File "07.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2026/Mua-Thuong/CN XXIX TN A/07.htm
File size: 17.8 KiB (18227 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXIX thường niên - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXIX thường niên - Năm A; Nộp thuếp; Trả nợ cuộc đời; Nên giống Chúa; Tôn giáo và chính trị; nộp thuế cho xesa; trả cho Thiên Chúa;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXIX thường niên - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XXIX thường niên - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
CỦA THIÊN CHÚA TRẢ VỀ THIÊN CHÚA</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic">Chú giải của Noel Quesson</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Bấy giờ những người Pha-ri-sêu đi bàn
bạc với nhau, tìm cách làm cho Đức Giêsu phải lỡ lời mà mắc bẫy. Họ sai
các môn đệ của họ cùng đi với nhau người phe Hê-rô-đê đến gặp Đức Giêsu…</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta thường sai lầm mà cho rằng thời
đại của chúng ta là thời đại khó sống nhất. Không còn có sự "nhất trí về
đạo đức và xã hội" hôm nay. Những quan điểm chống đối nhau có thể được
bày tỏ công khai. Người ta không còn biết suy nghĩ gì, và có thái độ thế
nào đối diện với một số vấn đề lớn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nếu chúng ta thật sự biết đọc Tin Mừng,
chúng ta sẽ khám phá ra rằng thời đại của Đức Giêsu cũng khó sống không
kém. Đức Giêsu đã sống trong một bối cảnh lịch sử thật sự bùng nổ. Những
đạo quân La Mã chiếm đóng miền Pa-lét-tin và cuộc kháng chiến của người
Do Thái không ngừng âm ỉ vào những năm 30 ấy, Hoàng Đế Xê-da ngườibắt cả
một Đế quốc mênh mông quỳ mọp là Tibêre một ông già cai trị Đế quốc từ
hòn đảo Capri của nhà vua. Những người không cộng tác với quân chiếm
đóng, nhóm Dê-lốt hô hào từ chối nộp thuế. Nhà Hê-rô-đê, trái lại dựa
vào chính quyền La Mã để giữ địa vị của họ. Sau hết, có nhóm Pha-ri-sêu
ra sức bảo vệ sự tự do tôn giáo bằng cách chiều theo hoặc ít hoặc nhiều
các quyền lực chính trị.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Phái đoàn đến tìm Đức Giêsu để giăng bẫy
Người được cố ý bao gồm những con người có quan điểm trái ngược nhau phe
Pha-ri-sêu và phe Hê-rô-đê. Dù Đức Giêsu có theo "cánh hữu' hay "cánh
tả", Đức Giêsu sẽ mắc bẫy và làm hại thanh danh của Người mà thôi!?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Họ đến nói với Đức Giêsu rằng: "Thưa
Thầy, chúng tôi biết Thầy là người chân thật và cứ sự thật mà dạy đường
lối của Thiên Chúa Thầy cũng chẳng vị nể ai, vì Thầy không cứ bề ngoài
mà đánh giá người ta.”</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Bốn lời khen ngợi nịnh hót là miếng mồi
xảo quyệt để che giấu cái bẫy. Tuy nhiên cái bẫy ấy cũng là một lời tôn
kính mà các nhân viên gây hấn đó đã khen một thầy Rabbi trẻ tuổi: Họ
thừa nhận Đức Giêsu là một con người độc lập sống phục vụ Thiên Chúa và
cương quyết. Thực ra, chúng ta biết rằng Đức Gi'êsu thường có thái độ
ngược lại với những quan điểm đang thịnh hành: Người đã thán phục đức
tin của ông đội trưởng của đạo quân La Mã (Mát-thêu 8,10). Người đã giao
du với những người thu thuế và tệ nhất là một trong các người thu thuế
ấy có mặt trong số các tông đồ của Người (Mát-thêu 9,9-10). Trước khi đi
xa hơn, chúng ta hãy dành thời gian để nguyện ngắm Đức Giêsu, một con
người không giống như những người khác. Lạy Chúa, xin cho chúng con biết
theo gương Chúa để luôn luôn là người chân thật... để đi theo chính lộ
của Thiên Chúa… không để chúng con bị lôi kéo bới những ảnh hưởng định
đưa chúng con đến nơi mà chúng con không muốn... để chúng con luôn luôn
được tự do hoàn toàn, không cứng nhắc, không thỏa hiệp không đánh giá
người ta theo bề ngoài.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Vậy xin Thầy cho biết ý kiến: "Có được
phép nộp thuế cho Xê-da hay không?".</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Câu hỏi này khéo léo một cách quỷ quyệt:
Nếu Đức Giêsu trả lời "có", Người sẽ không còn được quần chúng ủng hộ vì
họ đang chờ đợi một. Đấng Mê-si-a xua đuổi kẻ xâm lược… Nếu Người trả
lời "không”, Người sẽ bị phe Hê-rô-đê tố giác như một kẻ xúi giục nguy
hiểm chống lại La Mã.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Như thế, Giáo Hội HÔM NAY, cũng như ở
mọi thời, thấy mình đối đầu với cùng một vấn đề: vai trò của Giáo Hội
không thể trực tiếp làm chính trị... nhưng Giáo Hội cũng không thể đứng
trung lập. Và dầu sao đi nữa, dầu nói "có" hoặc nói "không", dầu có nói
hay không nói, Giáo Hội thấy mình bị kéo vào trong phe này hay phe khác.
Vậy lời đáp lại của Đức Giêsu là gì?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng Đức Giêsu biết họ có ác ý nên
Người nói: "Tại sao các người lại thử tôi hỡi những kẻ giả hình? Đưa
đồng tiền nộp thuế cho tôi coi? Họ liền đưa cho Người một đồng bạc.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trước tiên Đức Giêsu cho họ thấy Người
không bị họ lừa! Và Người lột mặt nạ đạo đức giả của họ, bằng cách yêu
cầu họ chỉ cho Người thấy một đồng tiền với sự ngây thơ. Không ngần ngại
một giây, họ rút tiền ra khỏi túi họ. Như thế, trong khi đóng vai trò
của những người đắn đo thận trọng tự vấn mình về việc giữ mình trong
sạch trước kẻ ngoại xâm, họ biết sử dụng tốt đồng tiền của kẻ vô đạo để
kinh doanh! Dẫu sao, việc đóng thuế không làm cho lương tâm họ ô uế hơn
là sử dụng mỗi ngày đồng tiền xấu đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Và Người hỏi họ: "Hình và danh hiệu này
là của ai đây?". Họ đáp: "Của Xê-da".</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Những người La Mã giành quyền đúc đồng
tiền bằng bạc, dấu ấn vương quyền của họ. Và đồng bạc có mang tính của
Hoàng đế với danh hiệu của ông ta. Hình cái đầu của Tibère được coi như
dấu chỉ sự lệ thuộc ô nhục vào La-Mã: Hoàng đế tự xưng mình là thần
linh? Người ta biết rằng nhóm Dê-lốt (Zélotes) cấm các thành viên của họ
nộp thuế. Đức Giêsu với danh tiếng về sự trung tín với chỉ mình Thiên
Chúa làm thế nào mà lại không đứng về cánh tả với những người xúi giục
nổi loạn nhân danh Kinh Thánh chứ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu sẽ trả lời gì.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Bấy giờ, Người bảo họ: 'Thế thì của
Xê-da, trả về Xê da; của Thiên Chúa, trả về Thiên Chúa".</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Câu trả lời của Đức Giêsu đã trở thành
một câu châm ngôn đến độ nó trở thành một câu tục ngữ bình dân có trong
các trang hồng của từ điển Larousse. Tuy nhiên người ta thường hiểu câu
đó rất sai, như thể Đức Giêsu hoàn toàn theo chủ trương tách rời "Giáo
Hội và Nhà Nước" đồng thời chấp nhận một thứ độc lập hoàn toàn của quyền
lực chính trị…hoặc, ngược lại như thể Đức Giêsu yêu cầu các môn đệ của
Người không được tham gia vào các công việc trần thế…</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vậy phải cố gắng hiểu biết tư tưởng ẩy
của Đức Giêsu để áp dụng nó vào thời đại chúng ta. Vì thế chúng ta phải
chú trọng đến cả hai phần của câu đó, mà vẫn cho phần thứ hai tất cả giá
trị của kết luận có tính quyết định.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">a) Của Xê-da, trả về Xê-da...</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong viễn cảnh của toàn bộ Cựu ước, mọi
quyền bính đều do Thiên Chúa mà có. Và chúng ta cũng đã nghe trong bài
đọc đầu tiên của Chúa nhật hôm nay: Một ông vua dân ngoại như Ki-rô đã
được Thiên Chúa xức dầu để thực hiện các công việc của Thiên Chúa "dù
không biết Thiên Chúa” (I-sai-a 45,1-4-6). Thánh Phaolô áp dụng chính
nguyên tắc ấy để yêu cầu các Kitô hữu đầu tiên tuân phục các chính quyền
dân sự (Rôma 13,1-7; Titô 3,1-2).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thật vậy, không ai có thể coi chừng sự
liên đới xã hội và dân sự. Và hẳn người ta sẽ giải thích Tin Mừng rất
sai khi muốn cắt đời sống con người thành những lát rời nhau như thể các
Kitô hữu và Giáo Hội có thể không biết đến chính trị... như thể tôn giáo
phải quanh quẩn trong nhà thờ và không được ảnh hưởng trên đường phố, đô
thị, các công việc, gia đình, luật pháp, thuế khóa... Quả thật, Đức
Giêsu đã thướng từ chối đóng vai trò của "Đấng Mê-si-a” xã hội chính trị
mà người ta muốn bắt Người làm: đó là ý nghĩa sâu xa của kinh nghiệm tâm
linh của các cám dỗ đến với Người lúc bắt đầu đời sống công khai (Mt
4,8-10); đó là ý nghĩa của việc Người chạy trốn vào sự cầu nguyện khi
người ta muốn đưa Người lên làm vua sau khi hóa bánh ra nhiều (Ga
6,14-15); đó là ý nghĩa lời Người quở trách Phêrô khi ông này xuống ngăn
cản Người trở thành Đấng Mê-si-a đau khổ (Mt 16,21-23); đó là ý nghĩa
rất rõ ràng của lời Người tuyên bố với Philatô: "Tôi là vua, nhưng nước
tôi không thuộc về thế gian này" (Ga 18,36).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tuy nhiên, trong lời đáp lại của Đức
Giêsu: “của Xê-da, trả về Xê-da", khó mà không nhận thấy một lời mời gọi
phải tính đến quyền bính đã được thiết lập và tôn trọng các quyền hành
của nó. Khi chọn thái độ ấy, Đức Giêsu đưa vào thế giới cổ đại một sự
phân biệt cách mạng: Người giản thiêng chính trị bằng việc khẳng định
Xê-da là Xê-da... nhưng không phải là Thiên Chúa! Trong khi mà Xê-da vì
là Xê-da nên tiếp tục thực hiện chức vụ của ông ta! Đó là một chức năng
thuộc về con người phụ thuộc mọi sự cố bất ngờ, và những thực tế xã hội
chính trị phức tạp, khống chế độ, những hệ thống, những ý thức hệ. Nhưng
vẫn chưa nói hết tất cả.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">b) Của Thiên Chúa trả về Thiên Chúa...</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta là những con người hiện đại nên
chúng ta biết giờ đây mọi nền chính trị coi thường phần thứ hai này của
tư tượng Đức Giêsu rồi sẽ dẫn con người đi về đâu. Những xã hội "không
Thiên Chúa" cũng là những xã hội phi nhân. Khi Nhà Nước coi mình là thần
linh, nó sẽ đè bẹp con người. Chính Xê-da cũng phải phục tùng Thiên Chúa,
và trả cho Thiên Chúa sự gì thuộc về Người. Việc Đức Giêsu đề cao “bổn
phận của chúng ta đối với Thiên Chúa" là một việc rất có ý nghĩa, trong
khi mà người ta không hỏi Người câu hỏi ấy nhưng chỉ hỏi Người một câu
hỏi thế tục: Vì thế mệnh đề này là đỉnh điểm của toàn bộ trang Tin Mừng
hôm nay. "Của Thiên Chúa trả về Thiên Chúa". Cả cuộc đời của Đức Giêsu
không ngừng kêu gọi chúng ta điều đó. Chính trị dù rất quan trọng bởi vì
nó là nghệ thuật đem lại công ích, không phải là tất cả con người, không
phải là phần chủ yếu nhất của con người. "Con người không chỉ sống bởi
bánh"... bởi chỗ ở, bởi thị trường, bởi sự sản xuất. Được tạo dựng theo
"hình ảnh của Thiên Chúa" "theo hình và hiệu của Thiên Chúa", con người
có số phận phải chia sẻ chính sự sống của Thiên Chúa. Nếu Xê-da đã có
thể in hình của mình lên những đồng tiền và vì thế người ta phải trả lại
tiền đó cho Xê-da thì còn hợp lý hơn thế biết bao đối với Con người đã
được hình ảnh của Thiên Chúa đóng ấn, con người phải "trả mình" trọn vẹn
về cho Thiên Chúa! (St 1,26). Con người đáng được tôn trọng tuyệt đối vì
số phận của con người vốn thánh thiêng. Như thế Đức Giêsu không để cho
Người bị mắc bẫy mà người ta giăng ra cho Người. Một lần nữa, người đã
mạc khải điều kín nhiệm và sứ mạng của Người: Thiết lập Triều đại của
Thiên Chúa... và bởi thế mạc khải chiều kích cao cả nhất của con người!
Nhưng quả thật, có phải tôi trả cho Xê-da điều thuộc về Xê-da? Có phải
tôi coi chiều kích chính trị của đời tôi là điều nghiêm túc? Và có phải
tôi cũng trả cho Thiên Chúa điều thuộc về Người. Có phải đời sống tôi
được hiến dâng hoàn toàn cho Thiên Chúa.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>