File "SuKyDieu.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/TRANG CUA ME MARIA/Thang-Kinh-Me/ThangManCoi/ThemYeuMe/SuKyDieu.htm
File size: 10.23 KiB (10475 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Sự Kỳ Diệu Của Chuỗi Mân Côi</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
li.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-top:0cm;
margin-right:0cm;
margin-bottom:10.0pt;
margin-left:0cm;
line-height:115%;
font-size:11.0pt;
font-family:"Arial","sans-serif";
}
h3
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:13.5pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
font-weight:bold}
h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
font-weight:bold}
span.createdate
{}
</style>
<meta name="description" content="Trang Đức Mẹ - "Sự tán tụng Mẹ Maria là một nguồn mạch bất tận, càng trải rộng nó càng tràn đầy; càng tràn đầy nó càng khuyếch trương hơn mãi" - Cha Francon ">
<meta name="keywords" content="duc maria, maria, me maria, tim hieu, tai lieu">
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none">
<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
<tr>
<td>
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<b><font face="Verdana" size="4" color="#006666">Tháng Mân Côi</font></b><hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
<span style="font-size: 12pt; color: blue; position: relative; top: .5pt; letter-spacing: -.05pt">
Sự Kỳ Diệu Của Chuỗi Mân Côi <br>
</span></b><font size="2"><i><span style="line-height: 115%">Maria
Nguyễn Hà</span></i></font><p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="line-height: 115%"><i><font size="2">nguồn: thanhlinh</font></i></span></td>
</tr>
<tr>
<td height="1329" align="justify">
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Trước
tiên tôi xin được cảm tạ tri ân Thiên Chúa Ba Ngôi, Đức Mẹ Maria, các
Thánh Nam Nữ, và tất cả những ai đã cầu nguyện cho tôi. Cảm tạ Thiên
Chúa vì tôi được sinh trưởng và lớn lên trong một gia đình rất có hạnh
phúc.Cha mẹ tôi cả hai ông bà sống một cuộc sống rất đạo đức, hiền lành,
nhưng tôi lại không phải là một đứa con dễ dậy bảo. Sở dĩ tôi vẫn còn ở
trong đạo, chắc có lẽ là nhờ đến roi vọt của mẹ tôi hơn là vì lòng tôi
yêu mến Chúa. Trong thâm tâm của tôi và trong tâm hồn của tôi, không
có lòng yêu mến Chúa; thậm chí trong tôi đã có sự phản bội Chúa vì nghĩ
rằng khi nào tôi lớn lên có tự do, khi ấy tôi sẽ bỏ Chúa.Nghĩ thế, nhưng
bề ngoài tôi vẫn tỏ ra là một người có đạo, nghĩa là tôi vẫn đi nhà thờ
và vẫn giữ Lễ mỗi ngày Chúa Nhật. Ôi! Chắc hẳn Chúa đau lòng biết mấy vì
tôi! Bởi khi tôi hành động như thế là đồng nghĩa với việc tôi đã luôn
Phạm Thánh.</p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Rồi
thời gian cứ thế trôi qua! Tôi cũng đã lớn, nhưng tôi vẫn chưa có thể bỏ
đạo được, vì vẫn còn sợ những cây roi của mẹ tôi, và cũng vì chắc nhờ
thế mà tôi càng ngày càng tin đạo hơn một tí. Nhưng nhờ nhất là tôi đã
thành công ít nhiều trong một số lãnh vực, mà tôi tin là chỉ có phép lạ
mới có thể xẩy ra được mà thôi! Mà chỉ có Chúa mới có thể làm được.</p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Do
tôi cảm nhận được những phép lạ Chúa cho là hồng ân, nên tôi cũng đã tỏ
thái độ quan tâm đến đạo, bằng cách tôi đã cảm tạ Chúa vì những gì tôi
đã có, cầu xin cho những gì là cần thiết cho cuộc sống của tôi. Thường
thì khi thành công đến với tôi, tôi thích mua hoa để dâng trên bàn thờ
của Đức Mẹ Maria, để tỏ tấm lòng biết ơn và tri ân Chúa Mẹ.</p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Chuyện bắt đầu như thế này .... Một hôm trên đường tôi đi học về, tôi có
ghé mua vài cành hoa huệ để mừng Mẹ Maria của tôi. Hôm ấy trời mưa
thật tầm tã, tôi phải đi tắt là đạp xe ngang qua một cánh đồng, để được
