File "YNghiaLe.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/TRANG CUA ME MARIA/Cac-Le-Ve-Me/Me-Dang-Con/YNghiaLe.htm
File size: 23.75 KiB (24320 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40">
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Ý nghĩa: - Dâng con đầu lòng</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<meta name="keywords" content="đức maria, duc maria, maria, mẹ maria, me maria, mẹ dâng con, me dang con, mẹ vô nhiễm, me vo nhiem ,Lễ Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa - Le Duc Maria, Me Thien Chua">
<!--[if !mso]>
<style>span.contents
{}
span.small
{}
</style>
<![endif]-->
<!--[if !mso]>
<style>h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
}
li.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-top:0cm;
margin-right:0cm;
margin-bottom:10.0pt;
margin-left:0cm;
line-height:115%;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
}
span.submitted
{}
h4
{margin-top:12.0pt;
margin-right:0cm;
margin-bottom:3.0pt;
margin-left:0cm;
line-height:115%;
page-break-after:avoid;
font-size:14.0pt;
font-family:"Calibri","sans-serif";
font-weight:bold}
</style>
<![endif]-->
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none">
<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
<tr>
<td>
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<b><font face="Verdana" size="4" color="#006666">Lễ Ðức Mẹ Dâng Con
Trong Đền Thờ</font></b><hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<font color="#0000FF"><b><span lang="VI">Ý nghĩa</span>: -
<span lang="VI">Dâng con đầu lòng</span></b></font></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span lang="VI" style="color: red">Ý nghĩa</span><span style="color: red">:
- </span><span lang="VI" style="color: red">Dâng con đầu lòng</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
- <span lang="VI">Theo sách Xuất Ai cập:<i> "Thiên Chúa Yave phán: Hãy
hiến dâng cho Ta mọi con đầu lòng con người hay con vật...Khi Chúa đưa
các ngươi vào đất hứa Canaan, các ngươi phải nhường lại cho Chúa các con
đầu lòng..con đầu lòng của người, các ngươi sẽ chuộc lại. Con cái ngươi
có hỏi ý nghĩa, thì các ngươi nói là: Chúa Yave đã dùng cánh tay mạnh mà
đem chúng ta ra khỏi Ai cập, Chúa đã giết các con đầu lòng của người Ai
cập, vì thế cha dâng con đầu lòng cho Chúa, và chuộc lại</i>."(Xh
13,1-16). Đối với luật pháp trần gian, Chúa Giêsu là con đầu lòng của 2
Đấng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI">- Chúa Giêsu tự hiến dâng mình cho Chúa Cha: "Hi sinh và
lễ vật Cha chẳng ưng nữa, Cha đã tạo cho con một thân xác, này Con đến
để làm theo Ý Cha" (Dt 10, 5-7)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<u><span lang="VI">- Lễ nến:</span></u><span lang="VI"> Lễ này còn gọi
là lễ Nến. Nến </span>toả<span lang="VI"> sáng tượng trưng cho CKT là
"Ánh sáng muôn dân "như trong bài </span>Phúc Âm<span lang="VI"> mà ông
già Simeon đã nói. Chủ tế làm phép nến rồi cộng đoàn rước nến, theo tục
lệ người Rôma từ năm 700, </span>Đức Thánh Cha<span lang="VI"> làm phép,
phát nến cho dân đi rước để ca tụng </span>Chúa Kitô<span lang="VI"> là
"ánh sáng" (và cải tạo cuộc rước đuốc của dân </span>ngoại<span lang="VI">,
họ rước nến để kính thần Faunus là thần của người và súc vật, và cuộc
rước đuốc kỷ niệm thần Ceres cầm đuốc băng qua đồi tìm con gái là
Properina bị diêm vương cướp đoạt (Lm. Phêrô, Những Ngày Của Mẹ, cuốn I
trang 102).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI">- Các bà mẹ nên dâng con cái lớn nhỏ cho Đức mẹ mỗi buổi
sáng khi vừa thức dậy, để Đức Mẹ hướng dẫn, giữ gìn:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span lang="VI">Truyện: </span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span lang="VI">Anrê Corsinô, ngay từ khi mới sinh đã được cha mẹ
giáo dục cách đặc biệt. Mẹ Anrê đã dâng con mình cho Đức Mẹ Maria cách
riêng và hướng dẫn con trên đường đạo đức. Nhưng vừa khôn lớn, Anrê đã
ảnh hưởng những trẻ em vô giáo dục mà trở nên chơi bời hư đốn. Cha mẹ
cậu hết sức đau buồn, ngày đêm tha thiết cầu nguyện cho con mình được
cải thiện đời sống.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span lang="VI">Một hôm bà vừa khóc vừa bảo con:</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span lang="VI">"Anrê con ơi, con chính là con chó sói mà mẹ đã mơ
thấy ngày xưa. Trước khi sinh con, mẹ nằm mơ thấy một con chó sói chạy
vào nhà thờ Đức Mẹ ở Carmes, khi trở ra, nó đã trở nên hiền lành như con
chiên. Cha mẹ đã hiến dâng con cho Đức Mẹ, nhưng cách sống của con rõ
ràng đúng như giấc mộng mẹ đã thấy, ít là phần đầu. Mẹ sẽ sung sướng
chừng nào, nếu trước khi nhắm mắt, mẹ được thấy phần thứ hai của giấc
mơ".</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span lang="VI">Những lời nói tha thiết đó làn Anrê cảm động. Biết
mình đã thành con riêng của Đức Mẹ, Anrê lo cải thiện đời sống, tránh xa
dịp tội, thời gian sau, cậu từ bỏ trần đời, dâng mình trong tu viện tại
Carmes, sau cùng cậu trở thành thánh Giám mục Anrê Corsino.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span lang="VI" style="color: red"> </span><span style="color: red">Niềm
đau 1 của </span><span lang="VI" style="color: red">7 niềm đau</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI">- Theo lệnh của Yavê Thiên Chúa, con trai đầu lòng phải
dâng cho Yavê để nhớ lại việc Yavê cho giết các con trai đầu lòng người
Aicập khi đưa dân Do thái ra khỏi đây sau nhiều năm nô lệ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI">- Hôm nay CGS cũng phải giữ nghi lễ cắt bì (lấy dao sắc
cắt miếng da bọc nơi kín của trẻ em trai một vòng, máu chảy đau đớn cho
con trẻ ).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI">- Đức Mẹ cũng đau đớn khi thấy Con bị đau. Kinh 7 sự
đau đớn Đức Mẹ : Khi ông thánh Simêon ẵm kính Đức </span>Chúa Giêsu<span lang="VI">,
thì nói cùng Đức Mẹ rằng: Con Đức Mẹ ngày sau nên như bia bắn, cùng như
dao sắc thâu qua lòng Đức Mẹ". Đức mẹ nghe lời làm vậy thì trọn đời
những nhớ liên, và lo buồn đau đớn như phải dao sắc thâu qua lòng vậy."
( Toàn niên kinh nguyện Bùi chu, trang 88).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span lang="VI">Truyện: Nhờ Mẹ Bảy sự</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span lang="VI">Một binh sĩ Pháp tên là Beausejour có thói quen mỗi
ngày đọc 7 kinh Lạy Cha, 7 kinh Kính Mừng kính 7 sự đau thương của Mẹ.
Anh giữ thói lành này từ nhỏ, chưa có ngày nào bỏ. Nếu hôm nào quên, thì
thức dậy bất chợt lúc nào, nhớ đến là đọc bù ngay. Beausejour gia nhập
quân đội và phải đi hành quân, anh liền làm dấu đọc kinh trước khi giao
chiến. Một số binh sĩ khác trông thấy chàng đọc kinh thì thì cười và chế
nhạo, cho là nhát đảm, đàn bà. Mặc ai nói ngả nói nghiêng, Beau cứ tiếp
tục đọc kinh sốt sắng. Vừa đọc kinh xong thì quân địch nhả đạn bất ngờ,
các binh sĩ đi tiên phong với chàng ngã quị hết, trừ một mình chàng.
Beausejour khiếp sợ trước xác các đồng bạn vì đã khinh chê việc làm tôn
kính Đức Mẹ, và chàng cũng tin tưởng vào Mẹ hơn nữa. Giao tranh nhiều
trận nguy biến, chàng vẫn được Mẹ gìn giữ an toàn. Khi hòa bình được tái
lập, Beausejour được giải ngũ, chàng vui sướng trở về quê hương tường
thuật mọi sự cho bà con và xin mọi người cùng chàng chung lời </span>ngợ<span lang="VI">i
khen và cảm tạ Mẹ. </span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span lang="VI">(Những Ơn lạ Mẹ ban số 125 trang 109)</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI">- Mỗi người nên tôn kính 7 sự đau thương của Đức Mẹ Đồng
công cứu chuộc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="VI">- Các bà Mẹ dâng con cái mình cho Đức Mẹ, dạy con yêu
mến Đức Mẹ, cầu nguyện cùng Đức Mẹ hàng ngày.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Hôm nay, mùng 2 tháng 2, chúng ta đang cùng với Giáo Hội long trọng cử
hành Lễ Đức Mẹ Dâng Con Vào Đền Thờ. Thánh Kinh nói rất rõ rằng Trẻ
Giêsu đã được chính bàn tay của Đức Mẹ và Thánh Cả Giuse đưa vào Đền Thờ
để dâng hiến cho Thiên Chúa, như đã được ghi chép trong luật Môisen. Qua
biến cố này, ta nhận thấy sự trung gian cần thiết của Mẹ Maria trong kế
đồ cuộc chuộc của Thiên Chúa, bởi khi Chúa Giêsu từ thế giới của TC mà
xuống với con người, Ngài phải cần đến sự trung gian cộng tác của Mẹ
Maria; và hôm nay, khi cần được dâng hiến trở lại cho TC, thì con người
Giêsu ấy cũng một lần nữa cần đến bàn tay của người Mẹ mình. Từ đó, ta
xác tín hơn về vai trò thiết yếu của Đức Mẹ không thể thiếu được trong
cuộc đời của Chúa Giêsu, cũng như cuộc đời của mỗi người chúng ta.</p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Thế nên, Giáo Hội muốn
dành Lễ này để cầu nguyện đặc biệt cho ơn gọi, nhất là ơn gọi tận hiến.
Nhưng không phải chỉ có ơn gọi tận hiến mới cần đến sự trợ giúp và bàn
tay của Mẹ Maria, mà hầu như ơn gọi nào cũng vậy. Tất cả chúng ta dù
muốn dù không thì cũng đã trở nên con cái của Đức Mẹ; mà đã là con, thì
chắc chắn ta phải cần đến sự hiện diện của một người Mẹ. Người Mẹ ấy
không ai khác chính là Mẹ Maria. Vì thế, cho phép chúng tôi hôm nay được
suy gẫm và chia sẻ đôi điều về vai trò và chỗ đứng rất quan trọng của Mẹ
Maria trong cả hai ơn gọi rất quý báu, đó là: ơn gọi tận hiến và đời
sống gia đình. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Với tất cả niềm xác tín,
tôi dám khẳng định rằng: ai không yêu mến Mẹ Maria, người ấy không thể
bền đỗ trong ơn gọi. Ngược lại, ai nhận Maria làm Mẹ mình, người ấy sẽ
vượt qua được tất cả gian nguy. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Ở đây, tôi không hề có ý
đề cao và nâng Mẹ Maria lên ngang hàng với Thiên Chúa, vì mọi sự vẫn đến
từ Thiên Chúa qua Đức Giêsu Kitô, nhưng chỉ muốn nhấn mạnh về “chiều
kích Maria” không thể thiếu được trong đời sống của một ơn gọi, nhất là
ơn gọi tận hiến. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Đức Giáo Hoàng Gioan
Phaolô II thường gọi Maria là “Mẹ của ơn gọi”, vì hơn ai hết, Mẹ là
người đã thực sự sống một cách trọn vẹn ơn gọi của mình. Mẹ thấu hiểu và
Mẹ cảm thông. Đức Cố Giáo Hoàng quả là “con yêu của Mẹ Maria”. Có lẽ
nhiều người chúng ta phải đồng ý một điểm là sở dĩ người đã thành công
trong mọi việc mình làm và sống như một chứng nhân hy vọng là vì người
đã đặt tất cả trong bàn tay yêu thương của Đức Trinh Nữ Maria . Khẩu
hiệu của ngài cũng đủ cho ta thấy lòng yêu mến thiết tha dành cho Mẹ:
“Totus Tuus” (Tất cả cho Mẹ). Trong các văn kiện viết gởi cho hàng giáo
sĩ, tu sĩ, không một lần nào mà người không mời gọi họ hãy đặt lòng tin
tưởng và phó thác ơn gọi trong bàn tay dịu hiền của người Mẹ Thiên Quốc.
</p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Hơn ai hết, Mẹ là người
biết cảm thông với những đớn đau nhức nhối trong đời ta, vì chính Mẹ
cũng đã từng trải qua giai đoạn ấy. Từ ngày Mẹ nhận ra ơn gọi của mình
với vai trò làm Mẹ Đấng Cứu Thế, có giây phút nào mà Mẹ không phải ưu
tư, lo lắng, buồn phiền, đau khổ? Ai nào hiểu được nỗi lòng đau đớn của
một người Mẹ luôn âm thầm “ghi nhớ và suy niệm mọi điều trong lòng”? Ơn
gọi của Mẹ là những chuỗi ngày vác thập giá cùng Con bước lên đồi
Can-vê. Rồi khi Con về trời, Mẹ lại tiếp tục lắng lo cho những bày con
thơ dại sợ sệt vì chưa có Thần Khí ban tặng. Lời trăn chối của Chúa
Giêsu trên thập giá chẳng khác gì những lời van xin cùng Mẹ rằng: “Mẹ
ơi, như Mẹ đã trung thành lo cho Con thế nào, thì xin Mẹ cũng hãy tiếp
tục lo lắng cho những người con mới của Mẹ đây”. Và trong tiếng thều
thào nói cùng Gioan, tôi nghe như thể Ngài nói: “Con ơi, đây là Mẹ của
con. Hãy đưa Mẹ về nhà và bám lấy Mẹ trên hành trình theo Cha, vì Mẹ đã
sống và biết thế nào là những khó khăn trên đường theo Cha”. Thánh Kinh
nói rất rõ rằng kể từ giây phút ấy, môn đệ đã đem Mẹ “về nhà mình”. Nhờ
có Mẹ hiện diện trong đời, các tông đồ đã cảm thấy một sự ủi an vỗ về và
hăng say trên bước đường chứng nhân. Mẹ đã trở nên Nữ Vương các Thánh
Tông Đồ và là Mẹ Ơn Gọi của mỗi chúng ta.</p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Những ai trung thành chạy
đến khẩn cầu cùng Mẹ, họ sẽ được bền tâm vững chí. Cho dù thử thách gian
nguy có xảy đến, họ vẫn cảm thấy bình an, vì Mẹ là nơi nương náu của họ.
Nếu người mẹ trần gian còn biết luôn lo lắng và ao ước mọi sự tốt lành
cho con mình, thì huống chi người Mẹ Thiên Quốc. Mẹ thấu hiểu mọi ước
muốn, cảm nghĩ, và tâm tư sâu thẳm nhất của ta. Trước khi ta ngỏ lời
xin, Mẹ đã biết rồi. Thiết tưởng, Mẹ chỉ trông mong nơi ta một điều duy
nhất, đó là tâm hồn cởi mở luôn biết chạy đến với Mẹ và “cho phép” Mẹ
hành động trong cuộc đời ta. Sự rộng mở và tình thân yêu ấy phải được cụ
thể hóa bằng những hành động ta dành cho Mẹ. Ở đây, tôi muốn nói đến
việc lần chuỗi Mân Côi, là kho tàng châu báu của mọi ân sủng Mẹ ban.
Chuỗi Mân Côi là biểu tượng cho mối tình liên hệ giữa ta và Mẹ. Bao lâu
ta còn trung thành nắm lấy xâu chuỗi, thì bấy lâu ta còn bám lấy tay Mẹ.
Và bao lâu ta còn bám lấy tay Mẹ, thì bấy lâu ta còn được Mẹ gìn giữ chở
che.</p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Những gì ta chia sẻ về ơn
gọi tận hiến cũng rất đúng khi áp dụng vào các ơn gọi khác, cách riêng
ơn gọi hôn nhân gia đình. Đời sống gia đình không thể thiếu bóng Mẹ hiền
được. Vợ chồng không thể trung thành với nhau, con cái không thể trở nên
những người con ngoan, nếu ta không mời Mẹ vào trong gia đình để nối kết
tình thân giữa vợ chồng, và giữa cha mẹ con cái với nhau. Vì thế, việc
đọc kinh chung và lần chuỗi Mân Côi trong gia đình là điều tối cần
thiết, không thể thiếu được. Nó đóng một vai trò hết sức quan trọng mà
ta không thể hững hờ và coi nhẹ được. Chỉ một vài lời kinh chung đơn sơ
giữa cha mẹ và con cái với nhau cũng đủ làm cho người Mẹ Thiên Quốc
chạnh lòng thương và ra tay cứu giúp. Thật đáng tiếc và buồn thay cho
nhiều đôi bạn trẻ ngày nay khi thấy họ không còn tin tưởng vào giá trị
tuyệt vời của Kinh Mân Côi. Hình ảnh rất đẹp khi ta thấy những đôi tân
hôn trong ngày lễ cưới cùng nhau tay trong tay tiến đến ngai toà Mẹ và
dâng cho Mẹ cuộc sống gia đình tương lai. Nhưng liệu trong thực tế và
với thời gian, chúng ta còn tha thiết để thực sự mời và “đem Mẹ về nhà
mình” không? Hay đó chỉ là một nghi thức chiếu lệ để giống như mọi người
khác? Điều ấy, chỉ có Chúa và riêng bạn biết.</p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Tuy nhiên, ta biết được
một thực tại trong cuộc sống là rất nhiều gia đình đã và đang đổ vỡ. Tại
sao? Có nhiều lý do. Nhưng nếu nhìn thẳng và đi sâu vào vấn đề, có lẽ
căn nguyên vẫn là thiếu sự hiện diện của Chúa và của Mẹ. Đôi bạn tân hôn
tại Cana đã được Mẹ can thiệp và ra tay cứu giúp vì họ đã mời Mẹ cùng
đến với gia đình. Nhờ có Mẹ mà họ cũng có được Chúa Giêsu. Phần lớn cha
mẹ và vợ chồng gặp khó khăn, vấn nạn, đổ vỡ, trong gia đình là vì đã coi
thường và bỏ đọc kinh kệ chung trong gia đình thời gian khá lâu. Lẽ dĩ
nhiên là gia đình và ơn gọi nào cũng có những khó khăn, thử thách riêng
của nó. Nhưng nếu có Mẹ trong đời, thì có lẽ vấn đề không đến nỗi trầm
trọng như xảy ra trong thực tế. Như vậy, câu hỏi ta tự đặt ra cho chính
mình là: nếu không mời Mẹ vào trong cuộc sống, thì ta đã mời ai vào? Hay
nói cách khác, ai đã chiếm chỗ trong gia đình và trong trái tim ta đến
nỗi ta không còn “chỗ” để cho Mẹ bước vào? </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Nếu phải kể tên hết các
“thần ngoại bang” đang “cư ngụ” trong cuộc sống và trong gia đình chúng
ta thì có lẽ chẳng bao giờ hết. Hơn nữa, chỉ chính chúng ta mới biết rõ
ai hoặc cái gì đang xâm chiếm tâm hồn và gia đình mình. Phải chăng là sự
nghi kỵ, gièm pha? Hay là sự dối trá, bất trung? Hoặc là những đam mê
xác thịt, hình ảnh đồi trụy mà ta không dứt bỏ được? Rất có thể. Nhiều
vợ chồng đã thành thật chia sẻ rằng họ đã mướn những phim ảnh xấu về nhà
coi để như một cách giúp giải quyết vấn đề. Nhưng thực chất thì họ càng
bị sa lầy và đổ vỡ hơn. Ngày nay, những phim và hình ảnh xấu đang là một
thách đố rất lớn cho nhiều gia đình. Sự tai hại của nó không ai có thể
lường được. Hạnh phúc của bao nhiêu gia đình đã bị phá hủy chỉ vì có sự
hiện diện của những “thần ngoại bang” này. Chắc chắn Chúa và Mẹ sẽ không
có chỗ đứng nếu ta không xua đuổi chúng ra khỏi cuộc đời và gia đình
mình. Thiên Chúa không thể trà trộn với những thứ ngoại bang ấy. Ánh
sáng và bóng tối không thể đồng hiện hữu. Nếu muốn có Chúa hiện diện và
cùng đồng hành, hãy tiểu trừ những cái thế gian không cần thiết, và hãy
tha thiết mời Mẹ vào trong nhà mình. Có Mẹ, mọi sự sẽ được giải quyết,
mọi vấn nạn sẽ được cứu nguy.</p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Thánh Anphong đã nói: “Con
Đức Bà là con nhà thiên quốc, con Đức Mẹ là con Nước Thiên Đàng”! Với
tất cả niềm xác tín, chúng ta hãy cùng nhau chạy đến với Đức Trinh Nữ
Maria, và nhờ chính bàn tay dịu hiền của Mẹ để dâng đời sống và sứ mạng
của chúng ta cho Thiên Chúa.</p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Lạy Mẹ, như xưa chính Mẹ
đã dâng Người Con yêu quí trong Đền Thờ cho Chúa Cha như thế nào, thì
ngày nay xin Mẹ cũng giúp cho đời con được trở nên của lễ đẹp lòng Chúa
Cha như vậy. Amen.</td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td>
</tr>
</table>
<p align="center"> </p>
</body>
</html>