File "tintuongvao suutam.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/Xuan-Giap-Thin/Documents/Mong mot tet/tintuongvao suutam.htm
File size: 7.43 KiB (7612 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html xmlns:mso="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns:msdt="uuid:C2F41010-65B3-11d1-A29F-00AA00C14882">
<head>
<!--[if gte mso 9]><xml>
<mso:CustomDocumentProperties>
<mso:Categories msdt:dt="string">Đức Mẹ</mso:Categories><mso:Approval_x0020_Level msdt:dt="string"></mso:Approval_x0020_Level><mso:Assigned_x0020_To msdt:dt="string"></mso:Assigned_x0020_To></mso:CustomDocumentProperties></xml>
<![endif]-->
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Tan Mao 2011</title>
<style>
<!--
p.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:VNI-Times;
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
-->
</style>
<meta name="keywords" content="Tan Mao 2011">
<meta name="Microsoft Theme" content="none">
</head>
<body>
<table border="1" width="500" id="table1" style="border-color:#FF0000; text-decoration: none; font-family: Tahoma; font-size: 12pt">
<tr>
<td width="474" style="border-color:#FF0000; text-align: justify; text-decoration:none; font-family:ari; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0">
<blockquote>
<p class="MsoNormal">
</p>
<p class="MsoNormal">
<span style="font-family: Arial; font-size: 13pt"><b>TIN TƯỞNG VÀO
CHÚA QUAN PHÒNG</b></span><span style="font-size: 8pt; font-family: Tahoma,sans-serif; color: red; font-style: italic">
Sưu tầm</span></p>
<p class="MsoNormal"> </p>
<p class="MsoBodyText3" style="text-indent: 36.7pt; line-height: 150%; margin-top: 7.0pt">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">
Ngày Tết là ngày ai nấy đều no đủ, kể cả những người nghèo nhất
trong xã hội, vì theo truyền thống văn hóa của dân tộc, dù quanh năm
có đói khát, túng thiếu thì ngày Tết cũng phải là ngày no say, đầy
đủ nhất. Thế có nghĩa là đối với nhiều người, vấn đề cơm-áo-gạo-tiền
vẫn còn là vấn đề nhức nhối và ưu phiền nhất. Sau hơn hai ngàn năm,
dù khoa học tiến bộ đã đưa con người lên không gian và sống trên đó
một thời gian dài, thì con người vẫn chưa giải quyết được vấn đề ăn
và uống cơ bản của mình. Thế giới vẫn đang phải vật lộn với vấn đề
nước sạch, lương thực tối thiểu và thuốc men cần thiết. </span></p>
<p class="MsoBodyText3" style="text-indent: 36.7pt; line-height: 150%; margin-top: 4.0pt">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">
Tại sao vậy ? Tại vì có tình trạng quá chênh lệch về sở hữu của cải
trần gian trong các xã hội : một số người lòng tham không đáy, tìm
hết mọi cách <i>– kể cả những cách ô nhục và thấp hèn – </i>để chiếm
đoạt tài sản chung của xã hội và nhân loại. Còn một số người khác
không làm sao có được các điều kiện tối thiểu để sống cho ra người.
Ở Việt Nam chúng ta hãy nghĩ đến những số tiền thất thoát trong các
công trình xây dựng hạ tầng cơ sở ở khắp cả nước và con số chạy vào
túi riêng cán bộ thuộc các sở, ban, ngành, công ty, tỉnh, huyện, xã
... thì chúng ta hiểu tại sao dân Việt Nam vẫn còn bị xếp vào loại
các nước nghèo nhất trên thế giới dù chiến tranh đã chấm dứt gần 28
năm rồi ! </span></p>
<p class="MsoBodyText3" style="text-indent: 36.6pt; line-height: 150%; margin-top: 4.0pt">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">
Vậy thử hỏi việc tin tưởng vào Thiên Chúa Quan Phòng mà Đức Giêsu
dạy chúng ta hôm nay có ý nghĩa gì trong một bối cảnh xã hội và thế
giới như thế ? Chắc đối với những người có <i>“của ăn của để” </i>
thì không thành vấn đề vì họ đâu có bao giờ phải lo ngày mai sẽ sống
ra sao, ngày mốt sẽ lấy đâu ra tiền để mua gạo cho gia đình, để trả
tiền học phí cho con hoặc trả tiền bệnh viện cho cha hay mẹ già !
Nhưng đối với những người tối ngày phải vật lộn với cuộc sống <i>
(chỉ để sống, chưa nói đến làm giầu) </i>thì quả là vô cùng khó mà
tin vào lời của Đức Giêsu ! Lời ấy có xa vời và viển vông ? Lời ấy
có sức ru ngủ không ? Lời ấy chỉ để đánh lừa những kẻ nhẹ dạ dễ tin
? Hay Lời ấy là Lời hằng sống và chân thật ?</span></p>
<p class="MsoBodyText3" style="text-indent: 36.6pt; line-height: 150%; margin-top: 4.0pt">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">
Nếu đi sâu vào đời sống của giáo dân và kể cả lương dân, chúng ta sẽ
thấy có không ít người nghèo xác tín rằng họ được Thiên Chúa hay
Trời Phật chăm lo cho cuộc sống gia đình của họ. Họ là những người
chịu thương chịu khó làm việc chứ không phải là những hạng ươn lười
biếng nhác. Nhưng cứ nói theo cách bình thường thì họ không thể có
đủ tiền đủ bạc để lo cho vợ chồng con cái vì hoàn cảnh eo hẹp và
công ăn việc làm thu nhập chẳng là bao. Thế mà trên thực tế họ vẫn
sống. Họ vừa lao động vừa cậy trông vào Chúa, vào Trời Phật. Và gia
đình họ vẫn bình yên hạnh phúc, vì họ dám liều mà giao phó mọi sự
cho Thiên Chúa, cho Trời Phật <i>(trời sinh voi trời sinh cỏ)</i>
nên họ cảm nghiệm được là có một bàn tay vô hình thu xếp, giải quyết
mọi khó khăn cho họ. </span></p>
<p class="Giua" style="text-align: justify; text-indent: 36.6pt; line-height: 150%; margin-top: 4.0pt">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">
Ngày đầu năm mà suy nghĩ một chút về vấn đề vật chất trong cuộc
sống chắc không phải là vô bổ. Nếu chúng ta không phải chạy ăn chạy
uống thì chúng ta đừng quên cảm tạ Thiên Chúa Quan Phòng. Cách thể
hiện lòng biết ơn tốt nhất, đẹp lòng Thiên Chúa nhất, là chúng ta
biết chia sẻ một phần của cải mà mình đã nhận được cho những người
túng thiếu hơn chúng ta. Còn nếu chúng ta đang sống trong cảnh nghèo
túng, thì chúng ta hãy mạnh dạn phó dâng và tin tưởng ở Lời của
Thiên Chúa. Chỉ cần Đức Tin nhỏ bằng hạt cải là chúng ta sẽ chứng
kiến chuyện động trời và bất ngờ thú vị : Thiên Chúa không bỏ ai
phải đói, phải khổ ! Bình an cho Năm Mới không phải được bảo đảm
bằng của cải vật chất mà bằng sự tin tưởng phó thác vào Đấng Thiên
Chúa là Cha yêu thương biết chúng ta cần gì và không bao giờ làm ngơ
trước các nhu cầu đích thực của chúng ta.</span></p>
</blockquote>
</td>
</tr>
</table>
</body>
</html>