File "08.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2026/Mua-Thuong/CN XXIX TN A/08.htm
File size: 15.8 KiB (16181 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXIX thường niên - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXIX thường niên - Năm A; Nộp thuếp; Trả nợ cuộc đời; Nên giống Chúa; Tôn giáo và chính trị; nộp thuế cho xesa; trả cho Thiên Chúa;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXIX thường niên - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật XXIX thường niên - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
	NỘP THUẾ CHO XÊ DA</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		JKN</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">Câu hỏi gợi ý:</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">1. Trong cuộc đời, bạn có gặp trường hợp 
		xung đột giữa hai «bản tịch» như Đức Giêsu, nghĩa là trung thành với tôn 
		giáo thì bị kết án là phản bội đất nước, và ngược lại, trung thành với 
		đất nước thì bị kết án là phản bội tôn giáo không? Trong trường hợp đó, 
		bạn cần phải hành xử thế nào?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">2. Bạn có phân biệt rõ rệt như Đức 
		Giêsu: cái gì của Xê-da, cái gì của Thiên Chúa không? Nghĩa là phân biệt 
		thánh ý Thiên Chúa và ý muốn của các thế lực đạo đời đang chi phối mình 
		không? Phải coi ý muốn của ai quan trọng hơn?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">CHIA SẺ</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">1. Tình trạng hai «bản tịch» của Đức 
		Giêsu</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy sự xung 
		đột giữa hai «bản tịch» của Đức Giêsu cũng như của mọi Kitô hữu có quê 
		hương dân tộc, nghĩa là vừa là tín đồ của một tôn giáo, tức «giáo tịch», 
		vừa là người dân của một đất nước, tức «quốc tịch». Ngài cũng như chúng 
		ta, vừa phải yêu mến Thiên Chúa và có những bổn phận tôn giáo (như thờ 
		phượng Thiên Chúa, phục vụ Giáo Hội, hành xử theo lương tâm…), vừa phải 
		yêu quê hương đồng bào và có nghĩa vụ đối với đất nước của mình (như tôn 
		trọng pháp luật, đóng thuế, quân dịch…). Hai thứ trách nhiệm này thường 
		phù hợp với nhau, nhưng cũng có rất nhiều trường hợp chúng xung đột 
		nhau: trung thành với tôn giáo thì có vẻ như phản bội đất nước, và ngược 
		lại.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Trong bài Tin Mừng hôm nay, người 
		Pha-ri-siêu và phe đảng Hê-rô-đê hợp nhau đặt bẫy Đức Giêsu. Người 
		Pha-ri-siêu là phe chủ trương trung thành với Do Thái giáo và đất nước 
		Do Thái, vì thế, họ âm thầm chống lại người Rô-ma đang cai trị đất nước 
		họ. Còn phe đảng Hê-rốt là người của Hê-rô-đê An-ti-pa - tiểu vương miền 
		Ga-li-lê - chủ trương ủng hộ chính sách đô hộ của Rô-ma. Vì thế, hai phe 
		này thường chống đối nhau kịch liệt: người Pha-ri-siêu coi phe Hê-rô-đê 
		là phản Thiên Chúa và phản quốc; còn phe Hê-rô-đê là tay sai của đế 
		quốc, tìm cách giết chết từ trong trứng nước những mầm mống chống lại đế 
		quốc trong dân Do Thái.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Điều rất lạ là trong bài Tin Mừng này 
		hai phe chống đối nhau ấy lại hợp sức với nhau hãm hại Đức Giêsu, bằng 
		cách đặt Ngài vào một trường hợp thật khó xử là sự xung đột giữa hai 
		«bản tịch» ấy. Họ chất vấn Ngài: «Có được phép nộp thuế cho Xê-da hay 
		không?» Trả lời thế nào Ngài cũng đều bị kết án. Nếu nói «được phép», 
		Ngài sẽ bị người Pha-ri-siêu lên án là ủng hộ người Rô-ma là kẻ thù của 
		dân tộc, đồng thời chống lại Thiên Chúa mà tín đồ Do Thái giáo coi là vị 
		Vua duy nhất. Còn nếu bảo «không được» thì người của Hê-rô-đê sẽ bắt 
