File "SuyniemKinhManCoiTheoKinhThanh3.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/TRANG CUA ME MARIA/Thang-Kinh-Me/ThangManCoi/SuyNiem/SuyniemKinhManCoiTheoKinhThanh3.htm
File size: 49.68 KiB (50871 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Tháng Mân Côi - Thang Man Coi</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
h3
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:13.5pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
h4
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
span.spelle
{}
h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
li.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman";
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
div.Section1
{page:Section1;}
div.Section2
{page:Section2;}
div.Section3
{page:Section3;}
span.contents
{}
</style>
<meta name="description" content="Trang Đức Mẹ - "Sự tán tụng Mẹ Maria là một nguồn mạch bất tận, càng trải rộng nó càng tràn đầy; càng tràn đầy nó càng khuyếch trương hơn mãi" - Cha Francon ">
<meta name="keywords" content="đức maria, duc maria, maria, mẹ maria, me maria, mẹ dâng con, me dang con, mẹ dâng chúa, me dang chua">
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none">
<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
<tr>
<td>
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<b><font face="Verdana" size="4" color="#006666">Tháng Mân Côi</font></b><hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" align="right"><b>
<span style="font-size: 12pt; color: blue; position: relative; top: .5pt; letter-spacing: -.05pt">
SUY NIỆM </span>
<span style="font-size: 12pt; color: blue; position: relative; top: .5pt; letter-spacing: -.05pt">
CHUỖI MÂN CÔI THEO KINH THÁNH</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<i><font size="2">Nguồn: Giuse - Hoàng Trung Chính </font></i></td>
</tr>
<tr>
<td>
<p style="text-align: center; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
Phần III</span></p>
<p style="text-align: center; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif""><b>TRÍCH THẦN ĐÔ
HUYỀN NHIỆM THIÊN CHÚA</b><br>
(<i>tài liệu bổ sung suy niệm hai ngắm cuối cùng</i>)</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<b>
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">
Chú thích trước khi đọc:</span></b></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">- Nhằm mục đích
tăng tư liệu, giúp dễ dàng hơn khi suy niệm chuỗi Mân Côi trong Mầu
nhiệm Năm Sự Mừng tại ngắm thứ bốn và thứ năm, chúng ta có thể tham khảo
hai chương cuối cùng 54 và 55 trong quyển “Thần Đô Huyền Nhiệm Thiên
Chúa” được viết bởi Mẹ Bề Trên MARIA D’AGREDA (Sinh ngày 2 tháng 4 năm
1602 tại Tây Ban Nha, mất ngày 24 tháng 5 năm 1665. Bà đã được Giáo Hội
phong lên bậc Đáng Kính). </span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">- Lược chuyện
Cuộc đời Đức Mẹ là bản tóm lược những chi tiết quan trọng về câu chuyện
ký sự của Đức Mẹ đã được Mẹ đáng kính Bề Trên Dòng thánh nữ Clara viết
lại theo sự mạc khải của Đức Mẹ, vì cuộc đời Đức Mẹ kể như bị che khuất
quá nhiều. Ngay cả Phúc Âm cũng nói rất ít về Mẹ. Ngoài một vài chi
tiết quá gọn ghẽ, ít ỏi, liên quan đến cuộc đời Chúa Giêsu. Còn việc
sinh ra bao giờ và ly trần cách nào cũng không được biết, giữa lúc con
cái Mẹ luôn khát khao được biết về cuộc đời của Mẹ, để mến yêu Mẹ hơn.
Vì thế vào thế kỷ thứ 17, Mẹ đã được Thiên Chúa cho phép tỏ tất cả cuộc
đời của Mẹ trong một cuộc mạc khải tư, cho bà đáng kính Maria Agrêđa
thuộc đan viện Dòng thánh nữ Clara để bà viết lại cho mọi người được
biết.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<b>
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Những lời phê chuẩn của Giáo Quyền:</span></b><span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">
</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<b><i>
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">
1. Đức Giám Mục Ratisbon phê chuẩn:</span></i></b><span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">
“Chúng tôi hoan hỷ ký chuẩn ấn cho bản dịch “Mistica Ciudad de Dios” của
Nữ tu Maria Đệ Giêsu từ nguyên bản tiếng Tây Ban Nha và khuyến khích đọc
sách này, tác phẩm này chắc chắn sẽ soi sáng mọi người đọc và là cơ hội
cho những ân sủng thiêng liêng lớn lao.” ( Ignatius, Giám Mục Ratisbon,
ngày 29 tháng 9 năm 1885).</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<b><i>
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">
2. Đức Tổng Giám Mục Salzburg phê chuẩn:</span></i></b><span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">
“Theo những Sắc Chỉ của Đức Giáo Hoàng Innocent XI và Clement XI các tín
hữu có thể đọc tác phẩm “Mistica Ciudad de Dios” mà tác giả là nữ tu
Maria đệ Giêsu thành Agreda”.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">“Một số lời phê
chuẩn ấn, khuyến cáo của các đại học Toulouse, Salamanca, Alcala,
Louvain, và vô số thành viên danh tiếng thuộc nhiều dòng tu khác nhau,
đều đồng thanh tán tụng tác phẩm nói trên. Đức Hồng Y uyên bác đạo đức
D’Aguirre đã coi tất cả mọi học hỏi trong 50 năm trước trong cuộc đời
ngài có kết quả hết sức nhỏ nhoi so với các học thuyết tìm thấy trong
sách này, mọi thứ đều phù hợp với Thánh Kinh, với các Đức Thánh Cha và
các Hội Đồng Giáo Hội. Cha Emery, Bề Trên Cả đáng kính tu hội St
.Pulpice, nói thêm: “Chỉ từ khi tôi đọc các mạc khải do Mẹ Bề Trên Maria
đệ Agrêda viết, tôi mới biết được Chúa Giêsu và Đức Hiền Mẫu rất Thánh
của Chúa cách rõ ràng.”</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">“Vì thế, chúng
tôi không ngần ngại phê Chuẩn Ấn cho “Mistica Ciudad de Dios” và ước
mong giới thiệu sách này với các tín hữu, đặc biệt là với hàng Giáo sĩ.”
