File "di-vang-va-hien-tai.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/TRANG CUA ME MARIA/Thang-Kinh-Me/ThangHoa/TimHieu/di-vang-va-hien-tai.htm
File size: 34.99 KiB (35834 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40"><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" /><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" /><title>Bó hoa tháng Năm</title><base target="main"><style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<meta name="keywords" content="Mẹ Maria, Tháng Hoa, Tháng Đức Mẹ, Trang Mẹ Maria"><!--[if !mso]><style>span.contents
{}
span.small
{}
</style>
<![endif]--><!--[if !mso]><style>h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
}
li.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-top:0cm;
margin-right:0cm;
margin-bottom:10.0pt;
margin-left:0cm;
line-height:115%;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
}
span.submitted
{}
h4
{margin-top:12.0pt;
margin-right:0cm;
margin-bottom:3.0pt;
margin-left:0cm;
line-height:115%;
page-break-after:avoid;
font-size:14.0pt;
font-family:"Calibri","sans-serif";
font-weight:bold}
</style>
<![endif]--><meta name="description" content="Mẹ Maria, Tháng Hoa, Tháng Đức Mẹ, Trang Mẹ Maria"></head><body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0"><tr><td><p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b><font face="Verdana" size="4" color="#006666">Tháng Hoa Dâng Kính Mẹ</font></b></p><hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p class="MsoTitle" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
<font color="#0000FF"><b>Dĩ Vãng và Hiện Tại</b></font></p>
<p class="MsoNormal" align="right" style="line-height: normal; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<font size="2"><i>Nguồn: Mi An</i></font></td></tr><tr><td align="justify">
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-weight: 700">1. Nguồn gốc của tháng
hoa</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Tháng năm về con dâng lên Mẹ, Ngàn hoa
khoa sắc ướt sương chiều rơi. Chắp tay quì dâng kính mỹ lệ, hòa cùng
muôn khúc thánh ca tuyệt vời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Ta không biết lời bài hát “Sắc Hoa Dâng
Mẹ” từ khi nào đã thấm đẫm trong tâm hồn của biết bao người tín hữu mỗi
khi tháng năm về. Tháng năm, tháng dành riêng dâng kính Đức Nữ Trinh
Maria, tháng được gọi là Tháng Hoa, tháng của muôn triệu con tim muốn
dành tặng cho người Nữ Trinh những đóa hoa thắm tươi nhất của sự khiêm
nhường, lòng thánh thiện, đức bác ái, sự hy sinh và lòng mến yêu đơn sơ.
Mẹ tuyệt diệu, và là Đấng chở che, bảo bọc giáo hội trên bước đường lữ
thứ trần thế. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Thánh Bênađô đã nói rằng: "Được Mẹ dẫn
dắt, bạn sẽ không ngã. Được Mẹ che chở, bạn sẽ không sợ. Được Mẹ hướng
dẫn, bạn sẽ an lòng. Được Mẹ ban ơn, bạn sẽ đạt đích mong chờ". Và Ngài
còn giải thích thêm rằng: “Nói về Đức Nữ Trinh Maria thì không bao giờ
đủ”. Thật vậy những gì con người dành để nói đến Đức Nữ Trinh thì sẽ
không bao giờ là đủ; tuy thế, nhân loại vẫn cố gắng dành hết sức có thể
để tán tụng Người như sứ thần đã nói “Bà được diễm phúc hơn mọi người nữ”,
và tháng Hoa dâng kính Mẹ là một việc làm như thế. Cho nên, trong thông
điệp “Đấng Trung gian Thiên Chúa” của Đức Thánh Cha Piô XII, Ngài đã nói:
"Việc tôn kính Đức Mẹ trong tháng Năm là việc đạo đức được thêm vào nghi
thức Phụng vụ, được Giáo hội công nhận và cổ võ". </span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Tiếp nối những truyền thống đó đến thời
Đức Thánh Cha Phaolô VI, trong Thông điệp Tháng Năm, số 1 viết: "Tháng
Năm là Tháng mà lòng đạo đức của giáo dân đã kính dâng cách riêng cho
Đức Mẹ. Đó là dịp để bày tỏ niềm tin và lòng kính mến mà người Công giáo
khắp nơi trên thế giới thể hiện đối với Đức Mẹ Nữ Vương Thiên đàng.
