File "Truyen-tich-21-40.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/TRANG CUA ME MARIA/Thang-Kinh-Me/ThangManCoi/100-truyen-tich-man-coi/Truyen-tich-21-40.htm
File size: 102.78 KiB (105242 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>100 truyện tích Mân Côi\</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
	border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-top:0cm;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:10.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	font-size:11.0pt;
	font-family:"Arial","sans-serif";
	}
h3
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:13.5pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	font-weight:bold}
h2
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:18.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	font-weight:bold}
span.createdate
	{}
</style>
<meta name="description" content="Trang Đức Mẹ - &quot;Sự tán tụng Mẹ Maria là một nguồn mạch bất tận, càng trải rộng nó càng tràn đầy; càng tràn đầy nó càng khuyếch trương hơn mãi&quot; - Cha Francon ">
<meta name="keywords" content="duc maria, maria, me maria, tim hieu, tai lieu">
</head>

<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none">

<table border="0" width="537" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
	<tr>
		<td>
		<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Verdana" size="4" color="#006666">Tháng Mân Côi</font></b><hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
		<p align="center" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Verdana" size="4" color="#0000FF">100 Truyện tích Mân Côi</font></b></td>
	</tr>
	<tr>
		<td height="1329" align="justify">
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="center">&nbsp;<img border="0" src="1383990e8hxyr27x6-1.gif" width="182" height="42"><br>
		<b>
		<font color="#FF00FF">(21- 40) </font></b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<a name="Chuỗi_hạt_Mân_Côi_với_kẻ_ốm_liệt__">Chuỗi hạt 
		Mân Côi với kẻ ốm liệt </a> </b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Tại nữ tu 
		viện ở Tây ban Nha, có 1 dì phước bị tê liệt trầm trọng đã nhiều năm. Dì 
		ốm o gầy gò, không thể cử động được. Hơn 2 năm liệt giường, dì chỉ nằm 
		lấn chuỗi Mân Côi, và suy niệm các sự thương khó Đức Chúa Jesu, nên đã 
		can đảm chịu đựng được những sự đau đớn. 1 hôm Đức Mẹ soi sáng cho Bà Bề 
		Trên tu viện, nảy sinh ra ý kiến là khiêng dì phước ra nằm trước tượng 
		Đức Mẹ trong nhà thờ. Cả dòng lần chuỗi Mân Côi cầu cho chị dòng được 
		thuyên giảm , nếu đẹp lòng Chúa và sáng danh Đức Mẹ. 1 sự lạ đã xảy ra: 
		khi đọc chuỗi 5 sự Vui, dì cố gắng theo dõi, và cảm thấy hết sức mệt 
		nhọc. Khi đọc chuỗi 5 sự Thương, dì cảm thấy phấn khởi, sức khoẻ dần dần 
		hồi phục. Khi đọc chuỗi 5 sự Mừng, dì tươi vui hẳn lên, và coi như bình 
		phục. Dì tự đứng lên, và qùy gối cảm tạ Thiên Chúa và Đức Mẹ đã cứu dì.<br>
		<br>
		Mọi người ngơ ngác, thấy phép lạ nhãn tiền.. Nhiều người hết sức cảm 
		động . Cả nhà thờ đều oà lên khóc vì phép lạ đặc biệt, mà Đức Mẹ đã ban 
		cho dì phước liệt giường lâu năm. Sau tràng chuỗi 150, cả nhà dòng đứng 
		lên hát kinh Magnificat tạ ơn Đức Mẹ.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Lời bàn : 
		Linh Mục Joakim Soler dờng Đaminh đã chứng kiến phép lạ này, và Ngài đã 
		kể lại trong cuốn Nhật ký. Phép lạ Đức Mẹ Mân Côi cứu kẻ liệt thì không 
		sao kể cho xiết được. Chỉ nguyên các phép lạ Đức Mẹ đã cứu kẻ liệi ở 
		Lourdes thì đủ đế chứng tỏ những ai mắc bệnh nan y mà tuyệt đối tin 
		thưởng ở quyền phép Mẹ, thì hầu như được khỏi cả. Chính bản thân chúng 
		tôi đã đến Lourdes năm 2000, chúng kiến tận mắt không biết bao nhiêu là 
		phép lạ, hoặc được người ta kể lại. Rất nhiều nạng chống, xe lăn đưọc 
		treo đầy trên vách núi, làm chứng cho những phép lạ đưọc khỏi bệnh.</p>
		<hr color="#000000" size="1">
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<a name="Chuỗi_hạt_Mân_Côi_với_lửa_hoả_ngục___">Chuỗi hạt 
		Mân Côi với lửa hoả ngục&nbsp; </a> </b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Câu truyện 
		thật lỳ kỳ rùng rợn. Nhưng đó là sự thật. Vì nếu chúng ta có đức tin, 
		hiếu biết được thiên đàng, luyện ngục, hoả ngục. Thiên đàng là nơi Chúa 
		thưởng kẻ có công. Luyện ngục là nơi Chúa dùng để tẩy rửa kẻ có tội. Hoả 
		ngục là nơi Chúa phạt trầm luân những kẻ bội phản với Thiên Chúa. Khi 
		suy ngắm về Hoả ngục, và các hình phạt trong hoả ngục, thì có nhà thần 
		học đã nói: Có lẽ Chúa là Đấng tốt lành nhân từ vô cùng. Có thể sau 1 
		thời gian nào đó. Chúa cũng sẽ đối án phạt trong hoả ngục... Đó là sự 
		suy luận vô căn cứ. Giáo hội công giáo đã dạy rõ ràng trong sách Giáo 
		lý, câu 1033 rằng: chết trong khi đang phạm tội trọng, mà không xám hối, 
		thì sẽ phải mãi mãi lìa xa Chúa... Và những hình phạt trong đó qủa là 
		ghê gớm ! Benite, 1 kỹ nữ rất nổi tiếng ở Florence, nước Ý. Nàng đã dùng 
		nhan sắc mình, phạm không biết bao nhiêu là tội ác dâm ô. Nàng đã khuynh 
		đảo phá tán không biết bao nhiêu gia đình đang có hạnh phúc. Nhiều bà 
		ghen tương có âm mưu toan sát hại nàng cho thoả lòng ghen tức. Một hôm 
		cha thánh Đominicô đến giảng ở Florence . Rất nhiều người công giáo đến 
		nghe . Lẽ tất nhiên là Cha giảng về kinh Mân Côi, và quyền lực của chuỗi 
		hạt Mân Côi . Benite đi qua, thấy người ta đến qúa đông. Tò mò, nàng vào 
		nghe, xem Ông này nói gỉ? Nhưng không ngờ Chúa thương, bài giảng về 
		quyển lực của chuỗi hạt Mân Côi, đánh động lòng nàng cho đến tận xương 
		tủy. Nàng khóc sướt mướt khi nghĩ đến những tội ác của mình đã phạm đến 
		Chúa, đến Đức Mẹ, làm hại biết bao người và biết bao gia đình. Benite ăn 
		năn thống hối, và xin xưng tội với cha Dominico. Cha giải tội xong, 
		truyền dạy lần chuỗi Mân Côi để đền tội.<br>
		<br>
		Được 1 thời gian sống trong ơn nghĩa Chúa. Ma qủy lại đến cám dỗ phá 
		quấy nàng. Chạnh lòng nhớ cảnh giang hồ, ngựa theo đường cũ. Benite lài 
		trở lại với con đường tội lỗi năm xưa. Nghe tin Benite lại theo con 
		đường giang hồ như cũ. Ngài đến khuyên răn, nhưng vô ích. Cha bảo: thôi 
		bây giờ để mộ mến chuỗi Mân Côi kính Đức Mẹ, con đi đâu cũng mang chuỗi 
		hạt Mân Côi bên mình. Ngài nghĩ thầm rằng dù thế nào, Benite cũng sẽ ăn 
		năn trở lại với chuỗi hạt Mân Côi. Và qủa thật, trong 1 đêm ngủ say, 
		nàng được thị kiến thấy hoả ngục và các hình phạt rất ghê sợ trong đó. 
		Nàng thấy các linh hồn đang phải thiêu đốt với rất nhiều hình phạt không 
		thể nào diễn tả ra cho xiết, bằng ngôn ngữ loài người được. Sợ qúa, nàng 
		nghĩ ngay đến chuỗi hạt Mân Côi mà nàng đang mang trong mình, cũng như 
		các phép màu nhiêm cũa chuỗi hạt này, mà nàng đã được nghe giảng nhiều 
		lần. Benite rút ngay chuỗi hạt Mân Côi trong túi áo, và quẳng xuống hoả 
		ngục. Tức thì lửa hoả ngục liền tắt ngúm ! Tỉnh dậy, nàng thấy chuỗi hạt 
		Mân Côi còn đang trong túi . Mừng quá ! Nhưng mồ hôi toát ra như tắm, vì 
		quá sợ. Mấy ngày sau , nàng không dậy, và cũng không ăn uống gì được. 
		Benite kêu van Đức Mẹ cứu nàng khỏi chết trong lúc này, và hứa sẽ ăn năn 
		hối cải , chừa dứt mọi tội lỗi. Nàng nghĩ chỉ có cách lần chuỗi Mân Côi, 
		mới có thể dập tắt được lửa tình. Từ đó Benite hằng ngày lần chuỗi Mân 
		Côi và sống đạo thánh thiện cho đến chết, mặc dù có rất nhiền cơn cám dỗ 
		đến với nàng.<br>
		<br>
		Lời bàn : Mặc dù câu truyện trên đây chỉ là thị kiến. Đã là thị kiến thì 
		không mấy khi thật. Nhưng cũng có rất nhiều thị kiến được kiểm chứng là 
		do hồng ân của Thiên Chúa ban cho, để họ được ơn ăn năn trở lại. Cũng 
		như vua nuớc Galicia trên đây, đã đưọc thấy thị kiến mình chết , bị luận 
		án trước Toà phán xét. Rồi Đức Mẹ hiện ra cứu giúp. Tỉnh dậy vua biết 
		mình quá tội lỗi, nên ăn năn trở laị cho đến chết. Do đó, thị kiến hay 
		giấc mơ cũng là những báo mộng thuận lợi cho mình, biết được hậu vận. 
		Thị kiến của Benite thấy hoả ngục và quyền lực của chuỗi Mân Côi, làm 
		cho nàng được ơn ăn năn trở lai. Điều này nói lên ý nghĩa rất quan trọng 
		là Chuỗi hạt Mân Côi dập tắt được lửa hỏa ngục, thì tại sao chuỗi hạt 
		Mân côi không cứu được những thiên tai, thảm trạng?. Sóng thần ở 
		Indonisia, và bão Katrina ở New Orleans đã làm chứng cho những sự lạ 
		này. Khi sóng thần tràn vào hơn 30 cây số trong đất liền, tàn phá hủy 
		diệt hầu như tất cả, chỉ trừ có 1 thánh đưòng kính Đức Mẹ đang có nhiều 
		người tụ tập lần chuỗi Mân Côi, thì được thoát khỏi. Bão lụt tràn vào 
		New Orleans, tất cả mọi nhà đều ngập lụt phải vội vàng di tản . Riêng 
		chỉ có 1 gia đình vợ chồng con cái họp nhau lần hạt thì được bằng an vô 
		sự. Kinh nghiệm bản thân cũng nói lên được những ân huệ do chuỗi hạt Mân 
		Côi: Xe Jeep tôi đậu sát lề bên cầu xi măng. 2 bánh xe chúi về phía 
		trước nghiêng hẳn 1 bên, chỉ còn tic-tăc là xe lộn nhào xuống sông, sẽ 
		có chết hoặc bị thương. 1 lần khác xe qua khỏi chừng 5 giây đồng hồ, thì 
		mìn claymore nổ tung 1 đoạn đường. Lần khác trời mưa tầm tã, xe Jeep 
		đang đi nhanh, 4 bánh xe quay tròn , đưọc trớn đâm thẳng vào khu vườn, 
		bay qua 2 đợt vòng rào dây kẽm gai, chúi xuống 1 hố nước sâu 3 thước, 
		nằm gọn lỏn. Dân làng kéo ra biết chắc thế nào cũng có người chết hay bị 
		thương. Nhưng tất cả được bình an vô sự. Kiểm điểm lại thấy trong người 
		có đeo chuỗi hạt Mân Côi. Trong túi quần cũng còn 1 chuỗi hạt Mân Côi 
		nữa. Đó là Đức Mẹ Mân Côi đã cứu mình khỏi tai nạn chỉ trong gang tấc.</p>
		<hr color="#000000" size="1">
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<a name="Chuỗi_hạt_Mân_Côi_với_cô_gái_điếm_">Chuỗi hạt Mân Côi với cô gái điếm</a></b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Helena, 1 kỹ 
		nữ nổi tiếng ăn chơi sa đọa trong vùng. Nàng đã mang kiếp cầm ca và kỹ 
		nữ khi còn rất nhỏ tuổi. Mẹ chết sớm, nàng ở đợ cho 1 người bà con bên 
		mẹ. Vì qúa cực nhọc đau khổ, đêm ngày bị người ta hành hạ. Nàng bỏ nhà 
		trốn đi, ở chung với bè bạn xấu. Vì có nhan sắc, chẳng mấy chốc Helena 
		trở thành 1 giai nhân tuyệt sắc, làm cho nhiều người say mê. Cuộc đời cứ 
		thế kéo dài hết năm nọ sang năm kia. Sống trong tội lỗi qúa, rồi cũng 
		chán, thấy lòng mình trống rỗng không nơi nương tựa, khi tuổi đã xế 
		chiều. 1 hôm nàng theo bè bạn vào nhà thờ, chủ yếu là đi chơi, chẳng có 
		ý đọc kinh cầu nguyện gì cả. Tình cờ được nghe 1 bài giảng về lợi ích 
		của chuỗi hạt Mân Côi, và màu nhiệm kinh Mân Côi. Ra khỏi nhà thờ , nàng 
		quyết chí đi tìm mua cho bằng được 1 chuỗi hạt Mân Côi để trong xắc tay. 
		Vị linh mục giảng: mỗi khi bạn cảm thấy cô đơn, buồn chán trong tâm hồn 
		thì đọc kinh Mân Côi, sẽ được Đức Mẹ ngự đến an ủi. Nếu không tin, bạn 
		cứ thử thì sẽ thấy lời chúng tôi nói là chính xác. Helena làm y như vậy.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Lúc đầu, nàng 
		cảm thấy không hứng thú, nhưng lần hồi càng ngày càng thấy tràn ngập vui 
		sướng thiêng liêng. Helena thấy đời mình tội lỗi quá sức, ghê tởm và 
		nhức nhối, khi nghĩ đến kiếp giang hồ bấy lâu nay. Nàng đi xưng tội, và 
		quyết tâm chừa bỏ mọi tội lỗi, để trở về với Chúa với Đức Mẹ. 1 hôm lần 
		chuỗi hạt xong, nàng đến qùy gối trước tượng Đức Mẹ mà than thở: Kính 
		thưa Mẹ, con chỉ là 1 tên ác phụ, nhưng Mẹ đã cứu giúp con , cho con 
		được ơn ăn năn trở lại qua chuỗi hạt Mân Côi của Mẹ. Con xin phó trót 
		linh hồn và thân xác dơ dáy của con cho Mẹ. Từ nay con quyết chí ăn năn 
		thống hối, xin Mẹ phù trì hộ giúp. Nghe lời cầu xin của nàng , Đức Mẹ 
		liền phán bảo Helena: Con đã phạm tội nặng nề, làm mất lòng Chúa và Mẹ. 
