title>
<!--
Reflux Template
https://templatemo.com/tm-531-reflux
-->
    <!-- Bootstrap core CSS -->
    <link href="vendor/bootstrap/css/bootstrap.min.css" rel="stylesheet" />

    <!-- Additional CSS Files -->
    <link rel="stylesheet" href="assets/css/fontawesome.css" />
    <link rel="stylesheet" href="assets/css/templatemo-style.css" />
    <link rel="stylesheet" href="assets/css/owl.css" />
    <link rel="stylesheet" href="assets/css/lightbox.css" />
  <style type="text/css">
    <!--
p.MsoNormal {
margin-top:0in;
margin-right:0in;
margin-bottom:8.0pt;
margin-left:0in;
line-height:107%;
font-size:11.0pt;
font-family:"Calibri",sans-serif;
}
-->
    </style>
  </head>

  <body>
    <div id="page-wraper">
      <!-- Sidebar Menu -->
      <div class="responsive-nav">
        <i class="fa fa-bars" id="menu-toggle"></i>
        <div id="menu" class="menu">
          <i class="fa fa-times" id="menu-close"></i>
          <div class="container">
          <div><img src="../HanhPhuc/HANH PHUC.jpg"></div>
            <div class="author-content">
              <h4>HẠNH PHÚC</h4>
              <span>ĐHY Fulton Sheen<br>
Nguyên Bản: Way to  happiness.</span>
            </div>
            <nav class="main-nav" role="navigation">
              
                <li><a href="loi mo dau.html">Lời Mở Đầu</a></li>
                <li><a href="dan nhap.html">Dẫn Nhập</a></li>
                <li><a href="chuong 1.html">Chương 1</a></li>
                <li><a href="chuong 2.html">Chương 2</a></li>
                <li><a href="chuong 3.html">Chương 3</a></li>
                <li><a href="chuong 4.html">Chương 4</a></li>
                <li><a href="chuong 5.html">Chương 5</a></li>
                <li><a href="chuong 6.html">Chương 6</a></li>
                <li><a href="chuong 7.html">Chương 7</a></li>
                <li><a href="chuong 8.html">Chương 8</a></li>
                <li><a href="chuong 9.html">Chương 9</a></li>
                <li><a href="chuong 10.html">Chương 10</a></li>
                           
            </nav>
            <div class="social-network">
              <ul class="soial-icons">
                <li>
                  <a href=""
                    ><i class="fa fa-facebook"></i
                  ></a>
                </li>
                <li>
                  <a href="#"><i class="fa fa-twitter"></i></a>
                </li>
                <li>
                  <a href="#"><i class="fa fa-linkedin"></i></a>
                </li>
                <li>
                  <a href="#"><i class="fa fa-dribbble"></i></a>
                </li>
                <li>
                  <a href="#"><i class="fa fa-rss"></i></a>
                </li>
              </ul>
            </div>
            <div class="copyright-text">
              <p>Copyright tinmung.net</p>
            </div>
          </div>
        </div>
      </div>

