File "13.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2026/Mua_Vong-Mua-GS/CN III MV/13.htm
File size: 30.24 KiB (30970 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật III mùa vọng - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật III mùa vọng - Năm A; Đấng sẽ đến; Dung mạo Đức Kitô; Còn phải đợi ai; Đấng phải đến; Một đức tin; Mùa vọng của đức tin; Gioan tiền hô;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật III mùa vọng - Năm A">
<meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật III mùa vọng - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<span style="line-height: 150%">CHỨNG TỪ CỦA CHÚA GIÊSU</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc279261723">
<span style="font-size: 8pt; line-height: 150%; font-style:italic">
Chú giải của Giáo Hoàng Học Viện Đà Lạt</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">Câu hỏi gợi ý</span></b></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">1) Làm sao giải thích câu
hỏi của Gioan (11, 2-3)? Gioan đã nghe biết các "việc" gì của Chúa Kitô
(11,2)? Phải chăng ông nghi ngờ, và nghi ngờ về điểm nào? Chúa Giêsu đã đưa
ra lý chứng ngôn sứ nào để trả lời ông (11, 4-6)?</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">2) Câu hỏi của Gioan
(11,3) được đặt trong thế giới chúng ta và trong Giáo Hội hiện nay như thế
nào?</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">3) Chúa Giêsu đặt Gioan
Tẩy Giả trong tương quan thế nào với mình (11,7-15)? Sứ vụ của Gioan Tẩy Giả
liên tục hay đứt đoạn với trào lưu ngôn sứ của Cựu Ước? Sự cao cả của Gioan
nằm ở chỗ nào (c. 11)?</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">*******</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">1) Các cộng đoàn Kitô hữu
đầu tiên, vào thời Mt, đã gặp nhiều lôi thôi với đồ đệ của Gioan Tẩy Giả (x.
Cv 19,1-7 chẳng hạn), với "người phái Gioan", những kẻ cứ mải lặp lại câu
hỏi của thầy họ: Đấng Thiên Sai mà thầy loan báo có đúng là Chúa Giêsu
không? Vấn đề thành ra còn mang tính cách thời sự khi Mt viết Tin Mừng, cũng
như đối với chúng ta ngày nay: Phải chăng chúng ta không là người phái Gioan
một cách nào đó khi còn mong chờ một Đấng Thiên Sai hùng mạnh khác đến thay
đổi thế giới và canh tân mọi cơ cấu, khi chẳng dám tin rằng Chúa Giêsu thật
sự đã hoàn tất mọi sự cho chúng ta? Và như vậy là Chúa Giêsu đã bị đặt lại
vấn đề, vừa do câu hỏi của Gioan, vừa do thắc mắc của người đời, xưa cũng
như nay.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">2) Chẳng có người nào
được Chúa Giêsu đề cập đến cách tỉ mỉ hơn Gioan Tẩy Giả. Một diễn từ rất sôi
nổi, với những câu hỏi ngắn móc nối nhau, tất cả đều cho thấy Gioan là một
đại ngôn sứ. Những điều Chúa Giêsu nói không chỉ mặc khải ý nghĩa vai trò
của Gioan Tẩy Giả trong diễn tiến lịch sử cứu rỗi, mà còn cho thấy Gioan đã
gây ấn tượng sâu xa cho Người đến chừng nào.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">3) Câu hỏi mà vị Tẩy Giả
nhờ môn đồ đặt ra là một câu hỏi đích thực, trang nghiêm. Mt chứng minh điều
đó bằng cách cho biết Gioan hiện bị cầm tù, sống xa cách mọi người trong
chốn lao lung. Ông đã nghe nói về các việc Chúa Giêsu làm, nhưng không tài
nào giải thích được. Phải chăng ông đã chờ đợi những "việc" thuộc loại khác,
như một phong trào quần chúng bột phát, một cuộc phán xét công thẳng trên
các kẻ thù của Thiên Chúa chẳng hạn? Thế nhưng cuộc phán xét đầy sóng gió mà
chính Gioan đã cảm thấy được vài dấu hiệu đầu tiên (khi Chúa Giêsu chịu phép
rửa) lại đã chẳng xảy đến.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">Chúa Giêsu không trả lời
trực tiếp không làm chứng về mình. Tuy nhiên, Người đã có thể đáp lại bằng
một tiếng "phải" rõ ràng, đánh tan mọi nghi ngờ, như khi đứng trước vị
thượng tế sau này. Song ở đây, Người tránh làm vậy, đồng thời lại chỉ cho
Gioan con đường phải theo, con đường của mọi môn đồ: đó là biết nhìn các dấu
hiệu và biết giải thích, biết nhận ra chúng như là "công việc" của Đấng
Thiên Sai. Đấy là con đường của đức tin, khởi hành từ những hậu quả hữu hình
để đi đến chỗ khám phá Chúa Giêsu. Đó là con đường đi từ tối tăm đến ánh
sáng, từ dấu chỉ đến thực tại.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">Nếu biết nhìn các công
việc của Chúa Giêsu, nhất là nếu có khả năng liên kết chúng, ta sẽ chẳng
chút nghi ngờ. Chính Chúa Giêsu đã chỉ con đường đức tin bằng một câu tuyên
bố lấy lại một đoạn ngôn sứ Isaia: "Người mù được thấy” (Is 35, 5-6; 61,1).
Thần Khí xức dầu cho Đấng Được Chọn đã ban cho Người khả năng thực hiện mọi
kỳ công đó. Nhưng ta không được dừng lại nơi một trong các việc ấy, chỉ nhìn
phép lạ này mà không thấy phép lạ kia, chỉ lắng nghe lời nói mà chẳng quan
tâm đến việc làm. Không, tất cả đều bộc lộ khuôn mặt đích thực của Đấng
Thiên Sai. Chúa Giêsu không chỉ là một nhà giảng thuyết lôi cuốn được quần
chúng hay một tay chuyên làm phép lạ. Người đã chẳng chữa lành như một y sĩ
mà thôi, song còn phục sinh được kẻ chết. Chính loàn thể công việc mới cho
phép ta quyết đoán chắc chắn Người là Đấng Được Xức Dầu của Thiên Chúa đang
hiện diện và hành động, Đấng mà Isaia đã từng loan báo.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">4) Mới thoạt nghe, câu
trả lời của Chúa Giêsu làm ta thất vọng, vì hình như nó chẳng trực tiếp mặc
khải con người của Người. Thật ra nó bắt Gioan nhìn vào chính Chúa Giêsu:
"Phúc cho người không phải vấp ngã vì Ta" (11,6) vì đã mách cho vị Tẩy giả
biết một "chân phúc" mà ông sẽ khám phá ra ý nghĩa qua chính cuộc đời của
ông. Tin rằng các dấu hiệu thiên sai vừa được nhắc lại cho ông (11, 5) đã
thật sự được hoàn tất trong con người tầm thường, khiêm tốn của Chúa Giêsu,
điều đó đòi hỏi một sự từ bỏ bản thân hoàn toàn, từ bỏ cho đến chết. Và đấy
là điều mà Gioan thấy mình đang được kêu mời thực hiện.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">CHÚ GIẢI CHI TIẾT</span></b></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">“Bấy giờ Gioan, đang ở
trong tù... ":</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">
Gioan đã chẳng sợ phê bình hạnh kiểm của Hêrôđê Antipas, kẻ đang sống với
chị dâu. Để khóa miệng ông, vị tiểu vương đã giam ông trong pháo lũy Makêron
(lời chứng của F.Josèphe, Ant. Jud. XVIII, 5,2) nằm trên bờ đông Từ Hải. Tuy
nhiên nhà vua vẫn đối xử tử tế với tù nhân và cho phép ông gặp môn đồ. Chính
Gioan đã nhờ họ đi hỏi Chúa Giêsu.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">"Ngài có phải là Đấng sẽ
đến hay không?":</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">
Khi nghe câu hỏi ấy, độc giả Tin Mừng không thể không nhớ lại lời Gioan đã
nói về Chúa Giêsu: <i>"Đấng đến sau tôi thì quyền thế hơn tôi"</i> (3, 11).
Câu nói này là âm vang của Is 40, sấm ngôn mà Gioan cho là lời định nghĩa về
sứ mạng riêng của mình: "Tiếng của người hô trong sa mạc: Hãy dọn đường cho
Chúa, hãy sửa cho thẳng lối Thiên Chúa ta" (Is 40, 3; x. Mt 3, 3); phần tiếp
trong sấm ngôn ấy có loan báo: "Này đây Chúa đến với uy hùng dũng lực và
cánh tay Ngài sẽ thống trị" (c.10). Như thế sức mạnh là đặc điểm của <i>
"Đấng sẽ đến".</i></span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">Về tính chất của sức mạnh
sắp biểu dương ấy, Gioan đã có những ý tưởng rất chính xác. Trước tiên ông
so sánh nó với sức mạnh của người nông phu cầm rìu đốn ngã thân cây không
sinh trái và ném vào lửa (3, 10). Ông cũng minh giải nó bằng hình ảnh người
nông phu quét sạch sân lúa, thiêu đốt những gì không phải là giống tốt
(c.12). Gioan kêu mời các tội nhân hối cải và ban cho họ phép rửa tha tội,
mà họ phải mau mấn chịu lấy trước khi xuất hiện Đấng sẽ làm phép rửa bằng
Thần Khí và lửa, một phép rửa hủy diệt (c. 11). Nói cách khác, Gioan thấy
"Đấng sẽ đến" như là một Thẩm phán đáng sợ lấy lửa chẳng hề tắt mà tiêu trừ
mọi tội nhân không ăn năn hối cải.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">Ta cũng đi đến một kết
luận như vậy khi khởi từ Ml 3, 1, một bản văn cũng được dùng để định nghĩa
sứ mệnh Gioan (x Mt 11, 10): "Này Ta sai sứ giả Ta, và nó sẽ dọn đường trước
mặt Ta". Tiếp theo sứ giả, Chúa sẽ thân hành đến: “Ai chịu đựng nổi ngày
Người đến? Ai đứng vững được khi Người hiện ra? Vì người đến như lửa của thợ
luyện kim, như thuốc tẩy của người giặt ủi người sẽ ngự mà luyện kim, mà lọc
bạc; Người sẽ thanh luyện con cái Lêvi..." (Ml 3, 2-3). Hình ảnh có thay đổi
đấy nhưng bao giờ cũng vẫn là cuộc phán xét thanh luyện sẽ xô nhào tội nhân
vào lửa.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">Vì thế Gioan tự coi mình
như có trách nhiệm chuẩn bị Israel đón chờ cuộc phán xét khủng khiếp; gương
sáng và lời nói của ông chỉ muốn đưa tội nhân hối cải và thoát khỏi hình
phạt đời đời đang đe dọa họ. Một khi "Đấng phải đến” xuất hiện, thì không
còn giờ tránh thoát sức mạnh hủy diệt của Người. Đàng khác, Gioan cũng ý
thức vai trò phụ tá của mình đối với Chúa Giêsu. Song những gì ông biết về
cách thức Chúa Giêsu thi hành sứ vụ Người hoàn toàn không tương ứng với ý
tưởng ông có về cuộc phán xét sẽ phải xảy ra. Do đó mà câu hỏi của ông đầy
vẻ ngạc nhiên.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">Hơn nữa, có một tương
quan hiện sinh giữa câu hỏi của vị Tẩy Giả và thân phận tù đày của ông: Đấng
Thiên Sai mong chờ sẽ giải cứu những tù nhân, nhất là các tù nhân đức tin
(Lc 4, 18; Is 61, 1); phải chăng ông không là người đầu tiên được giải cứu?</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">"Các ông hãy đi tin lại
cho Gioan mọi điều tai nghe mắt thấy":</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">
Gioan biết các phép lạ Chúa Giêsu làm (c.2). Và Chúa Giêsu bảo ông hãy nhìn
vào phép lạ. Đâu là sức mạnh của lập luận? Theo quan niệm bấy giờ, dựa trên
các sách ngoại thư và truyền thống giáo sĩ Do Thái, thì ơn làm phép lạ tự nó
không phải là một trong những đặc điểm của Đấng Thiên Sai. Như thế Gioan có
thể nghĩ rằng Chúa Giêsu không đóng vai trò và nhiệm vụ Đấng ấy. Thế nhưng
Chúa Giêsu kêu mời Gioan suy nghĩ về những phép lạ đó bằng cách thu gộp
chúng trong những từ ngữ gợi lại các sấm ngôn thiên sai. Nên Người đã chu
toàn ít ra là một phần phận sự của Đấng Thiên Sai vậy.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">Chúa Giêsu không phán
trực tiếp và với uy quyền: "Ta là Đấng Thiên Sai", song kêu mời Gioan hãy
cứu xét những gì mà các sứ giả của ông có thể thấy và nghe, tức là công việc
và lời nói của Chúa Giêsu: đấy là con đường duy nhất để đi tới đức tin.
Thành ra những kẻ không tin và người mù và điếc (23, 16), chẳng có khả năng
giải thích các dấu hiệu Chúa Giêsu ban ra (13, 13). Bởi vậy Chúa Giêsu có
thể bảo với những ai theo Người: “Mắt các ngươi có phúc vì thấy, tai các
ngươi có phúc vì nghe” (13, 16).</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%"> “Người mù xem thấy...”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">:
Câu Chúa Giêsu trả lời không quy chiếu một bản văn nào nhất định (trừ Is
61,1) cho bằng quy chiếu toàn bộ các lời tuyên sấm mà sách Isaia đã dùng để
mô tả các việc thiện của thời thiên sai... hơn là các hình phạt tiên báo.
Gioan sẽ nhận ra lối ám chỉ đó. Ông sẽ hiểu rằng Chúa Giêsu không chỉ muốn
quả quyết Người là Đấng Thiên Sai song còn đưa ra bằng chứng: hành động hào
hiệp của Người thực hiện những gì mà Isaia đã loan báo về thời thiên sai.
Nhưng đồng thời - và đây hẳn là cao điểm của câu trả lời – Chúa Giêsu kín
đáo kêu mời Gioan quan niệm vai trò Đấng Thiên Sai dưới một khía cạnh hơi
khác khía cạnh mà ông đã lưu tâm. Khía cạnh mới này thiếu hẳn tính chất uy
hùng đến nỗi trở thành một cơ hội nghi ngờ cũng như tin tưởng. Đấy là điều
mà câu tiếp minh nhiên khẳng định.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">“Phúc cho ngươi không
phải vấp phạm vì Ta”.</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">
Theo nghĩa đầu tiên, "cớ vấp phạm" trong Hy ngữ ám chỉ việc giăng bẫy, rồi
được áp dụng cho chính cái bẫy, theo nghĩa đen và nghĩa bóng. Trong bản Kinh
Thánh Hy Lạp, nghĩa của nó còn rộng hơn nữa, và được dùng để nói về bất cứ
chướng ngại nào trên đường, đặc biệt hòn đá vấp chân. Vậy <i>“cớ vấp phạm”</i>
là tất cả những gì có thể gây ra một sự vấp ngã, và nói theo ẩn dụ, là
nguyên nhân của một sa ngã luân lý hay tôn giáo. Trong Tin Mừng, thường có
đối ngẫu giữa <i>"vấp phạm" </i>và<i> "tin":</i> kẻ không chấp nhận tin hoặc
suy yếu đức tin sẽ phải "vấp phạm". Chúa Giêsu phát biểu cách tổng quát: <i>
"Phúc cho người không phải vấp phạm vì Ta"</i>. Người chẳng nhắm Gioan trực
tiếp, nhưng rõ ràng là lời ấy nhắc nhở ông vì nằm trong sứ điệp dành cho
ông. Người tiên đoán câu Người trả lời cho Gioan có thể làm ông thất vọng.
Giữa quan niệm của Gioan về Đấng Thiên Sai và quan niệm của Người, đối
nghịch không phải nhỏ! Gioan có đi đến chỗ chấp nhận được mặc khải về tình
yêu bày tỏ trong khiêm cung và yếu đuối chăng? Ta đừng ngạc nhiên về thử
thách đang chờ đợi ông. Hãy nhớ lại phản ứng của Phêrô tại Césarée Philipphê
(16, 22-23) hoặc phản ứng của Giona khi Thiên Chúa tha thứ cho thành Ninivê
(Gn 4).</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">“Các người đi ra sa mạc
để coi cái gì? cây sậy rung trước gió ư”.</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">
Ba lần, Chúa Giêsu hỏi tại sao thiên hạ đi ra sa mạc? Việc chỉ nơi chốn có
vẻ mơ hồ. Nói đến sông Giođanô không rõ hơn. Nhưng việc nhắc đến sa mạc dễ
gợi lên ngay hình ảnh con người xuất hiện như “tiếng kêu trong sa mạc”
(3,3). Chính Gioan mà người ta nghĩ tới ngay từ đầu; con người của ông làm
nổi bật các câu hỏi liên hệ tới ông.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">Thiên hạ không đi vào sa
mạc để nhìn xem một cây sậy phất phơ trước gió. Chắc hẳn Chúa Giêsu muốn đặt
đối nghịch cây sậy với sự kiên cố bất lay chuyển của Gioan. Đức tính này làm
cho Gioan gần giống với ngôn sứ Giêrêmia (Gr 1, 17-19), một con người bất
khuất trước mọi sự nhờ luôn ý thức sứ mệnh thần linh của mình và nhờ được
sức mạnh Thánh Thần Thiên Chúa nâng đỡ. Tính bất khuất ấy của Gioan là nơi
đầu tiên nâng ông vượt trên thiên hạ và đặc trưng sự cao cả của ông.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">“Để thấy một ngôn sứ ư?
Phải! Ta bảo các người...”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">.
Dòng dõi đứt đoạn của các ngôn sứ (1 Mcb 9, 27; Tv 74,9) đã được nối lại với
Gioan Tẩy Giả. Và xét cho cùng, đó chính là cái lôi kéo mọi người đến với
ông: Thiên Chúa lại bắt đầu phán bằng lời ngôn sứ, như Ngài đã từng làm
trong bao thế kỷ qua tất cả lịch sử Israel. Những kẻ nghe Chúa Giêsu đều
biết mọi điều ấy; lời của Người hẳn âm vang sâu xa trong tâm hồn họ. Nhưng
Người còn nói hơn thế nữa.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">"Và còn hơn ngôn sứ nữa"</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">.
Dân chúng đã nhận ra Gioan là một ngôn sứ; nhiều người còn coi ông hơn cả
một ngôn sứ, nghĩa là chính Đấng Thiên Sai (Lc 3, 15; Ga 1, 20; Cv 13, 25);
dĩ nhiên, ông lớn hơn một ngôn sứ, nhưng theo ý nghĩa khác: ông là vị Tiền
Hô. Đấng mà mọi ngôn sứ trước đây loan báo, thì Gioan đã thấy và đã chỉ cho
biết: ông vừa đứng ở tận điểm và cao điểm thời kỳ đoan hứa, vừa đứng nơi
ngưỡng của thời đại mới, thời đại Nước Trời.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">“Kẻ nhỏ nhất trong Nước
trời lại lớn hơn ông”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">:
Một câu khó hiểu từng phát sinh nhiều lối giải thích khác nhau. Một số nhà
chú giải, trong đó có các Giáo phụ, cho rằng <i>"kẻ nhỏ nhất"</i> là chính
Chúa Giêsu. Văn mạch quả thật có trình bày Chúa Giêsu như là "bạn của người
thu thuế và tội lỗi " (c. 19), Người có được đồng hóa một cách nào đó với
các "kẻ nhỏ" ấy và nhờ vậy khác với Gioan (F.Dibelius, F.Hanck,
W.Grundmann...). Nhưng lối giải thích này vấp phải nhiều khó khăn. Khó khăn
lớn nhất là ta không thấy làm sao, mặc dầu đã cố ý tự hạ, Chúa Giêsu lại có
thể tuyên bố mình là "kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời". Thật vậy, Chúa Giêsu
không đi vào trong một Nước Trời đã được thành hình, nhưng là loan báo và
thiết lập Nước ấy trong chính con người của mình.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">Đúng ra, có lẽ không nên
đem Chúa Giêsu vào mà so sánh. "Kẻ nhỏ nhất trong nước Trời" chỉ một trong
những kẻ đã chấp nhận sứ điệp của Người. Tuy nhiên cần phải lưu ý. Khó mà
cho rằng kẻ kém nhất trong họ về sự thánh thiện lại trổi vượt Gioan trong
phương diện ấy: như thế là bảo Chúa Giêsu đã phân biệt sự cao cả của sứ mệnh
thần linh (loan báo Đấng Thiên sai) và sự toàn thiện của người được trao sứ
mệnh (sự thánh thiện riêng của Gioan), một lối phân biệt chẳng phù hợp tí
nào với tư tướng Kinh Thánh: cao cả nhờ sứ mệnh được ủy thác, Gioan không
thể bị xem như thua kém người môn đồ tồi nhất của Chúa Kitô về phương diện
trung thành được. Thật ra ở đây không cố ý nói đến sự thánh thiện cá nhân,
nhưng, như văn mạch cho thấy, là nói đến hai trật tự, hai kinh nghiệm, hai
thiên chức. Gioan đã xuất hiện như một ngôn sứ cao cả vào lúc kết thúc thời
gian hứa hẹn và chờ đợi, song ông vẫn chỉ là một tiền hô; sau ông, khi Chúa
Giêsu xuất hiện, là bắt đầu thời đại cứu rỗi thiên sai mới mẻ và chung cục.
Thuộc vào thời đại ấy là một số phận may mắn, vượt xa những gì đi trước.
Thành ra, kẻ trông nhỏ nhất giữa các phần tử Nước Trời lại được cao cả hơn
những ai thuộc về các thời trước vậy.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">KẾT LUẬN</span></b></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">Tư tưởng thần học của
đoạn văn này không dừng lại nơi Gioan Tẩy Giả song còn đi xa hơn. Đi xa hơn
trước tiên bằng cách đối chọi sự cao cả trần gian với sự cao cả của Nước
Trời sẽ đến. Sau đó bằng cách cho thấy: vai trò của vị Tiền Hô được soi
chiếu nhờ phẩm cách thần linh của Chúa Giêsu, Đấng mà ông đi trước dọn
đường. Phận sự của Gioan, và của các thánh nói chung, không phải là làm
người ta chú ý đến mình, nhưng là dẫn đưa tới Chúa, Đấng họ đang làm chứng
giữa loài người.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">Ý HƯỚNG BÀI GIẢNG</span></b></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">1) Câu hỏi môn đồ Gioan
đặt ra cũng thượng được đặt do mọi thế hệ muốn đi tìm một thứ thiên sai chủ
nghĩa mới, có tính cách triết học, chính trị hoặc xã hội. Đó là câu hỏi đặt
ra do những ai mà đức tin trở nên do dự, mỏng dòn, do những ai thỉnh thoảng
đi tìm trong các khuynh hướng tôn giáo khác (chiêu hồn, dị đoan, giáo phái)
một câu trả lời cho bao mối lo âu của họ. Câu trả lời duy nhất nằm trong mặc
khải về một Thiên Chúa nhân từ hằng ngỏ lời cách riêng với những kẻ nghèo
nàn, khốn khổ để mang lại cho họ Tin Mừng cứu rỗi.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">2) <b><i>"Người què được
đi"</i></b>: Chúa Giêsu đem lại cho người lảo đảo sự vững lòng và sức mạnh,
đặt họ lại trên con đường ngay chính. Giáo Hội cũng không ngừng trả lại cho
con người khả năng bước đi trong con đường của Chúa Kitô để tiến đến sự sống
sung mãn.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">3) <b><i>“Người mù được
thấy”,</i></b> họ không còn phải tìm một Thiên Chúa vô danh cách mò mẫm
trong bóng tối nữa (Cv 17, 23- 28). Những kẻ sống nhờ Chúa Kitô là những
người "nhìn thấy ánh sáng chan hòa" (Mt 4, 16) sau khi đã bước đi trong u
tối.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">4) <b><i>“Kẻ phong cùi
được sạch, người chết sống lại”</i></b>: Không ai bị loại ra khỏi Nước Trời:
cho dù bị tội ác và thất vọng bôi bẩn hay giết chết, người ta vẫn có thể
sống lại nhờ đức tin vào Đức Kitô, Đấng nâng dậy và tha thứ, chữa lành và
tác sinh.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">5) Sứ mạng của Kitô hữu
giống với sứ mạng của vị Tiền hô: chuẩn bị các tâm hồn sẵn sàng đón Chúa
Kitô. Và như Gioan Tẩy giả, Kitô hữu sẽ được kêu mời chịu đau khổ vì đức
tin.</span></p>
<p style="text-indent: 36.0pt; line-height: 150%; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 150%">6) Giáo Hội tiếp tục công
việc của Chúa Giêsu. Nhờ Giáo Hội, "kẻ nghèo, tức chúng ta, “kẻ nghèo của
Đức Giavê, được nghe loan báo Tin Mừng", được phụng vụ Lời Chúa, bài giảng,
giáo lý và giáo huấn của các vị lãnh đạo Giáo hội dạy dỗ cho. Chính Giáo Hội
cũng chữa lành các tâm hồn và không ngừng bao bọc nỗi khổ thể xác của con
cái mình bằng việc thực thi bác ái, giáng phúc thi ân.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>