File "ChuongI-Dan-nhap.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/THIENCHUA/ThienChuavaTranThe/ChuongI-Dan-nhap.htm
File size: 159.46 KiB (163286 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40">

<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<LINK rel="stylesheet" href="../Suyniemmoingay/_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">

<title>Thien Chua - Thiên Chúa và Trần Thế</title>
<style>
<!--
 div.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-top:0cm;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:10.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Arial","sans-serif";
	}
-->
</style>
<meta name="keywords" content="Năm Bánh - Hai Cá - Giêsu Kitô; tinmung.net; dongcong.net, suy niệm mỗi ngày">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../_themes/network/netw1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="network 1011">
</head>

<body>

<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="10" bgcolor="#FFFFF2" cellpadding="10">
	<tr>
		<td style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 12pt; font-weight: bold; border-left-style:solid; border-left-width:1px; border-right-style:solid; border-right-width:1px; border-top-style:solid; border-top-width:1px">
		<p align="center"><font color="#FF0000">CHƯƠNG I:</font></p>
		<p align="center"><font color="#FF0000">DẪN NHẬP: ĐỨC TIN, HY VỌNG, TÌNH 
		YÊU</font></td>
	</tr>
	<tr>
		<td style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 12pt" align="justify">
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Thưa Hồng Y, có khi nào ngài cảm thấy sợ Chúa không?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;Có lẽ nói sợ thì 
				không đúng. Qua Đức Ki-tô ta biết Chúa là ai rồi. Ngài yêu ta. 
				Ngài biết ta là người thế nào. Là xác thịt, là tro bụi. Vì thế 
				Ngài chấp nhận cái yếu đuối của ta.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Nhưng tôi luôn có cái 
				cảm giác nóng bỏng là không chu toàn ơn gọi của mình, không đáp 
				ứng điều Chúa muốn, và đã không cho đi cái mình có thể cho và 
				phải cho.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;</span><b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Đã 
				có lần nào Chúa phiền hà ngài hay đã có lúc nào ngài quyết định 
				sai lầm?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;Chúa không phải là 
				người cảnh sát, mà cũng chẳng phải vị quan toà chỉ muốn phạt 
				mình. Nhưng, vì đức tin và nhiệm vụ được trao, mỗi ngày tôi phải 
				xét mình, xem đã làm gì phải hay không phải. Dĩ nhiên tôi cũng 
				thấy có điều lầm lỗi. Chuyện đó đã có bí tích hoà giải. &nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;</span><b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Người 
				ta nói, người công giáo mang mặc cảm tội lỗi trước mặt Chúa.</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;Tôi tin rằng người 
				công giáo, trước hết nói chung, có cảm nhận là được Chúa thứ 
				tha.&nbsp; Hãy xem nghệ thuật Ba-rốc hoặc Rô-cô-cô. Ở đó toát lên nét 
				tươi vui thanh thoát. Không phải không có lí do mà người ta bảo 
				dân các nước công giáo điển hình như Í-đại-lợi hay Tây-ban-nha 
				đều có tâm hồn thanh thản.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;Có lẽ cũng có những 
				vùng Ki-tô giáo, mà vì lối giáo dục hoặc quan niệm lệch lạc, đã 
				đề cao sự đe doạ và hình phạt, nhưng bản chất Ki-tô giáo không 
				phải vậy. Theo tôi thấy, nói chung, những ai sống trong niềm tin 
				của Giáo Hội, cuối cùng đều mang cảm nhận được cứu độ: Chúa 
				không để mình hư mất!&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;</span><b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Thỉnh 
				thoảng Chúa có dùng thứ ngôn từ thật cụ thể để nói với ta: 
				„Được, cứ thế mà làm“. Hay: „Này dừng tay lại, đây là lời cảnh 
				cáo cuối cùng!“ không?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">&nbsp;</span></i></b><span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Tiếng 
				Chúa nhỏ nhẹ lắm. Nhưng Ngài cho ta nhiều dấu chỉ. Có thể khi 
				nhìn lại, ta nhận ra dấu chỉ đó qua bạn hữu, qua một cuốn sách 
				hay qua một thất bại, thậm chí một tai nạn.&nbsp; Cuộc sống thật ra 
				đầy những dấu chỉ âm thầm như thế. Với đầu óc tỉnh táo, từ từ ta 
				nhận ra cái toàn thể từ các dấu chỉ đó, và ta bắt đầu cảm được 
				Chúa đang dẫn dắt ta như thế nào.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;</span><b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Ngài 
				trò chuyện với Chúa một cách tự nhiên như khi gọi điện thoại?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;Cũng có thể nói được 
				như thế, trong mức độ nào đó. Tôi biết Ngài luôn có đó. Và Ngài 
				dĩ nhiên biết tôi là ai, và tôi là người như thế nào. Nhất là 
				khi tôi có nhu cầu muốn kêu Ngài tới, muốn tự thông báo và muốn 
				thưa chuyện với Ngài. Tôi có thể trao đổi với Ngài những chuyện 
				thật đơn giản, thật riêng tư, thật khó chịu cũng như điều lớn 
				lao. Tôi gặp Ngài dễ dàng, suốt ngày luôn có thể nói chuyện với 
				Ngài.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;</span><b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Chúa 
				luôn tỏ ra nghiêm nghị, hay Ngài cũng có khi hài hước?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;Tôi tin rằng Ngài 
				nhiều hài hước. Đôi khi Ngài đẩy nhẹ ta một cái và nhắc, này 
				con, đừng coi trọng mình! Hài hước thực ra là một thành phần 
				trong bức tranh tươi vui của thụ tạo. Nếu đế í, ta thấy Chúa 
				nhiều lúc trong cuộc sống cũng muốn ta đừng quan trọng hoá vấn 
				đề, hãy hạ mình xuống, hãy nhìn khía cạnh tươi vui, và đừng quên 
				mặt hài hước của cuộc sống.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;</span><b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Đôi 
				khi Ngài cũng phải bực bội Chúa?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;Dĩ nhiên nhiều lúc 
				tôi cứ loay hoay với câu hỏi: Tại sao Chúa không giúp tôi nhiều 
				hơn? Đôi khi tôi thấy Ngài khó hiểu. Những khi bất chợt gặp bực 
				tức, tôi cũng cảm thấy Ngài bí ẩn và xa lạ. Nhưng trực tiếp giận 
				Chúa, như thế là ta đã kéo Ngài xuống quá thấp. Nhiều khi lỗi 
				nằm chính nơi cơn giận. Và nếu như cơn giận có lí do, thì ta 
				phải nên tự hỏi, phải chăng Chúa muốn dùng sự việc hay cá nhân 
				nào đó làm ta giận để nhắn nhủ mình một chuyện gì quan trọng? 
				Tôi không bao giờ bực chính Chúa. &nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;</span><b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Mỗi 
				sáng ngài bắt đầu làm gì?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;Trước khi đứng dậy, 
				tôi cầu kinh một lát. Ngày tới sẽ khác, nếu ta không nhảy bổ 
				ngay vào nó. Rồi đến những việc khác như người ta vẫn làm lúc 
				sáng sớm, rửa ráy, ăn sáng. Sau đó dâng thánh lễ và đọc kinh 
				nguyện. Hai chuyện này là công việc chính trong ngày của tôi: 
				Thánh lễ là cuộc gặp gỡ cụ thể với Đức Ki-tô phục sinh, và kinh 
				nguyện là đi vào lời cầu lớn của lịch sử cứu rỗi. Tôi thích nhất 
				đọc Thánh Vịnh. Đó là lời cầu ngàn năm tiếp nối, và đọc nó là ta 
				nghe tiếng nói của các giáo phụ. Tất cả những thứ đó là cánh cửa 
				dẫn con người bước vào một ngày. Rồi tới công việc thường 
				nhật.&nbsp;&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Ngài cầu nguyện thường xuyên?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;Các giờ nguyện trong 
				ngày là buổi trưa, theo truyền thống Giáo Hội, lúc đó ta cầu 
				cùng thiên thần Chúa (kinh truyền tin). Buổi chiều có kinh 
				chiều, và tối có lời kinh tối của Giáo Hội. Giữa những giờ kinh 
				đó, khi cảm thấy cần ơn Chúa, tôi đọc thêm những lần kinh ngắn.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;</span><b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Mỗi 
				sáng ngài cầu kinh khác nhau?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;Không, chỉ có một bộ 
				kinh sẵn, đó là một chuỗi lời kinh ngắn, nhưng đã được kết lại 
				thành một công thức không đổi. &nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;</span><b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Theo 
				ngài, nên đọc kinh nào?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;Mỗi người, tùy sở 
				thích, có thể chọn cho mình một đôi kinh trong kho tàng của Giáo 
				Hội. Buổi tối, khi cảm thấy mình bất an... ... thì tôi khuyên 
				nên lần chuỗi. Ngoài tính chất linh thiêng của lời kinh, chuỗi 
				còn có tác dụng trấn an tâm hồn. Càng để tâm lập đi lập lại lời 
				kinh, ta quên đi những ý nghĩlàm mình nặng đầu.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;</span><b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Nếu 
				như có chuyện đau đầu, thì ngài tự giải quyết chúng bằng cách 
				nào?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;Tại sao tôi lại được 
				miễn những chuyện đau đầu? Một mặt, tôi cố đưa chúng vào lời 
				kinh nguyện, và cố bám chắc mình trong các lời kinh đó. Mặt 
				khác, tôi cố đề ra cho mình một công việc khác, đòi hỏi công sức 
				thực hiện cao hơn và đồng thời mang lại niềm vui cho mình. Và 
				cuối cùng, nếu chưa hết, tôi có thể giải toả chúng phần nào qua 
				gặp gỡ bạn bè. Ba yếu tố đó quan trọng. </span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				&nbsp;Tôi tin rằng ai cũng có lúc cảm thấy mỏi mệt, bị xâu xé, bất 
				lực, và thất vọng cũng như tức giận về số phận xem ra âm thầm, 
				bất công của mình. Ngài bảo đưa chúng vào kinh nguyện – đưa bằng 
				cách nào?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;Có lẽ nên bắt đầu như 
				ông Gióp. Thoạt tiên mình phải la Chúa: Tại sao Chúa đối xử với 
				con như thế? Tiếng la của Gióp là một tiếng la thật, nó cũng nói 
				cho ta biết, là mình có quyền làm như vậy – và ngay cả phải làm 
				như vậy. Dù Gióp có than trách Chúa thật, cuối cùng Ngài cũng 
				phải cho ông là có lí. Ngài bảo: Gióp làm đúng, còn những người 
				khác, họ giải thích mọi chuyện, nhưng đã không nói về Ta một 
				cách đúng đắn. </span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;Gióp nhảy vào cuộc 
				đấu với những lời than trách Chúa. Nhưng rồi dần dần ông nghe ra 
				tiếng Ngài, và sự việc đã xoay sang một chiều hướng khác. Nhờ 
				đó, tôi bước ra khỏi tình trạng chỉ cảm thấy bị bách hại mà 
				thôi, và biết rằng, dù lúc này đây tôi chưa thể hiểu ra tình yêu 
				của Chúa, nhưng tôi có thể tin tưởng vào nó, và tin rằng, tình 
				trạng đang xẩy ra cho tôi không hẳn là xấu.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;</span><b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Có 
				lẽ người ta nên nghiêm khắc hơn đối với những chuyện đau đầu, 
				đừng cho phép chúng lọt vào đầu thì hơn.</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;Chẳng ai cấm được 
				chúng. Các quyết định phải lấy, các thất bại, hiểu lầm, thất 
				vọng... là những thứ con người không thể tránh được, mà cũng 
				không nên tránh. Các vấn nạn khó khăn còn có tác dụng giáo dục, 
				chúng giúp con người tập giải quyết vấn đề. Nếu muốn trở nên 
				hoàn toàn như thép hoặc chai cứng, con người sẽ mất đi tính 
				người và mất khả năng nhạy cảm, ngay cả đối với tha nhân. Ông 
				Seneca*, một người theo chủ nghĩa khắc kỉ, đã nói: Đau khổ vì kẻ 
				khác là chuyện đáng tởm. Nhưng, nếu ta nhìn lên Chúa Ki-tô, ta 
				thấy Ngài là đấng đã vì ta mà khổ đau, và chính cái đó làm Ngài 
				trở nên cao trọng đối với ta. Có thể đau vì kẻ khác và có thể bị 
				tổn thương là những thứ cũng thuộc bản chất của người theo Chúa. 
				Như vậy, mình phải học chấp nhận tổn thương, học sống với tổn 
				thương, và rốt cuộc phải tìm cách chữa lành chúng.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;</span><b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Nhiều 
				người lúc nhỏ biết cầu nguyện, tới một lúc nào đó thói quen biến 
				mất. Phải học nói chuyện với Chúa?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;Cái bộ phận dành cho 
				Chúa trong ta có thể bị hư, nó làm cho ngôn ngữ đức tin mất hết 
				ý nghĩa. Vả, ai không còn nghe được thì cũng chẳng còn nói được, 
				bởi vì câm và điếc đi đôi với nhau.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;Cầu nguyện cũng giống 
				như ta học tiếng mẹ đẻ. Càng học, từ từ mình càng lần ra được 
				ngôn ngữ của Chúa và hiểu Ngài, cho dù Ngài vẫn luôn ẩn mặt. Và 
				lần hồi chính mình biết ra được cách cầu nguyện và nói chuyện 
				được với Chúa, bước đầu với những lời trẻ con – trong một ý 
				nghĩa nào đó chúng mình vẫn luôn là trẻ con –, nhưng rồi càng 
				lúc càng có được thứ ngôn ngữ riêng của mình. &nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;</span><b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Có 
				lần ngài nói: Ai chỉ biết tin vào những gì mắt trông thấy, thì 
				người đó mù…</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;…bởi vì người đó đã 
				tự hạn chế mình vào một khoảng chân trời hạn hẹp, và không còn 
				nhìn ra được cái cơ bản nữa. Có ai thấy được trí khôn mình đâu. 
				Chính những cái quan trọng nền tảng ta không thể thấy thuần bằng 
				mắt. Vả lại,ta cũng chẳng thấy đúng,nếu như ta không phóng tầm 
				nhìn vượt trên những cảm nhận giác quan trực tiếp.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">&nbsp;</span><b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Có 
				người bảo, có được đức tin cũng giống như mình có cú nhảy vọt từ 
				ao ra biển. Ngài còn nhớ biến cố đức tin lớn đầu đời của ngài 
				không?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;Nơi tôi, đức tin lớn 
				lên một cách âm thầm. Dĩ nhiên có những cao điểm, chẳng hạn như 
				qua phụng vụ, qua thần học hay lúc suy tư đào sâu thần học, mình 
				bỗng gặp được một cái gì mới đưa mình lên và đẩy mình đi xa 
				trong đức tin. Tôi không thấy mình có được cú nhảy như anh nói. 
				Mà trái lại, tôi như từ vũng nước cạn dám liều lĩnh dè dặt bước 
				ra, và từ từ cảm được đại dương đang tới. </span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;Tôi cũng nghĩ, đức 
				tin không bao giờ là cái gì đã hoàn chỉnh. Mà nó luôn phải được 
				sống và thử thách trong cuộc sống, trong đau khổ, cũng như trong 
				những niềm vui lớn mà Chúa trao tặng cho ta. Nó chẳng bao giờ 
				như thể một đồng tiền mình có thể cầm bỏ túi.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI"><br>
				<b><span style="color:red"><a name="MỘT_HÌNH_ẢNH_VỀ_CHÚA">MỘT 
				HÌNH ẢNH VỀ CHÚA</a></span></b></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;</span><b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Thỉnh 
				thoảng đứa con trai tôi hỏi: Ba có biết Thiên Chúa như thế nào 
				không?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;Có lẽ tôi sẽ trả lời 
				nó&nbsp;: Thiên Chúa giống như &nbsp;Đức Giê-su Ki-tô. Đức Ki-tô cũng đã 
				có lần nói: „Ai thấy tôi thì thấy Cha“. Và nếu như ta nhìn toàn 
				bộ lịch sử &nbsp;Đức Giê-su - khởi đi từ máng cỏ, qua giai đoạn công 
				khai, những lời giảng giá trị và sống động, cho tới bữa tiệc li, 
				tới thánh giá, phục sinh và tới lệnh sai đi rao giảng -, ta sẽ 
				nhìn ra phần nào khuôn mặt Thiên Chúa. Khuôn mặt đó một đàng 
				nghiêm trang và cao cả, vượt lên trên mọi khuôn thước của chúng 
				ta. Nhưng đồng thời nét tiêu biểu của khuôn mặt đó lại là thương 
				yêu, chấp nhận, muốn điều tốt lành cho ta.&nbsp;&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Cũng có lời dạy, không nên vẽ cho Thiên Chúa một bộ mặt nào.</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Lời dạy đó không còn 
				đúng hẳn, vì chính Thiên Chúa đã tỏ mình ra cho ta. Trong thư 
				gởi giáo đoàn Ê-phê-sô, thánh Phao-lô nói về Đức Ki-tô: Ngài là 
				hình ảnh của Thiên Chúa. Và nơi Ngài thể hiện mọi điều đã được 
				nói tới trong việc tạo dựng con người. </span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;Đức Ki-tô là hình ảnh 
				nguyên mẫu của con người. Thật ra, chúng ta không thể trình bày 
				chính Thiên Chúa trong nét bất tận muôn đời của Ngài, nhưng 
				chúng ta có thể trình bày Ngài qua hình ảnh chính Ngài đã tỏ ra. 