( Franz Albert, Tổng Giám Mục Tòa Tổng Giám Mục Salzburg. Ngày 12 tháng
9 năm 1885.) </span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<b><i>
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">
3. Đức Giám Mục Tarazona phê chuẩn:</span></i></b><span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">
“Chúng tôi, Tiến Sĩ James Ozoidi y Udave, Giám Mục Tarazona… Chính chúng
tôi duyệt lại phần lớn bản thảo, được dùng làm bản chính ấn bản mới tác
phẩm “Mistica Ciudad de Dios” sắp được các nữ tu tại tu viện Đức Mẹ Vô
Nhiễm tại Agreda ấn hành. Thể theo lời chúng tôi yêu cầu, linh mục Don
Eduarda Royo, tuyên úy và cha giải tội tại tu viện Đức Mẹ Vô Nhiễm tại
Agreda, đã cẩn thận và cặn kẽ so sánh ấn bản này với bản viết tay được
minh chứng là nguyên tác xác thực hiện nay lưu trữ tại tu viện nói trên.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Vì thế bây giờ
chúng tôi chứng thực rằng ấn bản hiện nay của tác phẩm “Mistica Ciudad
de Dios” với một vài sửa đổi chính tả, hoàn toàn phù hợp với nguyên tắc
do Mẹ Bề Trên Đáng Kính Maria đệ Giêsu thành Agreda.” (Giacôbê, Giám Mục
Tarazoma. Ngày 7 tháng 4 năm 1911). </span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<b><i>
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">
4. Đức Giám Mục Aleding chuẩn ấn:</span></i></b><span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">
“Tôi vui lòng cấp “Chuẩn Ấn” cho bản dịch Anh Ngữ tác phẩm “Mistica
Ciudad de Dios.” Cầu chúc cha (George J.Blatter) mọi ơn lành.” (H.J.
Alerding, Giám Mục Fort Wayne. Rome City, ngày 24 tháng 8 năm 1912).<br>
***<br>
<b>CHƯƠNG 54. TIÊU DAO CÕI THỌ</b></span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Ba ngày trước khi
Mẹ Maria từ trần vinh hiển, các Tông Đồ và môn đệ đã tề tựu tại
Giêrusalem trong mái ấm Tiệc Ly. Vị Tông Đồ đến trước nhất là Thánh
Phêrô. Một Thiên Thần đã đưa ngài từ Rôma về. Mẹ Maria ra tận cửa phòng
nguyện để đón vị Đại Diện Chúa Giêsu. Mẹ quỳ gối xin thánh nhân ban phép
lành và nói: “Mẹ xin cảm tạ Thiên Chúa đã sai người cha thánh thiện đến
để giúp Mẹ trong giờ chết”. Liền đó là thánh Phaolô, tiếp đến các Tông
Đồ khác tới bái chào Mẹ với một tâm hồn vừa đau khổ vừa kính cẩn, vì các
Thiên Thần đã nói cho các ngài biết lý do của cuộc tụ họp lạ lùng này.
Mẹ tiếp đón tất cả các ngài với một đức tin khiêm nhượng thẳm sâu, và
một tình yêu thương hiền ái, Mẹ xin từng vị ban phép lành cho mình.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Các môn đệ trở về
vì được một ơn thúc đẩy bề trong mà không biết mục đích. Thánh Phêrô cho
mời họ họp lại với các Tông Đồ để bảo cho họ biết mục đích ấy. Ngài
thoạt vừa lên tiếng đã nức nở nghẹn lời. Toàn thể cử tọa cũng chung một
cảm xúc đó. Lúc có thể nói lên, ngài nói: “Tất cả anh em và các con,
chúng ta hãy vào gần bên Mẹ chúng ta. Ta hãy ở đó với Mẹ trong khoảng
thời gian ngắn Mẹ còn sống với ta, và xin Mẹ ban phép lành”.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Các ngài thấy Mẹ
đang qùy trên bục gỗ nhỏ, nơi Mẹ vẫn thường nằm nghỉ. Một vẽ đẹp rạng
ngời từ nơi Mẹ giãi ra, một ánh sáng trời cao bao phủ Mẹ, và các Thiên
Thần hầu cận đứng chung quanh. Vẽ đẹp của thân xác và gương mặt Mẹ là vẻ
đẹp của tuổi ba mươi ba; từ tuổi này, Mẹ không hề thay đổi chút nào. Các
Tông Đồ, các môn đệ và một số tín hữu đứng thành hàng lớp trong phòng
Mẹ. Thánh Phêrô và Gioan đứng ở ngay đầu bục. Mẹ ngước nhìn hết mọi
người một cách rất đoan trang thùy mị thường xuyên và nói:</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">“Các con rất yêu
dấu của Mẹ, Mẹ xin các con cho phép nữ tì của các con đây được nói trước
mặt các con và bày giãi những nguyện vọng khiêm hèn của Mẹ”. Thánh Phêrô
đáp lại lời Mẹ rằng ai nấy đều lắng nghe Mẹ, sẵn sàng vâng theo ý Mẹ.
