File "sinh-con-nuoi-con-day-con.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/THDC-Hai- Ngoai/Tran My Duyet/Jan-2023/sinh-con-nuoi-con-day-con.htm
File size: 23.16 KiB (23713 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Trần Mỹ Duyệt</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Trần Mỹ Duyệt">
<style>
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
</style>
<meta name="description" content="Người Cha dù có nhắm mắt cũng...">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../_themes/edge/edge1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="edge 1011">
</head><body>
<div align="center">
	<table border="1" width="800" cellspacing="0" 
 style="border-color: #FF0000; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" 
 bgcolor="#FFFFFF" cellpadding="0">
		<tr>
			<td width="100%" 
   
   style="border-color:#FF0000; font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify" 
   bgcolor="#FFFFFF">
			<blockquote>
				<p style="text-align: center">
				&nbsp;</p>
				<table border="1" width="800" style="border-width: 0px">
					<tr>
						<td style="border-style: none; border-width: medium">
						<p class="MsoNormal" align="center" style="margin: 0in 0in 0.0001pt; color: rgb(34, 34, 34); font-style: normal; font-variant-ligatures: normal; font-variant-caps: normal; font-weight: 400; letter-spacing: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px; -webkit-text-stroke-width: 0px; background-color: rgb(255, 255, 255); text-decoration-thickness: initial; text-decoration-style: initial; text-decoration-color: initial; text-align: center; line-height: normal; font-size: 11pt; font-family: Calibri, &quot;sans-serif&quot;;">&nbsp;</p>
						<p align="center" style="color: #000080; font-style: normal; font-variant-ligatures: normal; font-variant-caps: normal; font-weight: 400; letter-spacing: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px; -webkit-text-stroke-width: 0px; text-decoration-thickness: initial; text-decoration-style: initial; text-decoration-color: initial; text-align: center; line-height: normal; font-size: 11pt; font-family: Calibri, sans-serif; margin-left: 0in; margin-right: 0in; margin-top: 0in; margin-bottom: 0.0001pt; background-color: rgb(255, 255, 255)">
						<span style="font-size: 24pt; font-family: 'Times New Roman', serif; font-weight: 700">
						<font color="#008000">SINH CON. NUÔI CON. DẠY CON</font></span></p>
						<p class="MsoNormal" align="center" style="margin: 0in 0in 0.0001pt; color: rgb(34, 34, 34); font-style: normal; font-variant-ligatures: normal; font-variant-caps: normal; font-weight: 400; letter-spacing: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px; -webkit-text-stroke-width: 0px; background-color: rgb(255, 255, 255); text-decoration-thickness: initial; text-decoration-style: initial; text-decoration-color: initial; text-align: center; line-height: normal; font-size: 11pt; font-family: Calibri, &quot;sans-serif&quot;;">
						<i>
						<span style="font-size: 12pt; font-family: &quot;Times New Roman&quot;, &quot;serif&quot;;">
						&nbsp;</span></i></td>
					</tr>
					<tr>
						<td style="border-style: none; border-width: medium">
						<p align="right">
				<span style="color: #FF0000; font-style: italic">
						<font face="Times New Roman" style="font-size: 8pt">
				Trần Mỹ Duyệt</font></span></td>
					</tr>
					<tr>
					<td style="border-style: none; border-width: medium" align="justify">
					<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: left; margin-bottom: 12.0pt; background: white">
					<a name="m_6865299767200742743_m_5123802093044262">
					<span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">
					“</span></a><i><span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">Đẻ 
					con chẳng dạy chẳng răn,<br>
					Thà rằng nuôi lợn<sup>*</sup>&nbsp;mà ăn lấy lòng”.</span></i><span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">&nbsp;[1]</span></p>
					<p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 8.0pt; background: white">
					<span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">
					Không biết từ đâu và từ bao giờ, những tư tưởng như trên đã 
					trở thành một thứ văn hóa dân gian dùng để mỉa mai, và cũng 
					để nhắc nhở về bổn phận những kẻ làm cha mẹ. Trong hoàn cảnh 
					và điều kiện sống của thế giới hôm nay, việc quan tâm về 
					giáo dục con cái càng trở nên hết sức cần thiết. Nó đang trở 
					nên một lời cảnh báo cho những bậc phụ huynh vì một lý do 
					nào đó, bỏ quên trách nhiệm giáo dục và hướng dẫn con cái. 
					Hai câu truyện sau đây không phải là những suy tưởng vô căn 
					cứ, nhưng là một ký ức bao gồm kinh nghiệm nghề nghiệp cũng 
					như sự suy tư của người viết.</span></p>
					<p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 8.0pt; background: white">
					<span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">
					1.</span></p>
					<p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 8.0pt; background: white">
					<span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">
					Hôm rồi, đứa con của tôi kể về một câu truyện người bạn của 
					nó thời còn tiểu học. Bố bạn nó bỏ mẹ con nó. Mẹ nó một mình 
					lo cho hai con trong hoàn cảnh khó khăn. Vì quá lao tâm, lao 
					lực, mẹ nó đã chết khi mới ngoài 40 tuổi.</span></p>
					<p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 8.0pt; background: white">
					<span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">
					Hai chị em nó được một cặp vợ chồng trong chương trình 
					Foster Parents (Cha Mẹ Nuôi) nhận nuôi, nâng đỡ, bao bọc. Vì 
					hiểu được thân phận của mình, hai chị em đều cố gắng học 
					hành tử tế. Khi vừa xong trung học, người chị đã ghi danh 
					vào một đại học với ý định trở thành bác sỹ tương lai. Nó 
					vừa đi học, vừa đi làm cho một nhà hàng để có thêm chi phí. 
					Kết quả sau cùng nó đã đạt được ý nguyện trở thành một bác 
					sỹ. Mấy ngày qua, nó ghé thăm Thủ Đô Tỵ Nạn và rủ con đi xem 
					chợ hoa ăn tết….</span></p>
					<p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 8.0pt; background: white">
					<span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">
					2.</span></p>
					<p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 8.0pt; background: white">
					<span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">
					Tôi biết và quen anh đã lâu, tưởng mọi chuyện đều may mắn, 
					nhưng gặp lại nhau thì mới biết hoàn cảnh của anh lúc này 
					thật bi đát. Vợ anh đơn phương ly dị anh vì một người khác. 
					Hai con anh đi theo mẹ…</span></p>
					<p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 8.0pt; background: white">
					<span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">
					Nhưng bất hạnh thay, vợ cũ của anh không chỉ có một người 
					tình, mà là tiếp nối nhiều người tình. Tình cảm, tình yêu, 
					và tình dục đã là mờ mịt lý trí của người đàn bà này. Chị ta 
					bắt đầu bỏ bê việc giáo dục hai đứa con. Không quan tâm đến 
					việc học hành, giờ giấc, và những gì xảy ra đối với chúng.</span></p>
					<p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 8.0pt; background: white">
					<span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">
					Không chỉ lơ là, thiếu trách nhiệm về việc giáo dục, người 
					phụ nữ này còn bỏ rơi luôn con cái trong vấn đề nuôi dưỡng, 
					ăn mặc, và sức khỏe. Hai đứa trẻ hầu như suốt tuần phải ăn 
					mì gói. Không có mì gói thì ăn thức ăn đông lạnh, hoặc mua 
					đồ ăn từ McDonalds hoặc Pizza. Ăn uống đã vậy, vệ sinh cá 
					nhân thì còn khủng khiếp hơn nữa. Hai đứa không tắm, không 
					gội đầu, không thay áo quần, không đánh răng. Chúng sống như 
					người rừng.</span></p>
					<p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 8.0pt; background: white">
					<span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">
					Tuy là người chịu trách nhiệm và có thẩm quyền nuôi con 
					trước pháp luật, nhưng mẹ của hai đứa lại không bao giờ liên 
					lạc hoặc cộng tác với nhà trường để theo dõi việc học, và 
					hành vi hạnh kiểm của hai đứa con, tất cả là do người bố vì 
					thương hai con mà phải hy sinh chấp nhận. Ít nhất ba lần, 
					anh đã phải bỏ sở làm về chở con đi bệnh viện tâm thần. 
					Nhiều lần anh phải bỏ giờ nghỉ trưa, vội vàng đến trường để 
					nói chuyện với các nhân viên y tế, tâm lý, và xã hội về tình 
					trạng sinh hoạt và học vấn của hai con. &nbsp;</span></p>
					<p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 8.0pt; background: white">
					<span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">
					Về phần hai đứa con của anh, đứa con gái sau nhiều lần cãi 
					vã kịch liệt với mẹ, nó đã bỏ học và giao du với bạn bè. Hai 
					lần thất tình, hai lần phải vào bệnh viện tâm thần. Đến nay, 
					sau thời gian chữa trị, nó đã định thần và nhận ra lỗi của 
					nó. Theo anh, nó đang ghi danh học lại tại một đại học cộng 
					đồng thay vì đáng lý nó phải học ở một đại học danh tiếng 
					như các bạn của nó. Nhưng như vậy đối với anh cũng kể là tạm 
					ổn.</span></p>
					<p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 8.0pt; background: white">
					<span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">
					Còn thằng em trai cũng hai lần thất tình ở tuổi 14-16. Lần 
					gần đây, nó đã lấy dao rạch tay tự tử nhưng được phát hiện 
					sớm và đưa đi nhà thương. Hiện giờ nó đang trong tình trạng 
					cô đơn, và vẫn nuôi ý tưởng tự tử. Tương lại học lại là rất 
					ít. Anh chỉ mong nó sớm bình phục rồi chuyện gì xảy ra sẽ 
					tính sau. Tóm lại, con đường phía trước của hai chị em nó 
					vẫn còn mờ mịt. Trước mắt, chỉ tạm ổn ở phần con chị, còn 
					đứa em thì vẫn chưa biết tương lai sẽ đi về đâu?!</span></p>
					<p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 8.0pt; background: white">
					<span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">
					Qua hai câu truyện trên, người đọc hiểu rằng, do sự thất bại 
					trong hôn nhân của cha mẹ; đặc biệt, ảnh hưởng giáo dục gia 
					đình đã dẫn đến những hệ quả rất tai hại cho con cái.</span></p>
					<p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 8.0pt; background: white">
					<span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">
					Trường hợp thứ nhất, người cha đã vô trách nhiệm bỏ rơi vợ 
					con. Bỏ vợ là chuyện giữa hai người lớn. Nhưng ông không thể 
					tỏ ra vô trách nhiệm, và thiếu bổn phận đối với con cái. 
					Trường hợp thứ hai, người mẹ đã vô tâm, vô cảm, và vô đạo 
					đức để mặc con mình rơi vào những khủng hoảng của tuổi trẻ 
					ngay trước mặt mình. Đối xử với con mình như vậy, người mẹ 
					này đã đánh mất bản năng làm mẹ của người phụ nữ, và không 
					thể hiện một tình yêu căn bản đối với hai đứa con của mình.</span></p>
					<p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 8.0pt; background: white">
					<span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">
					Những điều trên càng đưa đến một kết luận rất rõ ràng và 
					thực tế, đó là môi trường gia đình, giáo dục gia đình, và 
					ảnh hưởng của cha mẹ hết sức quan trọng cho một đứa trẻ. Tại 
					sao dân gian lại cố tình đưa ra những nhận xét xem như tiêu 
					cực đối với sứ mạng của cha mẹ: “<i>Đẻ con chẳng dạy chẳng 
					răn. Thà rằng nuôi lợn mà ăn lấy lòng”.</i>&nbsp; Việc sinh nở, 
					nuôi dậy một đứa trẻ hoàn toàn khác với việc nuôi một con 
					lợn. Nó không chỉ lệ thuộc vào cơm ăn, áo mặc, nhà ở. Nó 
					cũng không lệ thuộc vào những nuông chiều, hoặc tiện nghi. &nbsp;</span></p>
					<p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 8.0pt; background: white">
					<span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">
					Tại các cuộc thảo luận về giáo dục hay gia đình, phần đông 
					phụ huynh phàn nàn về sự nghịch ngợm, phá phách, lười biếng 
					của tuổi trẻ, những cạm bẫy, ảnh hưởng tai hại của bạn bè, 
					và của môi trường sống. Đa số những người này đều nghĩ rằng 
					việc họ cho con họ mọi thứ chúng muốn, đã gửi chúng vào các 
					trường tư, đã cho đi học kèm, học võ, học bơi, học vẽ, học 
					đàn, học múa, đã mua điện thoại, máy tính bảng, computer, xe 
					hơi cho chúng...Tóm lại, theo họ những đầu tư tốn kém cho 
					tương lai của con cái như vậy nhẽ ra phải đem lại những kết 
					quả tốt, nhưng thực tế vẫn là: Chúng tôi cảm thấy thất vọng 
					và không biết phải làm gì hơn nữa? Tại sao con cái không 
					nhận ra những vất vả của cha mẹ? Tại sao con cái không biết 
					lo cho tương lai của chúng nó???&nbsp; &nbsp;</span></p>
					<p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 8.0pt; background: white">
					<span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">
					Dưới cái nhìn của tâm lý giáo dục, những hành động trên xem 
					như nuôi một con lợn. Nó không phải là giáo dục, không phải 
					là dạy dỗ, là răn đe. Khi bàn về giáo dục, đặc biệt là giáo 
					dục gia đình, ca dao Việt Nam có câu: “Học ăn, học nói, học 
					gói, học mở.”</span></p>
					<p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 8.0pt; background: white">
					<span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">
					Ăn và nói thuộc về bản năng bẩm sinh của con người. Đứa trẻ 
					không cần phải dạy ăn hoặc nói, nhưng nó cần dạy cho biết 
					phải ăn uống, nói năng như thế nào. Nó không phải là một con 
					lợn, nên cần học cách ăn uống, và cách ứng xử lịch sự khi 
					dùng bữa. Ngay từ bé, đứa trẻ phải được chỉ dạy cho biết 
					chừng mực, điều độ khi ăn uống. Phải học biết cách kìm hãm 
					đam mê. Không phải hễ đói là ăn, thích là ăn, muốn ăn thứ gì 
					thì ăn cho thỏa thích. Những điều này cha mẹ phải dạy đứa 
					trẻ khi ngồi vào bàn ăn, và khi ngồi ăn chung với người 
					khác. Ngoài ra, nó còn phải học cách nhường nhịn anh chị em 
					khi cần phải hy sinh, chia cơm, sẻ áo.</span></p>
					<p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 8.0pt; background: white">
					<span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">
					“Lời nói không mất tiền mua. Lựa lời mà nói cho vừa lòng 
					nhau”. Khả năng nói phải được trau dồi, phải được làm cho 
					phát triển qua việc sử dụng ngôn ngữ: ngôn ngữ nói cũng như 
					ngôn ngữ cơ thể (body language). Ngay từ bé, đứa trẻ phải 
					học cách nói năng, thưa gửi, biết dùng lời nói của mình sao 
					cho lễ phép, lịch sự, nhã nhặn. Tóm lại, ngôn ngữ là cách 
					truyền đạt tư tưởng, trình bày ý nghĩ của một người, cho nên 
					đứa trẻ cần phải được học hỏi, chỉ dẫn để khi lớn lên, vào 
					đời nó biết cách cách sử dụng ngôn ngữ khi tiếp xúc và giao 
					tiếp với những người chung quanh. &nbsp;</span></p>
					<p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 8.0pt; background: white">
					<span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">
					Tiếp tới đứa trẻ cần học gói, học mở. Điều này có ý nói về 
					những kỹ năng sống, cách thức đối xử, xã giao với những 
					người chung quanh, chứ không nhất thiết là việc mở hoặc gói 
					một tấm bánh hay một món quà. Trong cuộc sống thường ngày và 
					trong môi trường xã hội, nó phải biết nó là ai, làm gì, và 
					muốn gì? Một đứa trẻ mà ngay từ khi còn trên gối mẹ đã được 
					mẹ cha uốn nắn, dạy dỗ như vậy lo gì sau này không nên 
					người. Và khi đã trưởng thành, cộng với kiến thức, khoa học 
					và những điều học được từ trường lớp, từ kinh nghiệm cuộc 
					sống sẽ làm nên một con người chín chắn, hiểu biết và có tư 
					cách. Tuy không phải là những thánh nhân, quân tử, nhưng ít 
					nhất cũng là những con người đáng nể, đáng sống, và đáng 
					được kính trọng.</span></p>
					<p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 8.0pt; background: white">
					<span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">
					So sánh việc nuôi một con lợn và việc uốn nắn, dạy dỗ một 
					đứa trẻ là so sánh bất tương xứng. Tuy nhiên ý nghĩa sau 
					cùng của nó là nói lên sự tương phản làm nổi bật tầm nghiêm 
					trọng của việc giáo dục và răn dạy con cái. Việc làm này đòi 
					hỏi công sức và hy sinh của cha mẹ. Do đó, những người làm 
					cha mẹ nên tự hỏi mình tôi đã dành bao nhiêu phút, bao nhiêu 
					giờ mỗi ngày cho con tôi? Tôi có dành thời giờ để lắng nghe, 
					chia sẻ, thông cảm và hướng dẫn đứa trẻ hay chỉ lo cho nó 
					ăn, mặc, chiều chuộng, la mắng, đánh đập hoặc bỏ mặc? Ngoài 
					ra, cái gương trước mắt mà đứa con muốn nhìn thấy chính là 
					đời sống của cha mẹ. “Lời nói lung lay, gương bày lôi kéo!” 
					Đó là dạy, là uốn nắn, là hướng dẫn. Những việc làm này hết 
					sức tế nhị, khó khăn và vất vả, vì nó còn tùy vào tuổi tác, 
					hoàn cảnh, môi trường và tâm lý của mỗi đứa con để ứng dụng, 
					để hướng dẫn.</span></p>
					<p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 8.0pt; background: white">
					<span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">
					Sinh con. Nuôi con. Dạy dỗ con. Đây là những trách nhiệm hết 
					sức lớn lao, cao cả, đòi hỏi sự hy sinh, quên mình gần như 
					tuyệt đối của cha mẹ. Bù lại, phần thưởng của các ngài cũng 
					hết sức lớn lao:</span></p>
					<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: left; background: white">
					<span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">
					&nbsp;“Các ngài là những vị đạo hạnh,</span></p>
					<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: left; background: white">
					<span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">
					công đức của các ngài không chìm vào quên lãng.<br>
					Dòng dõi các ngài luôn được hưởng một gia tài quý báu<br>
					đó là lũ cháu đàn con.</span></p>
					<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: left; background: white">
					<span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">
					(Huấn Ca 44: 10-11)</span></p>
					<p class="MsoNormal" style="background: white">
					<span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">
					________</span></p>
					<p class="MsoNormal" style="background: white">
					<span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">
					&nbsp;*Lợn hay còn được gọi là heo.</span></p>
					<p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 8.0pt; background: white">
					<span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">
					1.&nbsp;</span><span style="font-size: 20.0pt; font-family: Calibri,sans-serif; color: #222222"><a target="_blank" style="color: #0563C1; text-decoration: underline; text-underline: single" href="https://www.tudiendanhngon.vn/ca-dao/ct/itemid/20205"><span style="font-family:&quot;Times New Roman&quot;,serif;color:blue">https://www.tudiendanhngon.vn/ca-dao/ct/itemid/20205</span></a></span><span style="font-size: 20.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: #222222">&nbsp;© 
					TuDienDanhNgon.vn</span></td>
					</tr>
					<tr>
						<td style="border-style: none; border-width: medium" align="justify">
						&nbsp;</td>
					</tr>
					<tr>
						<td style="border-style: none; border-width: medium">
				<hr width="60%" style="height: 1px">
						</td>
					</tr>
				</table>
				<font size="5">
				<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0; background: white; text-align:center">
				<span style="color: #222222">&nbsp;</span></font><a style="text-decoration: none" href="../../indexMar.html"><font size="5"><img border="0" src="../../logo-chinh.jpg" width="60" 
   height="60"><img border="0" src="../../logo-phu.jpg" 
   width="60" height="60"></font></a></p>
			</blockquote>
			</td>
		</tr>
		</table>
</div>
<p style="text-align: center">
&nbsp;</p>

PHP File Manager