		Nay con bắt đầu cuộc sống mới. Mẹ sẽ ban ơn dồi dào cho con. Helena can 
		đảm bán hết của cải phân phát cho người nghèo, và sống 1 cuộc đời khổ 
		hạnh, ăn chay hãm mình đền tội. Những cơn cám dỗ như những đợt sóng 
		cuồng loạn tới tấp vây hãm và tấn công nàng. Nhưng với khí giới là chuỗi 
		hạt Mân Côi, nàng đã lướt thắng tất cả. Sau 1 thời gian chịu bệnh để đền 
		tội, Helena đã được Chúa và Đức Mẹ đến thăm, và đưa linh hồn nàng về 
		hưởng phúc trên thiên đàng.<br>
		<br>
		Lời bàn : Những người đuợc ơn ăn năn trở lại qua chuỗi hạt Mân côi thì 
		rất nhiều. Nhưng mỗi trường hợp lại có tình tiết khác nhau. 1 cô gái 
		điếm chuyên nghiệp như Helena mà được ơn ăn năn trở lại thì phải nói là 
		ơn đặc biệt. Có biết bao nhiêu cô gái điếm, ngựa theo đường cũ, không 
		bao giờ chịu ăn năn trở lại . Có nói đến, các cô chỉ quay đi, và còn tỏ 
		vẻ khinh bỉ nhạo báng: thời buổi bây giờ còn nói đến truyện cầu kinh, 
		lần chuỗi Mân Côi của mấy ông bà già nhà quê !</p>
		<hr color="#000000" size="1">
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<a name="Chuỗi_hạt_Mân_Côi_với_chàng_công_tử_quý_tộc_">Chuỗi hạt Mân Côi với chàng công tử quý tộc</a></b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Georgia con 
		nhà giàu sang. Với tuổi chàng, đáng lẽ người ta ăn chơi phung phí. Nhưng 
		Georgia lại không phải vậy. Ngay từ thuở thiếu thời, chàng đã được cha 
		mẹ giáo dục rất sớm, chăm chỉ học hành, ngoan ngoãn giữ đạo. Chàng 
		thường theo mẹ đến nhà thờ đọc kinh, và cùng mẹ lần chuỗi Mân Côi trước 
		tượng Đức Mẹ. Ảnh hưởng tốt đẹp ấy đã ăn sâu vào trí óc của chàng. Lớn 
		lên , chàng lập gia đình với 1 cô gái làng bên. Cả hai sống trong 1 gia 
		đình hạnh phúc, có thể nói là không ai sánh bằng! Nhà của chàng rộng 
		rãi, vườn trước vườn sau, trông như 1 cái nông trại . Chàng cho thiết kế 
		1 căn phòng rất khang trang rộng rãi, trang trí sang trọng. Lúc đầu vợ 
		hỏi, thì chàng trả lời: Đây là căn phòng của anh, là nơi để tiếp đón bạn 
		bè, và khách sang trọng. Nhưng thực chất không phải vậy. Georgia dùng 
		căn phòng này để tôn vinh Đức Mẹ. Chàng cho đặt 1 tượng Đức Mẹ cao lớn, 
		trang hoàng hoa nến. Hằng đêm cứ khoảng 2,3 giờ sáng, trong lúc mọi 
		người còn đang ngủ yên, thì chàng lén lên đài Đức Mẹ, đọc kinh lần hạt 
		cho đền 4,5 giờ sáng mới về. Thói quen này kéo dài hết tháng này qua 
		tháng khác, mà vợ chàng cũng chẳng để ý. 1 hôm, cứ thấy chồng đi như 
		vậy, rồi lại về lúc 4,5 giờ sáng…<br>
		<br>
		Chị cảm thấy buồn, sinh nghi mới hỏi thật: Sao anh cứ đi đâu ban đêm, 
		rồi lại trỏ về lúc sáng sớm như vậy. Chàng nói với vợ: Anh có quen 1 bà, 
		bà này đẹp lắm. Đêm nào anh cũng phải đến với bà . Nếu không đến với bà, 
		thí anh nhớ lắm , không sao ngủ yên được. Bà vợ lấy làm lạ, cho nên đâm 
		ra ghen. Ghen mà không dám nói, sợ chồng buồn, rồi trong gia đình mất 
		hạnh phúc. Ghen qúa mất khôn, Hôm ấy cũng như mọi khi, chồng vừa đi 
		khỏi, nàng chụp ngay lấy con dao bếp, cắt cổ tự tử. Máu chảy thấm cả 
		chăn mền. Chàng đi đọc kinh về, đến gần giường vợ, thấy máu chảy lênh 
		láng. Lay gọi, thì chị vợ coi như đã chết, không còn cử động nhúc nhích 
		gì được nữa. Chàng vội chạy đến đài Đức Mẹ, vừa khóc vừa kêu xin : Lạy 
		Đức Mẹ, vì lòng kính mến Đức Mẹ, mà hằng đêm con đến đây với Mẹ, đọc 
		kinh lần chuỗi Mân Côi. Bây giò Mẹ thấy sự thể đau thương như thế này. 
		Xin Mẹ thương liệu cách nào cho được sự ổn thỏa, kẻo con bị mang tiếng 
		là giết vợ. Đang khi chàng còn gục đầu trước tượng Đức Mẹ, thì con nhỏ 
		đầy tớ chạy đến gọi ông về ngay cho bà hỏi. Chàng ngạc nhiên , vợ đã 
		chết mà bây giờ lại gọi ? Vôi vàng chạy về phòng thì thấy vợ qùy lên ôm 
		chầm lấy chồng xin lỗi, và nói : Đức Mẹ đã cứu em khỏi sa hoả ngục, nhờ 
		lời cầu nguyện hằng đêm của anh.<br>
		<br>
		Hai vợ chồng ôm nhau khóc, và cùng chạy đến bàn thờ, phủ phục suốt đêm 
		dưới chân Đức Mẹ để cảm tạ, vì những chuỗi Mân Côi hằng đêm mà chàng 
		dâng lên cho Đức Mẹ .<br>
		<br>
		Lời bàn : Câu truyện do Thánh Alphônsô kể trong kho tàng kinh Mân Côi, 
		có ý nói lên những người thật tâm có lòng kính mến Đức Mẹ bằng chuỗi hạt 
		Mân Côi, thì dù gặp khó khăn thế nào, Đức Mẹ cũng ban cho những ơn đặc 
		biệt như đã ban cho anh Georgia này. Có điều đáng trách là Georgia khi 
		đi đọc kinh kính Đức Mẹ, thì cứ đi, việc gì mà phải lén lút giấu vợ, để 
		vợ sinh nghi, rồi sinh ra nhiều phiền phức. Khi ta làm việc gì kính Đức 
		Mẹ thì cứ can đảm làm công khai, không sợ 1 ai hết. Nói đến đây tôi lại 
		nhờ đến Bác sĩ Lê thiện Điền,1 Hiệp sĩ Đức Mẹ, ở trong tù, Ông vẫn hiên 
		ngang vừa đi bộ vừa lần hạt kính Đức Mẹ mà chẵng sợ ai hoặc sợ dư luận 
		gì cả. Đại tá Hồ Tiêu, nguyên tư lệnh quân binh chủng nhảy dù, khi vào 
		tù, ông được ơn trở lại đạo công giáo, và gia nhập Tổng Hội Hiệp Sĩ Đức 
		Mẹ Fatima. Ông tỏ ra rất can đảm giữ đạo công khai, không sợ bất cứ ai, 
		bất cứ dư luận nào. Khi trở về nhà , bà vợ là 1 phật tử, nói với 1Thượng 
		toạ, xin khuyên bảo chồng trở laị Phật Giáo như trước đây. Thượng Toạ 
		khuyên bà: để tùy ý ông lưạ chọn, vì đạo nào cũng tốt. Ông nói với vợ: 
		tôi chỉ ước nguyện có 1 tượng Đức Mẹ Fatima, và 1 chuỗi tràng hạt Mân 
		Côi. Chiều chồng, bà đi mua bằng được 2 thứ đó đem vế để trước mặt ông. 
		Hằng ngày ông lần chuỗi Mân Côi trước tượng Đức Mẹ Fatima, cho đến khi 
		ông chết. Bà vợ ông Hồ Tiêu hiện nay vẫn còn sống, đang cư ngụ tại quận 
		Cam, California</p><hr color="#000000" size="1">
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<a name="Chỉ_đọc_1_kinh_kính_mừng_mà_thoát_khỏi_quỷ_bóp_cổ__">Chỉ đọc 1 
		kinh kính mừng mà thoát khỏi quỷ bóp cổ </a></b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Có 2 thằng bạn bợm nhậu, ăn chơi trác táng, thường rủ nhau la cà đến 
		chốn bình khang. 1 tên là Richard. Một hôm 2 đứa rủ nhau đến chơi tại 
		nhà 1 con điếm. Sau khi ăn nhậu và thoả mãn thú vui xác thịt. Richard về 
		nhà trước, để thằng bạn ở lại 1 mình về sau. Loạng choạng về đến nhà , 
		chưa kịp cởi quần áo, đã lăn ra ngủ. Nhưng chàng nhớ lại hôm nay chưa 
		đọc kinh kình mừng , kinh mà mẹ chàng dạy từ khi còn nhỏ. Chàng cố gắng 
		ngồi dạy đọc trệu trạo cho xong. Vì quá say sưa, cho nên ngủ như vùi. 
		Tỉnh giấc, chàng nghe có tiếng gõ cửa rất mạnh. Chưa kịp ra mở, thì 
		chàng sửng sốt thấy thằng bạn đứng sững trước mặt, với bộ mặt biến dạng, 
		trông rất ghê gớm. Richard kêu kên: Ai đây? - Tao là bạn của mày, không 
		nhớ à ! - Sao hình thù mày ghê gớm quá ! - Khốn thân tao, vừa ra khỏi 
		nhà con điếm, tao bị thằng quỷ chặn lại bóp cổ. Xác tao còn nằm sóng 
		sượt ngoài phố, nhưng linh hồn tao đã bị quăng xuống hỏa ngục. Còn mày, 
		tao bảo cho biết, nhờ Đức Mẹ đồng trinh gìn giữ mày, nhờ có mấy kinh 
		kính mừng mày đọc hằng ngày, mà được thoát khỏi nanh vuốt quỷ dữ. Nói 
		rồi hắn mở áo ngoài ra, lửa bốc cháy ngùn ngụt, khét lẹt mùi diêm sinh. 
		Rồi hắn biến mất. <br>
		<br>
		Richard vội vàng sấp mình xuống đất, ăn năn thống hối các tội mình đã 
		phạm từ xưa. Đức Mẹ đã cứu mình khỏi bị chết trong tay quỷ dữ là nhờ 
		quyền lực của kinh kính mừng. Từ đó chàng quyết chí cải tạo cuộc đời, 
		sống đạo đức thánh thiện. Bỗng chốc nghe tiếng chuông báo hiệu hát kinh 
		sớm mai trong tu viện thánh Phanxico . Chàng biết là có ơn Chúa kêu gọi. 
		Richard lập tức xin vào dòng tu, và trình bày mọi sự việc cho các thày 
		dòng. Hai cha dòng liền đến quan sát hiện trường. Và qủa thật, xác của 
		bạn chàng bị bóp cổ cháy đen như hòn than. Richard đã xin vào dòng thánh 
		Phanxico, sống cuộc đời hết sức thánh thiện. Được cử đi giảng đạo ở Ấn 
		Độ, rồi qua Nhật Bản. Bị án thiêu sinh, được phúc tử đạo. Năm 1867, Hội 
		thánh đã tôn phong chân phước cho chàng, tức là chân phước Richard de 
		Hamme-sur-hawre.<br>
		<br>
		Lời bàn : Câu truyện đã xảy ra năm 1604 tại tỉnh Flandres, phía đông 
		nước Bỉ. Chân Phước Richard là 1 bằng chứng nói lên quyền lực của kinh 
		kính mừng. Thánh Louis Marie Grignion de Montfort thường khuyên chúng ta 
		mỗi khi đi qua tượng ảnh Đức Mẹ, hảy đọc 1 kính kính mừng để chào kính 
		Mẹ. Truyện tích kể trên cho ta thấy chỉ 1 kinh kính mừng mà Đức Mẹ đã 
		cứu giúp như vậy. Huống hồ hằng ngày lần hạt 1 chuỗi Mân Côi, thì còn 
		được Đức Mẹ ban nhiều ơn lành biết bao! Tại thành phố Napoli nước Ý , 
		giáo dân có thói quen dựng tượng Đức Mẹ ngay các ngã tư, góc phố để 
		người ta qua lại, chào kính Đức Mẹ bằng 1 kính mừng.</p>
		<hr color="#000000" size="1">
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<a name="Cả_bày_gái_điếm_sợ_chuỗi_Mân_Côi_">Cả bày gái điếm sợ chuỗi Mân Côi</a></b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Tờ Vers Demain của Canada, có đăng 1 câu truyện rất hy hửu sau đây: 
		Moriendo là 1 trang thanh niên rất đẹp trai, hào hoa phong nhã, con nhà 
		qúy phái sang trọng. Vóc dáng anh rất khôi ngô tuấn tú : cao lớn mạnh 
		khỏe, mái tóc bồng bềnh lượn sóng, với cặp chân mày đen nháy, miệng lúc 
		nào cũng tươi vui, ăn nói lịch thiệp. Ai trông thấy anh cũng phải nể, 
		cũng muốn gần anh để trò truyện. Khi còn nhỏ, Moriendo là 1 đứa trẻ rất 
		ngoan, thường đi nhà thờ, cùng mẹ lần chuỗi Mân Côi trước bàn thờ Đức 
		Mẹ. Có khi ban đêm. chưa đọc kinh Mân Côi, mà mẹ đã ngủ, anh thường đánh 
		thức mẹ dạy, và cùng mẹ lần chuỗi Mân Côi, rồi anh mới chịu đi ngủ. Biết 
		con có lòng đạo như thế, 1 hôm mẹ bảo Moriendo: Sau này mẹ chết, con 
		phải luôn luôn lần hạt cầu nguyện cho mẹ, sớm lên thiên đàng hưởng nhan 
		thánh Chúa. Và để cho con nhớ đời, mẹ sẽ tặng cho con 1 vật lưu niệm. 
		Mỗi khi thấy vật lưu niệm này là con nhớ đến mẹ. Anh hỏi mẹ: vật lưu 
		niệm mẹ cho con là cái gỉ? Có bền lâu hay không ? có dễ bị mất cắp không 
		? Bà mẹ trả lời: vật lưu niệm mà mẹ định cho con là 1 chuỗi Mân Côi rất 
		đẹp, mà con đeo suốt đời ở cổ, sẽ không bao giờ được tháo ra, cho đến 
		khi con chết . Khi con chết, người ta cũng sẽ đem con đi chôn cùng vớí 
		kỷ vật đó. Vì còn quá nhỏ, anh cũng không hiểu được hết ý nghĩa mẹ nói, 
		nhưng anh vẫn trông mong hôm nào mẹ cho anh vật lưu niệm đó. Rồi 1 hôm 
		bà mẹ cho mời người thợ kim hoàn đến nhà. Bà đặt làm 1 chuỗi hạt Mân Côi 
		bằng đá qúy cẩm thạch, kết bằng dây kim khí rất bền và chắc chắn, không 
		bao giờ có thể đứt được. Khi làm xong, bà định ngày đem con lên bàn thờ, 
		dâng con cho Đức Mẹ, rồi bảo người thợ kim hoàn đeo vào cổ cho con trai 
		chuỗi hạt cẩm thạch. Đeo chuỗi hạt vào cổ xong, bà nói với con: Đây là 
		chuỗi hạt Mân Côi mà mẹ tặng cho con, để sau này con luôn nhớ đọc kinh 
		cho mẹ, khi mẹ đã qua đời. Con không bao giờ được tháo ra, dù có phải 
		trèo non lặn suối, lao động cực nhọc. Dù sau này túng nghèo, con cũng 
		không bao gìờ đưọc bán lấy tiền tiêu xài . Nếu con làm sai ý mẹ, thì 
		chắc mẹ sẽ không hài lòng với con. Nghe lời mẹ căn dặn thật kỹ, Moriendo 
		hứa sẽ tuân theo ý mẹ cho đến trọn đời.<br>
		<br>
		Ngày tháng trôi qua mau chóng, chẳng mấy chốc mà Moriendo trở thành 1 
		trang thanh niên vạm vỡ to lớn. Nhưng chàng nhất quyết không lập gia 
		đình, ở vậy thờ mẹ, tối sáng đọc kinh cho mẹ. Các cô gái con nhà giàu 
		sang phú qúy cũng muốn ngấp nghé, tìm cơ hội đến với chàng. Nhưng rồi cô 
		nào cũng thất vọng, ra về tay không. Đôi khi buồn cảnh gia đình, mồ côi, 
		đơn chiếc. Chàng cũng đi tìm thú vui ở các hộp đêm, phòng trà, tiệm 
		nhảy. Mỗi khi chàng đến đâu là các cô vũ nữ lao xao chạy đến bên chàng, 
		để nói truyện. Chàng tiếp đón tất cả các cô ngang nhau, không hề để ý cô 
		này hoặc cô kia. Nhưng cô nào cũng say mê chàng, vì lời ăn tiếng nói 
		lịch thiệp lễ độ. Hộp đêm phòng trà đóng cửa thì chàng cũng ra về bình 
		thản, không hề vướng mắc với bất kỳ cô vũ nữ nào. Thời gian cứ thế kéo 
		dài khá lâu, mà không cô gái nào cám dỗ được chàng. 1 hôm quỷ hiện ra 
		lấy hình 1 cô gái nhan sắc tuyệt trần, bảo với các cô vũ nữ: chị nghe 
		thấy Moriendo là 1 trang thanh niên tuấn tú đẹp trai nhất vùng này, mà 
		các em không đứa nào mồi chài được nó, thì thật là yếu quá. Để chị ra 
		tay giúp các em. Chị bàn 1 kế hoạch: các em tổ chức 1 bữa tiệc rất sang 
		trọng, với đầy đủ sơn hào hải vị, và rượu ngon nhất. Tiếp cho chàng ăn 
		uống thật no say. Rồi lợi dụng cơ hội khi chàng đã say xỉn, thì khiêng 
		vào phòng. Rồi lúc ấy các em tha hồ mà tán tỉnh... Khi chàng tỉnh dậy 
		thì mọi việc coi như đã xong. Kế hoạch được thi hành đúng như tên quỷ 
		bày ra . Chàng Moriendo được bọn gái điếm trịnh trọng mời chàng có vẻ 
		rất chân thật. Cô gái nhan sắc tuyệt trần lộng lẫy kiêu sa, thay mặt cho 
		các em kỹ nữ nói với chàng: hôm nay chúng em mời anh đến chơi, trước lạ 
		sau quen, để rồi chúng ta cùng tâm giao, tâm sự từ đây. Moriendo cũng 
		rất vui vẻ nhận lời, cùng các nàng ăn uống truyện trò vưi đùa. Đang khi 
		ăn, chàng được nàng vũ nữ kiều diễm nhất, rót rượu cho chàng hết ly này 
		đến ly khác, với dụng ý là để chàng say xỉn, theo kế hoạch của bọn chúng 
		đề ra. Nhưng chàng cứ tỉnh bơ, uống hết chai này đến chai khác. Đến nỗi 
		bọn gái phải khiếp sợ, vì phải trả tiền ruợu qúa đắt, lại nếu chàng qúa 
		say, lại phải thuê xe chở chàng về, thì thật là phìền phức. Bọn gái liền 
		thuê ngay 1 căn phòng cho chàng nghỉ đêm. Bọn chúng cứ tưởng chàng say 
		xỉn. Các cô thay phiên nhau vào tán tỉnh, nhưng đều vô ích. Cô nào đến 
		gần chàng đang ngủ say, cũng bị sức phản xạ vô hình nào đưổi ra, kể cả 
		cô gái đẹp đẽ kiêu sa nhất. Cô bảo: thằng cha này nó có cái bùa hộ mệnh 
		mạnh lắm, mình không thể làm gì được. Phải nhờ 1 thày phù thủy cao tay 
		nhất, thì mới dứt được nó.<br>
		<br>
		Ngày hôm sau các cô đến tìm thày phù thủy, trình bày sự việc đêm qua như 
		vậy. Thày bảo các cô không biết gì hết. Moriendo là người bên đạo công 
		giáo, y luôn luôn mang trong người chuỗi hạt Mân Côi của Bà Maria. Bà 
		này là Trinh Nữ có quyền thế nhất trên trần gian này. Muốn đánh đổ được 
		chàng, thì chỉ rình khi nào chàng bỏ chuỗi hạt Mân Côi đeo ở cổ, thì lúc 
		ấy các cô muốn làm gì thì làm. Còn khi nào y còn đang đeo chuỗi hạt, thì 
		không ai làm gì nổi , kể cả tôi. Do đó, đừng dại mà mất công vô ích, tốn 
		tiền cho hắn ăn chơi phí phạm. Con quỷ giả dạng cô gái kiêu sa, cũng 
		biến mất. Moriendo tỉnh lại sau 1 giấc ngủ ngon. Chàng tỉnh bơ về nhà, 
		không quên chào mấy cô gái điếm . Về đến nhà chàng mở cửa bước vào, thì 
		thấy ngay 1 lá thơ của ai vứt vào bên trong nhà. Mở ra chàng đọc: “Nhờ 
		chuỗi Mân Côi con đeo ở cổ, mà Đức Mẹ đã cứu con. Nếu không thì đêm qua 
		con đã sa vào tay bọn quỷ dữ, chết mất linh hồn. Mẹ yêu dấu của con”. 
		Chàng gấp bức thơ, niêm phong thật kín, rồi lên toà Giám Mục, trình bày 
		cặn kẽ sự việc. Rồi chàng cũng nhờ Toà Giám Mục thông báo công khai cho 
		mọi người biết: đeo chuỗi Mân Côi kính Đức Mẹ là 1 ơn rất trọng, bảo đảm 
		cho linh hồn mình suốt đời ! Từ đó, chàng hằng ngày đọc kinh Mân Côi rất 
		sốt sắng, và làm tông đồ truyền bá chuỗi Mân Côi cho mọi người .<br>
		<br>
		Lời bàn : Câu truyện kể trên đây cũng khá ly kỳ. 1 chàng thanh niên đẹp 
		trai tuấn tù đã sa vào bọn gái điếm như vậy, mà tuyệt nhiên không sa 
		ngã. Người ta thường bảo: lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy. Thế mà 
		Moriendo trong truyện này lại không cháy, mới hay. Nguyên do cũng chỉ vì 
		chuỗi hạt Mân Côi, mà mẹ vì thương đã đeo vào cổ cho chàng từ khi còn 
		nhỏ. Có khi lớn lên cũng chẳng nhớ đến nữa. Nhưng những ơn cứu rỗi cứ âm 
		thầm đổ tràn đầy xuống cho chàng, mà chàng không hề hay biết. Cho đến 
		khi về nhà nhận được thơ của người mẹ gửi cho, mới ngã ngửa ra. Chàng 
		mới tỉnh lại đem lên Toà Giám Mục nhờ phổ biến cho mọi người. Bức thơ 
		của mẹ chàng cũng do chính Đức Mẹ đã ban cho để gửi cho con. Vì Mẹ chàng 
		đã chết từ lâu rồi. Đó cũng lại là 1 phép lạ ! Trong quân ngũ, anh em 
		rất dè dặt về vấn đề tín ngưỡng, sợ mất lòng nhau. Cho nên có nhiều sĩ 
		quan binh lính khi ra trận, thường mang trong mình chuỗi hạt Mân Côi, áo 
		Đức Bà, đeo ở cổ, hoặc để trong túi áo túi quần, thi đều được thoát nạn. 
		Vì tính cách tế nhị, không muốn nói ra công khai , nhưng họ đã âm thầm 
		trình bày sự kiện đã xảy ra với Linh Mục Tuyên Uý. Rồi vào nhà thờ đọc 
		kinh đền tạ Đức Mẹ.</p><hr color="#000000" size="1">
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<a name="Chuỗi_Mân_Côi_còn_nguyên_vẹn,_sau_khi_bị_hỏa_thiêu__">Chuỗi Mân Côi còn nguyên vẹn, sau khi bị hỏa thiêu 
		</a> </b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Chắc chúng ta 
		ai cũng biết, họ đạo Lái Thiêu thuộc tỉnh Bình Dương là 1 họ đạo rất lớn 
		có đến hơn 10 ngàn giáo dân. Ở đây có nhiều di tích lịch sử về các thánh 
		Tử Đạo miến nam Việt Nam. Và 1 nghĩa trang rất rộng lớn, đã chôn cất 
		không biết bao nhiêu là giáo dân, giáo sĩ. Thi hài cựu Tổng Thống Ngô 
		đinh Diệm và bào đệ Ngô đình Nhu, cững đã đưọc an táng tại đây, sau khi 
		nghĩa trang Đô thành bị giải toả. Giáo dân Lái Thiêu cũng rất ngoan đạo, 
		theo truyền thống xa xưa, cũng như giáo dân vùng Cái Mơn, thuộc tỉnh Bến 
		Tre. Tại Lái Thiêu, có 1 bà già rất đạo đức, nhưng rất nhà quê, chẳng 
		biết đọc biết viết. Khi đi nhà thờ tham dự thánh lễ, bà chỉ biết làm có 
		2 việc: rước lễ, rồi lần hạt Mân Côi. Bà cứ ngồi lần hạt cho đến khi cha 
		ra làm lễ . Thấy người ta lên bàn thờ rước Mình Thánh, thì bà cũng lên. 
		Rước lễ xong, bà xuống lại tiếp tục lần chuỗi Mân Côi. Có người nói với 
		bà: xem lễ là xem lễ, lần hạt là lần hạt , 2 việc khác chau. Nhưng bà 
		chẳng hiểu gì cả. Cho nên cứ lấy viêc lần chuỗi Mân Côi làm chính. Ai 
		bảo sao nghe vậy. Đối với bà , chỉ có 2 vấn đề, sống thì phải ăn uống, 
		còn phần hồn thì phải lần hạt kính Đức Mẹ. Chỉ có vậy, bà chẳng hiếu 
		giáo lý gì hết. Người ta thấy bà già rồi, cũng chẳng muốn cắt nghĩa làm 
		gì. Để đầu óc bà được thỏai mái. <br>
		<br>
		Thấy bà bị bệnh nặng, người ta bảo đem đi nhà thương. Nhưng bà nhất định 
		không nghe, cứ xin ở lại, và chết ở nhà, có hàng xóm lo liệu. Mấy ngày 
		trước khi chết, người ta đến thăm, vẫn thấy bà nằm lần chuỗi Mân Côi. Họ 
		mời Cha đến giải tội, xức dầu, để bà được chết lành và ra đi bằng an. Có 
		1 điều rất lạ, là bà cứ nhắm mắt gần như đang hấp hối, mà tay vẫn lần 
		chuỗi, miệng mấp máy, cho đến khi tắt thở . Chứng tỏ 1 sự chết an lành, 
		không hề biết đau đớn. Để lo việc hậu sự, người ta bàn đem chôn ở nghiã 
		trang nhà xứ. Nhưng khi còn sống, bà đã trối trăng, nếu khi chết, xin 
		thiêu xác lấy tro đem vào nhà thờ để, vì bà không có con cháu, lấy ai 
		thăm viếng mồ mả. Người ta đem xác bà đi hoả thiêu. Xác được đặt y 
		nguyên với chuỗi hạt Mân Côi mà bà vẫn đeo ở cổ. 1 sự lạ xảy ra, được 
		nhiều người chứng kiến. Sau khi hoả thiêu, xương cốt cháy tan tành. Khi 
		xúc tro cốt để vào bình, thì lạ thay, chuỗi hạt Mân côi mà bà vẫn đeo, 
		và đọc kinh khi còn sống, vẫn được giữ y nguyên. Xin nhớ rằng với sức 
		công xuất điện năng rất mạnh, chỉ trong nháy mắt là thân xác xương cốt 
		hoàn toàn tiêu hủy. Thế mà chuỗi hạt Mân Côi không hể bị hề hấn gì. Đây 
		cũng là 1 phép lạ, hay là 1 ơn lạ đặc biệt, mà Đức Mẹ muốn tỏ cho con 
		cái Mẹ biết: sự lần chuỗi Mân Côi và chuỗi hạt Mân Côi rất quan trong 
		đối với chúng ta khi còn sống ở thế gian này là dường nào !<br>
		<br>
		Lời bàn : Sự lạ mà chuỗi hạt Mân côi không bị cháy khi hoả thiêu, đối 
		với chúng ta là người có đức tin, tin vào quyền phép của Đức Mẹ thì thật 
		dễ hiểu. Nhưng đối với người vô thần thì họ bảo có gì mà không hiểu. 
		Chuỗi hạt Mân Côi làm bằng vật cứng, kim loại, thì không thể bị cháy. 
		Sức điện năng 1000 W thì vật gì mà không cháy. Nếu là kim loại thì cũng 
		phải chảy lỏng ra. Đây ta chỉ có thể kết luận: đó là phép lạ do Đức Mẹ 
		ban xuống cho những người có lòng kính mến Đức Mẹ Mân Côi. Bà già nhà 
		quê rất chân thật chất phác, không biết gì cả, chỉ biết lần chuỗi Mân 
		Côi kính Đức Mẹ, mà bà vẫn có thể nên thánh. Vì có lần Đức Chúa Jesu khi 
		hiện ra với chị Margarita đã nói: con càng kính mến Mẹ Cha bao nhiêu, 
		thì con càng kính mến Cha bấy nhiêu. ( Tình yêu nhân hậu). Như vậy bà 
		già khi lần chuỗi Mân Côi kính Đức Mẹ, thì đồng thời bà cũng kính thờ 
		Đức Chúa Jesu nữa.</p><hr color="#000000" size="1">
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<a name="Chuỗi_Mân_Côi_với_bà_vợ_Thượng_Tọa_Nhật_Bản_">Chuỗi Mân Côi với bà vợ Thượng Tọa Nhật Bản</a></b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Ở Nhật Bản, 
		số người công giáo rất ít. Cả nước may ra mới có đủ 500.000 người. Nhưng 
		ai là người công giáo, thì đức tin rất vững mạnh. Natalia khi còn nhỏ 
		được theo học trường công giáo do các bà phước dạy, đã được rửa tội. Năm 
		17 tuổi, được xưng tội rước lễ, và chịu đầy đủ các phép Bí Tích cần 
		thiết, do các bà phước hướng dẫn, nhất là năng lần chuỗi Mân Côi kính 
		Đức Mẹ. Lớn lên, đến tuổi lập gia đình, theo tục lệ Nhật Bản thì cha mẹ 
		đặt đâu con ngồi đấy. Chồng Natalia là 1 vị sư Thượng Toạ, tu ở chùa 
		cách nhà chừng 7 cây số. Theo chồng về chùa, Natalia làm những công việc 
		bình thường, như tiếp khách hành hương, thắp nến đốt nhang . Hai vợ 
		chồng sinh hạ được 8 người con, vừa trai vừa gái. Thời gian trôi qua, bà 
		đã ở với chồng được 70 năm. Các con cũng lần lượt chết hết, đứa thì chết 
		trận, đứa thì chết bệnh . Sau cùng chồng bà cũng chết. Nửa năm sau, có 1 
		vị Thượng Toạ đến tiếp thu ngôi chùa. Bà phải ra đi tìm nơi sinh sống. 
		Cũng may bà tìm được dưỡng đường của chính phủ, để sống trong cảnh cô 
		đơn đã 10 năm .<br>
		<br>
		Suốt trong thời gian 7, 8 chục năm, dù ở trong chùa, bà không bao gìờ bỏ 
		đọc 1,2 kinh kính mừng , và đôi khi còn lần chuỗi Mân Côi kính Đức Mẹ 
		nữa. Bà cầu xin Đức Mẹ cho được gặp linh mục chịu các phép đạo trước khi 
		chết . Đức Mẹ đã nhận lời cầu xin của Bà. 1 hôm, khoảng 2 gìò sáng, 
		chuông điện thọai của cha Goldman reo vang. Cô y tá trực đêm ở dưỡng 
		đường, mời cha Goldman đến gấp, vì có 1 ngưòi sắp chết muốn gặp linh 
		mục. Cha vội vã đến ngay, lên lầu 3 , phòng F.320, thì là 1 bà cụ đi 
		lương. Nhưng cha cứ vào hỏi thăm. Bà mới thổ lộ tâm tình tất cả, như vừa 
		kể trên. Bà giơ chuổi hạt trong tay và tỏ ý muốn xưng tội , rước lễ. 
		Thấy bà quá yếu mệt , cha giải tội, cho bà rước lễ , và xức dầu . Khi 
		làm thủ tục vừa xong , đang khi ban ơn toàn xá, thì bà tắt thở, tay vẫn 
		còn nắm chuỗi hạt Mân Côi ...<br>
		<br>
		Lời bàn : Ai đọc câu truyện này cĩng rất cảm động. Lầy chồng là 1 Thượng 
		Tọa Phật giáo, ở trong chùa suốt 70 năm, gõ mõ tụng kinh, thắp hương đốt 
		nến, ăn chay tụng niệm, mà vẫn còn giữ được chuỗi hạt Mân Côi trong 
		mình. Lại còn mỗi ngày đọc 1,2 kinh kính mừng kính Đức Mẹ, thì kể là 
		tuyệt vời. Đức tin người Nhật là thế đó. Nhưng phải nói chính là nhờ ơn 
		Đức Mẹ cứu giúp phù trì ban ơn. Khi vào dưỡng đường, đôi khi muốn gặp 
		linh mục, nhưng ngại, vì tự ái, vì mặc cảm. Đã 80 năm xa Chúa, thì còn 
		gì nữa mà trở lại. Nhưng chính là nhờ quyền lực của chuỗi Mân Côi mà bà 
		đã được ơn trọng này.</p><hr color="#000000" size="1">
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<a name="Chuỗi_Mân_Côi_là_hạt_giống_còn_sót_lại_trên_đất_nước_Phù_Tang__">Chuỗi Mân Côi là hạt giống còn sót lại trên đất nước Phù Tang 
		</a> </b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Nhật Bản là 1 nước rất truyền thống, chỉ có 2 tôn giáo: Phật Giáo được 
		truyền từ Trung Quốc, Thái dương thần giáo là tôn giáo quốc gia. Người 
		Nhật cho mình là con cháu của thần Thái Dương (tức là thần Mặt trời). Có 
		thể nói không 1 tôn giáo nào ở ngoài, được dễ dãi truyền vào Nhật Bản 
		cả. Nếu không thì cũng bị bách hại, bị tiêu diệt. Lịch sử đạo công giáo 
		Nhật cho biết vào thế kỷ thứ 15, Thánh Phanxico Xavier đã sang giảng đạo 
		Phương Đông. Trước hết Ngài đến thành Goa nước Ấn Độ để giảng đạo. Sau 
		thì đáp tàu sang Nhật Bản vào khỏang năm 1550-1552, để tiếp tục hành 
		trình giảng đạo. Ở Nhật khoảng 2 năm, thì Ngài đi Trung Quốc. Giữa đường 
		thánh nhân qua đời. Theo lịch sử, thì ở Nhật Bản có nhiều người đã đưọc 
		Thánh nhân rửa tội, và giữ đạo rất bền vững. Nhưng sau khi Ngài đi rồi, 
		thì 1 cuộc cấm đạo đã xảy ra. Rất nhiều người công giáo đã bị bắt và 
		được phúc tử đạo. Nhiều người công giáo còn sót lại, phải trốn tránh đi 
		các vùng xa xôi hẻo lánh để giữ đạo.<br>
		<br>
		Truyện kể rằng: Có 1 nhóm người công giáo đến định cư tại vùng Urakami, 
		nơi hoang vu, rừng sâu, nước độc để giữ đạo. Sau này con cháu chỉ còn 
		biết tiếp tục đọc kinh lần chuỗi Mân Côi kính Đức Mẹ . Họ cho rằng lấn 
		chuỗi Mân Côi, là giữ đạo công giáo. Ngoài ra họ không biết gì hết. Lớn 
		lên làm bất cứ công việc gì, theo bất cứ tôn giáo nào: quốc gia hay Phật 
		Giáo, thì cũng vẫn lần chuỗi Mân Côi là đạo truyền thống của cha ông để 
		lại. Thời gian trôi qua đã gần 3 thế kỷ như vậy. Tình trạng những người 
		này không có gì thay đổi. Một hôm có khoảng 12 người trong số những 
		người này, được dịp về thành phố Nagasaki du lịch. Họ đến viếng thăm nhà 
		thờ chính toà Nagasaki mới xây cất xong. Họ xin phép được vào kính viếng 
		thánh đường. Được Đức Giám Mục Petijean tiếp đón và hỏi thăm. Họ nói: 
		ông cha họ trước kia là người công giáo. Nay chỉ còn biết lần chuỗi Mân 
		Côi kính Đức Mẹ Maria. Xin Đức Cha chỉ cho biết : Ở đây có Đức Mẹ Maria 
		không ? Đức Cha dẫn họ vào nhà thờ, và chỉ cho họ tượng Rất Thánh Đức Mẹ 
		Maria, trên tay Mẹ có cầm chuỗi hạt Mân Côi. 1 bà kêu lên: Đây rồi, 
		chính là Đức Mẹ Maria, mà cha ông chúng ta tôn kính và năng lần chuỗi 
		Mân Côi. Từ đây chúng ta sẽ bắt đầu trở lại đạo công giáo theo đúng 
		truyền thống của ông cha chúng ta.<br>
		<br>
		Lời bàn : Gần 300 năm mà còn giữ được truyền thống cha ông để lại, là 
		lần chuỗi Mân Côi. Đây là 1 phép lạ, nếu không thì họ đã bỏ đạo. Chuỗi 
		hạt Mân Côi có hiệu lực mạnh mẽ như vậy. Tôi cũng đã đọc cuốn truyện “ 
		La main gauche de Dieu” diễn tả 1 viên phi công Mỹ bị bắn . Anh cố bay 
		đến 1 vùng xa xôi để trốn tránh, sợ dân quân bắt giết. Giữa đưòng anh 
		gặp xác 1 linh mục chết nằm cạnh bờ suối. Anh lột áo chùng thâm của cha 
		để mặc, giả làm 1 linh mục, rồi vào 1 làng xin trú ngụ, mà không ngờ đây 
		là toàn những người công giáo đã được truyền đạo rất lâu đời. Người ta 
		đón tiếp chàng như là 1 linh mục thật. Không ngờ trong suốt 10 năm làm 
		linh mục giả, anh lại dạy giáo lý cho giáo dân rất chu đáo, lập ra các 
		hội đoàn. Người đứng đầu họ đạo ở đây là 1 ông trùm vẫn kéo chuông hằng 
		ngày tập họp giáo dân đọc kinh lần chuỗi Mân Côi. Vào mỗi buổi sáng, ông 
		cũng cứ làm lễ như 1 linh mục thật đã đến mấy chục năm như vậy. Linh mục 
		giả về , họ rất yêu mến chàng phi công vừa đẹp trai vùa khôn khéo, cho 
		nên không ai biết chàng là 1 linh mục giả ... Truyện dài lắm... nói lên 
		chuỗi hạt Mân Côi mà giáo dân vẫn tiếp tục đọc tối sáng đã giữ vững được 
		tin cho họ, và nhờ đó mà Đức Mẹ đã ban xuống cho họ nhiều ơn lành, làm 
		ăn khá giả, bằng an. Bọn cướp chung quanh không dám làm gì, lại còn phải 
		sợ, và nể nang nữa.</p><hr color="#000000" size="1">
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<a name="Chuỗi_Mân_Côi_tại_vương_cung_thánh_đường_Đức_Bà_Cả_Roma_">Chuỗi Mân Côi tại vương cung thánh đường Đức Bà Cả Roma</a></b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Vương Cung 
		thánh đường Đức Bà Cả tại Roma, là 1 đền thờ lớn nhất thế giới để tôn 
		kính Đức Mẹ. Nếu ai có dịp đến hành hương tại Roma mà không đến viếng 
		đền thờ này thì chưa kể là đi hành hương. Theo tương truyền thì 1 nhà 
		quý tộc La Mã có ý xây dựng 1 thánh đường thật nguy nga để dâng kính Đức 
		Mẹ. Ban đêm Đức Mẹ hiện ra bảo ông: sáng mai con ra khu vực đất trống ở 
		đồi Esquilin, chỗ nào có tuyết phủ thì chỗ đó là nơi con sẽ xây cất 
		thánh đương dâng cho Mẹ. Sáng sớm, nhà quý tộc ra thăm, thì quả nhiên 1 
		khu đất có lớp tuyết bao phủ thật. Phép lạ xảy ra vào đúng mùa hè. Ông 
		liền cho xây 1 thánh đường nguy nga đồ sộ, danh xưng là thánh đường Đức 
		Mẹ là Mẹ Thiên Chúa. (Theotokos). Nhà thờ này, sau bị hoả hoạn, được Đức 
		Giáo Hoàng Liberio cho trùng tu dâng kính Đức Mẹ với danh xưng là đền 
		thờ Đức Bà Cả, hay còn gọi là đền thờ Đức Bà chiến thắng, hoặc đến thờ 
		Đức Mẹ xuống truyết. Theo lịch sử, thì giáo dân La Mã thường đến kình 
		viếng và họp nhau đọc kinh Mân Côi tại đây.<br>
		<br>
		Năm thánh 2000, chúng tôi đã đến kính viếng đền thờ này. 1 điều rất lạ, 
		chúng tôi thấy ai cũng đang lần chuỗi Mân Côi. Hỏi ra mới biết ai đến 
		đây đọc kinh Mân Côi, thì được hưởng ơn đại xá. Chúng tôi cũng đã đọc 
		rất nhiều tài liệu về sự tích đền thờ này. Trong đó có 1 tài liệu cho 
		biết: trần đền thờ Đức Bà Cả, được dát toàn bằng vàng lá, do nhà thám 
		hiểm Christopher Columbus đem từ tân Mỹ châu về dâng cúng. Quả là vĩ 
		đại. Chúng tôi hết sức tỉ mỉ quan sát, thì thấy đúng là vàng lá thật. Cả 
		trần nhà óng ánh màu vàng, sáng láng thật tuyệt với. Truyện tích cũng 
		được kể lại: hằng năm cứ đến ngày lễ Đức Mẹ Hồn Xác lên Trời, thì có rất 
		nhiều linh hồn đang bị giam cầm nơi luyện ngục, được Chúa cho hiện về dự 
		thánh lễ Misa, để được giảm bớt các hình phạt trong luyện ngục. Hôm ấy 
		có 2 bà thông gia, khi còn sống vẫn thường đi lễ với nhau tại nhà thờ 
		này. 1 bà chết trưóc. Hôm lễ Đức Mẹ hồn xác lên trời, bà còn sống thấy 
		bà bạn đã chết ngồi ngay trước mặt mình, đọc kinh xem lễ y như khi còn 
		sống. Bà này nghĩ hay là bà bạn chưa chết. Lễ xong, bà theo bà bạn đã 
		chết, đến cửa nhà thờ mới hỏi: A, em cử tưởng chị đã chết rồi, không ngờ 
		chị còn sống. Bà bạn nói: tôi đã chết thật rồi, nhưng hôm nay Đức Mẹ cho 
		về dự thánh lễ. Có rất nhiều linh hồn cũng được về, đang đọc kinh cầu 
		nguyện chung quanh đây, mà người mắt trần không thấy. Chị bạn có vẻ 
		không tin, thì bà nói: nếu chị không tin, thì sang năm, đúng ngày lễ Đức 
		Mẹ Hồn xác lên Trời, chị sẽ chết. Quả thật đúng ngày lễ Đức Mẹ Hồn xác 
		lên trời năm sau, bà bạn chết thật.<br>
		<br>
		Lời bàn : Truyện Chúa cho các linh hồn về thì rất nhiều. Nhưng tùy từng 
		trường hợp. Có khi rất cần thiết thì Chúa cho về. Không phải linh hồn 
		nào cũng được về. Truyện trên đây chứng tỏ Đức Mẹ cho thấy ngày lễ Đức 
		Mẹ Lên Trời là ngày lễ rất quan trọng đối với chúng ta. Ngày lễ này cũng 
		còn là ngày lễ Bổn Mạng cho tất cả những cô, bà nào có tên thánh là 
		Maria. Và cũng là ngày mà Đức Mẹ xuống luyện ngục yên ủi các thánh, và 
		đem rất nhiều linh hồn về thiên đàng. Vậy khi còn sống, chúng ta cần 
		phải luôn luôn tỏ ra lòng tôn kính Đức Mẹ. Muốn tôn kính Đức Mẹ như Đức 
		Mẹ đã yêu cầu mỗi khi hiện ra, thì chúng ta cần phải năng lần chuỗi Mân 
		Côi.</p><hr color="#000000" size="1">
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<a name="Chuỗi_Mân_Côi_với_thiếu_niên_tàn_tật_26_năm__">Chuỗi Mân Côi với thiếu niên tàn tật 26 năm 
		</a> </b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Đây là 1 bằng 
		chứng sống động. Em Phêro Sửu thuộc giáo xứ Thanh Xá , Bảo Lộc , thuộc 
		Giáo phận Đà Lạt. Năm lên 14 tuổi, cha mẹ cho đi học. Tự nhiên 1 hôm em 
		cảm thấy 2 chân bị đau nhức, tê tê. Ngồi xuống đứng lên không được. Về 
		nhà mách với cha mẹ. Nhưng không ai để ý, cho là em vật nhau chơi với 
		mấy thằng bạn , sinh ra như vậy. Nhưng bệnh càng ngày càng trầm trọng . 