		Ngài nộp cho chính quyền Rô-ma vì tội tuyên truyền phản động, chống lại 
		chính sách của đế quốc. Nhưng Đức Giêsu đã trả lời họ một cách thật tài 
		tình, khiến cho cả hai phe không bắt bẻ Ngài được, đồng thời cho chúng 
		ta một nguyên tắc để hành xử khi mang hai «bản tịch» trên. Đó là «của 
		Xê-da, trả về Xê-da; của Thiên Chúa, trả về Thiên Chúa».</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">2. Thần quyền hợp với thế quyền bách hại 
		Đức Giêsu</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Người mang hai «bản tịch» như thế bị chi 
		phối rất nhiều bởi hai lực lượng: thần quyền bên tôn giáo và thế quyền 
		bên đất nước, xã hội. Lý tưởng nhất là hai lực lượng này cùng quan tâm 
		đến những thiện ích chung của mọi người để cùng cộng tác với nhau, mưu 
		lợi ích và hạnh phúc cho toàn dân. Đó là điều đại hạnh phúc cho mọi 
		người dân, mọi tín đồ. Nhưng tại nhiều quốc gia, thần quyền và thế quyền 
		chống đối nhau, nhất là khi hai bên có những quan điểm căn bản ngược lại 
		nhau. Chẳng hạn khi thế quyền chủ trương vô tôn giáo, hoặc nghiêng hẳn 
		về một tôn giáo nào đó, coi tôn giáo đó là quốc giáo, khiến tín đồ các 
		tôn giáo khác lâm vào thế bị bạc đãi. Lúc đó, những người dân hai «bản 
		tịch» bị ngược đãi ấy bị buộc phải chọn một bên và bỏ một bên một cách 
		thật đau lòng. Đau lòng là vì họ chẳng muốn bỏ một bên nào, bên nào cũng 
		hết sức thân thiết với họ. Họ lâm vào thế kẹt: hễ trung thành với tôn 
		giáo thì bị nhà nước kết án, mà trung thành với nhà nước thì bị tôn giáo 
		kết án.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng cũng có những trường hợp thần 
		quyền và thế quyền hợp với nhau áp bức và bóc lột người dân vốn thấp cổ 
		bé miệng, như trường hợp bài Tin Mừng hôm nay. Lúc đó thần quyền có thể 
		trở thành công cụ của thế quyền hoặc ngược lại: hai bên lợi dụng thế của 
		nhau để áp bức người dân, để cùng có lợi. Hai bên có thể thỏa hiệp với 
		nhau, bênh vực hay tương nhượng lẫn nhau, hoặc bên này im lặng để mặc 
		bên kia tự do hành động sai trái, bất chấp quyền lợi chung của đất nước, 
		tôn giáo, hay người dân.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Thần quyền cũng như thế quyền đều được 
		lập nên nhằm mục đích phục vụ lợi ích chung của dân chúng và của các tín 
		đồ. Thần quyền còn nhằm phụng sự Thiên Chúa. Nhưng lịch sử các quốc gia 
		và các tôn giáo, cũng như cuộc đời của Đức Giêsu cho thấy: không phải 
		lúc nào thần quyền và thế quyền cũng đi đúng mục đích của mình. Nhiều 
		trường hợp họ theo đuổi những mục đích cá nhân hay tập thể nhỏ của họ. 
		Thiết tưởng các Kitô hữu chân chính, tức những môn đệ đích thực của Đức 
		Giêsu, cho dù hoạt động trong thần quyền hay thế quyền, cũng luôn luôn 
		đặt quyền lợi của Thiên Chúa, của đất nước, của tôn giáo và của dân 
		chúng lên trên hết. Họ sẵn sàng hy sinh bản thân, quyền lợi cá nhân cũng 
		như tập thể nhỏ của họ cho mục đích cao cả ấy. Nếu không thì càng giữ 
		chức vụ cao, họ càng trở thành công cụ của Xa-tan, của sự ác, và đương 
		nhiên chức vụ cao ấy sẽ là nhân duyên tạo nên sự trừng phạt của Thiên 
		Chúa dành cho họ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">3. Áp dụng nguyên tắc của Đức Giêsu</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Là tín đồ của một tôn giáo trong một đất 
		nước, chúng ta có hai «bản tịch» với hai loại nghĩa vụ: một là đối với 
		Thiên Chúa, Giáo Hội, đời sống tâm linh, lương tâm con người; hai là đối 
		với quốc gia, xã hội. Người Kitô hữu cần cố gắng thi hành trọn vẹn chừng 
		nào có thể hai loại nghĩa vụ ấy. Việc này sẽ dễ dàng nếu hai thế lực đạo 
		và đời cùng đồng quan điểm và cùng hợp lực với nhau vì ích lợi chung. 
		Lúc đó, cả hai thế lực đều là những công cụ phục vụ điều thiện, vì thế, 
		tuân theo mệnh lệnh của những thế lực ấy cũng chính là vâng lời Thiên 
		Chúa. Thánh Phê-rô đưa ra nguyên tắc: «Hãy tôn trọng mọi người, hãy yêu 
		thương anh em, hãy kính sợ Thiên Chúa, hãy tôn trọng nhà vua» (1Pr 
		2,16). Đối với nhà nước phục vụ ích lợi chung như thế, thánh Phao-lô 
		nói: «Mỗi người phải phục tùng chính quyền, vì không có quyền bính nào 
		mà không bởi Thiên Chúa, và những quyền bính hiện hữu là do Thiên Chúa 
		thiết lập. Như vậy, ai chống đối quyền bính là chống lại trật tự Thiên 
		Chúa đặt ra, và kẻ nào chống lại sẽ chuốc lấy án phạt» (Rm 13,1-2). Đó 
		chính là áp dụng lời của Đức Giêsu: «Của Xê-da, trả về Xê-da; của Thiên 
		Chúa, trả về Thiên Chúa», nghĩa là nghĩa vụ thuộc bên nào thì hãy chu 
		toàn nghĩa vụ ở bên nấy.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Tuy nhiên, lý tưởng trên nhiều khi không 
		xảy ra, lúc đó người dân hai «bản tịch» sẽ gặp nhiều khó khăn. Là người 
		Kitô hữu, chúng ta cần phải đặt thánh ý Thiên Chúa và lương tâm con 
		người lên trên hết. Và kế đó là phải phân biệt giữa ý muốn của Thiên 
		Chúa và ý muốn của hai thế lực đạo, đời ấy. Chủ trương và động lực của 
		hai thế lực này không phải luôn luôn phù hợp với thánh ý của Thiên Chúa 
		và lương tâm con người. Hai thế lực ấy vốn là bề trên, là bậc cha mẹ mà 
		bình thường ta phải tuân phục. Đức vâng phục Kitô giáo đòi buộc chúng ta 
		phải tuyệt đối vâng lời bề trên bao lâu chúng ta biết mệnh lệnh của bề 
		trên phản ảnh thánh ý của Thiên Chúa. Chừng nào chúng ta thấy mệnh lệnh 
		của bề trên không còn phù hợp với thánh ý của Thiên Chúa, thì dù bề trên 
		ấy là thần quyền hay thế quyền, chúng ta không phải tuân phục. Vì «phải 
		vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời người phàm» (Cv 5,29). Nếu ta biết ý 
		của bề trên phản lại ý muốn của Thiên Chúa mà vẫn nhắm mắt vâng lời là 
		ta đã phạm tội đồng lõa với họ. Hãy xem gương dân Do Thái, chính vì hùa 
		theo giới lãnh đạo tôn giáo giết Đức Giêsu và các ngôn sứ, mà hậu quả là 
		nước Do Thái đã bị xóa tên trên bản đồ thế giới gần 20 thế kỷ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Điều quan trọng là chúng ta phải thực 
		hành thánh ý của Thiên Chúa được thể hiện qua lương tâm ngay thẳng và 
		được giáo dục của mình, bất chấp làm như thế có ý nghĩa chính trị hay 
		thương mại hay gì gì khác nữa. Chúng ta không chủ trương làm chính trị 
		hay thương mại, mà chỉ chủ trương làm theo thánh Thiên Chúa hay lương 
		tâm. Không thể vì một bổn phận nào đó mang ý nghĩa chính trị hay thương 
		mại mà chúng ta có quyền miễn làm theo thánh ý Thiên Chúa hay theo tiếng 
		nói của lương tâm. Trước những xung đột như thế, hãy tự hỏi: ta phải làm 
		theo ý Thiên Chúa hay theo ý muốn của con người?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Cầu nguyện</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Cha, chúng con đang sống trong một 
		thế gian đầy phức tạp, việc sống theo ý muốn của Cha không phải là đơn 
		giản, vì rất nhiều khi các nguyên tắc chồng chéo và mâu thuẫn nhau. 
		Chính vì thế, chúng con phải biết nguyên tắc nào là cao nhất. Nguyên tắc 
		cao nhất mà Kinh Thánh mặc khải cho, chính là: «Phải vâng lời Thiên Chúa 
		hơn vâng lời người phàm» (Cv 5,29), hay «Chỉ ai thi hành ý muốn của Cha 
		Thầy, Đấng ngự trên trời, mới được vào Nước Trời mà thôi» (Mt 7,21). Xin 
		cho con biết tuân thủ nguyên tắc ấy qua lương tri và lương tâm của con. 
		Amen.</span></p>
		</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager