File "suy niem thanh giuse.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/TRANGTHANHGIUSE/Nam-St-Giuse/thanh Giuse/suy niem thanh giuse.htm
File size: 33 KiB (33788 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Năm Thánh Giuse 2021</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
	border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
 div.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-top:0mm;
	margin-right:0mm;
	margin-bottom:10.0pt;
	margin-left:0mm;
	text-align:justify;
	text-indent:10.0mm;
	line-height:115%;
	font-size:14.0pt;
	font-family:"Arial",sans-serif;
	}
</style>
<meta name="keywords" content="Thánh Phaolô Tông Đồ Trở Lại - Thanh Phaolo Tong Do Tro Lai">
</head>

<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none">

<table border="0" width="600" id="table1" cellspacing="6" bgcolor="#FFFFF0">
	<tr>
		<td align="center">
		<p align="center" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
		<span style="color: #ff0000"><strong><font size="4">SUY NIỆM THÁNH GIUSE</font></strong></span><hr></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify">
		<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><em><strong>
		<font size="2" color="#008080">Gm. Bùi Tuần</font></strong></em></td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		<p style="text-align: center"><span style="color: #800080"><strong>
		<font size="4">SUY NIỆM THÁNH GIUSE</font></strong></span></p>
		<p><strong><font size="4" color="#0000FF">A. Thánh Giuse thinh lặng</font></strong></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Đọc Phúc Âm để tìm hiểu 
		thánh Giuse, tôi thấy một bầu khí âm thầm bao phủ Ngài. Có một chọn lựa 
		khiêm nhường trong bầu khí đó. Khiêm nhường ấy đầy khó nghèo và khôn 
		ngoan.<img border="0" src="../Images/giuse%203.gif" width="298" height="234" align="right" hspace="7" vspace="7"></font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Ngắm nhìn các ảnh tượng 
		thánh Giuse, tôi thấy lòng sùng kính các nơi dành cho thánh Giuse thực 
		rất phong phú và đa dạng.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Nhưng năng lui tới thánh 
		Giuse trong đời sống hằng ngày, nhất là qua các giờ phút cầu nguyện, gẫm 
		suy, tôi thấy thánh Giuse rất gần gũi, rất sống động, nhất là rất dễ 
		thương. Có một điểm dễ thương nơi Ngài đã gây ấn tượng sâu sắc nơi tôi, 
		đó là sự thinh lặng của Ngài.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Sự thinh lặng của Ngài là 
		trường dạy tôi về tu đức, mục vụ và truyền giáo. Tôi gọi đây là sự thinh 
		lặng thánh. Bởi vì không phải thinh lặng nào cũng tốt cả. Ai cũng biết 
		có vô số thứ thinh lặng tiêu cực. Như thinh lặng vì kiêu căng. Thinh 
		lặng vì lập dị. Thinh lặng vì dốt nát. Thinh lặng vì sợ sệt. Thinh lặng 
		vì bất cần. Thinh lặng vì dửng dưng. Thinh lặng vì hờn giận. Thinh lặng 
		vì ích kỷ vv… Trái lại, sự thinh lặng của thánh Giuse là một hoạt động 
		thường xuyên tích cực.</font></p>
		<p><strong><font size="4" color="#008080">1. Trước hết sự thinh lặng của 
		thánh Giuse tích cực ở chỗ Ngài luôn vâng phục đức tin.</font></strong></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Ngài tin con trẻ mà thiên 
		thần báo mộng sẽ sinh ra bởi Đức Maria, đúng thực là “Đấng Emmanuel, 
		nghĩa là Thiên Chúa ở cùng chúng ta” (Mt 1,23). Cho dù gặp muôn vàn thử 
		thách, Ngài vẫn vững tin: Đấng Thiên Chúa ở cùng chúng ta đó chính là 
		Con Thiên Chúa giáng trần. Con trẻ đó chính là Đấng cứu thế.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Ngài tin Thiên Chúa thương 
		yêu Ngài một cách hết sức đặc biệt. Ngài biết tình thương đặc biệt Chúa 
		dành cho Ngài là hoàn toàn nhưng không, chứ không phải do công phúc nào 
		của Ngài.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Ngài tin vào sứ vụ Chúa 
		trao phó cho Ngài là vô cùng lớn lao. Sứ vụ đó là bảo vệ Đức Mẹ Maria và 
		Chúa Giêsu. Ngài biết Chúa Giêsu sẽ làm chuyện lớn, nhưng bề ngoài chưa 
		thấy có gì là lớn. Thực nhiệm mầu. Ngài chỉ biết tin. Ngài chưa hiểu 
		hết. Nhưng không thắc mắc. Một sự kín đáo trong niềm tin đầy khiêm tốn, 
		với nhận thức sâu sắc về tình trạng khó nghèo, bất xứng của mình, đó là 
		một sự thinh lặng đáng kính phục.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Bảo vệ Đức Mẹ và Chúa 
		Giêsu trong hoàn cảnh thời đó nơi đó đầy khó khăn là một trách nhiệm rất 
		nặng nề, đòi nhiều khôn ngoan sáng suốt và đức tin vững vàng. Ngài đã 
		tin vững vàng và khôn ngoan sáng suốt trong thinh lặng. Thinh lặng đó 
		không phải vì sợ. Nhưng vì vâng phục đức tin.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Tin Mừng là một mầu nhiệm 
		“vốn được giữ kín từ ngàn xưa” (Rm 16,25) sẽ được biểu lộ, sẽ được thông 
		báo cách nào, lúc nào, bởi ai, cho ai, thì phải tuỳ ở Thiên Chúa là Đấng 
		khôn ngoan thượng trí mà thôi. Chúa muốn như vậy (Rm 16,27).</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Tôi thiết nghĩ thánh Giuse 
		đã có đức tin như thế, và đã vâng phục đức tin đó. Vì thế mà Ngài khiêm 
		tốn thinh lặng, Ngài tin rằng: Sứ mạng Chúa trao cho Ngài không phải là 
		loan báo, mà là bảo vệ và giữ kín.</font></p>
		<p><strong><font size="4" color="#008080">2. Ngoài ra, sự thinh lặng của 
		thánh Giuse là rất tích cực ở chỗ Ngài được âm thầm đào tạo để có một sự 
		tự do mới.</font></strong></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Đọc Sách Thánh và chuyện 
		các thánh, tôi thấy Thiên Chúa có một lối đào tạo độc đáo đối với các 
		người của Ngài. Khi Thiên Chúa tính chuyện trao cho ai một sứ mệnh khó 
		khăn, Ngài thường đưa họ vào sa mạc. Hoặc sa mạc địa lý là nơi vốn thanh 
		vắng. Hoặc sa mạc tâm hồn là nơi phải thinh lặng.</font></p>
		<p style="text-align: justify; padding-left: 60px"><font size="4">–
		</font><em><font size="4">Ông Môisen vào sa mạc Madian.</font></em></p>
		<p style="text-align: justify; padding-left: 60px"><em><font size="4">– 
		Thánh Gioan tiền hô vào sa mạc Giuđê.</font></em></p>
		<p style="text-align: justify; padding-left: 60px"><em><font size="4">– 
		Thánh Phaolô vào sa mạc Syria.</font></em></p>
		<p style="text-align: justify; padding-left: 60px"><em><font size="4">– 
		Thánh Benedictô lên núi Subiacô.</font></em></p>
		<p style="text-align: justify; padding-left: 60px"><em><font size="4">– 
		Thánh Phanxicô khó khăn vào hang Assisi.</font></em></p>
		<p style="text-align: justify; padding-left: 60px"><em><font size="4">– 
		Chính Chúa Giêsu vào sa mạc 40 đêm ngày.</font></em></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Đối với thánh Giuse, sa 
		mạc là tâm hồn thinh lặng của Ngài. Trong sự thinh lặng của sa mạc tâm 
		hồn, Chúa đào tạo cho Ngài có một sự tự do mới. Đó là một sự tự do biết 
		chọn Chúa là tất cả, chọn ý Chúa là trên hết. Một sự tự do sẵn sàng dứt 
		bỏ ý riêng, để mau lẹ thực thi ý Chúa.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Đọc Phúc Âm, tôi gặp thấy 
		một cách nói hay được dùng, khi thuật lại việc phục vụ của thánh Giuse, 
		để vâng phục ý Chúa. Cách nói đó là sẵn sàng và mau lẹ. Ngài sẵn sàng 
		đón Maria về nhà mình (Mt 1,24). Ngài mau lẹ đang đêm, đưa Hài Nhi và Mẹ 
		Ngài trốn sang Ai Cập (Mt 2,14). Ngài liền vội vã chỗi dậy đem Hài Nhi 
		và Mẹ Ngài về đất Israel (Mt 2,21). Những thái độ đó, được sự thinh lặng 
		đào tạo, chứng tỏ thánh Giuse có một tâm hồn rất tự do. Không phải tự do 
		đối với của cải và ý riêng, mà là tự do cho Chúa và cho những việc Chúa 
		muốn.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Tôi có cảm tưởng là Chúa 
		đôi khi cũng muốn bản thân tôi và những người thuộc về Ngài, phải bắt 
		chước thánh Giuse xưa, có lúc phải vào sa mạc mà tế lễ Chúa. Tế lễ trong 
		sa mạc là tế lễ trong tình trạng rất thiếu thốn: Không có nhà thờ, bàn 
		thờ, đồ thờ. Không có những trang trọng vật chất. Không có cả những nhân 
		đức cần có. Chỉ còn tập trung vào một mình Chúa đầy tình yêu thương xót. 
		Chỉ còn chính bản thân mình là của lễ mà thôi. Thiếu tất cả, nhưng được 
		tất cả. Chỉ còn thinh lặng tôn thờ và vâng phục với lửa thiêng của Chúa 
		Thánh Thần trong tâm hồn mình như tia hy vọng. Sẽ rất nghèo, nhưng cũng 
		rất vui mừng. Vì thấy mình được thông công vào việc Chúa cứu độ.</font></p>
		<p><strong><font size="4" color="#008080">3. Sau cùng, tôi thấy thinh 
		lặng của thánh Giuse là rất tích cực trong sự hiện diện phong phú của 
		Ngài giữa đời.</font></strong></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Kinh nghiệm cho thấy: 
		Nhiều khi sự hiện diện thinh lặng vẫn có sức gây được cảm tưởng tốt về 
		Tin Mừng, hơn một sự hiện diện nhiều lời. Nhất là khi sự hiện diện đó có 
		Chúa ở cùng. Tôi có cảm tưởng là thời nay tại Việt Nam này, dân chúng 
		vẫn trân trọng và khát khao những người, tuy không nói, nhưng toả ra 
		được ánh sáng tâm linh, lửa thiêng tâm hồn, hương thơm từ những giá trị 
		nội tâm. Họ thinh lặng nhưng có chiều sâu tâm hồn, biết phân định, biết 
		phấn đấu, biết sắp xếp, biết thanh luyện, biết ý tứ, biết tế nhị.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Điều đó không có nghĩa là 
		thinh lặng luôn luôn có giá trị hơn nói. Tôi thiết nghĩ chọn thinh lặng 
		hay chọn nói là một chọn lựa tuỳ ơn gọi. Các ơn gọi và các ơn thánh rất 
		khác nhau. Con đường tốt hơn ta nên chọn là con đường mà sứ vụ Chúa trao 
		cho ta, con đường mà hoàn cảnh chỉ cho ta, con đường mà ta thấy thích 
		hợp cho tính tình và khả năng của ta, con đường mà ta cho rằng có thể 
		thực hiện tốt hơn việc mến Chúa yêu người trong những hoàn cảnh cụ thể, 
		đúng với yêu cầu của thời điểm.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Riêng tôi, trong năm Mân 
		Côi này, tôi xin thánh Giuse cho tôi và mọi người chúng ta</font></p>
		<p style="text-align: justify; padding-left: 30px"><em><font size="4">– 
		biết thinh lặng hơn để nghe ý Chúa,</font></em></p>
		<p style="text-align: justify; padding-left: 30px"><em><font size="4">– 
		biết thinh lặng hơn để suy niệm các mầu nhiệm Mân Côi,</font></em></p>
		<p style="text-align: justify; padding-left: 30px"><em><font size="4">– 
		biết thinh lặng hơn để đón nhận ơn cứu độ,</font></em></p>
		<p style="text-align: justify; padding-left: 30px"><em><font size="4">– 
		biết thinh lặng hơn để cộng tác vào chương trình cứu độ,</font></em></p>
		<p style="text-align: justify; padding-left: 30px"><em><font size="4">– 
		biết thinh lặng hơn để khám phá ra những kỳ diệu Chúa Thánh Thần đang 
		làm trong các linh hồn,</font></em></p>
		<p style="text-align: justify; padding-left: 30px"><em><font size="4">– 
		biết thinh lặng hơn, để đón nhận những bất ngờ Chúa gởi đến với đức tin 
		sáng suốt.</font></em></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Hình như nhiều linh hồn 
		đang được ơn ấy. Họ là những người đơn sơ tỉnh thức và thinh lặng như 
		thánh Giuse. Họ đang thinh lặng gieo rắc hạt giống Tin Mừng giữa xã hội 
		Việt Nam hôm nay.</font></p>
		<p><strong><font size="4" color="#0000FF">B. Vài suy nghĩ về sự thinh 
		lặnh nơi thánh Giuse</font></strong></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Thánh Giuse là người thinh 
		lặng. Tôi nghĩ là ngài cũng đã nói năng như mọi người bình thường. 
		Nhưng, khi soi dẫn các thánh sử viết Phúc âm, Chúa Thánh Thần đã chủ ý 
		không muốn ai ghi lại lời nói nào của thánh Giuse.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Sự kiện đó phải được coi 
		là một lựa chọn tốt, đề cao sự thinh lặng của thánh Giuse như một vẻ 
		đẹp. Hơn nữa đó cũng là một bài học đạo đức cho các thế hệ mai sau. Như 
		vậy, thánh Giuse là một trường học dạy thinh lặng. Nói đứng ra thầy dậy 
		ở trường này là Chúa thánh Linh. Vì thế mọi tài liệu bàn về sự thinh 
		lặng của thánh Giuse, nhất là bài này, chỉ nên được coi là những gợi ý 
		yếu ớt đọc thì cứ đọc, nhưng việc quan trọng cần làm để hiểu và để học, 
		chính là cầu nguyện với Chúa Thánh Linh.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Riêng trong bài này, xin 
		chia sẻ vài suy nghĩ riêng tư. Có nghĩa là những suy nghĩ này đã ảnh 
		hưởng đến đời tôi, từ đó tôi có phần nào kinh nghiệm.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Điểm phát xuất những suy 
		nghĩ sau đây của tôi là hình ảnh con trẻ Giêsu tại Nagiarét sống bên Đức 
		Mẹ và thánh Giuse thinh lặng. “Con trẻ dần dần đã lớn lên đầy khôn ngoan 
		và ân sủng, đẹp lòng Chúa và được người ta thương mến” (Lc 2,52). Theo 
		cái nhìn đó, Thánh Gia là một cộng đoàn Hội Thánh cực nhỏ. Chúa Giêsu, 
		tuy là con, nhưng là vai chính trong kế hoạch cứu độ, đổi mới con người. 
		Đức Mẹ và thánh Giuse là những người cộng tác gần gũi nhất. Đây là những 
		cộng tác viên đắc lực đưa lại kết quả cao. Bởi vì đã góp phần làm cho 
		trẻ Giêsu được nổi tiếng là phát triển về khôn ngoan và ân sủng, đẹp 
		lòng Chúa và được người ta mến thương.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Vậy, cộng tác đắc lực của 
		thánh Giuse là gì? Thưa chính là sự cộng tác thinh lặng. Tất nhiên đây 
		là sự thinh lặng tích cực. Thinh lặng tích cực đó được thể hiện như thế 
		nào? Trước hết tôi nghĩ ngay tới sự thinh lặng tu thân.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><strong><font size="4" color="#008080">
		Thinh lặng tu thân</font></strong></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Phong tục Á châu rất coi 
		trọng việc tu thân. Những người muốn cải cách tôn giáo, chủ trương cứu 
		độ, đổi mới con người và xã hội, thường phải xây dựng uy tín cho mình 
		trước hết bằng việc tu thân. Thời này vẫn là thế. Thời xưa còn hơn bây 
		giờ.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Thánh gia là một cộng đoàn 
		đề cao tu thân. Một cách tu thân bình dân, phổ thông nhưng chất lượng 
		cao. Trong cái ấy, thánh Giuse là một người tu tại gia. Nội dung tu thân 
		của Thánh Gia nói chung và của thánh Giuse nói riêng là thực hiện trước 
		những gì mà chúa Giêsu sẽ rao giảng sau này. Có thể tóm gọn lại là tu 
		thân nhắm mục đích trở nên một tạo vật mới, dần dần nên giống Chúa là 
		tình yêu và kết hợp với Ngài là Tình yêu. Muốn được thế phải thực thi 
		thánh ý Chúa, hết tình yêu mến Ngài và chân thành yêu thương mọi người.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Như vậy, tu thân là hằng 
		ngày vun tưới chăm sóc những hạt giống tình yêu Chúa đã gieo sẵn trong 
		lòng mình. Tu thân là hằng ngày học hành tập luyện, để biết tự do chọn 
		điều lành và tự do bỏ điều xấu. Lựa chọn tốt nhất và quan trọng nhất là 
		chu toàn bổn phận phục vụ của mình.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Phục vụ tốt là đáp ứng 
		đúng nhu cầu, bằng đúng việc, với đúng cách, vào đúng lúc. Tất cả trong 
		tình mến Chúa và yêu người với mức cao nhất.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Nhìn thoáng qua tu thân là 
		như thế, chúng ta có thể tưởng tu thân là việc đơn sơ. Đúng là đơn sơ, 
		nhưng chính là một cuộc phấn đấu thinh lặng cam go và thường xuyên với 
		chính mình. Bởi vì có một vấn đề gai góc đứng đàng sau việc tu thân đó 
		là một sự thực phũ phàng mà thánh Phao lô đã thực thà thú nhật: “Vẫn 
		biết rằng Lề luật là Thần Khí, nhưng tôi thì lại mang tính xác thịt, bị 
		bán làm tôi cho tội lỗi. Thực vậy tôi làm gì tôi cũng chẳng hiểu: Vì 
		diều tôi muốn thì tôi không làm, nhưng điều tôi ghét, thì tôi lại cứ 
		làm… Tôi biết là sự thiện không có ở trong tôi, nghĩa là trong xác thịt 
		tôi… Theo con người nội tâm, tôi vui thích luật của Chúa, nhưng trong 
		các chi thể của tôi, tôi lại thấy một luật khác. Luật này chiến đấu 
		chống lại luật của lý trí và giam tôi trong luật của tội là luật vẫn nằm 
		sẵn trong các chi thể của tôi” (Rm 7,14-23).</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Như thế, tu thân đòi phải 
		học hành, tập luyện để biết phân định điều lành điều dữ. Biết rõ rồi, 
		lại phải biết can đảm chọn lựa điều lành một cách tự do. Chọn rồi, lại 
		phải kiên cường thực hành điều mình đã tự do chọn lựa. Để được thế phải 
		phấn đấu nhiều lắm, phải từ bỏ mình nhiều lắm, phải cầu nguyện nhiều 
		lắm.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Tôi dám chắc là Thánh gia 
		nói chung và thánh Giuse nói riêng đã thực hiện việc tu thân một cách 
		trọn vẹn từng ngày, từng tháng, từng năm. Suốt 30 năm tu thân trong 
		thinh lặng, đúng là một hành trình phát triển ơn khôn ngoan và ân sủng, 
		đẹp lòng Thiên Chúa và được người ta thương mến.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Suy nghĩ trên đây co phép 
		tôi rút ra một kinh nghiệm về mục vụ và truyền giáo. Đó là người có chức 
		vụ cộng tác với Chúa vào kế hoạch cứu độ, đổi mới con người và xã hội, 
		sẽ phải quan tâm rất nhiều đến việc tu thân nơi chính mình. Tu thân một 
		cách thinh lặng là một yếu tố quan trọng có sức cứu độ. Rất mong kinh 
		nghiệm này của thánh Giuse được sống lại mạnh mẽ nơi mỗi người tín hữu, 
		nhất là nơi các tông đồ ngày nay, bất kỳ là giáo sĩ, tu sĩ hay giáo dân.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><strong><font size="4" color="#008080">
		Thinh lặng gặp gỡ Chúa trong cầu nguyện</font></strong></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Kinh nghiệm cho thấy: Sự 
		khôn ngoan và ân sủng của Chúa được ban dồi dào cho những người thực sự 
		tu thân. Và kinh nghiệm còn cho thấy: Sự khôn ngoan và ân sủng của Chúa 
		còn được trao ban rất dồi dào cho những người gặp gỡ Chúa trong cầu 
		nguyện.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Một nơi thuận lợi để Chúa 
		gặp gỡ con người, chính là nơi thinh lặng: “Ta sẽ dẫn nó vào sa mạc và 
		sẽ nói với lòng nó” (Ose 2,14). Sa mạc là biểu tượng nơi yên tĩnh. Nơi 
		yên tĩnh là không gian thinh lặng, và nhất là tâm hồn thinh lặng.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Ai cầu nguyện suy gẫm và 
		chiêm niệm trong thinh lặng sẽ dễ gặp được Chúa. Và khi Chúa đã đến với 
		lòng họ, Chúa lại làm cho lòng họ càng thinh lặng hơn. Để rồi lúc đó sự 
		thinh lặng trở nên đầy sự hiện diện của Thiên Chúa.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Trong gặp gỡ thinh lặng 
		này, con người không còn tìm hiểu Chúa nữa, mà là có chính Chúa. Họ cảm 
		nghiệm được Chúa là tình yêu, là hạnh phúc của mình. Lúc đó con người sẽ 
		thấy mọi sự đều rất đơn giản. Bất cứ việc gì tốt mình làm mặc dù bề 
		ngoài coi là rất bé nhỏ, rất âm thầm, nhưng nếu làm với một tình mến lớn 
		lao, chỉ vì Chúa, thì sẽ là việc rất giá trị có sức cứu độ, đổi mới bản 
		thân, đổi mới con người và xã hội.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Trong cuộc gặp gỡ ấy, con 
		người cũng sẽ thấy rõ mình hơn. Mình chẳng là gì, chẳng thể làm gì có 
		sức cứu độ nếu không có sự hỗ trợ của Chúa. Do đó mà phải chết đi cho 
		chính mình để quyền năng Chúa ngự trị hoàn toàn trong con người của 
		mình, từ lớp ý thức đến lớp tiềm thức và vô thức sâu thẳm, từ trí khôn 
		cho đến ý chí và tình cảm, ký ức, trí vẽ và mọi tiềm năng sáng tạo.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Người học hành cần thinh 
		lặng. Người nghiên cứu suy nghĩ cần thinh lặng. Người sáng tạo cần thinh 
		lặng. Người tìm minh triết cần thinh lặng. Người hồi tâm cần thinh lặng. 
		Phương chi người muốn gặp gỡ, lắng nghe Chúa càng cần phải thinh lặng. 
		Bởi vì Chúa muốn được thờ phượng trong tinh thần và trong chân lý, chứ 
		không hài lòng với những hình thức ồn ào. Và bởi vì Chúa chỉ nói nhỏ nhẹ 
		với những tâm hồn thinh lặng. Và bởi vì ơn đổi mới con người cũng chỉ 
		được thực hiện nơi những con người khiêm tốn, thinh lặng.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Thánh Giuse, cần cù, nhiệt 
		thành, tâm hồn khát khao tuân phục thánh ý Chúa, không bị ràng buộc bởi 
		bất cứ kiêu căng ích kỷ nào. Đoá là một thinh lặng thuận lợi co việc cầu 
		nguyện sống thân mật với Chúa, lắng nghe được ý Chúa.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Thời gian thinh lặng cầu 
		nguyện nơi thánh Giuse là suốt đời mình. Dài mấy chục năm. Đó là một 
		cộng tác quí báu vào công trình cứu độ của Chúa. Đây là một gương sáng 
		rất quan trọng ma mọi người đang cộng tác với Chúa tại Việt Nam hôm nay 
		cần suy nghĩ và bắt chước.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Bởi vì tôi thấy hiện nay 
		sự thinh lặng cầu nguyện đang có chiều hướng giảm dần, nhường chỗ cho 
		những hình thức thờ phượng và hoạt động tôn giáo nhiều khi quá ồn ào, 
		trình diễn, chiếu lệ, phô trương, cạnh tranh, lố lăng. Thinh lặng cảm 
		thương thân phận con người đau khổ</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Bất cứ ở đâu và ở thời 
		điểm nào, lịch sử những người làm cách mạng chân chính đều làm chứng họ 
		là những trái tim rực cháy lửa cảm thương số phận dân mình. Họï sống 
		không những vì dân, cho dân, nhưng nhất là gân dân, giữa dân và như dân. 
		Dân nói đây là lớp dân khổ đau. Họ đồng cảm nỗi lo nỗi khổ của lớp người 
		đau khổ lo âu. Họ cùng trải quạ những hoàn cảnh khó khăn bế tắc như lớp 
		người nghèo khổ nhất.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Trong ba năm đi rao giảng, 
		Chúa Giêsu tỏ ra Ngài đã có những thương cảm đặc biệt sâu sắc đối với 
		mọi thứ người đau khổ. Riêng đối với những người tội lỗi, Chúa Giêsu đã 
		không ngại yêu thượng gần gũi, tìm đến, với tất cả tấm lòng cảm thương 
		lạ lùng chưa từng thấy “Thầy không đến để kêu gọi người công chính, mà 
		để kêu gọi người tội lỗi sám hối ăn năn” (Lc 5,32).</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Tôi nghĩ là trước đó thánh 
		Giuse cũng đã âm thầm cộng tác với Chúa Giêsu trong lãnh vực cảm thương. 
		Suốt mấy chục năm tại Nagiareth, thánh gai nói chung và thánh Giuse nói 
		riêng đã được dân nghèo coi như những người thân thương của họ. Và nhất 
		là những người tội lỗi đã coi các Ngài như những người hiểu họ, thương 
		họ, cảm hoá được họ và lôi kéo họ về đàng lành.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Những cảm thương của thánh 
		Giuse dành cho những người tội lỗi là rất sâu sắc. Bởi vì ngài được Đấng 
		cứu độ chia sẻ cho sự thực về những nỗi kinh hoàng mà những kẻ tội lỗi 
		sẽ phải gánh chịu. Nói cho đúng ra, thì không phải Chúa sẽ phạt họ, 
		nhưng chính những việc xấu của họ sẽ kết án họ. An rất nặng nề, rất đáng 
		sợ.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Vì cảm thương số phận 
		người tội lỗi, thánh Giuse coi việc cứu con người khỏi xiềng xích tội 
		lỗi là ưu tiên, hàng đầu. Xiềng xích do tính xấu xác thịt, xiềng xích do 
		thói xấu thế gian, xiềng xích do ác quỉ Sa tan, tất cả làm nên một hệ 
		thống mãnh lực ghê gớm nô lệ hoá con người tội lỗi.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Giải cứu họ là cả một 
		thách đố lớn. Khuyên bảo dạy đỗ chỉ là một phương cách thô sơ nhất. 
		Trừng trị, đe doạ cũng vẫn chỉ là một cách may ra sinh kết quả tạm thời. 
		Sau cùng Chúa Giêsu đã hết sức cầu nguyện và tự hiến mình chịu chết để 
		đền tội thay cho tội nhân.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Những tội nhân sẽ chỉ được 
		cứu, nếu họ biết đón nhận ơn tha thứ và cộng tác vào việc cứu độ của họ. 
		Thực tế cho thấy rất nhiều người đã không biết đón nhận ơn cứu độ, đã 
		không cộng tác vào ơn cứu độ. Đây là một thảm hoạ kinh hoàng, mà thánh 
		Giuse đã thinh lặng cảm nhận. Do đó ngài đã âm thầm hiến dâng đời mình 
		để cam lòng chịu mọi hy sinh cùng với Chúa Giêsu dấn thân vào con đường 
		cứu độ. Giai đoạn sau cùng của Chúa Giêsu là sự thinh lặng chịu chết 
		trên cây thánh giá. Thánh giá là khí cụ cứu độ. Tôi nghĩ là thánh Giuse 
		cũng đã phần nào chia sẻ tất cả những chặng đường cứu độ của Chúa Giêsu. 
		Chia sẻ một cách thinh lặng nhưng đã gây được kết quả tốt cho nhân loại. 
		Sám hối, sửa mình, đổi mới cách sống, trở về đàng lành, đó là những việc 
		rất cần có ơn thánh giá mới thực hiện được</font></p>
		<p style="text-align: justify"><strong><font size="4" color="#008080">
		Thinh lặng bảo vệ kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa</font></strong></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Để cứu độ nhân loại, Thiên 
		Chúa có kế hoạch riêng của Ngài. Trong kế hoạch đó, Thiên Chúa chọn một 
		số người. Mỗi người được trao nhiệm vụ nhất định, để thi hành tại những 
		nơi nhất định và trong thời điểm nhất định. Thánh Giuse được trao trách 
		nhiệm bảo vệ Chúa Giêsu và Đức Mẹ. Chắc là ngài cũng biết nhiều chuyện 
		về Chúa Giêsu và Đức mẹ Nhưng ngài thinh lặng. Ngài là người bảo mật tối 
		đa. Ngài là người thận trọng tuyệt đối với trật tự mầu nhiệm mà Thiên 
		Chúa đã phần nào soi sáng cho ngài. Đó là phải tuân phục thánh ý Cha 
		trên trời, như con trẻ Giêsu đã mạc khải: “Cha mẹ không biết là con có 
		bổn phận ở nhà Cha của con sao (Lc 2,49).</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Với sự thinh lặng và thận 
		trọng đó, thánh Giuse lùi vào bóng tối. Chính nhờ vậy mà tất cả Tin Mừng 
		đều tập trung vào Chúa Giêsu. Tập trung vào Chúa Giêsu, đó là điểm căn 
		bản của kế hoạch cứu độ. Điểm căn bản này đã được thánh Giuse thực hiện 
		một cách triệt để, khi ngài khiêm tốn ẩn mình vào thinh lặng hoàn toàn.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Phải chăng đây cũng là 
		gương để chúng ta chỉnh đốn lại cách sống đạo. Khi mà nhiều nơi mục vụ 
		xem ra càng ngày càng bớt tập trung vào Đức Kitô để đến nỗi trên thực 
		tế, nơi nhiều người và nhiều cộng đoàn, Chúa Giêsu thực sự trở nên mờ 
		nhạt, cô đơn, giữa những sùng kính phụ thuộc càng ngày càng đua nhau 
		phát triển tưng bừng.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Thiết tưởng một sự kiện 
		như thế giữa một tình hình Hội Thánh đang có nhiều vấn đề phức tạp không 
		là dấu chỉ của một lòng đạo phát triển khôn ngoan và ân sủng.</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Khi tĩnh tâm tại các tu 
		viện chiêm niệm, tôi cảm thấy thấm thía một nhu cầu khẩn cấp hiện nay 
		của tu đức, mục vụ và truyền giáo. Nhu cầu khẩn thiết đó là sự thinh 
		lặng mà tích cực tôi vừa trình bày ở trên. Thinh lặng tu thân, thinh 
		lặng gặp gỡ Chúa trong cầu nguyện, thinh lặng cảm thương số phận những 
		người khổ đau tội lỗi, thinh lặng bảo vệ kế hoạch cứu độ của Chúa. Những 
		đấng hiện nay đang gây được ảnh hưởng rộng lớn trong việc đổi mới con 
		người, xã hội và Hội Thánh như thánh nữ Têrêsa thành Lisieux, Mẹ Têrêsa 
		Calcutta, Anh Charles de Foucauld, đều là những người đã thinh lặng 
		nhưng tích cực trong bốn lãnh vực nói trên. Thiết tưởng các vị đó đã đi 
		con đường thinh lặng của thánh Giuse. Thời nay, nhất là tại Việt Nam 
		này, người ta quá nhàm chán với những thứ người ồn ào la lối về cái rác 
		nơi mắt người khác, còn cái xà nơi mắt mình thì lại không thấy (Lc 
		6,41-42).</font></p>
		<p style="text-align: justify"><font size="4">Con đường thinh lặng mà 
		tích cực đang mở rộng. Chúa tha thiết mời gọi chúng ta đi vào. Nguyện 
		xin thánh Giuse giúp đỡ chúng ta biết mộ mến con đường đó. Hy vọng bằng 
		con đường đó, chúng ta chứng minh được chúng ta là những người thực sự 
		có sự khôn ngoan và ân sủng của Chúa, đẹp lòng Chúa và đáng được người 
		ta mến thương, tin cậy.</font></td>
	</tr>
</table>

</body>

</html>

PHP File Manager