File "ChuoiManCoi.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/TRANG CUA ME MARIA/Thang-Kinh-Me/ThangManCoi/TimHieu/ChuoiManCoi.htm
File size: 8.45 KiB (8650 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Chuỗi Đời Mân Côi</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
li.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-top:0cm;
margin-right:0cm;
margin-bottom:10.0pt;
margin-left:0cm;
line-height:115%;
font-size:11.0pt;
font-family:"Arial","sans-serif";
}
h3
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:13.5pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
font-weight:bold}
h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
font-weight:bold}
</style>
<meta name="description" content="Trang Đức Mẹ - "Sự tán tụng Mẹ Maria là một nguồn mạch bất tận, càng trải rộng nó càng tràn đầy; càng tràn đầy nó càng khuyếch trương hơn mãi" - Cha Francon ">
<meta name="keywords" content="duc maria, maria, me maria, tim hieu, tai lieu">
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none">
<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
<tr>
<td>
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<b><font face="Verdana" size="4" color="#006666">Tháng Mân Côi</font></b><hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12pt; color: blue; position: relative; top: .5pt; letter-spacing: -.05pt">
<b>Chuỗi Đời Mân Côi</b></span></p>
<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
<i><span class="author"><font color="#000000" size="2">
<span style="letter-spacing: -.05pt; position: relative; top: .5pt">Lm
Giuse Hoàng Kim Toan</span></font></span></i></p></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Có lẽ
từ lâu lắm hình ảnh của chuỗi đời lần theo Mân Côi đã lưu lại trong ký
ức của tôi. Những ngày bình yên, những lúc loạn ly, những khi sầu tủi,
những đêm chờ đợi, những ngày hối lỗi ăn năn, những lúc vui mừng… Bao
nhiêu sự kiện trong cuộc đời đã bao nhiêu lần ghi nhớ những hạt Mân Côi
làm nên chuỗi Hoa Hồng trong đời.</p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Thời
thơ ấu, nhớ nhiều lắm những năm tháng được ướp trong giờ lần chuỗi của
gia đình. Dù những khi còn bé, đọc kinh Mân Côi ngủ gà ngủ gật, chỉ mong
cho chóng xong, hay cố tình trốn khỏi, nhưng vẫn hoài ghi đậm giờ kinh
đầm ấm hạnh phúc ấy trong tôi. Đến bây giờ mỗi khi nghe những lời kinh
ấy vẳng ra từ các gia đình kế cận, tôi lại bồi hồi nhớ lại khung cảnh ấu
thơ được ướp trong giờ kinh gia đình.</p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Dù
chẳng có con số thống kê nào diễn tả, những giờ kinh gia đình đã giữ gìn
được bao nhiêu mái ấm, nhưng vẫn một điều chắc chắn, những giờ kinh ấy
chẳng bao giờ nguôi ngoai trong tôi.</p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Lớn
lên, mỗi người mỗi ngã, gia đình tôi vắng đi nhiều người hơn, nhưng vẫn
đều đều giờ kinh ấy đầm ấm vẫn dâng lên. Tôi rời gia đình vào tuổi lên
mười để sống vào trong khung cảnh của tiểu chủng viện nơi xa xôi, cũng
như các anh tôi, mỗi người một trường, một nơi khác nhau. Không còn giờ
kinh tối chung trong gia đình, nhưng cộng đoàn lại không thiếu giờ kinh
ấy. Tôi được tiếp tục ướp trong lời kinh cộng đoàn, nhớ lắm những giờ
kinh đều đặn vang lên, dù khi thơ bé vẫn chưa ý thức sự hoà quyện của
lời kinh làm ấm áp cuộc đời, nhưng vẫn không thể quên những âm thanh hoà
dịu của những nhạc điệu lời kinh để đôi khi nhớ về lại thấy bồi hồi xao
xuyến.</p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Không
chỉ là hững lời kinh của ngày yên bình thơ ấu, tôi còn nhớ những lúc
chạy loạn, bên cạnh những tiếng đại bác, bom nổ, đạn bay, vẫn những lời
kinh âm thầm như nghẹn lại trên môi miệng. Lời kinh dẫn dắt qua bầu trời
lửa đạn cũng là lời kinh dịu dàng ru bé thơ ngủ trên chiếc võng giữa
trời loạn ly. Những hình ảnh gợi lại những nỗi buồn chiến tranh mà vẫn
thấy một điều gì đó khó diễn tả, có thể là tiếng chim vẫn hót bên cạnh
những hố bom.</p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Chiến
tranh đi qua, thời yên bình lại đến. Cái yên bình không còn loạn mà vẫn
còn ly. Gia đình ly tán, mỗi người một nơi, mấy anh em tôi về miền quê
để sống, mẹ và các em tôi sống tại ngôi nhà cũ ở Sài Gòn, ba đi cải tạo.
Mỗi góc trời lại cũng nghe lời kinh Mân Côi. Gian nan vất vả, quanh năm
đồng áng, bữa no bữa đói, biết thế nào là cõi buồn nhưng cõi buồn đượm
lời kinh, không chỉ cầu nguyện cho mình mà là cầu nguyện cho nhau. Không
chỉ là một gia đình mà nhiều nơi khác nhau trong gia đình. Dường như ly
tán cũng chỉ là dịp cho lời kinh Mân Côi toả đi nhiều nơi, để mỗi khi
nghe lại lời kinh lại thấy những hình ảnh cũ hiện về.</p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Sau
những ngày đói khát, miền quê không nuôi sống đủ cho anh em tôi, cũng là
dịp gia đình trở lại quy tụ ở Sài Gòn. Ba đi cải tạo đã về, gia đình vỏn
vẹn kế sinh nhai bằng chiếc xích lô ba, những hàng gạo thúng mủng của
mẹ. Chúng tôi lớn lên, mỗi người mỗi việc phụ giúp gia đình, vừa làm vừa
học. Những lời kinh vẫn đều đặn giữa những bươn trải để rồi mỗi khi nghe
lại cũng nhận ra dấu chỉ Chúa yêu thương trợ giúp.</p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Cũng
đâu chỉ ở gia đình mãi, lớn lên mỗi người mỗi phương, đứa thì đi Úc, đứa
thì ở Mỹ, rồi lập gia đình, đi tu. Gia đình vào lúc này cũng chỉ còn lại
một gia đình ở cùng với ba mẹ. Nhà lại vắng người, lời kinh dường như
nhiều hơn. Tôi nghe trong đó có bao nhiêu tâm tình phó thác của ba mẹ,
phó dâng hết đứa này đến đứa kia, cầu nguyện cho từng đứa con và những
đứa cháu.</p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Còn
chúng tôi vẫn những lời kinh từ ba mẹ để cho, lần hạt qua những nỗi niềm
riêng mình, khi âu sầu, khi hạnh phúc, khi hối lỗi, khi bình an. Trong
những khoảnh khắc bế tắc hay thành công, những lúc rối bời cũng như
thanh thản, riêng mình hay cho người khác, vẫn nghiệm thấy lời kinh Mân
Côi đang xâu chuỗi tất cả để nên một chuỗi hoa hồng dâng Chúa. Lời kinh
đều đặn như những hạt đều nhau làm nên tràng chuỗi để nghe trong đó tâm
tình của một đời hiến dâng.</p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Nguyện cầu cùng Mẹ đón nhận để dâng Chúa những hạt của các ngày sống qua
từng thời kỳ của năm sự: Vui, thương, mừng để rồi được sáng lên trong
Danh Thánh Chúa.</td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td>
</tr>
</table>
<p align="center"> </p>
</body>
</html>