				Từ đây, ta không còn tạo ra một khuôn mặt nữa, mà chính Thiên 
				Chúa đã tỏ khuôn mặt ấy ra. Với khuôn mặt đó, Ngài nhìn ta và 
				nói với ta.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;Khuôn mặt Đức Ki-tô, 
				dĩ nhiên, không đơn giản là một ảnh chụp khuôn mặt của Thiên 
				Chúa. Nhưng qua khuôn mặt của Đấng bị đóng đinh đó, ta thấy được 
				toàn bộ tiểu sử, nhất là tiểu sử nội tâm, của &nbsp;Đức Giê-su. Khuôn 
				mặt đó dẫn ta vào một cái nhìn, trong đó các giác quan mở ra và 
				vươn lên cao.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;</span><b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Ta 
				có thể phác hoạ &nbsp;Đức Giê-su chỉ bằng vài nét tiêu biểu không?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;Ở đây, ngôn ngữ loài 
				người không đủ. Căn bản mà nói, &nbsp;Đức Giê-su là Con Thiên Chúa, 
				Ngài vừa là Chúa vừa là người. Ngài chính là đấng không những 
				mang nét tài ba hoặc uy dũng của phàm nhân, mà còn được Thiên 
				Chúa xuyên chiếu. Có thể nói, khi nhìn &nbsp;Đức Giê-su bị banh thây 
				trên thánh giá, ta thấy được Thiên Chúa như thế nào: là đấng đã 
				tự trao tặng cho ta đến mức độ như thế.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;</span><b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">&nbsp;Đức 
				Giê-su là một người công giáo?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;Điều này hẳn không 
				nói được, vì Ngài vượt trên chúng ta. Ngày nay người ta có một 
				công thức ngược lại, bảo rằng Ngài là một người Do-thái, chứ 
				không phải là một ki-tô hữu. Điểm này cũng không đúng hẳn. Về 
				chủng tộc, thì Ngài là một người Do-thái. Là Do-thái, vì Ngài 
				chấp nhận và sống theo luật do-thái, và – dù bị chỉ trích – Ngài 
				là một người Do-thái sùng đạo, vì đã tuân giữ nội qui của đền 
				thánh. Nhưng dù vậy, Ngài đã phá vỡ và vượt lên trên Cựu Ước – 
				qua sự uỷ quyền của Ngôi Hai Thiên Chúa.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;&nbsp;Đức Giê-su tự coi 
				mình như là một Mai-sen mới và cao hơn. Mai-sen này giờ đây 
				không còn chỉ có việc giải thích, nhưng là làm mới. Ngài vượt 
				lên trên cái đã có, và qua đó tạo ra cái mới, nghĩa là mở rộng 
				Cựu Ước ra cho một dân tộc không còn đóng khung trong Do-thái 
				nữa, nhưng toả ra cả thế giới và không ngừng lớn rộng. Như thế, 
				Ngài là điểm xuất phát của đức tin, và là vị mà Giáo Hội công 
				giáo biết rằng vị đó muốn mình trở nên như thế, nhưng dù vậy, 
				Ngài vẫn chẳng phải đơn thuần là một thành phần trong chúng ta.&nbsp; 
				&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;</span><b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Bằng 
				cách nào và từ lúc nào ngài biết được Thiên Chúa muốn gì nơi 
				ngài?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;</span><span style="font-size: 12.0pt">Ý</span><span style="font-size: 12.0pt" lang="VI"> 
				của Thiên Chúa không dừng lại ở một lúc nào cả, thành ra để hiểu 
				Ngài muốn gì, tôi nghĩ, mình phải luôn học đi học lại. Tuy 
				nhiên, nếu anh muốn nói tới cái quyết định làm linh mục, cái 
				hướng nền tảng mà tôi đã nhắm tới, thì đó là một quá trình chín 
				muồi cao độ đã xẩy ra, cũng có khi khá phức tạp, trong những năm 
				tôi học thần học. Tôi gặp con đường đó nhờ qua việc gần gũi với 
				Giáo Hội, qua các vị thầy linh mục hướng dẫn và bạn đồng hành, 
				dĩ nhiên qua Kinh Thánh. Khởi đầu là cả một mớ tương giao phức 
				tạp, từ từ với thời gian mới rõ dần ra.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;</span><b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Nhưng 
				cũng có lần ngài nói, ngài đã có một „cuộc gặp gỡ thực sự“ với 
				Thiên Chúa khi quyết định chọn nghề linh mục. Cuộc gặp gỡ đó 
				giữa Chúa với Hồng Y Ratzinger xẩy ra như thế nào?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;Dĩ nhiên không như 
				một cuộc hẹn hò giữa hai con người. Có lẽ có thể diễn tả nó như 
				có một cái gì chạm tới da mình rồi chạy vào nung đốt lòng mình. 
				Rồi mình thấy là sự việc giờ đây không thể khác đi được, thật 
				đơn giản, đó là con đường đúng. Không phải là một gặp gỡ theo 
				nghĩa giác ngộ thần bí. Nó không nằm trong lãnh vực kinh nghiệm, 
				để mình được phép ba hoa về nó. Nhưng có thể nói, toàn bộ cuộc 
				vật lộn đó đã dẫn tôi tới một nhận thức rõ ràng và thúc bách, mà 
				thâm tâm tôi coi đó là ý Chúa muốn.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;</span><b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">“Thiên 
				Chúa đã yêu bạn trước”, đó là lời dạy của Đức Ki-tô. Và Ngài yêu 
				bạn bất chấp nguồn gốc và giá trị của bạn. Phải hiểu lời đó như 
				thế nào? </span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;Nên hiểu lời đó từng 
				chữ như đã viết, và tôi cũng cố hiểu như vậy. Bởi vì đó quả thật 
				là động lực sống lớn cho chúng ta, và cũng là niềm an ủi mà 
				chúng ta cần. Mà ta luôn cần những thứ đó. </span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;Ngài đã yêu tôi 
				trước, trước khi chính tôi có thể yêu. Tôi sở dĩ được tạo thành, 
				là chỉ vì Ngài đã biết và đã yêu tôi trước. Như vậy, như 
				Heidegger* nói, không phải ngẫu nhiên mà tôi bị ném vào thế giới 
				và phải lần mò trong đại dương cuộc sống này, nhưng đã có một 
				nhận thức, một ý tưởng và một tình yêu đi trước. Tình yêu đó có 
				mặt nơi nền tảng hiện hữu của tôi.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;Điều quan trọng cho 
				mỗi người, cái làm cho cuộc sống họ trở nên đáng trọng, là biết 
				rằng mình được yêu. Một cá nhân có thể thắng vượt được hoàn cảnh 
				nghiệt ngã, khi người đó biết rằng có ai đó đang chờ mình, có 
				người thương mình, cần mình. Chúa đã có đó và yêu tôi. Và đó là 
				cái nền khả tín tôi dựa trên đó mà sống, và cũng từ nền đó tôi 
				hoạch định cho chính cuộc đời mình .</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<a name="KHỦNG_HOẢNG_ĐỨC_TIN&nbsp;_">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">&nbsp;</span><span style="font-size: 12.0pt; color: red" lang="VI"><b>KHỦNG 
				HOẢNG ĐỨC TIN&nbsp;</b></span></a></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Thưa Hồng Y, chưa bao giờ trên thế giới người ta tìm về niềm tin 
				Ki-tô giáo nhiều như vậy. Trong vòng 50 năm qua, số người công 
				giáo đã tăng lên gấp đôi, trên một tỉ tín hữu. Nhưng trong nhiều 
				nước thuộc vùng gọi là cựu thế giới, ta tiếp tục chứng kiến tiến 
				trình tục hoá. Xem ra một phần lớn xã hội trong các quốc gia Âu 
				châu hoàn toàn muốn chia tay với gia sản tinh thần mình. Những 
				kẻ chống lại đức tin chửi Ki-tô giáo là „vô phúc“, và tìm cách 
				thoát ra khỏi nó. Trong cuốn „Muối Cho Đời“ trước đây, chúng ta 
				đã bàn kĩ vấn đề này rồi. Nhiều người sẵn sàng nhắm mắt đi theo 
				trào lưu chống Đạo và chống Giáo Hội này. Lí do thường là vì con 
				người đã đánh mất nội dung và dấu chỉ của đức tin. Ta không còn 
				hiểu ý nghĩa của những gì trong đạo nữa. Giáo Hội chẳng còn gì 
				để nói nữa sao?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Hẳn chúng ta đang sống 
				trong một không gian lịch sử, trong đó cơn cám dỗ gạt bỏ Thiên 
				Chúa đã trở nên rất mạnh. Văn minh kĩ thuật và mức sống phồn 
				thịnh đưa ta tới khẳng định, là mọi chuyện có thể tự tay ta làm 
				được. Khi nghĩ như vậy, đương nhiên ta hạn chế cuộc sống vào cái 
				chúng ta có thể làm, có thể tạo ra, và có thể chứng minh được mà 
				thôi. Như vậy, vấn đề Thiên Chúa chằng cần đặt ra nữa. </span>
				</p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Nếu ta tổng quát hoá 
				nhận định đó – lối nghĩ trên có sức quyến rũ rất mạnh, bởi vì 
				việc nhìn lên Chúa quả thật đòi hỏi mình phải vươn lên một bình 
				diện khác hơn, khả năng này xem ra trước đây dễ có hơn bây giờ 
				-, thì rõ ràng ta chỉ còn <i>có việc nói: Cái gì mà chúng tôi 
				không làm được, thì cái đó cũng chẳng có.&nbsp;</i></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Hiện nay có khá nhiều nỗ lực xây dựng những nền đạo đức bất cần 
				tới Thiên Chúa.</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Đúng, &nbsp;ý hướng của 
				những nỗ lực trên là đi tìm cái gì xem ra tối ưu cho nhân loại. 
				Mặt khác, người ta cũng có những nỗ lực tìm cách bào chế hạnh 
				phúc, nghĩa là xem việc đáp ứng nhu cầu nội tâm của con người 
				như một sản phẩm có thể chế biến. Hoặc bằng qua các loại hình 
				tôn giáo xem ra chẳng cần đức tin, đó là các phong trào huyền bí 
				(Esoterik), mà chung qui lại, thường không gì khác hơn là những 
				kĩ thuật tạo hạnh phúc.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Tất cả những hình thức 
				muốn giữ thế giới cân bằng và muốn tự giải quyết cuộc đời mình 
				nói trên rất gần với lối sống và sinh hoạt của thời đại chúng ta 
				hiện nay. Các lời dạy của Giáo Hội, trái lại, bị xem là cổ lỗ, 
				người ta cho rằng chúng đúng cho xưa mà không còn đúng cho nay 
				nữa, hoặc vì chúng xuất phát từ một lối sống khác, xem ra hoàn 
				toàn xa lạ với lối sống hiện tại. Giáo Hội rõ ràng chưa nhảy 
				được cả hai chân vào thời hiện tại. Một công tác lớn đang chờ 
				chúng ta, là phải làm sao đổ đầy kinh nghiệm sống vào những lời 
				dạy quan trọng, tuy cũ nhưng còn giá trị, một cách cho người ta 
				dễ đón nhận. Trước mắt chúng ta còn khối công việc phải làm.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Hình ảnh về Thiên Chúa mà phong trào huyền bí đang quảng bá càng 
				ngày càng lìa xa hình ảnh Thiên Chúa trong đạo Ki-tô và Do-thái. 
				Họ bảo, các giáo trưởng (Rabbi) và linh mục, thậm chí cả Kinh 
				Thánh, không phải là nguồn sứ điệp của Chúa. Vì thế, tốt hơn, 
				con người nên nghe theo cảm quan mình. Họ nên thoát ra khỏi 
				những trói buộc cổ hủ của các tôn giáo và tránh xa giới linh mục 
				đam mê quyền lực, để trở về với cái hạnh phúc và cái toàn diện, 
				như chúng đã được trù định ngay từ ban đầu cho con người. Nhiều 
				điều nghe ra thật đầy hứa hẹn.</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Quan điểm đó đánh 
				trúng vào nhu cầu hiện tại của ta về tôn giáo và cả vào nhu cầu 
				của ta muốn đơn giản hoá mọi thứ. Vì thế, tự nó có sức toả sáng 
				và hứa hẹn thành công. Nhưng ta cũng phải hỏi: Sứ điệp đó được 
				ai hay cái gì hợp thức hoá? Phải chăng vì nó xem ra dễ hiểu và 
				có lí đối với ta nên nó được hợp thức hoá?&nbsp; Dễ hiểu và có lí 
				phải chăng là tiêu chuẩn đủ để ta chấp nhận một sứ điệp về Thiên 
				Chúa? Hay cái dễ hiểu, có lí đó có thể là một cám dỗ đang mơn 
				trớn ta? Nó chỉ cho ta lối đi đơn giản thật đấy, nhưng cũng ngăn 
				cản ta nhìn ra thực tại.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Cuối cùng thì, theo sứ 
				điệp trên, cảm quan chính là thước đo để ta ấn định ai là Thiên 
				Chúa và ta phải sống thế nào cho nên. Nhưng cảm quan luôn thay 
				đổi, và như vậy chính ta sẽ sớm nhận ra rằng mình đang xây nhà 
				trên cát. Thoạt tiên, nó xem ra quyến rũ thật,nhưng cái đó rốt 
				cuộc cũng chỉ là những ý nghĩkhả nghi của con người.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Cơ bản đức tin của 
				chúng ta thì lại khác. Ở đây, không phải ta gặp một cái gì do 
				mình tự nghĩ ra, nhưng là đón nhận một cái gì lớn lao đang tới 
				với ta, lớn hơn những thứ do con người có thể nghĩ ra.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Khoan: Đó là chuyện Giáo Hội dạy!</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Cái đó được chứng thực 
				qua lịch sử, và lịch sử đã lớn lên từ đó. Cũng có thể nói là 
				Thiên Chúa đã tự thể hiện đi thể hiện lại trong lịch sử, và Ngài 
				vẫn tiếp tục thể hiện trong đó. Tôi nghĩ, trong tập sách này, 
				rồi ta sẽ biết thêm nhiều điều liên quan tới điểm này.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Rốt cuộc thì những 
				điều Chúa nói với ta hay những gì ta nghĩ về Ngài đều không đủ 
				đối với ta. Mà chuyện quan trọng là Ngài đã làm gì cho ta, đó là 
				điều ta cần và là cái nền để ta có thể xác lập cuộc đời trên đó. 
				Ở đây, ta có thể nhận ra, là không những chỉ có lời viết về 
				Chúa, mà còn có một thực tế về Ngài. Không những chỉ có điều do 
				con người nghĩ ra, mà còn có một cái gì đã xẩy ra; xẩy ra trong 
				nghĩa chữ một cuộc khổ hình. Thực tế đó lớn hơn mọi từ ngữ, cho 
				dù nó khó hiểu hơn.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Đối 
				với nhiều người, việc coi một kẻ bị án tử ở Palestin khoảng năm 
				30 là người “được xức dầu“, „được Thiên Chúa chọn“, là „Ki-tô“, 
				và bảo người đó là tâm điểm của toàn bộ lịch sử, không những đó 
				là chuyện khó tin, mà còn là một khiêu khích quái gỡ. </span>
				</i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Có 
				hàng trăm nhà thần học ở Á châu bảo rằng, Thiên Chúa quá lớn và 
				quá bao trùm, không thể chỉ hiện thân trong một cá nhân được. Và 
				quả thực, nếu việc cứu độ toàn thế giới chỉ hướng vào một điểm 
				duy nhất mà thôi, thì đức tin có vì thế mà bị bó hẹp đi không?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Kinh nghiệm tôn giáo ở 
				Á châu, một đàng coi Thiên Chúa quá lớn lao, đàng khác cho rằng 
				khả năng hiểu biết con người lại quá hữu hạn, nên Thiên Chúa, 
				theo họ, chỉ có thể trình bày bằng muôn vàn hình ảnh phản chiếu 
				mà thôi. Và như thế, Đức Ki-tô có thể là một khuôn mặt biểu 
				trưng đặc biệt của Thiên Chúa, một nét phản chiếu của Ngài, chứ 
				hoàn toàn không phải là toàn thể bộ mặt của Ngài. </span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Xem ra đó là thái độ 
				khiêm tốn của con người đối với Thiên Chúa. Người ta đã không 
				tưởng tượng được Thiên Chúa lại có thể đi vào một cá nhân. Và 
				với khả năng suy tư của con người, chúng ta có lẽ chẳng trông 
				mong gì hơn, ngoài việc chỉ có thể cảm nhận được Ngài như một 
				tia sóng nào đó, hay chỉ thấy được một phần nhỏ nhoi nào đó bộ 
				mặt của Ngài mà thôi.&nbsp; &nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Nghe không phải là không có lí.</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Vâng. Đúng lí ra ta 
				phải nói Thiên Chúa quá lớn, không thể đi vào một con người nhỏ 
				nhoi. Ngài quá lớn để không một tư tưởng hay ngôn từ nào có thể 
				diễn tả được. Ta chỉ có thể thấy và hiểu Ngài qua những kinh 
				nghiệm đa dạng và mâu thuẫn. Mặt khác, sự khiêm tốn sẽ trở thành 
				kiêu ngạo, nếu như ta không cho phép Ngài được tự do và có quyền 
				lực yêu thương để trở nên bé nhỏ.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Đức tin Ki-tô giáo 
				mang lại cho ta an ủi, là Thiên Chúa rất lớn, nhưng lại có thể 
				trở nên bé nhỏ. Và chính việc Ngài có thể trở nên bé nhỏ, có thể 
				cúi mình xuống, đã thực sự đi vào một con người, đã mặc lấy xác 
				phàm nhân – không phải mặc như mặc một chiếc áo rồi lại cởi ra – 
				và đã trở nên chính con người đó, đối với tôi, lại là một chiều 
				kích hoàn toàn không ngờ về sự lớn lao của Thiên Chúa. Chính qua 
				điều đó ta mới thấy chiều kích vô biên thật sự của Ngài, bởi vì 
				nó dữ dội hơn, ngoài sức tưởng tượng hơn, và đồng thời cứu độ 
				hơn mọi thứ khác.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Trong trường hợp khác, 
				có lẽ chúng ta cũng phải luôn sống với nhiều điều không phải sự 
				thật. Những mảng mâu thuẫn hàm chứa trong Phật giáo và Ấn giáo 
				quả đã khiến họ đề ra giải-pháp thần bí phủ định (negative 
				Mystik). Mà như thế thì Thiên Chúa trở nên phủ định – và như 
				vậy, rốt cuộc Ngài cũng chẳng có gì để nói cho thế giới này 
				trong chiều hướng tích cực và xây dựng cả. Thiên Chúa độc nhất 
				mà ta tin, trái lại, là đấng có quyền thực hiện tình yêu bằng 
				cách đi vào một con người. Ngài trở nên hiện diện và tỏ mình ra 
				cho ta biết, bằng cách nhận ta vào chung bàn với Ngài. Và chính 
				đó là điều chúng ta cần, để ta không phải sống và kết thúc đời 
				mình trong những mảnh vụn, trong những chân lí nửa vời.&nbsp; Điều 
				này không có nghĩa là ta không còn học được gì nơi các tôn giáo 
				khác. Cũng chẳng có nghĩa là đức tin Ki-tô giáo đã được đóng 
				khuôn hoàn tất, chẳng còn có thể phát triển thêm. Đức tin Ki-tô 
				giáo là cuộc phiêu lưu luôn gặp cái mới. Và sở dĩ đức tin đó vô 
				tận, chính là vì chúng ta công nhận Thiên Chúa này có những khả 
				năng bất tận.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Trên nguyên tắc, đức tin luôn nằm sẵn trong mỗi con người?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Nhìn vào lịch sử nhân 
				loại cho mãi tới tận thời nguyên sử xưa nhất, mà ta biết được 
				qua việc đào bới mộ cổ, ta có thể xác định rằng, tư tưởng về một 
				Thiên Chúa đã luôn luôn hiện diện nơi con người. Người mác-xít 
				tiên đoán tôn giáo sẽ chết. Họ bảo, hết đàn áp, thì người ta 
				cũng chẳng cần tới liều thuốc thượng đế nữa. Nhưng chính họ cũng 
				đã phải hiểu rằng, tôn giáo chẳng bao giờ chết, bởi vì nó có mặt 
				thật sự trong tâm mỗi người. </span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Nhưng bộ phận cảm ứng 
				nội tâm dành cho Chúa trong ta không đương nhiên hoạt động như 
				một cái máy kĩ thuật. Mà nó là một thứ gì sống động, hoặc là 
				cùng lớn lên với con người, hay là bị tê chai đến độ có thể gần 
				như chết khô. Nếu nội tâm ta luôn làm việc với bộ cảm ứng đó, nó 
				càng ngày càng trở nên sắc bén, sống động và nhạy cảm hơn – bằng 
				không, nó sẽ teo lại và như bị vùi chôn dưới ảnh hưởng của thuốc 
				tê. Tuy vậy, dù không tin, con người thế nào cũng phải trăn trở 
				với một câu hỏi còn lại: có lẽ phải có một cái gì chứ. Không có 
				bộ cảm ứng thâm sâu đó, không thể hiểu được lịch sử con người.<span style="color:blue">&nbsp;&nbsp;&nbsp;</span> 
				&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Mặt 
				khác, có hàng núi sách và bao nhiêu lí thuyết vững chãi tìm cách 
				phủ nhận cái đức tin đó. Xem ra như có một đức tin chống lại đức 
				tin, và đức tin phản chứng đó lại được rao truyền mạnh mẽ. Những 
				cuộc thí nghiệm con người lớn nhất trong lịch sử cho tới nay, 
				như chủ nghĩa quốc-xã, chủ nghĩa cộng sản, đã coi việc tin vào 
				Thiên Chúa là chuyện nhảm nhí, và họ cố lôi niềm tin đó ra khỏi 
				lòng người. Và đó chẳng phải là những nỗ lực cuối cùng. </span>
				</i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Đức tin vào Thiên Chúa 
				không phải là một kiến thức, mà tôi có thể học được, như tôi học 
				toán hay hoá học. Mà nó vẫn là đức tin. Nghĩa là đức tin có một 
				cấu trúc luận lí, ta sẽ bàn chuyện này sau. Đức tin không đơn 
				giản là một thứ gì mờ mờ ảo ảo, mà tôi chỉ việc cứ yên tâm thả 
				mình vào đó. Đức tin mang tới cho tôi nhận thức. Và có đủ lí do 
				phải lẽ để ta bám vào nó. Nhưng nó không bao giờ là một kiến 
				thức thuần tuý. Bởi đức tin đòi hỏi toàn lực đời sống - ý chí, 
				tình yêu, bước ra khỏi mình - nên nó luôn vươn lên trên cái kiến 
				thức thuần tuý, trên cái chứng minh cần thiết. Mà cũng vì thế mà 
				tôi cũng luôn có thể lìa xa nó, và xem ra có đủ lí do để chống 
				lại nó.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Có đủ thứ lí do chống 
				lại đức tin, như anh biết. Ta chỉ cần nhìn nỗi đau khổ ghê gớm 
				trên thế giới. Chỉ riêng cảnh này cũng đủ để phản chứng Thiên 
				Chúa. Hoặc xem sự bé mọn của Ngài. Với người có đức tin, thì đó 
				chính là nét cao cả, nhưng với người không thể và không muốn 
				tin, thì đó lại là lí do để chống Ngài. Người ta cũng có thể 
				tháo gỡ cái toàn thể ra thành những tiểu tiết. Có thể gạt bỏ 
				những đoạn những câu trong Kinh Thánh, trong Tân Ước để chỉ còn 
				lại vài chỗ, và một học giả giờ đây có thể nói: phục sinh là 
				chuyện người ta mới thêm thắt về sau này, mọi thứ đều là bịa 
				đặt, hoàn toàn chẳng đáng tin.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Vâng, mọi chuyện đều 
				có thể. Bởi vì lịch sử và đức tin đều là những thứ mang tính 
				người. Do đó, cuộc cãi vã về đức tin chẳng bao giờ chấm dứt. 
				Cuộc cãi vã đó cũng chính là cuộc vật lộn của con người với 
				chính mình và với Thiên Chúa, nó sẽ kéo dài mãi tới tận hoàng 
				hôn của lịch sử.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Xã 
				hội tân thời không tin có một chân lí duy nhất. Vì khăng khăng 
				ôm giữ yêu sách chân lí nên Giáo Hội bị thử thách nặng. Chính 
				ngài cũng có lần nói, cơn khủng hoảng Ki-tô giáo nặng nề ở Âu 
				châu hiện nay chủ yếu là một khủng hoảng về yêu sách chân lí. 
				Tại sao?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Tại vì chẳng còn ai 
				dám nói những gì đức tin dạy là đúng. Người ta sợ như thế là 
				mình thiếu khoan dung, thiếu khoan dung cả đối với các tôn giáo 
				hoặc niềm tin khác. Còn những ki-tô hữu thì kháo với nhau, không 
				biết yêu sách chân lí của mình có cao quá không. Lối nghĩ đó, 
				một mặt, có tác dụng chữa lành. Bởi vì, nếu ta vội vàng và dễ 
				dàng chấp nhận chân lí và yên chí dựa vào đó, ta sẽ không những 
				có thể trở nên độc đoán, mà còn dễ dàng gán nhãn hiệu chân lí 
				cho những cái thuộc thứ yếu hoặc tạm bợ. </span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Cẩn thận trong việc 
				tuyên xưng chân lí là đúng. Nhưng không được vì thế mà bỏ luôn 
				niềm tin đó. Vì nếu như thế, ta chỉ còn lần mò trong các khuôn 
				mẫu truyền thống khác nhau mà thôi.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Dù 
				sao, biên cương không còn thật rõ nét nữa. Nhiều người mơ về một 
				thứ tôn giáo tổng hợp, trong đó mỗi người có quyền thêm bớt gia 
				vị cho hợp khẩu mình. Càng ngày càng có sự phân biệt giữa tôn 
				giáo „xấu“ và tôn giáo „tốt“.</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Ý niệm Tôn giáo, lạ 
				thay, gần như đã bị thay thế bởi ý niệmTruyền thống – và ý niệm 
				Chân lí cũng bị kéo theo khuynh hướng này. Mỗi tôn giáo được xem 
				là một truyền thống. Các truyền thống đều „đáng trọng“, „đẹp“, 
				và người ta nói, ai đứng trong truyền thống nào thì nên coi 
				trọng truyền thống đó và nên trọng truyền thống kẻ khác. Nhưng, 
				nếu chỉ còn lại các truyền thống mà thôi, thì chân lí đương 
				nhiên sẽ mất. Và, tới một lúc nào đó, người ta sẽ tự hỏi, tại 
				sao lại phải có truyền thống. Và như vậy, người ta sẽ có lí do 
				chống lại truyền thống. </span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Tôi luôn nghĩ tới câu 
				của Tertullian<sup>*</sup>: Đức Ki-tô không nói, tôi là thói 
				quen, nhưng&nbsp;: tôi là sự thật. Nói thế, Ngài không kết án thói 
				quen, nhưng trái lại, Ngài bước ra từ những thói quen. Ngài muốn 
				một cuộc lên đường, Ngài yêu cầu ta đi tìm cái gì là thật, cái 
				gì dẫn ta đi vào thực tại của đấng Sáng tạo, của đấng Cứu chuộc, 
				của chính sự hiện hữu của ta. Như vậy, ta phải coi sự cẩn trọng 
				trước yêu sách chân lí như là một nhiệm vụ lớn, nhưng đồng thời 
				cũng can đảm không để mất chân lí, cố vươn mình tới nó và khiêm 
				tốn nhận lãnh với lòng biết ơn, khi được Chúa trao tặng nó cho 
				ta.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><a name="HOÀI_NGHI&nbsp;_">
				<span style="font-size: 12.0pt; color: red" lang="VI">HOÀI NGHI&nbsp;</span></a></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Có 
				lần ngài đã kể lại câu chuyện của Martin Buber<sup>*</sup> về 
				một giáo trưởng do-thái. Chuyện kể, hôm đó, có một nhà thông 
				thái tới thăm vị giáo trưởng. Ông ta muốn chứng minh với giáo 
				trưởng rằng không có chân lí đức tin, và việc tin vào chân lí là 
				chuyện lạc hậu, đó chỉ là một thứ cặn bã sót lại của thời quá 
				khứ. Nhà thông thái bước vào phòng giáo trưởng, thấy vị này tay 
				cầm cuốn sách đi lại trong phòng đầy vẻ suy tư. Chủ nhà không 
				&nbsp;để ý tới sự có mặt của khách. Sau một lúc, ông dừng lại, lén 
				nhìn khách và nói: „Nhưng mà có lẽ điều đó có thật“. Thế là đủ. 
				Chân nhà thông thái run bắn lên và ông phóng ra khỏi phòng như 
				chạy trốn. Một câu chuyện hay, tuy nhiên: Hiện các linh mục vẫn 
				không ngớt bỏ Giáo Hội, không ngớt nhà tu rời tu viện. Chính 
				ngài có lần đã nói tới cái „sức mạnh o ép của không tin“.</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Đức tin chẳng bao giờ 
				là một cái gì sẵn có đó, để rồi một lúc nào đó, tôi có thể nói: 
				tôi có đức tin, những kẻ khác không có. Chúng ta đã nói chuyện 
				này rồi. Đức tin là một thứ gì sống động, nó kéo theo toàn bộ 
				con người - lí trí, ý chí, cảm giác – trong hết mọi chiều kích. 
				Nó có thể càng ngày càng cắm rễ sâu, đến nỗi cuộc sống tôi có 
				thể ngày càng trở nên làm một với đức tin mình, nhưng dù vậy, nó 
				chẳng bao giờ là một tài sản. Con người vẫn luôn có khả năng đi 
				theo một hướng khác và vấp ngã. </span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Đức tin là một con 
				đường. Bao lâu còn sống, ta còn trên đường, và vì vậy, đức tin 
				vẫn luôn bị đe doạ và bị chèn ép. Mà cũng may là nó không trở 
				thành một ý hệ có thể cầm lấy sử dụng. Cũng may nó không xơ 
				cứng, khiến tôi mất đi khả năng đồng nghĩ đồng cảm với người bạn 
				đang thắc mắc, hoài nghi bên cạnh. Đức tin chỉ có thể trưởng 
				thành, khi trong mọi giai đoạn cuộc sống nó đủ sức chấp nhận và 
				chịu đựng sức mạnh cũng như sự o ép của không tin, cuối cùng 
				thắng vượt chúng, để lại bước đi tiếp trên một đoạn đường mới.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Kinh nghiệm của ngài như thế nào? Cá nhân ngài cũng đã trải qua 
				cái „sức mạnh o ép của không tin“?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Dĩ nhiên. Nhất là, khi 
				với tư cách một giáo sư hay một thầy dạy đức tin trong tình 
				trạng hoang mang tinh thần của thế kỷnày, mình phải chạm trán 
				với nhiều câu hỏi thật nặng óc, phải đối diện với những kiểu 
				sống đầy hứa hẹn thay thế đức tin, hay có thể đẩy đức tin ra 
				rìa. Xem như thế, chuyện phải đón nhận những vấn nạn, phải chấp 
				nhận những o ép của những gì chống lại đức tin và chuyện giữ 
				vững tinh thần, là môt phần việc quan trọng trong nhiệm vụ của 
				tôi. </span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Ngay cả khi mình chẳng 
				muốn, thì những vấn nạn kia vẫn tới, chúng thông qua những tin 
				tức, những sự kiện, qua tất cả những gì mở ra cho kinh nghiệm 
				sống của một người. Một mặt, tất cả những thứ đó làm bước đường 
				đức tin mình thêm vất vả. Nhưng rồi, khi thấy lại được ánh sáng, 
				mình cảm thấy như đang leo núi, và cứ như vậy càng lúc càng thấy 
				gần Thầy mình hơn.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Tới 
				một lúc nào đó mọi chuyện sẽ qua đi hết?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Không, chẳng bao giờ 
				qua đi hết.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Có 
				khi nào ngay cả một giáo chủ cũng rơi vào hoài nghi hay không 
				tin không?&nbsp;</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Không tin thì không, 
				nhưng phải khổ sở vì những câu hỏi đè nặng lên đức tin thì có. 
				Khi còn làm phó xứ ở München, tôi có một cuộc gặp gỡ khó quên. 
				Linh mục chính xứ của tôi lúc đó là Blumscheid làm bạn với một 
				mục sư của giáo xứ tin lành gần bên. Ngày nọ, giáo sư Romano 
				Guardini<sup>*</sup> tới thuyết trình và hai ông quản xứ có dịp 
				nói chuyện với ông. Không biết câu chuyện giữa ba người diễn ra 
				như thế nào. Nhưng linh mục chính xứ sau đó chẳng thú vị gì kể 
				cho tôi hay rằng giáo sư Guardini bảo, càng về già người ta càng 
				gặp khó khăn hơn với đức tin, chứ không phải ngược lại. Guardini 
				lúc đó khoảng 65, 70 tuổi. Dĩ nhiên, đó là kinh nghiệm đặc thù 
				của một người mang nhiều u sầu và đã trải qua nhiều đau khổ. 
				Nhưng, như tôi đã nói, chẳng bao giờ hết thử thách cả. Mặt khác, 
				cuộc sống đâu đó cũng xem ra dễ hơn, khi ngọn lửa sống trong ta 
				nhỏ lại theo tuổi tác. Song, bao lâu còn trên&nbsp; đường, thì mình 
				vẫn là trên đường.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Có 
				phải Giáo Hội công giáo biết tuyệt đối chắc chắn Thiên Chúa thật 
				sự như thế nào, Ngài thật sự đã nói những gì, và thật sự Ngài 
				muốn gì nơi con người?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Giáo Hội công giáo 
				biết trong đức tin điều mà Thiên Chúa đã nói ra trong lịch sử 
				mạc khải. Dĩ nhiên cái hiểu của ta – và cả của Giáo Hội – về Lời 
				Ngài bao giờ cũng giới hạn. Vì thế mới có sự phát triển của đức 
				tin. Mỗi thế hệ có thể khám phá ra từ hoàn cảnh sống mình những 
				chiều kích mới, chiều kích mà ngay cả Giáo Hội trước đó cũng đã 
				không biết đến. Chính Ngài cũng đã nói trước trong Tin Mừng 
				Gio-an: „Thánh Thần sẽ dẫn dắt anh em vào sự thật, để anh em 
				hiểu được những gì mà lúc này đây anh em chưa thể hiểu“. Điều 
				này có nghĩa là luôn có một khoản “thặng dư“ chưa biết hết nơi 
				mạc khải, không những đối với khả năng hiểu biết của một cá 
				nhân, mà cả đối với vốn hiểu biết của Giáo Hội. Khoản thặng dư 
				đó, vì thế, là một phiêu lưu mới cho mỗi thế hệ.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Nghĩa là thế nào?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Nghĩa là chẳng bao giờ 
				ta có thể nói: giờ đây tôi đã nắm được hết mọi sự trong đạo, 
				việc tìm hiểu của Ki-tô giáo đã kết thúc. Bởi Thiên Chúa và cuộc 
				sống con người là vô tận, nên luôn có những chiều kích mới. Giáo 
				Hội, với những gì đã được trao ban, chỉ bảo đảm được điều gì 
				không hợp với Tin Mừng mà thôi. Giáo Hội đã diễn tả những hiểu 
				biết căn bản của mình qua kinh Tin kính và các tín lí. Tất cả 
				những điều đó được diễn tả một cách phủ định. Chúng nói cho ta 
				biết, đâu là biên giới, bắt đầu từ đâu ta có thể bị lạc. Còn 
				phần gọi là nội địa thì rộng và luôn mở. Và vì vậy, Giáo Hội 
				cũng có thể chỉ cho cuộc sống con người những hướng căn bản lớn, 
				và cho biết đâu là hướng chắc chắn không được đi, nếu ta không 
				muốn vấp ngã. Nhiệm vụ của mỗi cá nhân là nhìn ra và tận dụng 
				những khả thể muôn vẻ trên đường mình đi.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Tuy 
				nhiên một số người bảo, Ki-tô giáo là đạo ít thực tế, nó nhắm 
				nhiều hơn cho đời sau, nghĩa là một tôn giáo nhắm vào việc kiếm 
				điểm cho trương mục đời sau.</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Đúng, ki-tô hữu có 
				nhắm đến đời sau. Nếu vất khoản đời sau đi, dự phóng cuộc đời ta 
				sẽ trở thành một mảng kì lạ, một cái gì bị đứt đoạn. Nếu chỉ 
				nhìn cuộc sống với chiều kích 70, 80 năm ta được phép có mặt mà 
				thôi, thì đời người quả què quặt. Từ đó&nbsp; nẩy sinh lòng tham 
				sống. Nếu như chỉ có cuộc sống đời này mà thôi, thì đương nhiên 
				tôi phải tìm mọi cách tiếm dụng cho mình được nhiều chừng nào có 
				thể. Và như thế, tôi cũng chẳng cần quan tâm gì tới kẻ khác nữa.
				</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Đời sau cung cấp cho 
				ta thước đo, và làm cho cuộc sống đời này đáng sống, đáng trọng, 
				để ta không chỉ sống cho hiện tại, mà làm sao cuộc đời mình cuối 
				cùng trở nên một thứ gì đáng giá - không những cho riêng mình, 
				mà cả đối với toàn thể. Thiên Chúa hằng nhậm lời không cất đi 
				trách nhiệm nơi ta, nhưng Ngài dạy ta phải biết trách nhiệm. 
				Ngài dạy ta biết sống trách nhiệm với những gì được gởi tới, để 
				ngày sau ta có thể trả lời trước mặt Ngài.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Đức 
				Ki-tô nói: «&nbsp;Hãy xin, sẽ được. Hãy tìm, sẽ thấy. Hãy gõ, sẽ 
				mở&nbsp;». Mặt khác: Khi con tôi cầu Chúa giúp để làm bài tập ở 
				trường, thì, thú thật, nó đã chẳng luôn được toại nguyện.</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Người ta cầu nguyện, 
				chẳng hạn, để được sức khoẻ&nbsp;; mẹ cầu cho con; chồng cầu cho vợ&nbsp;; 
				người ta cầu cho dân tộc mình đừng lạc lối – và ta biết, những 
				lời cầu đó không hẳn luôn được nhậm lời. Điều này có thể trở 
				thành một thắc mắc lớn cho những ai đang ở trong cơn thập tử 
				nhất sinh. Họ sẽ tự hỏi&nbsp;: Tại sao Chúa im tiếng&nbsp;? Tại sao Ngài 
				không trả lời lời cầu xin của tôi&nbsp;? Tại sao Ngài ẩn mặt&nbsp;? Tại 
				sao tôi lại gặp điều trái ngược với những gì mình xin&nbsp;? </span>
				</p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Cái khoảng cách này 
				giữa lời hứa của Đức Ki-tô và những gì con người kinh nghiệm 
				được trong cuộc sống đã làm mọi thế hệ, mỗi người và cả chính 
				tôi luôn phải suy nghĩ. Chính mỗi người chúng ta rồi cũng phải 
				tìm ra cho mình câu trả lời, để cuối cùng hiểu được rằng, tại 
				sao Chúa lại nói với ta như thế.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Tìm 
				ra cho mình câu trả lời nào&nbsp;?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Thánh An-tịnh và các 
				giáo phụ khác nói, Chúa ban cho ta cái gì tốt cho ta nhất – cái 
				đó có thể lúc này ta chưa biết được. Nhưng cái gì tốt nhất, thì 
				ta lại thường nghĩ khác hẳn với Chúa. Có lẽ ta phải học chấp 
				nhận những kinh nghiệm và đau khổ gặp trên đường đời, và coi đó 
				như là thánh í của Ngài. Con đường Chúa nhiều khi là một con 
				đường đáng sợ, nhằm uốn nắn và đổ khuôn lại đời ta, nhờ đó ta 
				thay đổi và trở nên ngay thẳng thật sự.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Như vậy, câu «&nbsp;Hãy 
				xin, sẽ được&nbsp;» chắc chắn không có nghĩa Chúa là cái kho để ta 
				muốn lấy gì thì lấy, hầu lấp đầy chỗ trống của ta và làm cho đời 
				ta thoải mái. Hay Ngài là kẻ sẽ cất đi đau khổ và những câu hỏi 
				trong ta. Trái lại, nó có nghĩa là Chúa chắc chắn nhậm lời ta và 
				sẽ ban cho ta những gì mà Ngài cho là phải, là đúng.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Trở lại trường hợp cụ 
				thể lúc nãy&nbsp;: Có lẽ cũng tốt cho con anh, để nó tập hiểu rằng, 
				Chúa từ ái không đơn giản ra tay giúp, khi nó không thuộc bài, 
				mà chính nó phải tự nỗ lực học bài trước đã. Có thể cũng là liều 
				thuốc đắng tốt cho nó, khi gặp một thất bại. Mà có lẽ nó cũng 
				rất cần liều thuốc đó để tìm ra con đường nên đi.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><a name="THAN_TRÁCH_CỦA_JOB&nbsp;_">
				<span style="font-size: 12.0pt; color: red" lang="VI">THAN TRÁCH 
				CỦA JOB&nbsp;</span></a></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Nhà 
				văn Joseph Roth, theo truyền thống xưa của Do-thái, đã tranh 
				luận thẳng thừng với Chúa. Ông viết sau cảnh giết chóc của thế 
				chiến thứ nhất&nbsp;: «&nbsp; Chúa đã tạo ra hàng triệu người như con 
				trong nỗi vô nghĩa rùng rợn của Ngài&nbsp;». «&nbsp;Con không cần ân phúc 
				của Ngài&nbsp;! Hãy đưa con vào địa ngục&nbsp;», ông đã kêu trời đầy tuyệt 
				vọng như thế.</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Có lẽ tiếng kêu đó, 
				trong truyền thống do-thái, mạnh hơn nơi ta, phần cũng là vì Đức 
				Ki-tô chưa xuất hiện (nơi họ). Đức Ki-tô là Thiên Chúa đồng khổ, 
				đấng hay cứu vớt tâm hồn, và là kẻ đã đi vào một cuộc sống cơ 
				cực; Ngài không chỉ còn là một bóng dáng không thể hiểu nổi, như 
				một Thiên Chúa đã xuất hiện trước mắt Gióp. Nhưng Ngài đã bước 
				xuống tận đáy tầng sâu, như Thánh Vịnh viết về Ngài&nbsp;: «&nbsp;Tôi là 
				một con giun đất, chẳng phải là người&nbsp;», một kẻ bị chà nát dưới 
				chân.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Mỗi khi rơi vào túng 
				quẫn, ta luôn đặt câu hỏi: Tại sao Chúa lại làm thế&nbsp;?! Từ đầu, 
				chúng ta đã nói rằng, khi ta thưa được với Chúa là ta chẳng hiểu 
				gì về Ngài hết, thì trong nhiều trường hợp, đó cũng có thể là 
				lúc ta bắt đầu cầu nguyện và bắt đầu khắc phục được khó khăn. Ta 
				nói lên điều đó với niềm tin vững vàng, là Ngài sẽ cho ta câu 
				trả lời đúng, bởi vì đấng bị đóng đinh - kẻ cũng gặp cơ cực và 
				bất công như ta – luôn ở trước mặt ta.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Điều này có thể tôi lầm, là tín hữu ki-tô có thái độ quá sùng 
				tín đối với Thiên Chúa. An-tịnh nói&nbsp;: «&nbsp;Chúa ơi, con không đôi 
				co với Chúa, vì Ngài là sự thật... Con không bắt đền Chúa... 
				Nhưng, là bụi tro, con để cho lòng nhân từ Chúa nói&nbsp;»</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Thánh An-tịnh là một 
				người luôn đau khổ và không ngừng chiến đấu, ngài rất cảm kích 
				về lòng nhân của Chúa. Lúc đầu ngài nghĩ, một khi trở lại đạo, 
				mình sẽ phơi phới đi lên. Nhưng về sau, ngài nhận ra con đường 
				đi lên đó quả vô cùng gian lao, và trên đường đó có nhiều bóng 
				đêm thung lũng. Ngài bảo, ngay cả thánh Phao-lô cuối cùng cũng 
				không tránh khỏi bị cám dỗ. Nói thế, hẳn An-tịnh muốn phóng rọi 
				chính mình vào thánh nhân. Nhưng chính vì bị dằn vặt, nên 
				An-tịnh mới nhìn ra lượng từ ái lớn lao của Chúa, và có thể nói 
				với Ngài như một đấng nhân từ, mới dám chờ đợi sự che chở nơi 
				Ngài, mới thấy bộ mặt hiền từ của Ngài, và không phải đôi co với 
				Ngài.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Trong ý nghĩa đó, tôi 
				tin rằng, bóng dáng Đức Ki-tô quả thật làm giảm đi ít nhiều nỗi 
				đắng cay của cuộc sống đôi co của ta. Lòng nhân của đấng tạo 
				dựng, mà Gióp trước đây chỉ mới thấy lờ mờ, giờ đây – qua Đức 
				Ki-tô - đã hiện hình rõ nét.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Trong cơn nguy khốn nhiều người quay về đức tin để tìm nâng đỡ. 
				Đôi lúc họ được toại nguyện, nhưng cũng nhiều khi họ có cảm 
				tưởng Chúa ẩn mặt, không hiểu sao Chúa không ra tay giúp khi họ 
				cần Ngài.</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Sách Gióp là tiếng kêu 
				điển hình của con người trước kinh nghiệm quẫn bách của cuộc đời 
				và về nỗi thinh lặng của Thiên Chúa. Và ngay cả về một Thiên 
				Chúa xem ra bất công. Gióp thất vọng và bực tức, đến nỗi đã đổ 
				trút lên Chúa tất cả những gì đè nặng tâm can và khiến ông đam 
				ra hoài nghi về sự thiện của cuộc đời.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Vấn đề là cuộc đời có 
				đáng sống không ? Chúa có tốt lành, Ngài có thật hiện diện và 
				hay cứu giúp không ? Không ai thoát được những câu hỏi u tối đó. 
				Nhưng cũng cần có những câu hỏi đó để ta luyện thân trong đau 
				khổ, hầu thủ đắc cho mình một sự tự do và trưởng thành tâm hồn, 
				và nhất là một nỗi cảm thông với tha nhân. Chẳng có một câu trả 
				lời thuần lí, chẳng có một công thức rốt ráo nào có thể giúp ta 
				giải thích được những vấn nạn trên. Bởi chưng, những gì thật sự 
				đi vào làn da hay con tim ta đều mang một nội dung hoàn toàn 
				khác, nội dung đó ta không thể dùng công thức trần gian để giải 
				thích, nhưng nó rốt cuộc có thể được gột rửa nên trong nhờ kinh 
				qua đau khổ của mỗi người.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Trong Sách Gióp, có những câu than trách như sau&nbsp;: «&nbsp;Người ta 
				chia cho tôi những đêm đen đầy vất vả, tôi nằm xuống, tự hỏi, 
				không biết bao giờ mình được phép đứng lên. Chiều tối, tôi no 
				đầy rác rưởi... Chẳng bao giờ mắt tôi thấy được hạnh phúc&nbsp;». Nếu 
				nỗi đau tâm hồn đó không làm sao tránh khỏi, thử hỏi đức tin hẳn 
				còn giúp được gì cho ta&nbsp;?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Ta có quyền nêu lên 
				câu hỏi đó, bởi khi tôi làm điều gì, thì điều đó phải có ý 
				nghĩa. Người ta muốn biết: Điều tôi tin đó có đúng không&nbsp;? Nó có 
				mang một ý nghĩa nào hay thực ra chỉ là một sự giả dối? Nhưng 
				câu hỏi đặt ra sẽ sai, khi người ta nhìn tất cả mọi thứ dưới 
				khía cạnh cái tôi của mình, dưới tiêu chuẩn mình sẽ được cái gì 
				trong đó. Vì như thế, người ta sẽ chỉ còn biết tham sống, chỉ 
				còn biết có mình thôi, và như vậy, có thể họ sẽ chẳng hiểu gì 
				nữa và đời họ rốt cuộc sẽ thất bại.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Đức Ki-tô có lần nói&nbsp;: 
				Ai muốn được cuộc sống, kẻ đó sẽ mất nó. Và chỉ ai mất, sẵn sàng 
				cho đi cuộc sống, người đó sẽ bước đúng hướng và có thể nhờ đó 
				tìm lại được cuộc sống. Có nghĩa là, cuối cùng, ta phải quẳng đi 
				câu hỏi: tôi sẽ được gì trong đó. Tôi phải học để hiểu ra rằng, 
				quên mình là điều quan trọng. Tôi phải sẵn sàng cho mình đi.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Nói 
				thì dễ.</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Nhưng tình yêu hôn 
				nhân cũng vậy, nó chỉ thật sự phong phú và lớn lên, khi tôi sẵn 
				sàng quên đi chính mình, sẵn sàng bước ra khỏi mình và trao mình 
				cho một người. Và điều đó lại càng đúng trong quan hệ lớn lao 
				giữa ta với Chúa, và chỉ từ quan hệ đó mà mọi quan hệ khác mới 
				có thể nẩy sinh.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Như vậy, tôi không 
				phải bắt đầu bằng cái nhìn về mình, nhưng phải tự hỏi, Ngài muốn 
				gì nơi tôi. Tôi phải bắt đầu với việc học yêu, bằng cách quay ra 
				khỏi tôi để hướng về Chúa. Từ hướng nền tảng đó, khi tôi không 
				còn hỏi mình sẽ kiếm được gì, mà cứ đơn giản để cho Chúa dẫn 
				dắt, để mất mình thật sự trong Chúa, quên đi chính mình, thì lúc 
				đó tôi sẽ nhận ra, à thì ra như vậy đời tôi mới đúng hướng, chứ 
				nếu mà cứ chỉ bo bo cho mình thôi, thì cuộc sống eo hẹp quá. Một 
				khi tôi đã ra được «&nbsp;ngoài trời&nbsp;» rồi, thì mọi sự mới bắt đầu, 
				chiều kích lớn lao của cuộc sống mới thật sự khởi đầu.<span style="color:blue">&nbsp;</span> 
				&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Bắt 
				đầu từ đây có lẽ con thuyền sẽ xuôi chèo mát mái dài dài.</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Đây là một con đường, 
				dĩ nhiên, không phải ngày một ngày hai có thể đạt được. Đức tin 
				không tạo nhanh hạnh phúc. Và đây có lẽ là một trong những 
				nguyên nhân khủng hoảng đức tin ngày nay, là vì chúng ta muốn có 
				ngay lạc thú và hạnh phúc, mà không dám nhảy vào cuộc phiêu lưu 
				kéo dài cả đời người – trong niềm tin tưởng mạnh mẽ rằng, bước 
				nhảy đó sẽ không rơi vào khoảng không, nhưng đó căn bản là một 
				hành vi tình yêu, mà chúng ta được tạo dựng là cho hành vi tình 
				yêu đó. Và chính nhờ bước nhảy đó mà ta đạt được điều mong muốn: 
				yêu và được yêu, và như vậy gặp được hạnh phúc đích thực.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><a name="CHUYỆN_DỜI_NON&nbsp;_">
				<span style="font-size: 12.0pt; color: red" lang="VI">CHUYỆN DỜI 
				NON&nbsp;</span></a></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Chính &nbsp;Đức Giê-su nói: «&nbsp;Chỉ cần một đức tin bằng hạt cải, anh 
				em có thể nói với ngọn núi kia: hãy dời khỏi đây! Và núi sẽ 
				chuyển đi. Chẳng có gì mà không thể làm được&nbsp;».</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Quả thật, đây là một 
				trong những lời bí ẩn của Tân Ước, dĩ nhiên là đối với tôi. Các 
				giáo phụ, những nhà thần học, các thánh, cũng đã vất vả với câu 
				này. Chúng ta không được hiểu nó – cũng như câu&nbsp;: «&nbsp;Hãy xin thì 
				sẽ được nhận lời&nbsp;» - một cách tầm thường, và nói, ừ giờ mình có 
				đức tin rồi đây, nếu mình muốn, mình có thể dời ngọn 
				Montecassino này. Núi ở đây phải hiểu là những gì cản bước đời 
				ta. Và chúng thường còn nặng hơn những ngọn núi được vẽ trên bản 
				đồ. Thực tế, ta có thể thắng được những ngọn này, nếu ta bỏ mình 
				hướng theo Chúa.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Phải chăng đó chỉ là một thứ thần chú, một lối tự kỉ ám thị&nbsp;?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Hành vi đức tin không 
				phải là chuyện nhập tâm một ý tưởng, hay việc gán cho nó một khả 
				năng nào đó. Hành vi đức tin hệ tại ở niềm tin Thiên Chúa đang 
				có đó, và tôi có thể trao thân vào cánh tay Ngài. Và rồi núi 
				cũng phải dời đi.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Liên quan tới chuyện 
				này, Đức Ki-tô đã dùng dụ ngôn hạt cải, là một thứ hạt bé nhất 
				trong các loại hạt, thế mà cuối cùng hạt đó đã thành một thân 
				cây lớn, chim trời tới làm tổ. Hạt cải, một mặt, nói lên sự bé 
				mọn – nỗi nghèo hèn của tôi -, mặt khác cũng chứa đựng tiềm năng 
				lớn lên. Như thế, trong hạt cải ẩn chứa một hình ảnh sâu xa về 
				đức tin. Theo đó, đức tin không phải chỉ là việc chấp nhận một 
				số giáo huấn, nhưng nó là hạt giống sự sống trong tôi. Tôi chỉ 
				trở thành một kẻ tin đúng nghĩa, khi đức tin trong tôi trở nên 
				như một mầm sống động, ở đó một thứ gì mọc lên, thoạt tiên thực 
				sự làm biến đổi đời tôi, rồi từ đó mang vào thế giới một cái gì 
				mới.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				&nbsp;Đức Giê-su đã có một lời hứa quan trọng, Ngài nói: «&nbsp;Những điều 
				tôi giảng không phải là của tôi, nhưng là của đấng đã sai tôi. 
				Ai thực hành í của Thiên Chúa, người đó sẽ tự nhận ra, những 
				điều đó xuất phát từ Thiên Chúa hay từ chính tôi&nbsp;». Và ngay 
				những người Pha-ri-sêu thời đó cũng phải thốt lên: «&nbsp;Chưa bao 
				giờ thấy ai nói năng như ông này&nbsp;».</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Đúng i như điều chúng 
				ta đang suy gẫm. Chân lí trong lời dạy của &nbsp;Đức Giê-su không 
				mang tính lí thuyết. Nhưng nó như một công thức kĩ thuật&nbsp;: hãy 
				thử làm đi rồi mới thấy sự đúng đắn của nó. Chân lí lời Chúa nói 
				ở đây kéo theo toàn bộ con người, kéo theo cả cuộc đời thử 
				nghiệm. Tôi chỉ có thể nhận ra chân lí đó, bao lâu tôi vâng theo 
				í Chúa, những gì mà Ngài đã tỏ ra cho tôi biết. Í của Tạo hoá 
				chẳng phải là cái gì xa lạ, ở ngoài, nhưng nằm sẵn trong chính 
				tôi. Và qua thử nghiệm cuộc sống, ta sẽ thật sự nhận ra phải 
				sống thế nào mới đúng. Cuộc sống sẽ không thoải mái, nhưng sẽ 
				đúng. Nó sẽ không hời hợt, hứng thú, nhưng sẽ đưa tới một niềm 
				vui sâu xa đúng nghĩa. </span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Đó cũng là tín hiệu 
				các Thánh mang lại cho chúng ta, là đã có những người đã vâng 
				theo í Chúa trong cuộc thử nghiệm đời sống. Các ngài đúng là ánh 
				sáng cho nhân loại, là bảng dẫn đường giúp ta lái cuộc đời đi 
				sao cho đúng hướng. Tôi tin rằng, đó là nền tảng cho toàn bộ câu 
				hỏi về chân lí Ki-tô giáo.&nbsp;&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><a name="THIÊN_CHÚA_và_TRÍ_HIỂU&nbsp;_">
				<span style="font-size: 12.0pt; color: red" lang="VI">THIÊN CHÚA 
				và TRÍ HIỂU&nbsp;</span></a></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Giáo Hội và các Thánh nhấn mạnh rằng, đức tin Ki-tô giáo có thể 
				hiểu được bằng lí trí, có thể chứng minh và biện minh. Điều đó 
				có đúng không?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Đúng, nhưng có giới 
				hạn. Đúng, đức tin không phải là bất cứ một miếng vải nào, mà 
				mình có thể vẽ thế này thế khác lên trên đó. Đức tin liên quan 
				tới trí hiểu, vì nó nói lên sự thật – và vì trí hiểu được tạo 
				dựng cho sự thật. Do đó, đức tin thiếu trí hiểu không phải là 
				đức tin Ki-tô giáo đúng nghĩa.&nbsp; Đức tin thách đố trí hiểu của 
				chúng ta. Trong cuộc trao đổi này, chúng ta cũng sẽ thấy tất cả 
				- từ khởi đầu những ý nghĩtạo dựng cho tới niềm hi vọng Ki-tô 
				giáo – là một bức tranh hữu lí, mà ta có thể hiểu với lí trí. Do 
				đó, có thể nói, đức tin cũng phù hợp với lí trí.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Ngay các nhà khoa học vẫn luôn lấy Thiên Chúa và đức tin làm đề 
				tài suy tư. Xin kể ra một vài trường hợp. Chẳng hạn Isaac 
				Newton, cha đẻ ngành vật lí lí thuyết, nói: «&nbsp;Sự thiết lập và 
				trật tự của vũ trụ kì diệu này chỉ có thể có được do chương 
				trình của một bàn tay tạo hoá toàn năng toàn trí. Đó là và sẽ là 
				cái biết cuối cùng và trên hết của tôi&nbsp;». Augustin Louis 
				Chauchy, nhà toán học người Pháp, nói&nbsp;: «&nbsp;Tôi là một ki-tô hữu, 
				có nghĩa là tôi tin vào thiên tính của Đức Ki-tô, như Tycho de 
				Brahe, Kopernikus, Descartes, Newton, Leibnitz, Pascal… như các 
				nhà thiên văn và toán học lớn trước đây vẫn tin”. Và Guglielmo 
				Marconi, người Í, giải Nobel, nhờ ông mà ngày nay ta có điện 
				thoại không dây và điện thoại cầm tay, nói: «&nbsp;Tôi hãnh diện 
				tuyên bố rằng tôi có đức tin. Tôi tin vào quyền năng của sự cầu 
				nguyện. Tôi tin điều đó không những với tư cách một người công 
				giáo, mà còn với tư cách một nhà khoa học&nbsp;».</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Rõ ràng, tín hữu ki-tô 
				chúng ta không rơi vào một phiêu lưu dị đoan. Nhưng có lẽ tôi 
				phải nêu lên hai dè dặt&nbsp;: Đức tin không thể hiểu đầy đủ như ta 
				hiểu một công thức toán học, nhưng nó càng lúc càng đi vào tầng 
				sâu hơn, đi vào sự vô tận của Thiên Chúa, đi vào cái nhiệm mầu 
				của tình yêu. Trong lãnh vực này, có một giới hạn cho những gì 
				con người có thể hiểu được bằng suy tư. Nhất là, con người hữu 
				hạn chúng ta có thể hiểu gì và cái gì chúng ta có thể làm ra cho 
				hoàn toàn dễ hiểu.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Chúng ta người này đã 
				chẳng hiểu hết được người kia, vì luôn có những lí do sâu hơn mà 
				ta không thể giải thích. Chúng ta rốt cuộc cũng chẳng hiểu được 
				cơ cấu của vật chất, ta luôn chỉ có thể hiểu tới một mức nào đó 
				mà thôi. Trước Thiên Chúa và lời Ngài thì trí óc chúng ta lại 
				càng phải cúi đầu khiêm tốn, vì cả hai cao vượt trên khả năng 
				hiểu của chúng ta.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Trong ý nghĩa đó, đức 
				tin cũng không thể chứng minh được. Tôi không thể nói được, ai 
				không chấp nhận đức tin, người đó là ngớ ngẩn. Tin là một con 
				đường sống, trên đó điều mình tin càng ngày càng được vững-chắc 
				qua thử nghiệm, và được chứng tỏ cho thấy sự hữu lí trong tổng 
				thể của nó. Như vậy, có những tiếp cận bằng trí hiểu cho phép 
				tôi có quyền tin vào đó. Chúng cho tôi biết chắc chắn là mình 
				không nhắm mắt dị đoan. Nhưng, không thể có một chứng minh rốt 
				ráo, như tôi có thể làm nơi các quy luật tự nhiên.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Có 
				thể nói, cần phải mở mang tâm trí để có thể càng ngày càng hiểu 
				được Thiên Chúa hơn?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Cả người bình thường 
				cũng có thể có được một hiểu biết lớn rộng về Thiên Chúa. Không 
				nhất thiết phải có nhiều kiến thức khoa học và lịch sử ta mới có 
				thể hiểu Chúa được nhiều hơn.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Chỉ với thực tại (con 
				người và thế giới này) không thôi cũng đủ làm cho ta chết ngộp 
				trong đó rồi. Nếu tim óc ta bị nhồi nhét nhiều thứ quá, nó có 
				thể sẽ bị những thứ đó làm cho cạn và hẹp đi, khiến ta không thể 
				nhìn ra được cái bí mật đang tác động trong thiên nhiên và lịch 
				sử. </span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Tác dụng của những 
				kiến thức khoa học lớn, như vậy, một mặt khiến con người không 
				thể nhìn vượt qua được thực tại, và như thế chân trời suy tư của 
				họ bị bó hẹp. Vì biết quá nhiều, người ta chỉ có thể tiếp tục 
				suy tư ở bình diện thực tại, mà không thể nhảy vào được vòng bí 
				nhiệm. Người ta chỉ còn thấy được cái có thể nắm bắt. Và nhìn 
				dưới khía cạnh siêu hình thì người đó như vậy càng dốt đi. Mặt 
				khác, cũng có thể nhờ cái biết lớn rộng đó mà ta nhìn ra được 
				những tính toán muôn hình muôn vẻ của lí trý Thiên Chúa qua thực 
				tại, nhờ đó hình ảnh Thiên Chúa trong ta càng mở ra, và ta càng 
				trở nên khiêm tốn, kính trọng và thán phục thêm đối với Ngài.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Một 
				thí dụ thật cụ thể về khả năng thay đổi hình ảnh Thiên Chúa: 
				Trước đây, người ta cho rằng Chúa nhìn thấy mỗi người và Ngài 
				biết rõ người đó hiện đang làm gì. Quan điểm này, một lúc nào 
				đó, đã bị bãi bỏ; người ta cho rằng đó là trò trẻ con mà Giáo 
				Hội dùng để răn đe và doạ dẫm tín hữu. Ngày nay, với tiến bộ kĩ 
				thuật, quan điểm đó lại trở lại. Lúc này, ta đã thiết lập trên 
				không gian không những các vệ tinh truyền hình, mà cả các hệ 
				thống điều khiển giúp ta lái xe đi tới nơi về tới chốn. Và nữa&nbsp;: 
				kĩ thuật vi tính và mạng lưới đã chứng minh, chỉ cần một kích 
				tác tương xứng ta có thể, trong một tích tắc, điều khiển và nối 
				kết hàng triệu triệu chuyển động và tín hiệu trên khắp địa cầu, 
				dù ở bắc Âu hay nam Phi. Khả năng mường tượng của con người càng 
				lớn ra, thì không hiểu sao, họ lại thích thú quay trở về cái 
				quan niệm một thời đã bị vứt vào kho phế thải.&nbsp;</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Vâng, quả đúng và cám 
				ơn Chúa về những thứ mới đó giúp con người nhìn ra lại được 
				Chúa. Có những cánh cửa đã đóng, một lúc nào đó sẽ tự mở ra lại. 
				Càng hiểu thêm về thế giới, hình ảnh Chúa trong ta càng lớn lên 
				trở lại và dễ hiểu ra. Nhưng điều này không xẩy ra một cách 
				đương nhiên.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><a name="MỘT_MÂU_THUẪN&nbsp;_">
				<span style="font-size: 12.0pt; color: red" lang="VI">MỘT MÂU 
				THUẪN&nbsp;</span></a></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Một 
				đàng là giới răn Chúa – một đàng là bản chất con người. Cả hai 
				đều là sản phẩm của tạo dựng. Và dù vậy, ai cũng có thể thấy cả 
				hai khó mà hợp với nhau. Đã là con người thì không tránh được 
				làm sai, nghĩ quấy. Mâu thuẫn này luôn đưa ta vào một hoàn cảnh, 
				trong đó ta cảm thấy quá sức mình.</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Đức tin Ki-tô giáo xác 
				tín rằng, có một bất ổn nào đó trong cuộc tạo dựng. Con người đã 
				không còn tốt đẹp như khi họ vừa thoát thân từ bàn tay Tạo hoá. 
				Bên cạnh khuynh hướng tạo dựng quy về Chúa, giờ đây họ bị một 
				yếu tố khác đè nặng, đó là khuynh hướng rời xa Chúa. Con người, 
				vì thế, bị dằng co giữa nguyên tính và cái gia tài lịch sử của 
				nó.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Tiềm năng xa rời Chúa 
				đó vốn đã được Tạo hoá cài sẵn trong lòng thụ tạo mang bản chất 
				hữu hạn, nhưng lịch sử đã biến tiềm năng đó thành khả năng. Một 
				đàng, con người được tạo ra cho tình yêu. Con người hiện diện để 
				quên đi chính mình và cho mình đi. Nhưng, đàng khác, nó lại từ 
				chối cho đi, mà chỉ muốn ôm vào một mình. Bẩm tính đó gia tăng, 
				khiến nó một mặt yêu Chúa, mặt khác bực bội và đã có thể nói với 
				Ngài: tôi muốn độc lập, tôi chỉ muốn là tôi mà thôi.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Nếu tỉnh thức tự soi 
				mình, chúng ta cũng có thể thấy cái mâu thuẫn, cái căng thẳng 
				nội tâm của cuộc sống. Một đàng, chúng ta công nhận những gì 
				viết ra trong mười giới răn là đúng. Đó là những điều ta muốn có 
				và chúng tạo niềm vui cho ta. Cụ thể là đối xử tốt với tha nhân, 
				biết ơn người, tôn trọng tài sản kẻ khác, yêu sự thật, không nói 
				dối, muốn một tình yêu đầy trách nhiệm suốt đời với người phối 
				ngẫu. Đó là một chiều hướng, một cách nào đó, không phải chỉ 
				ngược với ta và như một ách nặng đè trên vai ta.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Mặt 
				khác, ta nhận thấy cái nhột nhạt, và cũng muốn tránh nó.</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Đó là tính thích gây 
				sự, thích nói dối, chước cám dỗ hoài nghi – tất cả những thứ đó 
				nẩy sinh từ một khuynh hướng tiêu diệt, một ý chí chống đối, 
				cũng đã nằm sẵn trong con người. Cái nghịch lí đó cho thấy có 
				một trục trặc trong nội tâm con người, khiến con người không thể 
				trở nên được như nó muốn. Tôi thấy cái này tốt và muốn làm, 
				nhưng lại làm cái khác, thi-sĩ Ovid người Rô-ma xưa đã nói như 
				thế. Và Phao-lô trong chương 7 thư gởi giáo đoàn Rô-ma cũng đã 
				viết&nbsp;: Cái tốt tôi muốn, tôi lại không làm&nbsp;; và cái xấu mà thực 
				tình tôi không muốn, thì tôi lại làm. Phao-lô cuối cùng đã kêu 
				lên&nbsp;: Ai sẽ cứu tôi khỏi cái mâu thuẫn tâm hồn này đây&nbsp;!? Và 
				chính nhờ điểm này Phao-lô đã hiểu ra một cách đúng đắn về Đức 
				Ki-tô – và cũng từ điểm đó mà Phao-lô đã loan báo Đức Ki-tô như 
				là một lời giải cứu độ ra cho thế giới ngoại giáo thời đó. &nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Tuy 
				nhiên, cũng có một mâu thuẫn khó hiểu. Đó là mâu thuẫn giữa Tin 
				Mừng về một Thiên Chúa được coi là nhân hậu, «&nbsp;thương yêu&nbsp;», và 
				tình trạng thực tế đau buồn của thế giới. Hậu quả là người ta 
				thất vọng về Chúa. Nhiều người chẳng nhìn ra được chút gì gọi là 
				tác động cứu độ của Ngài. Và đôi lúc tôi cũng nghĩ, đức tin có 
				lẽ không còn phù hợp với khả năng hiểu biết càng ngày càng tiến 
				xa của ta. Nó không thể chịu nổi nguồn sáng chói chang của các 
				thực tế.</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Ở đây, mâu thuẫn nội 
				tâm, mà chúng ta vừa nói tới, gặp thêm một yếu tố tập thể. Có 
				một ý thứctập thể làm cho mâu thuẫn thêm gia trọng. Ý thứcđó 
				công nhận khuynh hướng ích kỉ muốn quay mặt lại với Chúa là 
				đúng, và nó chỉ cho ta những lối sống mà lúc này đây xem ra 
				thoải mái. Nhưng mỗi người không chỉ sống cho riêng mình, mà còn 
				sống cùng, nó biến đổi theo tập thể hoặc bị tập thể lèo lái, làm 
				biến chất.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Có nhiều cấp độ khác 
				nhau về tình trạng đi xuống hoặc cả đi lên của cộng đồng. Cộng 
				đồng có thể nâng đỡ và dẫn dắt tôi, để các mâu thuẫn trong tôi 
				từ từ giảm đi hoặc biến mất. Trái lại, cũng có cái gọi là tập 
				thể bình quân, bảo rằng, ờ thì người khác cũng làm như thế.&nbsp; Đó 
				là những cộng đồng, trong đó ăn cắp trở thành bình thường, tham 
				nhũng thành đương nhiên và dối trá là chuyện thường tình.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Cộng đồng có thể kéo 
				con người càng ngày càng đi xuống – hoặc giúp nó đi lên. Trong 
				trường hợp đầu, vật chất và lối nghĩ thuần vật chất làm chủ, 
				khiến ta coi những điều khác, những gì cao hơn chủ nghĩa vật 
				chất đó là cổ hủ, vô lí, chỉ tổ gây khó chịu cho con người. 
				Trong trường hợp thứ hai, có một sự hiện diện đương nhiên nào đó 
				của Chúa trong xã hội, và con người dễ hướng lên cùng Ngài hơn.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Nhưng một cuộc sống nhẹ nhàng, thoải mái và đầy lạc thú có phải 
				tốt hơn không?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Dĩ nhiên một cuộc sống 
				thoả thê với vật chất, với cái có thể nắm bắt được, với những 
				cảm giác vui thú có thể mua hay sắm được, trước mắt xem ra đơn 
				giản hơn. Tôi có thể vào một cửa hàng vui chơi, trả tiền vô cửa 
				và có ngay một cuộc lên đồng, nhờ đó quên đi mọi khó nhọc của 
				con đường thành nhân và tự chế. Cám dỗ này vô cùng lớn. Cả hạnh 
				phúc ở đây cũng đã trở thành một món hàng có thể mua bán. Con 
				đường này nhanh hơn, thoải mái hơn, mâu thuẫn tâm hồn xem ra 
				được giải quyết – bởi chẳng cần bận tâm gì tới câu hỏi về Chúa 
				nữa.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Nhưng người ta cũng có thể xem lối sống đó là văn minh, tân tiến 
				và hoàn toàn phù hợp với thế giới tiến bộ ngày nay.</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Nhưng ta cũng sớm nhận 
				ra đó là một dối gạt. Cá nhân ta cuối cùng sẽ thấy mình trống 
				rỗng, cháy rụi, và khi hết cơn lên đồng trở về với thực tại, ta 
				đâm ra giận mình và thế giới. Trễ nhất là vào lúc đó, cảm giác 
				bị lừa đến với ta.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Đúng, là bi kịch nội 
				tâm của ta chẳng bao giờ do riêng ta giải quyết, mà nó được giải 
				quyết trong khuôn khổ cái chúng-tôi chung. Khuôn khổ tập thể đó 
				có thể làm cho đời ta thêm khó khăn hay trở nên nhẹ nhàng. Vì lẽ 
				đó, trong Giáo Hội sơ khai, người ta đã lập ra lớp giáo lýnhập 
				đạo. Mục đích là để tạo nên một loại cộng đồng thay thế, trong 
				đó người ta có thể làm quen với Chúa, và qua việc chung sống với 
				kẻ khác, người ta dần bước vào được môi trường có thể học nhìn 
				thấy Chúa. Từ đó cho tới lúc rửa tội – rửa tội còn được gọi là 
				giác ngộ - sự hiểu biết về Chúa bắt đầu lớn lên trong cá nhân, 
				và nhờ vậy, người đó giờ đây có thể tự lập trong cuộc sống đức 
				tin. </span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Tôi nghĩ, trong thế 
				giới hướng về vô thần, hoài nghi và vật chất ngày nay, mô thức 
				trên lại trở nên cần thiết. Trước đây, xem ra Giáo Hội và xã hội 
				gần như làm một với nhau. Giờ đây, Giáo Hội lại phải nỗ lực làm 
				sao để trở thành một nơi cho con người tìm tới, nơi đó không 
				những có chỗ cho cái chúng-tôi đang gặp khó khăn hay đang xuống 
				cấp, mà cả cái chúng-tôi đang mở ra để đón nhận từng cá nhân và 
				giúp họ tập nhìn ra Chúa.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Vấn 
				đề là liệu đức tin có thật sự làm cho ta tốt hơn, nhân từ hơn, 
				yêu người hơn, bớt tham-lam hơn, bớt tự-phụ hơn không. Hãy nhìn 
				vào những người đã được chính Chúa kêu-mời tin, những kẻ xem ra 
				chẳng mong gì hơn là được sống đẹp lòng Chúa và trở thành những 
				con người toàn hảo. Tại sao cả trong số các giáo sĩ, các tu sĩ 
				nam nữ lại có nhiều đố kị, tị hiềm, ghen tương, dối trá và thiếu 
				bác ái với nhau đến thế&nbsp;? Tại sao đức tin không làm cho họ tốt 
				hơn&nbsp;?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Một câu hỏi quả thật 
				nhức nhối. Qua đó ta lại thấy rằng đức tin không đơn giản có sẵn 
				đó, nó không đứng yên, nhưng có thể lớn ra hoặc teo lại. Nó 
				không đơn giản là một bảo chứng thành toàn, một thứ nguồn vốn 
				giờ đây chỉ còn đợi thu lãi. Đức tin luôn được đổ vào một bình 
				tự do rất dễ vỡ. Ta mong mọi chuyện phải khác đi. Nhưng Chúa lại 
				có cái liều lĩnh thật khó hiểu, là Ngài đã không cho ta một liều 
				thuốc mạnh hơn.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Mà ngay cả khi ta phải 
				chứng kiến những thiếu sót trong thế giới kẻ tin (dĩ nhiên đó 
				cũng là hậu quả của sự suy yếu đức tin), ta cũng không được quên 
				mặt tích cực của nó. Đọc chuyện của biết bao người đơn sơ, tốt 
				lành, những kẻ đã được đức tin làm cho tốt hơn, ta thấy rõ là 
				đức tin đã tác động một cách rất tích cực. Tôi đặc biệt nghĩ tới 
				những người lớn tuổi trong các xứ đạo bình thường, đức tin đã 
				làm cho họ chín muồi nhân ái. Gặp gỡ họ, tôi thấy toát lên sự ấm 
				cúng, toả ra một thứ ánh sáng nội tâm.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Và ngược lại, chúng ta 
				cũng phải công nhận là, với đà bốc hơi của đức tin, xã hội càng 
				ngày càng xơ cứng, bạo lực và hung dữ ra. Bầu khí chẳng tốt hơn, 
				nhưng càng ngày càng kích động và ác độc hơn, ngay cả một nhà 
				thần học thích phản kháng như Vorgrimler<sup>*</sup> cũng đã 
				nhận xét như thế.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><a name="BÍ_ẨN&nbsp;_">
				<span style="font-size: 12.0pt; color: red" lang="VI">BÍ ẨN&nbsp;</span></a></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Thế 
				giới của người Ki-tô giáo là một thế giới, trong đó cái vô hình 
				và hữu hình đều đương nhiên như nhau. Thiên thần và thiên thần 
				bản mệnh vây quanh ki-tô hữu. Họ có thể được Thánh Thần giúp 
				sức. Khi muốn, họ có thể chạy đến nương tựa hay cầu cứu Mẹ 
				Maria. Nhà trý thứccông giáo lớn Romano Guardini nói, người ta 
				có thể làm cho những gì thiêng liêng và bí ẩn trở nên khả giác, 
				bằng cách tập luyện hay nắm lấy những vật thánh và cố gắng tập 
				trung tất cả suy nghĩ và tinh thần vào đó. Và rồi người ta cũng 
				có thể cảm được ngay là mình đang ở vị trí nào và được thánh hoá 
				ra sao. N</span></i></b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: navy" lang="VI">gười 
				ngoài công giáo coi chuyện đó quả lạ lẫm, nếu không nói là quá 
				ngây thơ.</span></i></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Không được hiểu một 
				cách hời hợt rồi bảo đó là mê tín. Như kiểu mình đang sống trong 
				một vũ trụ đầy những quyền lực phù trợ, và những lực này nhận 
				gánh thay cho mình một nửa cuộc sống. Đúng, là qua đức tin, 
				chúng ta nhìn nhận có một thực tại trong đó không chỉ có cái hữu 
				hình mà thôi. Những vị Thánh lớn vẫn thật sự luôn sống động. Có 
				sự hiện diện của đại gia đình các thánh. Nhìn nhận sự kiện này 
				có nghĩa là tôi được bao bọc và được thương yêu.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Để học tập một cách 
				đúng đắn những điều Guardini chỉ, đương nhiên tôi phải làm quen 
				với thực tế đó từ nội tâm và thấu hiểu chấp nhận nó&nbsp; – và rồi 
				tôi cũng có thể nhận ra bảng chỉ đường. Bảng này chẳng phải đơn 
				giản là một phương tiện thoải mái để tôi trút đi một nửa cuộc 
				sống mình, nhưng là một hướng dẫn.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Vừa rồi, tin tức ở Í 
				nói đến một bà kể chuyện về số phận mình. Bà sắp sửa sinh con, 
				lại phải mổ tim thật nguy hiểm. Bà vui vẻ nói với nhà báo, là bà 
				đã cầu với linh mục Pio<sup>*</sup> thế này&nbsp;: «&nbsp;Này cha Pio, hãy 
				giúp con và con con&nbsp;», thế là bà yên chí sẽ chẳng có gì nguy 
				hiểm xẩy ra cho hai mẹ con nữa. Chuyện có lẽ thật trẻ con và 
				ngây thơ, nhưng nó phản ảnh một thứ niềm tin uyên nguyên được 
				trao tặng cho những ai biết rằng mình đang có những anh chị em ở 
				thế giới bên kia. Họ ở gần tôi, có thể giúp tôi, và tôi có quyền 
				tin tưởng kêu cầu họ.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Nhưng càng ngày xem ra càng có ít người biết về những bí ẩn của 
				đức tin. Tại sao thế&nbsp;?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Có lẽ vì đức tin của 
				ta trở nên quá máy móc. Cũng có lẽ vì con người quá hướng ngoại, 
				ít chịu nhập tâm, như Guardini nói.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Mỗi thế hệ phải tự 
				khám phá ra đức tin và phải sống đức tin đó một cách mới mẻ. 
				Ngược lại, ta cũng đã thấy cảnh thế hệ mất đức tin ngày nay đang 
				chạy đi tìm lực nâng đỡ trong những chuyện huyền bí, trong những 
				viên đá hay một thứ gì đó chả hiểu. Điều này có nghĩa là người 
				ta đi tìm những hình thức kêu cầu quyền lực vô hình mới, bởi vì 
				họ cảm thấy mình có thể có hoặc cần có những kẻ giúp đỡ khác. Vì 
				thế, những người công giáo chúng ta, và nhất là những ai mang 
				trách nhiệm trong Giáo Hội, phải tự hỏi và suy nghĩ, tại sao 
				mình đã không thể rao truyền một đức tin có thể đáp ứng được 
				những vấn nạn ngày nay, để cho con người cảm nhận ra trong đức 
				tin đó cũng hàm chứa những gì họ thực sự đang nỗ lực tìm kiếm.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><a name="TẤT_CẢ_ĐỀU_ĐÃ_ĐƯỢC_VIẾT_RA&nbsp;_">
				<span style="font-size: 12.0pt; color: red" lang="VI">TẤT CẢ ĐỀU 
				ĐÃ ĐƯỢC VIẾT RA?&nbsp;</span></a></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Người Ả-rập cố gắng diễn tả cái huyền bí lớn của thế giới&nbsp;bằng 
				từ «&nbsp;Maktub&nbsp;». Dịch ra đại khái là&nbsp;: «&nbsp;Điều đã được viết ra&nbsp;». 
				Có lẽ mọi chuyện: toàn bộ lịch sử thế giới, lịch sử cuộc sinh tử 
				của tôi..&nbsp; quả đã được viết ra rồi. Có lần tôi nghe trong một 
				thánh lễ câu&nbsp;: phúc cho ai đã được ghi tên nơi Chúa, một câu 
				trong Sách sự sống. Phải chăng Chúa đã vẽ ra đường đi cho mỗi 
				người rồi, mình chỉ còn việc phải tìm ra con đường đã vạch đó&nbsp;?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Tôi không phải là nhà 
				chuyên môn về đạo Islam, nhưng tôi nghĩ, đây là điểm mâu thuẫn 
				thật sự hay ít ra khác nhau giữa Islam và đức tin Ki-tô giáo. 
				Đạo Islam tin rằng mọi chuyện đã được định sẵn, con người chỉ có 
				việc sống trong màng lưới đã giăng đó. Đức tin Ki-tô giáo, trái 
				lại, có yếu tố tự do. Có nghĩa là, một đàng, Thiên Chúa bao trùm 
				mọi sự, Ngài biết mọi sự, Ngài dẫn dắt lịch sử. Nhưng đàng khác, 
				Ngài cũng để chỗ cho tự do hiện diện, qua đó ta có thể làm khác 
				đi điều Ngài muốn.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Ngài có thể cắt nghĩa rõ hơn&nbsp;?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Điều này rất bí ẩn và 
				khó giải thích. Ngay cả trong Ki-tô giáo thỉnh thoảng người ta 
				lại tạo ra thuyết gọi là tiền định. Thuyết này cho biết, có 
				những người đã bị đóng ấn hoả ngục, và cũng có những người đã có 
				tên sẵn trên trời rồi. Đức tin của Giáo Hội phủ nhận điều đó. 