Ngài xin Mẹ ngồi xuống , lấy lẽ rằng Mẹ qùy để cầu xin Chúa, còn nói với
các ngài Mẹ phải ngồi mới phải, vì Mẹ là Nữ Vương các ngài.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Mẹ xin vâng lời,
nhưng cũng xin các ngài ban phép lành đã. Trước mặt thánh Phêrô, Mẹ qùy
xuống mà nói: </span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">“Con là Nguyên
Thủ, là Chúa chiên toàn thể Giáo hội, Mẹ xin con chúc lành cho Mẹ là nữ
tì của con, xin các con tha lỗi cho Mẹ vì đã khiếm khuyết nhiệm vụ phục
vụ các con. Xin con cho phép Gioan được đem tặng hai chiếc áo cũ của Mẹ
cho hai thiếu nữ nghèo đã luôn tỏ lòng quý mến Mẹ”. </span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Rồi Mẹ sụp lạy
xuống, rơi lệ hôn kính chân thánh Phêrô, trước sự cảm phục của tất cả
mọi người chứng kiến, ai ai cũng cảm động. Mẹ lại phủ phục dưới chân
thánh Gioan, nói: </span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">“Xin con tha cho
Mẹ, vì Mẹ đã thiếu sót bổn phận làm Mẹ đối với con. Mẹ xin hạ mình cảm
ơn con, vì lòng tốt lành con đã giúp đỡ Mẹ như Con Chí Thánh của Mẹ đã
giúp Mẹ. Xin con chúc lành cho Mẹ để Mẹ hoan hưởng ánh nhìn của Chúa Tạo
Thành Mẹ”. </span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Mẹ tiếp tục giã
từ từng Tông đồ, từng Môn đệ, và chung tất cả những người đến tham dự
rất đông. Rồi Mẹ đứng lên nói với các Tông đồ rằng: </span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">“Hỡi các con rất
yêu dấu, các con là thầy của Mẹ, Mẹ đã thiết tha yêu thương các con
trong Con Chí Thánh Mẹ. Lúc nào Mẹ cũng nhìn thấy Người trong các con là
bạn thân và là người ưu tuyển của Người. Theo ý Người, Mẹ sắp về trời.
Nhưng ở đó, Mẹ hứa sẽ vẫn luôn ấp ủ các con trong Trái Tim Mẹ như một
người mẹ. Xin các con hãy cố làm vinh danh Chúa, và truyền bá đức tin;
các con hãy giữ lời Con Chí Thánh Mẹ, hãy tưởng niệm về cuộc đời và cái
chết của Người, hãy thực hành giáo lý của Người, hãy yêu mến Giáo hội.
Các con hãy thương yêu nhau trong mối dây đức ái thuận hòa. Còn con, hỡi
Phêrô, Mẹ xin trao phó cho con Gioan và tất cả mọi người.”</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Những lời đó như
những mũi tên lửa xuyên cắm vào tâm hồn hết mọi người hiện diện. Ai cũng
đau khổ tái tê, trào lệ phục xuống lạy Người Mẹ yêu dấu của mình. Tiếng
nấc nở nghẹn ngào, tiếng than khóc bi ai của họ đã rung động mạnh tâm
hồn Mẹ, khiến Mẹ cũng phải sụt sùi. Một lúc sau, Mẹ khuyên mọi người im
lặng cầu nguyện với Mẹ.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Lúc bầu không khí
êm đềm đã trở lại trong phòng, Chúa Giêsu từ trời xuống trên một ngai
rất lộng lẫy chói ngời, và với một đoàn tháp tùng là toàn thể các thánh
và vô số thiên thần, cả ngôi nhà Tiệc Ly tràn ngập ánh vinh quang. Mẹ
Maria sấp mình trước mặt Chúa, kính hôn chân Chúa, và làm việc tạ ơn
khiêm nhượng hết sức thẳm sâu lần cuối cùng ở thế gian. Chúa Giêsu chúc
lành cho Mẹ, rồi nói:</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">“Mẹ rất yêu dấu
của Con, Con đã chọn Mẹ là nơi lưu ngụ. Nay đã tới giờ Mẹ phải từ biệt
trần gian để lên hưởng vinh hiển của Cha Con và của Con; trên đó đã
chuẩn bị cho Mẹ ngay bên hữu Con một địa vị Mẹ sẽ thụ hưởng đời đời.