      <section class="section about-me" data-section="section1">
        <div class="container">
          <table width="100%" border="0">
  <tbody>
    <tr>
      <td><p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><strong><span style="line-height:200%; font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:#C00000; ">CHƯƠNG II: CÔNG VIỆC</span></strong><span style="line-height:200%; font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:#C00000; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="line-height:200%; font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:blue; ">&nbsp;</span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="line-height:200%; font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:blue; ">CÔNG VIỆC</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:blue; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="line-height:200%; font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&nbsp;Thời buổi này có rất ít người được sinh  sống bằng công việc mà mình thích. Vì nhu cầu kinh tế nên thay vì được chọn  nghề mình thích, người ta bị buộc phải làm những phận việc mà họ chẳng thích.  Nhiều người trong họ nói rằng: &ldquo;Lẽ ra tôi giờ này phải làm một điều gì to tát  hơn&rdquo; hoặc: &ldquo;Công việc tôi hiện đang làm có quan trọng chẳng qua là vì nhờ nó  tôi kiếm được tiền&rdquo;. Một thái độ như thế thường khiến cho công việc khó được  hoàn tất hay khó được thực hiện tươm tất. Người nào biết chọn lựa công việc vì  việc ấy chu toàn được một mục đích mà anh tán đồng thì mới là người tăng tiến  bản thân nhờ vào công việc. Chỉ mình anh ta mới có thể nói được câu này khi đã  chấm dứt công việc đó: &ldquo;Nó đã hoàn tất xong!&rdquo;</span><span style="line-height:200%; font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&nbsp;</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">Ngày hôm nay thật đáng buồn khi nhiều người  thiếu sót trong ý thức về nghề nghiệp như thế. Không nên trách móc cái hệ thống  kinh tế phức tạp mà nên trách móc sự đổ vỡ những giá trị tinh thần của chúng  ta. Nhìn với viễn cảnh thích hợp thì bất cứ công việc nào cũng đều có thể được  dùng để cao đẹp hoá chúng ta, nhưng để thấy điều đó thì trước tiên cần hiểu rõ  triết lý về lao động.</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&nbsp;</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">Mọi phận việc chúng ta làm đều bao gồm hai  khía cạnh: thứ nhất là mục đích tức là lý do khiến chúng ta cho rằng việc ấy  đáng làm và thứ hai là chính công việc được nhìn tách biệt với cùng đích của  nó. Chúng ta chơi quần vợt để mà tập luyện, tuy nhiên chúng ta lại phải chơi  hết mình như chỉ để được vui vì đã chơi hay. Kẻ nào lập luận rằng mình vẫn tập  luyện nhiều bằng việc chơi cẩu thả trong sân chơi thì kẻ ấy sẽ đánh mất sự hiểu  biết khía cạnh thứ hai của tất cả mọi hoạt động đó là phải chu tất mọi phận  việc phù hợp với tiêu chuẩn tuyệt hảo riêng của nó. Tương tự như thế, mục đích  đầu tiên của một công nhân làm việc ở một xưởng xe hơi có thể là để kiếm tiền,  tuy nhiên mục đích của chính công việc lại là sự hoàn tất công việc. Người công  nhân lúc nào cũng nên ý thức đến mục đích thứ hai, giống như người hoạ sĩ ý  thức đến mục đích là cái đẹp trong khi vẽ, hay bà nội trợ ý thức đến nhu cầu  sạch sẽ khi bà ta lau bụi.</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&nbsp;</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">Ngày nay, khía cạnh thứ nhất của lao động đã  trở nên ưu thắng và người ta có khuynh hướng bỏ lơ khía cạnh thứ hai… đến nỗi  nhiều công nhân đã lui hui nửa đời người vào việc lao động. Tuy nhiên họ giống  như những người làm vườn chỉ biết bắt buộc cây cải phải đem lại cho họ nước sốt  cải nhưng lại chẳng để ý đến việc chọn miếng đất gieo cải cho thích hợp hoặc  chăm sóc cây cải cho tươi tốt. Đây quả là một thái độ lầm lẫn: vì chính Chúa  cũng đã lao động khi Ngài tạo lập thế gian và rồi khi ngắm nhìn công việc của  mình Ngài đã gọi công việc ấy là: &ldquo;Tốt!