		Lúc bấy giờ cha mẹ mới để ý thì bệnh đã phát nặng rồi. Nhà nghèo, cha mẹ 
		phải chạy thày thuốc tốn kém mà bệnh không hết. Em đành phải chịu tật 
		kinh niên. Đi đâu em cũng phải ngồi bệt xuống, lấy 2 tay tì xuống đất, 
		chống mà đi, như con cóc nhảy. Thật tội nghiệp ! Cha em cũng già yếu 
		không làm gì được, chỉ chăm lo việc nhà thờ: đọc sách yện ủi kẻ liệt, 
		đưa rước Mình thánh Chúa cho bệnh nhân. 1 hôm ông đi giúp 1 người bệnh, 
		nhà giàu. Ông này tặng cho ba em 1 tượng Đức Mẹ Hồn Xác lên Trời. Ông 
		đem tượng về nhà, bảo Sửu sửa soạn bàn thờ, trưng bày hoa nến. Rồi bảo 
		con từ nay mỗi ngày phải đến bàn thờ đọc kinh lần chuỗi Mân Côi, khấn 
		cho đưọc khỏi què quặt đi đứng với người ta. Sửu nghe lời cha dặn, và cứ 
		ngày 3 buổi sáng, trưa, tối, đến trước bàn thờ Đức Mẹ đọc kinh lần chuỗi 
		Mân Côi rất sốt sắng. Mỗi lần Sửu đi đâu là vất vả lắm, 2 tay tì xuống 
		đất và nhảy như con cóc. Ai thấy cũng tội nghiệp. Bọn trẻ thì cười chọc. 
		1 hôm đi lễ, vì nhà thờ qúa xa, anh không thể nào nhảy như vậy được. Mẹ 
		anh phải cõng. Nhung bà già yếu mệt, dọc đường phải bỏ lại. Anh cố gắng 
		nhảy đến nhà thờ. Lên rước lễ anh cũng phải nhảy, làm cho cả nhà thờ 
		chia trí. Có người bảo mẹ anh, cháu bệnh thì bà bắt cháu đi nhà thờ làm 
		gỉ ? <br>
		<br>
		Từ đấy, Sửu cứ ở nhà đọc kinh và khấn xin Đức Mẹ cứu anh được khoẻ lại, 
		đi làm giúp đỡ gia đình. Anh sốt sắng lần chuỗi Mân Côi và hoàn toàn tin 
		tưởng vào quyền phép Đức Mẹ Mân Côi. 1 hôm có lễ trọng, anh phải cố gắng 
		đi xem lễ và rước lễ. Anh cũng nhảy đến nhà thờ, nhưng lần này anh lại 
		đến trú ngụ tại nhà 1 ngưới quen. Chờ khi cha ra làm lễ, thì anh mới 
		nhảy đến tựa 1 góc cột. Khi lên rước lễ, anh cố gắng nhảy lên và rước 
		Minh thánh Chúa hết sức sốt sắng. Lúc anh đang tưạ vào cột để cám ơn 
		Chúa, thì anh cảm thấy tự nhiên 2 chân bớt đau nhức. Anh duỗi chân ra, 
		rồi cố gắng đứng lên được. Mừng qúa anh tự nghĩ chắc Đức Mẹ cứu mình. 
		Rồi anh đứng thẳng như người không có bệnh tật gì. Để cho ai nấy khỏi bỡ 
		ngỡ, anh lại cũng nhảy ra nhà trọ và không nói gì cho ai hay cả, kẻo ồn 
		ào. Anh có ý để sự vui mừng này cho cha mẹ anh trước, rồi mới tuyên bố 
		cho mọi người biết Đức Mẹ đã làm phép lạ cứu anh. Từ ngày Sửu bị tật què 
		chân cho đến khi được Đức Mẹ cứu khỏi bệnh, là đúng 26 năm. Sửu đã lập 
		gia đình và sống đạo thánh thiện, hoạt động tông đồ trong giáo xứ rất là 
		tốt đẹp. Để cảm tạ Đức Mẹ, anh đã đăng tin phép lạ đặc biệt này trên các 
		báo chí công giáo, và thông báo cho mọi người biết: hãy hoàn toàn tin 
		tưởng vào chuỗi hạt Mân Côi, mỗi khi gặp sự khó khăn hay bệnh tật nan y.<br>
		<br>
		Lời bàn : Phép lạ đặc biệt này là 1 chứng nhân sống rõ ràng. Hiện nay 
		Anh Sửu còn đang sống ở Việt Nam. Qua chuỗi hạt Mân Côi Đức Mẹ đã cứu 
		không biết bao nhiêu là bệnh nan y. Nhưng phải có đức tin vững bến. Chứ 
		không phải chỉ mới lần hạt 1, 2 lần rồi ngả lòng. Đi Bác Sĩ, đi nhà 
		thương cứ đi, nhưng cứ phải tin tưởng vào quyến năng Đức Mẹ và cứ tiếp 
		tục lần chuỗi Mân Côi. Anh Sửu trên đây được Đức Mẹ cứu cũng phải trải 
		qua 26 năm đền tội.</p><hr color="#000000" size="1">
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<a name="Chuỗi_Mân_Côi_với_1_bộ_lạc_ở_Trung_Quốc__">Chuỗi Mân Côi với 1 
		bộ lạc ở Trung Quốc </a></b> </p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Nếu ai đã đọc cuốn lịch sử tiểu thuyết “La main gauche de Dieu” tạm dịch 
		là cánh tay trái của Thiên Chúa, thì sẽ biết được câu truyện rất hy hữu 
		sau đây: Trung úy phi công Mỹ Donald được lệnh tham gia chiến đoàn không 
		quân, sang Trung Quốc giúp đồng minh, chiến đấu với quân Mao trạch Đông. 
		Chàng lái chiếc phi cơ oanh kích. Sau khi đã dội bom ở 1 điạ điểm thuộc 
		quyền kiểm soát của Mao Trạch Đông. Phi cơ chàng bị trúng đạn phòng 
		không. Biết mình sẽ phải hạ cánh xuống 1 địạ điểm rất nguy hiểm, có đầy 
		dân quân du khích. Chàng sẽ bị bắt hoặc bị giết . Dù với bất cứ giá nào, 
		Donald cũng phải bay rất xa, đễ hạ cánh xuống 1 khu rừng hoang vu, may 
		ra thoát khỏi bọn dân quân du kích. Vừa hạ cánh xuống đất, thì phi cơ 
		bốc cháy. Chàng nhảy ra khỏi phi cơ, lấy vội hành lý cá nhân, chạy thẳng 
		vào rừng sâu, rồi cứ đi đi mãi. Cho đến 1 nơi hoang vắng, chàng thấy xác 
		1 linh mục người tây phưong. Cảm động trước cái chết đau thương của vị 
		linh mục. Chàng đào đất và chôn cất đàng hoàng. Rồi lấy chiếc áo dài đen 
		của Linh mục (soutane) đã chết, mặc vào giả làm linh mục. Nếu có bị bắt, 
		chàng chỉ nói là đi lạc đường. Có thể sẽ không bị giết, và may ra còn 
		được dẫn giải về Toà Giám Mục gần nhất. Lúc ấy sẽ trình bày hoàn cảnh.<br>
		<br>
		Đi được 1 quãng thật xa, chàng thấy có toán trẻ đang chăn bò. Chàng đến 
		gần xem, nếu có làng mạc ở đây, thì xin vào trú ngụ. Dù sao thì họ cũng 
		sẽ tiếp đón, hoặc cho ở nhờ 1,2 hôm. Không ngờ 1 sự an bài rất lạ lùng. 
		Mấy đứa trẻ chăn bò lại là những đứa trẻ người công giáo. Em nào cũng 
		đeo tràng chuỗi Mân Côi có cây thánh giá ở cổ. Ngạc nhiên ở giữa rừng 
		sâu như thế này, tại sao có xóm đạo? 1 đứa trẻ thấy linh mục đến, chúng 
		tri hô lên, và chạy về làng báo tin. Dân làng kéo ra thật đông, vui vẻ 
		đón tiếp chàng như 1 linh mục. Họ kể lể cha ông trước đây là người công 
		giáo, nhưng đã bao thế hệ, họ chỉ biết giữ đạo theo truyền thống cha ông 
		để lại, nghĩa là sáng nào cũng nghe tiếng kẻng, tập họp tại nhà thờ đọc 
		kinh lần chuỗi Mân Côi kính Đức Mẹ Maria, rồi xem lễ rược lễ, do ông tộc 
		trưởng cử hành thánh lễ y như 1 linh mục thật..<br>
		<br>
		Thời gian kéo dài như vậy suốt mấy thế hệ. Đạo đối với họ, kể như là đạo 
		truyền thống cha truyền con nối. Ai cũng đeo chuỗi hạt Mân Côi và cây 
		thánh giá , chứng tỏ mình là người công giáo. Những bộ lạc chung quanh 
		cũng biết như thế, và cùng sống hoà hợp với nhau, như anh em trong 1 khu 
		vực, và còn bảo vệ nhau, mỗi khi có giặc cướp đến . Bất đắc dĩ phải làm 
		linh mục trong hoàn cảnh đặc biệt này. Chàng đã tỏ ra đạo đức, đứng đắn, 
		nghiêm trang, đóng vai như 1 linh mục thật. Nhờ khi còn nhỏ, chàng cũng 
		đã là chú bé giúp lễ, cho nên biết được các thủ tục hành lễ và các phép 
		Bí Tích. Sáng nào cũng kéo chuông tập họp giáo dân, đọc kinh lần chuỗi 
		Mân Côi, làm lễ, giải tội y như 1 họ đạo thật. Chàng cũng cho lập các 
		hội đoàn và giảng dạy rất chu đáo, đến nỗi không ai biết đưọc chàng là 1 
		linh mục giả. Thời gian trôi qua cũng đã mấy năm. Vì là trung úy phi 
		công, chứ không phải là 1 linh mục thật, cho nên đôi khi cũng bị cám dỗ, 
		thấy những bông hoa rừng thật đẹp, gợi tình cảm lãng mạn. Nhưng nhìn 
		xuống thấy mình là 1 linh mục, phải cố giữ sao để khỏi hoen ố tâm hồn, 
		và làm gương cho giáo dân. Cho nên chàng đã phải sống như 1 tu sĩ thật.
		<br>
		<br>
		Toà Giám Mục điạ phận Nam Kinh được báo cáo có 1 linh mục về coi xứ đạo 
		ở bộ lạc, cho nên cử phái đoàn đến điều tra cho biết sự thực. Chàng biết 
		nếu sự việc đổ bễ, sẽ gây ra không biết bao nhiêu là gương xấu. Cho nên 
		1 hôm chàng đã xin về Toà Giám Mục trình bày tất cả sự thực, và xin sẽ 
		đi khõi nơi đây. Nhưng để giữ uy tín với giáo dân đơn sơ mộc mạc này, 
		Toà Giám Mục sẽ cử 1 linh mục khác đến thay thế, và tuyệt đối không nói 
		gì đến truyện chàng là 1 linh mục giả. Rồi sau khi 2 cha bàn giao, chàng 
		sẽ âm thầm ra đi 1 cách hết sức êm can. Toà Giám Mục đã chấp thuận đề 
		nghị này của chàng. Đó là “la main gauche de Dieu”<br>
		<br>
		Lời bàn : Chuỗi hạt Mân Côi là hạt giống còn sót lạ tại đây cũng như tại 
		Nhật Bản, mà trong bài trước chúng tôi có đề cập đến. Khoảng thế kỷ thứ 
		14, 15 cũng đã có các linh mục thừa sai sang giảng đạo ở phương đông, có 
		đến Trung Quốc, nhưng rồi vì lệnh cấm đạo, cho nên đã có linh mục trốn 
		tránh đến vùng xa xôi hẻo lánh. Ở đây các ngài dạy đạo cho giáo dân tân 
		tòng, và truyền bá lòng sùng kính Đức Mẹ bằng chuỗi hạt Mân Côi. Do đó 
		tập tục lần chuỗi Mân Côi có từ thời đó. Cũng như chúng ta thấy khi sang 
		giảng đạo tại Việt Nam, ở đâu các cha thừa sai, hoặc các cha dòng 
		Dominico, đều truyền bá trước hết là lòng tôn sùng Đức Mẹ, bằng tràng 
		chuỗi Mân Côi. Do đó cũng không lấy làm lạ khi các người công giáo ở bộ 
		lạc này, chỉ biết lần chuỗi Mân Côi là đúng với thời kỳ ấy.</p>
		<hr color="#000000" size="1">
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<a name="Chuỗi_Mân_Côi_với_1_bà_bỏ_đạo_lâu_năm,_đang_hấp_hối__">Chuỗi 
		Mân Côi với 1 bà bỏ đạo lâu năm, đang hấp hối </a></b> </p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Linh mục Baron đang đọc kinh Nhật Tụng thì có người gõ cửa. Cha mở cửa 
		thì 1 nữ sinh mời cha đến giúp 1 người đàn bà bệnh nặng đang hấp hối, 
		ngỏ ý muốn gặp linh mục trước khi chết. Cha vội vàng đi ngay đến chung 
		cư, phòng số 28. Nhưng vì lầm số, cha đã vào phòng số 18. Chủ căn phòng 
		là 1 người đàn ông, và vợ đang nằm trên giường. Cha hỏi thì người đàn 
		ông trả lời có vẻ bất bình: Chúng tôi có mời ông đến đây bao giờ. Mời 
		ông đi ngay cho. Ông này rất ghét đạo, không bao giờ muốn cho vợ mình 
		tiếp xúc với bất cứ 1 linh mục nào. Bà vợ đang nằm bệnh, thấy bất ngờ có 
		linh mục đến. Bà mừng quá, kêu lên: Thưa cha, đúng Chúa đưa cha đến đây. 
		Đã 10 năm nay , ông ấy giận con, không bao giờ mời 1 linh mục nào đến 
		cho con được xưng tội rước lễ. Con muốn trở về với Chúa với Đức Mẹ, là 
		Đấng hằng thương xót con. Hôm nay thật tình cờ, cha nhầm buồng mà lại có 
		lợi ích cho con. Ông chồng nhất định không nghe vợ, không cho vợ xưng 
		tội rước lễ. Nhưng cha bảo, ông không có quyền gì đến phần hồn của bà. 
		Ông phải ra ngay khỏi đây, để tôi làm các phép đạo cho bà, theo lời yêu 
		cầu của bà. Nếu không, tôi gọi cảnh sát đến can thiệp. Vì đây là quyền 
		lợi cá nhân của bà vợ ông, quyền tự do tín ngưỡng. Đuối lý, anh chồng 
		bất đắc dĩ phải ra khỏi buồng.<br>
		<br>
		Ông chồng vừa đi ra, thì bà vợ khóc lóc trình với cha: đây là vật đã cứu 
		con. Rồi chỉ tràng hạt treo ở đầu giường và nói: đã hơn 11 năm nay con 
		bỏ các việc đạo, vì sợ chồng hơn là sợ Chúa, nhưng con vẫn không bỏ Đức 
		Mẹ. Hằng ngày vẫn lần hạt giữ lòng yêu mến Đức Mẹ . Chính Đức Mẹ đã dẫn 
		cha đến đây. Chính Đức Mẹ đã cứu linh hồn con. Cảm động vì những lời nói 
		chân thành đó. Cha giải tội, cho rước lễ, và xức dầu cho bà, để bà được 
		dọn mình chết lành trong tay Đức Mẹ . Khi cha sang phòng số 28. mới 
		chính là phòng bệnh nhân mà cha được mời tới. Bà già đang ngồi chờ để 
		linh mục đến. Cha cũng đã làm thủ tục các phép cho bà trước khi bà được 
		dọn mình chết lành. Cha hết sức cảm động vì sự ngộ nhận phòng 18 và 28 
		mà đã cứu được 1 linh hồn trở về với Chúa, nhờ quyển phép của chuỗi hạt 
		Mân Côi. Cha vừa về đến nhà, thì có chuông điện thọai reo, báo tin bà ở 
		phòng số 18 đã qua đời an lành.<br>
		<br>
		Lời bàn : Kể câu truyện trên đây, ta thấy rõ là có sự an bài của Chúa và 
		của Đức Mẹ, vì tràng chuổi Mân Côi. Nếu linh mục Baron không lầm lẫn, 
		thì đâu có truyện bà ở phòng số 18 được ơn ăn năn trở lại, vì ông chồng 
		rất ghét đạo. Do vậy, chúng ta cứ phải tin tưởng tuyệt đối vào sức mạnh 
		chuỗi hạt Mân Côi. Có đôi khi chúng ta coi thường, vì thấy đọc kinh Mân 
		Côi hoài, mà chưa thấy Đức Mẹ ban cho ơn gì. Những ơn Đức Mẹ ban cho ta 
		hằng ngày mà ta đâu có biết. Chính vì lòng kính mến Đức Mẹ bằng lần 
		chuỗi Mân Côi hằng ngày mà Đức Mẹ đã xui khiến cho linh mục đến cứu bà. 
		Vậy chúng ta phải hết sức thành thực và tuyệt đối tin tưởng vào quyền 
		phép rất thánh Đức Mẹ Mân Côi. Trong các câu truyện mà chúng tôi kể trên 
		đây hầu hết là các ơn Đức Mẹ ban cho, đều qua chuỗi hạt Mân Côi cả.</p>
		<hr color="#000000" size="1">
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<a name="Chuỗi_hạt_Mân_Côi_với_Ni_Cô_Sư_Bà__">Chuỗi hạt Mân Côi với Ni Cô Sư Bà 
		</a></b> </p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Đêm khuya thanh vắng, mọi người đang ngủ yên, thì có tiếng chuông điện 
		thoại nhà thương Hồng Bàng gọi. Cha Nho, cha Sở nhà thờ Ngã Sáu Saigon 
		nhấc ống nghe. Có tiếng y tá trực, mời Cha đến gấp, có 1 ni cô Sư Bà xin 
		được gắp linh mục trước khi bà chết. Cha nghĩ bụng chắc đây là 1 sự lầm 
		lẫn thế nào. Làm gì có truyện 1 ni cô xin gặp linh mục trước khi qua 
		đời. Dù sao Cha cũng đi ngay. Được sự chĩ dẫn của cô y tá trực , cha đến 
		ngay phòng bệnh nhân, thấy bà Sư đang nằm liệt giường vì bệnh thổ huyết 
		quá nặng. Cha chỉ hỏi vắn tắt mấy câu, xem có phải là người công giáo 
		không? Bà trả lời phều phào: tên thánh là: Maria Anna. Cha biết ngay là 
		người công giáo, cho nên cha đã làm các phép liền, kẻo không kịp. Trước 
		khi về cha dặn cô y tá : nếu mai mốt bà tỉnh lại, thì phải cho cha biết, 
		để dạy giáo lý thêm. Qủa thực 4 hôm sau, ni cô sư bà đã tỉnh lại, cha 
		đến và cho bà xưng tội . Bà kể hết lai lịch: nguyên quán Cái Nhum, quận 
		chợ Lách. Nơi đây cũng rất nhiều người công giáo. Khi còn nhỏ. bà học 
		trường đạo. Được giữ nhiệm vụ ca đoàn trưởng ca đoàn giáo xứ, đã tham 
		gia hội con cái Đức Mẹ, và rất năng lần chuỗi Mân Côi kính Đức Mẹ. Rồi 
		vì tình duyên trắc trở, bà lưu lạc ở Saigon. Do vấn đề sinh kế, đã phải 
		vào làm việc trong 1 ngôi chùa ở Chợ Lớn. Thời gian trôi qua , bà được 
		giới thiệu ra tu ở 1 ngôi chùa ngoài Huế. Tu ở Huế 20 năm, thì được Vua 
		Bảo Đại ban Sắc lệnh là bậc chân tu, được lệnh vào Saigon lập Chùa Sư Nữ 
		khác.<br>
		<br>
		Ở Saigon được thời 1 gian ngắn, thì bà bị bệnh lao phổi và thổ huyết quá 
		nặng. Nằm ở bệnh viên mỗi khi thấy cha đi qua, cũng muốm gặp để trình 
		bày cặn kẽ mọi viêc. Nhưng hình như ma qủy nó ngăn cản thế nào, muốn gặp 
		cha cũng không được. Nhưng dù sao trong suốt thời gian bỏ Chúa bỏ Đức 
		Mẹ, thỉnh thoảng bà cũng đọc 1,2 kinh kính mừng nhớ đến Đức Mẹ. Mãi hôm 
		nay mới đánh bạo nói với cô y tá trực, vì biết cô này cũng là người công 
		giáo. Cho nên bà đã được chịu các phép Bí Tích theo nghi thức công giáo. 
		Ni cô sống thêm được 2 tuần nũa thì qua đời rất sốt sắng trong bàn tay 
		của Đức Mẹ. Sau khi sư bà chết, có 1 nhà sư khác đến trách móc cha Nho: 
		thiếu chi người, mà cha đã cướp 1 sư bà của chúng tôi. Ngài đã phải giải 
		thích: trước kia bà là người công giáo. Nay có ý muốn trở lại để được 
		chết theo nghi thức của công giáo, và mời chúng tôi đến để cho bà được 
		toại nguyện. Sau khi khám xét tử thi, ngưòi ta thấy trong ví da của sư 
		bà có các giấy tờ chứng minh bà là người công giáo: 1 lá thơ trối trăng 
		cho thân nhân cha mẹ biết: bà đã được chịu các phép Bí Tích trước khi 
		chết. Đám tang của Ni cô Sư Bà đã được cả 2 tôn giáo tổ chức rất long 
		trọng. Có rất nhiều thượng toa, đại đức, tỳ kheo, và các ni cô, chú 
		tiểu, đi dự đám tang thật đông đủ, nói lên ý nghĩa 1 con người ăn ngay ở 
		lành thì luôn luôn gặp được phước hạnh .<br>
		<br>
		Lời bàn : Câu truyện khó tin mà có thật. Hoàn cảnh con người ta đã bị xô 
		đẩy đến 1 khúc quanh, mà mình không muốn đến rồi cũng phải đến. Phật 
		Giáo thì gọi là nhân qủa. Công giáo thì gọi là thánh ý Chúa. 1 cô gái 
		rất xinh đẹp chẳng may bị sa vào chốn thanh lâu, hay vào tay 1 tên thảo 
		khấu. Người ta cho là duyên kiếp. Nhưng nếu có sự kiên trì tin vào 1 
		đấng Tối cao nào đó, mà ăn ngay ở lành, cũng có thể đổi được duyên kiếp. 
		Ni cô Sư Bà này, đã chứng minh điều đó. Bị tình nhân phụ bạc, sống leo 
		lắt ở Saigom, có biết bao nhiêu cạm bẫy, chị đã không sa vào cảnh giang 
		hồ, mà lại vào tu ở trong 1 ngôi chùa, dù khác tôn giáo của mình. Nhưng 
		cảnh chùa thinh lặng, êm đềm với câu kinh tiếng kệ, đã gợi nên tấm lòng 
		từ bi bác ái của chị. Chị đã tu hơn 20 năm, lại còn được giao nhiệm vụ 
		tổ chức 1 ngôi chùa sư nữ khác, cho các tín nữ ở Saigon, thì qủa là 1 
		con người có đức độ cao cả, bền vững. Nhưng cuối cùng nhờ 1,2 kinh kinh 
		mừng kính Đức Mẹ, mà chị đã được Đức Mẹ đoái thương đến trong giờ sau 
		hết. Vậy chúng ta cứ phải kính mến Đức Mẹ, dù đến đâu thì đến. Ngay bây 
		giờ có khi như thất vọng, nhưng rồi ơn Đức Mẽ sẽ đến với chúng ta mà ta 
		không biết. </p><hr color="#000000" size="1">
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<a name="Chuỗi_hạt_Mân_Côi_với_công_nương_Diana_">Chuỗi hạt Mân Côi với 
		công nương Diana</a></b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Chúng tôi hết sức dè dặt khi viết câu truyện này. Không hề chú trọng đến 
		tiểu sử công nương Daina. Vì như chúng ta đã biết, sau cái chết nghiệt 
		ngã của nàng, thì đã có biết bao nhiêu báo chí sách vở, đưa nhiều tin 
		giật gân về mối tình éo le của Diana. Chúng tôi chỉ vắn tắt sơ qua: 
		Diana là phu nhân của Thái Tử Charles, con trai Nữ Hoàng Elisabeth nước 
		Anh. Theo quy chế nước Anh, thì nhà Vua chỉ là cột trụ cho 1 quốc gia. 
		Mọi quyền hành chánh, tư pháp, an sinh xã hội, đều giao cho 1 chính phủ 
		cai quản, tùy theo sự thắng lợi của đảng cầm quyền hay đảng đối lập. Nếu 
		bình thường thì Diana sẽ là hoàng hậu của nước Anh, khi chồng lên làm 
		vua, và cũng có thể tương lai sẽ là Hoàng Thái hậu, khi con trai của 
		nàng lên làm vua nước Anh. Nhưng định mệnh trớ trêu thay! Nàng Diana đã 
		gặp muôn vàn trắc trở trong cuộc đời tình ái, tình cảm. Nhiều báo chí 
		cho Diana là gái “hồng nhan bạc phận” Mà qủa thật, nàng bạc phận thiệt. 
		Tự nhiên Thái tử Charles sinh lòng phản bội, kết duyên với 1 thiếu phụ 
		khác, làm cho hoàng gia thất điên bát đảo, gây ra không biết bao nhiêu 
		gương mù gương xấu trong hoàng cung.<br>
		<br>
		Từ khi ly dị hẳn với tháí tử Charles, Diana đã đi tìm thú vui trong công 
		cuộc từ thiện bác ái. Nàng thường bắt chước Mẹ Teresa Calcuta, đi thăm 
		viếng các viện mồ côi, cô nhi quả phụ, bệnh viện, nhà dưỡng lão. Diana 
		đã nhiều lần gặp gỡ Mẹ Teresa Calcuta. Được bà khuyến khích an ủi và cầu 
		nguyện. Có lần Mẹ Teresa Clacuta đã trao tặng cho Diana 1 chuỗi hạt Mân 
		Côi kính Đức Mẹ. Nàng đã giữ chuỗi hạt Mân Côi luôn bên mình. Diana là 
		người anh giáo, chắc là không biết lần hạt, nhưng cử chỉ giữ chuỗi Mân 
		Côi cũng là 1 người có thiện chí và biết tôn kính Đức Mẹ ( như chúng tôi 
		đã trình bày trên đây, nguyên việc giữ chuỗi Mân Côi trong mình, cũng 
		được Đức Mẹ đoái thương.). Tuy nhiên Diana còn rất trẻ, cũng không đi ra 
		ngoài quy luật tình yêu, cho nên nàng cũng có 1 tình nhân người Ai Cập. 
		Dody Fayet đã tặng cho Diana chiếc nhẫn kim cương trị giá 205,000 đô. 
		Đeo chiếc nhẫn mới được 2 giờ đồng hồ, thì nàng đã qua đời trên chíếc xe 
		định mệnh vào lúc 10 giờ đêm ngày 31 tháng 8 năm 1997. Ôi, cuộc đời như 
		gió thoảng mây bay, như nước chảy qua cầu, như bóng ngựa qua cửa sổ. 