Nhưng, Con đã muốn cho Mẹ, với tư cách là Mẹ của Con, khi vào trần thế,
Mẹ đã không vương chút tì ố, giờ đây Con cũng muốn Mẹ ra khỏi thế gian
mà không phải chết. Nếu Mẹ không muốn phải qua cái chết, xin Mẹ đến với
Con đi”.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Mẹ lại cúi sâu
lạy Chúa Giêsu và trả lời với một thái độ rất hân hoan rằng: </span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">“Con là Chúa của
Mẹ, Mẹ xin Con cho phép Mẹ là nữ tì của Con đây được vào nước hằng sống
qua cửa sự chết chung cho mọi người. Mẹ đã cố gắng noi theo Con khi
sống, Mẹ cũng xin theo Con cả khi chết nữa mới phải lẽ”.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Chúa Giêsu chấp
thuận quyết định ấy của Mẹ. Tức thì các vị thiên thần xướng lên nhiều ca
khúc của Salomon với nhiều thánh ca mới lạ. Chỉ có thánh Gioan và một
vài Tông đồ nhìn thấy Chúa Giêsu, nhưng mọi người, cả những người ở
ngoài phố đều được nghe tiếng nhạc trời. Nhà Tiệc Ly ngập tràn hương
thơm thiên quốc, tỏa cả ra ngoài. Một ánh sáng chói lọi từ nhà ấy giãi
chiếu ra, ai ai cũng nhìn thấy. Có rất nhiều dân chúng Gierusalem tuốn
đến xem. Mẹ Maria cúi mình trên chiếc bục gỗ nhỏ của Mẹ, chắp hai tay
lại, mắt nhìn cắm vào Chúa Giêsu, Trái Tim Mẹ cháy bừng lên trong tình
yêu mến Chúa. Khi thiên thần hát đến câu sau này trong chương hai sách
Diễm Ca: “Bạn tình Ta ơi, mau dậy đi nào, Đến đi thôi: mùa đông qua rồi”
Mẹ Maria thốt lên những lời sau cùng này của Chúa Giêsu trên cây Thánh
Giá: </span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">“Chúa ơi, con xin
phó linh hồn trong tay Chúa”, </span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Mẹ nhắm mắt lại,
tắt hơi. Mẹ đã tắt hơi vì tình yêu quá mãnh liệt, không còn phép lạ nào
cản ngăn nữa, nên đã phá vỡ những ràng buộc của thân xác chứ không phải
tại một suy nhược bệnh tật, hay tai nạn nào. Mẹ sống là nhờ phép lạ.
Phép lạ ngừng, Mẹ đi vào cõi chết.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Linh hồn nguyên
tuyền của Mẹ Maria giã từ thân xác trinh vẹn của Mẹ, lên tới bên hữu
Chúa Giêsu trên ngai Chúa. Ngay lúc đó, Mẹ được tôn lên ngai trong một
vinh quang khôn sánh. Tại Nhà Tiệc Ly, mọi người nghe tiếng nhạc thiên
quốc xa dần trong không gian: đoàn thần thánh tháp tùng đã đi theo Chúa
Giêsu và Mẹ Maria lên Thiên đàng rồi.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Thi thể Mẹ Maria,
một thi thể từng là cung thánh của Thiên Chúa hằng sống, mặc một vẽ lộng
lẫy rất chói ngời và tỏa lên một mùi hương thanh thoát, ở giữa một nghìn
thiên thần hầu cận của Mẹ. Các Tông đồ và môn đệ sầu sầu tủi tủi, vừa
bùi ngùi buồn khổ vừa thanh thoát hân hoan trước những sự việc lạ lùng
vô song ấy. Tất cả đều như ngất ngây một lúc dài, rồi mới bắt đầu hát
lên được nhiều thánh ca và thánh vịnh tôn kính Mẹ là Nữ Vương mình. Mẹ
qua đời vào thứ Sáu, lúc ba giờ chiều, ngày mười ba tháng tám năm 55 sau
Chúa Giáng Sinh. Vào năm ấy Mẹ được bảy mươi tuổi, kém hai mươi sáu
ngày, tính từ ngày mười ba tháng tám lên tới ngày mồng tám tháng chín là
ngày sinh của Mẹ. Mẹ sống còn lại sau Chúa Giêsu hai mươi mốt năm, bốn
tháng, mười chín ngày.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Nhiều hiện tượng
phi thường vĩ đại xảy ra ghi dấu sự ly trần quý báu của Mẹ. Ánh sáng mặt
trời mờ đi trong nhiều giờ. Rất nhiều chim đủ loại đến họp đàn chung
quanh nhà, kêu những điệu hót bi thương, ai nghe cũng phải cảm động. Cả
thành phố Giêrusalem nhốn nháo, dân thành bỡ ngỡ, lũ lượt kéo đến Nhà
Tiệc Ly. Nhiều người dường như ngơ ngẩn. Nhiều bệnh nhân đến viếng thăm
Mẹ đều được lành bệnh, những người quỷ ám chưa đến gần Nhà Tiệc Ly đã
được khỏi. Có ba người nọ, một người đàn ông hai đàn bà, ở Giêrusalem,
đã chết khi còn mang tội trọng, cùng một lúc với Mẹ, được sống lại nhờ
lời Mẹ cầu bầu, để sám hối và được cứu rỗi. Các linh hồn trong luyện
ngục được lên trời, lúc Mẹ cùng với Chúa Giêsu tiến vào Thiên đàng.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Nhân tính Chúa
Giêsu dâng Mẹ lên Cha hằng hữu. Chúa nói với Cha: “Mẹ rất yêu dấu của
Con lên lĩnh nhận phần thưởng mà Chúng Ta đã sắm để ân thưởng công
nghiệp của Người. Người đã sinh ra giữa con cháu Adong mà lại được hoàn
toàn trong sạch, hoàn toàn mĩ lệ, như bông hồng nở giữa bụi gai. Người
được Chúng Ta thông trao cho những vẽ hoàn hảo vượt trên luật chung của
các thụ tạo khác. Người đã được Chúng Ta tặng ban cả kho tàng Thần Tính
Chúng Ta. Không những Người đã tín trung cẩn thủ, mà còn làm sinh lợi
man vàn. Chúng Ta ân thưởng công nghiệp của bạn hữu Chúng Ta một cách
tràn ngập, nên Mẹ của Con phải được ân thưởng xứng với tư cách một Người
Mẹ mới đúng. Nếu trong cả cuộc đời cũng như trong tất cả công việc Người
làm, Người đã nên giống Con theo khả năng một thụ tạo, Người cũng phải
giống Con trong vinh quang, và ngự trên ngai uy nghi của Chúng Ta như
