File "DucMariaVoNhiem1.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/TRANG CUA ME MARIA/Cac-Le-Ve-Me/Le-Me-Vo-Nhiem/TimHieu/DucMariaVoNhiem1.htm
File size: 13.59 KiB (13913 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40">
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm - Le Duc Me Vo Nhiem</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
span.style18
{}
span.style21
{}
</style>
<meta name="description" content="Lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm - "Sự tán tụng Mẹ Maria là một nguồn mạch bất tận, càng trải rộng nó càng tràn đầy; càng tràn đầy nó càng khuyếch trương hơn mãi" - Cha Francon ">
<meta name="keywords" content="đức maria, duc maria, maria, mẹ maria, me maria, mẹ dâng con, me dang con, mẹ vô nhiễm, me vo nhiem">
<!--[if !mso]>
<style>span.contents
{}
span.small
{}
</style>
<![endif]-->
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none">
<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
<tr>
<td>
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<b><font face="Verdana" size="4" color="#006666">Lễ Ðức Mẹ Vô Nhiễm
08-12</font></b><hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<b><font color="#0000FF"><span style="font-size: 12pt">Đức Maria Vô
Nhiễm Nguyên Tội </span></font></b></p>
<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<em style="font-style: normal"><font size="2">Mong Manh </font></em>
<font size="2"><br>
Nguồn : </font><span class="small"><span lang="IT"><font size="2">
tamlinhvaodoi.net</font></span></span></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Trước tước hiệu cao quý
tuyệt vời: Đức Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội, chúng ta thường có những suy
tư khá khác nhau. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><strong><u>Cao Rao</u></strong>
: </p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Với Đức
Giêsu, hầu hết được khai mở một lối sống đạo, hoặc ngay từ nhỏ ê a những
bài giáo lý thuộc lòng, hoặc người lớn chập chững học hỏi để bước vào
đời sống đạo Kitô giáo, có lẽ đều được hướng dẫn theo chiều kích tôn thờ
kê bệ trên cao, dâng lên những "thành tích" con người phấn đấu thực hiện
được để làm đẹp lòng Ngài, cao rao bằng những lời kinh tiếng hát dài hơi
khản cổ hơn là... Và cứ như thế đã tạo nên cả một nếp sống đạo, một bầu
khí thánh thiêng là tôn thờ, cung kính, khép nép, dâng lên... Như một
ông vua ngày xưa, thần dân thấp bé chẳng bao giờ dám nghĩ tới được gặp
gỡ, được tiếp cận gần gũi thân tình, mơ cũng chẳng dám... Đời sống đạo
có mấy ai dám chìm vào trong thinh lặng để suy niệm về chiều kích thân
phận con người của Đức Kitô, một Thiên Chúa làm người. Ngài cũng bị bế
tắc, cũng giới hạn, cũng đau khổ, cũng đói khát, cũng mất mát thua
thiệt, cũng bị coi thường xua đuổi, bị bêu riếu, trần trụi... rất gần
với con người, ở ngay bên, ở trong lòng (Rm 10,8) Để rồi từ đó con người
khám phá ra được cái nền tảng mà Thiên Chúa-Người đó thanh thản sống
được và vượt qua được. Cái nền tảng đó là Thiên Chúa-Người thật tròn vo
nơi Đức Kitô. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Với Mẹ Maria cũng vậy. <em>
<b>Những lời kinh, những bài hát, những vần thơ cao rao Mẹ</b></em><strong>
</strong><em><b>làm cho Mẹ trở thành siêu nhân, rất xa vời cuộc sống con
người bình thường</b>.</em> Những lời cao rao không có gì là sai trái cả
nhưng có thể vì chỉ lo cao rao nên quên mất chiều kích làm người của Mẹ.
Mẹ cũng gặp nhiều khó khăn đau thương, lòng dạ của Mẹ có những lúc cũng
tan nát, Mẹ cũng bị giới hạn bế tắc trong thân phận làm người của Mẹ, Mẹ
cũng có những chương trình tính toán riêng của Mẹ... Để từ đó, chúng ta
nhận ra hành trình chúng ta bước đi không đơn độc một mình mà có Chúa và
Mẹ Maria cũng đã đi và đang cùng đi. Hành trình của Mẹ bước đi vững
vàng, bởi Chúa với Mẹ hay Mẹ với Chúa cũng "tròn vo". </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><strong><u>Bắt Chước:</u></strong>
</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Thiên
Chúa đã hạ sinh mỗi người giống như đã hạ sinh Con Một của Người và mỗi
người đều có cái độc đáo riêng, nét riêng mà không ai giống ai. Vậy thì
ai phải bắt chước ai cơ chứ ? Đời này họ thích bắt chước nhau, bắt chước
các cử chỉ điệu bộ ăn mặc tóc tai của những minh tinh màn bạc, những ca
sĩ tên tuổi... nhất là tạo được hình dáng thân mình nét mặt nên giông
giống những thần tượng thì thật là diễm phúc. Có người bạo mồm nói rằng
nếu chỉ bắt chước rập khuôn y trang thì có gì khác con khỉ đâu ? Nếu
chúng ta có đọc thấy trong những bản văn của thánh Phaolô, chúng ta cũng
sẽ gặp thấy nhiều câu ngài khuyến khích dân chúng "bắt chước" Đức Kitô
hay "bắt chước" ngài như 1 Cr 11,1 ; 4,14 ; Pl 3,17 ; 2 Tx 3,7.... Ở
đây, bắt chước Đức Kitô phải hiểu là <em><b>nên một với Ngài, nên đồng
hình đồng dạng với Ngài, tương quan với Ngài...</b></em> bắt chước thánh
Phaolô đó là sống với, sống cùng Đức Kitô y như thánh Phaolô đã sống như
vậy. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Do đó những ai đã <em><b>
gặp gỡ, đã sống nên một trong Đức Kitô, đã sống tròn vo với Ngài</b></em>...
thì Đức Kitô đều làm nổi bật lên cái độc đáo cho riêng người ấy. Trong
tự nhiên, thì mỗi người cũng có cái độc đáo riêng mình nhưng nếu không
khéo thì cái độc đáo đó luôn làm khổ người khác. Như có những ông anh
rất thân sống ngay bên cạnh, ông này có cái độc đáo của riêng ông là hay
cau có nhăn nhó, kêu ca, phàn nàn, mặc cảm... mở miệng ra là sặc mùi bất
mãn ; ông kia thì độc đoán, gặp khác ý là cả vú lấp miệng em, trợn mắt
gào thét ầm ĩ để khủng bố tinh thần đối phương ! Khi tôi biết được cái
độc đáo của người khác cộng với tình yêu của Đức Kitô trong tôi thì tôi
có thể tôn trọng và đón nhận được cái độc đáo ấy. Thí dụ như chị Têrêsa,
ngồi bên cạnh một chị trong nhà nguyện, chị ta luôn rung đùi, gõ ghế...
nếu người bình thường tự nhiên thì rất khó chịu nhưng chị Têrêsa, trong
tình yêu Chúa Kitô, chị đã biến đổi cái độc đáo của chị ngồi bên cạnh
thành những tiếng... nhạc du dương. Còn nếu như tôi không nhận ra đó là
cái độc đáo của họ thì tôi sẽ rất khó chấp nhặt họ, bắt họ phải sửa đổi
ngay, phải từ bỏ tức thì, không thì lúc nào cũng bực mình, gây xung đột,
đối kháng họ... Kinh nghiệm cho tôi thấy, trong tự nhiên tôi cũng có cái
độc đáo của riêng tôi. Không những độc đáo mà còn là siêu độc đáo nữa cớ
đấy ! Nhưng để thay đổi được cái độc đáo của riêng mình thì chẳng dễ
dàng chút nào, bởi chẳng bao giờ nhận ra, chẳng biết mình sai trái đâu
vì chỉ thấy mình đúng lý và hợp lý thôi. Nếu có ai góp ý cho thì phản
ứng trước tiên là đỏ bừng mặt, ngoác mồm ra bênh vực bào chữa mình trước
đã và sau là chống chế lại người góp ý cho mình. Nếu trong đời có những
giây phút khiêm nhường nhìn nhận ra con người độc đáo của mình rồi bình
thường là lấy sức mình ra mà quyết tâm từ bỏ... Thế nhưng kinh nghiệm
cho thấy cái quyết tâm đó cũng chẳng bền, bởi một thời gian thôi cũng sẽ
cảm thấy mình chẳng khá lên được, rồi đâm ra chán nản và buông xuôi thất
vọng với chính mình. Chạy trốn vào cái "ngổng ngang" cố chấp bởi cái tôi
độc đáo ấy lúc nào cũng to đùng! </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Do đó, cái độc đáo thô
kệch của tôi chỉ một mình Đức Kitô, Ngài biến đổi thành cái rất riêng
cho cuộc sống, trở thành cái độc đáo của tôi mà tôi không cần phải bắt
chước ai. Được như vậy bởi vì Ngài đã làm cho giữa tôi với Ngài, Ngài
với tôi trở nên tròn trĩnh. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><strong><u>Thiên Chúa ở
với Mẹ</u></strong> : </p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Đây là
nền tảng rất quan trọng bởi một khi con người khám phá ra, tức khắc con
người sẽ <em><b>cảm nhận niềm vui và hạnh phúc thật lớn lao</b></em><strong>.</strong>
Trong tuần qua những lời Ngôn sứ Isaia đã nói, đã phác họa một bức tranh
tuyệt đẹp. Nào là: </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Thứ Nhất <em><b>"Họ sẽ đúc
gươm đao thành cuốc thành cày, rèn giáo mác nên liềm nên hái. Dân này
nước nọ sẽ không còn vung kiếm đánh nhau, và thiên hạ thôi học nghề
chinh chiến"</b></em><strong> </strong></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Thứ nhì : <em><b>"Bấy giờ
sói sẽ ở với chiên con, beo nằm bên dê nhỏ. Bò tơ và sư tử non được nuôi
chung với nhau..."</b></em> </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Thứ ba : <em><b>"Ngày ấy,
trên núi này, Đức Chúa các đạo binh sẽ đãi muôn dân một bữa tiệc : tiệc
thịt béo, tiệc rượu ngon, thịt béo ngậy, rượu ngon tinh chế"</b></em><strong>
</strong></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Thứ tư : vân vân và vân
vân... </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Mặc dù vị ngôn sứ muốn nói
về ngày Dân Chúa trở về sau cuộc lưu đày khổ sở, nhưng chỉ đúng thật khi
<em><b>Đấng Cứu Tinh đến gặp gỡ con người và giải thoát con người bằng
Tình Yêu độc đáo</b></em>, thế mà tại sao thế giới con người vẫn chém
giết nhau, vẫn hủy hoại nhau bằng súng đạn, vẫn đầy dẫy những bất
công.... </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Hình ảnh ngôn sứ Isaia
phác họa lên có phải chỉ có được trong ngày Đức Kitô vinh quang xuất
hiện lần thứ hai mà con người bao đời rồi đã phải chờ đợi dài cả cổ ?
Không đâu, bởi khi con người sống mùa vọng trong đời, đó là lòng khao
khát mong mỏi lên đường kiếm tìm cho đến khi <em><b>Đức Giêsu được sinh
ra (nhận ra) trong đáy thẳm sâu cõi lòng</b></em> thì tất cả những gì
ngôn sứ Isaia đã nói đều được thực hiện nơi người ấy. Và ngày Vinh Quang
của Đức Kitô đến lần thứ hai đã bắt đầu từ hôm nay cho người ấy. Vâng,
lời chào của Thiên sứ : <em><b>"Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức
Chúa ở cùng bà"</b></em><strong> </strong>trong ngày lễ Mẹ Vô Nhiễm
Nguyên Tội, lại nhắc nhở cho tôi thâm tín rằng "Sự hòa bình viên mãn sẽ
triển nở trong Triều Đại Người". Một thế giới hòa bình, yêu thương, vui
tươi, hạnh phúc... luôn ở chung quanh Mẹ. Rõ ràng nhất, đó là cuộc viếng
thăm bà Elisabét. <strong> </strong> </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><strong> </strong><em>
<b>Thiên Chúa luôn thực hiện những điều tốt đẹp cho con người và cho
từng người</b></em>, <em><b>để họ trở nên một tạo vật mới, thật độc đáo</b></em>.
Có đúng vậy không, thưa Mẹ Maria yêu mến của chúng con ? </td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td>
</tr>
</table>
<p align="center"> </p>
</body>
</html>