		Định mệnh của Diana nói lên ý nghĩa câu: “đời là sầu mà tình là giấc 
		mộng huyền”. Sau khi khám nghiệm tử thì , bất giác người ta còn thấy 
		chuỗi hạt Mân Côi do Mẹ Teresa tặng năm xưa, mà Diana vẫn còn giữ trong 
		người. Đây quả là 1 sự lạ, mà đã có rất nhiều người bình luận , phê bình 
		khác nhau. Nhưng dù sao thì đây cũng là 1 ơn đặc biệt mà Đức Mẹ đã ban 
		cho Diana trước khi vĩnh viễn từ bỏ cuộc đời phù vân giả trá này.<br>
		<br>
		Lời bàn : Ở đây chúng tôi không đề cập đến đời tư của công nương Diana, 
		mà chỉ chú trọng đến khía cạnh mang chuỗi Mân Côi trong mình. Theo 
		truyện tích số 14 trên đây thì Đức Mẹ đã hứa cho những ai mang chuổi Mân 
		Côi, được “Đức Mẹ dẫn đến cùng Chúa”. Dù vậy, công nương Diana đang ở 
		trong tình trạng thế nào đi chăng nữa, thì Đức Mẹ cũng sẽ tìm cách này 
		hay cách klhác để cứu nàng trong giò lâm tử. Riêng chúng tôi hoàn toàn 
		tin tưởng Đức Mẹ, vì lời cầu bàu của Mẹ Teresa, cùng với sức mạnh của 
		chuỗi hạt Mân Côi, sẽ dẫn dắt Diana đến cùng Chúa. Dẫn dắt cách nào thì 
		chúng ta không biết được ý màu nhiệm của Đức Mẹ. Chỉ biết rằng Diana sẽ 
		được ơn cứu rỗi.</p><hr color="#000000" size="1">
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<a name="Chuỗi_Mân_Côi_với_1_pháp_sư__">Chuỗi Mân Côi với 1 pháp sư </a>
		</b> </p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Ở 1 xóm lao động, gần xứ đạo Chợ Đũi, Saigon, có 2 vợ chồng thày Pháp 
		rất nổi tiếng. Cả ngày khách thập phương đến xin ếm bùa trừ tà, xin lập 
		đàn cúng kiếng. Bà vợ của thày Pháp là 1 người công giáo đã bỏ đạo lâu 
		năm. Bà có cái nghề làm thuốc viên, cao đơn hoàn tán. Cho nên cũng có 
		nhiều người dân nghèo đến mua thuốc của bà. Biết được như vậy, cho nên 
		có mấy anh chị trong nhóm tông đồ thuộc giáo xứ Chợ Đũi, thường hay lui 
		tới thăm bà, để khuyến khích may ra bà sẽ trở laị đạo công giáo. Tuy 
		nhiên bà cũng rất cứng lòng. Bà thường nói đã bỏ đạo lâu năm không biết 
		Chúa có tha thứ không. Thôi thì cứ để vậy, cây xiêu đàng nào thì đổ về 
		đàng ấy. Có nghĩa là bà đã ngã lòng trông cậy. Nhưng các anh chị tông đồ 
		cứ bền lòng cầu nguyện. Thỉnh thoảng anh chị đến thăm, rồi ngồi tán 
		thuốc, viên thuốc giúp bà. Cử chỉ ấy làm bà cảm động. Bà kể hết đời tư: 
		bà là đạo dòng, nhưng từ khi theo ông thày pháp, bà đã bỏ hết lề luật 
		đạo. Tuy nhiên bà vẫn giữ chuỗi Mân Côi trong mình. Có nhiều khi đơn độc 
		1 mình, ngồi viên thuốc, bà vẫn đọc kinh Mân Côi. Bà phàn nàn gia đình 
		nghèo, phải làm cái nghề phù thủy pháp môn này, sống cho qua ngày. Tuy 
		nhiên các anh chị tông đồ vẫn tiếp tục cầu nguyện cho gia đình này được 
		ơn ăn năn trở lại. <br>
		<br>
		Chỉ ít lâu sau ông chồng ngã bệnh nặng. Thấy cảnh cô đơn , con cái không 
		có, cho nên các anh chị phải đến săn sóc, đưa ông vào bệnh viện, lo chạy 
		thuốc thang. Cảm động trước cử chỉ bác ái của anh chị em, ông đã hối hận 
		vì những việc làm ma quái của mình trước đây. Cho nên ông đã hứa nếu Bề 
		Trên cho ông khỏi bệnh, ông sẽ bỏ hẳn nghề thày bói pháp môn này. Nhờ 
		lời cầu nguyện của anh chị em tông đồ, và sự hiệu nghệm của chuỗi hạt 
		Mân Côi mà bà vợ vẫn còn giữ bên mình cho đến nay. Chúa và Đức Mẹ đã cho 
		ông hoàn toàn ăn năn hối cải. Ông đã nói công khai trước mọi người : Từ 
		nay tôi thuộc về Chúa rồi. Tôi sẽ từ bỏ tất cả, dẹp bỏ bàn thờ ma qủy, 
		và thay vào đó là 1 ban thờ của Chúa và Đức Mẹ. Ngay ngày hôm sau cha 
		phó nhà thờ Chợ Đũi đền dạy giáo lý cho ông những điều cần thiết , rồi 
		rửa tội , làm phép giao cho 2 ông bà theo phép đạo. Mấy ngày sau, ông đã 
		qua đời thánh thiện trong bàn tay Thiên Chúa và Mẹ Maria. Riêng bà vợ 
		còn sống giữ đạo sốt sắng cho đến chết. Sỡ dĩ được như vậy, là dù đã bỏ 
		đạo, nhưng bà vợ vẫn còn giữ được chuỗi hạt Mân Côi. Chính nhờ chuỗi hạt 
		Mân Côi này, mà đã cứu được gia đình ông thày pháp.<br>
		<br>
		Lời bàn : Cả nhà ông thày pháp coi như đã sa vào bàn tay của ma quỷ rồi. 
		Bà vợ là người công giáo đã bỏ đạo lâu năm. Trong sách dẫn đàng nhân đức 
		có nói: Cây xiêu đàng nào thì đổ vè đàng ấy. Điều đó đúng. Khi sống mà 
		theo ma qủy, thì khi chết cũng sẽ về sống với quỷ ma. Đó là nguyên lý 
		tất yếu. Gia đình này đúng ra là phải chết theo ma quỷ. Nhưng chỉ còn 
		nhờ được 1 cây cọc, để bám víu mà sống. Cây cọc đó, chính là chuỗi hạt 
		Mân Côi của bà vợ. Mặc dù đã bỏ đạo, nhưng đôi khi bà còn nhớ đọc kinh 
		Mân Côi để tưởng nhớ lại năm xưa...mình là người công giáo ! Chính vì 
		thế mà Đức Mẹ đã cứu cả nhà. Ôi! màu nhiệm thay chuỗi hạt Mân Côi của 
		Đức Mẹ.</p><hr color="#000000" size="1">
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<a name="Chỉ_có_mấy_bông_hồng_mà_cứu_được_1_linh_hồn_khỏi_sa_hỏa_ngục.__">
		Chỉ có mấy bông hồng mà cứu được 1 linh hồn khỏi sa hỏa ngục. </a></b> </p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Nước Pháp lá 1 nước truyền thống theo đạo công giáo, hầu như toàn tòng. 
		Cho nên ngày xưa đã có câu nói bất hủ: Nước Pháp là con gái của Hội 
		Thánh. Điều đó rất đúng, vì nước Pháp sản xuất ra rất nhiều vị thánh nổi 
		tiếng khắp hoàn cầu. Tuy nhiên ngày nay giáo hội Pháp có phần sa sút hơn 
		trước. Hằng năm cứ đến tháng Năm (May) là tháng Đức Mẹ, thì giáo dân nô 
		nức tổ chức dâng hoa rước kiệu. Tại các tư gia, người ta cũng tổ chức 
		bàn thờ cung kính Đức Mẹ. Tối đến cha mẹ vợ chồng con cái họp nhau đọc 
		kinh lần hạt kính Đức Mẹ . Cho nên tháng năm đối với người Pháp là 1 
		tháng rất quan trọng. Tôi còn nhớ câu hát: “ C’est le mois de Marie, 
		c’est le mois le plus beau. À la Vierge Marie , disons un chant nouveau” 
		có nghĩa : Đây là tháng Đức Bà, là tháng đẹp nhất, chúng ta hãy hát 1 
		bài thánh ca mới”. Do đó có truyện tích sau đây: Ở tỉnh Nancy nước Pháp 
		có 1 gia đình thuộc hạng trung lưu. Bà vợ thì rất ngoan đạo, nhưng ông 
		chồng rất khô khan bê bối, chẳng bao giờ đọc kinh chung với vợ con, cứ 
		tìm cách đi đây đi đó cho hết ngày giờ. Bà vợ hằng cầu nguyện cho chồng 
		được ơn ăn năn trở lại. Năm ấy đầu tháng Đức Mẹ, bà vợ mua hoa nến, lập 
		bàn thờ để mẹ con họp nhau lần chuỗi Mân Côi kính Đức Mẹ. Ông chồng 
		chẳng ngõ ngàng gì đến. Rồi 1 hôm Chủ nhật, ông đi chơi cả ngày. Tối về 
		đi qua cửa tiệm bán hoa hồng. Ông nghĩ bụng những bông hồng này đem về, 
		chắc vợ mình thích lắm. Cho nên ông đã mua mấy bông hồng đem về cho bà 
		vợ trưng bày trên bàn thờ Đức Mẹ. Bà vợ lấy làm ngạc nhiên, và hỏi: anh 
		mua mấy bông hồng này ở đâu mà đẹp thế ? Ông trả lời: đi qua chợ, thấy 
		về chiều mà còn bán hoa, anh đã vào mua mấy bông đem về cho em để trưng 
		bày trên bàn thờ. Vì mấy hôm nay anh cứ thấy em ra vưòn nhà hái mấy bông 
		hoa trứng cáy, hoa dại trưng bày, thấy tội nghiệp quá ! Bà vợ cũng rất 
		cảm động về những cử chỉ ưu ái này của chồng, vốn rất khô khan nguội 
		lạnh từ trước . Bà cảm tạ Chúa và Đức Mẹ, có lẽ vì lời cầu khẩn của mẹ 
		con, mà Chúa và Đức Mẹ nhận lời chăng !<br>
		<br>
		Tuy nhiên, đến ngày 15 tháng 5 ( tức là giữa tháng Đức Mẹ) thì ông bị 
		tai nạn chết bất đắc kỳ tử, không kịp gặp linh mục để chịu các phép 
		trong giờ sau hết. Bà rất lo âu buồn phiền, vì chắc chồng mình sẽ mất 
		linh hồn. Lo quá, bà sinh ra trọng bệnh , phải đi xa cho khuây khỏa. Khi 
		đi ngang qua xứ Ars, là nơi cha Joan Vianney đang làm cha sở. Bà vào để 
		xin cha khấn cho chồng mình được ơn cứu rỗi. Bà gặp cha, vừa khóc vừa 
		nói : Xin cha cầu nguyện cho chồng con được ơn cứu rỗi, vì anh ấy chết 
		mà không được xưng tội rước lễ. Cha Joan Vanney điềm nhiên bảo bà: Thôi, 
		bà cứ về đi, ông ấy đã được cứu rỗi rồi. Bà còn nhớ cách đây mấy tuần 
		lễ, ông ấy đã có thiện chí mua mấy bông hoa hồng dâng kính Đức Mẹ không 
		? Cử chỉ ấy làm đẹp lòng Đức Mẹ. Cho nên trong lúc gặp tai nạn, ông đã 
		được Đức Mẹ cứu giúp ăn năn tội cách trọn. Hiện nay ông đang ở trong 
		luyện ngục. Vậy bà và các con hãy cầu nguyện cho ông được sớm về thiên 
		đàng hưởng nhan thánh Chúa. Tại sao cha Joan Vianney biết trước được sự 
		kiện này? Là vì cha là người rất mộ mến chuỗi Mân Côi , cho nên Đức Mẹ 
		đã cho Ngài biết trước sự việc này, để giảng giải cho người ta thêm lòng 
		sùng kính Đức Mẹ, nhất là tháng 5 tháng hoa, và tháng 10 là tháng Mân 
		Côi.<br>
		<br>
		Lời bàn : Có nhiều linh hồn hiện về cho biết: khi đi qua nhà thờ có Mình 
		Thánh Chúa mà quỳ bái gối, qua tượng Đức Mẹ mà đọc 1 kinh kính mừng, đi 
		qua nhà thờ mà làm dấu thánh giá, đều được thiên thần bản mệnh ghi công 
		hết. Các ngày lễ trọng kính Đức Mẹ hay trong các tháng 5 (tháng Hoa) 
		tháng 10 (tháng Mân Côi) mà chúng ta làm đuợc việc gì tỏ ra tôn kính Đức 
		Mẹ, thì sẽ được Đức Mẹ trả công bội hậu. Hãy đọc truyện tích trên đây: 
		ông chồng khô khan, mà chỉ vì 1 cử chỉ rất nhỏ nhoi, mà Đức Mẹ đã thương 
		cứu ông khỏi mất linh hồn. Suy ra, bất cứ 1 tư tưởng thầm lén nào, 1 cử 
		chỉ bất chính nào đều đưọc Chúa phán xét hết. Lời nói đi đôi với việc 
		làm. Làm tốt mà nghĩ xấu thì cũng xấu . Làm xấu mà nghĩ tốt thì cũng 
		tốt. Thiên Chúa lòng lành vô cùng, thương kẻ có lòng khiêm nhường, và 
		hủy diệt kẻ kiêu căng.</p><hr color="#000000" size="1">
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<a name="Chuỗi_Mân_Côi_cứu_cả_thành_phố_Milan_nước_Ý__">Chuỗi Mân Côi 
		cứu cả thành phố Milan nước Ý </a></b> </p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Nước Ý có nhiều thành phố rất lớn và có nhiều di tích lịch sử. Ngoại trừ 
		Roma là thủ đô, và là trung tâm công giáo thế giới, thì Milan là thành 
		phố lớn thứ nhì. Ở đây dân giàu, của cải vật chất dư thừa, nhiều học giả 
		trí thức nổi tiếng. Cho nên có câu tục ngữ: “Vật chất vào, thì tinh thần 
		đạo đức đi ra”. Đúng vậy, giáo dân và hàng giáo sĩ ở Tổng Giáo Phận 
		Milan càng ngày càng xuống giốc thê thảm. Giáo sĩ thì lười biếng trễ nải 
		chỉ lo tích trữ tiền của làm giàu. Giáo dân thì khô khan nguội lạnh, bỏ 
		cả ngày lễ trọng và Chủ nhật. Đứng trước tình trạng đen tối như vậy. Đức 
		Giáo Hòang đã phải lo đến việc chỉnh đốn Tổng Giáo Phận Milan này. Do đó 
		Ngài đã cử 1 vị Giám Mục còn trẻ, nhưng rất có lòng kính mến Đức Mẹ, và 
		năng lần chuỗi Mân Côi, làm Giám Mục cai quản Tổng giáo Phận này. Đó là 
		Đức Cha Carolô Bôromeô . Khi được bổ nhiệm về làm Giám Mục Milan, Ngài 
		chỉ mới có 22 tuổi. Nhưng sau 4 năm, được cử làm Tổng Giám Mục, cai quản 
		cả Tổng Giáo phận.<br>
		<br>
		Đức tân Tổng Giám Mục cầu xin Đức Mẹ cho Ngài được can đảm cải tổ mọi hệ 
		thống từ trên xuống dưới. Để làm gương cho mọi người, Đức Tổng Giám Mục 
		đã sống bằng gương sáng: bác ái, khổ hạnh và yêu mến Đức Mẹ. Ngài siêng 
		năng lần hạt, và đọc kinh Officium kính Đức Mẹ hằng ngày, ăn chay các 
		ngày thứ bảy, và các ngày lễ kính Đức Mẹ. Ngài giao phó mọi sự cải tổ 
		Tổng Giáo Phận cho Đức Mẹ. Đối với hàng giáo sĩ, Ngài tổ chức các giáo 
		xứ rất chu đáo. Các cha sở nào ở 1 chỗ quá lâu, thì được đổi đi nơi 
		khác. Chương trình huấn luyện các tiểu chủng viện và đại chủng viên, 
		cũng được thay thế cho phù hợp với tình thế hiện tại. Các dòng tu phải 
		được sống khắc khổ cho phù hợp với luật dòng. Ngài đã tổ chức nhiều hội 
		Mân Côi cho giáo dân hưởng nhờ, và khuyến khích mọi người siêng năng lần 
		chuỗi Mân Côi, tổ chức rước kiệu trong các ngày lễ trọng kính Đức Mẹ. 
		Đặt Đức Mẹ làm bổn Mạng cho Tổng Giáo phận, và các dòng tu. Đặt tượng 
		Đức Mẹ trong các cửa ra vào nhà thờ , tại các công viên để giáo dân chào 
		kính khi đi qua . Tập cho toàn thể Giáo phận có thói quen khi nghe 
		chuông 12 giờ trưa, thì tất cả đọc kinh Truyền tin. Bất kỳ ai ở đâu, 
		ngoài đường , trong nhà, ngoài cánh đồng, đang lao động, đều qùy xuống 
		đọc kinh truyền tin kính Đức Mẹ. Củng như bây giờ ở Vatican, ngày nào 
		ĐGH cũng đọc kinh truyền tin cùng với giáo dân . Với lòng trông cậy và 
		phó thác vào Mẹ như con thảo, Ngài đã cải tổ được hàng giáo sĩ, chinh 
		phục được nhiều kẻ tội lỗi trở về với Chúa với Đức Mẹ .<br>
		<br>
		Ngày nay Tổng Giáo Phận Milan là 1 giáo phận lớn thứ nhì nước Ý, đã và 
		đang sản xuất ra rất nhiều anh tài cho Giáo Hội công giáo Âu Châu, và 
		toàn thế giới. Tổng Giám Mục Boromeo đả được giáo hội phong hiển thánh , 
		và ngày lễ kính Ngài vào ngày 4/11 hằng năm.<br>
		<br>
		Lời bàn : Xem qua câu truyện trên đây, ta thấy bất cứ chỗ nào có tình 
		trạng bê bối, ngưòi ta sống bê tha tội lỗi, mà biết cậy trông Đức Mẹ, 
		năng lần chuỗi Mân Côi, thì Đức Mẹ sẽ cứu. Ở trong nhà tù cộng sản, các 
		anh em hết sức chán nản ngã lòng. Có nhiều người đã nghĩ đến tự tử, để 
		kết thúc cuộc đời cho yên 1 bề, cho vợ con đưọc an phận lo tương lai cho 
		mình và con cái. Ngay trong lúc này, thì chúng tôi kịp thời phát động 
		chiến dịch lần chuỗi Mân Côi kính Đức Mẹ, xin Mẹ giải quyết mọi vấn đề 
		cho tất cả các anh em quân cán chính chế độ cũ. Quả nhiên Đức Mẹ đã cứu 
		thật. Cứu thế nào thì các anh em đã biết rồi ! Trong các nhà tù, tự 
		nhiên khởi sắc vui hẳn lên. Anh em sống tin tưởng và có tinh thần đạo 
		đức, năng lần chuỗi Mân Côi kính Đức Mẹ. Kết qủa là hằng năm, có 2,3 đợt 
		gọi trả tự do cho nhiếu anh em quân cán chính. Rồi cuối cùng là tha hết. 
		Chính phủ VN và HoaKỳ còn tạo điều kiện để anh em được di tản sang Hoa 
		Kỳ sinh sống. Dân chúng thì vưọt biên bằng đường biển, đường bộ, rất 
		nguy hiểm. Còn anh em thì đuợc hàng không Hoa kỳ chở đi an toàn đến nơi 
		đến chốn. Vậy có phải là Đức Mẹ đã cứu chúng ta không ?</p>
		<hr color="#000000" size="1">
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<a name="Chuỗi_hạt_Mân_Côi_với_vua_thánh_Louis_lX,_nước_Pháp.__">Chuỗi 
		hạt Mân Côi với vua thánh Louis lX, nước Pháp. </a></b> </p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Nước Pháp rất tự hào vì thánh địa Lộ Đức, nơi Đức Mẹ đã hiện ra năm 1958 
		tuyên bố: “Ta là Nữ Vương Vô nhiễm nguyên tội” ( I am the Immaculate 
		Conception) để xác định lập trường của Đức Giáo Hoàng PIO IX khi tuyên 
		bố tín điều “ Đức Mẹ chẳng hề mắc tội tổ tông”, năm 1854. Họ cũng rất tự 
		hào vì đã có 1 ông vua là thánh vương Louis IX. Ngài sinh ngày 25/4/1214 
		(đúng ngày lễ Sinh Nhật Đức Chúa Jesu), con vua Louis VIII, mẹ là bà 
		Blanche de Castille. Lên ngôi lúc còn rất trẻ, mới chỉ có 12 tuổi đời. 
		Sau khi đánh bại được quân Anh năm 1242, vua trở thành 1 vị vua nổi 
		tiếng cả về phương diện đạo đức, và mưu lược chiến tranh.<br>
		<br>
		Năm 1244 và 1245, vua tổ chức 2 cuộc thập tự chinh thứ Vll và thứ Vlll, 
		sang thành thánh Jerusalem chiếm lại Mồ Thánh Chúa Jesu. Ở đây chúng tôi 
		không chú trọng đến tiểu sử của vua, mà chỉ chú trọng đến lòng sùng kính 
		Đức Mẹ, và việc vua rất mộ mến chuỗi hạt Mân Côi. Truyện kể rằng: thánh 
		nhân được Đức Tin hướng dẫn cả về đời tư, cũng như đời công. Là 1 người 
		chồng gương mẫu trong gia đình, là 1 người cha biết dạy dỗ 11 đứa con 
		nên thân nên người đạo hạnh. Vua đọc sách nguyện mỗi ngày, sống đạm bạc 
		chay tịnh, hay thăm viếng người nghèo, và các bệnh phong cùi. Vua đã cho 
		xây trong hoàng cung 1 thánh đướng nguy nga, gọi là thánh đường 
		Saint-Chapelle để đặt mão gai Đức Chúa Jesu, mà chính vua đã chiếm lại 
		được trong tay quân Hồi Giáo. Vua có lòng kính mến Đức Mẹ cách đặc biệt. 
		Vua ăn chay các ngaỳ thứ 7 trong tuần, và mời gọi 13 người nghèo nhất 
		vào đền . Chính tay vua dọn bàn tiệc thiết đãi họ, và còn cho tiền bạc 
		khi ra về. Ngày nào cũng như ngày nào, vua dậy thật sớm, vào nhà nguyện, 
		đọc kinh lần hạt, hát ca vịnh, dự thánh lễ. Vua đã tỏ ra rất hãm mình, 
		qùy gối suốt buổi lễ, và dọn mình rước lễ thật sốt sắng. Chính vì đức 
		tin của vua mạnh mẽ như vậy, nên có 1 câu truyện sau đây: một hôm có 
		linh mục đến làm lễ tại nhà nguyện hoàng cung. Đến khi dâng mình thánh, 
		thì Chúa Jesu lấy hình Chúa Hài Đồng hiện ra trên tay linh mục. Mọi 
		người ngạc nhiên, thấy phép lạ nhãn tiên, có người chạy đi báo cho vua 
		biết. Vua bình tĩnh trả lời : hằng ngày trẫm vẫn thấy Đức Chúa Jesu, cần 
		gì phải xem !<br>
		<br>
		Vì lòng kính mến Đức Mẹ , vua ước ao chết ngày thứ 7, để theo chân Mẹ về 
		trời. Đức Mẹ đã nhận lời cầu xin của con cái Mẹ . Vua đã băng hà đúng 
		vào ngày thứ 7, năm 1270 hưởng thọ 55 tuổi. Vua được phong hiển thánh 
		ngày 11 tháng 8 năm 1297 do Đức Giáo Hoàng Bonifacio Vlll<br>
		<br>
		Lời bàn : Thói thường thì làm vua là phải độc tài chuyên chế thì mới cai 
		trị được dân. Chúng ta thấy có ít ông vua được như vua thánh Louis lX 
		này. Hãm mình khiêm nhường ăn chay các ngày thứ 7 để tôn kính Đức Mẹ, 
		hằng ngày lần chuỗi Mân Côi kính Đức Mẹ. Như vậy làm sao vua giải quyết 
		được vấn đề triều đình? Đức Mẹ đã giúp đỡ vua. Khi người ta có lòng kính 
		mến Đức Mẹ thật sự , thì rồi việc gì Mẹ cũng sẽ giải quyết giúp chúng 
		ta, mà chúng ta không biết.</p><hr color="#000000" size="1">
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<a name="Chuỗi_hạt_Mân_Côi_bắt_ma_quỷ_phải_nói_sự_thật._">Chuỗi hạt Mân 
		Côi bắt ma quỷ phải nói sự thật.</a></b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Tại thành phố Carcassonne, nước Pháp, có 1 thanh niên khô đạo, ngạo mạn, 
		thường xúc phạm đến Chúa và Đức Mẹ. Không những thế, y còn chê bai phép 
		lần chuỗi Mân Côi kính Đức Mẹ. Thánh Dominico đã khuyên bảo y nhiều lần 
		, nhưng vô dụng. Chứng nào vẫn tật ấy. Sau đó, y bị qủy ám, nói năng 
		lung tung, chạy nhảy khắp nơi, làm cho ai cũng sợ hãi khi trông thấy y. 
		Cha mẹ và người nhà rất lấy làm buồn, vì có đứa con tội lỗi làm nhục nhã 
		cho gia đình. Anh em bà con thân thuộc, nghĩ chỉ còn cách dẫn dắt y đến 
		xin thánh Dominico trừ quỷ, may ra mới cứu vãn được. Khi gặp tên bị quỷ 
		ám này, thánh nhân biết ngay là y bị quỷ ám, vì tội xúc phạm đến chuỗi 
		hạt Mân Côi, mà thánh nhân đang giảng giải cho người ta. Vậy để làm sáng 
		danh Đức Mẹ Mân Côi, thánh nhân truyền đem y vào nhà thờ, trước mặt 
		thiên hạ, và hỏi: Trên trời dưới đất này, mày sợ ai nhất ? Ma quỷ không 
		chịu trả lời , tru trếu khóc, xin cho được nói thầm với thánh nhân. 
		Thánh nhân bắt quỷ phải nói to, nói công khai cho mọi người biết. Ma qủy 
		bất đắc dĩ phải nói: Chúng tao là kẻ dối trá. Xin đừng tin chúng tao. 
		Xin hãy hỏi các thiên thần chỉ bảo cho. Thánh nhân không chịu, bắt ma 
		quỷ phải nói rõ công khai trước mặt mọi người. Lúc ấy ma quỷ mới chịu 
		nói: Hỡi mọi người hãy nghe đây: Đức Maria là Mẹ Thiên Chúa, có quyền 
		phép giữ gìn kẻ làm tôi kính mến Người cho khỏi sa hoả ngục. Ai tôn sùng 
		người thật tình, thì thoát khỏi ban tay chúng tao. Ai sắp mất linh hồn 
		sa hoả ngục, mà kêu tên MARIA, thì thế nào cũng được cứu giúp.. Nếu 
		không có Đức Maria, thì chúng tao đã phá được đạo công giáo từ lâu rồi. 
		Ai siêng năng lần chuỗi Mân Côi, thì được khỏi mọi sự dữ, được ăn năn 
		thống hối mọi tội lỗi, và được hưởng phúc thanh nhàn.<br>
		<br>
		Quỷ nói xong, mọi người nghe rất sợ. Tất cả mọi người đều vào nhà thờ ăn 
		năn xám hối các tội mình, vì đã quên lãng việc lần chuỗi Mân Côi kính 
		Đức Mẹ. Thánh nhân bắt quỷ phải xuất ra khỏi người này. Y vật mình xuống 
		đất, xùi bọt mép, rồi trở lại bình thường. Cả gia đình vui mừng, bắt y 
		phải ăn năn các tội đã phạm, và đi xưng tội. Từ đó về sau tên thanh niên 
		không còn dám xúc phạm đến chuỗi hạt Mân Côi nữa.<br>
		<br>
		Lời bàn : Chúng ta thấy chuỗi hạt Mân Côi huyền nhiệm thế nào. Ma qủy sợ 
		chuỗi hạt Mân Côi như sợ chính Đức Mẹ, sợ chính Thiên Chúa. Biết bao 
		nhiêu phép lạ và ơn lạ Đức Mẹ đã ban cho chúng ta qua chuỗi hạt Mân Côi. 
		Không còn hồ nghi gì nữa ! Hãy bám lấy chuỗi hạt Mân Côi. Có những ai 
		chưa hiểu biết chuỗi hạt Mân Côi! Từ trước tới nay khinh thường chuỗi 
		hạt Mân Côi, coi việc lần chuỗi Mân Côi là việc cầu nguyện của đàn bà 
		con nít, thì hãy đọc câu truyên trên đây, để thấy được sự màu nhiệm và 
		ơn ích của chuỗi hạt Mân Côi quá vĩ đại dường nào. Chả vậy mà hơn 16 vị 
		Giáo Hoàng đã hết mình khen ngợi chuỗi hạt Mân Côi, và khuyến khích mọi 
		người hãy gia nhập Hội Mân Côi. Theo Tông Thơ Supremi Apostolatus của 
		Đức Giáo Hoàng LEO XIII, thì ai gia nhập hội Mân Côi, thì được hưởng 3 
		ơn Đại Xá trong tháng 10 ( tháng Mân Côi), nghĩa là cứ 10 ngày, làm việc 
		tháng Mân Côi thì được hưởng 1 ơn Đại Xá. 1 tháng có 30 ngày, thì có 3 
		lần được ơn Đại Xá. </p>
		</td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td>
	</tr>
</table>
<p align="center">&nbsp;</p>

</body>

</html>

PHP File Manager