				Bởi vì như vậy thì cá nhân tôi chả có thể làm được gì hơn nữa, 
				vì số phần tôi đã được an bài rồi. Điều này rõ ràng không phù 
				hợp với đức tin công giáo.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Thiên Chúa đã tạo ra 
				tự do thật, và Ngài cũng để cho chương trình của Ngài bị đảo lộn 
				(từ đảo lộn đó rồi ra Ngài lại tạo nên một cái gì mới). Lịch sử 
				đã chứng minh điều đó. Khởi đầu là tội của Adam, nó làm đổ nhào 
				kế hoạch của Chúa. Và Chúa đã phản ứng bằng cách tỏ cho thấy 
				Ngài mạnh hơn, bằng cách Ngài hiện thân trong Đức Ki-tô. </span>
				</p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Dân tộc Is-ra-en, có 
				thể nói, là một mô hình thí dụ lớn. Bên cạnh đó còn có những thí 
				dụ khác nhỏ hơn. Dân tộc này được cai quản bằng thần quyền, 
				không phải qua hàng vua quan, nhưng qua những vị thẩm phán áp 
				dụng luật Chúa. Nhưng dân Is-ra-en muốn có vua như các dân tộc 
				khác. Và họ đã phá kế hoạch, và Chúa đã phải chấp nhận điều họ 
				muốn. Ngài đã ban cho họ Saul, rồi David, rồi từ đó dọn đường 
				cho Ki-tô, vị vua đã làm đảo lộn mọi triều vua với cái chết của 
				Ngài trên thập giá.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Ở đây, chúng ta đã 
				dùng một mô hình để hiểu Kinh Thánh và để hiểu rằng, một mặt, 
				Thiên Chúa hoàn toàn chấp nhận tự do; mặt khác, Ngài lớn hơn và 
				có khả năng hình thành nên từ thất bại và đổ vỡ một khởi đầu mới 
				còn đẹp hơn, lớn hơn cái ban đầu. Cuối cùng rồi sẽ ra sao (hẳn 
				Chúa biết mọi sự, nhưng Ngài cũng dành chỗ cho những đề nghị 
				mới),&nbsp; điều này đã làm điên đầu bao nhiêu triết gia và thần học 
				gia lừng danh nhất. Ta không thể biết được, vì chính ta đâu phải 
				là Chúa, vả lại vì chân trời suy tư của ta vô cùng bó hẹp.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Nhưng tôi nghĩ, ta có 
				thể hiểu được điều trực tiếp&nbsp;: Thiên Chúa nắm giữ lịch sử trong 
				tay, Ngài giữ tôi trên tay, nhưng Ngài cũng để tôi tự do, để tôi 
				tự mình trở nên một kẻ yêu hay chối từ tình yêu. Như thế, Chúa 
				đã không đặt nơi tôi một mã số bất biến, nhưng Ngài chấp nhận nó 
				với những khả thể đổi thay, và ta gọi cái đó là tự do.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><a name="CÓ_PHÉP_LẠ_THẬT_&nbsp;_">
				<span style="font-size: 12.0pt; color: red" lang="VI">CÓ PHÉP LẠ 
				THẬT ?&nbsp;</span></a></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Đức 
				tin cho biết có thể có phép lạ. Và khi còn sống, các Tông đồ đã 
				được trả giá khá bộn tiền, nếu các ngài chịu nói ra bí mật quyền 
				năng lạ lùng của mình.</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Có 
				nhiều chứng tá về những chuyện không thể giải thích. Chúng là cớ 
				cười nhạo cho người này, nhung lại tạo nên niềm kính trọng nơi 
				kẻ khác. Chẳng hạn, trong nhà thờ lớn ở Padua có để trong hòm 
				kiếng chiếc lưỡi của thánh An-tôn, nghe nói xưa kia ngài là một 
				nhà hùng biện trứ danh. Ở Nevers gần Lộ-đức có xác của 
				Bernadette, và ở Lisieux có xác thánh Thérèse, cả hai đều nguyên 
				vẹn. Các xác đó không được ướp bằng hoá chất như mấy ông cộng 
				sản ướp xác thánh Lenin của họ. Sao có thể có những chuyện đó 
				được&nbsp;? Nếu ta hỏi Chúa, Ngài sẽ trả lời sao&nbsp;với các phép lạ đó?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Tôi không dám cả gan 
				bảo Chúa sẽ trả lời như thế nào. Nhưng câu hỏi về phép lạ vẫn 
				được đặt ra, và nó thực ra cũng thuộc niềm tin Ki-tô giáo, xác 
				nhận Chúa có quyền năng trên thế giới và Ngài quả có thể làm bất 
				cứ chuyện gì.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Phải chăng những sự 
				kiện trên đã vượt ra ngoài các định luật tự nhiên ? Hay trong 
				chính những định luật thiên nhiên đã sẵn chứa những biến số mà 
				Chúa đã có thể lợi dụng ? Đấy chẳng phải là những câu hỏi căn 
				bản. Ngày nay, ta thấy ngày càng rõ hơn, là mình biết các luật 
				tự nhiên như chỉ là những quy tắc áp dụng. Còn ngay trong tự 
				nhiên thật sự là gì, và đâu là tầm ảnh hưởng của luật tự nhiên, 
				thì chúng ta chưa xác định được. Điều quan trọng cần biết, là 
				Chúa – sau khi đã dựng nên tạo vật – đã không ẩn mặt. Ẩn mặt 
				trong nghĩa&nbsp;: Vâng, bây giờ thì bộ máy cứ việc chạy như Ta đã 
				lên kế hoạch cho nó ngay từ đầu rồi. Không, Chúa có thể làm gì 
				tiếp. Ngài trước sau vẫn là Tạo hoá, và vì thế luôn có khả năng 
				can thiệp.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Mỗi 
				can thiệp đều là phép lạ&nbsp;?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Không được hiểu chữ 
				phép lạ một cách mê tín, làm như thể người ta có thể gọi được 
				phép lạ đến. Không được biến nó thành những toa thuốc rẻ tiền. 
				Nhưng cũng không được tỏ ra ta đây biết điều và muốn ra lệnh cho 
				Chúa có thể làm gì.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Về điểm này tôi có đọc 
				một chuyện rất hay, trong cuốn sách viết về nhà thần học tin 
				lành rất mộ đạo là giáo sư Adolf Schlatter. Schlatter được gọi 
				tới đại học Berlin, là nơi nhà thần học tin lành nổi tiếng mang 
				khuynh hướng tự do là Adolf von Harnack đang dạy. Giáo Hội tin 
				lành muốn làm vậy để trung hoà bớt chủ nghĩa tự do của Harnack.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Harnack rất lịch 
				thiệp. Dù việc phái Schlatter tới là một nhát búa đối với ông, 
				nhưng ông vẫn ân cần tiếp đón Schlatter và nói, chuyện gì tới sẽ 
				tới, chúng tôi rồi sẽ hiểu nhau. Và cả hai đã cộng tác tích cực 
				với nhau. Thế rồi trong một cuộc họp hay buổi nói chuyện gì đó, 
				có người hỏi về những mâu thuẫn giữa hai người, Harnack trả 
				lời&nbsp;: Giữa hai chúng tôi, ông Schlatter và tôi, chúng tôi cách 
				nhau thật ra chỉ với câu hỏi về phép lạ. Nghe thế, Schlatter lập 
				tức la lên&nbsp;: Không phải, câu hỏi về Chúa&nbsp;! Là vì trong câu hỏi 
				về phép lạ đã tiềm ẩn câu hỏi về Chúa. Ai không nhìn nhận phép 
				lạ (Harnack hoài nghi phép lạ. Người dịch), kẻ đó có một hình 
				ảnh khác về Chúa.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Tôi nghĩ, câu chuyện 
				đã trả lời đúng cho vấn đề của ta. Vấn đề không phải là ta có 
				thể công nhận sự kiện lạ lùng này kia là phép lạ hay không. Mà 
				vấn đề là Chúa vẫn là Chúa. Và Ngài, qua cách Ngài muốn và cách 
				đó tốt cho thế giới, khi cần vẫn có thể tỏ cho thế giới biết 
				Ngài vẫn là tạo hoá và chúa tể.&nbsp;&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Giáo chủ Gio-an Phao-lô II có lần nói&nbsp;: «&nbsp;Khi làm việc với Chúa, 
				người ta có thể nhận được ánh sáng tỏ cho mình thấy con đường 
				của Ngài, và như thế giúp mình khám phá ra phần nào chương trình 
				của Ngài&nbsp;». Có nghĩa là, với đức tin, ta có thể nhìn thấu tương 
				lai&nbsp;?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Trên thực tế, ta có 
				thể nhận ra phần nào chương trình của Chúa. Nhận thức đó vượt 
				lên trên số phận cá nhân con người tôi và đường đi của tôi. Nhìn 
				lại tổng quan lịch sử, ta cũng thấy là lịch sử đã không trôi dạt 
				một cách tình cờ, nhưng đã đi theo một con đường và được lái về 
				một mục tiêu. Trong cái diễn tiến lịch sử xem ra ngẫu nhiên ta 
				có thể nhận ra một lí trí nội tại, lí trí của Chúa.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Với nhận thức đó, dù 
				ta vẫn không thể đoán trước được cái gì sẽ tới, nhưng ta có một 
				thức tỉnh nào đó về sự nguy hiểm có thể có trong những cái này – 
				và ngược lại, có những hi vọng tiềm ẩn trong những cái kia. Ta 
				sẽ có một cảm quan về tương lai, khi nhận ra cái gì sẽ phá vỡ 
				tương lai (bởi cái đó đi ngược lại cái hợp lí nội tại của đường 
				đi), và cái gì sẽ dẫn ta đi tiếp (bởi nó mở ra những cánh cửa 
				tích cực và hợp với kế hoạch nội tại của toàn thể). Nhờ thế, ta 
				có khả năng chẩn đoán tương lai.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Nơi các tiên tri cũng 
				thế. Họ không phải là những nhà tướng số, nhưng là những tiếng 
				kêu. Họ nhờ Chúa nhận ra được thời đại, và nhờ vậy, họ có thể 
				một mặt báo động về những gì nguy cơ – và mặt khác chỉ ra cho 
				con người bước đường đúng phải đi.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Nếu 
				&nbsp;Đức Giê-su Ki-tô là con Thiên Chúa và là Chúa thật, toàn năng 
				toàn trí, thì ta có lẽ cũng nói được rằng&nbsp;: Vâng, cách đây 2000 
				năm, khi đang bị treo thân trên thập giá, Ngài đã biết đến cá 
				nhân tôi rất rõ. Với khả năng quan phòng hẳn Ngài đã biết cả đến 
				tên tôi.</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Trong thư gởi giáo 
				đoàn Ga-la-tê thánh Phao-lô viết&nbsp;: «&nbsp;Ngài đã nhận ra tôi và đã 
				hi sinh mạng sống cho tôi&nbsp;». Xét một cách thuần thực nghiệm, thì 
				Chúa dĩ nhiên đã không biết Phao-lô. Nhưng, nhờ được &nbsp;Đấng Phục 
				Sinh gọi, Phao-lô biết được ánh mắt của Chúa đã soi thấu đến 
				ngài.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Chúng ta không nên cố 
				tìm hiểu, xem làm sao Đức Ki-tô là người mà lại có thể nhìn thấu 
				được sự vô tận của con người trong lịch sử, nhưng hãy biết rằng, 
				chính trong cơn lo âu trên núi cây dầu, chính trong tiếng vâng 
				chấp nhận thánh giá, Ngài đã nhìn chúng ta, và Ngài cũng đã nhận 
				ra tôi, có thể nói như vậy. Hành vi đó bao hàm quyết định tình 
				yêu, một quyết định đã có trong đời đời, đã được thể hiện nơi 
				cuộc sống tại thế của Đức Ki-tô, và đã xác định đời Ngài. Như 
				thế tôi biết, tôi không phải là một kẻ hậu sinh không tên tuổi 
				nào đó, một kẻ đứng bên ngoài quả tinh cầu, song đã có một quan 
				hệ cá nhân với tôi, quan hệ đó cắm neo sâu thẳm nơi hành vi hi 
				sinh mạng sống của Đức Ki-tô.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><a name="CHÚA_THÌ_ĐƯỢC,_NHƯNG_GIÁO_HỘI_THÌ_KHÔNG&nbsp;_">
				<span style="font-size: 12.0pt; color: red" lang="VI">CHÚA THÌ 
				ĐƯỢC, NHƯNG GIÁO HỘI THÌ KHÔNG?&nbsp;</span></a></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Chữ 
				Giáo Hội trong tiếng Hi-lạp có nguyên nghĩa là&nbsp;: «&nbsp;Những kẻ 
				thuộc về Chúa&nbsp;». Nghĩa là Giáo Hội cũng thuộc chính Chúa&nbsp;?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Đúng vậy. Ekklesia có 
				nghĩa là chọn ra, những người được chọn ra. Trong nghĩa kĩ thuật 
				của nó, từ ngữ đó muốn nói tới sự «&nbsp;hội họp&nbsp;», chữ này làm người 
				ta liên tưởng tới cuộc họp dân chúng trong các chế độ dân chủ 
				của các thành phố Hi-lạp xưa. Trong lối nói Ki-tô giáo, từ đó 
				gợi nhắc cuộc họp ở núi Sinai, cuộc họp của dân Is-ra-en. Như 
				vậy, nó có nghĩa là «&nbsp;những người được Chúa gọi lại với nhau&nbsp;», 
				những người quy tụ nhau bên Ngài, thuộc về Ngài và biết rằng 
				Ngài ở giữa họ.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Giáo Hội, như anh nói, 
				như vậy là sở hữu đặc biệt của Chúa trên trần gian. Đàng sau 
				Ekklesia còn tiềm ẩn nghĩa một đền thờ sống động, một đền thờ 
				thuộc về Chúa cách đặc biệt. Người Ki-tô giáo long trọng xác tín 
				một Thiên Chúa sống động, chứ Ngài không ở trong những tảng đá. 
				Vì thế, đền thờ đích thực là những con người thuộc về Ngài và 
				Ngài ở trong họ. Chữ Dân Thiên Chúa cũng có nghĩa là chiếm Chúa 
				đặc biệt cho riêng mình – và rồi thể hiện tương quan chiếm hữu 
				đó qua đời sống mình.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Suốt chiều dài 2000 năm lịch sử Giáo Hội luôn phân rẽ. Hiện đã 
				có trên dưới 300 Giáo Hội tin lành, chính thống và nhiều loại 
				khác. Tại Hoa-kì có trên 1000 cộng đoàn báp-tít. Đối diện&nbsp; với 
				các Giáo Hội đó là Giáo Hội công giáo, lãnh đạo bởi giáo chủ 
				Rô-ma, trước sau vẫn tự coi mình là Giáo Hội thật duy nhất. Cho 
				dù phải trải qua nhiều khủng hoảng, phải nói Giáo Hội công giáo 
				quả là tổ chức hoàn vũ nhất, lớn và thành công nhất trên thế 
				giới, hiện có số tín hữu đông như chưa từng có trong lịch sử.</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Tôi nghĩ, ta nên học 
				tinh thần công đồng Vaticano II, để đừng vênh vang về sự khéo 
				léo của tín hữu công giáo và đừng lạm dụng sự to lớn và đông đảo 
				của tổ chức mình. Khi coi những điểm trên là sở hữu của mình và 
				do khả năng mình làm nên, lúc đó có thể ta tự tách ra khỏi sự 
				nối kết với Chúa, và tự nâng mình lên như một hội đoàn riêng với 
				quyền lực riêng. Và như thế, thất bại có thể tới rất nhanh. Giáo 
				Hội trong một quốc gia có thể rất mạnh về tổ chức, nhưng nếu đức 
				tin gẫy đổ, sức mạnh tổ chức kia trước sau rồi cũng sớm đổ theo.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Chắc anh biết câu 
				chuyện thời Trung cổ kể anh Do-thái du lịch tới Vatican, và đã 
				xin rửa tội. Khi trở về, anh được một người biết rất rõ chuyện ở 
				Vatican hỏi&nbsp;: «&nbsp;Anh hoàn toàn không biết những gì xẩy ra ở 
				Vatican sao&nbsp;». Anh trả lời&nbsp;: «&nbsp;Biết chứ, tôi biết tất cả những 
				chuyện xấu xa xảy ra ở đó&nbsp;».&nbsp; «&nbsp;Vậy mà anh vẫn vào đạo. Vô lí 
				thật&nbsp;!&nbsp;» Anh Do-thái liền tiếp&nbsp;: «&nbsp;Vì thế mà tôi mới vào đạo. 
				Bởi loạn đến cỡ đó mà Giáo Hội ấy vẫn đứng vững, thì tôi tin 
				chắc phải có một bàn tay nào đó nâng đỡ&nbsp;». Cũng có một câu 
				chuyện khác&nbsp;: Một hôm Napoléon bảo, ông ta sẽ tiêu diệt Giáo 
				Hội. Một Hồng Y liền đỡ lời&nbsp;: «&nbsp;Giáo Hội đó chúng tôi đã không 
				phá được, huống hồ ngài&nbsp;». </span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Tôi tin rằng, có một 
				cái gì rất quan trọng trong những ngược đời đó. Thực tế, trong 
				Giáo Hội công giáo đã không bao giờ thiếu những gương xấu ngoài 
				sức tưởng tượng con người. Vậy mà nó vẫn trụ được, dù lắm khi cả 
				trong nước mắt và kêu than. Nó vẫn tồn tại, vẫn tạo nên được 
				những vị tử đạo và tín hữu lớn, những người sẵn sàng hiến thân 
				đi truyền giáo, làm i tá, cô giáo&nbsp;; điều đó cho thấy phải có một 
				bàn tay nâng đỡ nó.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Những thành công của 
				Giáo Hội, như thế, không phải là do công lao của ta, nhưng với 
				công đồng Vatican II, chúng ta cũng được phép nói – dĩ nhiên 
				trong các Giáo Hội và cộng đoàn khác cũng có nhiều cái sống động 
				do Chúa làm - rằng, Giáo Hội hiện diện và tồn tại như một chủ 
				thể thật. Nhưng chủ thể đó chỉ hiện diện và tồn tại nhờ Chúa, 
				chứ không do con người.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Guardini có lần nói về ý nghĩa của Giáo Hội như vầy&nbsp;: «&nbsp;Giáo Hội 
				phải là điểm tựa bất di dịch cho con người về chân lí tối hậu, 
				phải là hình ảnh cuối cùng của sự toàn hảo và là những qui chuẩn 
				rốt ráo cho việc định giá. Nó không được để đam mê dẫn vào lầm 
				lạc, không được để chút tơ vương ích kỉ làm chao đảo tình cảm». 
				Đòi hỏi có cao quá&nbsp;không?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Vâng, cao, nhưng mà 
				đúng. Cho dù giáo sư ấy đã nói ra một cách cứng nhắc. Guardini 
				là người rất thông hiểu, ông thích đặt những yêu cầu thật cao, 
				và ông làm đúng. Chúng ta không được để cái đòi hỏi cao cả đó 
				chìm đi trong những công thức thoả hiệp, rồi từ từ làm nó biến 
				mất. Giáo Hội không thể hành động theo khẩu hiệu&nbsp;: «&nbsp;Ta làm được 
				gì hay không làm được gì&nbsp;?&nbsp;» Mục đích của Giáo Hội không phải là 
				đi tìm những công thức thoả hiệp khả dĩ có, nhưng là giữ không 
				để cho lời và í Chúa bị xuyên tạc – cho dù vì thế mà Giáo Hội 
				thỉnh thoảng phải chống lại chính mình và chống lại những nhân 
				sự rao giảng của mình.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Điều thánh Phao-lô 
				viết trong lá thư tạm biệt gởi các linh mục ở Ê-phê-sô (lúc đó 
				ngài đã biết mình có thể bị bắt ở Giê-ru-sa-lem) luôn đánh động 
				tôi. Ngài tuyên bố, tôi đã loan báo cho anh em hay toàn bộ í 
				muốn của Thiên Chúa. Tôi đã không dấu diếm anh em điều gì hoặc 
				đã không tìm cách biến nó ra dễ dãi hơn. Tôi cũng đã không tìm 
				cách đưa cho anh em công thức riêng của mình, nhưng đã công bố 
				toàn bộ í muốn của Chúa cho anh em! Và Giáo Hội hiện hữu, trên 
				thực tế, là vì mục đích đó.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Có 
				lẽ ngài đã chẳng bao giờ nghĩ tới chuyện bỏ Giáo Hội. Có gì nơi 
				Giáo Hội làm ngài khó chịu hay cả tức bực không?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Tôi quả chưa bao giờ 
				nghĩ tới chuyện xa rời Giáo Hội, mà trái lại, Giáo Hội chính là 
				quê hương sâu thẳm nhất của tôi. Từ ngày sinh ra, tôi đã hoà tan 
				với nó, đến nỗi nếu không có nó, tôi như bị chặt ra từng đoạn, 
				như bị tiêu vong. Dĩ nhiên, luôn có không nhiều thì ít những 
				chuyện làm mình bực lòng. Trước hết là những chuyện ở Giáo Hội 
				địa phương, rồi tới Giáo Hội hoàn vũ, nơi tôi đang làm việc. Bao 
				lâu còn chung đụng với con người, bấy lâu còn có những chuyện 
				khó chịu. Nhưng người ta cũng không bỏ gia đình mình, khi có 
				chuyện bực lòng&nbsp;; nhất là khi tình yêu nối kết gia đình còn mạnh 
				hơn, khi tình yêu đó là nguyên lực đỡ nâng mình. </span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Với Giáo Hội cũng thế. 
				Tôi hiểu rằng, không phải tôi có mặt trong Giáo Hội là vì người 
				này hay người kia; tôi cũng biết, xưa nay đã có biết bao nhiêu 
				lỗi lầm trong lịch sử, và trong Giáo Hội luôn có thể có những 
				chuyện rắc rối. Nhưng tôi cũng biết, những chuyện đó không thể 
				nào bóc đi được cái cốt lõi nơi Giáo Hội này. Đơn giản là vì cái 
				cốt lõi đó đến từ một nơi nào hoàn toàn khác – và nó vẫn luôn 
				mang lại giá trị mới.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Trong cuốn tiểu thuyết «&nbsp;Cuộc diễn hành Radetzky&nbsp;», tác giả 
				Joseph Roth viết&nbsp;:&nbsp;«&nbsp;Trong thế giới cằn cỗi này chỉ có Giáo Hội 
				Rô-ma là kẻ duy nhất còn có mô hình. Vâng, ta có thể nói, là kẻ 
				trao tặng mô hình… Bằng cách nó quy định tội lỗi, rồi lại tha 
				những tội lỗi đó. Nó thành thật chấp nhận chuyện không ai là 
				không tội lỗi&nbsp;: đó là cái nhân bản cao cả nhất nơi Giáo Hội này… 
				Qua đó, Giáo Hội Rô-ma là chứng tá thu phục cho một khuynh hướng 
				đẹp nhất, là biết xin lỗi, biết tha thứ&nbsp;». Phải chăng Giáo Hội, 
				theo bản chất, là một Giáo Hội của những kẻ tội lỗi&nbsp;?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Hẳn nhiên là thế&nbsp;! Như 
				ta vừa thấy, Giáo Hội, dù có nhiều con cái tội lỗi, vẫn được 
				Chúa gìn giữ. Một mặt, câu trích trên cho thấy một lối nhìn và 
				một cách đánh giá thuần trần tục về Giáo Hội. Rằng Giáo Hội có 
				một mô hình, nó cố giữ lấy mô hình đó, không chìm đi vào cái vô 
				định, nó còn có thể nói lên được í Chúa, tất cả những điều đó 
				quả rất quan trọng. Tuy nhiên, nếu ta chỉ nhìn Giáo Hội theo 
				chiều kích lịch sử đó thôi, ta sẽ biến Chúa thành ra kẻ phục vụ 
				mục tiêu của con người. Chính lúc đó, tuy ta vẫn muốn có một tôn 
				giáo, nhưng ta lại coi Chúa chỉ còn như là một cấu trúc hỗ trợ 
				nhằm nối kết con người và nối họ lại với Ngài. </span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Mặt khác, tôi không 
				đồng í với câu, Giáo Hội công giáo quy định tội lỗi rồi lại tha 
				thứ tội lỗi đó. Giáo Hội dĩ nhiên không sáng chế ra tội lỗi, 
				nhưng Giáo Hội nhận ra í Chúa và phải nói lên í đó. Cái đúng của 
				câu trích trên là Giáo Hội phải nói lên cái í cao cả, bó buộc và 
				nghiêm khắc của Chúa, để con người biết nhìn ra giới hạn mình, 
				và cũng đồng thời được thứ tha nhờ sự ủy-nhiệm tha tội của Giáo 
				Hội. </span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Trên thực tế Giáo Hội 
				có thể nói với con người: Ai muốn hoàn toàn tự mình trở nên tốt, 
				ai tin rằng mình không cần sự tha thứ, người đó lầm. Vì như thế, 
				người đó sẽ trở nên cố chấp, liều lĩnh, tự kiêu tự đại, và rốt 
				cuộc sẽ thành bất nhân. Vấn đề là ta chẳng cần phải có cái kiêu 
				hãnh đó. Mà tôi cũng chẳng buộc phải hoàn tất điều gì để có thể 
				từ chối sự tha thứ. Trái lại, khi tôi cố gắng sống theo í Chúa, 
				cố gắng hoà nhập í mình với í Chúa, thì ngay lúc đó tôi cũng 
				biết là tôi được thứ tha.&nbsp; Tôi là một thụ tạo có đủ khiêm tốn để 
				chấp nhận rằng mình cần được tha thứ. Trong lối nhìn đó, khiêm 
				tốn và tín cẩn là những đức tính làm con người thật sự trở nên 
				người hơn.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				«&nbsp;Chúa thì được, nhưng Giáo Hội thì không&nbsp;», câu nói đã trở nên 
				như một thứ tuyên ngôn. Liên quan tới câu này, thánh Xi-pri-a-nô<sup>*</sup>, 
				giám mục ở Karthago (200-258), nói: «&nbsp;Ngoài Giáo Hội không có ơn 
				cứu rỗi&nbsp;», bởi vì «&nbsp;ai không nhận Giáo Hội làm mẹ, thì cũng 
				không thể nhận Chúa làm cha&nbsp;». Câu nói ngày nay vẫn còn giá 
				trị&nbsp;?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Nếu vì đó mà bảo rằng 
				tất cả những ai không phải là ki-tô hữu đều phải sa hoả ngục, 
				thì câu trên không có giá trị. Nhưng câu trên muốn nói lên rằng, 
				con người ta thế nào cũng cần có một người mẹ, cho dù mình không 
				nhận ra mẹ đó&nbsp;; đó là người mẹ cộng đoàn sinh mình ra trong đức 
				tin và dẫn mình hướng tới Chúa. </span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Thánh Xi-pri-a-nô nói 
				câu trên trong hoàn cảnh bị truy nã. Ngài muốn đề cập tới những 
				người bỏ Giáo Hội vì sợ tử đạo, nhưng đồng thời vẫn tin rằng 
				mình không bỏ Chúa và Đức Ki-tô. Ngài muốn nói với họ rằng, ai 
				xa lìa cộng đoàn sống động, xa lìa thân thể sống động, thì người 
				đó đang bỏ thuyền No-ê để nhảy xuống lũ lụt. Trong ý nghĩa đó, 
				ngài muốn nói lên sự gắn bó không thể chia lìa giữa đức tin vào 
				Đức Ki-tô và Giáo Hội.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Tôi không thể biến Đức 
				Ki-tô thành vật tư hữu và chiếm riêng cho tôi. Thuộc về Đức 
				Ki-tô không phải chỉ có mình tôi, mà còn cả cái bực bội do đồng 
				đạo tôi gây nên nữa. Đức tin được trao vào cái chúng-tôi chung 
				đó, chứ nó không hiện diện cho cá nhân. Nói câu trên, thánh 
				Xi-pri-a-nô đã không sáng tạo ra một học thuyết nào về thái độ 
				của Chúa đối với những người chưa biết Giáo Hội. Cả thánh 
				Phao-lô, người luôn nhấn mạnh tới Giáo Hội, cũng đã nói, chúng 
				ta trong Giáo Hội phải biết hành xử đúng, còn việc Chúa muốn làm 
				gì với những người ở ngoài Giáo Hội, thì đó là chuyện của Ngài. 
				Như vậy, cả thánh Phao-lô cũng không lập ra học thuyết nào về 
				lối hành xử của Chúa đối với người ngoài. Nhưng ngài cho ta hay, 
				ai được thấy mặt Chúa, người đó không thể kéo Ngài ra khỏi Giáo 
				Hội được, kẻ đó phải sống với Ngài trong Giáo Hội.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">Vấn 
				đề đó từ hơn hai ngàn năm nay vẫn luôn mang tính thời sự.</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Có lẽ cho phép tôi 
				thêm ít lời&nbsp;: Tình trạng ngày nay đã hơi khác đi một chút. 
				Johann Baptist Metz<sup>*</sup> có lần nói, câu tuyên ngôn trên 
				đây nay đã đổi thành&nbsp;: Tôn giáo thì được, nhưng Chúa thì không. 
				Người ta muốn có một thứ tôn giáo nào đó, huyền bí hay là gì đó. 
				Nhưng lại không chấp nhận một Thiên Chúa cá thể có thể nói với 
				tôi, biết tôi, đã dạy tôi một số điều, có thể đòi hỏi tôi, uốn 
				sửa con người tôi. Nghĩa là người ta muốn giữ cảm thức tôn giáo, 
				nhưng lại không muốn đặt mình vào một trói buộc thượng đế nào 
				cả. Xem thế, ngày nay chúng ta thật ra đang gặp khủng hoảng về 
				Thiên Chúa, chứ chẳng phải khủng hoảng về tôn giáo – bởi vì tôn 
				giáo đang mọc lên như nấm.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Sáng nay tôi muốn dự thánh lễ của các linh mục dòng tại 
				Montecassino, nhưng đã vô nhà nguyện trễ vì tìm mãi không thấy 
				lối vào. Nhà dòng này lớn mênh mông như một thành phố. Như một 
				anh mù, tôi gõ hết cánh cửa này tới cửa khác, cũng chẳng gặp một 
				ai để mà hỏi. Người ta có thể một mình tìm gặp Chúa, tìm gặp 
				Giáo Hội được không&nbsp;?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Chỉ đơn độc một mình 
				thì chắc chắn không gặp. Và đây chính là cái cơ bản Ki-tô giáo 
				(và cái cơ bản này cũng hàm chứa trong ý niệmGiáo Hội), nghĩa là 
				liên hệ giữa ta với Chúa không chỉ là một liên hệ nội tâm, được 
				hình thành từ cái Tôi và cái Anh/Chị, nhưng cũng là một cái 
				được- nói-với, được- dẫn-dắt. Con đường tới Chúa và Giáo Hội đi 
				ngang qua gặp gỡ. Giáo Hội là nơi, trong đó nhiều con người đi 
				tìm và đã gặp đúng cửa. Tuy có nhiều người với bản tính khác 
				nhau, nhưng thế nào trong đó cũng có người hợp với tôi và nói 
				cho tôi biết được lời hay lẽ phải.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Thiên Chúa luôn tới 
				với con người qua con người. Cũng thế, chúng ta tới với Ngài qua 
				con người, những con người được Ngài hướng dẫn. Qua họ, chính 
				Ngài gặp ta và kéo ta tới với Ngài. Nếu như ta chỉ nhờ đọc sách 
				thánh mà có thể tự nâng mình lên gặp được cái tối hậu, thì đó có 
				lẽ là một chuyển động có tính cách triết học, trong đó vắng bóng 
				yếu tố cộng đoàn, một yếu tố rất quan trọng của đức tin. &nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Hoàng đế Rô-ma yêu cầu thánh Lô-ren-xô giao nộp tài sản của Giáo 
				Hội. Chẳng bao lâu sau, thánh nhân xuất hiện trước mặt Hoàng đế, 
				vừa chỉ vào đám dân nghèo thành phố vừa thưa: «&nbsp;Thưa ngài, đó là 
				tài sản lớn nhất của Giáo Hội&nbsp;». Lô-ren-xô đã phải chết vì hành 
				vi này.</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Kinh Thánh cho hay Đức 
				Ki-tô xuất thân từ giới nghèo Do-thái. Sau 40 ngày sinh, mẹ Ngài 
				dâng của lễ người nghèo. Và sách thánh cũng cho thấy, tâm hồn 
				của chính những người nghèo luôn mở rộng. Họ không bị trăm ngàn 
				thứ chung quanh che mất cái toàn thể. Mà vẫn luôn giữ được sự 
				đơn sơ, tinh khiết, chân thật và nhân ái của tâm hồn, những đức 
				tính giúp họ nhìn ra được điều người khác không thấy.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Dĩ nhiên, Giáo Hội 
				cũng buộc phải cần những người trí thức. Giáo Hội cần những 
				người sẵn sàng đóng góp trí lực. Giáo Hội cũng cần những người 
				giàu đại độ, sẵn sàng dùng tài sản mình phục vụ cho thiện ích. 
				Nhưng Giáo Hội cũng luôn sống nhờ vào niềm tin của những kẻ 
				khiêm nhu theo Chúa. Trong ý nghĩa đó, tài sản thật sự của Giáo 
				Hội là tập hợp những con người cần tình yêu và ban phát tình 
				yêu&nbsp;: những kẻ đơn sơ có khả năng nhận biết chân lí, bởi vì họ, 
				như Chúa nói, là những đứa trẻ. Họ là những người, qua bao vận 
				hành lịch sử, vẫn giữ được điều nền tảng và tinh thần khiêm nhu 
				cũng như yêu thương trong Giáo Hội.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><i><span style="font-size: 12.0pt; color: blue" lang="VI">
				Giáo huấn dạy, lúc Đức Ki-tô tới cũng là ngày khởi đầu của «&nbsp;tận 
				thế&nbsp;». Nghĩa là «&nbsp;thời của Giáo Hội&nbsp;» bắt đầu, và nó sẽ kéo dài 
				cho tới khi Chúa lại đến. Điều đó phải hiểu ra sao&nbsp;? Nói khác 
				đi, phải chăng hạnh phúc và đau khổ của địa cầu này và loài 
				người trong đó gắn liền với hạnh phúc và đau khổ của Giáo Hội 
				công giáo&nbsp;? Hay nói rõ hơn&nbsp;: Nếu không có Giáo Hội với lời cầu 
				kinh và công lao khó nhọc của nó, Thiên Chúa đã để cho thế giới 
				tiêu tan từ lâu&nbsp;?</span></i></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Việc Chúa đã làm hay 
				có thể làm, ta nên để ngỏ. Nhưng tôi tin rằng, Giáo Hội công 
				giáo có một nhiệm vụ vô cùng quan trọng trong chuyển động lịch 
				sử, điều này đã được thực nghiệm kiểm chứng. Nếu như đức tin của 
				Giáo Hội sụp đổ, Giáo Hội chấp nhận phá sản và tuyên bố, chúng 
				tôi đã lầm, thì hẳn sẽ xẩy ra một gãy đổ trong toàn bộ lịch sử 
				và nhân loại, mà hậu quả sẽ không tài nào lường được.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt" lang="VI">Ta đã thấy sự liên hệ 
				giữa khủng hoảng hậu công đồng và khủng hoảng của thập niên ´68. 
				Có lẽ công đồng không phải là nguyên nhân của khủng hoảng ´68, 
				nhưng rõ ràng nó là lực đẩy ghê gớm. Không ai còn phủ nhận tính 
				chất bi thảm của biến cố đó. Mà ta chỉ mới thấy những gì có thể 
				thấy được mà thôi. Anh có lí khi nói tới những chuyện sâu xa, 
				như sức mạnh của cầu nguyện, của lòng tin, của tình yêu. Những 
				thứ đó đã mang Chúa trở lại trần gian, để nhân loại được tỏa 
				sáng đôi chút bởi ánh sáng Ngài. Nếu lực này biến mất, thế giới 
				hẳn sẽ gặp thảm hoạ.</span></td>
	</tr>
	<tr>
		<td style="border-left-style: solid; border-left-width: 1px; border-right-style: solid; border-right-width: 1px; border-bottom-style: solid; border-bottom-width: 1px">
		<p align="center">
		<img border="0" src="../Suyniemmoingay/Nam2011/thanggieng/02.gif" align="right" width="200" height="200"></p>
		<p align="center">
		&nbsp;</p>
		<p align="center">
		<br>
		&nbsp;</p>&nbsp;</td>
	</tr>
</table>

</body>

</html>

PHP File Manager