File "22.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2026/Mua_Vong-Mua-GS/CN III MV/22.htm
File size: 9.06 KiB (9273 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật III mùa vọng - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật III mùa vọng - Năm A; Đấng sẽ đến; Dung mạo Đức Kitô; Còn phải đợi ai; Đấng phải đến; Một đức tin; Mùa vọng của đức tin; Gioan tiền hô;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật III mùa vọng - Năm A">
<meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật III mùa vọng - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
MÙA VỌNG CỦA ĐỨC TIN</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">Gioan Tẩy Giả là nhân vật
nổi bật của Mùa Vọng. Ông thể hiện tính cách rất khớp với Mùa Vọng của chúng
ta. Đời sống chúng ta há không phải là một Mùa Vọng đó sao – Mùa Vọng của
đức tin, của niềm mong đợi, của lòng kiên nhẫn và của nỗi khắc khoải về điều
mình chưa nhìn thấy? Đời Kitô hữu dựa trên cái gì nếu không phải là dựa trên
cái mà mình tin và hy vọng? Làm Kitô hữu đích thực là chấp nhận sự điên rồ
của Thiên Chúa để dám liều mất con chim trong tay mình hôm nay nhằm có thể
bắt được hai con chim khác trong <i>bụi rậm</i> trên trời. Làm Kitô hữu đích
thực là dám hy sinh những mối lợi tiền bạc, những khoái lạc thân xác; là
không khư khư cố bám các quyền lợi của mình, vì Nước Trời. Nước Trời ấy, hỡi
ôi, chưa từng mắt nào nhìn thấy được.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">Gioan Tẩy Giả của bài Tin
Mừng hôm nay thuộc về một Mùa Vọng như thế: Mùa Vọng của nỗi mong chờ điều
vẫn còn đang đến. Ông quả là mẫu người mà chúng ta phải trở nên trong Mùa
Vọng suốt đời người. Con người ấy đã bị bỏ tù. Con người ấy đã điên rồ đến
nỗi dám nói lên “sự thật mất lòng” ngay cả với nhà vua. Có ai hành động khờ
khạo về chính trị như thế không? Ông ngồi đó, trong bóng tối ngục tù. Thật
đáng đời ông. Không ai cứu ông ra. Các bạn hữu ông không phát động một cuộc
cách mạng. Họ làm gì có khả năng đó. Họ chỉ thao thức với thần học và hoàn
toàn ngu ngơ trong đời sống thực tiễn - hay ít ra là có vẻ như thế.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">Và cả Thiên Chúa nữa,
cũng bỏ mặc vị ngôn sứ rao giảng sám hối của Người. Cả Thiên Chúa cũng dường
như đứng về phía thế lực hùng mạnh của nhà vua. Thiên Chúa đang thực hiện
các phép lạ nơi Con của Người. Nhưng, bi kịch hay hài kịch đây, khi mà những
phép lạ ấy chỉ cứu chữa có vài kẻ bất hạnh xem ra chẳng giữ tầm quan trọng
nào đối với Nước Thiên Chúa. Những phép lạ ấy đã không giải thoát vị ngôn sứ
thánh – là người có liên hệ máu huyết và là vị sứ giả mở đường chính thức
cho Đấng đang thực hiện các phép lạ ấy. Gioan vẫn bị giam cầm trong ngục tối
cho đến ngày bị chém đầu!</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">Đối với một ngôn sứ, thật
không gì khó chịu cho bằng phải ngồi trong tù chờ chết, bị xem là hết thời,
song lại phải quan tâm đến những phép lạ chẳng chút ích lợi gì cho mình.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">Nhưng Gioan không phải là
một cây sậy ngả nghiêng trước gió. Ông vẫn tin, bất chấp mọi sự. Ông là sứ
giả dọn đường cho Chúa, trước hết bằng chính đời sống và tâm hồn ông. Ông
dọn đường cho Chúa, Đấng chần chừ mãi một cách bất nhẫn trước khi đến, và
Người thậm chí chẳng tỏ vẻ hối hả gì khi vị ngôn sứ của Người đang lâm nạn:
Vị Thiên Chúa dường như bao giờ cũng chỉ nghĩ đến khi đã quá muộn màng! Song
Gioan Tẩy Giả biết rằng Thiên Chúa luôn luôn có lý của Người, rằng Người
chiến thắng bằng cách nhận chịu thất bại, rằng Người sống và thông ban sự
sống bằng cách trao nộp mình chịu chết, rằng Người là tương lai đích thực
cuối cùng của mọi thứ tương lai.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">Tắt một lời, Gioan Tẩy
Giả chỉ biết tin và tin. Và điều đó đối với ông thật không dễ. Lòng ông đắng
cay và bầu trời thì mù mịt. Nỗi khắc khoải cào cứa trong ông: <i>“Có phải
Người là Đấng phải đến?”.</i> Có phải là chuyện tình cờ, khi câu hỏi ấy được
đặt ra với đúng đối tượng – tức vị Thiên Chúa làm người. Trong cầu nguyện,
người ta có thể trang trải ngay cả một cõi lòng đầy xao động với Thiên Chúa,
một cõi lòng mà trong thực tiễn chẳng còn điểm tựa và cũng không biết nghị
lực mình sẽ còn cầm cự được bao lâu. Bao lâu một tâm hồn còn là một tâm hồn
cầu nguyện, bấy lâu tâm hồn ấy vẫn còn đức tin và sẽ nhận được một câu trả
lời thỏa đáng: <i>“Hãy đi và nói với Gioan những gì các anh xem thấy… và
phúc cho kẻ không đối đầu với Ta”</i>. Gioan đã nhận được tiếng trả lời của
Chúa dẫu là ông đang ngồi trong ngục tối!</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">Cả cuộc đời chúng ta là
một Mùa Vọng, vì Kitô hữu là những người mong đợi một Đấng sẽ đến. Và chỉ
khi Đấng ấy đến, chúng ta mới được chứng minh là đúng đắn. Bao lâu còn phải
đợi trông, bấy lâu ta còn thấy dường như thế gian mới đúng. Thế gian sẽ vui
cười, còn anh em sẽ khóc lóc. Thầy Chí Thánh đã từng nói thế. Chúng ta cũng
đang ngồi trong một ngục tù, ngục tù của sự chết, của những câu hỏi còn bỏ
ngỏ, của sự yếu đuối nơi mình, của tính ích kỷ hẹp hòi của mình, của những
cam go và những bi kịch trong cuộc sống.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">Nhưng mỗi ngày, bằng đức
tin và lời cầu nguyện của mình, chúng ta sẽ gửi các sứ giả của chúng ta đến
với Đấng sẽ đến xét xử người sống và kẻ chết. Và các sứ giả Mùa Vọng này sẽ
trở lại với câu trả lời: <i>“Ta đang đến đây, phúc cho kẻ không đối đầu với
Ta”</i>.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>