File "Ngay29.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/TRANG CUA ME MARIA/Thang-Kinh-Me/ThangManCoi/Thang10/Ngay29.htm
File size: 11.3 KiB (11569 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Tháng Mân Côi - Thang Man Coi</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
h3
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:13.5pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
h4
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
span.spelle
{}
h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
li.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman";
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
div.Section1
{page:Section1;}
div.Section2
{page:Section2;}
div.Section3
{page:Section3;}
span.StyleBodyThang10ItalicChar
{color:black;
font-style:italic}
</style>
<meta name="description" content="Trang Đức Mẹ - "Sự tán tụng Mẹ Maria là một nguồn mạch bất tận, càng trải rộng nó càng tràn đầy; càng tràn đầy nó càng khuyếch trương hơn mãi" - Cha Francon ">
<meta name="keywords" content="đức maria, duc maria, maria, mẹ maria, me maria, mẹ dâng con, me dang con, mẹ dâng chúa, me dang chua">
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none">
<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
<tr>
<td>
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<b><font face="Verdana" size="4" color="#006666">Tháng Mân Côi</font></b><hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p class="MsoNormal" style="text-autospace: none; margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
<b>
<span style="letter-spacing: -.05pt; font-size: 12pt; color: blue; position: relative; top: .5pt">Mầu nhiệm
Mùa Mừng - Tràng hạt Mân Côi thu hút Đức Mẹ</span></b></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<div class="Section2">
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i>« Tràng Chuỗi Mân Côi thu hút Đức Mẹ »</i>, đó là danh ngôn của
cha Bulangiô (Boulanger), Dòng Đaminh.</p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Ngày 28.1.1858, trên con đường khúc khuỷu từ làng Bát Triết đến
thành phố Lộ Đức, một nhi nữ vừa 14 tuổi, tay lần hạt, mắt nhìn các
đồi núi quê hương đội tuyết bạc phơ.</p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Cô
bé tên Bécnađét Xubiru. Mẹ bệnh, khi sanh em, nên gởi làng bên cạnh
nuôi.</p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Ngày đó em về quê để học đạo và học chữ. Ý nghĩ về nhà để chuẩn bị
rước lễ vỡ lòng ngời sáng đôi mắt to đen và sâu đẹp như những hồ
nước không ai biết và mất hút giữa sơn cùng thủy tận, chỉ để trời
cao xanh lồng lộng soi bóng.</p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Như đã nói trên, em vừa đi vừa niệm châu. Vâng, em vừa bước vừa tụng
niệm những lời châu báu Ave Maria, như rắc rải hương hoa ngào ngạt,
những đóa Mân Côi.</p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Bênađét từ nhỏ, qua đồi qua núi đã lần hạt, và chỉ biết lần hạt.</p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Hăngri Látxe, nhà sử học lừng danh về Đức Mẹ Lộ Đức, đã viết : <i>«
Về kinh nguyện, em chỉ biết có tràng chuỗi Mân Côi … khắp nơi và
trong mọi giờ khắc em vừa chăn chiên, vừa đọc cái Kinh của những
người đơn sơ ấy ».</i></p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Năm 1858, từ ngày 11.2 đến 16.7, Đức Trinh Nữ Maria đã hiện ra cho
em 18 lần. Lần đầu, khi chuông hiệu đọc Kinh Truyền Tin vang lên
lanh lảnh, ngân toả âm ba dào dạt khắp bầu trời Lộ Đức. Và kinh Kính
Mừng Maria, kinh nguyện nối trời và đất ấy hoà ca khắp cả thành phố
đạo đức này, Đức Trinh Nữ hiện đến.</p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Nhi nữ lần chuỗi của em, Mẹ Maria lần chuỗi của Mẹ. Tràng chuỗi của
Mẹ, không có tràng hạt nào dưới thế này giống như vậy, hạt trắng như
giọt sữa, dây vàng như màu vàng của đồng lúa chín.</p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Mẹ
đếm chuỗi của Mẹ bằng cách : đôi ngón tay lướt qua từng hạt chuỗi
nhưng môi không mấp máy, nghĩa là Mẹ ân cần đếm, đếm... Mẹ hằng lắng
tai nghe âm vang từng giây từng phút lời chào Mẹ lâm râm vọng lên từ
muôn phương.</p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Mỗi hạt chuỗi ngài đụng đến hẳn là cả một làn mưa ơn thánh xuống các
