File "BaiCa.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/TRANG CUA ME MARIA/Thang-Kinh-Me/ThangManCoi/ThemYeuMe/BaiCa.htm
File size: 12.04 KiB (12326 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>KINH MÂN CÔI, BÀI CA ĐI CÙNG NĂM THÁNG</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
h3
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:13.5pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
h4
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
span.spelle
{}
h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
li.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman";
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
div.Section1
{page:Section1;}
div.Section2
{page:Section2;}
div.Section3
{page:Section3;}
</style>
<meta name="description" content="Trang Đức Mẹ - "Sự tán tụng Mẹ Maria là một nguồn mạch bất tận, càng trải rộng nó càng tràn đầy; càng tràn đầy nó càng khuyếch trương hơn mãi" - Cha Francon ">
<meta name="keywords" content="đức maria, duc maria, maria, mẹ maria, me maria, mẹ dâng con, me dang con, mẹ dâng chúa, me dang chua">
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none">
<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
<tr>
<td>
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<b><font face="Verdana" size="4" color="#006666">Tháng Mân Côi</font></b><hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p style="margin-top: 6px; margin-bottom: 0" align="right"><b>
<span style="font-size: 12pt; color: blue; position: relative; top: .5pt; letter-spacing: -.05pt">
KINH MÂN CÔI, BÀI CA ĐI CÙNG NĂM THÁNG</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<em><span lang="VI"><font size="2">Lm. Phêrô Trần Đình, Đà Lạt</font></span></em></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI" style="font-size: 12pt">Anh chị em thân mến, trên TV,
lâu lâu chúng ta thấy có những chương trình đặc biệt, mang tên “Bài ca
đi cùng năm tháng”. Người ta trình bày, lặp đi lặp lại những bài hát
được xem là bất hủ, trường tồn mãi với thời gian.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI" style="font-size: 12pt">Trong Giáo Hội cũng có những bài
ca, có thể gọi là “đi cùng năm tháng”, những bài ca luôn đồng hành với
Giáo Hội qua thời gian, qua những thăng trầm, những sóng gió của lịch
sử. Bài ca đó có tên là “Chuỗi Mân Côi”, là những Kinh Kính Mừng. Bài ca
này được vang lên mỗi ngày trong các nhà thờ hay chỗ riêng tư, được lâm
râm khẩn cầu nơi môi miệng của mọi người, kẻ trí thức hay người bình
dân, người thanh niên hay những người tuổi đời đã xế bóng. Kinh mân côi
quả là “bài ca đi cùng năm tháng” đối với Giáo Hội chúng ta. Lịch sử còn
đó, như minh hoạ cho những gì chúng ta vừa nói. Tôi muốn kể lại cho anh
chị em những chứng từ sống động về những con người vĩ đại đã say mê
“những bài ca đi cùng năm tháng” này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span lang="VI" style="font-size: 12pt">1. Trước tiên là Đức
Giáo hoàng Gioan Phaolô II</span></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI" style="font-size: 12pt">Trong Tông thư “Kinh Mân Côi”,
ngài chia sẻ như sau: “Từ thuở niên thiếu, lời kinh này đã có một chỗ
đứng quan trọng trong đời sống thiêng liêng của tôi (…) Kinh Mân Côi đã
đồng hành với tôi trong những lúc vui sướng cũng như trong những giai
đoạn khó khăn. Tôi đã giao phó cho lời kinh ấy biết bao lo âu; nơi lời
kinh ấy, tôi đã luôn tìm được sự nâng đỡ Kinh Mân Côi là lời kinh tôi ưa
thích. Một lời kinh kỳ diệu. Kỳ diệu qua vẻ đơn sơ và chiều sâu của nó
(…). Con tim của chúng ta có thể gán vào chục kinh Kính Mừng mọi biến cố
của đời sống cá nhân, gia đình, quốc gia, Giáo Hội và toàn thể nhân
loại. Mối quan tâm của riêng ta và của những người thân cận, đặc biệt
những người gần gũi nhất của ta, những người thân thiết nhất của ta. Vì
thế, lời kinh Mân Côi đơn sơ ghi dấu ấn lên nhịp sống của con người. Anh
chị em thân mến, với những lời này, tôi đã đặt những năm đầu tiên của
triều đại giáo hoàng trong nhịp sống hằng ngày của Kinh Mân Côi. Hôm
nay, khi bắt đầu năm thứ 25 phục vụ trong tư cách người kế vị thánh
Phêrô, tôi muốn làm lại cũng một điều đó. Biết bao ơn lành tôi đã lãnh
nhận được trong những năm tháng này từ Đức Thánh Trinh Nữ qua kinh Mân
Côi”. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI" style="font-size: 12pt">Tóm lại, Đức giáo hoàng muốn nói
thế này: Kinh Mân Côi đã đồng hành với Người từ thuở thiếu thời cho đến
hôm nay. Kinh Mân Côi là sự nâng đỡ, ủi an của người trong suốt cả cuộc
đời. Kinh Mân Côi là bài ca đi cùng năm tháng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span lang="VI" style="font-size: 12pt">2. Chứng từ thứ hai là
của nhà bác học Louis Pasteur</span></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI" style="font-size: 12pt">Trên tuyến xe lửa đi về Paris,
có một thanh niên trẻ ngồi cạnh một cụ già. Chỉ ít phút sau khi đoàn tàu
chuyển bánh, cụ rút trong túi áo ra một cỗ tràng hạt và chìm đắm trong
cầu nguyện. Người sinh viên quan sát cử chỉ của cụ già với vẻ bực bội.