về nhà nhanh hơn. Trên đường đi chỉ có một mình, tôi cảm thấy có ai đó
đang đuổi theo sau lưng tôi, tôi thấy sợ hãi quá và cố gắng đạp cho thật
nhanh trong tay đang cầm chặt cành hoa. Khi đạp ngang qua tôi, tôi
nhận ra người ấy là một gã đàn ông đang cố gắng ép sát vào tôi và tỏ lộ
những hành động thô lỗ, tôi đã chống trả và đã bị té xe đạp. Trong
tình huống đó, tôi quá sợ sệt không biết phải làm gì để thoát cảnh bị gã
ức hiếp và làm hỗn tôi!? Tôi chỉ biết lâm râm kêu cầu thật khẩn thiết
đến Chúa và Mẹ, và lạ thay tên sở khanh đó đã leo lên xe và chảy
thẳng??? Tôi được thoát nạn và trong lòng tôi đã thật mừng rỡ, thốt lên
không biết bao nhiêu lời cảm tạ Thiên Chúa và Mẹ Maria, giúp tôi tránh
được sự ô nhục đó!.</p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Còn
câu chuyện sau đây, tôi muốn được thổ lộ không phải vì sự xấu hổ của tôi
vì tôi bị thất trận, nhưng là vì lòng thương xót của Chúa, Ngài đã đối
với tôi là một đứa con bất xứng không đáng được Chúa thương như tôi, và
giúp mọi người nhận ra Chúa vì Ngài luôn âm thầm gìn giữ chúng ta, nếu
chúng ta luôn biết sống cầu nguyện cho mình, người thân, và cho mọi
người.</p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Tôi
có một bạn trai, anh ta là người ngoại đạo. Trong mọi quan hệ nam nữ
này, thật ra tôi có cố gắng giữ một khoảng cách giới hạn để giữ cho tình
yêu chúng tôi được nên thơ, lâu dài, và trong sạch. Tôi đã rất cố gắng
không để cho anh ấy đi quá mức dù con người yếu đuối của tôi cũng có lúc
như muốn sa ngã, thoả mãn, và muốn cho biết!? Có một hôm, chúng tôi hai
đứa có cơ hội được một mình trong phòng của anh ấy! Anh rất muốn tôi để
đi xa hơn để chứng minh tình yêu của tôi đối với anh!?? Nhưng khốn cho
tôi vì theo kinh nghiệm sống, tôi đã được chứng kiến biết bao nhiêu bạn
gái của tôi, đã lầm lỡ, đã để cho sự yếu đuối thể xác của mình, mà bây
giờ đang đau khổ, đang rất hối hận, vì đã không kềm chế được mình. Thể
xác của tôi lúc này như không có thể thắng lại lý trí của tôi, nếu không
có sự can thiệp của một Đấng có sức mạnh vô hình. Giữa lúc tôi đang
hồi hộp và lo âu, thì bỗng nhiên có một lực đẩy thật vô hình, đã khiến
đôi bàn tay của tôi hất vòng tay của anh ra, và tôi đã lập tức chạy ra
khỏi phòng của anh. Trong khoảnh khắc ấy, tôi cũng không biết mình đang
làm gì!? Tôi quyết định quay lại phòng anh và muốn nói chuyện một cách
thẳng thắn và thành thật với anh. Anh đã xin lỗi tôi nhưng tự nghĩ mình
có tư cách gì mà tha thứ cho anh chứ! Và tôi đã nhờ anh đưa tôi về nhà.
Thật sự, tôi đã rất bàng hoàng về sự việc vừa mới xẩy ra. Tôi đã khóc
thật nhiều và cũng hối hận thật là nhiều.</p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Ôi
thật là một việc lạ lùng và là phép lạ thay! Khi tôi vào nhà thì thấy em
gái út của tôi đang quỳ gối mà đọc chuỗi Mân Côi trước bàn thờ Chúa Mẹ,
và là một chuyện lạ lùng đáng nói là vì không bao giờ thấy nó đọc kinh
bao giờ cả! Và tôi đã hiểu ra được tất cả. Giờ đây thì tôi cũng đã
chia tay với người bạn trai đó và đang có một cuộc sống an bình. Giờ
thì cuộc sống của tôi sống có ý nghĩa hơn, khi tôi biết và tin rằng tôi
chưa bao giờ sống đơn độc. Vì Chúa Mẹ luôn yêu thương gìn giữ tôi, tuy
dù tôi bất xứng trước tôn nhan Ngài. Tôi càng yêu mến Chúa Mẹ nhiều
hơn khi biết rằng thân xác của mình là Đền Thờ của Chúa Thánh Thần và là
Nhà Tạm của Chúa Giêsu Thánh Thể. Tôi xin được nói lên một cách tuyên
tín rằng Thiên Chúa Ngài là Đấng cứu tinh, có thật, toàn năng, và muôn
đời hằng hữu. Chúng ta hãy luôn chạy đến cùng Ngài; chúng ta sẽ tìm
được lẽ sống và biết sống tốt đẹp hơn. Hơn nữa, xin các bạn hãy siêng
năng lần chuỗi Mân Côi, các bạn sẽ tìm thấy Phép Lạ và Tình Yêu đích
thực.</td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td>
</tr>
</table>
<p align="center"> </p>
</body>
</html>