tâm hồn như sương ngọc rơi vào đài hoa.</p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Bênađét hết lần hạt, còn gì thu hút Mẹ nữa đâu, nên Mẹ biến mất.</p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b>Giai thoại</b></p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><b>Khỏi chết, khỏi gẫy tay</b></i></p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i>Thanh Nghị là một trong những biệt hiệu của nhà văn tặng cho ta
câu truyện kỳ thú sau đây.</i></p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Mắt văn sĩ ngước lên và nhấp nháy lia lia như quá hồi hộp và cảm
động khi nói đến Mẹ Maria, chàng kể : <i>« Tôi dám chắc rằng còn
sống đến ngày nay là nhờ cái bùa thần : Tràng Hạt Mân Côi ».</i></p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Cách đây 29 năm, tôi làm huyện trưởng một huyện ở Thừa Thiên. Ngày
kia, sau một cuộc hành hạt về gần 12 giờ khuya, tôi vào ngủ nhờ
trong một đồn lính thân binh lớn do 2 sĩ quan Pháp chỉ huy.</p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Tôi có thói quen lần hạt Mân Côi trước khi ngủ. Phần mệt, phần tránh
sự tò mò của kẻ khác, tôi xin phép Mẹ : <i>« Mẹ cho con nằm mà lần
hạt ».</i></div>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Đọc
đến chục Kinh Ave thứ ba, đèn trong đồn bỗng tắt hết, mấy loạt trung
liên và tiểu liên vang lên chát chúa. . .tôi bị như cả một băng đạn rót
vào mình, máu ướt cả bộ đồ ngủ.</p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Mấy
phút sau tôi nghe kháo láo :</p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><i>-
Ôi thôi rồi, nội công.</i></p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Đại úy
đồn trưởng, Trung úy đồn phó bị thương nặng. . .</p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Tôi
gượng bò xuống dưới giường, moi cát thành cái huyệt và tự chôn mình, chỉ
chừa lỗ mũi (đồi này làm trên một đồi cát).</p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Sáng
hôm sau viện binh đến. Kiểm điểm nhân mạng thiệt hại, người ta đọc : <i>
« Hai sĩ quan Pháp, một thiếu úy Truyền tin Việt, tám lính chết, mười
lính bị thương, ông huyện trưởng mất tích. . . »</i></p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><i>-
Còn đây, ông huyện trưởng còn đấy ! Không mất tích...</i></p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Biết
chắc là phe bạn, tôi gượng nói to như vậy, và người ta chạy đến, kinh
ngạc như nghe tiếng dưới mồ vọng lên. Người ta đào cát kéo tôi ra. Nhiều
người trố mắt nhìn tôi như nhìn con ma độn thổ hiện về.</p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Và. .
ma được tàu LCM cấp tốc chở đến bệnh viện Huế. Bác sĩ mổ bụng tôi và gắp
ra 5 viên đạn. Khi tôi tỉnh lại, bác sĩ còn ngơ ngác bảo :</p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><i>-
Tôi lấy làm lạ sao ông còn sống được đến nay ? Sao cái tay ông không gẫy
?</i></p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Ông
giải thích : Ba viên đạn xuyên ruột, hai viên nằm cách tim một ly. Ông
không chết vì hết máu thì cũng chết vì trùng uốn ván, lại nữa cấp cứu
quá chậm, người ta chở ông đến đây lúc 19 giờ ngày hôm sau..., tay mặt
ông bị một viên đạn xuyên suốt, lách giữa 2 cái xương... Tôi biết ông
Th. là bác sĩ Công Giáo nên nói thật:</p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><i>-
Tôi nhờ Đức Mẹ che chở khỏi chết và khỏi gẫy tay.</i></p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Thanh
Nghị lại ngước mắt lên, rướm lệ và chớp chớp lia lịa : « Tràng chuỗi Mân
côi là bùa hộ mạng thật linh ứng. Thật vậy, nếu đêm ấy tôi không lần
chuỗi, chắc chi còn sống đến nay. Lúc bị bắn, tôi nằm chung phòng với 3
sĩ quan mà cả 3 đều chết. Từ đó, tôi đã hứa với Mẹ ngày nào cũng dâng
kính Ngài ít nhất hai chuỗi. Dù phải mắc công trở việc, dù đau ốm, dù
nửa đêm gà gáy, muốn ngủ được, tôi phải trả món nợ hiếu thảo Mân Côi ».</p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>Lời
nguyện</b></p>
<p class="BodyThang10" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Lạy
Mẹ, thật rõ ràng, tràng Mân Côi mời đón Mẹ. Và Mẹ hằng chăm chú theo dõi
sự mời mọc đó. Thế thì chúng con quyết mời đón Mẹ mãi suốt đời, cho đến
ngày Mẹ mời đón chúng con lại và đem vào nơi Vĩnh phúc muôn đời.</td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td>
</tr>
</table>
<p align="center"> </p>
</body>
</html>