Sau một hồi lâu, xem chừng không thể chịu nổi, anh ta mạnh dạn lên
tiếng: “Thưa Ông, Ông còn vẫn tin vào những chuyện nhảm nhí thế à?”.Cụ
già thản nhiên trả lời: “Đúng vậy, tôi vẫn tin. Còn cậu, cậu không tin
sao?”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI" style="font-size: 12pt">Người thanh niên xấc xược trả
lời: “Lúc nhỏ tôi có tin, nhưng bây giờ làm sao tôi có thể tin vào những
chuyện nhảm nhí ấy được, bởi vì khoa học đã mở mắt cho tôi. Ông cứ tin
tôi đi và hãy học hỏi những khám phá mới của khoa học, rồi Ông sẽ thấy
rằng những gì Ông tin từ trước đến nay đều là những chuyện nhảm nhí hết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI" style="font-size: 12pt">Cụ già nhỏ nhẹ hỏi người sinh
viên: Cậu vừa nói về những khám phá mới của khoa học, liệu cậu có thể
giúp tôi hiểu được chúng không? - Người sinh viên nhanh nhẩu trả lời:
Ông cứ cho tôi địa chỉ, tôi sẽ gởi sách vở đến cho ông, rồi ông sẽ say
mê đi vào thế giới phong phú của khoa học cho mà xem.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI" style="font-size: 12pt">Cụ già từ từ rút trong túi ra
một tấm danh thiếp và trao cho người sinh viên. Đọc qua tấm danh thiếp,
người sinh viên bỗng xấu hổ đến tái mặt và lặng lẽ rời sang toa khác.
Bởi vì trên tấm danh thiếp ấy có ghi: Louis Pasteur, Viện Nghiên cứu
Khoa học Paris.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI" style="font-size: 12pt">Nên biết rằng: “Louis Pasteur,
nhà bác học người Pháp sống thế kỷ XIX, cha đẻ của lý thuyết lên men, vi
khuẩn và vắcxin trừ bệnh chó dại. Khi ông mất, chính phủ Pháp tổ chức
quốc tang và trên đường linh cữu đi qua, từng đám người quỳ xuống chan
hoà nước mắt. Trong lịch sử, ít có nhà bác học nào mà nhân loại tỏ lòng
biết ơn sâu sắc như vậy” (x. Almanach, t.1657). Vậy mà nhà bác học vĩ
đại này đã say mê tràng hạt Mân Côi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span lang="VI" style="font-size: 12pt">3. Chứng từ thứ ba là
của Blaise Pascal, khoa học gia, đồng thời là triết gia người Pháp thế
kỷ XVII</span></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI" style="font-size: 12pt">Người ta kể rằng trên một chuyến
tàu lửa từ Paris về Lộ Đức, một sinh viên hỏi cụ già ngồi bên cạnh đang
lần hạt rằng: Thưa cụ, chắc cụ biết ông Pascal chứ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI" style="font-size: 12pt">– Có, ông này thì tôi biết, biết
rõ là đàng khác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI" style="font-size: 12pt">Đã đến thời duy lý của Pascal
rồi mà cụ còn lần hạt nữa sao? Thế cậu đã gặp Pascal lần nào chưa? - Dạ,
thưa cụ chưa ạ. - Thế thì tôi là Pascal, người đang nói chuyện với cậu
đây.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span lang="VI" style="font-size: 12pt">4. Chứng từ thứ tư là
bác học André-Marie Ampère,</span></strong><span lang="VI" style="font-size: 12pt">
nhà vật lý người Pháp thế kỷ XVIII-XIX, người đã sáng lập ra môn điện từ
học, ngồi trong nhà thờ, miệng lâm râm lần hạt trước sự ngỡ ngàng của
bao nhiêu người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI" style="font-size: 12pt; font-weight: 700">Kết luận</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI" style="font-size: 12pt">Chuỗi Mân Côi quả thật là “bài
ca đi cùng năm tháng” của Giáo Hội, của biết bao nhiêu con người lừng
danh trong lịch sử. Đó là những chứng từ sống động giúp chúng ta ý thức
hơn về chỗ đứng và tầm quan trọng của nó trong đời sống chúng ta, đặc
biệt trong tháng năm này.</span></td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td>
</tr>
</table>
<p align="center"> </p>
</body>
</html>