File "41.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2026/Mua-Thuong/CN XXXII TN A/41.htm
File size: 8.69 KiB (8903 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXXII thường niên</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXXII thường niên"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXXII thường niên"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XXXII thường niên</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
CHUẨN BỊ SẴN SÀNG</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
Anh chị em thân mến.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
<i>Câu chuyện ngụ ngôn Con Ve và Con Kiến chắc chúng ta đã nghe và biết
nhiều. Con ve làm việc suốt ngày không có thời gian nghĩ ngơi, nó ca hát
suốt, nên nó cũng mệt mỏi sau một ngày làm việc. Nhưng nó chỉ làm vì
hiện tại, làm những gì mình thích, làm mà không cần biết đến tương lai.
Nó chỉ nhìn thấy những gì của hôm nay và chỉ có thế. Còn con kiến, nó
cũng làm việc suốt ngày, nhưng dường như không ai biết, không ai nhìn
thấy, không ai nghe được tiếng của nó. Sau một ngày làm việc có lẽ nó
cũng mệt. Nhưng ngày hôm sau nó lại tiếp tục, nó biết chuẩn bị cho tương
lai, nó mang về kho những gì cần thiết.</i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
<i>Mùa đông đến, khi mọi vật không thể làm việc được nữa, vì tất cả tìm
nơi trú ẩn để trốn cái lạnh khắc nghiệt. Con kiến cũng không còn làm
việc được, nó cũng trốn cái lạnh. Nhưng nó không lo lắng gì, vì đã có đủ
thức ăn dự trử cho suốt cả mùa đông. Còn con ve, tội nghiệp thay, nó
cũng chịu mùa đông lạnh giá như bao nhiêu thú vật khác. Nhưng những con
khác lạnh mà không đói, vì chúng biết dự trữ, còn con ve vừa lạnh lại
vừa đói, vì nó cũng làm việc nhưng không biết phòng xa, không biết chuẩn
bị cho tương lai, nó chỉ làm những gì nó thích trong hiện tại mà thôi,
nên giờ đây nó cũng đành chấp nhận số phận như thế.</i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
Chúa Giêsu mời gọi mọi người suy nghĩ về dụ ngôn những trinh nữ đi đón
chàng rể, trong số đó có những cô biết chuẩn bị chu đáo, còn có những cô
chỉ lo những gì hào nhoáng bên ngoài. Tất cả các cô đều được mời gọi và
chuẩn bị. Nhìn bên ngoài mọi người như nhau, mọi người đều lo công việc
của mình, công việc đáp lại lời mời gọi. Nhưng để lời đáp có giá trị hay
không, đến giờ phút quyết định thì mọi việc mới sáng tỏ. Trong giờ phút
đó những người được gọi là khôn ngoan, là những người biết đáp lại lời
mời cách trọn vẹn, họ biết chuẩn bị thật chu đáo cho lúc cần thiết. Còn
những người bị gọi là khờ dạy, họ cũng chuẩn bị, nhưng chỉ chuẩn bị với
hình thức bên ngoài, họ cũng lo lắng, cũng làm việc, nhưng chỉ làm những
gì mà bao nhiêu người nhìn thấy, chỉ làm những gì mà họ thích, chứ không
phải làm những gì cần thiết.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
<b><i>Ta bảo thật các ngươi, Ta không biết các ngươi là ai.</i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
Lời nói lạnh lùng khô khan cho những người không biết chuẩn bị xứng
đáng. Lời nói đó trong dụ ngôn mà Chúa Giêsu đã nói khi xưa, nhưng lời
đó cũng là lời mà chúng ta vừa nghe. Chúa Giêsu không chỉ nói cho những
người ngày xưa mà thôi, nhưng cho mọi người và mọi thời.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
Chúng ta để một ít phút hồi tâm, nhìn lại con người của mình, nhìn lại
lời mời gọi mà chúng ta đã lắng nghe từ khi lãnh Bí Tích Rửa Tội. Chúng
ta cũng nhìn lại sự chuẩn bị của mỗi người cho đến ngày hôm nay như thế
nào? Hằng ngày mỗi người làm việc không có thời gian nghĩ ngơi, làm việc
thật vất vã. Mỗi người lo cho cuộc sống riêng tư, lo cho bản thân, còn
lo cho gia đình, cho những người thân. Ngoài ra còn có lúc cũng lo giúp
cho những người xa lạ, cũng có lúc làm những việc gọi là bác ái. Hơn thế
nữa mỗi người đang là người Công Giáo, ngoài đời sống vật chất gia đình,
còn phải có bổn phận với Chúa: dự lễ ngày Chúa nhật, cũng có xưng tội,
rước lễ, cũng sống bình thường. Không có làm gì đáng trách, cũng không
phiền hà trách móc người khác bao giờ. Nếu chỉ như thế, thì ngọn đèn
cuộc đời của chúng ta giờ đây, cần cho cháy sáng, không biết nó sẽ ra
sao? Vì nó chỉ là chiếc đèn, nhưng bên trong nó không có gì hết thì làm
sao nó có thể cháy sáng được.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
Nếu trong đời sống hằng ngày, chúng ta nhìn thấy được trách nhiệm thật
sự của mình mà chu toàn, nếu chúng ta còn nhìn thấy được những cảnh
thương tâm trước mắt mà con tim thổn thức, để rồi đôi tay phải hành
động, đôi chân không thể ngồi yên vì đang có người cần đến chúng ta. Nếu
chúng ta lắng nghe những tiếng thở than để an ủi, lắng nghe những lời
phiền trách để biết sữa đỗi cho tốt hơn, lắng nghe những lời tốt đẹp để
sống tốt hơn theo thánh ý Chúa; lúc đó chúng ta đang tìm chất dầu dự trử
cho ngọn đèn cuộc đời của mình. Những lúc đó chúng ta làm việc như con
kiến, không cần ai biết đến, nhưng đây là việc cần thiết phải làm. Như
thế thì bất cứ giờ phút nào, chúng ta cũng không sợ hoàn cảnh bất ngờ
xảy đến.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
<i>Xin Chúa ban sự khôn ngoan của Chúa cho mỗi người chúng con để biết
chuẩn bị cho mình luôn cháy sáng trước mặt Chúa</i>.</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>