&rdquo;</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&nbsp;</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">Niềm hãnh diện chính đáng khi thấy công việc  được hoàn tất tốt đẹp sẽ giúp cho công việc giảm đi nhiều nỗi cơ cực. Một số  người tuân theo tiêu chuẩn &ldquo;nghệ tinh&rdquo; này thường tìm được sự hưng phấn trong  bất cứ công việc nào của họ. Họ nhận ra được thoả mãn khi &ldquo;một công việc được  làm chu tất&rdquo; dù là bện một chiếc ghế mây, chùi chuồng ngựa hoặc khắc một bức  tượng cho ngôi thánh đường. Vinh dự và lòng tự trọng của họ được nâng cao dựa  vào cái kỷ luật làm cho cẩn thận các công việc ấy. Họ đã giữ lại được thái độ  xưa kia của thời trung cổ; vào thời đó công việc được xem là một sự cố thánh  thiện, một nghi thức, một nguồn công trạng thiêng liêng. Thời bấy giờ, người ta  không làm việc chỉ nhằm lợi ích kinh tế mà còn do sự thúc dục từ bên trong, từ niềm  ước muốn phóng chiếu ra quyền năng tạo dựng của Chúa qua nỗ lực riêng của con  người chúng ta.</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&nbsp;</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">Không nên thực hiện bất cứ phận vụ nào mà  không quan tâm đến một trong hai khía cạnh ưu tiên này của công việc. Muốn nối  kết được hai điều này với nhau… chẳng hạn niềm vui khi làm ra cái bàn đẹp và  mục đích làm ra nó, tức là để kiếm sống… Chúng ta cần ghi vào tâm trí những  nguyên tắc sau đây:</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&nbsp;</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">Công việc là một bổn phận luân lý chứ không  phải chỉ là một nhu cầu vật lý như nhiều người thường nghĩ. Thánh Phaolô từng  nói: &ldquo;Ai không chịu làm việc thì không đáng ăn&rdquo;. Khi công việc được coi như một  bổn phận luân lý thì rõ ràng là nó không chỉ đóng góp vào thiện ích xã hội mà còn  tạo ra những ích lợi khác cho chính người công nhân, nó tránh cho anh ta &ldquo;sự  nhàn cư vi bất thiện&rdquo; cũng như giúp cho xác thân anh ta biết phục tùng ý chí.</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&nbsp;</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&ldquo;Làm việc là cầu nguyện&rdquo;. Cuộc sống qui củ  không loại sự cầu nguyện qua một bên cho đến lúc làm việc xong mà là biến công  việc thành một lời cầu nguyện. Chúng ta chu tất được điều này nếu chúng ta biết  hướng về Chúa khi khởi đầu và hoàn tất một phận việc và dùng tâm trí dâng nó  lên cho Ngài vì lòng yêu mến Ngài. Như thế, dù đang nuôi một đứa trẻ, hay đang  sửa một bình chứa hoà khí, đang xoay cái máy tiện hoặc đang điều khiển thang  máy, phận việc nào cũng đều được thánh hoá hết. Không việc đạo hạnh nào trong  các giờ rảnh rỗi có thể bù đắp sự cẩu thả trong khi làm việc. Tuy nhiên, bất cứ  phận sự nào, nếu làm chu đáo, thì cũng có thể biến thành một lời cầu nguyện.</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&nbsp;</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">Antonio xứ Florence, một nhà kinh tế thời  Trung cổ, tóm lược mối tương giao giữa công việc và cuộc sống trong công thức  mang lại hạnh phúc sau đây: &ldquo;Mục đích việc kiếm tiền là giúp chúng ta có thể  nuôi mình và những người khác là để mọi người có thể sống cho nhân đức. Mục  đích việc sống nhân đức là để cứu rỗi linh hồn chúng ta và để đạt được hạnh  phúc vĩnh cửu&rdquo;.</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&nbsp;</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">Xét cho công bằng, mọi công việc phải nhận  được hai loại phần thưởng, vì công việc không chỉ mang tính cách cá nhân mà còn  mang tính cách xã hội nữa. John Jones làm việc trong một hầm mỏ, vào cuối ngày  anh ta bị mệt mỏi, đây là sự hy sinh của cá nhân anh ta. Vì sự hy sinh này,  John nhận được lương. Tuy nhiên, suốt cả ngày, John Jones cũng đã thực hiện sự  đóng góp mang tính xã hội vào thiện ích của đất nước và của thế giới. Thế mà,  ngày hôm nay, mặc dù có đóng góp cho xã hội, John Jones đã chẳng được nhận thêm  gì hết, dầu rằng về mặt luân lý anh ta có quyền được chia sẻ cái thiện ích xã hội  mà công việc anh ta tạo ra.</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&nbsp;</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">Vì thế, chúng ta cần điều chỉnh lại hệ thống  lương sao cho người công nhân có thể chia sẻ về mặt lợi nhuận, về quyền sở hữu  quyền điều hành ngành công nghiệp của mình. Khi các nhà lãnh đạo công nhân và  các nhà tư bản đồng ý với nhau để cho công nhân một số vốn để bảo vệ họ, thì  bấy giờ sẽ không còn hai nhóm đối nghịch trong ngành công nghiệp nữa; công nhân  và giới điều hành sẽ trở nên những phần tử cùng hợp tác làm việc với nhau,  giống như hai chân của một người cùng hợp lại để giúp anh ta bước đi vậy.</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&nbsp;</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:blue; ">NGHỈ NGƠI</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:blue; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&nbsp;</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">Trước đây chưa bao giờ con người có được  nhiều thiết bị giúp tiết kiệm thời giờ như hiện nay. Thế mà chưa bao giờ con  người lại có ít thời gian dành cho việc rảnh rang hay ngơi nghỉ như hiện nay.  Tuy nhiên ít người để ý đến điều này: quảng cáo đã nhồi nhét trong tâm trí  người hiện đại khái niệm giả dối là nhàn rỗi và không lao động đồng nghĩa như  nhau – là chúng ta càng có bên cạnh đủ thứ linh tinh như then cửa, vỏ xe, cầu  dao và những tiện nghi gia dụng khác thì chúng ta càng tiết kiệm được thời gian  cho chính mình.</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&nbsp;</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">Tuy nhiên sự phân chia ngày giờ của chúng ta  thành lao động và không lao động như thế thật là quá đơn giản. Trong thực tế,  đối với đa số việc phân chia như thế không đếm xỉa gì đến khả năng để có được  sự nhàn rỗi thực sự. Người ta phí đi hàng giờ trống vào việc lơ ngơ láo ngáo  không mục đích, vào việc tiêu cực chờ đợi một điều thú vị nào đó sẽ xảy đến cho  mình…</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&nbsp;</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">Việc nghỉ ngơi đích thức không phải chỉ là  khoảng cách giữa những hành vi trong sinh hoạt đời sống. Nó cũng là một thứ  hoạt động mãnh liệt tùy thuộc vào một loại khác. Cũng như giấc ngủ không phải  là sự ngưng lại của sự sống mà chính là sự sống dưới một hình thức khác so với  lúc thức thì sự nghỉ ngơi cũng là một hoạt động chẳng kém về mặt sáng tạo so  với hoạt động của những giờ lao động của chúng ta.</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&nbsp;</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">Sự nghỉ ngơi – xét như sự nhàn rỗi đích thực  – không thể nào có được nếu không kèm theo vài nhận thức về thế giới tinh thần.  Bởi vì mục đích đầu tiên của sự nghỉ ngơi là để chiêm ngắm điều thiện… đích  nhắm đích thực của nó là nhìn ra tương giao giữa các sự cố nhỏ mọn trong cuộc  sống hàng ngày và sự tốt đẹp rộng lớn hơn đang vây phủ quanh chúng ta. Sách  Sáng Thế kể cho cho chúng ta là sau khi tạo dựng thế giới: &ldquo;Thiên Chúa đã nhìn  tất cả mọi thứ Ngài đã làm và nhận thấy chúng rất tốt đẹp&rdquo;. Việc chiêm ngưỡng  như thế về công việc của mình quả là tự nhiên đối với con người bất cứ lúc nào  họ dấn thân vào phận sự sáng tạo. Anh hoạ sĩ đứng sau khung vẽ để xem coi những  chi tiết cảnh biển có được đặt đúng chỗ không. Sự nghỉ ngơi đích thực chính là  lùi lại để duyệt xem những hoạt động xảy đến với mọi ngày của chúng ta.</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&nbsp;</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">Chúng ta chỉ có thể mãn nguyện thực sự với  công việc của mình nếu chúng ta thường xuyên dừng lại để tự hỏi xem tại sao  chúng ta đang làm công việc ấy và mục đích của nó có phải là điều mà tâm trí  chúng ta hoàn toàn ưng thuận không. Có lẽ một lý do khiến cho tại sao rất nhiều  dự án kinh tế và chính trị của chúng ta bị thất bại là bởi vì những dự án này  nằm trong tay những người chỉ biết quá dán chặt đôi mắt vào những gì họ đang  làm đến nỗi chẳng bao giờ dừng lại để chất vấn xem có nên làm điều ấy không.  Chỉ biết bận bịu để lo kiếm được tiền thì chẳng bao giờ có thể thoả mãn nhu cầu  của con người về một công việc mang tính sáng tạo.</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&nbsp;</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">Bất cứ loại công việc nào cũng đều có thể  được thăng hoa và khoác cho một mục đích siêu nhiên nếu công việc ấy được nhìn  dưới viễn cảnh vĩnh cửu. Lau nhà, đổ rác, dò bảng số xe chở hàng… tất cả mọi  điều này đều có thể được &ldquo;thực hiện tốt đẹp&rdquo; nhờ vào một cử chỉ đơn giản của ý  chí hướng chúng vào việc phụng sự Chúa. Phận vụ đơn giản nhất cũng có thể mặc  lấy ý nghĩa thiêng liêng và được thần thánh hoá là thế đấy.</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&nbsp;</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">Nếu chúng ta biết hướng công việc mình lên  cùng Chúa thì chúng ta sẽ làm việc tốt hơn chúng ta thường nghĩ. Việc nhìn nhận  điều này cho thấy chúng ta cần nghỉ ngơi. Trong khi nghỉ việc một tuần một lần,  con người nên đến trước mặt Thiên Chúa của mình để nhìn nhận bao nhiêu công việc  mình làm suốt tuần qua đều là công việc của Đấng Tạo Dựng: lúc ấy anh ta có thể  nhắc nhớ cho mình rằng mọi thành quả lao động của mình đều đến từ đôi tay khác,  rằng các ý tưởng mà tâm trí anh sử dụng cũng đến từ nguồn cội cao siêu hơn, và  ngay cả năng lực anh ta sử dụng cũng là quà tặng của Thiên Chúa.</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&nbsp;</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">Trong tâm trạng nghỉ ngơi thực sự như thế,  nhà khoa học sẽ thấy rằng chính mình không phải là tác giả những sưu tập của  mình về luật thiên nhiên, mà chẳng qua chỉ là người đọc và sửa bản in. Chỉ có  Chúa mới là Đấng viết ra cuốn sách ấy. Cũng trong lúc nghỉ ngơi như thế, người  thầy giáo sẽ thú nhận mọi chân lý mà ông ta truyền lại cho học sinh của mình  chỉ là tia nắng từ Mặt Trời Khôn Ngoan Thần Linh. Anh đầu bếp chuyên gọt khoai  thì sau một thời gian nghỉ ngơi như thế sẽ biết cầm nắm những củ khoai như là  những quà tặng khiêm tốn của chính Thiên Chúa.</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&nbsp;</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">Sự nghỉ ngơi giúp chúng ta chiêm ngắm những  sự việc nhỏ bé mà chúng ta làm trong mối tương giao của chúng với những sự việc  to tát là những thứ mới mang lại cho chúng giá trị và ý nghĩa. Nhờ nghỉ ngơi  chúng ta mới nhớ rằng mọi hành động đều tìm được giá trị từ nơi Thiên Chúa: &ldquo;Từ  ngữ Worship (thờ phụng) có nghĩa là phục hồi lại cho cuộc sống lao động hằng  ngày giá trị đích thực của nó bằng cách đặt nó trong tương giao với Chúa là  cùng đích của nó và cũng là của chúng ta.</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&nbsp;</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">Sự thờ phụng như thế cũng là một hình thức  nghỉ ngơi – là hình thức chiêm ngắm hết sức tích cực và sáng tạo những sự việc  của Chúa nhờ đó chúng ta được phục hồi sinh lực trở lại; bởi vì lời hứa của  Phúc âm thánh Matthêu vẫn luôn luôn chờ đợi những kẻ biết sẵn sàng lắng nghe:  &ldquo;Hãy đến với Ta, tất cả các ngươi là những kẻ lao nhọc và vác nặng, Ta sẽ cho  các ngươi được yên nghỉ&rdquo;.</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&nbsp;</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:blue; ">NHỮNG KẺ NHÀN RỖI NGOÀI PHỐ CHỢ</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:blue; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&nbsp;</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">Một nhà tâm lý học vĩ đại và xuất chúng nọ có  lần đã nói thảm kịch của con người ngày nay là họ không còn tin rằng mình có  một linh hồn cần được cứu độ. Chúa chúng ta đã trả lời cho nhóm người ấy bằng  một dụ ngôn thú vị về những người thợ làm vườn nho. Vào cuối ngày, chủ vườn nho  đến nơi phố chợ và nói: &ldquo;Tại sao các anh lại đứng đây suốt ngày chẳng làm gì  cả&rdquo; Trong một số vùng ở mạn Đông, tập tục này vẫn còn thịnh hành, người ta tụ  nhau trước các giáo đường Hồi giáo hay những chỗ phố chợ tay cầm sẵn cuốc xẻng  chờ được thuê mướn.</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&nbsp;</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">Câu chuyện này nói lên một bài học siêu nhiên  và liên hệ đến những loại người rỗi rảnh khác nhau. Thêm vào những kẻ nhàn rỗi  theo đúng nghĩa, có những kẻ cà lơ thất thơ chẳng biết làm gì. Nhiều người thì  nhàn rỗi trong ý nghĩa là những kẻ tà lọt chăm chỉ cần cù nhưng lại quá mỏi mệt  vì lao khổ đến nỗi chả làm được một việc gì gọi là có giá trị. Nhiều người khác  nhàn rỗi vì cứ mãi do dự còn những kẻ khác thì vì thất vọng lo âu chẳng biết  được mục đích của cuộc sống. Trước mắt người đời thì quả có ít người nhàn rỗi,  nhưng trước cặp mắt từ trời cao nhìn xuống trái đất thì quả đây là chốn phố chợ  thênh thang có ít người thực sự lao động. Đối với Chúa, mọi hoạt động như tìm  kiếm của cải, dựng vợ gả chồng, mua bán, nghiên cứu sáng tác… đều là những  phương tiện để đạt đến cùng đích tối thượng là sự cứu rỗi linh hồn. Mọi sự sử  dụng năng lực con người để biến phương tiện thành cứu cánh, để cô lập cuộc sống  khỏi mục đích cuộc sống đều là một sự nhàn rỗi gây mệt mỏi, một sự không thực  tế đáng buồn.</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&nbsp;</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">Mặc dầu Chúa chúng ta đưa ra cái định nghĩa  mới mẻ và gai góc này về sự nhàn rỗi, chúng ta vẫn còn nhiều hy vọng khi đọc  câu chuyện trên bởi vì một số người vẫn được thuê mướn vào giờ thứ mười một và  họ lại nhận được đầy đủ như những kẻ đã lao động suốt cả ngày dài. Đối với ân  sủng Chúa thì chẳng bao giờ là quá trễ. Có một sự kiện tâm lý đặc biệt là những  kẻ quay về Chúa muộn màng trong cuộc sống thường xem tất cả quãng đời trước kia  của họ là phí phạm. Thánh Augustinô khi hồi tưởng lại tuổi trẻ phí phạm của  mình đã thốt lên: &ldquo;Ôi, Vẻ Đẹp ngàn xưa, con đã yêu Ngài trễ quá rồi!&rdquo; Không hề  có những trường hợp đến mức không còn hy vọng được nữa, không cuộc sống nào  tiêu tan đi đến mức không thể bù đắp được, không sự nhàn rỗi lâu dài nào trở  được vài giây phút làm việc hữu ích trong vườn nho của Chúa ngay cả những giây  phút cuối đời như trường hợp tên trộm lành.</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&nbsp;</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">Vào lúc cuối ngày, khi Chúa ban cho mọi người  cùng tiền lương như nhau thì những kẻ dầm nắng suốt ngày phàn nàn tại sao những  kẻ vào làm giờ thứ mười một cũng được được lãnh nhiều như thế. Chúa chúng ta  liền vặn lại: &ldquo;Tại sao ánh mắt các ngươi lại nhìn thấy điều xấu xa chỉ vì ta  làm điều tốt?&rdquo; Ý tưởng về phần thưởng không hề có trong việc phụng sự ở trên  trời. Những người sống tử tế suốt 40 năm để rồi phản đối ơn cứu độ của những kẻ  mới đến sau cùng là những kẻ có tinh thần thuê mướn. Mọi hành vi đích thực của  một con người sống siêu nhiên đều phát xuất từ tình yêu chứ không phải lòng ước  muốn được thưởng. Không thể nào nói chuyện phần thưởng cho một tình yêu đích  thực trong một cuộc hôn nhân mà lại không lăng nhục đôi vợ chồng ấy. Người ta  không thể đền bù cho xứng hợp cái tình thương khiến đứa bé ôm quàng cổ mẹ hay  khiến mẹ nó thức đêm canh đứa con bị bệnh. Người ta cũng không thể trao phần  thưởng nào cho xứng hợp với hành vi anh hùng của một người liều mạng để cứu kẻ  khác. Xét theo cách thức này thì những kẻ thực hành sự đạo đức và tôn giáo mỗi  ngày cũng thấm đầy nét duyên dáng, hấp dẫn và vinh quang của lòng nhiệt tình  quên mình hệt như bất cứ hành vi anh hùng nào đã nêu.</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">&nbsp;</span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
        <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:200%;"><span style="font-family:'Times New Roman',serif; font-size:18.0pt; color:black; ">Sự nhàn rỗi thể lý làm hư hại tâm trí, sự  nhàn rỗi thiêng liêng làm hư hại trái tim. Hành vi liên kết giữa không khí và  nước có thể biến một thanh sắt thành rỉ sét. Vì thế vào mỗi giờ nơi phố chợ,  người ta đều phải tự vấn mình: &ldquo;Tại sao tôi lại đứng nhàn nhã ở đây?&rdquo; </span><span style="font-family:'Arial',sans-serif; font-size:12.0pt; color:black; "> </span></p>
      </td>
    </tr>
  </tbody>
</table>
          </div>
          <div class="left-image-post"> </div>
          <div class="right-image-post"> </div>
        </div>
    
</div>

    <!-- Scripts -->
    <!-- Bootstrap core JavaScript -->
    <script src="vendor/jquery/jquery.min.js"></script>
    <script src="vendor/bootstrap/js/bootstrap.bundle.min.js"></script>

    <script src="assets/js/isotope.min.js"></script>
    <script src="assets/js/owl-carousel.js"></script>
    <script src="assets/js/lightbox.js"></script>
    <script src="assets/js/custom.js"></script>
    <script>
      //according to loftblog tut
      $(".main-menu li:first").addClass("active");

      var showSection = function showSection(section, isAnimate) {
        var direction = section.replace(/#/, ""),
          reqSection = $(".section").filter(
            '[data-section="' + direction + '"]'
          ),
          reqSectionPos = reqSection.offset().top - 0;

        if (isAnimate) {
          $("body, html").animate(
            {
              scrollTop: reqSectionPos
            },
            800
          );
        } else {
          $("body, html").scrollTop(reqSectionPos);
        }
      };

      var checkSection = function checkSection() {
        $(".section").each(function() {
          var $this = $(this),
            topEdge = $this.offset().top - 80,
            bottomEdge = topEdge + $this.height(),
            wScroll = $(window).scrollTop();
          if (topEdge < wScroll && bottomEdge > wScroll) {
            var currentId = $this.data("section"),
              reqLink = $("a").filter("[href*=\\#" + currentId + "]");
            reqLink
              .closest("li")
              .addClass("active")
              .siblings()
              .removeClass("active");
          }
        });
      };

      $(".main-menu").on("click", "a", function(e) {
        e.preventDefault();
        showSection($(this).attr("href"), true);
      });

      $(window).scroll(function() {
        checkSection();
      });
    </script>
  </body>
</html>

PHP File Manager