File "Duc-me-tham-vieng.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/TRANG CUA ME MARIA/Cac-Le-Ve-Me/Me-Tham-Vieng/TimHieu/Duc-me-tham-vieng.htm
File size: 9.56 KiB (9786 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40">
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Đức Mẹ Thăm Viếng </title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<meta name="keywords" content="Đức Mẹ Thăm Viếng ">
<!--[if !mso]>
<style>span.contents
{}
span.small
{}
</style>
<![endif]-->
<!--[if !mso]>
<style>h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
</style>
<![endif]-->
<meta name="description" content="Đức Mẹ Thăm Viếng ">
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none">
<table border="0" width="461" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
<tr>
<td colspan="2">
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<b><font face="Verdana" size="4" color="#006666">Lễ Ðức Mẹ Thăm Viếng</font></b><hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<b><font color="#0000FF"><span style="font-size: 12pt">Đức Mẹ Thăm Viếng <strong style="font-size: 12pt"> </strong></span></font></b></p>
<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<font face="Arial" size="2"><i>
<span style="font-weight: 400; color: black">
<span style="color: black; font-weight:400">
<strong style="font-weight: 400; color:black">
</strong></span>ĐGM. JB. Bùi Tuần</span></i></font></p>
</td>
</tr>
<tr>
<td align="justify" colspan="2">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<img border="0" src="image/dithamvieng.jpg" width="240" height="216" align="left" hspace="12"></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">1. Mấy ngày nay tôi
đau nhiều. Đêm rồi, những cơn đau làm tôi không sao ngủ được. Tôi nghĩ
tới lễ Đức Mẹ đi thăm Bà Elisabét (31.5.2014). Tôi lần chuỗi mân côi, và
nói với Đức Mẹ: “Mẹ ơi, con đau lắm, đứng lên không được. Xin Mẹ thương
con. Mẹ có thể đến thăm con, được không?”. Tôi nói như thế nhiều lần.
Rồi lại lần chuỗi.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">2. Một lát sau, tôi cảm
thấy có một sự gì lạ xảy ra trong tôi. Tôi dần dần như được trầm mình
vào một dòng nước thiêng liêng. Dòng nước thiêng liêng ấy rửa tôi khỏi
tình trạng lo âu. Tôi cảm thấy tâm hồn được bình an nhẹ nhàng. Tôi thấy
mình thực bé nhỏ, hèn mọn, yếu đuối. Đột nhiên, tôi nhớ lời Chúa Giêsu
phán xưa: “Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất, mà không thối đi, thì nó vẫn
trơ trọi một mình. Còn nếu nó chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác”
(Ga 12,24). Với lời đó, Chúa dạy tôi và các môn đệ Chúa hãy là hạt lúa
gieo vào lòng đất, để chịu chết đi, thì mới được cùng với Chúa cứu các
linh hồn.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">3. Khi đề cập đến việc
cứu các linh hồn, tự nhiên tôi được một ánh sáng thiêng liêng cho thấy:
Hiện nay rất nhiều người đang bị quỷ Satan khống chế, xiềng xích, lôi
kéo từ tội nọ sang tội kia. Để sau cùng phải sa xuống hoả ngục. Cứu được
chỉ một người ra khỏi quyền lực Satan đã là chuyện không dễ chút nào,
phương chi cứu nhiều người. Ngay để cứu chính mình cũng là việc không tự
mình làm được. Dứt khoát phải nhờ vào Chúa. Mà, để được Chúa cứu, thì
hãy khiêm nhường. Hết sức khiêm nhường.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">4. Tôi như thiếp đi.
Rồi tỉnh lại. Tôi nhận ra là Đức Mẹ đã đến thăm tôi. Tôi không nhìn thấy
Đức Mẹ. Nhưng chính ở sự Đức Mẹ đến một cách kín đáo tế nhị, mà tôi càng
mến phục sự khiêm nhường của Đức Mẹ.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Tôi cảm được sự khiêm
nhường của Mẹ là một vẻ đẹp và là một hương thơm, dấu chỉ tình yêu cứu
độ của Mẹ.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">5. Việc Đức Mẹ thăm tôi
đã qua rồi. Tôi hết lòng cảm tạ Mẹ. Có hai điều Mẹ để lại trong tôi một
cách đặc biệt.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Điều thứ nhất là cảnh
nhiều người thời nay bị Satan khống chế.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Chính tôi đã thấy và
đang thấy cảnh đó. Thực là ghê gớm. Phúc Âm kể lại một người bị quỷ ám
xin Chúa cứu. Chúa hỏi quỷ tên là gì? Nó thưa: Tên tôi là đạo binh.Chúa
bắt quỷ phải ra khỏi người đó. Chúng nhập vào đàn heo gần đấy. Đàn heo
rất đông từ sườn đồi lao mình xuống vực thẳm (x. Lc 8,26-33). Tôi dám
nói là hiện nay các đạo binh quỷ nhập vào một người, một gia đình hay
một cộng đoàn cũng đang xảy ra, tuy dưới hình thức nhẹ hơn. Chúng vẫn
còn đó. Những người bị ác thần nhập nhiều khi cảm thấy rất khổ, muốn
thoát, nhưng không tự mình thoát được. Đức Mẹ dạy tôi là các con của Mẹ
hãy sống như hạt lúa gieo vào lòng đất, làm của lễ hy sinh, để cùng với
Chúa Giêsu mà cứu họ.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">6. Điều thứ hai là sự
nhiều môn đệ Chúa thời nay đang dần dần coi thường đức khiêm nhường.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Đúng lý ra, người môn
đệ của Chúa phải luôn coi mình làkẻ được Chúa sai đi, vì thế phải quan
tâm làm tốt những gì Chúa muốn mình làm vì lợi ích các linh hồn. Sống
như thế đòi phải rất khiêm nhường. Nhưng thực tế đang xảy ra khác. Nhiều
người môn đệ Chúa lại tự đánh giá mình theo những gì mình biết làm, theo
khả năng của mình, như mọi người trong xã hội mình sống, chứ không như
Chúa muốn. Do đó, họ coi cạnh tranh uy tín, địa vị là bình thường, coi
đấu tranh giành thắng lợi cả trong lãnh vực tôn giáo cũng là chuyện hãnh
diện, coi tìm vinh quang cho cá nhân mình cũng là làm cho Chúa.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">7. Những điều trên đây
được Mẹ nhắc nhủ cho tôi. Tôi nhận biết là đạo đức đang xuống dốc ở
ngoài đời cũng như ở trong đạo. Tôi quyết sửa ngay nơi bản thân tôi.
Nhưng thú thưc tôi chưa làm đủ, làm đúng như Chúa muốn. Tôi sám hối và
cầu xin Mẹ thương thêm sức cho tôi. Đức Mẹ thôi thúc tôi hãy tận dụng
thời gian còn lại để cùng với Chúa cứu các linh hồn. Nếu chần chừ, tưởng
chừng mọi sự sẽ êm xuôi cả, chẳng có gì xấu sẽ xảy ra đâu, thì ai biết
được những bất ngờ có thể xảy ra!</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">8. Khi tôi đang ngồi
viết gần xong bài này, thì tôi nghe còi xe cứu hoả rú. Từ xa rồi gần lại.
Tôi mở cửa đi ra, thì thấy xe cứu hoả đang ở sân Toà Giám Mục. Tôi hoảng
sợ. Hỏi ra, thì biết dân xung quanh thấy khói đen bốc ra từ một căn
phòng khu nhà góc Toà Giám Mục. Họ gọi xe cứu hoả. Đúng là đang có cháy
do chập điện. May mà kịp cứu. Tôi nghĩ tới những bất ngờ.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">9. Thực sự tôi đang
thấy những bất ngờ đau đớn đang xảy ra đó đây trên thế giới, trong khu
vực, trên Quê Hương và ngay tại địa phương bé nhỏ này. Bất ngờ này kéo
theo bất ngờ khác. Tôi hỏi Đức Mẹ, thì Mẹ cho tôi nhớ lại tất cả những
gì Đức Mẹ đã cảnh báo ở Fatima. Sẽ có những cơn đau đớn bất ngờ khủng
khiếp xảy ra, nếu người ta không sám hối và khiêm nhường tỉnh thức.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Tôi cầu xin Mẹ thương
đến viếng thăm Đất Nước Việt Nam yêu dấu của tôi. Xin Mẹ ban cho tất cả
đồng bào tôi được yêu thương nhau, biết bảo vệ và phát triển những giá
trị đạo đức thiêng liêng cao quý.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Lạy Mẹ, xin đến cứu con
khỏi mọi tội lỗi.</td>
</tr>
<tr>
<td width="244">
<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a><p align="center">
<b><font size="2" col