File "Cau-nguyen-va-suy-ngam.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/THIENCHUA/Con Duong Ve Troi/Cau-nguyen-va-suy-ngam.htm
File size: 26.51 KiB (27144 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40">
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<LINK rel="stylesheet" href="../Suyniemmoingay/_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Con Duong Ve Troi</title>
<style>
<!--
div.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-top:0cm;
margin-right:0cm;
margin-bottom:10.0pt;
margin-left:0cm;
line-height:115%;
font-size:12.0pt;
font-family:"Arial","sans-serif";
}
-->
</style>
<meta name="keywords" content="Con duong ve troi, Duc Maria, Hoi thanh, Giêsu Kitô; tinmung.net; dongcong.net, suy niệm mỗi ngày, tinh yeu, thanh y, tuan phuc,tieng goi, ve troi, lua chon, on thanh, nguoi tin huu, hon nhan, tinh yeu">
<meta name="description" content="Con duong ve troi, Duc Maria, Hoi thanh, Giêsu Kitô; tinmung.net; dongcong.net, suy niệm mỗi ngày, tinh yeu, thanh y, tuan phuc,tieng goi, ve troi, lua chon, on thanh, nguoi tin huu, hon nhan, tinh yeu">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../_themes/network/netw1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="network 1011">
</head>
<body>
<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="10" bgcolor="#FFFFF2" cellpadding="10">
<tr>
<td style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 12pt; font-weight: bold; border-left-style:solid; border-left-width:1px; border-right-style:solid; border-right-width:1px; border-top-style:solid; border-top-width:1px">
<p align="center">Chương 7:
CẦU NGUYỆN VÀ SUY NGẮM</td>
</tr>
<tr>
<td style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 12pt">
<p class="MsoNormal"><font face="Arial">Cốt yếu của cầu nguyện
không phải cố bắt Chúa ban cho mình điều chi - cũng như căn bản
của tình bạn hữu lành mạnh không là xin xỏ - tuy nhiên vẫn có
những lời cầu nguyện xin ơn hợp pháp. Thiên Chúa có hai loại ơn
huệ: Thứ nhất ơn Ngài ban cho chúng ta dù xin hay không. Thứ hai
ơn với điều kiện chúng ta phải xin. Loại thứ nhất giống như nhu
cầu con cái nhận được trong gia đình: Thực phẩm, quần áo, chỗ ở,
sự săn sóc, canh chừng. Loại này đứa con nào cũng nhận được từ
cha mẹ, dù chúng xin hay không. Nhưng có loại ơn khác, với điều
kiện chúng phải xin. Người cha có thể nóng lòng cho con vào đại
học, nhưng nếu nó từ chối học hành hoặc là đứa hư hỏng thì dù
người cha có ý định ban cho đi nữa, cũng không bao giờ trở thành
hiện thực. Không phải người cha rút lại ý định, nhưng bởi vì
tính nết đứa con làm cho việc ban ơn vô hiệu. Chúa Giêsu nói về
loại ơn thứ nhất trong Matthêu (5,45) khi phán: "Mưa rơi xuống
trên kẻ dữ người lành", về loại ơn thứ hai khi phán: "Hãy xin
thì sẽ được, hãy gõ thì sẽ mở cho".</p>
<p class="MsoNormal">Như vậy, cầu nguyện không nguyên báo tin
Thiên Chúa về những nhu cầu của ta. Ngài quá biết chúng: "Anh em
có Người Cha trên trời, Ngài biết rõ anh em cần đến những thứ
đó" (Mt 6,32). Nhưng mục tiêu của cầu nguyện là để cho Ngài cơ
hội ban ơn. Ngài sẽ đổ ơn xuống khi chúng ta sẵn sàng lãnh nhận.