Con, để sự thánh thiện thông phần của Người cũng đồng trị với sự thánh
thiện yếu tính của Con”.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Chúa Cha và Chúa
Thánh Linh đã chuẩn nhận quyết nghị của Ngôi Lời nhập thể. Linh Hồn Vô
Nhiễm Mẹ Maria được tôn lên ngự trên chính ngai Chúa Ba Ngôi, ngay bên
hữu Con Chí Thánh Mẹ. Không có bút nào tả được nguồn vui mới mà các thần
thánh được cảm hưởng lúc đó, các ngài hát lên tung hô Thiên Chúa và Đức
Nữ Vương các ngài. Và, mặc dầu chính Thiên Chúa không thể nào có được
một vinh quang nội tại mới, nhưng về những cách biểu lộ sự thỏa nguyện
ra bề ngoài, và việc hoàn tất những thánh thiện hằng hữu ấy, cũng tỏ ra
vĩ đại hơn trong dịp này: từ ngai uy nghi Chúa, phát ra những lời sau:
“Ý muốn của Chúng Ta đã được chu toàn trong vinh quang của Đức Nữ tử dấu
ái Chúng Ta, với một thỏa mãn tràn trề. Chỉ duy có Đức Nữ mới không hề
dính líu gì vào tội lỗi đạo của những ai khác. Người được làm chủ tất cả
các phần thưởng mà những kẽ tự trầm luân bỏ mất, vì đức tuân phục của
Người đã tu sửa tội phản nghịch của chúng. Người hoàn toàn làm thỏa mãn
lòng Chúng Ta, và như vậy đáng được ngự trị trên cùng một ngai với Chúng
Ta”.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Trên Thiên đàng
hoan hỉ tràn ngập, nhưng ở dưới đất đầy màu tang và tiếng khóc. Các Tông
đồ, các môn đệ và các tín hữu, tất cả đều thổn thức buồn sầu không
nguôi trước cuộc ly trần của Người Mẹ chí ái, Đấng Bảo trợ và là nguồn
vui của họ. Chúa phải thêm sức mạnh cho họ, vì lúc nào Ngài cũng cấp cứu
các con yêu của Ngài, để họ khỏi bị đau thương đè bẹp và lo làm những
nghĩa vụ sau cùng đối với Thi thể chí thánh của Mẹ. Các Tông đồ đặc biệt
đắn đo, đúng mức, đã quyết định sẽ an táng Mẹ tại thung lũng Giosaphát
trong một ngôi mồ mới mà Chúa Quang Phòng vừa liệu cho một cách mầu
nhiệm. Theo tục người Do Thái, Thể xác Chúa Giêsu đã được khâm liệm
trong một tấm khăn liệm dài với đầy hương liệu, nên các Tông đồ cũng
khâm liệm Mẹ Maria như vậy. Để thi hành ý định đó, các ngài đã cho mời
hai thiếu nữ đạo hạnh mà Mẹ đã trối lại cho hai cái áo ngắn đến, ủy cho
họ việc khâm liệm, và dặn họ phải hết sức thận trọng và kính cẩn. Hai
thiếu nữ đó hết sức cung kính vào phòng nguyện của Mẹ, nhưng trước ánh
ngời chói bao quanh Thi thể chí thánh của Mẹ, họ bị lóa mắt không thể
xác định được là Thi thể Mẹ nằm ở chổ nào.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Vừa sợ hãi vừa
kinh ngạc, họ ra thuật lại sự kiện đó với các Tông đồ. Các ngài hiểu
ngay ra rằng không thể khâm liệm xác từng là Hòm Bia Thánh của Tân Ước
đó theo luật chung được. Thánh Phêrô và thánh Gioan vào phòng nguyện,
hai ngài nghiệm thấy rõ ràng ánh ngời chói đó, đồng thời nghe tiếng các
thiên thần hát: “Kính mừng Maria đầy ơn phúc, Thiên Chúa ở cùng Mẹ”. Các
vị khác hát rằng: “Mẹ Đồng Trinh trước sinh hạ, Mẹ Đồng Trinh lúc sinh
hạ, Mẹ Đồng Trinh sau sinh hạ”. Hai thánh Tông đồ ngẩn người một lúc
trước quang cảnh đó, rồi qùy xuống cầu nguyện xin Chúa soi cho biết phải
làm thế nào. Tức thì có tiếng trả lời: “Không ai được động tới hay mở
Thi thể chí thánh này ra”. Chính Mẹ Maria là Nữ Vương những người đồng
trinh đã cẩn phòng mà xin Chúa như vậy.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Lúc đó, hai thánh
Tông đồ đi lấy áo quan, đem vào bên giường Mẹ. Ánh ngời chói dịu đi. Hai
ngài hết sức kính cẩn cầm các chéo ao, nương nhẹ đặt Thi thể Mẹ vào áo
quan y nguyên thế nằm cũ. Hai ngài cảm thấy Thi thể Mẹ không có một chút
sức nặng nào: ngay tấm áo cũng không nhìn thấy. Ánh ngời chói vẫn cứ
giảm đi mãi, cho tới lúc mọi người có thể nhìn thấy gương mặt và đôi tay
Mẹ. Đó là mối ân cần Chúa giữ riêng hẳn cho Mình, để lo cho Mẹ rất trinh
trong của Ngài. Ngay đối với Thể Xác thần hóa của chính Ngài, Ngài cũng
không bảo trì đến thế.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Các Tông đồ tự
khiêng lấy Xác Thánh là Đền Thờ Thiên Chúa của Mẹ, qua các phố
Giêrusalem với một trật tự đẹp đẽ nhất, hợp với một đám tang đẹp đẽ
nhất. Chúa đã gợi ý cho toàn thể dân thành đi dự tang lễ Mẹ Chí Thánh
Ngài. Hầu như không một người Do Thái nào hay một người Dân ngoại nào
lại không đến dự khi nghe tin. Nhưng trong cõi vô hình còn có một đám
tang lộng lẫy hơn nữa. Trước tiên là một nghìn thiên thần Hầu cận Mẹ,
vừa đi vừa cử nhạc trời. Tiếp đến, một số đông đảo các thiên thần khác
đi theo, rồi đến các tổ phụ, các tiên tri, thánh Gioakim và thánh nữ
Anna, thánh Giuse và thánh Gioan tiền sứ. Sau cùng là một số rất đông
các thánh khác.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Trên đường tới mồ
đã xảy ra rất nhiều phép lạ. Tất cả bệnh nhân đến dự đám tang đều được
hoàn toàn lành mạnh. Nhiều người qủy ám đã được giải cứu ngay trước khi
họ đến gần quan tài Mẹ. Người Do thái và Dân ngoại trở lại đạo Chúa rất
đông, đến nỗi sau đó phải dành nhiều ngày để dạy đạo và rửa tội cho họ.
Bất cứ ai đi dự tang lễ đều cảm hưởng một hương thơm thanh thoát từ Thi
thể thánh của Mẹ tỏa ra, đều được thưởng thức ca nhạc nhiệm mầu của các
thiên thần, được nhận thấy nhiều sự kiện phi thường, và thảy đều kinh
ngạc tán thưởng. Họ đều cao tiếng xưng tụng rằng: Thiên Chúa đã tỏ rạng
những ánh cao quang của Ngài nơi Mẹ Maria. Họ đấm ngực ăn năn sám hối
thật sâu sắc. Cả những động vật vô linh cũng không thiếu mặt trong đám
lễ an táng Đức Nữ Vương vũ trụ: lúc Xác thánh Mẹ gần đến mồ, người ta
thấy một số đông vô kể chim đủ loại, và nhiều dã thú, chim hót lên giọng
bi ai, dã thú kêu lên những tiếng buồn thảm, tỏ ra lòng chúng luyến tiếc
Mẹ, như là chúng cũng cảm nghiệm được sự mất mát to lớn mà mọi loài đều
phải chịu này. Sau cùng, một điều lạ hơn nữa là những bó đuốc soi đường
không những không lụi tắt, mà cũng không hề hao hụt chút nào.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Khi tới phần mộ,
thánh Phêrô và thánh Gioan để Xác thánh vào, cũng với một niềm tôn kính
và dễ dàng như khi đặt vào áo quan. Các ngài lăn một tảng đá lớn lấp cửa
mộ theo thông tục, sau khi đã che trên Thi thể Mẹ một khăn phủ mặt cách
hết sức nương nhẹ.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Lễ an táng xong,
các thần thánh về trời, nhưng các thiên thần hầu cận Mẹ vẫn còn ở lại
tiếp tục suy tôn. Dân chúng giải tán. Các Tông đồ và môn đệ vừa đi vừa
sụt sùi sa lệ, trở về nhà Tiệc Ly. Theo quyết định của các ngài, một số
Tông đồ và môn đệ liên tục ở lại bên phần mộ của Mẹ bao lâu còn nghe
thấy tiếng nhạc thiên thần. Riêng thánh Phêrô và thánh Gioan luôn luôn
đến thăm mồ và ở lại lâu hơn các vị khác: tâm hồn và kho tàng các ngài ở
cả nơi mồ Mẹ.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Hương thơm tỏa ra
từ Xác thánh của Mẹ lan khắp nhà Tiệc Ly, suốt một năm còn phảng phất.
Riêng tại phòng nguyện của Mẹ, hương thơm ấy vẫn thơm phức nhiều năm:
Nơi đây, tất cả những ai đau khổ đều đến kính viếng và tìm được một
phương dược lạ lùng chữa gian nan họ chịu. Cho tới mãi sau này, khi dân
thành Giêrusalem phạm quá nhiều tội, những ơn lạ ấy mới ngưng ban.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">***<br>
<b>CHƯƠNG 55. VINH QUANG TRÊN THIÊN ĐÀNG</b></span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Linh hồn rất
thánh của Mẹ Maria đã hưởng phúc Thiên đàng được ba ngày, Thiên Chúa tỏ
cho thần thánh biết quyết định hằng hữu của Ngài là phục sinh cho Xác
thể đáng kính của Mẹ. Tới lúc đó, Chúa Giêsu từ trời, đem theo linh hồn
Mẹ chí ái Ngài xuống mồ thánh của Mẹ giữa vô số sư đoàn các thiên thần,
các vị tổ phụ và các tiên tri. Đến mồ Mẹ, Chúa phán với đoàn tháp tùng
rằng: “Mẹ của Cha đã được đầu thai Vô Nhiễm, để Cha mặc lấy nhân tính
Cha từ nơi bản thể Vô Nhiễm của Mẹ. Thể xác Cha là Thể xác Mẹ. Hơn nữa,
Mẹ còn đồng công vào hết mọi công việc cứu chuộc của Cha. Cho nên Cha
phải phục sinh cho Mẹ Cha, như Cha đã sống lại, và phải phục sinh cho Mẹ
vào cùng lúc Cha đã sống lại, vì Cha muốn Mẹ nên tương tự Cha trong mọi
sự. Toàn thể các thánh đều ca tụng Chúa vì sự quyết định ấy, nhất là
Adong Eva, thánh cả Giuse và hai thánh song thân của Mẹ.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Tức thì Linh hồn
hiển vinh của Mẹ lại vào Thân xác đồng trinh của Mẹ, trả lại sự sống cho
Thân xác ấy, mà không hề động chạm gì đến tảng đá che mồ, hay đảo lộn
những nếp áo và khăn phủ mặt. Không thể nào tả lại được vẽ mĩ lệ và ánh
