File "17.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2026/Mua-Thuong/CN XXVII TN A/17.htm
File size: 16.02 KiB (16408 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXVII thường niên - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXVII thường niên - Năm A; Thợ vườn nho; Tá điền và vườn nho; Hành động và phản ứng; Chủ vườn nho; Được và mất; Loại bỏ và làm việc."><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXVII thường niên - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật XXVII thường niên - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
	DỤ NGÔN NHỮNGTÁ ĐIÊN SÁT NHÂN</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		JKN</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">Câu hỏi gợi ý: </span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">1. Dụ ngôn trên ám chỉ những ai? Nó chỉ 
		áp dụng cho dân Do Thái và các nhà lãnh đạo Do Thái giáo thời đó, hay nó 
		có tính hiện sinh, nghĩa là có thể đúng với chính Ki-tô giáo của chúng 
		ta hiện nay? </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">2. Liệu Thiên Chúa có thể nói về Ki-tô 
		giáo như đã nói về Do Thái giáo: «Tôi những mong trái tốt, sao nó sinh 
		nho dại?». Và Ngài có thể nói về chính bản thân tôi như vậy không?
		</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">3. Thiên Chúa có cần phải thay thế Ki-tô 
		giáo bằng một tôn giáo mới như Ngài đã phải thay thế Do Thái giáo bằng 
		Ki-tô giáo không? </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">Suy tư gợi ý: </span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">1. Ý nghĩa dụ ngôn những tá điền sát 
		nhân</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Bài Tin Mừng hôm nay là một dụ ngôn có ý 
		nói bóng gió về tình trạng đã, đang và xảy ra trong dân Do Thái, mà 
		trước mắt có sự góp phần của giới lãnh đạo tôn giáo Do Thái là âm mưu 
		giết Đức Giê-su. Kết cục được diễn tả trong câu cuối của bài Tin Mừng là: 
		Dân Do Thái được Thiên Chúa dành ưu tiên trong việc vào Nước Thiên Chúa, 
		nhưng vì họ tỏ ra không xứng đáng, nên chỗ ưu tiên của họ được nhường 
		cho những dân tộc khác. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Thiên Chúa đã yêu quí dân Do Thái, điều 
		này được diễn tả trong bài đọc I: Thiên Chúa cưng chiều dân Do Thái như 
		một người có một vườn nho mà anh ta rất quí: “Anh ra tay cuốc đất nhặt 
		đá, giống nho quý đem trồng, giữa vườn anh xây một vọng gác, rồi khoét 
		bồn đạp nho” (Is 5,2a). Anh quí nó đến nỗi làm cho nó tất cả những gì mà 
		anh nghĩ nó cần nó thích: “Có gì làm hơn được cho vườn nho của tôi, mà 
		tôi đã chẳng làm?” (5,4). Anh ta kỳ vọng rất nhiều vào vườn nho đó, 
		nhưng vườn nho đã làm anh thất vọng: “Anh những mong nó sinh trái tốt, 
		nó lại sinh nho dại” (5,2b). Một vườn nho như thế thì người chủ nên làm 
		gì cho nó? Thất vọng vì vườn nho ấy, anh ta đã “hàng giậu thì chặt phá 
		cho vườn bị tan hoang, bờ tường thì đập đổ cho vườn bị giày xéo (…) biến 
		thửa vườn thành mảnh đất hoang vu, không tỉa cành nhổ cỏ, gai góc mọc um 
		tùm; truyền lệnh cho mây đừng đổ mưa tưới xuống” (5,5-6). Vườn nho đó 
		được I-sai-a xác định: “Vườn nho đó chính là nhà Ít-ra-en; cây nho Chúa 
		mến yêu quý chuộng, chính là người xứ Giu-đa. Người những mong họ sống 
		công bình, mà chỉ thấy toàn là đổ máu; đợi chờ họ làm điều chính trực, 
		mà chỉ nghe vẳng tiếng khóc than” (5,7). </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Trong dụ ngôn bài Tin Mừng hôm nay, Đức 
		Giê-su tiếp tục khai triển chủ đề “vườn nho” của bài đọc I (Is 5,1-7), 
		với những ám chỉ sau đây: 1. Vườn nho ám chỉ dân Do Thái; 2. Ông chủ 
		đất: Thiên Chúa; 3. Bọn tá điền: Các lãnh tụ tôn giáo Do Thái; 4. Các 