Chẳng phải đôi mắt làm nên ánh sáng chung quanh chúng ta. Chẳng
phải hai lá phổi làm ra không khí bao bọc chúng ta, nhưng là ánh
sáng mặt trời đã hiện diện sẵn ở đó nếu chúng ta không nhắm mắt
để nhìn và không khí luôn có sẵn, nếu chúng ta không muốn thở,
ơn lành của Thiên Chúa ở khắp mọi nơi nếu chúng ta không nổi
loạn chống ước muốn ban ơn của Ngài.</p>
<p class="MsoNormal">Người ích kỷ, chỉ nghĩ đến mình thì sẽ cầu
nguyện kiểu xin xỏ. Người rộng lượng nghĩ đến hàng xóm, sẽ cầu
nguyện kiểu xin ơn trợ giúp. Người yêu thương và phục vụ Chúa sẽ
cầu nguyện kiểu phó thác cho Thánh ý của Chúa. Đây là kiểu cầu
nguyện của các vị thánh. Cái giá phải trả cho lối cầu nguyện này
khá cao đối với đa số tín hữu, bởi lẽ nó đòi hỏi từ bỏ bản thân.
Nhiều linh hồn ước ao Thiên Chúa thực hiện ý họ, họ báo cáo
những chương trình trọn vẹn lên Ngài và cầu xin Ngài chuẩn y
nguyên bản, không thay đổi. Kinh Lạy Cha sẽ được họ sửa lại: "Ý
con thể hiện dưới đất cũng như trên trời". Thật khó khăn cho
Thiên Chúa muôn thuở ban mình cho những kẻ chỉ thích điều chóng
qua. Những linh hồn sống ở mức "tôi" và từ chối bước lên mức
thần linh, thì giống như quả trứng, vĩnh viễn giữ trong tủ lạnh,
không bao giờ được ấp nở, đến nỗi chẳng bao giờ được sống ngoài
cái vỏ của sự phát triển thiếu sót của riêng mình. Mỗi cái "tôi"
đều chỉ là bào thai.</p>
<p class="MsoNormal">Ở đâu có tình yêu, ở đấy có tư tưởng về
nhân vật chúng ta yêu: "Kho tàng ngươi ở đâu thì lòng trí ngươi
ở đó" (Mt 6,21). Mức độ dấn thân và yêu mến tuỳ thuộc vào giá
trị mà chúng ta đặt trên đối tượng. Thánh Augustino nói: "Amor
meus pondus meum" (tình yêu là sức nặng của tôi). Tình yêu chính
là lực hấp dẫn. Mọi sự đều phải có tâm điểm. Một học sinh cảm
thấy học hành rất khó nhọc, bởi lẽ cậu yêu thích thể thao hơn
kiến thức, người doanh nhân khó nghĩ về hạnh phúc trên trời, bởi
vì ông ta đang bận tâm làm đầy kho lẫm. Một người yêu thích cảm
giác xác thịt thấy khó mà yêu mến tinh thần, bởi vì kho tàng của
anh ta nằm nơi thân xác. Người ta trở nên giống cái người ta yêu
thích. Nếu anh ta yêu mến vật chất, anh ta trở nên giống vật
chất. Ngược lại, nếu yêu mến tinh thần, anh ta sẽ trở nên tinh
thần trong quan điểm, tư tưởng và khát vọng của mình. Sau khi đã
nêu ra tương quan giữa tình yêu và cầu nguyện, chúng ta dễ hiểu
tại sao lại có những người nói: "Tôi không có thời gian để cầu
nguyện". Họ thực sự không có, bởi lẽ đối với họ các bổn phận
khác khẩn thiết hơn, các kho tàng khác quí báu hơn, các lợi ích
khác vui thỏa hơn. Giống như những cái đồng hồ đeo tay, nếu bạn
để sát vào chiếc nam châm, nó ngưng chỉ đúng giờ. Cũng vậy những
trái tim quá mải mê những sự vật bên ngoài chẳng bao lâu sẽ mất
khả năng cầu nguyện. Tuy nhiên một người thợ kim hoàn có thể lấy
nam châm ra khỏi cái đồng hồ và lấy lại giờ giấc theo xoay vần
bầu trời thì con người tự kỷ cũng có thể giải trừ cái "tôi" bằng
cầu nguyện, và có khả năng yêu mến những điều vĩnh hằng và tình
yêu thần linh.</p>
<p class="MsoNormal">Một hình thức cầu nguyện cao hơn xin xỏ -
và là phương thuốc chữa trị tính vọng ngoại là suy ngắm. Suy gẫm
giống như mộng mơ giữa ban ngày hay nhật du, nhưng với hai sự
khác biệt quan trọng. Trong suy ngắm chúng ta không nghĩ đến
mình hay ngoại cảnh mà tập trung vào Thiên Chúa. Thứ hai thay vì
tưởng tượng xây dựng những lâu đài ươn lười trong nước Tây Ban
Nha thì chúng ta dùng lòng muốn để hạ những quyết tâm, lôi kéo
mình đến gần một trong các dinh cơ của Thiên Chúa. Suy gẫm như
vậy là hành động tiến bộ hơn đọc kinh. Nó có thể so sánh với
thái độ của một đứa trẻ chạy vào lòng mẹ nói: " Con sẽ không phá
phách nếu mẹ bằng lòng cho con ở đây và xem mẹ làm việc", hay
giống như một người lính nói với cha sở họ Ars: " Con chỉ đứng
trước nhà tạm, Chúa nhìn con và con ngắm Chúa".</p>
<p class="MsoNormal">Nguyện gẫm cho phép linh hồn ngưng chiến
đấu phân tán bề ngoài bằng nhận biết bề trong sự hiện diện của
Thiên Chúa. Nó đóng cửa, loại thế giới ra, và để thần khí lọt
vào linh hồn. Nó khuất phục ý muốn mình trước tác động của Thánh
ý Chúa. Nó cho phép chân lý siêu nhiên soi rọi mọi hành động,
suy nghĩ, nói năng, của chúng ta, thâm nhập bên dưới những tầng
lớp của tính tự lừa dối mình và ích kỷ. Nó lôi chúng ta ra trước
tòa án Thiên Chúa, ngõ hầu xem thấy rõ chân tướng của mình chứ
không phải tưởng tượng. Nó bịt miệng cái "tôi" đáng ghét của
chúng ta để rằng có thể nghe thấy các ước mong của trái tim
Thiên Chúa. Nguyện gẫm còn có thể sử dụng các tài năng của chúng
ta, không phải để tưởng nghĩ những vấn đề xa lìa Thiên Chúa,
nhưng để thúc đẩy ý chí đáp ứng hoàn hảo hơn Thánh ý Chúa. Nó
thực sự trau dồi hiểu biết Thiên Chúa như chân lý tối cao. Nó
giải phóng chúng ta khỏi những thành kiến, định ý sai lạc ngõ
hầu giúp loại bỏ những tư tưởng ngông cuồng của mình!</p>
<p class="MsoNormal">Nguyện gẫm tẩy trừ khỏi đời sống mỗi người
những cản trở cho đời sống kết hiệp mật thiết với Thiên Chúa,
đồng thời kiện cường những khát mong làm mọi việc vì Chúa, vì
vinh quang của Ngài. Nó lấy khỏi đôi mắt chúng ta những phù vân
đời này để nhận thức đầy đủ tính tạo vật, lệ thuộc hoàn toàn vào
Thiên Chúa trong những công việc của Ngài, như tạo dựng, tồn lại
từng giây phút về ơn cứu chuộc. Như vậy, suy gẫm không phải là
xin xỏ (một kiểu sử dụng Thiên Chúa) và xin Ngài ban cho điều
chi, nhưng là đường lối tùng phục Ngài, xin Ngài sử dụng chúng
ta.</p>
<p class="MsoNormal">Trong việc nguyện ngắm, đôi tai của linh
hồn quan trọng hơn chiếc lưỡi, thánh Phaolô dạy chúng ta rằng:
Đức tin đến từ lắng nghe. Đối với nhiều người họ phạm lỗi với
Thiên Chúa như kiểu họ phạm lỗi với bạn bè, nghĩa là nói toàn
thời gian. Chúa Giêsu đã cảnh cáo những ai nói nhiều giống như
dân ngoại, họ tưởng cứ nói nhiều là được nghe lời (Mt 6,7).
Chúng ta có thể lịch sự với Thiên Chúa bằng cách hấp thụ các
cuộc chuyện trò của Ngài và áp dụng cho mình lời Kinh thánh:
"Lạy Chúa xin hãy nói, vì tôi tớ Chúa đang lắng tai nghe". Thiên
Chúa có rất nhiều điều phải nói với chúng ta, những điều luôn
soi sáng chúng ta. Cho nên phải chờ đợi để Ngài nói: Chẳng ai có
bệnh mà chỉ nhảy bổ vào văn phòng bác sĩ, rũ bỏ các triệu chứng,
rồi lại chạy ngay ra ngoài, mà không cần bác sĩ khám bệnh. Không
ai bật máy radio rồi lại lập tức rời căn phòng. Đúng là ngu xuẩn
khi bấm chuông cửa Thiên đàng, rồi chạy biến mất. Đức Chúa Trời
sẵn sàng lắng nghe chúng ta hơn là chúng ta nghĩ. Chúng ta cần
cải tiến việc lắng nghe Ngài. Người ta thường phàn nàn Chúa
không nghe lời mình. Xin nói ngược lại, điều thường xảy ra là
chúng ta không kiên nhẫn đủ để nghe Ngài trả lời.</p>
<p class="MsoNormal">Lời giãi bày tốt nhất về những bước của suy
niệm, là trình thuật buổi sáng ngày phục sinh trong Tin Mừng.
Ngày đó các môn đệ hoàn toàn lạc lõng, nỗi buồn đưa họ đến câu
chuyện về Chúa với một khách lạ mà họ tình cờ gặp trên đường đi
làng Emmaus. Đây là bước thứ nhất của suy niệm, họ nói chuyện
"về" Chúa, mà không ý thức sự hiện diện của Ngài, tiếp theo là
Chúa tỏ mình ra cho các ông. Như vậy, giống các môn đệ, chúng ta
lắng nghe Ngài giải thích ý nghĩa cuộc khổ nạn và cái chết của
Ngài. Cuối cùng là giai đoạn kết hiệp, được biểu trưng bằng việc
bẻ bánh trong bữa ăn tối của Tin Mừng. Lúc này linh hồn kết hiệp
mật thiết với Chúa Giêsu và Chúa với linh hồn. Đây là lúc linh
hồn ngần ngại chia tay, mặc dầu trời đã tối và mệt nhọc lớn dần.</p>
<p class="MsoNormal">Suy gẫm có khả năng thăng tiến hạnh kiểm
của chúng ta. Người ta thường cho rằng hành động là tất cả,
chẳng cần lòng tin. Nhưng quan điểm ấy không có ý nghĩa. Bởi lẽ
chúng ta hành động theo lòng tin. Hit-le đã hành xử theo chủ
thuyết Đức quốc xã và sản sinh ra chiến tranh, Stalin hoạt động
vì ý thức hệ Marx và Lenin, ông đã đẻ ra chế độ nô lệ. Nếu tư
tưởng của chúng ta xấu, chắc chắn hành động của chúng ta cũng
chẳng tốt, nguyên nhân của các việc đồi bại là những tư tưởng
đồi bại. Đường lối tốt để ngăn cản vụ cướp ngân hàng là làm chia
trí người chủ trương, không nghĩ đến nữa. Nói chung các bất công
xã hội, chính trị, kinh tế là những cái xấu trong tâm hồn trước
đã, chúng phát xuất từ trí khôn. Chúng trở nên cái xấu xã hội
bởi cường độ của chúng trong đầu óc con người.</p>
<p class="MsoNormal">Chẳng có chi xảy ra trên thế giới mà không
bắt nguồn từ tư tưởng. Vệ sinh sạch sẽ không phải là thuốc chữa
bệnh vô luân lý, nhưng nếu nguồn mạch tư tưởng được giữ gìn
trong sạch, thì chẳng cần chăm lo cho phản ánh của nó trên thể
xác. Một giờ mỗi ngày nguyện gẫm sẽ đổ đầy tâm hồn các tư tưởng
lành thánh và các quyết tâm yêu mến Chúa, yêu mến tha nhân, trên
hết mọi sự. Khi ấy dần dần sẽ tuôn tràn tình yêu đến mức độ
người ta gọi là tiềm thức. Cuối cùng phát sinh hành động tốt mà
không cần cố gắng. Mọi người đã từng xác nhận, hàng ngàn lần
trong cuộc sống mình, tính phát sinh hành vi của các tư tưởng.
Thí dụ khi coi bóng đá, nếu thấy có cơ hội tốt để sút bóng, khán
giả sẽ uốn éo mình hơn là cầu thủ đang dong bóng, tư tưởng lúc
ấy khá mạnh đến nỗi ảnh hưởng đến thân xác. Nói chung các tư
tưởng thường có những biểu hiện như vậy. Ý nghĩ sợ hãi thường
gây nên "nổi da gà" và đôi khi làm cho máu dồn xuống chân tay.
Chúa đã tạo dựng chúng ta như vậy, để rằng khi sợ hãi chúng ta
hoặc chiến đấu hoặc chạy trốn.</p>
<p class="MsoNormal">Tư tưởng của chúng ta tạo nên những ước
muốn và ước muốn xây dựng cuộc sống hàng ngày. Ước muốn chủ lực
là định mệnh rõ nét nhất, ước muốn được thành hình trong tư duy
và suy gẫm. Và bởi vì hành động được ước muốn hướng dẫn, cho nên
linh hồn tràn ngập những khao khát thánh thiện sẽ cảm thấy dần
dần xa lánh thế gian, không còn làm mồi cho những đề nghị của
quân thù nữa. Hạnh phúc sẽ tăng trưởng. Các khao khát thế gian
thực ra chẳng bao giờ được thỏa mãn hoàn toàn và do đó sự loại
bỏ chúng làm cho người ta bớt lo âu.</p>
<p class="MsoNormal">Nếu người ta không ngớt suy niệm về Thiên
Chúa, thì sẽ có một cuộc cách mệnh toàn bộ trong hành vi của họ.
Nếu ban sáng hắn nhớ đến Chúa khiêm nhường mặc lấy số phận người
tôi tớ hèn mọn, thì hắn chẳng thể có thái độ kiêu căng đối với
thiên hạ suốt ngày hôm ấy. Nếu suy niệm về ơn Ngài cứu rỗi mọi
người, chắc chắn hắn ngưng ngay kiêu ngạo. Bởi vì Chúa đã gánh
lấy tội trần gian nên những ai suy tư về chân lý này sẽ sẵn sàng
vác lấy gánh nặng của láng giềng, mặc dù nó không phải do mình
gây nên. Cũng như Chúa gánh tội không do Ngài làm ra. Suy gẫm về
lòng Chúa xót thương, tha thứ cả những kẻ đóng đinh mình, người
ta sẽ dễ thứ tha cho những ai xúc phạm đến họ, để rằng họ cũng
được Thiên Chúa khoan dung. Những tư tưởng như vậy không phải
của chúng ta vì chúng ta không có khả năng nghĩ tới, thế gian
cũng thế, bởi vì là những tư tưởng siêu nhiên chỉ có thể đền từ
Đức Chúa Trời. </p>
<p class="MsoNormal">Một khi tính yếu hèn của chúng ta phục tùng
quyền năng Thiên Chúa, thì cuộc đời thay đổi và chúng ta không
còn lệ thuộc vào tâm trạng mình nữa. Thay vì để thế gian quyết
định não trạng của chúng ta thì chúng ta quyết định não trạng
của linh hồn mà thế gian phải đối mặt. Trái đất mang theo bầu
không khí với nó, khi quay quanh mặt trời. Cũng vậy linh hồn
mang theo bầu khí thần linh bất chấp những xáo trộn của thế giới
bên ngoài. Có những giây phút nguyện ngắm tốt, đời sống Thiên
Chúa thâm nhập linh hồn, và có những giây phút linh hồn thâm
nhập vào đời sống Thiên Chúa. Những diễn biến này biến đổi chúng
ta. Người ốm đau, sợ sệt, yếu thần kinh, có thể được khỏi bệnh
bởi sự hiệp thông giữa tạo vật và Tạo hóa của mình, tức để Thiên
Chúa ngự vào lòng. Nhà tâm lý trị liệu nổi tiếng, bác sĩ
J.D.Hadfield nói: "Tôi đã từng cố gắng chữa trị các bệnh nhân
bồn chồn lo lắng bằng cách khuyên họ ở tĩnh mịch và tự tin,
nhưng thất bại, cho đến khi tôi liên kết các đề nghị ấy với lòng
tin vào quyền năng Thiên Chúa Đấng là điểm tựa, tin tưởng và hy
vọng của các tín hữu, lập tức các bệnh nhân được lành mạnh".</p>
<p class="MsoNormal">Không có thời gian suy gẫm là một câu nói
dối hoàn toàn. Người ta càng ít nghĩ đến Chúa, càng ít thời gian
cho Ngài, thời gian dành cho cái gì lệ thuộc vào giá trị người
ta lượng định. Tư duy xác định việc sử dụng thời gian, thời gian
không điều khiển tư duy của chúng ta. Như vậy vấn đề đời sống
thiêng liêng không phải của thời gian. Nó là vấn đề của tư
tưởng. Không cần nhiều thời gian để nên thánh, chỉ cần tình yêu
mà thôi.</p>
<p class="MsoNormal">Thuốc chữa của căn bệnh thiếu thời gian suy
gẫm là thánh hóa từng giây phút hiện tại. Chúa Giêsu đã ban
nguyên tắc cho chúng ta khi nói: "Vậy anh em đừng lo lắng về
ngày mai, cứ để ngày mai lo, ngày nào có cái khổ của ngày ấy"
(Mt 6,34). Nghĩa là từng ngày có thử thách riêng của nó. Chúng
ta chẳng thể mượn những rắc rối của ngày hôm sau. Bởi lẽ ngày
hôm sau cũng có những thánh giá riêng. Chúng ta nên trao phó quá
khứ vào lòng thương xót Chúa và ký thác tương lai với những
thách thức của nó cho sự quan phòng đầy yêu thương của Ngài. Mỗi
giây phút của cuộc sống đều có bổn phận, bất chấp diện mạo của
giây phút đó ra sao, khoảnh khắc hiện tại là khoảnh khắc cứu độ.
Mỗi lời phàn nàn về nó là một thất bại, ngược lại hành động chấp
nhận là chiến thắng.</p>
<p class="MsoNormal">Khoảnh khắc hiện tại bao gồm những biến cố,
sự việc mà chúng ta có quyền điều khiển, nhưng cũng có nhiều khó
khăn không thể tránh khỏi. Các khó khăn như làm ăn thất bại,
bệnh tật, mưa nắng, thời tiết, khách không mời mà tới, chiếc
bánh trượt xuống đất, điện thoại hư, con ruồi trong ly sữa, cái
nhọt trên mũi trước đêm dạ hội. Luôn luôn chúng ta không biết
được lý do tại sao những điều tai hại như bệnh tật, những thất
bại, xảy ra cho mình. Bởi lẽ trí khôn chúng ta qúa bé nhỏ để có
thể nắm bắt chương trình của Thiên Chúa.</p>
<p class="MsoNormal">Như vậy chúng ta giống như con chuột bên
trong chiếc dương cầm. Nó không hiểu tại sao mình lại bị quấy
rầy khi người ta chơi nhạc Chopin và bắt nó rời khỏi các dây
đàn. Khi ông Gióp gặp hoạn nạn ông ta đặt câu hỏi với Thiên
Chúa, tại sao ông ta được sinh ra, tại sao ông ta phải đau khổ?
Thiên Chúa xuất hiện, nhưng thay vì trả lời các câu hỏi của ông,
Ngài yêu cầu ông trả lời những nghi vấn lớn hơn về vũ trụ bao
la. Khi thượng đế đã đổ tràn ngập đầu óc tạo vật với những tư
tưởng rộng lớn, thì Gióp nhận ra rằng câu hỏi của Thượng Đế khôn
khéo hơn của ông. Bởi đường lối của Thiên Chúa không phải là
đường lối của chúng ta. Ơn cứu rỗi của linh hồn quan trọng hơn
các giá trị vật chất. Sự khôn ngoan của Thiên Chúa có quyền năng
kéo điều tốt ra khỏi sự dữ. Trí khôn của loài người phải phát
triển để chấp nhận giây phút hiện tại, dù khó khăn thế nào đi
nữa, ngõ hầu hiểu đặng sức mạnh của đau khổ. Chúng ta không bước
ra ngoài rạp hát bởi vì diễn viên chính bị bắn ngay hồi thứ
nhất, vì chúng ta tin vào cốt truyện của tác giả, ông sắp đặt
mọi sự trong đầu óc mình, cũng vậy linh hồn không thối lui ở
cảnh đầu tiên của vở kịch cứu độ Thiên Chúa an bài, cảnh cuối
cùng mới là cao điểm của vở kịch. Những sự việc xảy ra cho chúng
ta không phải lúc nào cũng dễ hiểu và có tính thuyết phục. Nó
luôn luôn nằm trong khả năng chấp nhận của đức tin và tùng phục
của lòng muốn. </p>
<p class="MsoNormal">Mỗi giây phút đem lại nhiều kho tàng cho
chúng ta tiếp nhận. Nhìn một cách siêu nhiên, giá trị lớn lao
của hiện tại là nó mang tín thư Chúa gửi đến cho từng cá nhân.
Sách vở, bài giảng, giờ phút phát thanh tôn giáo, có thể ví như
những lá thư luân lưu cho từng linh hồn. Đôi khi những lời hiệu
triệu chung chung như vậy động đến lương tâm cá nhân, người ta
phản ứng giận dữ, viết những ý kiến chói tai để tập hợp đồng
minh, lương tâm bất an, luôn luôn có những ngụy biện cho việc
quên lãng luật Chúa. Tuy nhiên dù những lời kêu gọi tinh thần
hay luân lý ấy, mang theo sứ điệp chung cho mọi người lắng nghe,
thì điều này không đúng đối với giây phút hiện tại. Chẳng ai
khác ngoài "tôi" ở trong những hoàn cảnh, chẳng ai mang gánh
nặng như nhau, dù là yếu đau, người thân qua đời hoặc nghịch
cảnh khác. Chẳng có chi cá nhân hóa nhu cầu thiêng liêng của
người ta hơn khoảnh khắc hiện tại. Bởi vậy nó là cơ hội hiểu
biết cho một mình cá nhân đó mà thôi. Giây phút hiện tại là
trường học, sách giáo khoa và là bài học của tôi. Ngay cả Chúa
Giêsu cũng không từ chối học từ giây phút hiện tại. Ngài thông
suốt mọi sự, trừ một loại kiến thức Ngài phải học như một người
phàm. Thánh Phaolô đã viết: "Mặc dầu là con Thiên Chúa, Người đã
trải qua nhiều đau khổ, mới học được thế nào là vâng phục" (Dt
5,8).</font></td>
</tr>
<tr>
<td style="border-left-style: solid; border-left-width: 1px; border-right-style: solid; border-right-width: 1px; border-bottom-style: solid; border-bottom-width: 1px">
<p align="center">
<img border="0" src="../Suyniemmoingay/Nam2011/thanggieng/02.gif" align="right" width="200" height="200"></p>
<p align="center">
</p>
<p align="center">
<br>
</p> </td>
</tr>
</table>
</body>
</html>