Trong tháng này, các Kitô hữu, tại nơi thánh đường cũng như từng tư gia,
đều hiệp nhất dâng lên Mẹ tất cả tấm lòng với những lời nguyện cầu và
lòng tôn kính sốt sắng, mến yêu Mẹ cách đặc biệt. Cũng trong tháng này,
những ơn phúc từ Thiên Chúa nhân ái cũng tuôn đổ tràn đầy trên chúng ta
từ ngai tòa rất dồi dào của Đức Mẹ." </span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Thực ra nguồn gốc khởi đầu của Tháng Hoa
lại bắt đầu từ việc các tín hữu tiên khởi đã thánh hóa và chuyển hóa từ
ngày lễ tôn kính Hoa là Nữ thần mùa Xuân của nền văn minh La mã cổ xưa.
Người Rô ma thường tôn kính sự thức giấc của mùa Xuân sau những ngày dài
lạnh lẽo của mùa Đông giá băng. Họ thường tổ chức lễ hội này để tôn kính
Hoa là Nữ thần của mùa Xuân khi mỗi độ tháng năm về. Bắt nguồn từ nghi
lễ có tính nhân văn đó, các tín hữu Công giáo thời kì đầu đã tiếp tục
nghi lễ đó bằng các cuộc rước kiệu hoa lộng lẫy nhưng mang mặc cho các
nghi lễ này một màu sắc đức tin bằng việc cầu nguyện với Thiên Chúa và
tôn kính Đức Nữ Trinh diễm phúc, cầu mong cho một mùa màng bội thu và
may mắn. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Có nơi dùng hoa, có nơi lại dùng chính
những cây cỏ xanh tươi hoa nở, mang sức sống mãnh liệt của mùa Xuân để
trang hoàng trong các thánh đường và đặc biệt là các bàn thờ dâng kính
Đức Maria. Từ việc đạo đức này lại là niềm khơi hứng cho các sáng tác
của các thi sĩ, cũng như các bài giảng của các vị giảng thuyết lừng danh
nhằm ca tụng Thiên Chúa cũng như Đức Mẹ trong dịp đặc biệt này. </span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Cứ thế, trải suốt triều dài lịch sử Giáo
hội, các việc tôn kính được dâng lên và qui hướng về Thiên Chúa và Đức
Nữ Trinh trong dịp này. Sang thế kỷ 14, cha Henri Suzu, tu sĩ dòng Đa
minh, đã dâng lên Đức Mẹ những việc tôn kính đặc biệt và trang hoàng
lộng lẫy cho mỗi tòa Đức Mẹ vào đầu mỗi tháng năm. Vào ngày một tháng
năm hằng năm, thánh Philipe Neri đã dâng cho Đức Mẹ các bông hoa mùa
xuân, và các tâm hồn thơ thảo của các trẻ nhỏ khi ngài tụ tập các em lại
trước tòa Mẹ. Đầu thế kỷ 17, tại Napoli, miền nam nước Ý, các nữ tu Dòng
trong thánh Phanxicô lần đầu tiên tháng hoa dâng kính Đức Nữ Trinh được
tổ chức công cộng tại thánh đường dâng kính thánh Clara. Mỗi chiều đều
có hát kính Đức Mẹ, ban phép lành Mình Thánh. Từ ngày đó, tháng Đức Mẹ
nhanh chóng lan rộng khắp các xứ đạo. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Năm 1654, cha Nadasi, dòng Tên, xuất bản
tập sách nhỏ khuyên mời giáo hữu dành riêng mỗi năm một tháng để tôn
kính Đức Mẹ Chúa Trời. Đầu thế kỷ 19, hết mọi xứ trong Giáo hội đều long
trọng kính tháng Đức Mẹ. Các nhà thờ chính có linh mục giảng thuyết, và
gần như lấy thời gian sau mùa chay là thời gian chính thức để tôn kính
Đức Mẹ. Trong việc này linh mục Chardon đã đóng góp nhiều hi sinh, không
những ngài làm cho lòng sốt sắng trong tháng Đức Mẹ được phổ biến tại
nước Pháp mà còn lan tỏa sang các nước Công giáo khác nữa và tháng hoa
đã trở thành truyền thống dâng kính Đức Nữ Trinh cho tới ngày nay.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Có rất nhiều loài hoa với các hương sắc
khác nhau, tuy nhiên trong truyền thống dâng hoa vào tháng năm kính Đức
Nữ Trinh, người công giáo thường dâng lên Mẹ năm sắc hoa, mỗi sắc hoa
lại tượng trưng cho một ý nghĩa dành riêng cho Đức Mẹ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-style: italic">Sắc hoa trắng là
biểu hiện của sự trong sạch nơi tâm hồn Mẹ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-style: italic">Sắc hoa tím là biểu
hiện của sự vâng phục thánh ý Chúa nơi Mẹ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-style: italic">Sắc hoa vàng là biểu
hiện của đức mến vẹn toàn của Mẹ. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-style: italic">Sắc hoa xanh chỉ sự
trọn lành thánh thiện của Mẹ</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-style: italic">Và cuối cùng, sắc
hoa đỏ chỉ sự hy sinh hãm mình của Mẹ</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Như vậy, các loài hoa sẽ tập trung thành
năm sắc màu chính để tạo nên một bầu khí vui tươi, mát mẻ, hầu có thể
truyển tải hết những nhân đức của Đức Mẹ. Khi dâng hoa, người ta thường
dùng những bài ca, được minh họa bằng những điệu múa, những cử chỉ bên
ngoài để diễn tả tâm tình bên trong mà những người con muốn dâng lên Đức
Nữ Trinh dấu ái.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-weight: 700">2. Tháng Hoa của Dĩ
Vãng</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Có lẽ rằng trong mỗi con người chúng ta
mỗi khi bồi hồi nhớ về tháng hoa của quá khứ, tháng hoa của những thập
niên về trước ắt hẳn chứa đựng một cảm giác rất khác. Một cảm giác của
vui tươi, của hạnh phúc, của cảm thông trong nỗi vất vả truân chuyên
thời cuộc, và của một sự tiếc nuối cho những gì đã qua, những gì mà ta
không thể tìm thấy trong hiện tại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Có lẽ trong tâm khảm của nhiều người,
thì hình ảnh của những cuộc rước kiệu dâng kính Đức Mẹ mỗi tháng năm về
như vừa diễn ra ngày hôm qua. Có thể nói tháng năm là tháng với nhiều
niềm vui và thuận lợi của tiết trời trong lành, cỏ cây tươi đẹp, bởi đây
là thời kì chuyển giao giữa mùa xuân với những cơn mưa rả rích và không
khí ẩm ướt không phải lúc nào cũng dễ chịu, mặt khác cũng chưa vào thời
kì của sự khô ráo dưới cái nắng chói chang luôn gây cảm giác nóng nực
của mùa hè; thế nên tháng năm với không khí khô ráo nhưng lại mát mẻ và
hoa cỏ vẫn còn tươi nở, và đặc biệt là các cánh đồng bất tận đang thời
kì trổ bông thơm lừng hương lúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Trong điều kiện thuận lợi đó, các tín
hữu đón tháng Hoa kính Mẹ không gì có thể vui hơn. Có lẽ với nhiều người
thì tháng hoa là tháng vui nhất của năm, họ không còn bận rộn của những
ngày mùa, cũng chẳng phải chịu khí hậu bất lợi, và quan trọng là các
cuộc rước kiệu, dâng hoa rộn ràng mỗi buổi chiều thứ bảy của tháng năm.
Thường thì các giáo xứ, giáo họ, được chia làm các Khu xóm tương đương
với các hướng Đông, Tây, Nam, Bắc. Và mỗi Khu chịu trách nhiệm tổ chức
chính một ngày thứ bảy trong tháng Hoa. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Vào ngày này, các Khu đều cố gắng làm
kiệu hoa Mẹ cho thật đẹp. Kiệu hoa sẽ được các giáo dân cùng chung sức
làm, kết từ những đóa hoa tươi của các nhà giáo dân trong khu, và cả mua
ở ngoài chợ đều được trưng dụng cho việc trang hoàng kiệu hoa. Thánh
tượng Mẹ được đặt ngay giữa kiệu có nến sáng và ánh đèn nhấp nháy, bao
bọc chung quanh là các bông hoa với năm sắc tươi thắm. Mỗi khu đều có
đội dâng hoa riêng, đội dâng hoa thường là các nam thanh thiếu nữ còn
trẻ. Tôi vẫn còn nhớ những buổi chiều tháng năm, mấy đứa chúng tôi
thường chạy ra ngoài cánh đồng nơi có những bông hoa màu vàng đang khoe
sắc nơi các dải bờ bên những bông lúa thơm hương đang trổ đòng, để bứt
về cho chị gái làm đĩa hoa dâng Mẹ. Chiều thứ bảy, mọi người đều khăn áo
chỉnh tề trong các hội đoàn, tập trung tại sân của nhà ông trùm Khu xóm.
Kiệu Mẹ được đặt trang trọng vây quanh là mọi người đang chuẩn bị cho
buổi rước kiệu từ trung tâm Khu xóm ra nhà thờ. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Ngày đó điều kiện còn thiếu thốn chứ
không như bây giờ. Mặc dù đường điện đã có, nhưng việc kéo dây thắp các
bóng cao áp nơi các con đường hoặc chung quanh nhà thờ vẫn còn là điều
trong mơ, vì thế chúng tôi thường xử dụng bình ắc qui cho việc thắp sáng
kiệu, và đèn măng - xông cho việc sáng đường để đoàn kiệu đi rước. Đèn
măng - xông được thắp sáng bằng việc đốt cháy các túi sáng đặc biệt bằng
dầu, những người đàn ông sẽ tiến hành bơm dầu và khí ô xy để duy trì
việc cháy sáng của đèn. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Ngay từ 4h chiều, tiếng ca lảnh lót của
một tượng đài trong thánh nhạc Việt là ca sĩ Hoàng Oanh đã cất lên tại
khuôn viên thánh đường. Những bài hát về Mẹ được vang lên, dưới sức
truyền thanh của hệ thống loa lén Liên xô, tuy chất lượng âm thanh không
chuẩn như bây giờ, nhưng bù lại âm thanh lại vang rất xa. Khoảng 6h thì
đoàn kiệu khởi hành theo thứ tự hội đoàn, cuối cùng là Đoàn dâng hoa và
kiệu tiến về nhà thờ; xen lẫn những lời kinh cầu là tiếng hát của mọi
người hiệp cùng hội Dâng hoa để ca tụng mẹ, tiếng hát đơn sơ và có phần
lạc cung điệu của giáo dân miền quê, nhưng nó lại có sức đánh động lòng
con người hướng về trời cao, tiếng hát lời kinh đó đã thấm vào lòng tôi
cũng như của biết bao con người khác. Không hiểu sao tôi vẫn thèm cái
cảm giác được nghe lại những câu ca, lời hát tuy không đúng nhịp điệu,
trường độ, nhưng nó lại phát ra từ muôn tấc lòng đơn sơ chân thành, ca
tụng Mẹ bằng chính con tim và cuộc đời của họ hơn hẳn những lời ca của
các ca sĩ ngày nay hát thánh nhạc, tuy đúng bài bản nhưng lại thiếu phần
quan trọng nhất là tâm tình trong đó. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Hoà với lời ca tiếng hát là sự đan xen
của tiếng trống, tiếng trắc và của kèn tây trổi lên mỗi khi tới lượt.
Tất cả như thôi thúc lòng mỗi con người hướng về Mẹ hiền dấu yêu. Khi
đoàn kiệu tiến về thánh đường thì tiếng chuông trầm hùng cất lên đón
đoàn kiệu từ các Khu xóm về, các đoàn kiệu tập trung tại sân nhà thờ và
bắt đầu cho cuộc cung nghinh vòng quanh thánh đường lớn hơn, đặc biệt
hơn của tất cả giáo dân từ các khu xóm nơi xứ đạo. Nhà thờ chỗ tôi tuy
không rộng, nhưng khung cảnh bao quanh lại rất rộng, và một ao hồ rộng
lớn trước nhà thờ. Tiếng ông trùm cất lên trong lời cầu dâng lên Đức Mẹ
khai mạc cuộc cung nghinh, đoàn kiệu tiến đi theo thứ tự đã được sắp sẵn,
lời kinh, câu hát lúc này tập trung đông hơn, to hơn, và tâm tình cũng
dạt dào hơn. Các cây pháo hoa được bắn lên chung quanh ao hồ, các hội
đoàn nối đuôi nhau theo sau là các kiệu hoa Đức Mẹ, tiếng trống, tiếng
trắc, tiếng kèn tây, tiếng hát, lời kinh cầu…tạo nên một khung cảnh thật
ấn tượng, vừa tạo nên sự hoành tráng nơi trần thế, vừa hướng người ta về
trời cao. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Các nhà truyền giáo ngoài sự đạo đức,
sức mạnh dấn thân, họ còn là các nhà tâm lý giáo dục tuyệt vời. Với đặc
trưng của người Á Đông nói chung và người Việt nói riêng, thường chuộng
các lễ nghi hình thức bề ngoài, để từ đó sẽ đánh động và đi vào tâm
khảm, khác một chút so với tâm lý của Phương Tây. Văn hóa Á Đông mang
đặc trưng tế nhị, hào nhoáng, lễ nghĩa…Nắm được tâm lý này, nên các nghi
thức tôn giáo khi được truyền vào Việt Nam thường làm cho hoành tráng
hơn, lọng trọng hơn, và có tính nghi thức cao hơn, để từ đó sẽ đánh động
tâm thức con người ta hướng lòng về Chúa dễ hơn. Đoàn kiệu tiến vào bên
trong nhà thờ cũng là lúc bài hát Mẹ là Ngôi sao chỉ đường cất lên. Vì
không có linh mục, nên mọi người cùng quây quần lại đọc kinh, các đội
dâng hoa thay nhau lên dâng hoa kính mẹ, cuối cùng là lời kinh cám ơn.
Mọi người ra về trong tâm trạng vừa tươi vui, vừa lắng đọng vì đã làm
một việc tốt lành dâng kính Mẹ. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Vâng truyền thống tốt đẹp của quê tôi
trong tháng hoa đã theo tôi trong những giấc mơ và hồi ức mỗi khi tháng
năm về. Một việc làm thật ý nghĩa lại diễn ra trong một thời buổi mà
cuộc sống còn cơ cực, người giáo dân sẵn sàng trích phần ăn vốn chưa
phải là no đủ để mua hoa nến cho cuộc rước kiệu. Và sẵn sàng trích phần
tiền ít ỏi của mình góp vào đưa cho chính quyền để họ đồng ý cho các
cuộc rước kiệu. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Dẫu rằng miếng ăn còn bữa đói bữa no,
nhưng người giáo dân sẵn sàng dành riêng buổi chiều thứ bảy nghỉ làm để
chuẩn bị buổi cung nghinh Đức Mẹ. Lòng mỗi con người khi đó sao lại sẵn
sàng, lại sốt sắng, lại hồ hởi, lại phấn phởi để làm những việc dâng
kính Mẹ đến thế. Tuy đời sống vật chất khó khăn, nhưng tinh thần sống
đạo lại rất phong phú và đa dạng, con người chân chất đơn thành với các
việc dâng kính Đức Mẹ. Thế hệ chúng tôi, cũng như biết bao con người
khác đã lớn lên trong bầu khí đạo đức này, để rồi từ đây ươm mầm cho các
ơn gọi trong giáo hội hôm nay.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-weight: 700">3. Tháng Hoa của Hiện
Tại</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Tháng năm – tháng Hoa dâng kính Mẹ lại
về với mỗi người chúng ta. Đó là một qui luật định biến theo dòng thời
gian. Ngày nay xã hội phát triển, cuộc sống tinh thần lẫn vật chất được
chuyển biến theo một khía cạnh nào đó đầy đủ hơn. Các thánh đường nhỏ bé
ở quê tôi cũng như các vùng quê khác đã dần lùi vào dĩ vãng để nhường
chỗ cho các thánh đường nguy nga hoàng tráng hơn. Các linh mục cũng
nhiều hơn, đáp ứng nhu cầu của các giáo xứ đầy đủ hơn. Người dân cũng
không phải đóng tiền để đút lót chính quyền cho các buổi rước kiệu nữa.
Có thể nói, các điều kiện mà ngày xưa còn không dám mơ thì nay lại thành
hiện thực. Giáo đường khang trang, đèn đường đầy đủ, kinh tế con người
không phải chật vật với bữa đói bữa no, chính quyền rộng rãi, nhưng sao
tháng Hoa lại không còn dấu ấn của sự đơn thành chân chất nhiều như xưa
nữa. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Tôi dừng chân trước thánh đường vào một
thứ bảy đầu của tháng năm, đứng đó dõi ánh mắt xa xăm ra cánh đồng lúa
bát ngát cạnh giáo đường, những mong tìm lại được tâm tình sốt sắng năm
nào. Xa xa như có tiếng ồn ào của những giáo dân đang làm kiệu, xa xa
như thấp thoáng bóng dáng những đứa trẻ đang hái những bông hoa đồng nội
về cho chị nó để cắm đĩa hoa, tiếng những thanh niên đang bơm bình đèn
măng – xông, tiếng các bà đạo đức đang í ố cắt những bông hoa từ các khu
vườn của giáo dân, tiếng thánh nhạc thánh thót dưới tiếng hát của ca sĩ
Hoàng Oanh… tôi đang thầm mỉm cười thì một tiếng vỗ vai làm tôi giật
mình. Thì ra tôi đang mơ mộng và tiếng vỗ vai của người coi nhà thờ đã
thức tỉnh tôi về hiện tại. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Ngày nay, không còn những cuộc rước kiệu
hoa nữa. Người ta cũng không còn mặn mà với mỗi thứ bảy của tháng năm
nữa. Qui luật chuyển biến của thời gian khiến nhiều trong số những con
người một thời hết lòng với việc đạo đức này đã về với Chúa. Thế hệ trẻ
dưới sự ảnh hưởng của giao thoa nền văn hóa đã khiến họ lai căn. Một thứ
tiếp cận văn hóa nửa vời mà không hiểu rằng đời sống tinh thần, và địa
lý cùng với tâm tính mỗi vùng lại khác nhau. Mình chỉ có thể tiếp cận
cái mới cái hay của họ nhằm áp dụng một cách sáng tạo vào hoàn cảnh hiện
tại chứ không phải bê nguyên cái của họ vào của mình. Họ đơn giản hóa
tất cả các việc đạo đức dưới sự ngụy biện rằng đạo tại tâm, cần gì phải
rườm rà, hoa lá cành. Cứ làm đơn giản như Phương Tây ấy. Không còn các
đoàn hội dâng hoa, các Khu xóm hoạt động hời hợt về tôn giáo. Việc dâng
hoa cũng chỉ làm cho có, nếu ngày xưa có tới năm bảy hội dâng hoa kính
Mẹ thì nay chỉ còn một. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Ngày xưa các em hớn hở và sẽ khóc nức nở
nếu bị loại khỏi hội dâng hoa vì bất cứ lý do nào đó, thì nay năn nỉ các
em cũng không có ai. Các em sẵn sàng biến mình thành những kiểu mẫu thần
tượng Hàn, thuộc lòng các bài hát mới ra của các ca sĩ, nhưng lại mù tịt
về các bài hát chúc mừng Đức Mẹ. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Cuộc sống thay đổi và lòng mỗi người
cũng đổi thay, chiều thứ bảy với cơn gió mát vẫn giống như ngày xa xưa
ấy, nhưng nếu ngày xa xưa ấy sẽ khó kiếm được ai đó làm việc vào chiều
thứ bảy, thì nay lại thấy tấp nập, dẫu rằng đời sống của họ sung túc hơn
xưa nhiều. Các hội đoàn dần tan rã, không còn hội trống, không còn hội
trắc, không còn các hội đoàn với sắc áo màu sắc, và các hội đạo đức. Nếu
ngày xưa người ta hớn hở mỗi chiều thứ bảy về thì nay tôi lại thấy dấu
hiệu này dần phai nhạt. Tôi thầm tiếc xót cho một cuộc sống năm nào.
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Tiến vào thánh đường, quì gối ngắm thánh
tượng Mẹ, vẫn là thánh tượng Mẹ năm nào, nhưng không còn hoa tươi năm
sắc mà thay vào đó là những bông hoa to, đều nhau, và màu sắc sặc sỡ
nhưng thiếu hẳn đi sức sống, bởi đơn giản đó chỉ là những cánh hoa vải,
tuy đẹp, to có khi còn hơn hoa thật, nhưng chúng lại thiếu đi sức sống.
Phải chăng đó là một minh chứng cho sự dần chai cứng trong đời sống của
giáo dân. Tiếng chuông chiều vang vọng ngân lên, tôi cứ ngỡ như tiếng
chuông báo hiệu các đoàn kiệu tiến về giáo đường khi nào, lòng tôi lâng
lâng một cảm xúc khó tả; nhưng không, đó là tiếng chuông báo hiệu cho
việc tham dự thánh lễ chiều thứ bảy. Vâng ngày nay hơn ngày xưa là có
linh mục và có thánh lễ vào mỗi chiều thứ bảy, thánh lễ Misa tuy rất cao
quí, sẽ cao quí hơn nhiều nếu so sánh các việc đạo đức khác, nhưng trong
lòng tôi vẫn trống rỗng, sự trống rỗng đến từ thực tế rằng, liệu giáo
dân có lãnh nhận được ơn lành như khi xưa làm việc đạo đức đọc kinh rước
kiệu mỗi thứ bảy? hay họ chỉ tham dự kiểu rằng, đi lễ thay cho chủ nhật
để đỡ mang tội bỏ lễ buộc?! </span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Xin cho thực tại đừng là như thế, bởi
nếu không có tâm tình và sự đơn thành thì cho dầu thánh lễ Misa có cao
quí đến đâu mà sự tham dự hời hợt, lấy lệ thì sẽ không bao giờ có ơn ích
như việc họ tham dự việc đạo đức kia với tấm lòng đơn thành sốt sắng.
Tôi chào biệt giáo xứ với một nỗi lòng còn ngổn ngang suy tư. Mừng vì
giáo xứ đổi mới với ngôi giáo đường khang trang hơn, đời sống vật chất
giáo dân đổi mới hơn, nhưng mang nặng tâm tư về một tháng hoa của ngày
nào. Một tháng hoa đã gieo vào lòng chúng tôi những tâm tình đạo đức sốt
sắng, để từ đó trổ sinh nhiều ơn gọi cho Giáo hội. Liệu rồi đây tâm tình
yêu mến Đức Mẹ trong lớp người trẻ ngày nay có hơn thế hệ chúng tôi ngày
ấy. Điều này nằm trong trách nhiệm của tôi, của các bạn, của cha mẹ và
của chính những mục tử, những nhà giáo dục đức tin cho giáo dân.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-weight: 700">4. Tháng Hoa của Tâm
Hồn Mỗi Con Người</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Mỗi Con Người Làm sao để giữ được tháng
Hoa với những đóa hoa của tâm hồn dâng kính Mẹ? Câu hỏi mà chính tôi
cũng như các bạn đã nhiều lần tự vấn lương tâm. Đành rằng chính các việc
đạo đức bề ngoài sẽ dễ hướng lòng chúng ta về với Mẹ hơn, nhưng nếu tâm
không tịnh, lòng không hướng thì nào đâu có thể dâng Mẹ đóa hoa tâm hồn
trong tháng dành riêng kính dâng Mẹ. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">sao để khơi dậy lòng mến yêu tín thác
cậy trông để nhờ Mẹ đến với Chúa? Không gì khác bằng hành động, hành
động từ chính con tim, và từ chính mỗi người chúng ta. Thánh Anphongso
Ligori đã quả quyết rằng: “Nếu tôi thật lòng yêu mến Mẹ, thì tôi chắc
chắn được lên thiên đường”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Phải chăng cuộc sống hào nhoáng bên
ngoài xã hội đã hứa hẹn với biết bao điều thỏa mãn hạnh phúc ở trần gian
này mà quên đi rằng chính hạnh phúc thiên đàng mới là điều đáng xây
dựng. Tâm hồn chúng ta giờ đây đã bị xã hội hóa khiến đôi mắt đức tin
dần trở nên lu mờ trong ảo vọng trần thế. Sự nhiệt tâm, sự chân thành,
lòng yêu mến dần thay thế cho sự vô tâm, giả dối, ganh ghét nhau. Một
thế hệ của sự hời hợt, thiếu bóng dáng của tình thương yêu quan tâm dành
cho nhau, một thế hệ mà nơi các tâm hồn đã bị sự sợ hãi và lòng kêu ngạo
bao trùm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Có khi nào chúng ta chợt thức tỉnh rằng
Mẹ đang khóc thay cho tội lỗi chúng ta, hay ta mải mê sự đời với tham
vọng quyền lực, công danh, địa vị xã hội mà bỏ rơi Mẹ nơi giáo đường hiu
quạnh? Có khi nào chúng ta cảm nhận được sự chờ đợi mỏi mòn của người Mẹ
hiền mong chờ đứa con hoang đàng quay trở về để Mẹ được yêu thương chăm
sóc vỗ về , hướng dẫn nó nhận biết đường nay nẻo chính ? Phải chăng hình
ảnh người chủ chiên đã không còn là điểm tựa để chúng ta noi theo, hoặc
nhà thờ không còn là điểm đến lý tưởng cho mỗi người chúng ta, hay nó đã
lỗi thời so với các model của trào lưu sự phát triển chóng mặt như hiện
nay ? </span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Có lẽ, dịp tháng hoa dâng Mẹ sẽ là hồi
chuông cảnh tỉnh sâu xa nơi tâm hồn mỗi người chúng ta luôn ý thức sự
hiện diện của Mẹ kề bên để Mẹ cùng đồng hành che chở ta qua mọi biến cố
thăng trầm của cuộc sống, ý thức rằng Mẹ luôn cần nơi chúng ta những đóa
hoa với tâm tình đơn sơ, những đóa hoa của đức khiêm nhường, đức bác ái,
hoa hy sinh, hoa tận tụy phục vụ, hoa sẵn sàng dấn thân, hoa của lòng
yêu mến, tin yêu, vị tha, hoa phó thác, hoa khao khát sống thánh thiện
như Mẹ. Những đóa hoa đó mãi là những đóa hoa bất tử mang lại sự sống
đời đời, luôn tỏa hương thơm ngát nơi tòa Mẹ cao sang.</span></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td></tr></table><p align="center"> </p></body></html>