		tôi tớ của chủ đất: Các ngôn sứ được Thiên Chúa sai đến; 5. Người con 
		trai của ông chủ: Đức Giê-su; 6. Các tá điền khác: Dân ngoại. </span>
		</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Toàn bài dụ ngôn nói lên diễn tiến trong 
		lịch sử dân Do Thái: Thiên Chúa chọn Do Thái là dân riêng của Ngài giữa 
		mọi dân tộc. Ngài muốn họ là cầu nối giữa Ngài với mọi dân tộc khác và 
		với toàn nhân loại. Để thực hiện mục đích ấy, Ngài đã sai các ngôn sứ 
		đến để dạy dỗ, sửa đổi và cho họ biết ý định của Ngài. Nhưng lời nói của 
		những ngôn sứ này thường không lọt lỗ tai các lãnh tụ tôn giáo Do Thái, 
		vì “trung ngôn nghịch nhĩ”, “lời thật mích lòng”. Và kết quả là các ngôn 
		sứ này đều bị ném đá chết dưới tay các lãnh tụ tôn giáo Do Thái. Chính 
		ngôn sứ Ê-li-a đã phải than phiền: “Khi cầu nguyện với Thiên Chúa, ông 
		đã tố cáo dân Ít-ra-en rằng: Lạy Chúa, các ngôn sứ của Ngài, chúng đã 
		giết chết; bàn thờ của Ngài, chúng đã phá huỷ. Chỉ còn sót lại một mình 
		con, thế mà chúng cũng đang tìm hại mạng sống con” (Rm 11,3; x. V 
		19,10.14).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Cuối cùng, Thiên Chúa sai chính Con Một 
		của mình đến cũng để làm công việc ngôn sứ ấy, thì cũng bị họ giết chết 
		một cách dã man và thảm hại. Dân Do Thái vì hèn nhát trước quyền lực nên 
		cũng hùa theo các lãnh tụ của họ. Vì thế, dân Do Thái đã bị Thiên Chúa 
		loại bỏ, mất quyền ưu tiên đối với Nước Trời. Và Nước Trời do Đức Giê-su 
		thiết lập - gồm những người tin theo Đức Giê-su - bao gồm những người mà 
		người Do Thái gọi là dân ngoại, gồm đủ mọi dân tộc trên thế giới. </span>
		</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Còn dân Do Thái đã bị đào thải khỏi lịch 
		sử: tháng 9 năm 70, Titus, lúc ấy làm thống soái quân đội Rôma (sau làm 
		hoàng đế năm 79-81), đã bao vây và chiếm Giê-ru-sa-lem, giết rất nhiều 
		người Do Thái. Kể từ đó, Do Thái bị mất nước, và dân Do Thái phải tản 
		mác khắp nơi trên thế giới. Đến thế chiến thứ hai, dân Do Thái tại Đức 
		đã bị Hitler giết tới 6 triệu người. Mãi đến năm 1947, sau gần 19 thế kỷ 
		bị mất nước, Do Thái đã lập quốc trở lại tại vùng đất cũ, nhưng kể từ đó, 
		họ phải chiến tranh liên tục với dân Palestin và Ai Cập cho đến nay.
		</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">2. Dụ ngôn đó có áp dụng cho Giáo Hội 
		chúng ta không? </span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Khi tôi học Cựu Ước, giáo sư dạy Kinh 
		Thánh cho tôi thường nói: “Israel là Giáo Hội, Israel là chính tôi”. Vì 
		thế, nếu bài dụ ngôn kia có thể áp dụng cho dân Do Thái, thì cũng có thể 
		áp dụng cho Giáo Hội và cho chính bản thân tôi. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Do Thái giáo là một tôn giáo do chính 
		Thiên Chúa thiết lập qua các tổ phụ, Mô-sê và các ngôn sứ, với hàng giáo 
		phẩm là các tư tế, lê-vi và các ráp-bi. Thiên Chúa đã trực tiếp can 
		thiệp vào lịch sử của dân tộc, đã ra tay giải phóng dân tộc Do Thái khỏi 
		ách thống trị Ai Cập, đã đích thân ban hành luật pháp cho họ, đã trực 
		tiếp chỉ định những vì vua cai trị họ… Ngay cả Ki-tô giáo hiện nay cũng 
		chưa được Thiên Chúa trực tiếp can thiệp như thế. Có ngôn sứ nào trong 
		Ki-tô giáo oai hùng như I-sa-i-a, khi ra lệnh cho dân Do Thái điều gì 
		thì đều nói: “Thiên Chúa là Chúa các đạo binh phán như thế” (x. Is 1,24; 
		3,15; 5,9; 10,24; 14,22-24; 17,3; 19,4; v. v…) Vì thế, dân Do Thái đã 
		rất có lý khi nghĩ rằng tôn giáo của mình do Thiên Chúa thiết lập ắt sẽ 
		vĩnh cửu, và sẽ lan tràn khắp thế giới. Nhưng lịch sử cho chúng ta thấy 
		họ đã lầm. Do Thái giáo đã tàn lụi, và được thay thế bằng Ki-tô giáo. Có 
		thể nói, Do Thái giáo chính là tiền thân của Ki-tô giáo. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ki-tô giáo hiện nay cũng đang tự hào là 
		tôn giáo duy nhất do chính Thiên Chúa thiết lập, là tôn giáo có giá trị 
		hơn hết mọi tôn giáo trên thế giới, nên mọi Ki-tô hữu đều tin tưởng nó 
		sẽ tồn tại muôn đời, và sẽ lan tràn khắp thế giới. Nhưng nhiều khi các 
		Giáo Hội Ki-tô giáo chỉ biết tự hào như thế mà quên đi niềm mong ước của 
		chính Thiên Chúa đối với mình. Liệu Thiên Chúa có phải than phiền về 
		Ki-tô giáo như đã than về Do Thái giáo: “Có gì làm hơn được cho vườn nho 
		của tôi, mà tôi đã chẳng làm? Tôi những mong trái tốt, sao nó sinh nho 
		dại?” Ki-tô giáo đã hơn Do Thái giáo những gì? </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giê-su đến để thiết lập một tôn giáo 
		mới dựa trên nền tảng tình yêu thương, và luật của Ki-tô giáo là luật 
		yêu thương: “Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu 
		thương nhau; anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em” 
		(Ga 13,34); “Ai yêu người, thì đã chu toàn Lề Luật” (Rm 13,8.10); “Anh 
		em hãy mang gánh nặng cho nhau, như vậy là anh em chu toàn luật Đức 
		Ki-tô” (Gl 6,2); “Luật Kinh Thánh được đưa lên hàng đầu: Ngươi phải yêu 
		người thân cận như chính mình” (Gc 2,8). </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Luật của Tân Ước mới hẳn so với Cựu Ước 
		của Do Thái giáo, nhưng các Ki-tô hữu đã coi trọng luật ấy đủ chưa? đã 
		tập trung mọi cố gắng để thực hành luật ấy đúng mức chưa? Hay Ki-tô giáo 
		lại đi vào vết xe đã đổ của Do Thái giáo, là thượng tôn nghi thức, quá 
		chú trọng tới những lễ nghi và hình thức bên ngoài? Còn lề luật chính 
		yếu là sống yêu thương thì lại lãng quên? Có phải hiện nay hình thức của 
		Ki-tô giáo thì mới mẻ và khác hơn Do Thái giáo, nhưng tinh thần nệ luật, 
		nệ hình thức thì chẳng khác gì những người Do Thái ngày xưa? Đã tới lúc 
		chúng ta cần nghiêm túc tự hỏi: ngày nay, người ngoài nhìn vào cách sống 
		của người Ki-tô hữu, có thể nhận ra đạo của chúng ta là “đạo yêu thương” 
		như thời Ki-tô giáo sơ khai không? Ngày nay, lễ “bẻ bánh” có còn là một 
		dấu chỉ của một sự chia sẻ có thực trong đời sống giữa những người đến 
		tham dự không, hay nó đã trở thành một nghi thức thuần túy, cho dù đầy ý 
		nghĩa nhưng không có gì là thực tế cho lắm? </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Mỗi Ki-tô hữu - nhất là những người có 
		trách nhiệm hướng dẫn, lãnh đạo tôn giáo - cần tự vấn: Thiên Chúa hay 
		Đức Giê-su có hài lòng với tình trạng Ki-tô giáo hiện nay không? Còn 
		những người lãnh đạo tôn giáo cần tự vấn thêm: Tôi có giống như những vị 
		lãnh đạo Do Thái giáo xưa, chẳng những không thèm nghe mà còn sẵn sàng 
		bạc đãi hoặc bách hại những tiếng nói ngôn sứ vào thời đại của mình 
		không? Hay ít ra khi họ bị bách hại vì đã chu toàn chức năng ngôn sứ của 
		họ, tôi đã im lặng, làm ngơ, để mặc họ bị bách hại như thể tôi cũng đồng 
		ý với sự bách hại ấy?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Không khéo Ki-tô giáo của chúng ta chẳng 
		hơn gì Do Thái giáo, khiến Thiên Chúa cũng sẽ phải đối xử với chúng ta 
		như đã đối xử với dân Do Thái: “Nước Thiên Chúa, Thiên Chúa sẽ lấy đi 
		không cho các ông nữa, mà ban cho một dân biết làm cho Nước ấy sinh hoa 
		lợi”!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">Cầu nguyện</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Cha, Ki-tô giáo hiện nay thế nào, 
		chính con - cũng như bất kỳ Ki-tô hữu nào - đều có phần nào trách nhiệm. 
		Xin cho con biết sống đạo Chúa Ki-tô đúng với với tinh thần yêu thương 
		của Ngài. Xin cho con rút ra được bài học lịch sử của dân Do Thái để 
		tránh được vết xe đã đổ.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager