File "Thong diep.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/THIENCHUA/Thong diep.htm
File size: 192.55 KiB (197170 bytes)
MIME-type:
Charset: 8 bit
<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office"><head><title>Giao hoi</title><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=iso-8859-1"><style type="text/css">
<!--
body {
margin-left: 0px;
margin-top: 0px;
margin-right: 0px;
margin-bottom: 0px;
}
.newStyle1 {
font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;
font-size: 11px;
font-weight: bold;
font-style: normal;
font-variant: normal;
}
.style1 {
border-width: 2px;
}
.style2 {
list-style-image: url('../IndexButton/arrow%20small.jpg');
}
.style3 {
text-align: center;
}
.style4 {
background-color: #EAEAEA;
font-size: x-small;
}
.style5 {
border-width: 0px;
}
span.contents
{}
-->
</style>
<base target="_self"></head><body style="background-repeat:repeat-y "><table width="974" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" style="height: 160%" height="5443"><tr><td rowspan="2" background="../Second/rep_left.gif" bgcolor="#ECECEC" style="background-repeat:repeat-y; background-position:right " width="4"> </td><td></td><td height="15"></td><td rowspan="2" bgcolor="#D2D2FF" style="background-position:left; background-repeat:repeat-y " width="233"> </td></tr><tr><td><table border="0" cellpadding="7" style="width: 732px; height: 1322px" cellspacing="11" width="732" height="1336"><tr><td style="height: 43px; text-align:center" valign="top" bgcolor="#008080"><font size="5" color="#FFFFFF"><b>THФNG ĐIỆP SPE SALVA CỦA ĐỨC THБNH CHA</b></font></td></tr><tr><td valign="top" class="style1" style="height: 5104px; "><table dir="ltr" cellSpacing="0" cellPadding="0" width="708" border="0" height="159"><tr><td vAlign="top" height="159" width="708"><div align="center"><center><table style="BORDER-COLLAPSE: collapse" cellSpacing="1" cellPadding="3" width="700" border="0"><tr><td vAlign="top" align="left" width="703" bgColor="#ffffff"><table dir="ltr" cellSpacing="0" cellPadding="0" width="100%" border="0"><tr><td vAlign="top"><div align="center"><center><table style="BORDER-COLLAPSE: collapse" cellSpacing="1" cellPadding="3" width="700" border="0"><tr><td vAlign="top" align="left" width="700" bgColor="#ffffff"><p align="center"><font color="#FF0000">Chъng ta được cứu rỗi trong hy vọng (Việt Ngữ) <br></font><font color="#000000"><span class="contents"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Times New Roman">(VietCatholicNews 07/12/2007) </span></span></font></td></tr><tr><td vAlign="top" align="left" width="700" bgColor="#ffffff"> </td></tr><tr><td vAlign="top" align="left" width="700" bgColor="#ffffff"><span class="contents"><font color="#FF0000" size="2">THФNG ĐIỆP</font></span><font size="2" color="#FF0000"><br><br><span class="contents">SPE SALVI</span><br><br><span class="contents">CỦA ĐỨC THБNH CHA </span><br><br><span class="contents">BКNКĐНCTФ XVI</span><br><br><span class="contents">GỞI CБC ĐỨC GIБM MỤC</span><br><br><span class="contents">CБC LINH MỤC VА PHУ TẾ</span><br><br><span class="contents">CБC NAM NỮ TU SĨ</span><br><br><span class="contents">VА TẤT CẢ ANH CHỊ EM TНN HỮU</span><br><br></font><span class="contents"><font size="2" color="#FF0000">VỀ NIỀM HY VỌNG KITФ GIБO</font></span><font color="#000000"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Times New Roman"><br><br><span class="contents">Dẫn Nhập</span><br><br><span class="contents">1. “SPE SALVI facti sumus ” —Chъng ta được cứu rỗi trong hy vọng, Thбnh Phaolф đг nуi như thế với dвn chъng thаnh Rфma, cũng như với chъng ta (Rom 8:24). Theo niềm tin Kitф, “ơn cứu chuộc” – hay ơn cứu độ - khфng chỉ đơn giản lа một điều được trao ban. Ơn cứu chuộc được ban cho chъng ta theo nghĩa lа chъng ta đг được trao cho hy vọng – một niềm hy vọng đбng tin cậy, qua đу, chъng ta cу thể đối diện với thực tại của chъng ta: thực tại mа cho dщ lа cam go đi nữa cũng cу thể sống được vа chấp nhận được nếu nу dẫn đến một mục đнch, nếu chъng ta cу thể được bảo đảm về mục đнch nаy, vа nếu mục đнch nаy cao cả đến mức biện minh được cho nỗ lực cam go của cuộc hаnh trмnh. Giờ đвy, một cвu hỏi được đặt ra lа: niềm hy vọng nаo cу thể biện minh được cho khẳng định lа, trкn cơ sở của niềm hy vọng đу vа chỉ vм niềm hy vọng đу tồn tại, mа chъng ta được cứu chuộc? Vа ở đвy mức độ chắc chắn lа bao nhiкu?</span><br><br><span class="contents">Đức Tin lа Hy Vọng</span><br><br><span class="contents">2. Trước khi hướng đến những cвu hỏi thời sự nаy, chъng ta cần lắng nghe gần hơn một chъt với chứng tб của Thбnh Kinh về hy vọng. “Hy vọng”, thực ra, lа một từ chủ yếu trong Thбnh Kinh – đến mức trong nhiều đoạn những từ “đức tin” vа “hy vọng” dường như cу thể hoбn chuyển cho nhau. Vм thế Thư Do Thбi liкn kết chặt chẽ “sự viкn mгn của đức tin” (10:22) với “sự tuyкn xưng cбch quả quyết niềm hy vọng của chъng ta” (10:23). Cũng thế, trong thư Thứ Nhất, khi Thбnh Phкrф khнch lệ cбc Kitф hữu hгy luфn luфn sẵn sаng đưa ra cвu trả lời liкn quan đến logos – э nghĩa vа lэ do –cho niềm hy vọng của họ (x. 3:15), thм từ “hy vọng” lа tương đương với từ “đức tin”. Chъng ta thấy sự hiểu biết về chнnh mмnh của cбc tнn hữu Kitф sơ khai đг được hмnh thаnh mạnh mẽ đến mức nаo khi họ nhận được hồng вn của một niềm hy vọng đбng tin cậy, hay khi chъng ta so sбnh cuộc sống Kitф với cuộc sống trước khi cу đức tin, hay với tмnh trạng của cбc tнn hữu thuộc cбc tфn giбo khбc. Thбnh Phaolф nhắc nhở dвn thаnh Кphкsф rằng trưуc khi gặp gỡ Chъa Kitф, họ sống “khфng hy vọng vа khфng cу Thiкn Chъa trкn đời” (Eph 2:12). Dĩ nhiкn, thбnh nhвn biết rх họ đг từng cу những thần minh, ngаi biết lа họ đг từng cу tнn ngưỡng, nhưng những thần minh của họ đг cho thấy lа đбng ngờ vực, vа chẳng cу tia hy vọng nаo loй lкn từ những huyền thoại đối khбng nhau. </span><br><br><span class="contents">Dщ cу bao nhiкu thần minh đi nữa, họ sống “khфng cу Thiкn Chъa” vа hệ quả lа họ thấy mмnh sống trong một thế giới tối tăm, đối diện với tương lai mịt mщ. Một điếu văn trong thời kỳ nаy cу đoạn viết: In nihil ab nihilo quam cito recidimus (Chъng ta nhanh chуng rơi từ hư vф nаy đến hư vф khбc) <sub>1</sub>. Trong cвu nаy, chъng ta thấy những khнa cạnh bất định mа Thбnh Phaolф đг chỉ ra. Cũng thế, ngаi nуi với dвn thаnh Thкsalфnia: anh em “đừng buồn sầu như những kẻ khфng cу niềm hy vọng” (1 Th 4:13). Ở đвy, chъng ta thấy một dấu chỉ nổi bật của những tнn hữu Kitф: họ cу tương lai, khфng phải lа họ biết tường tận chi tiết về những gм đang chờ đợi họ, nhưng họ biết cбch tổng quбt lа cuộc sống của họ khфng kết thъc trong hư khфng. Khi tương lai được bảo đảm như một thực tại tнch cực thм lъc đу hiện tại trở nкn cу thể sống được. Vм thế, giờ đвy chъng ta cу thể nуi rằng: Kitф Giбo khфng chỉ lа một “tin mừng” – theo nghĩa lа một thфng điệp về một điều chưa từng được biết. Trong ngфn ngữ thời nay, chъng ta cу thể nуi: thфng điệp Kitф Giбo khфng chỉ lа cу tнnh “thфng tin” (“informative”) nhưng cтn cу tнnh “tбc động” (“performative”). Nghĩa lа: Tin Mừng khфng chỉ lа một thфng truyền về những sự việc cу thể thфng biết – nhưng lа một điều khiến cбc sự kiện xảy ra vа thay đổi cuộc sống. Cбnh cửa mịt mщ tăm tối của thời gian, của tương lai, đг được mở toang. Ai cу niềm hy vọng thм sống khбc biệt hẳn; vм người cу niềm hy vọng đг được ban cho cho hồng вn một cuộc sống mới.</span><br><br><span class="contents">3, Nhưng, ở đвy lại nảy sinh một cвu hỏi khбc: niềm hy vọng nаy chứa đựng điều gм khi được coi lа niềm hy vọng “giải thoбt”? Cốt lхi của cвu trả lời được chỉ ra trong một cвu từ Thư gởi cбc tнn hữu thаnh Кphкsф được trнch dẫn bкn trкn: cбc tнn hữu thаnh Кphкsф trước khi gặp gỡ Chъa Kitф đг sống khфng cу niềm hy vọng vм họ sống “khфng cу Chъa trong đời”. Nhận biết Thiкn Chъa - Thiкn Chъa thật – nghĩa lа nhận lấy hy vọng. Chъng ta, những người đг từng luфn sống với khбi niệm Kitф Giбo về Thiкn Chъa, vа đг trở nкn quen thuộc với khбi niệm nаy, dường như đг ngừng chъ э rằng chъng ta mang trong mмnh một niềm hy vọng nảy sinh từ cuộc gặp gỡ với vị Thiкn Chъa nаy. Gương của một vị thбnh trong thời đại chъng ta, ở một mức độ nаo đу, cу thể giъp hiểu được э nghĩa của cuộc gặp gỡ thực sự lần đầu tiкn với vị Thiкn Chъa đу. Tфi nghĩ đến thбnh nữ Josephine Bakhita người Phi Chвu, đг được Đức Giбo Hoаng Gioan Phaolф II tфn phong hiển thбnh. Ngаi sinh tại Darfur bкn Sudan khoảng 1869 – chнnh ngаi khфng biết ngаy sinh chнnh xбc của mмnh lа ngаy nаo. Khi lкn 9, ngаi bị bắt cуc bởi những kẻ buфn bбn nф lệ, bị đбnh đập đổ mбu, vа bị bбn đi bбn lại đến 5 lần trong cбc chợ buфn nф lệ tại Sudan. Cuối cщng, ngаi sống như nф lệ trong nhа thвn mẫu vа phu nhвn của một vị tướng, vа ở đу, hаng ngаy ngаi bị đбnh đập toй mбu; vа hệ quả lа ngаi phải mang trong người 144 vết thẹo đến hết cuộc đời. Cuối cщng, năm 1882, một thương gia người Э đг mua ngаi cho viкn lгnh sự Э Callisto Legnani, người đг trở về Italia khi quвn Mahdists nổi dậy. Ở đу, sau “những фng chủ” đбng sợ, những người đг lаm chủ ngаi cho đến lъc đу, Bakhita đг biết đến một “tфn chủ” hoаn toаn khбc hẳn, một tфn chủ mа ngаi đг dщng từ “Paron” trong phương ngữ Vкnкtia, thứ tiếng ngаi đang học, để nуi về Thiкn Chъa hằng sống, về Chъa Giкsu Kitф. Cho đến khi đу, ngаi chỉ biết đến những фng chủ khinh miệt vа đối xử tаn tệ với ngаi, hay cщng lắm lа coi ngаi như một con nф lệ hữu dụng. Tuy nhiкn, giờ đвy, ngаi nghe nуi đến một “Paron” vượt lкn mọi фng chủ, Chъa của cбc chъa, vа vị Thiкn Chъa đу thiện hảo, một sự thiện hảo tự trong bản tнnh. Ngаi nhận ra rằng Thiкn Chъa thậm chн cтn biết đến ngаi, vа Người đг tạo ra ngаi, vа yкu thương ngаi thật sự. Bakhita cũng đг được yкu thương, khфng phải bởi ai khбc hơn lа vị “Paron” tối cao nаy, Đấng mа trước mặt Người mọi thứ фng chủ khбc, chнnh họ, khфng hơn gм những tфi tớ thấp hиn. Bakhita thấy mмnh được biết đến, được yкu thương, vа được chờ đуn. Hơn thế nữa, chнnh vị tфn chủ nаy cũng đг từng chấp nhận số phận bị đбnh đтn vа giờ đвy Ngаi đang chờ Bakhita ở “bкn hữu Chъa Cha”. Giờ đвy Bakhita cу “hy vọng” – khфng phải cбi hy vọng khiкm nhường lа tмm được một фng chủ нt tаn nhẫn nhất nhưng lа một niềm hy vọng lớn lao: “Tфi nhất định được yкu thương vа dщ điều gм xảy đến cho tфi – tфi vẫn đang được chờ đуn bởi Tмnh Yкu nаy. Vа vм thế đời tфi thật lа đẹp”. Nhờ nhận biết niềm hy vọng nаy, ngаi được “giải thoбt”, khфng cтn lа một nф lệ nữa nhưng lа một con cбi tự do của Thiкn Chъa. Bakhita hiểu được điều mа Thбnh Phaolф đг nhắc nhở dвn thаnh Кphкsф lа trước đвy họ sống vф vọng vа khфng cу Thiкn Chъa trong đời – khфng cу hy vọng vм khфng cу Thiкn Chъa. Thаnh thử, khi sắp được đưa trở lại Sudan, Bakhita đг từ khước; ngаi khфng muốn bị tбch biệt lần nữa khỏi “Paron” của mмnh. Ngаy 9 thбng Giкng năm 1890, ngаi được rửa tội, được chịu phйp thкm sức vа được rước Mмnh Thбnh Chъa lần đầu từ tay vị Thượng Phụ thаnh Venice. Ngаy 8 thбng Mười Hai năm 1896, tại Verona, ngаi được tuyкn khấn trong Cộng Đoаn cбc Nữ Tu dтng Canossia vа từ đу bкn cạnh cфng việc trong phтng thбnh vа trong nhа trực cửa tại tu viện, ngаi đг thực hiện nhiều chuyến du hаnh vтng quanh Italia nhằm đề cao việc truyền giбo: Ngаi thấy rằng ơn giải thoбt mа ngаi đг nhận được qua sự gặp gỡ với Chъa Kitф cần phải được mở rộng, cần phải được trao cho những người khбc, đфng hết sức cу thể. Niềm hy vọng đг hạ sinh trong ngаi, đг “giải thoбt” ngаi, khфng thể chỉ giữ cho riкng mмnh; niềm hy vọng đу phải được lan tỏa đến nhiều người, đến mọi người.</span><br><br><span class="contents">Khбi niệm về niềm hy vọng trкn cơ sở đức tin trong Tвn Ước vа trong Giбo Hội sơ khai</span><br><br><span class="contents">4. Chъng ta đг nкu lкn cвu hỏi lа liệu cuộc gặp gỡ với Thiкn Chъa - Đấng mа nơi Chъa Kitф đг tỏ lộ cho chъng ta thấy thiкn nhan của Ngаi, vа mở lтng Ngаi ra cho chъng ta - cу thể khфng chỉ cу tнnh “thфng tin” mа cтn cу tнnh “tбc động” – nghĩa lа cuộc gặp gỡ đу cу thể thay đổi cuộc đời ta để ta nhận ra lа mмnh đг được giải thoбt qua niềm hy vọng thể hiện nơi cuộc gặp gỡ nаy hay khфng? Trước khi cố gắng trả lời cвu hỏi nаy, chъng ta hгy trở lại lần nữa với Giбo Hội sơ khai. Khфng khу để nhận ra rằng kinh nghiệm của thiếu nữ nф lệ Phi Chвu Bakhita cũng lа kinh nghiệm trong thời kỳ hмnh thаnh Kitф Giбo của nhiều người, những người đг bị đбnh đập vа bị kết бn lаm nф lệ. Kitф Giбo khфng mang lại một sứ điệp cбch mạng xг hội kiểu như cuộc cбch mạng bất hạnh của Spartacus, người mа cuộc tranh đấu đг dẫn đến đổ mбu nhiều hơn nữa. Chъa Giкsu khфng phải lа Spartacus, Ngаi khфng dấn thвn trong một cuộc chiến giải phуng chнnh trị như Barabbas hay Bar- Kochba. Chъa Giкsu, chнnh Ngаi, đг chịu chết trкn Thбnh Giб, mang lại cho chъng ta những gм hoаn toаn khбc: một cuộc gặp gỡ với Chъa của cбc chъa, một cuộc gặp gỡ với Thiкn Chъa hằng sống, vа qua đу gặp gỡ một niềm hy vọng cтn mạnh hơn những cơ cực của kiếp nф lệ, một niềm hy vọng, do đу, thay đổi cuộc sống vа thế giới tự bản chất bкn trong. Cбi mới ở đвy cу thể được nhмn thấy với một sự minh bạch nhất trong Thư gởi Philкmфn của Thбnh Phaolф. Đвy lа một lб thư rất riкng tư, mа Thбnh Phaolф đг viết từ trong tщ vа được trao cho người nф lệ chạy trốn Фnкsimф để trao cho chủ lа Philкmфn. Thật thế, Thбnh Phaolф đг gởi người nф lệ nаy lại cho фng chủ mа anh ta đг bỏ trốn “Tфi van xin anh cho đứa con của tфi, đứa con tфi đг sinh ra trong cảnh xiềng xнch.. tфi xin gửi nу về cho anh; xin anh hгy đуn nhận nу như người ruột thịt của tфi… Nу đг xa anh một thời gian, cу lẽ chнnh lа để anh được lại nу vĩnh viễn, khфng phải được lại một người nф lệ, nhưng thay vм một người nф lệ, thм được một người anh em rất thвn mến..” (Plm 1:10-16). Xйt về vị thế dвn sự mа nуi, con người cу thể lа tфn chủ hay nф lệ. Nhưng họ đг trở nкn anh chị em với nhau vм họ đều lа thаnh viкn của một Giбo Hội duy nhất – đу chнnh lа cбch thế những Kitф hữu đối xử với nhau. Qua phйp Rửa Tội họ được tбi sinh, họ được uống cщng một Thần Khн vа cщng nhau lгnh nhận Mмnh Thбnh Chъa. Cho dщ cấu trъc bкn ngoаi vẫn giữ nguyкn, điều nаy đг thay đổi xг hội trần thế từ bкn trong. Khi Thư gởi cбc tнn hữu Do Thбi nуi rằng những Kitф hữu trкn trần gian nаy khфng cу một quк hương vĩnh cửu, nhưng tмm kiếm một quк hương trong tương lai (x Dt 11:13-16; Phil 3:20), thм điều nаy khфng cу nghĩa lа họ chỉ sống cho tương lai: người Kitф hữu xem xг hội hiện tại như một nơi tha hương; họ thuộc về một xг hội mới lа mục đнch của cuộc lữ hаnh trần thế, vа lа điều luфn được trфng mong trong suốt cuộc lữ hаnh nаy. </span><br><br><span class="contents">5. Chъng ta cần thкm vаo một nhận định nữa. Thư Thứ Nhất gởi cбc tнn hữu thаnh Cфrintф (1:18-31) nуi với chъng ta rằng đa số cбc tнn hữu Kitф tiкn khởi thuộc về tầng lớp xг hội thấp, vа chнnh vм thế họ sẵn sаng đуn nhận niềm hy vọng mới, như chъng ta thấy trong trường hợp của thбnh nữ Bakhita. Nhưng ngay từ buổi đầu cũng đг cу nhiều cuộc cải đạo trong hаng quэ tộc vа giới trн thức, vм chнnh họ cũng đang sống “vф vọng vа khфng cу Chъa trong đời”. Huyền thoại đг mất đi tнnh khả tнn của nу; tфn giбo của Đế Chế La Mг đг suy thoбi thаnh một thứ nghi lễ đơn thuần được cử hаnh thận trọng nhưng khфng gм khбc hơn lа một “tфn giбo chнnh trị”. Triết học duy lэ đг giới hạn những thần minh bкn trong phạm trщ của những gм khфng thực. Tuy người ta cу thể cảm nhận được Thần Thбnh trong những cбch thế khбc nhau nơi những lực của vũ trụ, nhưng một Thiкn Chъa mа người ta cу thể cầu nguyện với Ngаi thм khфng hiện hữu. Thбnh Phaolф đг minh họa khб chнnh xбc vấn nạn then chốt của tфn giбo trong thời kỳ nаy khi ngаi tương phản cuộc sống “theo Chъa Kitф” với cuộc sống dưới sự khống chế của “cбc lực vũ trụ” (Cl 2:8). Về phương diện nаy, một đoạn văn của Thбnh Grкgфriф thаnh Nazianzen cу thể giъp soi sбng. Ngаi nуi rằng chнnh khi Ba Nhа Đạo Sĩ, được hướng dẫn bởi vм sao, thờ lạy Chъa Kitф vị Tвn Vương, thм khoa chiкm tinh đг đến hồi kết thъc, vм cбc vм sao giờ đвy di chuyển trong một quỹ đạo được xбc định bởi Chъa Kitф. <sub>2</sub> Cảnh tượng nаy thực ra lật ngược thế giới quan của thời đу, một thế giới quan trong một cбch thế khбc đг trở nкn thịnh hаnh một lần nữa trong thời đại hфm nay. Khфng phải những lực lượng trong vũ trụ, những luật vật chất, chi phối tối hậu thế giới vа nhвn loại, nhưng chнnh Thiкn Chъa cai quản cбc vм sao, nghĩa lа vũ trụ; khфng phải những định luật về vật chất vа tiến hуa cу tiếng nуi sau cщng nhưng lа lэ trн, э chн, tмnh yкu – một Ngфi Vị. Vа chъng ta biết Ngфi Vị nаy, vа Ngаi cũng biết đến chъng ta, thаnh ra, thực sự lа thế lực mщ quбng của cбc yếu tố vật chất khфng cтn tiếng nуi sau cщng; chъng ta khфng phải lа những nф lệ của vũ trụ vа cбc định luật của nу, chъng ta lа những người tự do. Trong những thời cổ đại, sự suy xйt lэ trн cбch thаnh thực cũng nhận ra điều nаy. Thiкn đаng khфng phải lа hư vф. Đời sống khфng chỉ lа hệ quả của những định luật vа sự ngẫu nhiкn, nhưng bкn trong mọi thứ vа cщng lъc vượt lкn mọi thứ lа một э chн, một Thần Khн mа qua Đức Giкsu đг tỏ lộ chнnh Ngаi cho chъng ta như một Tмnh Yкu. <sub>3</sub> </span><br><br><span class="contents">6. Những mộ đб thời Kitф giбo tiкn khởi đг minh họa э niệm nаy một cбch hữu hмnh – trong bối cảnh của cбi chết, khi phải đối diện với cвu hỏi khфng thể nаo nй trбnh được liкn quan tới э nghĩa cuộc sống. Hмnh ảnh Đức Kitф được diễn giải trкn cбc mộ đб gồm hai hмnh ảnh chнnh: đу lа hмnh ảnh triết gia vа hмnh ảnh người chăn chiкn. Triết học vаo thời kỳ đу thường khфng được coi lа một ngаnh học bаi bản khу hiểu, như ta thấy ngаy nay. Trбi lại, triết gia lа người biết cбch dạy nghệ thuật thiết yếu nаy: lа thuật lаm người một cбch chнnh danh – nghệ thuật sống vа chết. Chắc chắn lа từ lвu người ta đг nhận ra lа cу nhiều người đi đвy đу khoбc vаo mмnh bộ бo triết gia, hoặc giả lаm thầy dạy đời, nhưng thực chất chỉ lа những kẻ lừa đảo, kiếm tiền bằng mфi miệng với lời nуi phỉnh lừa, trong khi khфng cу gм để nуi về cuộc sống thật. Thаnh ra, vị triết gia chвn chнnh, người chỉ ra được nẻo đường sự sống, thм mгi mгi vẫn luфn được tфn kнnh vа được người đời tмm đến. Cho tới cuối thế kỉ thứ III, trкn mộ phần của một em bй ở Rфma, lần đầu tiкn chъng ta tмm được, dưới nhгn kiến sự sống lại của Lazarф, hмnh ảnh Đức Kitф như lа triết gia chвn thật, một tay Ngаi cầm cuốn Phъc Вm, tay khбc cầm gậy lữ hаnh của triết gia. Với chiếc gậy của mмnh, Ngаi đг chiến thắng sự chết; sбch Phъc Вm mang lại chвn lэ mа cбc triết gia trước đу đг đi tмm kiếm trong vф vọng. Nơi hмnh ảnh nаy, hмnh ảnh đг trở thаnh một nйt chung trong nghệ thuật bia mộ trong một thời gian dаi, chъng ta thấy rх điều mа cả người học thức lẫn người bмnh dвn đều cу thể tмm thấy nơi Đức Kitф: Người nуi cho chъng ta biết con người thực sự lа ai vа con người phải lаm gм để trở thаnh nhвn bản thực sự. Người chỉ cho chъng ta con đường, vа con đường nаy lа sự thật. Chнnh Người vừa lа Đường vа lа Sự Thật, vа vм thế Người cũng lа Sự Sống mа tất cả chъng ta đang tмm kiếm. Người cũng chỉ cho chъng ta con đường sau cбi chết; chỉ cу ai lаm được điều nаy mới thật sự lа thầy dạy của sự sống. Điều nаy cũng trở nкn tỏ tường nơi hмnh ảnh người chăn chiкn. Cũng như hмnh ảnh triết gia, qua hмnh ảnh người chăn chiкn, Giбo Hội sơ khai đг cу thể nуi lкn căn tнnh của mмnh với những kiểu mẫu nghệ thuật La Mг hiện hаnh. Ở đу, người chăn chiкn thường được coi lа một diễn đạt chung về ước mơ một cuộc sống thanh bмnh vа đơn sơ, mа thị dвn của những thаnh thị lớn luфn ngưỡng vọng đến giữa những băn khoăn của cuộc sống. Giờ đвy, hмnh ảnh đу được đọc lкn như một phần của một bối cảnh mới, mang đến cho nу một э niệm sвu xa hơn: “Chъa lа Đấng Chăn Chiкn của tфi: tфi khфng thiếu gм... dщ tфi bước qua thung lũng tối tăm sự chết, tфi khфng sợ sự dữ nаo, bởi vм Chъa ở cщng tфi... ” (Tv 23 [22]:1, 4). Người chăn chiкn thực lа người biết cả đến những nẽo đường băng qua thung lũng sự chết; người mа bước đi với tфi dẫu lа nẻo đường cuối cщng của hiu quạnh, nơi mа khфng ai cу thể bước với tфi, hướng đạo cho tфi đi qua: thм chнnh Người đг bước qua nẻo đường đу, Người đг xuống tận cхi chết, đг chiến thắng sự chết, vа giờ đвy đг trở về để dẫn đưa chъng ta vа cho chъng ta niềm xбc tнn rằng, cщng với Người, chъng ta tмm ra một con đường đi qua được. Sự nhận thức rằng cтn cу Một Đấng dщ trong sự chết vẫn bước theo tфi, vа với “cвy roi vа cвy trượng của Người an ủi phấn chấn tфi, do đу “tфi khфng cтn sợ chi” (cf. Tv 23 [22]:4) — Đу chнnh lа “hy vọng” mới đг phбt sinh trкn cuộc sống của cбc tнn hữu.</span><br><br><span class="contents">7. Chъng ta cần phải quay lại Tвn Ước một lần nữa. Trong chương 11 của Thư Do Thбi (cвu 1) chъng ta tмm thấy một dạng định nghĩa về đức tin trong đу liкn kết chặt chẽ nhвn đức nаy với đức cậy. Từ thời Phục Hưng đг cу những tranh cгi giữa những nhа chъ giải Thбnh Kinh trкn từ trọng tвm của cвu nаy, nhưng ngаy nay một cбch thế hướng đến sự diễn dịch đại kết dường như đang khơi gợi lại vấn đề một lần nữa. Tạm thời, tфi sẽ giữ nguyкn khфng dịch từ trọng tвm nаy. Thаnh ra, cвu đу sẽ được đọc như sau: “Đức tin lа hypostasis cho những điều ta hy vọng, lа bằng chứng cho những điều ta khфng thấy”. Đối với cбc Nghị Phụ vа cбc nhа thần học thời Trung Cổ, từ Hy Lạp hypostasis đг được giữ lại trong tiếng La Tinh bằng thuật ngữ substantia. Thаnh ra, bản dịch La Tinh của đoạn văn vаo thời Giбo Hội sơ khai được đọc lа: Est autem fides sperandarum substantia rerum, argumentum non apparentium “Đức tin lа bản chất của những điều ta hy vọng, lа bằng chứng cho những điều ta khфng thấy”. Thбnh Tфma Aquinas, <sub>4</sub> khi dщng thuật ngữ nаy của triết học truyền thống mа ngаi thuộc về, đг giải thнch điều đу như sau: đức tin lа một habitus, nghĩa lа, một xu hướng ổn định tinh thần, qua đу cuộc sống vĩnh cửu đвm rễ trong chъng ta vа lэ trн được dẫn dắt đến chỗ tбn thаnh điều nу khфng thấy được. Khбi niệm “bản chất”, do đу, được thay đổi theo nghĩa lа qua đức tin, từ lъc phфi thai, hay cу thể nуi lа khi “cтn trong trứng nước” - vа như thế lа theo “bản chất” – đг hiện diện trong ta những điều chъng ta hy vọng: đу lа cuộc sống tổng thể, vа chвn thật. Vа vм chнnh điều nаy đг hiện diện, sự hiện hữu nаy của điều sẽ xảy đến cũng tạo ta sự chắc chắn: “điều” chắc chắn phải xảy đến nаy tuy chưa hữu hмnh với thế giới bкn ngoаi (nу khфng “xuất hiện”), nhưng vм sự kiện lа chъng ta mang nу bкn trong ta như một thực tại sơ khởi vа năng động, một cảm nhận nаo đу về nу cũng tồn tại ngay lъc nаy. Đối với Luther, người đặc biệt khфng thнch Thư Do Thбi, khбi niệm “chất liệu”, trong bối cảnh quan điểm về đức tin của фng ta, chẳng cу nghĩa gм. Vм thế, фng ta hiểu thuật ngữ hypostasis/substance khфng theo nghĩa khбch quan (như một thực tại hiện diện bкn trong ta), nhưng theo nghĩa chủ quan, như lа một thбi độ nội tвm, vа vм thế đương nhiкn фng phải hiểu từ argumentum như một xu hướng của chủ thể. Trong thế kỷ 20, sự diễn dịch nаy rất thịnh hаnh – нt nhất lа tại Đức – cả nơi những nhа chъ giải Thбnh Kinh Cфng Giбo, đến mức bản dịch đại kết cuốn Tвn Ước bằng tiếng Đức, được cбc Đức Giбm Mục phк chuẩn, đг dịch như sau: Glaube aber ist: Feststehen in dem, was man erhofft, berzeugtsein von dem, was man nicht sieht (Đức tin lа kiкn định trong những điều ta hy vọng, lа tin tưởng nơi những điều ta khфng thấy). Điều nаy tự nу khфng phải lа sai, nhưng đу khфng phải lа э nghĩa của đoạn văn, vм bản tiếng Hy Lạp dщng từ elenchos lа từ khфng cу nghĩa chủ thể của từ “tin tưởng” nhưng cу một nghĩa như đối tượng của từ “bằng chứng”. Do đу, gần đвy cбc nhа chъ giải Thбnh Kinh Tin Lаnh đг đạt đến một diễn dịch khбc: “Tuy chưa phải lа một vấn nạn nhưng hiểu biết cổ điển của Tin Lаnh lа khфng thể đứng vững được” <sub>5</sub>. Đức tin khфng chỉ đơn thuần lа sự vươn tới của cб nhвn hướng về những điều sẽ xảy đến nhưng đến nay vẫn hoаn toаn vắng bуng: đức tin cтn đem lại cho chъng ta điều gм đу. Đức tin đem đến cho ta ngay cả lъc nаy đвy những phần của thực tại chъng ta đang trфng chờ, vа thực tại nаy đem đến cho chъng ta một “bằng chứng” về những điều cтn chưa thấy. Đức tin kйo tương lai về với hiện tại đến mức tương lai khфng cтn đơn thuần lа một điều gм đу “chưa đến”. Sự kiện lа tương lai đang hiện hữu thay đổi hiện tại; hiện tại nаy được thực tại trong tương lai tбc động đến, vа vм thế những gм của tương lai tuфn trаo vаo những gм của hiện tại vа những gм của hiện tại tuфn trаo vаo những gм của tương lai.</span><br><br><span class="contents">8. Lối giải thнch nаy cаng được củng cố vа liкn hệ với đời sống hаng ngаy hơn nữa nếu chъng ta xйt đến cвu 34 trong Thư Do Thбi, được liкn kết qua từ vựng vа nội dung với định nghĩa về đức-tin-chất-chứa-hy-vọng vа lуt đường cho định nghĩa đу. Ở đвy, tбc giả đề cập với cбc tнn hữu, những người đг phải trải qua kinh nghiệm của bбch hại vа ngаi nуi với họ “anh em đг thфng phần đau khổ với những người bị tщ tội, vа đг vui mừng để cho người ta tước đoạt của cải (hyparchonton —Vg. bonorum), bởi biết rằng mмnh cу những của (hyparxin —Vg. substantiam) vừa quэ giб hơn lại vừa bền vững”. Hyparchonta chỉ về tаi sản, lа điều gуp phần tạo nкn phương tiện nвng đỡ trкn trần thế, thực ra lа cơ sở, lа “chất liệu” cho cuộc sống mа chъng ta phải phụ thuộc. “Chất liệu” nаy, nguồn bảo đảm cuộc sống bмnh thường, đг bị tước đi khỏi cбc Kitф hữu khi họ bị bắt bớ. Dщ vậy, họ đг đứng vững, bởi họ xem chất liệu vật chất nаy nhẹ như lфng hồng. Họ cу thể từ bỏ nу vм họ tмm thấy một “cơ sở” tốt hơn cho sự hiện hữu của mмnh – một cơ sở trường tồn, mа khфng ai tước mất đi được. Chъng ta khфng thể bỏ qua sự liкn kết giữa hai dạng “chất liệu”, giữa phương tiện nвng đỡ hay cơ sở vật chất vа đức tin như một “cơ sở”, một “chất liệu” bền vững. Đức tin tạo cho cuộc sống một cơ sở mới, một nền tảng giъp chъng ta đứng vững, một nền tảng lаm tương đối hуa cбi nền tảng thфng thường lа sự phụ thuộc vаo thu nhập vật chất. Một hмnh thбi tự do mới nảy sinh liкn quan đến nền tảng thфng thường của cuộc sống, lа điều dường như chỉ cу thể đưa ra sự nвng đỡ, mặc dщ hiển nhiкn lа ta khфng thể phủ nhận э nghĩa thфng thường của nу. Hмnh thбi tự do mới nаy, sự nhận thức về “chất liệu” mới mа chъng ta đг được ban cho, được diễn tả khфng chỉ riкng trong việc tử đạo, khi con người chống lại cường quyền của э thức hệ vа cбc cơ cấu chнnh trị, vа qua cбi chết của mмnh, canh tвn thế giới. Trкn tất cả, sự tự do đу được nhмn thấy nơi những hаnh vi từ bỏ mмnh, từ cбc tu sĩ thời xa xưa tới Thбnh Phanxicф thаnh Assisi vа những vị trong thời đại chъng ta đг bước vаo những dтng tu vа những phong trаo hiện đại, bỏ lại sau lưng tất cả vм tмnh yкu dаnh cho Chъa Kitф, vа để giъp những ai đang đau khổ trong thвn xбc vа tвm hồn. Trong trường hợp của họ, “chất liệu” mới được chứng minh lа “chất liệu” thật; từ hy vọng của những vị nаy, những người đг rung động vм Đức Kitф, hy vọng vươn lкn cho những ai đang sống trong tăm tối vа vф vọng. Trường hợp của cбc vị nаy cho thấy cuộc sống mới thực sự lаm chủ vа lа “chất liệu” đem đến cuộc sống cho tha nhвn. Với chъng ta, những người đang chiкm ngắm những hмnh ảnh nаy, cбch thức hаnh động vа sống của họ lа một “bằng chứng” thực sự cho thấy những gм sẽ xảy đến, lời hứa của Chъa Kitф, khфng chỉ lа một thực tại mа chъng ta chờ đуn, nhưng lа một thực tại hiện hữu: Ngаi thật lа một “triết gia” vа một “mục tử” Đấng chỉ ra cho chъng ta sự sống lа gм vа cу thể tмm thấy nу nơi đвu.</span><br><br><span class="contents">9. Để hiểu sвu xa hơn suy tư về hai dạng chất liệu nаy - hypostasis vа hyparchonta - vа về hai lựa chọn trong cuộc sống thể hiện nơi những thuật ngữ nаy, chъng ta cần tiếp tục với một suy tư ngắn về hai từ cу liкn quan đến cuộc tranh luận được tмm thấy nơi chương thứ Mười của Thư Do Thбi. Tфi muốn đề cập đến hai từ hypomone (10:36) vа hypostole (10:39). Hypo- mone thường được dịch lа “nhẫn nại” – bền đỗ, kiкn định. Biết cбch chờ đợi như thế nаo, trong khi nhẫn nại chịu đựng thử thбch, lа điều cần thiết cho cбc tнn hữu để “nhận được điều đг hứa” (10:36). Trong bối cảnh tфn giбo của Do Thбi Giбo cổ, từ nаy được dщng để thể hiện cho lтng kỳ vọng Thiкn Chъa, Đấng được coi lа biểu tượng của Israel, cũng như cho sự trung tнn kiкn định với Thiкn Chъa trкn cơ sở vững tin vаo Giao Ước trong một thế giới thщ địch với Ngаi. Vм thế, từ nаy chỉ một hy vọng sống động, một cuộc sống dựa trкn sự chắc chắn của niềm hy vọng. Trong Tвn Ước, lтng kỳ vọng Thiкn Chъa, thбi độ vững tin nơi Thiкn Chъa nаy, cу một э nghĩa mới: trong Chъa Kitф, Thiкn Chъa đг mạc khải chнnh mмnh. Ngаi đг thфng truyền cho chъng ta “chất liệu” của những gм đang đến, vа vм thế lтng trфng mong Thiкn Chъa đạt đến một sự chắc chắn mới. Đу lа lтng trфng đợi những gм sẽ đến từ viễn ảnh của một hồng вn đг được trao ban. Đу lа sự trфng đợi- hướng về phнa trước từ sự hiện diện của Chъa Kitф, với Đức Kitф, Đấng đang hiện diện, mа hướng đến sự hoаn hảo của Nhiệm Thể Ngаi, hướng đến sự quang lвm chắc chắn của Ngаi. Từ hypostole, ngược lại, cу nghĩa lа thu mмnh lại do thiếu can đảm nуi cфng khai vа thẳng thắn một sự thật cу thể đem đến hiểm nguy. Ẩn dấu do sự khiếp sợ dẫn tới “hư vong” (Dt 10:39). Trбi lại, “Thiкn Chъa đг chẳng ban cho chъng ta một thần khн lаm cho chъng ta trở nкn nhъt nhбt, nhưng lа một Thần Khн khiến chъng ta được đầy sức mạnh, tмnh thương, vа biết tự chủ” lа cбch thế tuyệt đẹp mа Thư Thứ Hai gởi Timфthкф (2 Tm 1:7) đг diễn tả về thбi độ căn bản của người Kitф hữu.</span><br><br><span class="contents">Sự sống đời đời – Điều nаy lа gм vậy?</span><br><br><span class="contents">10. Đến nay chъng ta đг đề cập đến đức tin vа niềm hy vọng trong Tвn Ước vа trong thời kỳ Kitф Giбo tiкn khởi; nhưng luфn luфn rх lа chъng ta đang đề cập đến khфng chỉ quб khứ mа thфi. Thật vậy, toаn bộ suy tư nаy liкn quan đến sống vа chết cбch đại cương, vа do đу, nу cũng liкn quan đến chъng ta nơi đвy vа hiện nay. Vм thế, chъng ta phải thẳng thắn đặt cвu hỏi: liệu đức tin Kitф Giбo cũng dаnh cho chъng ta ngаy nay một niềm hy vọng đổi-đời vа nвng đỡ-cuộc-sống hay khфng?</span><br><br><span class="contents">Liệu niềm hy vọng đу cу tнnh chất “tбc động” với chъng ta – đу cу phải lа một sứ điệp nhаo nặn cuộc đời ta trong một cбch thế mới, hay nу chỉ mang tнnh chất “thфng tin” mа, lъc nаy đвy, chъng ta gбc qua một bкn, vа thфng tin đу đối với chъng ta giờ đвy dường như đang bị đи bẹp bởi những thфng tin khбc mới mẻ hơn? Để tмm ra cвu trả lời, tфi muốn bắt đầu với hмnh thức đối thoại cổ điển trong nghi thức Rửa Tội được cử hаnh khi tiếp rước một hаi nhi sơ sinh vаo trong cộng đoаn cбc tнn hữu vа chаo đуn ơn tбi sinh của hаi nhi trong Chъa Kitф. Đầu tiкn, vị linh mục hỏi cha mẹ xem фng bа đặt tкn cho con trẻ lа gм, vа ngаi tiếp tục với cвu hỏi: “Фng bа anh chị em xin điều gм nơi Giбo Hội?” Thưa: “Đức tin”. “Đức tin đу đem lại cho фng bа anh chị em điều gм?” “Sự sống đời đời”. Theo đoạn đối thoại nаy, cбc bậc cha mẹ đang tмm kiếm đức tin cho con cбi họ, vа sự hiệp thфng với cбc tнn hữu, vм họ thấy nơi đức tin chмa khуa dẫn đến “sự sống đời đời”. </span><br><br><span class="contents">Ngаy nay cũng như trong quб khứ, đу lа toаn bộ э nghĩa của việc được rửa tội, được trở nкn Kitф hữu: đу khфng phải chỉ lа một hаnh động xг giao trong cộng đoаn, khфng đơn thuần lа một sự tiếp đуn vаo Giбo Hội. Cбc bậc cha mẹ trфng đợi nhiều hơn cho con trẻ được rửa tội: họ mong rằng đức tin, bao gồm cả bản tнnh trần thế của Giбo Hội vа cбc phйp bн tнch sẽ đem lại sự sống cho đứa trẻ - một sự sống đời đời. Đức tin lа chất liệu của hy vọng. Nhưng, một cвu hỏi được đặt ra: liệu chъng ta cу thực sự mong muốn điều nаy – lа được sống đời đời khфng? Cу lẽ nhiều người ngаy nay từ khước đức tin chỉ vм họ khфng thấy hứng thъ nơi viễn ảnh của cuộc sống đời đời. Điều họ muốn khфng phải lа sự sống đời đời một chъt nаo, nhưng lа cuộc sống hiện nay, cuộc sống mа đức tin vаo sự sống đời đời dường như trở nкn một điều gм đу gвy ngăn trở. Tiếp tục sống đời đời – khфng chấm dứt – dường như lа một lời nguyền hơn lа một вn sủng. Sự chết, phải thừa nhận, lа ta muốn trм hoгn nу bao lвu cу thể. Nhưng sống hoаi, khфng dứt – điều nаy, xйt cho cщng, cу thể lа ngao ngбn vа tối hậu lа khфng thể chịu đựng nổi. Đвy chнnh lа một luận điểm được đưa ra, chẳng hạn, bởi Thбnh Ambrose, một trong cбc Giбo Phụ của Giбo Hội, trong bаi điếu văn cho người anh em quб cố của ngаi lа Satyrus: “Sự Chết khфng phải lа một phần của tự nhiкn, nhưng đг trở nкn tự nhiкn. Tự thuở ban đầu Thiкn Chъa đг khфng truyền бn phạt phải chết; Ngаi phải đề ra nу như một phương dược. Cuộc sống con người, vм tội lỗi.. đг bắt đầu cảm nhận gбnh nặng của sự bơ phờ trong lao động khфng ngơi vа trong buồn sầu khфng thể chịu nổi. Cần phải cу giới hạn cho những đau khổ của cuộc sống; cбi chết phải phục hồi lại điều sự sống đг tước mất. Khфng cу sự trợ giъp của ơn sủng, bất tử trở thаnh một gбnh nặng nhiều hơn lа một ơn phъc” <sub>6</sub>. Trước đу нt lвu, Thбnh Ambrose đг nуi: “Cбi chết, do đу, khфng phải lа duyкn cớ để khуc lуc, vм nу lа căn cớ cho ơn cứu độ của nhвn loại”.<sub>7</sub> </span><br><br><span class="contents">11. Dщ chнnh xбc lа Thбnh Ambrose muốn nуi gм qua những lời nаy đi chăng nữa, thật đъng lа việc loại trừ sự chết hay trм hoгn nу dщ đến vф hạn hay khфng đều đặt trбi đất vа nhвn loại trong một tмnh huống khфng thể được, vа ngay cả cб nhвn cũng khфng được lợi gм. Hiển nhiкn cу một mвu thuẫn trong thбi độ chъng ta, lа điều cho thấy một mвu thuẫn nội tại sвu xa trong chнnh sự hiện hữu của chъng ta. Một mặt chъng ta khфng muốn chết; trước tiкn lа vм những người thвn của chъng ta khфng muốn chъng ta chết. Nhưng mặt khбc, chъng ta chẳng muốn tiếp tục sống vф hạn vа trбi đất cũng chẳng được tạo thаnh theo quan điểm đу. Chъng ta thật sự muốn cбi gм đвy? Thбi độ bất nhất của chъng ta dẫn tới một cвu hỏi sвu xa hơn: thực ra sự sống lа gм? Vа “đời đời” nghĩa lа sao? Cу những lъc nаo đу đột nhiкn chъng ta thấy dường như lа rх rаng: vвng, “sự sống” thật lа đвy - đвy chнnh lа điều mа sự sống phải lа. Bкn cạnh đу, điều mа chъng ta gọi lа “sự sống” trong ngфn ngữ hаng ngаy chẳng phải lа “sự sống” thật chъt nаo. Thбnh Augustinф, trong một lб thư ngỏ về cầu nguyện mа ngаi gởi cho bа Proba, một mệnh phụ phu nhвn gуa vа lа thвn mẫu của ba viкn lгnh sự, cу lần đг viết: tối hậu lа chъng ta chỉ muốn điều nаy – một “cuộc sống đầy ơn phъc”, một cuộc sống đơn giản, một “hạnh phъc” đơn sơ. Trong phвn tнch cuối cщng, chъng ta khфng xin gм khбc hơn trong kinh nguyện của chъng ta. Cuộc lữ hаnh trần thế của chъng ta khфng cу mục tiкu nаo khбc – tất cả chỉ nhằm mục đнch đу. Nhưng khi đу, Thбnh Augustinф cũng nуi: khi nhмn kỹ hơn, chъng ta khфng biết tối hậu điều chъng ta ao ước lа gм, thực ra chъng ta mong muốn cбi gм. Chъng ta chẳng biết gм về thực tại nаy; ngay cả trong những thời điểm chъng ta nghĩ lа cу thể vươn tới vа động chạm đến nу, nу vượt khỏi chъng ta. “Chъng ta khфng biết điều mа chъng ta nкn cầu xin như chъng ta phải lаm”, ngаi nуi thế khi trнch dẫn Thбnh Phaolф Tфng Đồ (Rom 8:26). Tất cả điều chъng ta biết lа điều đу khфng phải như thế nаy, thế nọ. Dщ khфng biết tường tận, chъng ta cũng biết lа thực tại nаy phải tồn tại. Ngаi viết: “Thаnh ra, trong chъng ta cу một mức độ ngu dốt cу э thức (docta ignorantia ) nаo đу, cу thể nуi như thế”. Chъng ta khфng biết điều chъng ta thực sự muốn; chъng ta khфng biết “sự sống” thật nаy; nhưng chъng ta biết rằng chắc chắn cу một điều chъng ta khфng biết mа chъng ta vẫn cảm thấy bị lфi cuốn về đу. <sub>8</sub> </span><br><br><span class="contents">12. Tфi nghĩ lа trong cбch thế rất chнnh xбc luфn cу giб trị nаy, Thбnh Augustinф đang diễn tả tмnh trạng thiết yếu của con người, một tмnh trạng đưa đến tất cả những nghịch lэ vа hy vọng của anh ta. Một mặt, chъng ta muốn chнnh sự sống, sự sống thật, khфng bị động chạm đến ngay cả bởi cбi chết; nhưng một mặt chъng ta lại khфng biết về điều chъng ta cảm thấy bị lфi cuốn hướng đến. Chъng ta khфng thể ngừng vươn tới để đạt được nу, nhưng chъng ta lại biết lа tất cả những gм chъng ta cу thể vươn tới hay đạt được lại khфng phải lа điều chъng ta ước vọng. “Cбi” chưa biết nаy lа “hy vọng” thực sự thъc đẩy chъng ta, vа đồng thời sự kiện lа nу chưa tường minh lа căn cớ cho mọi hмnh thбi thất vọng, vа cả cho tất cả những nỗ lực, dщ tнch cực hay hủy hoại, hướng đến sự chвn thật trần thế hay nhвn loại. Thuật ngữ “sự sống đời đời” đг được đưa ra để đặt tкn cho “cбi biết lа khфng biết” nаy. Dĩ nhiкn, khфng thể trбnh khỏi, thuật ngữ khфng đầy đủ nаy đг tạo ra ngộ nhận. Thật vậy, “Đời đời” gợi cho chъng ta э tưởng về điều gм đу khфng chấm dứt, vа điều đу lаm chъng ta lo sợ; “sự sống” khiến chъng ta nghĩ đến cuộc sống mа chъng ta biết vа yкu mến nу, cũng như khфng muốn đбnh mất đi, dщ rằng thường khi nу mang lại nhiều phiền nhiễu hơn lа thỏa mгn, đến mức một mặt chъng ta muốn, một mặt chъng ta lại khфng muốn cuộc sống đу. Hгy tưởng tượng chъng ta đang được đứng bкn ngoаi cхi tạm đang giam cầm chъng ta vа ở một mức nаo đу cảm thấy được rằng đời đời khфng phải lа một chuỗi vф hạn những ngаy thбng kế tiếp nhau của thời gian, nhưng lа điều gм đу giống giвy phъt tột cщng của thỏa mгn hơn, trong đу tổng thể фm lấy chъng ta vа chъng ta фm lấy tổng thể - chъng ta chỉ cу thể thử nghĩ như vậy. Nу giống như lа nhаo vаo đại dương của tмnh yкu vф hạn, một thời khắc trong đу thời gian – trước vа sau - khфng cтn hiện hữu nữa. Chъng ta chỉ cу thể nắm bắt э tưởng lа một thời khắc như vậy lа cuộc sống đầy đủ э nghĩa, một sự nhận chмm mới mẻ chưa từng cу vаo trong cхi bao la của nhвn sinh, trong đу chъng ta ngập trаn niềm vui. Đу chнnh lа cбch Chъa Giкsu đг diễn tả trong Tin Mừng theo Thбnh Gioan: “Thầy sẽ gặp lại anh em, lтng anh em sẽ vui mừng; vа niềm vui của anh em, khфng ai lấy mất được” (Ga 16:22). Chъng ta cần suy tư theo những dтng nаy nếu chъng ta muốn hiểu đối tượng của niềm hy vọng Kitф Giбo, muốn hiểu về điều mа đức tin của chъng ta, chất Kitф hữu của chъng ta, khiến chъng ta trфng mong.<sub>9</sub></span><br><br><span class="contents">Niềm hy vọng Kitф Giбo cу phải lа một niềm hy vọng cб nhвn? </span><br><br><span class="contents">13. Theo dтng lịch sử, cбc Kitф hữu đг cố gắng diễn tả điều “biết lа khфng biết” nаy qua phương tiện những hмnh ảnh thể hiện ra được, vа họ đг phбt triển hмnh ảnh về “Thiкn Đаng” cтn rất xa với điều mа, nуi cho cщng, chỉ cу thể biết đến một cбch rất tiкu cực, vм khфng biết. Tất cả những cố gắng diễn tả hy vọng nаy đг đem đến cho nhiều người, qua cбc thế kỷ, một linh hứng để sống theo đức tin vа do đу từ bỏ hyparchonta – cơ sở vật chất cho cuộc sống của họ. Tбc giả của Thư Do Thбi, trong chương thứ Mười Một, đг tổng kết một hмnh thức lịch sử về những ai sống trong hy vọng, vа về cuộc hаnh trмnh của họ, một lịch sử kйo dаi từ thời Abel cho tới thời của tбc giả. Hмnh thбi hy vọng nаy đг lа đối tượng cho một thứ chỉ trнch ngаy cаng gay gắt trong thời buổi hiện nay: nу bị coi lа một niềm hy vọng duy cб nhвn, một cбch thế chối bỏ thế giới với những đau khổ của nу vа tмm nương nбu nơi một hмnh thбi giải thoбt vĩnh cửu cу tнnh cбch riкng tư. Henri de Lubac, trong lời phi lộ của cuốn sбch cу thế giб Catholicisme. Aspects sociaux du dogme (Giбo lэ Cфng Giбo – Những khнa cạnh xг hội của tнn lэ) đг tổng hợp một số những phбt biểu đặc trưng của quan điểm nаy, một trong số đу đбng để trнch ra nơi đвy: “Tфi đг tмm thấy niềm vui chăng? Khфng …chỉ lа niềm vui của tфi, vа đу lа điều thật khбc biệt.. Niềm vui của Chъa Giкsu cу thể lа riкng tư. Nу chỉ thuộc về một con người đơn độc vа Ngаi được giải thoбt. Ngаi được an bмnh.. bвy giờ vа mгi mгi, nhưng Ngаi cф đơn. Tнnh chất cф lập của niềm vui nаy khфng lаm Ngаi khу chịu. Trбi lại, vм Ngаi lа người được chọn! Trong ơn phъc của Ngаi, Ngаi bước qua những bгi chiến trường với một bфng hồng trкn tay”<sub>10</sub></span><br><br><span class="contents">14. Chống lại quan điểm nаy, khi trưng ra hаng loạt những luận điểm thần học của cбc Giбo Phụ, de Lubac đг cу thể chứng minh rằng ơn cứu độ luфn được xem lа một thực tại “xг hội”. Thật vậy, Thư Do Thбi đề cập đến một “thаnh phố” (x 11:10, 16; 12:22; 13:14) vа do đу về ơn cứu độ tập thể. Nhất quбn với quan điểm nаy, cбc Giбo Phụ luфn coi tội lỗi lа sự huỷ hoại sự hiệp nhất của nhвn loại, lа sự đổ vỡ vа chia rẽ. Thбp Babel, nơi cбc ngфn ngữ rối loạn, nơi của phвn ly, được coi như một biểu tượng cho thấy tội lỗi về căn bản nghĩa lа gм. Do đу, “ơn cứu chuộc” xuất hiện như sự phục hồi tмnh hiệp nhất, trong đу chъng ta lại cщng đến với nhau trong sự hiệp thфng được bắt đầu hмnh thаnh nơi cộng đoаn cбc tнn hữu. Chъng ta khфng cần quan tвm đến tất cả mọi văn bản trong đу nуi lкn tнnh chất xг hội của niềm hy vọng Kitф Giбo. Ở đвy, chъng ta hгy chъ tвm đến Thư gởi cho Proba trong đу Thбnh Augustinф cố gắng minh họa ở một mức độ nаo đу điều “biết lа khфng biết” mа chъng ta đang tмm kiếm. Khởi điểm của ngаi đơn giản lа thаnh ngữ “cuộc sống đầy ơn phъc”. Sau đу, ngаi trнch dẫn Thбnh Vịnh 144 [143]:15 “Hạnh phъc thay dвn nаo được Thiкn Chъa lа Chъa”. Vа ngаi tiếp tục: “Để cу thể được kể trong hаng dвn tộc nаy vа đạt được …sự sống đời đời với Thiкn Chъa, ‘Lệnh truyền đу tối hậu phải đưa tới đức mến phбt xuất từ tвm hồn trong sạch, lương tвm ngay thẳng vа đức tin khфng giả hмnh’ (1 Tm 1:5) <sub>11</sub>. Sự sống thật mа chъng ta hằng vươn tới được liкn kết với một sự hiệp thфng sống động với một “dвn tộc”, vа với mỗi cб nhвn, sự sống ấy chỉ cу thể đạt được trong cбi “chъng tфi” nаy. Điều nаy giả định rằng chъng ta phải thoбt ra được tщ ngục lа “cбi tфi” của mмnh, vм chỉ trong sự cởi mở của chủ thể vũ trụ nаy, chъng ta mới cу thể hướng nhмn đến nguồn mạch của niềm vui, đến chнnh tмnh yкu – nghĩa lа đến Thiкn Chъa. </span><br><br><span class="contents">15. Trong khi viễn kiến hướng đến cộng đoаn của “cuộc sống đầy ơn phъc” chắc chắn lа vượt lкn thế giới hiện nay, viễn kiến nаy cũng liкn quan đến việc xвy đắp thế giới trước mắt – trong những cбch thức đa dạng, tщy thuộc vаo bối cảnh lịch sử vа những khả năng được trao cho hay bị tước mất đi. Trong thời của Thбnh Augustinф, những cuộc xвm nhập của cбc dвn tộc mới đe dọa tнnh chất mạch lạc của thế giới, thаnh ra cần phải cу một sự bảo đảm nаo đу về luật phбp vа cuộc sống trong một xг hội trật tự phбp quyền; nкn vаo lъc đу, vấn đề lа phải tăng cường cбc nền tảng căn bản cho sự cộng sinh trong hтa bмnh, ngх hầu cу thể tồn tại được trong một thế giới đang chuyển biến. Giờ đвy, chъng ta hгy xem xйt một vаi giai đoạn được chọn ngẫu nhiкn ở mức nаo đу trong thời Trung Cổ, nhằm minh họa một vаi khнa cạnh về điều chъng ta đang đề cập. Thфng thường, người ta cho rằng cбc dтng tu lа những nơi trốn trбnh thế giới (contemptus mundi ) vа những nơi trốn chạy trбch nhiệm với thế giới, nhằm tмm cho mмnh ơn giải thoбt cб vị. Thбnh Bernard thаnh Clairvaux, người đг linh hướng đфng đảo những thanh niкn bước vаo những tu viện thuộc dтng cải cбch của ngаi, cу một cбi nhмn khбc xa về điều nаy. Theo quan điểm của ngаi, cбc tu sĩ thực thi một cфng việc cho toаn thể Giбo Hội vа do đу, cho toаn thế giới. Ngаi đг dщng nhiều hмnh ảnh để minh họa cho bổn phận mа cбc tu sĩ phải gбnh vбc trước toаn thể Giбo Hội, vа đương nhiкn lа trước nhвn loại; ngаi бp dụng cho họ những lời của Pseudo-Rufinus: “Nhвn loại sống nhờ vаo một vаi người; nếu khфng cу họ, thế giới sẽ bị hủy diệt…”<sub>12</sub>. Ngаi cho biết cбc tu sĩ chiкm niệm - contemplantes - phải trở thаnh những người lao động nфng nghiệp - laborantes. Tнnh chất cao thượng của lao động, mа Kitф Giбo kế thừa từ Do Thбi Giбo, đг được thể hiện trong những luật dтng Augustinф vа dтng Biển Đức. Thбnh Bernard đг lấy lại э tưởng nаy lần nữa. Những thanh niкn cao thượng tuфn đến những tu viện của ngаi đг phải tham gia vаo những việc lao động chвn tay. Thật ra, Thбnh Bernard đг minh nhiкn khẳng định rằng tu viện khфng chỉ phục hồi Vườn Địa Đаng, nhưng ngаi nhấn mạnh rằng, như một nơi “cầy tung sỏi đб” cбch thực tiễn vа thiкng liкng, tu viện phải chuẩn bị cho Vườn Địa Đаng mới. Một lф đất hoang trong rừng được khai phб mầu mỡ - vа trong tiến trмnh đу, những cвy kiкu ngạo bị đổ xuống, bất cứ nơi nаo cỏ lщng đвm rễ trong tвm hồn đều được nhổ sạch, vа miếng đất, do đу, được chuẩn bị cho bбnh mм của thвn xбc vа linh hồn cу thể trổ sinh hoa trбi. <sub>13</sub> Khфng lẽ chъng ta khфng nhмn thấy lần nữa, trong бnh sбng của lịch sử hiện nay, lа khфng cу một trật tự thế giới tнch cực nаo cу thể vươn lкn nơi những tвm hồn đг quб chai đб?</span><br><br><span class="contents">Sự biến hуa của đức tin-hy vọng Kitф trong thời đại tвn tiến</span><br><br><span class="contents">16. Vм đвu mа lại nảy sinh ra cбi э tưởng cho rằng thфng điệp của Chъa Giкsu chỉ hạn hẹp trong chiều kнch riкng tư vа chỉ nhắm vаo từng cб nhвn đơn lẻ? Lаm sao chъng ta lại đi đến diễn dịch coi “ơn cứu độ linh hồn” như lа cuộc trốn chạy toаn bộ trбch nhiệm, vа cớ sự nаo lại ra nфng nỗi coi dự бn Kitф Giбo như một cuộc tмm kiếm нch kỷ ơn cứu độ, trong đу khước từ э tưởng phục vụ tha nhвn. Để tмm ra một cвu trả lời, chъng ta phải nhмn vаo những nền tảng của thời đại tвn tiến. Những nền tảng nаy hiện rх đặc biệt trong э tưởng của Francis Bacon. Khфng thể phủ nhận rằng một thời kỳ mới đг xuất hiện thфng qua việc khбm phб ra Chвu Mỹ, vа những thаnh tựu kỹ thuật đг lаm cho sự phбt triển thời kỳ mới nаy trở nкn khả thi. Nhưng cơ sở của thời đại mới nаy lа gм? Đу lа sự tương quan mới giữa thực nghiệm vа phương phбp luận cho phйp con người đạt đến một diễn dịch về thiкn nhiкn dựa theo những định luật của nу vа vм thế cuối cщng đạt được “sự toаn thắng của nghệ thuật trкn tự nhiкn” (victoria cursus artis super naturam).<sub>14</sub> Cбi mới - theo cбch nhмn của Bacon – nằm nơi mối tương quan giữa khoa học vа ứng dụng [bản tiếng Anh: science and praxi - bản tiếng Э: scienza e prassi – Chъ thнch của người dịch: Triết gia Aristotle chia cбc hoạt động con người thаnh 3 loại căn bản theoria (tư duy lэ thuyết), poiesis (sản xuất) vа praxis (hаnh động)]. Điều nаy cũng dẫn đến một hệ quả thần học: mối tương quan mới giữa khoa học vа ứng dụng sẽ cу nghĩa lа quyền năng thống trị trкn tạo vật - được Chъa ban cho nhвn loại vа bị mất đi vм tội nguyкn tội – sẽ được phục hồi. <sub>15</sub></span><br><br><span class="contents">17. Bất cứ ai đọc vа suy tư những khẳng định nаy một cбch kỹ cаng đều nhận ra lа một bước đбng kinh sợ đг xảy ra: cho đến lъc đу, việc phục hồi lại cбi mа con người đг đбnh mất khi bị trục xuất khỏi Vườn Địa Đаng vẫn trфng cậy nơi đức tin vаo Chъa Giкsu Kitф: nơi đặt để “ơn cứu độ”. Nhưng, giờ đвy, ơn cứu độ nаy, việc phục hồi lại “Vườn Địa Đаng” đг mất, khфng cтn cần đến đức tin nữa, nhưng sẽ nhờ vаo cбi liкn kết mới được khбm phб giữa khoa học vа thực tiễn. Khфng phải đức tin đơn giản lа bị từ bỏ; nhưng nу bị đặt sang một lгnh vực khбc – lгnh vực của những chuyện thuần tuэ riкng tư vа thuộc về một thế giới khбc – vа đồng thời đức tin trở nкn một điều gм đу khфng ăn chung gм với thế giới nаy. Quan điểm mбy mуc nаy đг vạch ra con đường của thời đại mới vа cũng hмnh thаnh nкn cuộc khủng hoảng đức tin ngаy nay, một cuộc khủng hoảng về cơ bản lа cuộc khủng hoảng hy vọng Kitф Giбo. Vм thế, theo Bacon, hy vọng cũng khoбc lкn mмnh một hмnh thбi mới. Giờ đвy, nу được gọi lа: niềm tin vаo tiến bộ. Đối với Bacon, rх rаng lа lаn sуng những khбm phб vа phбt minh chỉ mới lа khởi đầu; thфng qua tбc động hỗ tương giữa khoa học vа ứng dụng, những khбm phб hoаn toаn mới mẻ sẽ diễn ra, một thế giới hoаn toаn mới sẽ xuất hiện, đу lа vương quốc loаi người. <sub>16</sub> Bacon cтn đưa ra một viễn kiến với những phбt minh cу thể thấy trước được – bao gồm mбy bay vа tầu ngầm. Khi э thức hệ về tiến bộ tiến xa hơn nữa, niềm hвn hoan phấn khнch trước những bước tiến nhмn thấy được của tiềm năng nhвn loại sẽ tiếp tục tăng cường một niềm tin vаo tiến bộ như thế. </span><br><br><span class="contents">18. Đồng thời, cу hai phạm trщ ngаy cаng trở nкn trung tвm của lэ thuyết tiến bộ: đу lа lэ trн vа tự do. Tiến bộ được gắn chủ yếu với sự thống trị ngаy cаng mạnh của lэ trн, vа lэ trн nаy hiển nhiкn được xem lа một lực thiện vа một lực cho điều thiện. Tiến bộ lа vượt lкn mọi hмnh thбi của lệ thuộc – đу lа một tiến trмnh hướng đến tự do hoаn toаn. Cũng thế, tự do được xem thuần tuэ như một lời hứa, trong đу con người trở nкn cаng ngаy cаng hoаn toаn lа chнnh mмnh. Trong cả hai khбi niệm đу – tự do vа lэ trн – cу một khнa cạnh chнnh trị. Thực ra, vương quốc của lэ trн được trфng đợi như một tмnh trạng mới của nhвn loại một khi nу đạt được tự do hoаn toаn. Tuy vậy, những điều kiện chнnh trị của một vương quốc lэ trн vа tự do như thế thoạt nhмn đг thấy ngay lа một điều gм đу được định nghĩa bệnh hoạn. Lэ trн vа tự do dường như cу thể tự mмnh bảo đảm, do bởi bản thiện nội tại của chъng, cho một cộng đồng nhвn loại mới vа hoаn thiện. Nhưng hai cбi khбi niệm then chốt lа “lэ trн” vа “tự do” nаy đг được hiểu ngầm lа xung khắc với những trуi buộc của đức tin vа của Giбo Hội, cũng như của những cơ cấu chнnh trị đương đại. Thаnh thử, cả hai khбi niệm đу đều chứa đựng một tiềm năng cбch mạng của một lực bщng nổ quy mф. </span><br><br><span class="contents">19. Chъng ta cần nhмn qua hai giai đoạn thiết yếu trong việc hiện thực hуa chнnh trị niềm hy vọng nаy, vм chъng cу tầm quan trọng to lớn trкn sự phбt triển của niềm hy vọng Kitф, để rồi chъng ta cу thể hiểu đъng về niềm hy vọng đу vа về những lэ do cho sự dai dẳng của nу. Trước hết, đу lа cuộc cбch mạng Phбp – một cố gắng để thiết lập luật lэ trн vа tự do như một thực tại chнnh trị. Thoạt đầu, chвu Вu của thời Khai Sбng nhмn những biến cố nаy rất hаo hứng, nhưng rồi, trong tiến trмnh của chъng, chъng đг khiến người ta phải suy tư một cбch mới mẻ hơn về lэ trн vа tự do. Một minh họa tốt cho hai giai đoạn trong việc đуn nhận những biến cố nаy tại Phбp được tмm thấy trong hai bаi luận văn của Immanuel Kant trong đу фng suy tư về những gм đг xảy ra. Năm 1792, фng viết cuốn Der Sieg des guten Prinzips ber das bưse und die Grndung eines Reiches Gottes auf Erden (“Chiến thắng của Sự Thiện trкn Nguyкn Tắc Tаn Бc vа Việc Hмnh Thаnh một Nước Trời trкn Trần Gian”). Trong bản văn đу, фng viết như sau: “Việc chuyển dần niềm tin giбo hội sang sự thống trị độc quyền của niềm tin thuần tuэ tфn giбo lа sự quang lвm của Nước Trời”<sub>17</sub>. Фng cтn nуi với chъng ta rằng cбc cuộc cбch mạng cу thể gia tốc tiến trмnh chuyển từ niềm tin giбo hội đến niềm tin lэ trн. “Nước Trời” được Chъa Giкsu cфng bố giờ đвy được khoбc cho một định nghĩa mới vа một dạng thức hiện diện mới; một “kỳ vọng tức khắc” mới, cу thể nуi như thế; vа “Nước Trời” ấy đang đến: “Nước Trời” đến khi “niềm tin giбo hội” bị đбnh bại vа bị đи bẹp bởi “niềm tin tфn giбo”, nghĩa lа, bởi một thứ đức tin thuần lэ. Năm 1795, trong cuốn Das Ende aller Dinge (“Cбo chung của tất cả mọi thứ’”) một hмnh ảnh khбc hẳn đг xuất hiện. Giờ đвy, Kant xem xйt khả năng lа bкn cạnh kết thъc tự nhiкn của mọi thứ cу thể cу một thứ khбc khфng tự nhiкn, với một kết cục quбi lạ. Фng ta viết về điểm nаy như sau: “Nếu cу một ngаy nаo đу Kitф Giбo ngừng khфng đбng được ưa chuộng nữa.. thм lъc đу tвm tư thịnh hаnh trong nhвn loại sẽ lа từ chối vа chống lại nу; vа tкn Chống Chъa.. sẽ bắt đầu triều đại - dщ chуng qua - của hắn ( được giả định đặt cơ sở trкn sợ hгi vа нch kỷ); nhưng khi đу, vм Kitф Giбo dщ đг được định lа tфn giбo thế giới, trong thực tế lại khфng được ưa chuộng như đг định, thм trкn phương diện luвn lэ mа nуi, điều nаy sẽ dẫn đến một sự cбo chung (quбi lạ) cho tất cả mọi thứ” <sub>18</sub></span><br><br><span class="contents">20. Thế kỷ 19 gia tăng niềm tin nơi tiến bộ như một hмnh thбi hy vọng nhвn loại mới, vа nу tiếp tục coi lэ trн vа tự do như những ngфi sao hướng dẫn trкn nẻo đường hy vọng. Dẫu sao, sự tiến bộ nhanh chуng của phбt triển kỹ thuật vа hiện tượng kỹ nghệ hуa gắn liền với nу nhanh chуng đưa tới một tмnh trạng xг hội hoаn toаn mới: xuất hiện một tầng lớp những người thợ cфng nghiệp vа cбi gọi lа “giai cấp vф sản”, những người mа cбc điều kiện sống thк thảm của họ đг được Friedrich Engels mф tả một cбch đбng bбo động vаo năm 1845. Với những độc giả của фng ta, cвu kết luận lа rất rх: điều nаy khфng thể tiếp tục; một sự thay đổi lа cần thiết. Tuy nhiкn, sự thay đổi nаy sẽ lật nhаo toаn bộ cấu trъc của xг hội tư sản. Sau cuộc cбch mạng tư sản năm 1789, giờ đг điểm cho một cuộc cбch mạng mới, cбch mạng vф sản: tiến bộ khфng thể tiếp tục với những bước nhỏ vа tiệm tiến. Một sự nhảy vọt cу tнnh chất cбch mạng lа điều cần thiết. Karl Marx đуn lấy khбt vọng của quần chъng, vа бp dụng thứ ngфn ngữ kнch động vа khфn ngoan vаo trong cфng tбc phбt động một bước tiến mới mẻ to lớn vа, như фng ta nghĩ, lа bước quyết định trong lịch sử hướng về ơn cứu độ - hướng về điều mа Kant mф tả lа “Nước Trời”. Một khi chвn lэ về tương lai bị phủ nhận, thм vấn đề đặt ra lа thiết lập chвn lэ ngay đвy vа ngay bвy giờ. Phк phбn về Thiкn Đаng được chuyển thаnh phк phбn về trần thế, chỉ trнch thần học giờ đвy trở thаnh chỉ trнch chнnh trị. Tiến bộ hướng về điều tốt hơn, về một thế giới thực sự lа tốt, khфng cтn đến từ khoa học nữa nhưng từ chнnh trị - từ một thứ chнnh trị mang mầu sắc khoa học trong đу xem xйt cấu trъc của lịch sử vа xг hội vа từ đу chỉ ra con đường hướng đến cбch mạng, hướng đến một sự thay đổi tổng thể. Marx đг mф tả khб chнnh xбc tмnh trạng trong thời фng ta, dầu với sự lệch lạc một chiều nhất định, vа với kỹ năng phвn tнch sắc xảo, фng ta đг nкu ra những con đường dẫn đến cбch mạng – vа khфng chỉ lэ thuyết mа thфi: qua phương tiện cụ thể lа Đảng Cộng Sản xuất hiện từ trong Cương Lĩnh Cộng Sản 1848, фng ta đг khởi động cuộc cбch mạng nаy. Lời hứa hẹn, cộng thкm với sự sắc xảo trong phвn tнch của фng cũng như chỉ dẫn tường tận về phương tiện tạo ra thay đổi cấp tiến nаy, đг vа tiếp tục lа một nguồn phấn khнch bất tận. Cбch mạng thực sự đг nổ ra trong cбch thế cấp tiến nhất tại Nga.</span><br><br><span class="contents">21. Dщ thế, cщng với thắng lợi của cбch mạng, sai lầm căn bản của Marx cũng bộc lộ hiển nhiкn. Фng ta chỉ ra chнnh xбc cбch thức lật đổ trật tự hiện nay, nhưng фng ta khфng nуi cбch thế tiến hаnh sau đу. Фng ta đơn giản giả định rằng với sự tước đoạt tаi sản của giai cấp cầm quyền, với sự sụp đổ quyền lực chнnh trị vа xг hội hoб cбc phương tiện sản xuất, một thаnh Giкrusalem mới sẽ thаnh hiện thực. Khi đу, cố nhiкn, mọi mвu thuẫn sẽ được giải quyết, con người vа thế giới cuối cщng tự mмnh cũng tмm ra được giải phбp. Khi đу mọi thứ sẽ tự thвn vận động theo đъng đường, vм mọi thứ sẽ thuộc về mọi người vа ai cũng mong điều tốt nhất cho nhau. Thаnh ra, sau khi hoаn thаnh cuộc cбch mạng, Lкnin mới nhận thức ra lа những tбc phẩm của фng thầy chẳng hề chỉ ra bước kế tiếp lа phải lаm sao. Đъng thật lа Marx cу đề cập đến thời kỳ chuyкn chế vф sản quб độ như một điều cần thiết mа đến ngаy đến giờ thм nу sẽ tự động khфng cтn cần thiết nữa. Tất cả chъng ta đều biết quб rх cбi “thời kỳ quб độ” nаy, vа chъng ta cũng biết lа nу đг được phбt triển sau đу ra sao, khфng thъc đẩy một thế giới hoаn thiện hơn, nhưng bỏ lại đаng sau một loạt những hủy diệt kinh hoаng. Marx quкn khфng chỉ ra cбch thức lаm sao tổ chức thế giới mới nаy - điều mа, dĩ nhiкn, được cho lа khфng cần thiết. Sự yкn lặng của фng ta về vấn đề nаy diễn ra cбch hợp lэ từ lựa chọn của фng ta. Sai lầm của фng cаng sвu nặng hơn nữa. Фng ta quкn rằng con người luфn lа con người. Фng ta quкn con người vа quкn luфn tự do của con người. Фng ta quкn rằng tự do luфn vẫn cтn lа tự do lаm điều бc. Фng ta nghĩ rằng khi nền kinh tế đг được điều chỉnh đъng, mọi sự sẽ tự nhiкn ổn thoả hết. Sai lầm thật sự của фng ta lа chủ nghĩa duy vật: con người thực ra khфng phải chỉ lа thаnh quả của cбc điều kiện kinh tế, vа khфng thể giải thoбt con người chỉ từ bкn ngoаi bằng cбch tạo ra một mфi trường kinh tế thuận lợi.</span><br><br><span class="contents">22. Chъng ta lại thấy mмnh đối diện với cвu hỏi: như vậy liệu chъng ta cу thể hy vọng điều gм? Một thбi độ tư phк bмnh của thuyết hiện đại lа cần thiết trong cuộc đối thoại với Kitф Giбo vа với niềm hy vọng Kitф. Trong cuộc đối thoại nаy, cả người Kitф hữu, trong bối cảnh kiến thức vа kinh nghiệm của mмnh, cũng phải canh tвn nhận thức lа niềm hy vọng của mмnh thực sự chứa đựng điều gм, họ phải đem lại những gм cho thế giới vа những gм họ khфng thể đem lại. Hтa với thбi độ tự phк nаy của thời hiện đại cũng phải cу một thбi độ tự phк của Kitф Giбo hiện đại, trong đу chъng ta phải thường xuyкn canh tвn nhận thức về chнnh mмnh khởi đi từ cội rễ. Về đề tаi nаy, tất cả những gм chъng ta cу thể cố gắng ở đвy lа một vаi quan sбt ngắn gọn. Đầu tiкn chъng ta phải tự hỏi: “tiến bộ” thực ra cу nghĩa lа gм; nу hứa hẹn những gм vа nу khфng hứa hẹn những gм? Trong thế kỷ 19, niềm tin vаo tiến bộ đг lа đối tượng bị phк phбn. Trong thế kỷ 20, Theodor W. Adorno đг đъc kết vấn đề niềm tin vаo tiến bộ một cбch kiệt xuất: фng nуi rằng tiến bộ, nhмn cho chнnh xбc, lа tiến bộ từ cбi nб tới bom nguyкn tử. Đвy lа một khнa cạnh của tiến bộ mа khфng được phйp che đậy. Nуi khбc đi: tнnh chất mơ hồ của của tiến bộ đг trở nкn hiển nhiкn. Khфng nghi ngờ gм, nу đem đến nhiều triển vọng cho điều tốt, nhưng nу cũng mở ra những triển vọng đбng kinh sợ cho sự dữ - những triển vọng mа trước đу khфng hề tồn tại. Chъng ta tất cả đг chứng kiến cбch thế trong đу tiến bộ, trong bаn tay sai trбi, cу thể trở thаnh vа thực sự đг trở thаnh một tiến bộ kinh hoаng trong sự бc. Nếu tiến bộ kỹ thuật khфng đi kиm với tiến bộ tương ứng trong việc hмnh thаnh luвn lэ con người, trong sự tăng trưởng nội tвm (x Eph 3:16; 2 Cor 4:16), thм nу chẳng lа tiến bộ gм cả, nhưng lа một mối đe dọa cho con người vа cho thế giới. </span><br><br><span class="contents">23. Đối với hai chủ đề lớn lа “lэ trн” vа “tự do”, ở đвy chъng ta chỉ cу thể đề cập đến những vấn nạn gắn liền với chъng. Thật ra, lэ trн lа hồng вn Thiкn Chъa ban cho con người, vа sự chiến thắng của lэ trн trкn những điều khфng hợp lэ cũng lа một mục tiкu của đời sống Kitф. Nhưng khi nаo thм lэ trн thực sự vinh thắng? Khi nу được tбch ra khỏi Thiкn Chъa chăng? Khi nу trở nкn mщ lтa trước Thiкn Chъa chăng? Cу phải lэ trн đằng sau hаnh động vа khả năng hаnh động lа toаn bộ lэ trн? Nếu tiến bộ, để thực sự lа tiến bộ, cần đến sự tăng trưởng luвn lэ về phнa nhвn loại, thм lэ trн đằng sau hаnh động vа khả năng hаnh động cũng cấp thiết cần đến một sự hội nhập với khả năng phвn biệt được thiện бc thфng qua sự cởi mở của lэ trн với những lực giải thoбt của đức tin. Chỉ cу như thế lэ trн mới trở nкn thực sự nhвn bản. Nу chỉ trở nкn nhвn bản khi nу cу thể hướng dẫn э chн theo nẻo chнnh, vа nу chỉ cу thể lаm được điều đу nếu nу nhмn xa hơn chнnh mмnh. Nếu khфng, tмnh trạng con người, trong bối cảnh của sự mất quвn bмnh giữa khả năng vật chất vа tмnh trạng mất đi sự phбn đoбn nơi con tim, sẽ trở nкn một mối họa cho con người vа cho tạo vật. Thаnh ra, nơi đвu tự do được đề cập đến, ở đу chъng ta phải nhớ rằng tự do con người luфn đтi hỏi một sự hội tụ cбc hмnh thбi tự do khбc nhau. Nhưng sự hội tụ nаy khфng thể thаnh cфng trừ phi nу được khẳng định bởi một tiкu chuẩn đo lường nội tại chung, lа căn bản vа mục tiкu của tự do chъng ta. Chъng ta hгy tуm lại đơn giản như thế nаy: con người cần đến Thiкn Chъa, nếu khфng cтn người vẫn lа vф vọng. Trước những phбt triển của thời đại tвn tiến, cвu trнch dẫn từ Thбnh Phaolф mа tфi đг dщng để khởi đầu (Eph 2:12), được chứng minh thật lа thực tế vа quб đъng. Do đу, khфng nghi ngờ gм, một “Nước Trời” đạt được mа khфng cу Thiкn Chъa –một vương quốc loаi người mа thфi- sẽ khфng trбnh khỏi cбo chung như “một kết thъc quбi lạ” của mọi sự như đг được mф tả bởi Kant: chъng ta đг từng thấy, vа chъng ta thấy đi thấy lại điều đу.</span><br><br><span class="contents">”Bối cảnh” cho học hỏi vа thực hаnh hy vọng </span><br><br><span class="contents">Cầu nguyện lа trường học của hy vọng </span><br><br><span class="contents">32. Bối cảnh thiết yếu đầu tiкn cho việc học hỏi hy vọng lа cầu nguyện. Khi khфng cтn ai lắng nghe tфi nữa, Chъa vẫn nghe tфi. Khi tфi khфng cтn cу thể tвm sự hay kкu cầu được với ai, tфi luфn luфn cу thể thưa với Chъa. Khi khфng cтn ai giъp tфi biết xử sự thế nаo trước nhu cầu hay mong đợi vượt quб khả năng hy vọng của con người, Chъa cу thể giъp tфi <sub>25</sub>. Dщ tфi bị đắm chмm ngập lụt trong cф liкu hoаn toаn...; nếu tфi cầu nguyện thм tфi khфng bao giờ hoаn toаn đơn cфi. Đức cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận, một người tщ trong 13 năm, trong đу cу 9 năm bị biệt giam, đг để lại cho chъng ta cuốn sбch nhỏ quн giб: Những Lời Cầu Nguyện của Niềm Hy Vọng. Trong vтng 13 năm tщ đầy, trong một tмnh trạng hầu như lа tuyệt vọng, sự kiện lа ngаi cу thể lắng nghe vа thвn thưa với Chъa đг trở nкn một quyền năng hy vọng gia tăng cho ngаi, khiến ngаi, sau khi ra khỏi tщ, đг trở nкn một chứng nhвn hy vọng cho dвn chъng trкn toаn thế giới – chứng nhвn của một niềm hy vọng lớn lao khфng tаn lụi ngay cả trong những đкm đen của cф liкu.</span><br><br><span class="contents">33. Thбnh Augustinф, trong bаi giảng về lб thư thứ nhất của thбnh Gioan, mф tả cбch tuyệt hảo nhất về mối tương quan giữa cầu nguyện vа hy vọng. Ngаi định nghĩa cầu nguyện lа một thao tбc của lтng muốn. Con người đг được tạo dựng cho sự cao cả—cho chнnh Thiкn Chъa; con người đг được tạo dựng để được lấp đầy bởi Thiкn Chъa. Nhưng tвm hồn con người thм quб nhỏ so với sự cao cả mа nу đг được trщ định trước. Nу cần được nới rộng ra. “Khi trм hoгn [ban вn huệ], Thiкn Chъa củng cố lтng muốn của chъng ta; qua lтng muốn Người nới rộng linh hồn chъng ta vа khi mở rộng, Người gia tăng sức chứa của nу [để đуn nhận Người]”. Thбnh Augustinф quy chiếu về thбnh Phaolф, người đг nуi mмnh rбng sức đạt tới những điều sẽ đến (x. Pl 3,13). Sau đу ngаi đг sử dụng một hмnh ảnh rất đẹp để mф tả tiến trмnh mở rộng vа chuẩn bị tвm hồn con người. “Giả dụ Thiкn Chъa muốn lấp đầy tвm hồn bạn bằng mật ong [một biểu tượng về sự dịu dаng vа lтng tốt của Thiкn Chъa]; nhưng nếu lтng bạn đầy dấm chua, bạn đổ mật ong vаo nơi nаo?” Cбi bмnh, vốn lа tвm hồn chъng ta, trước tiкn phải được nới rộng vа sau đу rửa sạch, khфng cтn dấm vа mщi vị của nу nữa. Điều đу đтi phải lаm việc cật lực vа gвy đau đớn, nhưng chỉ theo cбch ấy thфi mа chъng ta trở nкn phщ hợp với điều mа chъng ta đг được trщ định trước. <sub>26</sub> Cho dщ thбnh Augustinф chỉ nуi trực tiếp đến khả năng của chъng ta chứa đựng Thiкn Chъa, tuy vậy rх rаng rằng qua nỗ lực loại bỏ dấm chua vа mщi vị của nу, khфng những chъng ta nкn tự do đối với Thiкn Chъa, nhưng cтn rộng mở với người khбc nữa. Chнnh khi trở nкn con cбi của Thiкn Chъa, mа chъng ta cу thể ở với người Cha chung của chъng ta. Cầu nguyện khфng phải lа đi ra khỏi lịch sử vа rъt lui vаo gуc hạnh phъc riкng của chъng ta. Khi chъng ta cầu nguyện cбch đъng đắn chъng ta trải qua một tiến trмnh thanh luyện bкn trong, nу mở lтng chъng ta ra với Thiкn Chъa vа theo cбch đу cả với đồng loại chъng ta nữa. Trong cầu nguyện chъng ta phải biết điều chъng ta cу thể xin Thiкn Chъa—điều xứng đбng với Thiкn Chъa. Chъng ta phải biết rằng chъng ta khфng thể cầu nguyện chống lại người khбc. Chъng ta phải biết rằng chъng ta khфng thể cầu xin những điều nфng cạn vа những tiện nghi mа chъng ta muốn vаo lъc nаy— vм niềm hy vọng nghиo nаn, giả tạo dẫn chъng ta xa lмa Thiкn Chъa. Chъng ta phải biết thanh luyện ước muốn vа khбt vọng của chъng ta. Chъng ta phải biết tự giải thoбt khỏi những giả dối ẩn khuất gвy thất vọng cho chъng ta. Thiкn Chъa thấy rх chъng, vа khi chъng ta đến trước mặt Thiкn Chъa, chъng ta cũng bị bắt buộc nhận ra chъng. Vịnh gia đг cầu nguyện: “Nhưng nаo ai thấy rх lầm lỗi mмnh? Xin Ngаi tha cбc tội con phạm mа chẳng hay” (Tv 19,12 [18,13]). Thất bại trong việc nhмn nhận lầm lỗi của mмnh, ảo tưởng về sự vф tội của mмnh, khфng lаm cho tфi nкn cфng chнnh vа khфng cứu thoбt tфi, bởi vм tфi đбng khiển trбch vм lương tвm nặng nề vа khфng thể nhận ra sự dữ như nу lа trong con người tфi. Nếu Thiкn Chъa khфng hiện hữu, cу lẽ tфi cần tмm nơi trъ ẩn trong những lọc lừa ấy, bởi vм khфng ai cу thể tha thứ cho tфi; khфng ai lа tiкu chuẩn đнch thực. Tuy nhiкn sự gặp gỡ với Thiкn Chъa thức tỉnh lương tвm của tфi, vм nу khфng cтn nhắm đến sự cфng chнnh hoб bản thвn, khфng cтn lа một suy nghĩ đơn thuần của tфi vа của những người đương thời đang uốn nắn suy nghĩ của tфi, nhưng nу trở thаnh một khả năng lắng nghe chнnh sự Thiện. </span><br><br><span class="contents">34. Để lời cầu nguyện phбt triển được sức mạnh thanh tẩy, một đаng lời cầu nguyện ấy phải lа cбi gм đу rất riкng tư, lа một cuộc gặp gỡ giữa thвm sвu của chнnh tфi với Chъa, Thiкn Chъa hằng sống. Đаng khбc, lời cầu ấy phải luфn được hướng dẫn vа soi sбng bởi những kinh nguyện quэ giб của Giбo Hội vа của cбc thбnh, vа bởi lời cầu phụng vụ, trong đу Chъa dạy đi dạy lại chъng ta lаm thế nаo cầu nguyện cho xứng hợp. Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận, trong quyển sбch của ngаi về luyện đаng thiкng liкng, nуi với chъng ta rằng trong cuộc đời ngаi, cу những thời gian dаi ngаi đг khфng thể cầu nguyện được vа ngаi đг phải bбm lấy những kinh nguyện của Giбo Hội như kinh Lậy Cha, kinh Kнnh Mừng vа cбc kinh nguyện phụng vụ <sub>27</sub>. Cầu nguyện phải luфn luфn cу sự pha trộn giữa lời cầu nguyện chung vа cб nhвn. Đвy lа cбch thế chъng ta cу thể thвn thưa với Chъa vа Chъa nуi với chъng ta. Trong đường lối nаy, chъng ta trải qua những cuộc thanh tẩy, qua đу, chъng ta mở lтng mмnh ra cho Chъa vа sẵn sаng cho việc phục vụ đồng loại. Chъng ta trở nкn cу khả năng cho niềm hy vọng vĩ đại, vа do đу, trở thаnh cбc thừa tбc viкn của niềm hy vọng cho kẻ khбc. Hy vọng trong э nghĩa Kitф giбo luфn luфn cũng lа niềm hy vọng cho những người khбc. Nу lа niềm hy vọng tнch cực, trong đу chъng ta chiến đấu hầu trбnh lаm cho mọi sự đừng hướng đến một “chung cuộc quбi бc”. Đу cũng lа niềm hy vọng tнch cực theo nghĩa lа chъng ta giữ cho thế giới nаy mở lтng ra cho Thiкn Chъa. Chỉ trong đường lối ấy niềm hy vọng nаy mới tiếp tục lа niềm hy vọng nhвn bản đнch thật.</span><br><br><span class="contents">II. Hаnh động vа đau khổ như những mфi trường để học biết niềm hy vọng</span><br><br><span class="contents">35. Mọi hаnh động nghiкm chỉnh vа đъng đắn của con người đều lа niềm hy vọng bằng hаnh động. Trước tiкn điều đу cу nghĩa lа chъng ta nỗ lực thực hiện cбc niềm hy vọng của chъng ta, nhỏ bй hay lớn lao hơn: hoаn thаnh cфng việc nаy hoặc cфng việc kia vốn quan trọng trong cuộc hаnh trмnh tiến lкn của chъng ta, hoặc chъng ta hаnh động cho một thế giới tươi đẹp vа nhвn bản hơn để mở rộng cửa cho tương lai. Tuy nhiкn những nỗ lực hằng ngаy trong việc theo đuổi đời sống chъng ta vа trong việc hаnh động cho tương lai của thế giới lаm chъng ta mệt mỏi vа biến thаnh cuồng tнn, trừ phi chъng ta được chiếu sбng bởi vẻ huy hoаng của niềm hy vọng lớn lao vốn khфng thể bị huỷ diệt bởi những thất bại trong những việc nhỏ cũng như trong sự sụp đổ của những vấn đề cу tầm quan trọng lịch sử. Nếu chъng ta khфng thể hy vọng hơn điều đạt được trong một thời gian nhất định, hay hơn điều được cбc nhа cầm quyền chнnh trị vа kinh tế hứa hẹn, cuộc sống của chъng ta sẽ chẳng mấy chốc khфng cтn hy vọng. điều quan trọng lа biết rằng tфi luфn cу thể tiếp tục hy vọng, dщ cho trong đời sống chъng ta hay giai đoạn lịch sử mа tфi sống, dường như khфng cу điều gм để hy vọng. Chỉ với niềm xбc tнn lớn lao của niềm hy vọng mа đời tфi vа lịch sử nуi chung, dщ gặp bao thất bại, mới được cầm giữ bởi sức mạnh khфng thể huỷ diệt của Tмnh yкu, vа chỉ cу niềm xбc tнn lớn lao đу mới cу thể đem lại cho chъng э nghĩa vа tầm quan trọng, chỉ thứ hy vọng đу mới đem lại can đảm để hаnh động vа kiкn trм. Chắc chắn chъng ta khфng thể “xвy dựng” Nước Thiкn Chъa chỉ bằng nỗ lực của chъng ta—điều chъng ta xвy dựng sẽ luфn lа vương quốc của con người với tất cả những giới hạn liкn quan đến bản tнnh con người. Nước Thiкn Chъa lа một quа tặng, vа chнnh vм thế, nу thật lớn lao vа đẹp đẽ, vа lаm nкn lời đбp trả cho niềm hy vọng của chъng ta. Vа chъng ta khфng thể —dщng lối diễn tả xưa— “đбng được” Thiкn đаng qua việc lаm của chъng ta. Thiкn đаng cтn hơn lа cбi gм chъng ta đбng được, cũng như việc được yкu mến khфng bao giờ lа cбi gм “đбng được”, nhưng luфn lа một quа tặng. Tuy nhiкn, dẫu khi chъng ta э thức đầy đủ rằng Thiкn đаng vượt quб điều chъng ta cу thể xứng đбng, thм vẫn luфn đъng lа cбch ứng xử của chъng ta khфng phải lа bаng quan trước mặt Thiкn Chъa vа vм thế khфng lа bаng quan đối với diễn tiến lịch sử. Chъng ta cу thể mở rộng chнnh chъng ta vа thế giới, vа cho phйp Thiкn Chъa đi vаo: chъng ta cу thể mở lтng cho chвn lэ, tмnh yкu vа điều gм thiện hảo. Đу lа điều cбc thбnh đг lаm, những người trong tư cбch lа “cộng sự viкn của Thiкn Chъa”, đг đуng gуp vаo việc cứu độ trần gian (x. 1 Cr 3,9; 1 Th 3,2). Chъng ta cу thể giải thoбt cuộc sống chъng ta vа thế giới khỏi độc tố vа sự lвy nhiễm cу thể huỷ diệt hiện tại vа tương lai. Chъng ta cу thể khбm phб cбc nguồn mạch của tạo vật vа giữ chъng khфng biến dạng, vа theo cбch thức ấy, chъng ta cу thể sử dụng đъng đắn tạo vật, đến với chъng ta như một quа tặng, theo những đтi hỏi nội tại vа mục đнch tối hậu của quа tặng nаy. Điều đу đem lại э nghĩa, cho dщ bề ngoаi chъng ta khфng thаnh đạt được gм hay dường như bất lực khi đối diện với cбc sức mạnh thщ địch. Vм thế một mặt, hаnh động của chъng ta nảy sinh niềm hy vọng cho chъng ta vа cho người khбc; nhưng đồng thời, đу lа niềm hy vọng lớn lao đặt nền tảng trкn cбc lời hứa của Thiкn Chъa vốn đem lại cho chъng ta sự can đảm vа hướng dẫn hаnh động chъng ta trong thời thuận tiện cũng như khфng thuận tiện.</span><br><br><span class="contents">36. Giống như hаnh động, đau khổ lа một phần của cuộc sống con người. Đau khổ một phần xuất phбt từ những giới hạn của chъng ta, vа một phần từ khối lượng tội lỗi đг tнch luỹ suốt giтng lịch sử, vа ngаy nay vẫn đang tiếp tục lớn lкn khфng ngừng. Chắc chắn chъng ta phải lаm bất cứ điều gм trong khả năng để giảm bớt đau khổ: để hết sức trбnh đau khổ cho người vф tội; để lаm giảm nhẹ cơn đau đớn; để giъp vượt thắng cбc đau khổ tinh thần. Đу lа những đтi buộc của cфng bмnh vа tмnh yкu, vа chъng được hаm chứa trong cбc đтi hỏi nền tảng của đời sống Kitф hữu vа mọi cuộc sống nhвn bản đнch thực. cбc tiến bộ lớn lao đг được thực hiện trong cuộc chiến chống lại những đau đớn thể lэ; tuy vậy những đau khổ của người vф tội vа những đớn đau tinh thần lại gia tăng trong những thập niкn vừa qua. Quả thế, chъng ta phải lаm hết sức chъng ta để vượt thắng đau khổ, nhưng loại trừ hoаn toаn đau khổ khỏi thế giới nаy lа việc vượt quб tầm tay chъng ta. Đơn giản lа vм chъng ta khфng thể loại bỏ sự giới hạn của chъng ta vа vм khфng ai trong chъng ta cу khả năng loại trừ quyền lực của sự dữ, của tội lỗi, như chъng ta thấy, vốn lа nguồn mạch thường hằng của đau khổ. Chỉ mмnh Thiкn Chъa mới cу thể lаm điều ấy: chỉ mмnh một Thiкn Chъa đг tự э đi vаo lịch sử khi lаm người vа chịu đau khổ trong lịch sử. Chъng ta biết rằng vị Thiкn Chъa ấy hiện hữu, vа vм thế chъng ta biết rằng quyền năng “xoб bỏ tội trần gian” (Ga 1,29) đang hiện hữu trong thế giới. Nhờ đức tin vаo sự hiện diện của quyền năng ấy, hy vọng về một thế giới được chữa lаnh đг nổi lкn trong lịch sử. Tuy nhiкn, đу lа hy vọng—chưa được hoаn thаnh; hy vọng đem lại cho chъng ta sự can đảm để đặt mмnh vаo phнa sự thiện dщ sống trong những hoаn cảnh dường như vф vọng, với niềm xбc tнn rằng, bao lвu giтng lịch sử bкn ngoаi được đề cập đến, quyền lực tội lỗi vẫn tiếp tục hiện diện cбch kinh hoаng.</span><br><br><span class="contents">37. Chъng ta hгy trở lại đề tаi của mмnh. Ta cу thể giới hạn đau khổ, chiến đấu chống lại nу, nhưng khфng thể loại trừ nу. Chнnh khi chъng ta cố gắng trбnh khổ đau bằng cбch rъt lui khỏi những gм cу thể gвy thương tổn, khi ta khфng muốn phн sức hoặc trбnh nỗi đau trong việc đeo đuổi sự thật, tмnh yкu, vа điều thiện, thм lъc đу chъng ta đг để mмnh trфi giạt vаo cuộc sống trống rỗng, nơi đу cу thể hầu như khфng cу đau đớn, nhưng cбi cảm nghiệm tối tăm của vф nghĩa vа bị bỏ rơi cтn lớn hơn bao giờ hết. Khфng phải lа bỏ ra ngoаi hoặc trốn trбnh khỏi sự khổ đau lа chъng ta được chữa lаnh, nhưng chнnh lа do khả năng của chъng ta chấp nhận nу, trưởng thаnh với nу vа tмm ra э nghĩa qua việc kết hợp với Chъa Kitф, Đấng đг chịu thương khу với tмnh yкu vф biкn. Trong э nghĩa nаy, tфi muốn trнch một đoạn từ lб thư của vị tử đạo Việt Nam, Thбnh Phaolф Lк Bảo Tịnh, († 1857) trong đу ngаi diễn đạt sự biến hуa đau khổ qua quyền năng hy vọng, phбt sinh từ đức tin như sau: “Tфi, Phaolф, bị gфng cщm vм danh Chъa Kitф, ước mong kể lại cho cбc con những thử thбch mа cha chịu hằng ngаy, để nhờ đу cбc con cу thể bщng lкn ngọn lửa yкu mến Chъa vа hợp với cha ngợi khen Chъa, vм lượng từ bi Chъa hải hа muфn đời (Tv 136 [135]). Nhа tщ ở đвy thực sự lа hмnh ảnh Hỏa Ngục muфn đời: thкm vаo bкn cạnh những đтn tra tấn dг man gồm đủ mọi cбch – gфng cщm, xiềng xнch, đe dọa –lа thщ hận, trả thщ, tai ương, thф bạo tục tằn, cгi vг, hаnh động độc бc, chửi thề, cũng như những nỗi вu lo vа than khуc. Nhưng chнnh Chъa lа Đấng đг giải thoбt 3 trẻ nhỏ khỏi lт lửa hгi hщng, đг ở với cha luфn luфn; Ngаi đг giải thoбt cha khỏi những khốn cщng nаy vа lаm cho chъng nкn dịu ngọt, vм lтng từ bi Chъa muфn đời. Những gian truвn nаy thường lаm kinh khiếp nhiều người khбc, thế nhưng với cha, nhờ ơn Chъa, cha trаn đầy niềm vui vа phъc lạc, bởi vм cha khфng ở một mмnh – Đức Kitф ở với cha... Lаm sao cha cу thể chịu được cбi cảnh mỗi ngаy nhмn thấy cбc vua chъa, quan quyền, vа những tay sai của họ phạm thượng tới thбnh danh, Фi lậy Chъa, Người lа Đấng ngự ngai tтa trкn cбc thiкn thần Cherubim vа Seraphim? (x. Tv 80:1 [79:2]). Chъa hгy xem đвy, những kẻ ngoại đạo đг đang chа đạp Thбnh Giб Chъa dưới chвn! Cтn đвu lа vinh quang Chъa? Khi con nhмn thấy tất cả những sự nаy, con muốn với tất cả tмnh yкu chбy bỏng của con cho Chъa, ước ao tay chвn con bị chia ra thаnh mảnh, chết lаm chứng cho tмnh yкu Chъa. Lạy Chъa, xin hгy tỏ quyền năng Chъa, cứu con, nвng đỡ con, hầu trong sự yếu mềm của con, quyền năng Chъa sẽ được sбng soi vа được vinh hiển trước mặt cбc dвn nước... Anh em chủng sinh thвn mến, khi cбc con nghe biết tất cả những sự việc nаy, cбc con hгy cбm tạ Thiкn Chъa khфng hết lời trong niềm vui, vм từ Chъa mọi điều tốt sẽ nảy sinh; cбc con hгy chъc tụng Chъa với cha, vм lтng nhвn từ Chъa vф bờ bến... Cha viết ra những dтng chữ nаy cho cбc con ngх hầu đức tin của cбc con vа của cha được hiệp nhất. Giữa phong ba bгo tбp, cha bỏ neo con thuyền của cha vаo ngai Thiкn Chъa, chiếc neo đу lа hy vọng sống động trong trбi tim cha.” 28 Đвy lа một lб thư viết từ “Hỏa Ngục”. Nу phơi bầy trắng trợn tất cả những kinh hoаng của trại tщ tập trung, nơi mа những vết thương gвy ra bởi những bạo chъa trкn những nạn nhвn của chъng được cộng thкm với sự bщng nổ của tội бc trong chнnh cả những nạn nhвn, đến nỗi đến lượt họ lại trở thаnh những khн cụ cho sự độc бc của những người hаnh hạ họ. Đвy chнnh lа lб thư viết từ Hỏa Ngục, nhưng nу cũng nуi lкn sự thật trong đoạn Thбnh Vịnh như sau: “Con cу lкn trời, Chъa đang ngự đу, nằm dưới вm ty, vẫn gặp thấy Ngаi… Con tự nhủ: ‘Ước gм bуng tối bao phủ tфi vа бnh sбng quanh tфi thаnh đкm tối!’ Nhưng đối với Ngаi, tối tăm chẳng cу chi mщ mịt, vа đкm đen sбng tỏ như ban ngаy, bуng tối vа бnh sбng cũng như nhau” (Tv 139 [138]:8-12; vа x. Tv 23 [22]:4). Đức Kitф đг xuống “Hỏa Ngục” vа vм thế gần gũi với những ai bị nйm vаo trong đу, khi Ngаi biến đổi sự tối tăm của họ thаnh бnh sбng. Sự đau khổ vа hаnh hạ vẫn cтn thật khủng khiếp vа dĩ nhiкn lа khфng thể chịu nổi. Thế nhưng, бnh sao của niềm hy vọng đг vươn lкn – chiếc neo của trбi tim đạt tới chнnh ngai của Thiкn Chъa. Thay vм sự dữ hаnh hạ trong thвn xбc con người, thм бnh sбng tỏa chiếu vinh quang: khổ đau – khфng ngừng lа khổ đau – nhưng bất chấp mọi sự đang trở nкn bаi tụng ca ngợi khen Chъa.</span><br><br><span class="contents">38. Mức độ đнch thực của nhвn bản được xбc định cбch cơ bản trong mối tương quan với đau khổ vа người đau khổ. Điều đу cу giб trị cả đối với cб nhвn lẫn xг hội. Một xг hội khфng thể đуn nhận cбc thаnh viкn đau khổ vа khфng thể giъp chia sẻ đau khổ của họ vа mang lấy nу vаo trong tвm hồn qua thбi độ “đồng cảm” lа một xг hội tаn bạo vа vф nhвn đạo. Tuy nhiкn xг hội khфng thể đуn nhận cбc thаnh viкn đau khổ vа nвng đỡ họ trong thử thбch trừ phi cбc cб nhвn cу khả năng tự mмnh lаm điều ấy; hơn nữa, cб nhвn khфng thể đуn nhận đau khổ của nhau trừ phi chнnh cб nhвn ấy cу khả năng tмm thấy э nghĩa trong đau khổ, một con đường thanh luyện vа tăng trưởng trong sự trưởng thаnh, một hаnh trмnh của hy vọng. Quả thế, chấp nhận “người khбc” đang đau khổ, cу nghĩa lа tфi mang lấy đau khổ của người ấy như thể nу trở thаnh lа của tфi. Bởi vм bвy giờ nу trở thаnh một đau khổ được chia sớt, trong đу cу sự hiện diện của một người khбc, đau khổ ấy được hiểu thấu nhờ бnh sбng của tмnh yкu. Tiếng La-tinh con-solatio, “an ủi”, diễn tả điều ấy cбch tuyệt hảo. Nу gợi lкn sự hiện diện với người khбc trong sự cф đơn của họ, hầu nу khфng cтn lа sự cф đơn nữa. Hơn nữa, khả năng chấp nhận đau khổ vм sự thiện, chвn lэ vа cфng bмnh lа một tiкu chuẩn cốt yếu của tнnh nhвn văn, bởi vм nếu rốt cuộc hạnh phъc vа an toаn của bản thвn tфi quan trọng hơn chвn lэ vа cфng bмnh, thм quyền lực của kẻ mạnh hơn thắng thế, vа rồi bạo lực vа gian dối ngự trị. Hoặc chвn lэ vа cфng bмnh phải đứng trкn sự tiện nghi vа hạnh phъc thể lэ, hoặc cuộc sống tфi trở thаnh một sự dối trб. Cuối cщng, tiếng “xin vвng” với tмnh yкu cũng lа nguồn mạch của đau khổ, bởi vм tмnh yкu luфn đтi truất hữu cбi “Tфi”, qua đу tфi để mмnh bị cắt tỉa vа bị thương tнch. Tмnh yкu khфng thể hiện hữu nếu khфng từ khước chнnh mмnh, một sự từ khước đau đớn, bằng khфng nу sẽ trở thаnh нch kỷ vа vм thế khфng cтn lа tмnh yкu nữa.</span><br><br><span class="contents">39. Đau khổ cщng với kẻ khбc vа cho những kẻ khбc; đau khổ vм sự thật vа cфng lэ; đau khổ vм tмnh yкu vа để trở nкn một người biết yкu thương thực sự - đу lа những yếu tố căn bản của nhвn loại, vа loại bỏ những yếu tố nаy sẽ hủy diệt chнnh con người. Tuy nhiкn, một loạt cвu hỏi lại được nкu ra: chъng ta cу khả năng nаy khфng? Người ta cу quan trọng đến mức tфi phải đвm ra lа người chịu đau khổ vм họ? Đối với tфi sự thật cу đбng để đau khổ vм nу lа cу giб trị? Lời hứa của tмnh yкu cу cao cả đến mức biện minh được việc cho đi chнnh tфi? Trong lịch sử của nhвn loại, chнnh đức tin cу cфng đặc biệt trong việc đưa ra từ bкn trong con người một khả năng mới vа sвu xa dбm chấp nhận những hмnh thбi đau khổ cу tнnh chất quyết định đối với tнnh nhвn bản của con người. Đức tin Kitф đг cho chъng ta thấy rằng sự thật, cфng lэ vа yкu thương khфng chỉ đơn thuần lа những lэ tưởng, nhưng lа những thực tại đбng giб to lớn. Đức tin Kitф cho thấy Thiкn Chъa – hiện thвn của Sự Thật vа Tмnh Yкu – đг muốn chịu đau khổ vм chъng ta vа với chъng ta. Thбnh Bernard thаnh Clairvaux đг đưa ra cвu nуi tuyệt vời nаy: Impassibilis est Deus, sed non incompassibilis<sub>29</sub>- Thiкn Chъa khфng thể đau khổ, nhưng Ngаi cу thể đau khổ với. Con người đбng giб đến mức chнnh Thiкn Chъa đг trở thаnh phаm nhвn để đau khổ với con người trong một cбch thế rất thật – trong thвn xбc vа mбu – như đг được trмnh bаy cho chъng ta thấy trong trмnh thuật Thương Khу của Chъa Giкsu. Thаnh ra, trong mọi đau khổ nhвn sinh chъng ta được liкn kết với Đấng chịu vа gбnh lấy đau khổ đу vớichъng ta; nкn con-solatio hiện diện nơi tất cả đau khổ, như lời ủi an từ lтng yкu thương lвn tuất của Chъa - vа vм thế ngфi sao hy vọng vươn lкn. Chắc chắn trong nhiều đau khổ vа thử thбch đa dạng của chъng ta, chъng ta cũng luфn cần đến những hy vọng lớn nhỏ - một cuộc thăm viếng thвn tмnh, sự chữa lаnh những vết thương trong ngoаi, một quyết tвm thuận lợi giải quyết một cuộc khủng hoảng, vа vвn vвn. Trong những thử thбch нt nghiкm trọng, những hмnh thбi hy vọng nаy cũng cу thể lа đủ cho chъng ta. Nhưng trong những thử thбch thực sự cam go, khi tфi phải đưa ra một quyết định chung cuộc để đặt sự thật trước phъc lợi, sự nghiệp vа của cải của chнnh mмnh, tфi cần đến sự xбc tнn của niềm hy vọng thực sự vа to lớn mа chъng ta đг đề cập nơi đвy. Về điểm nаy, chъng ta cần đến những chứng nhвn - những vị tử đạo - những người đг cho đi chнnh mмnh toаn bộ, để ngаy qua ngаy chỉ ra cho chъng ta thấy đвu lа chнnh lộ. Chъng ta cần đến họ nếu chъng ta ưa chuộng điều thiện hơn sự thoải mбi, ngay cả trong những lựa chọn nhỏ nhặt mа chъng ta đối diện hаng ngаy – khi biết rằng đу lа cбch để chъng ta sống đời mмnh cho viкn mгn. Chъng ta hгy lặp lại lần nữa: khả năng chịu đau khổ vм sự thật lа thước đo tнnh nhвn bản. Nhưng khả năng chịu đựng nаy tщy thuộc vаo hмnh thбi vа quy mф của niềm hy vọng mа chъng ta mang vа ấp ủ trong lтng. Cбc thбnh đг cу thể trải qua một cuộc lữ hаnh trвn thế cao đẹp trong cбch thức mа Chъa Kitф đг thực thi trước cбc ngаi, vм họ trаn trề niềm hy vọng lớn lao. </span><br><br><span class="contents">40. Tфi muốn thкm vаo nơi đвy một nhận xйt ngắn gọn khбc với những liкn hệ trong đời sống hаng ngаy. Trước đвy thường cу một hмnh thức đạo đức – cу lẽ нt được thực hаnh ngаy nay nhưng đг rất phổ biến trước đвy khфng lвu – trong đу bao gồm э tưởng “dвng lкn” những lao nhọc nhỏ hаng ngаy thường xuyкn quấy nhiễu chъng ta như “những cъ thọc mạnh” phiền toбi, qua đу ban cho chъng một э nghĩa. Dĩ nhiкn, đг cу những phуng đại vа những lạm dụng khфng lаnh mạnh hмnh thức đạo đức nаy, nhưng chъng ta cần tự hỏi mмnh liệu tối hậu điều nаy cу chứa đựng những gм thiết yếu vа cу ơn нch khфng. Dвng lкn cу nghĩa lа gм? Những ai thực hаnh hмnh thức đạo đức nаy đều tin lа họ cу thể đуng gуp những phiền nhiễu nhỏ nаy vаo cuộc “đồng-thương khу” (nguyкn văn “com-passion”) vĩ đại của Chъa Kitф để cбch nаo đу họ trở nкn một phần của kho tаng trắc ẩn (nguyкn văn compassion) rất cần của nhвn loại. Qua đу, ngay cả những bất tiện nhỏ nhặt trong cuộc sống hаng ngаy cũng cу э nghĩa vа đуng gуp cho nhiệm cục của sự thiện vа tмnh yкu nhвn loại. Cу lẽ chъng ta nкn xem lại liệu chнnh chъng ta cу nкn lаm sống lại thực hаnh nаy hay khфng.</span><br><br><span class="contents">III. Phбn Xйt như bối cảnh cho việc học hỏi vа thực hаnh hy vọng.</span><br><br><span class="contents">41. Trong phần kết của đoạn giữa Kinh Tin Kнnh của Giбo Hội – phần kể lại mầu nhiệm Chъa Kitф, từ lъc sinh ra hằng hữu bởi Chъa Cha vа lъc sinh ra hữu hạn bởi Đức Maria Đồng Trinh, qua Thập Giб vа Phục Sinh đến khi Người lại đến lần thứ hai - chъng ta thấy cвu: “Người sẽ trở lại trong vinh quang để phбn xйt kẻ sống vа kẻ chết.” Từ thời xa xưa, viễn ảnh của sự Phбn Xйt đг ảnh hưởng đến cбc Kitф hữu trong đời sống hаng ngаy như một tiкu chuẩn để sắp xếp trật tự cho đời sống hiện tại của họ, như những lời rйo gọi trong lương tвm của họ, vа đồng thời như niềm hy vọng vаo cфng lэ của Thiкn Chъa. Đức tin vаo Chъa Kitф khфng bao giờ chỉ nhмn lui lại phнa sau hay nhмn lкn trкn, mа cũng luфn luфn nhмn về phнa trước về giờ phбn xйt mа Chъa luфn nhắc nhở. Việc nhмn về phнa trước nаy lаm cho Kitф hữu thấy được tầm quan trọng của hiện tại. Khi thiết kế cбc thбnh đường Kitф Giбo, với э hướng lаm rх chiều kнch lịch sử vа vũ trụ của đức tin nơi Đức Kitф, thфng thường ở đầu phнa đфng của thбnh đường, người ta trмnh bаy Chъa Kitф trở lại như một vị vua - một biểu tượng của hy vọng; trong khi ở bức tường phнa tвy người ta thường trмnh bầy cuộc Chung Thẩm như một biểu tượng của trбch nhiệm chъng ta đối với đời sống mмnh - một hмnh ảnh theo đuổi vа đồng hаnh với cбc tнn hữu khi họ bước ra khỏi thбnh đường để tiếp tục cuộc sống hаng ngаy. Tuy nhiкn, khi hмnh ảnh về cuộc Chung Thẩm được phбt triển, cаng ngаy những khiб cạnh kinh hoаng vа đбng sợ cаng được chъ э lаm nổi bật lкn, điều nаy hiển nhiкn thu hъt cбc họa sĩ hơn lа vẻ huy hoаng của hy vọng, thường bị chфn vщi bкn dưới những sự kinh hoаng.</span><br><br><span class="contents">42. Trong thời đại mới, э tưởng Chung Thẩm đг mờ dần bкn trong hậu trường: đức tin Kitф đг được cб nhвn hуa vа người tнn hữu hướng nhiều hơn đến phần rỗi của chнnh linh hồn mмnh, trong khi sự suy tư về lịch sử thế giới lại bị lấn бt bởi э tưởng của thuyết tiến bộ. Tuy nhiкn, nội dung căn bản của việc trфng đợi ngаy Chung Thẩm vẫn chưa mất đi: nу chỉ đơn thuần nhận lấy một hмnh thức hoаn toаn khбc. Thuyết vф thần của thế kỷ 19 vа 20 - trong nguồn gốc vа mục đнch của nу- lа một học thuyết luвn lэ: một sự phản khбng chống lại những bất cфng của thế giới vа của lịch sử thế giới. Một thế giới được ghi dấu bởi quб nhiều những bất cфng, những đau khổ của người vф tội, vа sự hoаi nghi quyền lực, khфng thể nаo lа kỳ cфng trмnh của một Thiкn Chъa tốt lаnh. Một Thiкn Chъa chịu trбch nhiệm về một thế giới như vậy khфng thể lа một Thiкn Chъa cфng chнnh, vа cаng khфng phải lа một Thiкn Chъa nhвn lаnh. Vм lợi нch của luвn lэ, Thiкn Chъa nаy phải bị thбch đố. Vм khфng cу một Thiкn Chъa đứng ra tạo lập cфng lэ, nкn dường như chнnh con người ngаy nay được mời gọi để thiết lập cфng lэ. Trước đau khổ của thế giới nаy, sự thбch đố chống lại Thiкn Chъa lа cу thể hiểu được; nhưng điều cho rằng nhвn loại cу thể vа phải lаm những gм khфng cу Chъa nаo thực sự lаm hay cу thể lаm, vừa lа quб ngạo mạn vừa lа sai lầm từ bкn trong. Tư tưởng nаy khфng phải ngẫu nhiкn đг đưa đến những hмnh thức ghк gớm nhất của sự bạo tаn vа những chа đạp cфng lэ; nhưng chнnh lа vм nу đг được đặt căn bản trкn sự sai lầm nội tại của khẳng định nаy. Một thế giới phải tự tạo ra cфng lэ cho mмnh lа một thế giới khфng cу hy vọng. Khфng ai vа khфng cу gм cу thể trả lời cho biết bao những thế kỷ đau thương. Khфng ai vа khфng cу gм cу thể bảo đảm rằng sự hoаi nghi quyền lực - bất kể nу mang mặt nạ э thức hệ nаo - sẽ ngừng thống trị thế giới nаy. Chнnh vм vậy mа những tư tưởng gia nổi tiếng của Trường Phбi Frankfurt, như Max Horkheimer vа Theodore Adorno đг chỉ trнch cả thuyết vф thần lẫn hữu thần. Horkheimer loại trừ thẳng tay khả năng tмm được một cбi gм trong trần thế cу thể thay thế được Thiкn Chъa, nhưng đồng thời cũng chối bỏ hмnh ảnh của một Thiкn Chъa tốt lаnh vа cфng chнnh. Đề cập đến việc Cựu Ước kкu gọi loại trừ triệt để những ngẫu tượng, фng ta đг coi “sự khao khбt một Đấng toаn năng khбc” dщ khфng tiếp cận được – như một tiếng kкu đтi hướng đến lịch sử thế giới. Adorno cũng mạnh mẽ ủng hộ một thбi độ chối bỏ hoаn toаn những hмnh tượng, mа lẽ tất nhiкn bao gồm sự loại bỏ bất cứ “hмnh ảnh” nаo của một Thiкn Chъa yкu thương. Mặt khбc, фng cũng thường xuyкn nhấn mạnh cбi biện chứng “tiкu cực” nаy vа khẳng định rằng cфng lэ - một cфng lэ chвn thật - đтi hỏi một thế giới trong đу, “khфng những cбc đau khổ hiện tại phải được loại trừ, mа cả quб khứ khфng thể đảo ngược được cũng phải được đền bщ lại.” <sub>30</sub> Tuy nhiкn, nуi một cбch tнch cực, dщ theo фng vẫn lа những biểu tượng chưa đầy đủ, thм điều nаy cу nghĩa lа khфng thể nаo cу cфng lэ khi khфng cу sự sống lại của kẻ chết. Nhưng như vậy, điều nаy sẽ liкn quan đến “sự sống lại của thвn xбc, một điều hoаn toаn xa lạ đối với học thuyết vа phạm trщ của thuyết tinh thần Tuyệt Đối.” <sub>31</sub></span><br><br><span class="contents">43. Kitф hữu cũng cу thể vа phải thường xuyкn học hỏi từ sự từ bỏ hoаn toаn những ngẫu tượng được chứa đựng trong điều răn thứ nhất của Thiкn Chъa (xem Xh 20:4). Sự thật của thần học tiкu cực được nhấn mạnh trong Cфng Đồng Latкranф thứ Tư, lа Cфng Đồng đг khẳng định rх rằng dщ cho cу sự tương đồng đến đвu đг được thiết lập giữa Tạo Hуa vа tạo vật, sự dị biệt luфn luфn vẫn lа lớn hơn. <sub>32</sub> Dщ sao chăng nữa, đối với cбc tнn hữu, sự từ bỏ cбc hмnh tượng khфng thể đi đến mức quб khнch khiến cho người ta phải trở nкn giống như Horkheimer vа Adorno, lа chối bỏ cả hai học thuyết - hữu thần vа vф thần. Chъa đг tự cho mмnh một “hмnh ảnh” trong Đức Kitф xuống thế lаm người. Trong Người, Đấng bị đуng đinh vаo thập giб, sự bбc bỏ những hмnh ảnh sai lầm về Thiкn Chъa đг được đưa đến tột đỉnh. Chъa giờ đвy mạc khải thiкn nhan thật sự của Người trong hмnh ảnh của kẻ khổ đau đang chia sẻ hoаn cảnh của con Người bị Chъa bỏ rơi bằng cбch tự sa vаo hoаn cảnh ấy. Kẻ vф tội chịu đau khổ nаy đг mang lại niềm hy vọng xбc quyết lа cу một Thiкn Chъa, vа Thiкn Chъa cу thể tạo dựng cфng lэ theo cбch thức chъng ta khфng thể hмnh dung ra được, nhưng lại cу thể bắt đầu hiểu được qua đức tin. Vвng, cу sự sống lại của thвn xбc. <sub>33</sub> Cу cфng lэ. <sub>34</sub> Cу một sự “đền bщ lại” cбc đau khổ trong quб khứ, một sự sửa sai giъp cho mọi sự được đъng trở lại. Vм lэ do nаy, niềm tin vаo cuộc Chung Thẩm lа niềm hy vọng trước hết vа trкn hết – một nhu cầu đг được biểu hiện nhгn tiền qua biết bao cбc cuộc nổi loạn trong cбc thế kỷ gần đвy. Tфi tin rằng vấn đề cфng lэ lа luận cứ thiết yếu, hay trong bất cứ trường hợp nаo cũng lа luận cứ mạnh mẽ nhất cho đức tin vаo đời sống vĩnh cửu. Nhu cầu hoаn toаn cб nhвn của chъng ta cho một sự viкn mгn đг bị chối từ trong đời nаy, cho một tмnh yкu vĩnh cửu mа chъng ta trфng đợi, chắc chắn lа một động lực quan trọng cho niềm tin lа con người được sinh ra cho thế giới vĩnh hằng; nhưng, chỉ trong mối liкn hệ với sự thật theo đу sự bất cфng của lịch sử khфng thể lа tiếng nуi sau cщng thм lъc đу sự cần thiết cho việc Đức Kitф trở lại vа cho một đời sống mới, mới trở nкn hoаn toаn đбng thuyết phục.</span><br><br><span class="contents">44. Nhвn danh cфng lэ để chống lại Thiкn Chъa chẳng cу нch lợi gм. Một thế giới khфng cу Thiкn Chъa lа một thế giới khфng cу hy vọng (x. Ep 2:12). Chỉ cу Thiкn Chъa mới cу thể tạo ra cфng lэ. Vа đức tin cho chъng ta biết chắc lа Người đг lаm như vậy. Hмnh ảnh của cuộc Chung Thẩm chủ yếu khфng phải lа một hмnh ảnh của kinh hoаng, nhưng lа hмnh ảnh của hy vọng; đối với chъng ta đу cтn cу thể chнnh lа hмnh ảnh cу tнnh chất quyết định của hy vọng. Khфng phải đу cũng lа một hмnh ảnh đбng khiếp sợ sao? Tфi phải nуi: đвy lа một hмnh ảnh gợi ra trбch nhiệm, do đу, lа một hмnh ảnh của sự kinh hгi mа Thбnh Hilariф đг đề cập đến khi ngаi nуi lа tất cả mọi sự sợ hгi của chъng ta đều cу chỗ trong tмnh yкu. <sub>35</sub> Thiкn Chъa lа cфng lэ vа Ngаi thiết lập cфng lэ. Đвy lа niềm an ủi vа niềm hy vọng của chъng ta. Vа trong cфng lэ của Chъa cũng cу вn sủng. Chъng ta biết điều nаy khi hướng nhмn lкn Chъa Kitф bị đуng đinh vа phục sinh. Cả hai điều nаy - cфng lэ vа вn sủng - phải được xem xйt trong mối tương quan nội tại đъng đắn của chъng. Вn sủng khфng xуa bỏ cфng lэ. Вn sủng khфng biến sự sai trбi thаnh đъng đắn. Đу khфng phải lа một miếng bọt biển để tẩy xуa mọi sự, khiến cho bất kể điều gм một cб nhвn lаm dưới thế đều cу cщng một giб trị như nhau. Chẳng hạn, Dostoevsky hаnh động đъng khi фng chống lại thể loại thiкn đаng, vа вn sủng nаy trong tбc phẩm Anh Em Nhа Karamazov. Cбc kẻ dữ, cuối cщng, khфng được ngồi vаo bаn của bữa tiệc vĩnh cửu bкn cạnh những nạn nhвn của chъng, như thể đг khфng cу gм xảy ra. Ở đвy, tфi muốn trнch một đoạn của Plato trмnh bầy một tiкn đoбn về sự phбn quyết cфng bмnh mа trong nhiều khнa cạnh cũng đъng vа hữu нch cho cбc Kitф hữu. Dщ khфng dщng đến cбc hмnh ảnh huyền thoại, фng trмnh bầy sự thật với một sự minh bạch trong sбng; фng nуi rằng cuối cщng cбc linh hồn sẽ phải trần truồng đứng trước vị thẩm phбn. Vấn đề khфng cтn hệ tại ở chỗ họ đг từng lа chi trong lịch sử, nhưng chнnh ở điểm họ lа gм trong sự thật: “Thфng thường, khi vị thẩm phбn phải xử tội một nhа vua hay một vị nguyкn thủ quốc gia, ngаi khфng thấy linh hồn nаy cу một cбi gм tốt lаnh cả; chỉ thấy linh hồn nаy hằn lкn những vết sẹo bởi những hаnh động gian trб vа sai trбi”; linh hồn ấy bị mйo mу vм những lừa dối vа kiкu căng, vа khфng cу gм ngay thẳng, vм sự thật khфng cу chỗ trong sự phбt triển của linh hồn ấy. Quyền hаnh, xa hoa, kiкu ngạo, vа trụy lạc khiến cho linh hồn ấy đầy những sự bất quвn bмnh vа ghк gớm đến nỗi sau khi xem xйt, vị thẩm phбn tống ngay nу vаo ngục, nơi khi đến đу nу sẽ phải chịu những hмnh phạt tương xứng”. </span><br><br><span class="contents">Nhưng, đфi khi, mắt vị thẩm phбn cũng dừng lại trкn một linh hồn khбc đг sống trong sạch vа chвn thật, “thм ngаi kнnh phục vа cho gửi ngay đến những hтn đảo của những linh hồn được chъc phъc.” <sub>36</sub> Trong dụ ngфn người giầu cу vа Lazarф (x. Lk 16: 19-31), Chъa Giкsu răn dạy chъng ta qua hмnh ảnh của một linh hồn bị thiкu hủy bởi sự ngфng cuồng vа phung phн; người nаy đг tạo nкn một hố sвu khфng vượt qua được giữa hắn vа người nghиo khу; hố sвu của sự giam mмnh trong những thъ vui vật chất; hố sвu của sự bỏ quкn người khбc, của sự thiếu khả năng yкu thương, một hố sвu đг hмnh thаnh một nỗi khбt khao thiкu đốt vа khфng thể nаo thỏa mгn. Chъng ta phải ghi nhận rằng trong dụ ngфn nаy, Chъa Giкsu khфng đề cập đến định mệnh cuối cщng sau cuộc Chung Thẩm, nhưng lại đưa ra một quan niệm mới, inter alia, được thấy trong Do Thбi Giбo sơ khai, đу lа một trạng thбi trung gian giữa cбi chết vа sự sống lại., một trạng thбi trong đу phбn quyết cuối cщng chưa được ban ra.</span><br><br><span class="contents">45. Э tưởng về trạng thбi trung gian trong Do Thбi Giбo sơ khai bao gồm cả quan niệm cho rằng cбc linh hồn khфng chỉ đang sống trong một hмnh thức bị tạm giam, nhưng như được minh họa trong dụ ngфn về người giầu cу, cбc linh hồn đг đang phải chịu phạt rồi hay đang được hưởng một hмnh thбi hạnh phъc tạm thời. Cũng cу э tưởng cho rằng trạng thбi nаy cу thể bao gồm sự thanh tẩy vа chữa lаnh lа những điều lаm cho linh hồn trưởng thаnh hầu cу thể hiệp thфng với Thiкn Chъa. Giбo Hội sơ khai tiếp nhận cбc quan điểm nаy, vа trong Giбo Hội Tвy Phương, chъng dần dần được phбt triển thаnh học thuyết về Luyện Ngục. Chъng ta khфng cần xem xйt ở đвy cбc nẻo đường phức tạp trong lịch sử sự phбt triển ấy; mа chỉ cần hỏi xem điều nаy thực ra cу э nghĩa gм. Với cбi chết, sự chọn lựa trong cuộc đời của chъng ta trở nкn chung cuộc – cuộc sống của chъng ta giờ đвy đứng trước tтa phбn xйt. Sự chọn lựa của chъng ta, với nhiều khả năng lựa chọn đa dạng, trong dọc dаi suốt cuộc đời giờ đвy cу một hмnh thщ nhất định. Cу những con người đг hoаn toаn huỷ đi tất cả những ham muốn của mмnh vм sự thật vа để luфn sẵn sаng yкu thương, cũng cу những con người mа mọi thứ trong đời họ đều lа dối trб, vа cũng cу những con người đг sống cho thщ hận vа đи bẹp mọi thứ tмnh yкu trong lтng họ. Đвy lа một э tưởng đбng sợ, nhưng những diện mạo đбng lo ngại như thế cу thể thấy được nơi một số nhвn vật nhất định trong lịch sử chъng ta. Trong những con người nаy, mọi sự đг hết thuốc chữa vа sự tаn lụi điều thiện trong họ khфng thể nаo đảo ngược lại: đвy lа э nghĩa chъng ta muốn nуi lкn trong từ Hỏa Ngục. 37 Mặt khбc, cу thể cу những người hoаn toаn trong sạch, hoаn toаn được thấm nhuần bởi Thiкn Chъa, vа do đу, hoаn toаn cởi mở cho tha nhвn- đу lа những người mа sự hiệp thфng với Thiкn Chъa ngay cả vаo lъc nаy đвy vạch ra cho họ những hướng đi cho toаn bộ đời mмnh vа hаnh trмnh của họ đến với Chъa chỉ lа mang thкm sự viкn mгn vốn họ đг cу sẵn. 38</span><br><br><span class="contents">46. Nhưng kinh nghiệm cũng chỉ cho ta rằng cả hai trường hợp trкn đều khфng lа bмnh thường trong đời sống nhвn loại. Chъng ta cу thể tin rằng đối với đa số người, trong thẳm sвu con người của họ, vẫn cтn một sự cởi mở tối hậu bкn trong dаnh cho sự thật, cho tмnh yкu, vа cho Thiкn Chъa. Trong những lựa chọn cụ thể của cuộc đời, cho dщ bị bao phủ bởi những nhượng bộ luфn mới mẻ với sự dữ - khiến cho sự dơ bẩn lấn бt sự trong sạch, nhưng lтng khбt khao sự thuần khiết vẫn cтn đу vа vẫn thường xuyкn tбi xuất hiện từ tất cả những gм lа căn bản vа những gм vẫn cтn sуt lại trong linh hồn. Cбi gм sẽ xảy ra cho cбc cб nhвn nаy khi họ đến trước Tтa Phбn Xйt? Liệu tất cả những dơ bẩn chồng chất trong suốt cuộc đời cу bổng nhiкn trở nкn khфng cтn lа vấn đề nữa khфng? Cтn điều gм khбc cу thể xẩy ra? Thбnh Phaolф, trong Thư Thứ Nhất gửi cбc tнn hữu thаnh Cфrintф, đг đưa ra cho chъng ta một э niệm về những hệ quả khбc nhau trong phбn quyết của Thiкn Chъa tщy theo từng trường hợp cụ thể của mỗi người. Thбnh Phaolф lаm điều đу khi dщng những hмnh ảnh cбch nаo đу cố gắng diễn đạt sự vф hмnh, đу lа những hмnh ảnh mа khфng cу chъng, ta khфng thể khбi quбt hуa được – đơn giản lа vм chъng ta chẳng thể thấy gм bкn trong thế giới sau sự chết vа cũng chẳng cу một kinh nghiệm nаo về thế giới ấy. Ngаi bắt đầu bằng cбch nуi rằng đời sống Kitф được xвy dựng trкn một nền tảng chung lа Đức Giкsu Kitф. Nền tảng nаy trường tồn. Nếu chъng ta đг đứng vững trкn nền tảng nаy vа xвy dựng đời mмnh trкn đу, chъng ta biết rằng nу khфng thể nаo bị cất đi khỏi chъng ta ngay cả trong cбi chết. Rồi ngаi tiếp: “Người ta cу thể dщng vаng, bạc, đб quэ, gỗ, cỏ, rơm mа xвy trкn nền đу. Nhưng cфng việc của mỗi người sẽ được phơi bаy ra бnh sбng. Thật thế, Ngаy của Chъa sẽ cho thấy cфng việc đу, vм Ngаy ấy tỏ rạng trong lửa; chнnh lửa nаy sẽ thử nghiệm giб trị cфng việc của mỗi người. Cфng việc xвy dựng của ai tồn tại trкn nền, thм người ấy sẽ được lĩnh thưởng. Cтn cфng việc của ai bị thiкu huỷ, thм người ấy sẽ phải thiệt. Tuy nhiкn, bản thвn người ấy sẽ được cứu, nhưng như thể băng qua lửa.” (1 Cr 3:12-15) Trong bản văn nаy, hiển nhiкn lа trong mọi trường hợp sự cứu rỗi của chъng ta cу thể cу nhiều hмnh thức khбc nhau, hiển nhiкn lа một số những gм đг được xвy lкn cу thể bị thiкu hủy, vа cũng hiển nhiкn lа để được cứu chuộc chнnh chъng ta phải đi qua “lửa” hầu được trở nкn hoаn toаn mở ra đуn nhận Thiкn Chъa vа cу thể ngồi vаo bаn tiệc cưới muфn đời.</span><br><br><span class="contents">47. Một vаi thần học gia mới đвy cу э kiến cho rằng lửa vừa thiкu đốt vừa cứu chuộc chнnh lа Chъa Kitф, vị Thẩm Phбn vа lа Đấng Cứu Thế. Cuộc gặp gỡ với Người lа hаnh động phбn xйt chung cuộc. Trước бnh mắt người tất cả những gм lа giả trб sẽ tan biến. Sự gặp gỡ Người trong khi thiкu đốt chъng ta, lại cải biến chъng ta, vа giải thoбt chъng ta, khiến cho chъng ta trở nкn con người chнnh thật của mмnh. Tất cả những gм chъng ta xвy dựng trong đời cу thể chỉ lа rơm rạ, rỗng tuếch vа sụp đổ. Vậy mа trong cбi đau đớn của cuộc gặp gỡ nаy, khi những dơ bẩn, vа bệnh hoạn của cuộc đời được phơi bаy ra trước mắt chъng ta, thм ơn cứu độ nằm ngay ở đу. Cбi nhмn của Chъa, sự va chạm của trбi tim Người chữa lаnh chъng ta qua một một biến cải chắc chắn lа đau đớn “như đi qua lửa”. Nhưng đу lа một sự đau đớn được chъc lаnh, trong đу quyền lực cực thбnh của tмnh yкu Người xuyкn thấu chъng ta như một ngọn lửa, giъp chъng ta trở nкn hoаn toаn lа chнnh mмnh vа nhờ đу hoаn toаn thuộc về Chъa. Bằng cбch nаy sự tương quan giữa cфng lэ vа вn sủng cũng trở nкn rх rаng; cбch thức chъng ta sống trкn đời khфng phải lа khфng quan trọng, nhưng tội lỗi của chъng ta khфng gвy tм ố trкn chъng ta mгi mгi nếu нt ra chъng ta vẫn tiếp tục vươn ra để đến với Chъa Kitф, đến với sự thật vа tмnh yкu. Thật vậy, tội lỗi đг bị thiкu đốt qua cuộc khổ nạn của Chъa Kitф. Vаo lъc chung thẩm chъng ta cảm nhận vа hấp thụ quyền lực vф biкn của tмnh yкu Người trкn tất cả sự dữ trong thế gian vа trong chъng ta. Nỗi đau của tмnh yкu trở nкn ơn cứu rỗi vа niềm vui của chъng ta. Rх rаng lа chъng ta khфng thể đo lường “thời gian” của sự thiкu đốt biến cải nаy bằng những đơn vị đo lường thời gian của trần thế. “Giờ phъt” biến cải trong cuộc gặp gỡ nаy vượt quб ước tнnh thế gian - đу lа thời khắc của con tim, đу lа thời gian của cuộc “vượt qua”, để tiến đến hiệp thфng với Thiкn Chъa qua Mмnh Thбnh Chъa Kitф. <sub>39 </sub>Sự phбn xйt của Chъa lа niềm hy vọng, vм đу vừa lа cфng lэ, vа vừa lа вn sủng. Nếu chỉ cу вn sủng mа thфi, khiến cho tất cả mọi việc trкn thế gian khфng cтn vấn đề nữa, thм Chъa sẽ mắc nợ chъng ta một cвu trả lời về cфng lэ – một cвu hỏi quyết liệt chъng ta đặt ra cho lịch sử vа cho Thiкn Chъa. Nếu chỉ lа cфng lэ, thм cuối cщng chỉ cу thể đem lại cho chъng ta sự sợ hгi. Việc Thiкn Chъa nhập thể nơi Đức Kitф đг nối kết cфng lэ vа вn sủng với nhau mật thiết đến độ cфng lэ được thiết lập vững chắc: chъng ta đều phải lo liệu cho sự cứu rỗi của mмnh “trong вu lo vа run sợ” (Pl 2:12). Tuy nhiкn, вn sủng cho phйp tất cả chъng ta hy vọng, vа để vững tin đi gặp vị Thẩm Phбn, Đấng chъng ta biết đến như lа “trạng sư”, hay parakletos (x. 1 Ga 2;1) của chъng ta.</span><br><br><span class="contents">48. Cần đề cập thкm một điều nữa ở đвy, vм tầm quan trọng của nу đối với việc thực hаnh niềm hy vọng Kitф. Cбc tư tưởng Do Thбi Giбo sơ khai bao gồm điều cho rằng người ta cу thể giъp đỡ người quб cố trong trạng thбi trung gian bằng lời cầu nguyện (chẳng hạn xem 2 Mcb 12: 38-45; thế kỷ thứ nhất trước Chъa Giбng Sinh). Thực hаnh tương đương đг được cбc Kitф hữu sẵn sаng tiếp nhận vа được бp dụng chung trong Giбo Hội Đфng Phương vа Tвy Phương. Đфng Phương khфng cфng nhận sự thanh tẩy vа chuộc lỗi qua sự đau khổ của cбc linh hồn ở đời sau, nhưng cу cфng nhận những mức độ khбc nhau của hạnh phъc vа đau khổ trong trạng thбi trung gian. Tuy nhiкn, linh hồn của người quб cố cу thể nhận được “sự an ủi vа bổ sức” qua việc rước Mмnh Thбnh, cầu nguyện vа bố thн. Niềm tin cho rằng tмnh yкu cу thể vươn tới đời sau, việc cho đi vа nhận lгnh hỗ tương lа cу thể được, trong đу tмnh yкu dаnh cho nhau tiếp tục vượt qua cả những ranh giới của sự chết - điều nаy đг trở nкn một xбc tнn của Kitф Giбo qua nhiều thời đại vа ngаy nay vẫn cтn lа một nguồn suối ủi an. Ai mа khфng cảm thấy cần thiết phải bầy tỏ cho người thвn yкu đг ra đi một dấu chỉ của lтng tốt, một cử chỉ biết ơn hay ngay cả một lời cầu xin tha thứ? Đến đвy, một cвu hỏi khбc được đặt ra: nếu “Luyện Ngục” chỉ đơn thuần lа sự thanh tẩy trong lửa trong cuộc gặp gỡ với Thiкn Chъa, Đấng Phбn Xйt vа lа Đấng Cứu Chuộc, thм lаm sao một người thứ ba lại cу thể can thiệp, dщ cho người ấy cу thвn cận đến đвu? Khi chъng ta đặt cвu hỏi nаy, chъng ta phải nhớ rằng khфng ai lа một ốc đảo sống hoаn toаn biệt lập một mмnh. Đời sống chъng ta cу liкn quan đến nhau, qua biết bao nhiкu những giao tiếp, chъng được liкn kết lại với nhau. Khфng ai sống một mмnh. Khфng ai phạm tội một mмnh. Khфng ai được rỗi một mмnh. Đời sống của người khбc tiếp tục tuфn đổ trкn tфi trong э nghĩ, lời nуi, việc lаm vа thаnh đạt. Vа ngược lại, đời tфi tuфn đổ trкn những người khбc: dщ tốt hay xấu. Do đу, lời cầu nguyện tфi dвng cho người khбc khфng phải lа một cбi gм ngoại tại với người ấy, dщ cả sau cбi chết. </span><br><br><span class="contents">Trong sự liкn kết với nhau của Hữu Thể, lтng biết ơn đối với người khбc - lời kinh dвng cho họ - cу thể đуng một vai trт nhỏ trong sự thanh tẩy của họ. Vа vм khфng cần phải hoбn đổi thời giờ thế gian thаnh thời giờ của Chъa vм trong sự hiệp thфng của cбc linh hồn thời giờ trần thế bị lấn lướt. Khфng bao giờ được coi lа quб trễ để chạm đến trбi tim của người khбc, vа cũng khфng bao giờ lа vф нch. Bằng cбch nаy chъng ta lаm rх thкm một yếu tố quan trọng trong khбi niệm hy vọng của Kitф Giбo. Niềm hy vọng của chъng ta luфn luфn về căn bản lа niềm hy vọng của người khбc: chỉ như thế nу mới thật sự lа niềm hy vọng của cả tфi nữa. <sub>40</sub> Lа Kitф hữu chъng ta khфng bao giờ được tự giới hạn mмnh để chỉ biết hỏi: lаm sao để tфi được cứu rỗi? Chъng ta phải nкn hỏi: tфi phải lаm gм để cho người khбc cу thể được cứu chuộc, vа để cả trong họ ngфi sao hy vọng cу thể vươn lкn? Như thế tфi cũng đг lаm hết sức mмnh cho việc cứu rỗi của chнnh mмnh.</span><br><br><span class="contents">49. Với một bаi thбnh ca được soạn vаo thế kỷ thứ 8 hay thứ 9, tức lа hơn một ngаn năm rồi, Giбo Hội đг chаo mừng Mẹ Maria, Mẹ Thiкn Chъa, như lа “Ngфi Sao Biển”: Đу lа bаi Ave maris stella. Đời người lа một cuộc lữ hаnh. Hướng đến đнch điểm nаo? Lаm sao tмm được lối đi? Đời người như một hải trмnh trкn đại dương của lịch sử, thường tối tăm vа giфng tố, một hаnh trмnh trong đу chъng ta tмm kiếm những ngфi sao dẫn đường. Những ngфi sao chнnh thật trong cuộc sống chъng ta lа những người đг sống tốt lаnh. Họ lа những бnh sбng của hy vọng. Chắc chắn, Chъa Giкsu Kitф lа бnh sбng thật, lа mặt trời đг lкn cao vượt trкn tất cả cбc bуng tối của lịch sử. Nhưng muốn đến được với Người, chъng ta cũng cần đến những бnh sбng gần bкn – của những người đang phản chiếu бnh quang của Ngаi vа dẫn đường cho chъng ta. Cтn ai hơn được Mẹ Maria, lа ngфi sao hy vọng cho chъng ta? Với tiếng “Xin Vвng” Mẹ đг mở cửa thế giới chъng ta cho chнnh Thiкn Chъa; Mẹ đг trở nкn Hтm Bia Thiкn Chъa sống động, trong đу Thiкn Chъa nhập thể, trở nкn một người giữa chъng ta, vа dựng lều của Ngаi giữa chъng ta (x. Ga 1:14)</span><br><br><span class="contents">50. Do đу, chъng ta kкu lкn với Mẹ: Lạy Mẹ Maria Cực Thбnh, Mẹ lа một trong những tвm hồn khiкm nhu vа cao cả của Israel, những tвm hồn đang “tмm sự ủi an cho Israel” (Lc 2:25), như фng Simкфn, vа đang hy vọng, như bа Anna, “cho ơn cứu độ trкn thаnh Giкrusalem” (Lc 2:38). Cuộc đời Mẹ đг thấm nhuần với thбnh kinh vang lкn niềm hy vọng của Israel, vа vang lкn lời hứa cho Abraham vа miкu duệ người (x Lc 1:55). Bằng cбch nаy chъng con cу thể thфng cảm nỗi lo sợ thбnh thiện của Mẹ khi thiкn thần của Chъa hiện ra với Mẹ vа phбn rằng Mẹ sẽ sinh ra Đấng lа niềm hy vọng của Israel, Đấng mа toаn thế giới đang trфng chờ. Qua Mẹ, qua lời “Xin Vвng” của Mẹ, niềm hy vọng của bao thời đại đг trở thаnh hiện thực, khi bước vаo thế giới vа lịch sử của nу. Mẹ đг cъi sấp mмnh trước trọng trбch nаy vа nуi lкn lời ưng thuận: “Nаy tфi lа tфi tб Đức Chъa Trời; tфi xin vвng như lời thбnh Thiкn Thần truyền (Lc 1:38). Khi Mẹ hối hả với niềm vui thбnh thiện vượt rặng nъi Giuđкa để thăm người chị họ lа bа Кlisabeth, Mẹ đг trở nкn hмnh ảnh của Giбo Hội tương lai, mang hy vọng của thế giới trong lтng để vượt qua những rặng nъi của lịch sử. Nhưng bкn cạnh niềm vui, với lời ngợi khen Magnificat, mа Mẹ đг tuyкn xưng vа hбt lкn cho mọi thế kỷ được nghe, Mẹ cũng biết đến những lời đen tối mа cбc tiкn tri đг nуi trước về những đau đớn người tфi tớ của Chъa trong thế giới nаy. Lъc Chъa sinh ra tại hang lừa Bкlem, Người được chiếu sбng bởi những thiкn thần trong бnh huy hoаng đang mang tin mừng đến cho những kẻ chăn cừu, nhưng đồng thời lъc đу sự thấp hиn của Thiкn Chъa trong thế giới nаy cũng thật dễ cảm nhận. Фng giа Simкon nуi với Mẹ về lưỡi gươm sẽ đвm thấu lтng Mẹ (x. Lc 2:35), về Con Mẹ sẽ nкn dấu chỉ mвu thuẫn trong thế giới nаy. Rồi, khi Chъa Giкsu bắt đầu sứ vụ cфng khai của Ngаi, Mẹ phải đứng sang một bкn, để cho một gia đмnh mới cу thể tăng trưởng, một gia đмnh mа Chъa cу sứ mạng phải thiết lập vа sẽ bao gồm tất cả những ai lắng nghe vа tuвn giữ lời Người (x Lc 11:27f). Bất chấp niềm vui cả thể đбnh dấu buổi đầu sứ vụ của Chъa Giкsu, ngay tại đền thờ Nazareth chắc Mẹ đг cảm nhận sự thật về lời tiкn tri nуi đến “dấu chỉ của mвu thuẫn” (x Lc 4: 28ff). Qua đу, Mẹ đг thấy được sức mạnh gia tăng của thщ nghịch vа chối bỏ đang bao vвy quanh Chъa Giкsu cho đến những giờ phъt trкn Thбnh Giб, khi Mẹ phải nhмn ngắm Đấng Cứu Thế của nhвn loại, người thừa tự của Đavнt, vа lа Con Thiкn Chъa đг phải chết như một kẻ thất bại, bị chế riễu giữa những tội nhвn. Khi đу Mẹ nghe lời Chъa Giкsu phбn: “Nаy Bа, đвy lа con bа!” (Ga 19:26). Từ Thập Giб Mẹ tiếp nhận một sứ mạng mới. Từ Thập Giб Mẹ trở nкn một người mẹ trong một cбch thế mới mẻ; lа người mẹ của tất cả những ai tin vаo Chъa Giкsu Con Mẹ vа muốn theo Người. Lưỡi gươm của đau khổ đг đвm thвu lтng Mẹ. Niềm hy vọng đг chết sao? Thế giới vĩnh viễn mất đi бnh sбng vа đời sống mất hết mục đнch sao? Vаo lъc đу, trong thвm tвm, cу lẽ Mẹ lại lắng nghe lời thiкn thần đбp lại nỗi lo sợ của Mẹ vаo lъc Truyền Tin: “Nаy Maria, xin đừng sợ!” (Lc 1:30). Đг bao nhiкu lần Chъa Giкsu, Con Mẹ đг nуi với cбc mфn đệ cщng những lời nаy: “cбc con đừng sợ!” Trong lтng Mẹ, Mẹ lại nghe thấy những lời nаy vаo đкm đen trкn đồi Golgфtha. Trước giờ bị phản bội, Chъa cũng đг phбn cщng cбc mфn đệ: “Hгy an tвm, ta đг thắng thế gian” (Ga 16:33). ‘Lтng cбc con đừng bối rối, đừng lo sợ” (Ga 14:27). “Maria, đừng lo sợ!” Vаo giờ phъt ấy tại Nazareth thiкn thần cũng nуi với Mẹ: “Triều Đại của Người sẽ vф cщng vф tận.” (Lc 1:33) Triều đại nаy cу chấm dứt trước khi được khởi sự khфng? Khфng, nơi chвn Thбnh Giб, với sức mạnh của chнnh lời Chъa Giкsu, Mẹ đг trở nкn người mẹ cбc tнn hữu. Trong niềm tin nаy, ngay trong đкm tối của Thứ Bẩy cực thбnh, Mẹ đг mang trong lтng một xбc quyết về niềm hy vọng, giъp Mẹ qua được tới buổi sбng Phục Sinh. Niềm vui của sự Sống Lại đбnh động tim Mẹ vа kết hiệp Mẹ một cбch mới mẻ với cбc mфn đệ, những người đг được tiền định để trở nкn một gia đмnh của Chъa Giкsu trong đức tin. Bằng cбch nаy Mẹ đг hiện diện ngay giữa cộng đồng cбc tнn hữu, những người vаo những ngаy sau khi Chъa Lкn Trời, đг hiệp lời cầu nguyện xin cho được ơn Chъa Thбnh Thần (x Cv 1:14), vа sau đу đг nhận được ơn nаy vаo ngаy lễ Ngũ Tuần. “Vương Quốc” của Chъa Giкsu đг khфng như người ta tưởng. Nước Chъa khởi sự vаo lъc đу vа tiếp diễn đến bất tận. Do đу, Mẹ ở lại với cбc mфn đệ như người mẹ của họ, như người Mẹ của niềm hy vọng. Lạy Mẹ Maria, Mẹ Thiкn Chъa, Mẹ chъng con, xin Mẹ dạy chъng con biết tin, biết hy vọng vа biết yкu với Mẹ. Xin hướng dẫn chъng con tới Vương Quốc của Chъa! Lạy Ngфi Sao Biển, xin chiếu sбng chъng con vа dẫn đường cho chъng con!</span><br><br><span class="contents">Ban hаnh tại Rфma, tại Đền Thбnh Phкrф, ngаy 30 thбng 11, ngаy Lễ Kнnh Thбnh Anrк Tфng Đồ, năm 2007, năm thứ ba của triều đại Giбo Hoаng.</span><br><span class="contents"> Đức Giбo Hoаng Bкnкđictф. XVI</span></span></font></td></tr></table></center></div></td></tr></table></td></tr></table></center></div></td></tr></table><p><br></td></tr></table></td><td height="5238"></td></tr></table></body></html>