sáng chói ngời trang sức cho Mẹ lúc ấy. Ta chỉ cần nói rằng Chúa Giêsu
muốn trả lại cho Mẹ tất cả những gì Ngài đã tiếp nhận từ Mẹ lúc Nhập thể
đã đủ. Hôm đó là ngày Chúa Nhật, mười lăm tháng tám, liền ngay sau nữa
đêm. Xác thánh Mẹ Maria ở trong mồ ba mươi giờ y như Xác thánh Chúa
Giêsu.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Lúc đó diễn ra từ
phần mộ của Mẹ về Thiên đàng một cuộc cung nghinh sang trọng không thể
tả hết giữa thanh âm của một điệu nhạc say lòng. Các vị thánh và các
thiên thần vào Thiên đàng vị nào theo vị nấy. Sau cùng là Chúa Giêsu
Kitô với Mẹ Rất Thánh Ngài ở bên hữu. Toàn thể thánh thần đều quay về
phía Mẹ để nhìn ngắm và chúc tụng Mẹ trong một nguồn hoan lạc mới lạ,
những khúc thánh ca mới và những lời ở trong chương ba sách Diễm ca. Khi
Mẹ tới bệ ngai Chúa Ba Ngôi, Chúa đã tiếp đón Mẹ với một tiếp đón thỏa
tình nhất. Chúa Cha phán với Mẹ: “Con rất yêu dấu của Cha, Con hãy lên
cao hơn trên tất cả mọi thụ tạo”. – Và Chúa Con thêm: “Mẹ ạ, xin Mẹ nhận
từ tay Con phần thưởng Mẹ đáng được”. – Đến lượt Thánh Linh nói: “Bạn
dấu yêu, hãy vào hưởng tình yêu vĩnh cửu xứng với tình trạng trinh trong
của Bạn”.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Mẹ Maria chìm
ngập trong đại dương vô cùng của Thần Tính Thiên Chúa. Khi Mẹ đã được
tôn lên ngai thần linh, Chúa tuyên dương cho cả triều đình Thiên đàng
đang tràn ngập tán thưởng, biết những đặc ân đã thông ban cho Mẹ qua sự
Mẹ thông phần vào Uy Linh của Ngài. Chúa Cha phán: “Maria là Đức Nữ tì
của Chúng Ta, từng làm nên những khoái lạc đầu tiên của Chúng Ta, và đã
không bao giờ bỏ mất tước hiệu ấy. Người có toàn quyền trên cả Vương
Quốc Chúng Ta. Người được nhìn nhận và tôn phong là Chủ Mẫu chính thức
vừa là Nữ Vương độc nhất”. – Chúa Con phán: “hết mọi thụ tạo Cha đã sáng
tạo và cứu chuộc đều thuộc về Mẹ chân thật của Cha. Mẹ là Nữ Vương chính
thức cai trị tất cả những gì Cha là Vua cai trị”. - Sau cùng Chúa Thánh
Linh phán: “Hỡi Bạn, với danh nghĩa là Hiền Thê của Ta, danh nghĩa mà
bạn đã tận trung ứng đáp, bạn được lĩnh vương miện Nữ Vương cho đến muôn
đời”.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Ba Ngôi Thiên
Chúa đặt trên đầu Mẹ một vương miện vinh quang cực kỳ lộng lẫy, rạng
chiếu luồng sáng tuyệt kỳ, sẽ không bao giờ có nữa. Cùng lúc ấy, từ ngai
Chúa phán ra lời này: “Hỡi Người Chí Ái của Chúng Ta, Vương Quốc của
Chúng Ta là Vương Quốc của Người. Người là Chủ Mẫu, là Nữ Vương hết mọi
thụ tạo. Từng được ân sủng nâng cao lên trên mọi loài, nhưng Người đã tự
nhận mình hèn kém, hạ mình xuống dưới hết mọi loài. Giờ đây, Người hãy
lên chiếm địa vị tuyệt cao xứng với Người. Từ ngai cao cả này, Người hãy
thống trị toàn thể thụ tạo: hỏa ngục, trần gian và thiên đàng. Ma quỷ,
loài người và thiên thần đều phải tùng phục Người. Chúng Ta trao ủy cho
Người quyền bính thần linh của Chúng Ta. Người sẽ nâng đỡ, ủi an, bảo
trợ và làm Mẹ của hết mọi người công chính cũng như làm Mẹ của cả Giáo
hội chiến đấu. Để thi hành sứ mệnh đó, một lần nữa Chúng Ta tôn nhiệm
Người làm Đấng Bảo Quản, Đấng phân phát mọi kho tàng của Chúng Ta. Những
gì thuộc quyền của Chúng Ta cũng thuộc quyền Người, như Người đã luôn
luôn là của Chúng Ta”.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Để thể hiện những
đặc ân trao ban cho Đức Nữ Vương vũ trụ, Thiên Chúa ra lệnh cho toàn thể
thần thánh trên trời phải phục tùng Mẹ, nhìn nhận Mẹ là Chủ Mẫu mình.
Toàn thể thần thánh đều tôn phục Mẹ: những vị được ở Thiên đàng cả hồn
xác đều phủ phục trước mặt Mẹ và đều suy phục Mẹ bằng những việc tôn
kính bề ngoài. Đấy chính là phần thưởng cho đức khiêm nhượng Mẹ đã tỏ ra
để tôn kính các thánh khi Mẹ còn tại thế. Việc tôn phong Mẹ là Nữ Vương
Thiên đàng này, đã trào đổ một nguồn vui phụ trội cho toàn thể thần
thánh. Những vị được hoan hỉ thêm nhiều hơn cả là thánh cả Giuse, thánh
Gioakim, thánh nữ Anna rồi những thánh thân nhân và các thiên thần hầu
cần Mẹ.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Khi nhìn ngắm
Thân xác của Mẹ, các thánh nhận thấy nơi ngực Mẹ có một hình cầu nhỏ mĩ
lệ ngời sáng đặc biệt, đã và sẽ vẫn còn gây cho các ngài một tâm tình
thán thưởng và hân hoan khôn tả. Đó là một bằng chứng, một ân thưởng Mẹ
vẫn giữ mãi trong Trái Tim Mẹ. Ngôi Lời Nhập Thể dưới hình Nhiệm Tích,
sau khi Mẹ đã rước chịu rất xứng đáng, không chút bất toàn nào. Về những
ân thưởng khác tương quan với công nghiệp Mẹ lập, không thể nào phát tả
ra được. Mỗi người được tuyển chọn sau này sẽ thấy ở trên trời, tùy mức
độ xứng đáng của họ.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Trong lúc ở trên
Thiên đàng, xảy ra những sự kiện vinh quang đó, ở trần gian, nơi phần mộ
của Mẹ, vào ngày thứ Ba, thánh Phêrô và thánh Gioan nhận thấy rằng tiếng
ca nhạc thần trời đã ngưng bặt. Nhờ ánh sáng Thánh Linh soi, các ngài
kết luận rằng Mẹ Maria đã phục sinh và lên trời cả hồn xác. Với tư cách
Nguyên thủ Giáo hội, thánh Phêrô quyết định là, phải tin chắc việc lạ
lùng này. Để mọi người đã chứng kiến cái chết và dự tang lễ Mẹ cũng xác
nhận là Mẹ đã sống lại, nhằm mục đích đó, ngài họp các Tông đồ, các môn
đệ và các tín hữu lại quanh mồ Mẹ. Ngài trình bày với các vị ấy những lý
do ngài phải xác chứng rõ với Giáo hội là phép lạ ấy có thật, một phép
lạ phải được mọi thế kỷ tôn kính làm hiển vinh Chúa Giêsu và Mẹ Ngài
hơn. Tất cả mọi người chấp nhận ý kiến của thánh Phêrô, và theo lệnh
ngài, tảng đá che cửa mồ được cất bỏ. Mọi người chỉ còn thấy trong mồ có
chiếc áo vẫn còn ở nguyên trạng thái như khi Mẹ mặc và tấm khăn phủ mặt.
Thánh Phêrô nâng khăn áo đó lên rồi quỳ xuống tỏ lòng tôn kính; mọi
người cũng lạy phục tôn kính như ngài. Vừa thâm tín rằng Mẹ Maria đã
được phục sinh và lên trời, vừa thấm sâu một niềm hoan hỉ còn pha lẫn ít
nhiều nuối tiếc, các ngài hát lên nhiều thánh vịnh và thánh ca tán tụng
Chúa Giêsu và Mẹ Maria.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Các ngài cứ nán
lại phần mộ của Mẹ mãi, không sao ra về được, nên một thiên thần phải từ
trời hiện xuống nói với các ngài: “Sao chư vị còn ở mãi đây? Nữ Vương
của chư vị và của chúng tôi ngày nay đã ngự trên trời cả hồn xác rồi. Mẹ
sẽ vĩnh viễn thống trị cùng với Chúa Giêsu trên nước trời. Mẹ sai tôi
đến xác quyết với chư vị chân lý đó, khuyên chư vị dắt dìu Giáo hội,
tuyên giảng Phúc âm, qui hồi các dân tộc. Mẹ ra lệnh là chư vị ai nấy
phải tiếp tục nhiệm vụ mình sớm hết sức. Mẹ hiển ngự trong vinh quang,
nhưng Mẹ không quên phù trợ chư vị đâu”. Những lời đó đã khích lệ các
Tông đồ rất nhiều. Và trong các cuộc hành trình truyền đạo, các ngài
luôn luôn nghiệm thấy mình được Mẹ bảo trợ, nhất là trong giờ tử đạo, vì
lúc đó Mẹ hiện ra với từng vị một và dâng linh hồn các ngài lên Thiên
Chúa.</span></p>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
<b>
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">
Bà Đánh kính Maria Agrêđa, khi chấm dứt bộ sách vĩ đại của bà, có viết
rằng: “Có nhiều tác giả thuật lại nhiều sự kiện khác nữa về cuộc ly trần
và phục sinh của Mẹ Maria. Nhưng vì Chúa không tỏ cho tôi thấy những sự
kiện ấy, nên tôi không viết ở đây, mặt khác, trong khi viết toàn bộ
truyện thần linh này, tôi không tìm tòi chọn lựa một tài liệu nào. Tôi
chỉ có thể nói ra những gì Chúa đã dạy tôi và truyền cho tôi phải viết
thôi”.</span></b></td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td>
</tr>
</table>
<p align="center"> </p>
</body>
</html>