File "LoiKinhDeSong.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/TRANG CUA ME MARIA/Thang-Kinh-Me/ThangManCoi/TimHieu/LoiKinhDeSong.htm
File size: 19.01 KiB (19467 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Lời Kinh Để Sống </title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
li.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-top:0cm;
margin-right:0cm;
margin-bottom:10.0pt;
margin-left:0cm;
line-height:115%;
font-size:11.0pt;
font-family:"Arial","sans-serif";
}
h3
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:13.5pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
font-weight:bold}
h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
font-weight:bold}
span.createdate
{}
div.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-top:0cm;
margin-right:0cm;
margin-bottom:10.0pt;
margin-left:0cm;
line-height:115%;
font-size:11.0pt;
font-family:"Arial","sans-serif";
}
</style>
<meta name="description" content="Trang Đức Mẹ - "Sự tán tụng Mẹ Maria là một nguồn mạch bất tận, càng trải rộng nó càng tràn đầy; càng tràn đầy nó càng khuyếch trương hơn mãi" - Cha Francon ">
<meta name="keywords" content="duc maria, maria, me maria, tim hieu, tai lieu">
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none">
<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
<tr>
<td>
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<b><font face="Verdana" size="4" color="#006666">Tháng Mân Côi</font></b><hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt; letter-spacing: -.05pt; top: .5pt; position: relative; color: blue">
<b>Lời Kinh Để Sống </b></span></p>
<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
<i><font size="2"><span style="line-height: 115%">Nguyễn Thanh Cao op</span></font></i></td>
</tr>
<tr>
<td height="1329" align="justify">
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Chàng
sinh viên nọ nói với Louis Paster - Viện Trưởng Viện Hàn Lâm Pháp: Bây
giờ là thời đại nào rồi mà còn lẩm bẩm lần chuỗi! Có lẽ nhiều người trẻ
cũng thốt ra dưới nhãng dạng khác: lần chuỗi chỉ dành cho những người ít
học, những ông, bà già rảnh rang, lẩm cẩm, còn chúng ta… chính câu nói
này một lần nữa lại chất vấn chúng ta về việc đọc kinh Mân Côi. Dầu vậy,
bình tâm suy xét sẽ thấy kinh Mân Côi vốn rất nhiệm lạ.</p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong>1. Kinh giáo dục</strong></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Tính
giáo dục của kinh Mân Côi, trước tiên hệ tại kinh Lạy Cha. Đó là lời
kinh của cộng đoàn. Cho dù đọc chung hay riêng chúng ta vẫn đọc: “Lạy
Cha chúng con ở trên trời”, “chúng con nguyện danh Cha cả sáng” “xin
tha tội chúng con”,..; hay nơi kinh kính mừng : “cầu cho chúng con”, tức
đọc với tư cách cộng đoàn. Ngoài ra chúng ta nhận thấy không thể đọc
kinh Mân Côi mà không thể đặt trong sự liên đới với người khác. Điều này
nhận thấy rõ nét nhất trong kinh Lạy Cha khi đọc: “<em>xin tha tội cho
chúng con như chúng con cũng tha cho kẻ có lỗi với chúng con</em>”. Như
vậy mọi lời nguyện xin trong kinh Mân Côi đều mang tính cộng đoàn và có
tính chất liên đới với hết thảy mọi người, lời cầu nguyện không chỉ cho
riêng tôi mà cho bất kể ai cần đến, có sức lay động tất cả mọi người.</p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Bên
cạnh đó khi dừng lại suy niệm từng mầu nhiệm cuộc đời Chúa Cứu Thế,
chúng ta bắt gặp những lời cầu xin mang đầy nhân bản: ta hãy xin cho
được ở khiêm nhường, ta hãy xin cho được lòng yêu người, ta hãy xin cho
được giữ nghĩa cùng Chúa luôn, trách mình vì tội đã thường phạm liên,
cho con lòng vững đá vàng, con về giữ vẹn đạo thần hôn[1]… Suy cho cùng,
đó là các dức tính thật thà, trung thực, khiêm nhường, cương nghị,…, tất
cả là những đức tính để xây dựng một con người nhân bản. Đặc biệt câu
“con về giữ vẹn đạo thần hôn”[2] gây ấn tượng mạnh, đáng lưu tâm và ghi
sâu trong tâm trí tôi nhất. Đó chính là đạo làm người. Đạo làm người
khởi đi từ đâu?</p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Đạo
làm người trước tiên khởi đi từ gia đình. Đức Giê-su lại là mẫu mực
trong chuyện này nên chúng ta không thể nào không nhớ đến. Đạo thần hôn
ở đây có thể hiểu là từ sớm tới tối, nhưng thực ra nó là “sớm tối cuộc
đời”. Điều này đã được tin mừng thánh Lu-ca ghi lại sau khi thánh Giu-se
và Đức Mẹ tìm thấy Chúa trong đền thờ:</p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">“<em>Sau
đó, Người đi xuống cùng với cha mẹ, trở về Na-da-rét và hằng vâng phục
các ngài. Riêng mẹ Người thì hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy trong
lòng. Còn Đức Giê-su ngày càng thêm khôn ngoan, thêm cao lớn và thêm ân
nghĩa đối với Thiên Chúa và người ta</em>.” [3]</p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Những
điều trên giúp tôi hiểu tại sao ở Việt Nam có truyền thống đọc kinh Mân
Côi chung trong gia đình vào mỗi tối. Và tôi nhận thấy, nơi những gia
đình đó thường bình an và hạnh phúc hơn các gia đình khác. Cũng chính
những điều đó cho tôi thấy sức chữa lành của kinh Mân Côi.</p>
<p style="line-height: 100%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><font face="Arial" size="3">2. Kinh chữa lành</font></strong></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Khả
năng chữa lành của kinh Mân Côi trước tiên có thể nhận thấy ngay trong
kinh Lạy Cha khi đọc: “<em>xin tha tội cho chúng con như chúng con cũng
tha cho kẻ có lỗi với chúng con</em>”. Quả tuyệt vời, có nhà tâm lý nào
bằng Giê-su! Tôi thật vui mừng vì bắt đầu niệm kinh Mân Côi bằng lời
kinh của Thầy. Lời kinh thật đơn giản, dễ đọc, dễ đi vào lòng người. Khi
ta khuyên lơn ai đó, chắc gì họ đã hiểu, nhưng lời kinh này bất cứ ai
cũng có thể hiểu, không kể học thức thế nào. Mỗi ngày, khi đọc đi đọc
lại kinh này, lời kinh cứ vậy thấm sâu trong lòng người đọc cho dù họ
hiểu hay không. Nội điều đó đã thể hiện khía cạnh tâm lý sâu xa có trong
lời kinh. Đến đây tôi nhớ câu chuyện thiền sau:</p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><em>
Chuyện kể về một vị giáo sư nổi tiếng đã đào tạo ra nhiều học trò có học
vị tiến sĩ, ông thắc mắc tại sao nhiều học trò của mình hay đến thiền
viện theo học thiền sư và tự hỏi ông ấy có gì hay hơn mình, giáo sư có ý
không phục, muốn đến tranh tài với thiền sư về kiến thức học rộng biết
nhiều của mình. Khi đến nơi, thiền sư ra tiếp, giáo sư nóng lòng đặt câu
hỏi, thiền sư chậm rãi mời khách chờ ngài nấu nước pha trà, khi rót trà
vào ly, thiền sư làm như vô ý, vừa rót trà vừa hỏi chuyện xã giao với
giáo sư làm nước tràn đầy ly đổ ra ngoài. Khi giáo sư đặt câu hỏi, thiền
sư đã ví kiến thức của giáo sư giống như một ly nước đầy, nếu có rót
thêm cũng chỉ tràn ra ngoài vô ích mà thôi, phải đổ ly trà cũ đi mới có
chỗ rót trà mới vào được. </em></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Chuyện cho thấy, chúng ta không thể lấy cái mới nếu cái cũ còn đầy ắp.
Cũng thế, chúng ta không thể nhận sự tha thứ, an bình nếu trong ta còn
chất chứa bao hận thù, ghét ghen. Chất chứa thù hận trong lòng như ao tù
không được thay nước sẽ trở nên hôi thối, ô nhiễm không ai dám đến gần.
Nếu dòng nước lưu chuyển, ao sẽ trở nên trong lành, bao nhiêu điều mới,
hay tốt sẽ đến và làm cho cuộc sống trở nên phong phú. Hẳn thế mà trong
dân gian lưu truyền nhiều thành ngữ đáng ta lưu tâm: “giận bầm gan tím
ruột”, giận “mặt đỏ tía tai”, giận tới mức “gan héo ruột đầy”[4]. Đó là
những kinh nghiệm để ta nên tránh và điều đó được nhắc tới trong kinh
Mân Côi. Tha thứ ở đây không đơn thuần là điều kiện để được tha thứ
nhưng là điều nên và cần làm để đón nhận những gì tốt đẹp nhất và hữu
ích cho sức khoẻ thể lý cũng như tâm lý mỗi người, nhất là về mặt tinh
thần mình sẽ cảm thấy an bình hơn.</p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Khía
cạnh chữa lành nữa mà tôi nhận thấy đó là những câu, những từ mang đầy
tính giáo dục như đã nêu trên. Việc lặp đi lặp lại những lời mang tính
giáo dục này có sức biến đổi con người một cách lạ kỳ. Nó giống như
trường hợp mà ngày nay người ta áp dụng trong học ngoại ngữ: bắt trước
trẻ em, mình không nên “<em>mắc dịch</em>”, vì như thế rất khó học. Trẻ
em không dịch nghĩa chi cả, chỉ nghe, nghe mỗi ngày nhưng khi có thể là
nói được ngay. Cũng vậy lời kinh này thấm dần vào trong con người và ảnh
hưởng một cách sâu xa tới cách hành xử cũng như cuộc sống của chính
người đọc. Mặc dù họ đọc mà không hiểu, đọc mà không lưu tâm nhưng có
thể nói lại lần nữa rằng “mưa dầm thấm lâu”.</p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Một
khía cạnh rất mới nhưng không hẳn mới, đó là khi niệm kinh Mân Côi chính
là lúc chúng ta đang tập khí công chữa bệnh – một phương pháp chữa bệnh
theo phương đông: những bệnh nhân ung thư sắp chết, khoa học bó tay, chỉ
còn cậy lời cầu bầu của Mẹ, cậy nhờ vào long thương xót của Thiên Chúa
để được sống bình an, khỏe mạnh, chết được thanh thản nhẹ nhàng không
đau đớn thân xác. Đặt niềm như thế thật là sáng suốt. Khi nhất tâm đọc
một câu kinh cầu nguyện cùng Chúa, cùng đức mẹ, nhất tâm niệm một câu
kinh thánh… là tâm đã ổn định, tinh thần vững không sợ hãi lo đến sống
chết, đọc như thế vô tình ta đang tập thở khí công. Vậy thế nào là tập
thở khí công?</p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Thật
giản đơn. Chỉ cần tạo tần số thở đều đủ tiêu chuẩn của khí công: <em>thở
chậm, nhẹ, sâu, lâu, đều, bình thường</em>, khi đọc kinh thầm không to
tiếng là nhẹ, một câu niệm 6 chữ tạo hơi thở ra đều, sâu, nếu đọc 3 chữ
chỉ có đều nhưng hơi thở ngắn mà không có sâu, đọc câu dài quá, thay đổi
khi dài khi ngắn bất bình thường sẽ rối loạn nhịp thở làm bệnh nặng
thêm, đó là lý do người bệnh không thể đọc kinh sách được mà chỉ có niệm
một câu nhất định, thời gian niệm càng lâu càng tốt, nhưng không quá sức
dễ gây mệt mỏi, giúp cơ thể thoải mái, bình thường, khi niệm hay khi
không niệm hơi thở vẫn chậm, nhẹ, sâu, đều, gọi là bình thường. Khi niệm
một câu kinh, có hai điều lợi: vô tình đang tập thở khí công mà không
biết, đó là một tự nguyện tự tạo ra khí lực, đặt niềm tin vững mạnh vào
tình thương của Thiên Chúa nhờ lời cầu bầu của Đức Mẹ và các thánh; câu
niệm tạo ra từ trường phát sóng thông tin và nhận lại được sóng thông
tin trong không gian vô hình giúp tinh thần tự nhiên thông minh sáng
suốt khôn lanh hơn xưa, và niệm hay đọc kinh cầu nguyện chính là đang
xin ơn Chúa trợ giúp, <em>chất quang</em>[5] được phát huy tuyệt đối,
đối với khí công, đó là lối chữa bệnh đúng, giống như cách tạo điện bằng
năng lượng ánh sáng mặt trời vậy.</p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong>Kết Luận </strong></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Và
còn nhiều điều nữa có thể nói về sự nhiệm lạ của kinh Mân Côi, nhưng chỉ
xin chia sẻ hai khía cạnh mà bản thân cảm nghiệm và thấy rất hữ<span lang="EN-US">u</span>
ích, tự thân đã làm, đã niệm và thấy kết quả thật tốt đẹp. Mỗi người sẽ
có những cảm nghiệm và những khám phá riêng khi đọc kinh này, nhưng mỗi
người cũng có cách thế riêng phù hợp trong cầu nguyện và suy niệm. Xin
trích dẫn phần “niệm kinh Mân Côi” trong bài “<em><b>niệm, một hình thức
cầu nguyện bị lãng quyên”</b></em> của tác giả Trần Duy Nhiên có đăng
trên giaoxudatdo.conggiao.net hoặc vuisongtinyeu.org. Với ước mong mỗi
người không chỉ niệm kinh Mân Côi mà còn niệm nhiều thứ khác như một câu
kinh thánh chẳn hạn, chính việc niệm này giúp bản thân đến gần thiên
Chúa hơn!</p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Như
vậy, kinh Mân Côi vốn không phải là thứ gì quá tầm thường và lỗi thời.
Nếu lỗi thời và không còn đáp ứng được cho nhu cầu tâm linh và thể lý
của con người chắc chắn sẽ không có tong thư kinh Mân Côi để cho mọi
người thấy giá trị thần học cũng như bao giá trị khác trong nó. Đó cũng
là lý do các đức giáo hoàng đã hết lòng yêu mến và cổ võ kinh này như
một phương thế tỏ long yêu mến Mẹ và cầu cho thế giới cũng như cho từng
thành viên trong nó. Ước mong mỗi người, mỗi gia đình sẽ cùng yêu mến,
gẫm suy và tái khám phá giá trị của kinh Mân Côi. Lời kinh vốn có rất
nhiều hấp lực nhưng cũng không ít người lãng quên!</p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0"> </p>
<div class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<hr size="2" width="100%"></div>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">[1]</span><font size="3"> Xem Kinh mân
côi, và “Văn côi thập ngữ sự thi ca”, sách kinh địa phận Bùi Chu, Thái
Bình, Hải Phòng</font></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">[2]</span><font size="3"> “Con về giữ
vẹn đạo thần hôn” - ngắm thứ năm mùa vui- Văn côi thập ngũ sự thi ca :
một số bản đã bị sửa là “con về thảo kính tới khi khôn” không đầy đủ ý
nghĩa nên nếu gặp phải xin xem cuốn kinh bổn mới của địa phận bùi chu</font></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">[3]</span><font size="3"> Xem Lc 2, 51 -
52</font></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">[4]</span><font size="3"> Khi mình lấy
giây thắt chặt cổ tay lại một lúc thì bàn tay tím bầm.Cũng thế, gan chủ
gân, và các sợi thần kinh, gan chứa máu (can tàng huyết). Khi giận dữ,
các sợi thần kinh và gân cơ co rút, ống dẫn máu thắt lại, lưu lượng máu
tuần hoàn ở gan không ra được bị tắc nghẽn mạch, máu không được trao đổi
oxy sẽ bị bầm tím ,ngay cả da mặt cũng đỏ bầm, nếu những người bị bệnh
cao áp huyết chĩ cần một cơn giận giữ, gân cơ co rút làm căng mạch máu
não khiến bị đứt mạch gây ra tê liệt, nặng thì hôn mê dẫn đến tử vong…(
theo lương y, bác sỹ, võ sư Đỗ Đ ức Ngọc)</font></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font size="3"> </font><span style="font-size: 12.0pt">[5]</span><font size="3">
Theo lương y – bác sỹ - võ sư Đỗ Đức Ngọc</font></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt">Theo đông y khí công: chữa bệnh là dùng
các cách thế thích hợp để chữa bệnh: cách thế đó bao gồm dùng: Tinh,
Khí, Thần (theo y học truyền thống) để chữa, nét riêng theo đonomg y
khí công thì còn dùng chất Điện và chất Quang để chữa, Và chất quang
cios thể chữa được tất cả các chứng bệnh do Tinh, Khí, Thần hay Chất
Điện bị ảnh hưởng. Niệm chính là cách để tạo và hấp thu Chất Quang giúp
tự chữa bệnh.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt">Xin xem thêm các tài liệu của bác sỹ - võ
sư Trần Đại Sỹ, Nguyễn Nhất Nam tất cả các tài liệu trên đều có trên
tvvn.com</span></td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td>
</tr>
</table>
<p align="center"> </p>
</body>
</html>