File "CoTrangHat.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/TRANG CUA ME MARIA/Thang-Kinh-Me/ThangManCoi/ThemYeuMe/CoTrangHat.htm
File size: 6.08 KiB (6224 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Cỗ Tràng Hạt Của Tôi</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
h3
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:13.5pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
h4
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
span.spelle
{}
h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
li.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman";
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
div.Section1
{page:Section1;}
div.Section2
{page:Section2;}
div.Section3
{page:Section3;}
</style>
<meta name="description" content="Trang Đức Mẹ - "Sự tán tụng Mẹ Maria là một nguồn mạch bất tận, càng trải rộng nó càng tràn đầy; càng tràn đầy nó càng khuyếch trương hơn mãi" - Cha Francon ">
<meta name="keywords" content="đức maria, duc maria, maria, mẹ maria, me maria, mẹ dâng con, me dang con, mẹ dâng chúa, me dang chua">
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none">
<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
<tr>
<td>
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<b><font face="Verdana" size="4" color="#006666">Tháng Mân Côi</font></b><hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p style="margin-top: 6px; margin-bottom: 0" align="right"><b>
<span style="font-size: 12pt; color: blue; position: relative; top: .5pt; letter-spacing: -.05pt">
Cỗ Tràng Hạt Của Tôi</span></b></p>
<p style="margin-top: 6px; margin-bottom: 0" align="right">
<i><span class="author"><font size="2">xuanha.net </font></span>
</i></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<div class="content">
<div class="center">
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Ông Francois
Vaudelnay kể chuyện rằng: Hồi ấy, tôi đang nghỉ hè tại Arcanbon,
nước Pháp. Tôi thuê một chiếc cano cùng người lái thuyền chạy
cho vui trong eo vịnh lúc chiều tà, Tình cờ trong lúc rút khăn
trong túi ra, tôi đãnh rớt cỗ tràng hạt mà mẹ tôi đã bỏ vảo lúc
người sửa soạn đồ đạc cho tôi. Ông thủy thủ già nhìn thấy bảo :
"Kìa, coi chừng cậu đánh rơi cái gì trên miệng túi áo đó". Tôi
ngượng ngùng vội vã nhét cỗ tràng hạt vào túi, len lén nhìn ông,
chỉ sợ ông chê cười.</p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Năm đó tôi lên 16
tuổi, tôi thấy thẹn thùng khi mình lớn rồi mà còn mang cái thứ
đồ đạo, cái thứ chỉ có tụi con gái mới mang thôi. Nhưng ông mỉm
cười nhìn tôi thẹn mặt mà nói rằng : "Cỗ tràng hạt của cậu đẹp
lắm, nhưng nó bằng hạt đá dễ bể lắm. Không bền bằng cỗ tràng hạt
của tôi". Rồi ông đưa tay rút ra trong túi áo một cỗ tràng hạt
cũ kỹ, hạt xám hạt đen đã phai màu. Sợi dây hoen dỉ và có chỗ bị
đứt, được nối lại bằng dây chỉ. Trên cỗ tràng hạt có mắt 4, 5
mẫu ảnh và một tượng Thánh Giá bằng nhôm. Ông trịnh trọng giơ
lên cho tôi coi và nói :</p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">- "Chà ! Sợi dây
đã dỉ hết, vì không khí nước biển, và cũng tại tay tôi xù xì
không được mịn màng như tay cậu. Nhưng nhất định tôi không đổi
nó cho ai, dù để lấy một cỗ tràng hạt bằng vàng, bằng bạc, vì từ
đó nó sẽ không còn là cỗ tràng hạt của tôi nữa. Tôi có nó từ 34
năm nay, lúc rước lễ lần đầu, mẹ tôi làm quà kỉ niệm cho tôi
đấy. Tôi quen thuộc từng hạt một. Mỗi lần đau ốm, mẹ lại hỏi
mượn tôi để cầm. Mẹ tôi thích thế, và lúc hấp hối, mẹ cũng cầm
nó trong tay. Biết bao kỷ niệm trên cỗ tràng hạt này. Đây, cậu
thấy không, tượng Thánh Giá này là của vợ tôi mua tặng tôi khi
đính hôn. Ảnh vẩy này là do anh tôi tặng khi Thêm Sức, còn ảnh
này do mẹ đỡ đầu cho tôi. Chỗ đứt được nối lại là do thằng con
thứ của tôi, hôm vợ tôi đeo cho nó khi nó bị bệnh nặng tưởng
chết. Đức Mẹ đã cứu nó. Vì thế, ngày ngày mỗi khi lần chuỗi hạt
đến chỗ đứt ấy, thì kinh Kính Mừng tôi đọc có vẻ sốt sáng
hơn.... Cậu có biết không ? Cỗ tràng hạt này đã theo tôi đi Lộ
Đức cách đây 5 năm, đã chạm vào núi đá nơi Đức Mẹ hiện ra....
Biết bao kỷ niệm.... Khi chết, tôi sẽ xin người ta đeo vào cổ
cho tôi".</p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Sau khi nghe hết
tâm sự của ông, tôi xúc động đến lạnh người, và sau khi về nhà,
tôi mua một cỗ tràng hạt khác chắc chắn hơn. Từ đó đến nay cũng
như ông, tôi đã lần hạt với cỗ tràng hạt của tôi và quyết định,
khi chết tôi cũng xin người ta mang vào cổ tôi để sang đời vĩnh
cửu.</div>
</div>
</td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td>
</tr>
</table>
<p align="center"> </p>
</body>
</html>