File "yeuchuavayeume.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/TRANG CUA ME MARIA/Thang-Kinh-Me/Thang Hoa 2009/yeuchuavayeume.htm
File size: 7.04 KiB (7212 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Tháng Hoa Kính Mẹ Maria</title>
<base target="main">
<meta name="keywords" content="Tháng Hoa Kính Mẹ Maria">
<meta name="Microsoft Theme" content="none">
</head>
<body background="5r1.jpg">
<table border="0" width="500" cellspacing="10" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFF2">
<!-- MSTableType="nolayout" -->
<tr>
<td width="460">
<p style="text-align: center">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: Times New Roman">YÊU CHÚA
VÀ YÊU MẸ</span> </td>
</tr>
<tr>
<td width="474">
<p style="text-align: right"> </td>
</tr>
<tr>
<td width="474">
<p style="text-align: right">
<b><font color="#0000FF" size="2">THÁNG HOA KÍNH ĐỨC
MẸ - 2009</font></b></td>
</tr>
<tr>
<td width="474">
<p align="justify">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: Times New Roman">Trong sách
“Vinh quang Đức Mẹ” của thánh Anphongsô có câu chuyện của nữ tu Đôminica
như sau: “Đôminica, một cô gái nhỏ xinh đẹp, đạo hạnh thuộc một gia đình
nghèo khó ở làng Phavađi gần thành Florencia, nước Ý. Nhờ được cha mẹ
dạy dỗ, Đôminica đã sớm biết yêu mến Đức Mẹ. Ngày thứ bảy cô thường nhịn
phần ăn cho người nghèo khó, và cô đi hái hoa đem về kết triều thiên đội
lên đầu tượng Đức Mẹ ẵm Chúa hài nhi ở nhà cô. Lên 10 tuổi, một hôm nhìn
qua cửa sổ, Đôminica thấy một bà rất tươi đẹp lộng lẫy bế một em nhỏ. Em
nhỏ này nhìn thấy cô liền giơ cả hai tay như xin bố thí. Cô chạy tìm
bánh đem ra cho, nhưng liền đó cửa không ai mở mà cô đã thấy hai mẹ con
bà ấy đã vào trong nhà. Chân tay và ngực em bé đầy vết thương. Cô hỏi bà
mẹ: “Ai làm tội em bé thấy này hở bà?”. Và bà mẹ trả lời: “Tình yêu đấy
Đôminica ạ!”. Cô hỏi em bé có đau không, thì em bé chỉ mỉm cười. Nhìn
lên tượng Đức Mẹ, bà mẹ hỏi: “Ai dạy bảo cô kết chùm hoa đội cho tượng
này đây?”. Đôminica trả lời: “Lòng yêu mến Chúa Giêsu và Đức Mẹ Maria
bảo con đấy!”. Bà mẹ hỏi tiếp: “Cô yêu mến Chúa và Đức Mẹ bao nhiêu?”.
Đôminica trả lời: “Hết sức em có thể”. Bà mẹ hỏi thêm: “Có thể được bằng
nào?”. Cô trả lời: “Bằng ân sủng Chúa và Mẹ ban cho con”,. Bà mẹ khích
lệ: “Thế thì cô cứ tiếp tục yêu mến Chúa và Đức Mẹ đi nhé! Chúa và Đức
Mẹ sẽ thưởng cô trên thiên đàng”.</span> </p>
<p align="justify">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: Times New Roman">Lúc đó thì
các vết thương của em bé toả ra một mùi thơm ngát. Đôminica hỏi bà mẹ
bôi dầu này cho em bé, có thể mua được ở đâu? Bà mẹ trả lời dầu này phải
mua bằng đức tin và các việc lành mới được. Cô Đôminica biếu em bé một
khúc bánh. Bà mẹ bảo cô: “Bánh nuôi con tôi là lòng yêu mến! Cô cứ hứa
với con tôi rằng: Cô yêu mến Chúa Giêsu là con tôi thích”. Nghe nói đến
tình yêu, em bé hớn hở vui tươi quay lại hỏi Đôminica: “Cô yêu mến Chúa
Giêsu bằng cách nào?”. Cô trả lời rằng: “Yêu mến Chúa ngày đêm mơ tưởng
đến Chúa luôn, và chỉ một niềm làm đẹp lòng Chúa”. Em bé đỡ lời: “Phải
lắm! Tốt lắm! Cô cứ yêu mến Chúa mãi đi. Tình yêu sẽ dạy cho cô biết
phải làm gì để làm vui lòng Chúa!”. Những vết thương trên mình em bé
càng toả ra mùi hương thơm linh dịu hơn nữa. Cô Đôminica hớn hở reo lên:
“Chúa ơi! hương thơm linh thiêng quá. Con thích quá khi ở bên em bé này!
Có phải thiên đàng đây không? Bỗng nhiên bà mẹ biến thành vị Nữ Vương
lộng lẫy sáng ngời. Em bé thì rực rỡ như mặt trời lấy hoa trên đầu tượng
mà rắc trên đầu Đôminica. Bấy giờ, Đôminica mới nhận ra đó là Chúa Giêsu
và Đức Mẹ. Cô liền sấp mình xuống thờ lạy. Chúa và Đức Mẹ liền biến đi.
Đôminica sau này trở thành nữ tu dòng Đaminh và chết trong hương thơm
thánh thiện năm 1553 tại Florencia trong tu viện Thánh Giá mà chính cô
đã thiết lập.</span> </p>
<p class="MsoNormal" align="justify"> <span style="font-size: 14.0pt; font-family: Times New Roman">Các
bạn thân mến! Đức Giêsu là Thiên Chúa toàn thiện toàn ái, vì yêu thương
ta, Chúa đã sinh xuống trần gian này; vì yêu thương ta, Chúa đã chịu khổ
hình và chịu chết một cách hết sức tủi nhục đau đớn; vì yêu thương ta,
Chúa đã hoá thành tấm bánh tráng nhỏ để nuôi dưỡng chúng ta và ở lại
cùng chúng ta trong các thánh đường. Còn gì phải làm mà Chúa đã không
làm để tỏ hết tâm tình Chúa yêu thương chúng ta. Vậy thì chúng ta đã làm
những gì để yêu thương Chúa, để làm đẹp lòng Chúa? Chúng ta đã làm gì để
đền đáp mối tình yêu thương cao cả của Chúa? Chúa Giêsu có phải là lẽ
sống, là nguồn hồng phúc của chúng ta, có phải là niềm tin mến cậy trông
phó thác trong cuộc sống chồng chất những nghịch cảnh đau thương của
chúng ta không? Chúng ta có được phần nào yêu mến Chúa như Đôminica
không? </span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify"> <span style="font-size: 14.0pt; font-family: Times New Roman">Và
Đức Mẹ là mẹ thật của chúng ta. Mẹ Maria đã sinh chúng ta dưới cây thánh
giá, đã sinh ra ơn cứu rỗi, ơn công chính và thánh thiện của chúng ta.
Người là mẹ thật của chúng ta hơn là mẹ phần xác chúng ta. Lòng Mẹ bao
la đã yêu thương chúng ta với mối tình mà Đức Giêsu thương mến chúng ta.
Vậy thì bổn phận là con, chúng ta cũng sống sao xứng là con của Mẹ ít là
như Đôminica. Chúng ta yêu mến tuỳ hoàn cảnh, tuỳ cách thế, đặc biệt
trong các ngày thứ bảy là ngày của Mẹ, và tháng Năm là tháng hoa của Mẹ.</span> </td>
</tr>
<tr>
<td width="474">
<p style="text-align: center"><span class="style3">
<a target="_top" href="../../../index-Aug-2022.htm">
<img border="0" src="../../../tinmungLOGO/trangnha.gif" width="85" height="30"></a></span></td>
</tr>
</table>
</body>
</html>