File "31.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2026/Mua-Thuong/CN XIX TN A/31.htm
File size: 20.07 KiB (20556 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XIX thường niên - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XIX thường niên - Năm A; Con thuyền Giáo hội; Biển đời; Đức tin sóng gió; Xin cứu tôi; gió yên lặng; Chúa đi trên biển."><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XIX thường niên - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật XIX thường niên - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
QUẢ THẬT, NGÀI LÀ CON THIÊN CHÚA</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc394952450">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Noel Quesson</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu liền bắt các môn đệ xuống
thuyền qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán đám đông.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tại sao Đức Giêsu bắt buộc các môn đệ
xuống thuyền? đi trước? Tại sao Đức Giêsu giờ đây giải tán đám đông sau
khi đã nói rằng đám đông không cần đi đâu cả (tức vào các làng mạc mua
thúc ăn)? Những chi tiết này không phải là không quan trọng. Chúng có
một ý nghĩa và được Matthêu và Máccô thuật lại, nhưng chỉ có Gioan đem
lại cho chúng ta một lời giải thích: Việc ban bánh trong sa mạc có một ý
nghĩa chỉ về Đấng Mêsia đã làm cho nhiệt tình của đám đông bốc cao lên,
họ hoàn toàn cuồng nhiệt bởi sự xuất hiện rất nhiều vị thiên sai ở thời
kỳ lịch sử này của Israel. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Các đám đông, với những cảm nghĩ mơ hồ
thường thấy và những động tác không kiềm chế lúc đó đã muốn kéo Đức
Giêsu trong một cuộc phiêu lưu chính trị tôn giáo như đã có nhiều trong
những quốc gia bị La Mã đô hộ và sau cùng tất cả đều kết thúc trong sự
đàn áp đẫm máu. "Nhưng Đức Giêsu biết họ sắp đến bắt mình đem đi mà tôn
làm vua, nên người lại lánh mặt, đi lên núi một mình” (Ga 6,15). Đức
Giêsu cũng biết rất rõ các môn đệ của Người, còn gắn bó với quan điểm về
một Đấng Mêsia trần thế ". Họ dễ dàng buông mình theo sự say sưa muốn
biểu dương ấy Đức Giêsu buộc họ phải xuống thuyền đi trước.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vâng Đức Giêsu đôi lúc thấy mình phải
đương đầu với những kiểu vấn đề như thế. Một mình người đối phó với mọi
người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Sau khi giải tán đám đông, Người đi
riêng lên núi mà cầu nguyện. </span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Người ta có thể thử tưởng tượng Đức
Giêsu tranh luận tay đôi với những kẻ ngoan cố nhất và cuồng nhiệt nhất
không muốn giải tán: không tôi không đến để làm chính trị: nước tôi
không thuộc về thế gian này… tôi đâu có trách nhiệm cho các ông ăn mỗi
ngày… các ông hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát
nhưng để có lương thực thường tồn" (Ga 6,27).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Mệt mỏi vì những cuộc tranh luận ấy, khi
còn lại một mình, Đức Giêsu cảm thấy nhu cầu cần phải cầu nguyện. Và
chúng ta tưởng tượng Người giờ đây trong màn đêm buông xuống, bước theo
con đường sỏi đá để lên núi. Bài đọc đầu tiên của Chúa nhật này nhắc nhở
chúng ta nhớ rằng “núi” trong Kinh Thánh là nơi ưu việt để "gặp gỡ Thiên
Chúa" (1V 19,9) Đó là một chủ đề mà Matthêu ưa thích một cách đặc biệt:
núi của các mối Phúc Thật (5,1 )… núi của sự cám dỗ (4,8)... núi của sự
biến hình (17,1)... núi của Đấng sống lại (28,16)... Trong những tháng
hè này, một số người đi nghỉ hè ở trên núi. Khi chúng ta có cơ hội lên
núi, chúng ta có biết tranh thủ để cầu nguyện trong cô tịch và sự im
lặng hay không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Chiều đến, Người vẫn ở đó một mình...</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Phải để cho hình ảnh ấy thâm nhập vào
tâm hồn chúng ta thật lâu: Đức Giêsu trên đỉnh núi trong bóng đêm, trong
sự im lặng từ trái tim đến trái tim đơn độc, trong sự hiệp nhất với Chúa
Cha.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Người ta dễ dàng đoán ra Người đọc kinh
nào, đêm hôm đó. Người ta đã thử lái Người ra khỏi sứ mạng chủ yếu.
Nhưng như một bản năng Người trở lại sứ mạng của mình: Vai trò của Người
thuộc về tinh thần dù vai trò ấy có những hậu quả quan trọng trong lãnh
vực vật chất. Một lần nữa, Đức Giêsu phải chiến đấu chống lại ma quỷ của
thứ chủ nghĩa Mêsia quốc gia đã "hứa hẹn cho Người tất cả các nước thế
gian" (Mt 4,8-10). Một sự cám dỗ khủng khiếp, ám ảnh gần gũi; và lặp lại
mãi. Sự quyến rũ của sự thành công tức thời mà Đức Giêsu can đảm đẩy lui
bởi sự cầu nguyện. Không, người sẽ không là vị "vua" vinh quang và được
tôn vinh. Người sẽ là Đấng Mêsia nghèo khó, sống tróng bóng tối, bị đau
khổ và cái chết đánh gục. Chiến thắng của Đức Giêsu sống lại từ cái chết
chỉ dành cho những ai tin.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu cũng cầu nguyện nhiều cho các
"môn đệ" Người vừa sai đi trước. Người phải nghĩ về Giáo Hội mà người
thành lập, và cơn cám dỗ thường xuyên muốn đưa những phương tiện của con
người lên hàng đầu. Phần tôi, tôi có tin vào giá trị cầu nguyện không?
Nếu xét về bề ngoài và theo tính chất của con người, thời gian mất đi ấy
lại vô cùng quan trọng về mặt tâm linh. Thỉng thoảng tôi có cầu nguyện
một mình không? </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Còn chiếc thuyền thì đã ra xa bờ nhiêu
dặm, bị sóng đánh vì ngược gió.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong động tác bất ngờ của máy quay
phim, cũng như trong một phân cảnh tài tình của phim ảnh. Matthêu đi từ
hình ảnh Đức Giêsu trên núi qua hình ảnh chiếc thuyền trên mặt biển. Đạo
diễn trước tiên tập trung chú ý trên “chiếc thuyền” bằng việc sử dụng
bút pháp dị thường: trong lúc Máccô nói các môn đệ phải vất vả chèo
chống (Mc 6,48)... thì Mátthêu cũng bằng những chữ ấy nói rằng chiếc
thuyền bị sóng đánh vật vã. Tất cả những nhà chú giải từ những giáo phụ
đầu tiên của Giáo Hội đã nhìn thấy trong chiếc thuyền ấy là biểu tượng
của Giáo Hội. Vào thời thánh Mátthêu, các cộng đoàn Kitô hữu trong thực
tế chỉ là những chiếc thuyền mong manh chèo chống khó khăn trên mặt biển
đầy sóng gió của ngoại giáo và đi ngược gió!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Vào khoảng canh tư Người đi trên mặt
biển mà đến với các môn đệ.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Cảnh trước đó (Đức Giêsu cầu nguyện trên
núi… chiếc thuyền bị sóng đánh) như thế đã kéo dài suốt đêm! </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đối với nhiều người, cảnh Đức Giêsu đi
trên mặt biển có thể chỉ có vẻ như một câu chuyện thần tiên, một giai
thoại tuyệt vời chỉ tốt cho trẻ em và những kẻ ngây thơ. Khác với các
phép lạ chữa bệnh mà chúng ta tưởng lập tức hiểu hết ý nghĩa bởi vì
những phép lạ ấy "có ích", chúng ta ngạc nhiên về những cử chỉ bề ngoài
xem ra vô ích: tại sao Đức Giêsu lại không gặp trực tiếp các bạn hữu của
mình? vì chúng ta rất hay quên rằng các phép lạ của Đức Giêsu trước hết
là những "dấu chỉ": Đó là những cử chỉ nói được, hoặc có một điều gì nói
với chúng ta. Tính chất tượng trưng của chúng đứng hàng đầu, không vì
thế mà chối bỏ giá trị sự kiện lịch sử của chúng. Các tác giả Tin Mừng
rõ ràng đã đọc lại các biến cố, từ ba yếu tố dùng để giát thích: 1. Sự
sống lại của Đức Giêsu… 2. Truyền thống của Cựu Ước... 3. Những nhu cầu
của các cộng đoàn mà họ kể lại. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong toàn bộ Kinh Thánh, biển là hiện
thân của sức mạnh thù địch với con người. Những người Do thái, như nhiều
dân tộc sống trong đất liền đặt vào biển mọi nỗi sợ hãi lâu đời dưới
hình thức những quái vật huyền thoại như: Lêviathan; Raháp (Tv
104,5-9-26; 106, 9 - 74,13-14; Is 51,9-10). Bão tố, trong mọi ngôn ngữ
không chỉ được xem như một hiện tướng tự nhiên như một biểu tượng của
những sức mạng xấu nhưng mạnh hơn con người. Còn Thiên Chúa được giới
thiệu như Đấng “thống trị biển cả", Đấng "đi trên mặt biển" (Ga 9,8; Tv
77,20; Kb 3,15). Như thế Đức Giêsu đi trên mặt biển chứng tỏ Đức Giêsu
làm được điều mà chỉ có Thiên Chúa mới có thể làm: đó là một "biểu hiện
của Thiên Chúa", một sự thần hiện, hình ảnh của sự sống lại…</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Những cộng đoàn Kitô hữu HÔM NAY và nói
riêng mỗi người chúng ta cần chiêm ngắm Đức Giêsu thống trị sự ác với
tất cả quyền Chủ Tể của Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Thấy Người đi trên mặt biển, các ông
hoảng hốt bảo nhau: "Ma đấy!" và sợ hãi la lên. Đức Giêsu liền bảo các
ông: "Cứ yên tâm, chính Thầy đây đừng sợ!”.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Khẳng định: "Đừng sợ!" đối chiếu cảnh
này lúc Người đi trên những vực thẳm của sự chết với cảnh trong lễ Vượt
Qua lúc: Người biến hình (Mt 17,7) và sống lại (Mt 28,5-10)...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Mỗi lần một người đến gần Thiên Chúa,
trong Kinh Thánh, có một cử chỉ điển hình gồm hai khía cạnh: "sự sợ hãi"
chiếm lấy con người... "lời mời gọi đừng sợ" mà Thiên Chúa luôn lặp
lại..' (St 21,17; Is 7,4; Dn 10,19; Lc 1,13; Cv 18,9; Kh 1,17 ). Than
ôi, trong cả một đời người không thiếu bão tố. Biết bao lần chúng ta lại
không cảm thấy mình như bị buồn nôn khủng khiếp vì say sóng tưởng trút
linh hồn (Tv 107,25-27). Chúng ta không chọn lựa cho mình biển hồ và
thời tiết xấu... cũng không chọn bão tố, bóng đêm... cũng không chọn
những cơn cám dỗ, những cơn thử thách. Và nỗi sợ hãi chiếm lấy chúng ta!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Giờ đây như các môn đệ của biển hồ
Galilê, chúng ta được mời gọi cảm nhận sự "hiện diện của Đấng Vắng Mặt".
Lạy Chúa, Chúa ở đây với chúng con trong cơn bão tố này và Chúa lại nói
với chúng con: "Chính Thầy đây, hãy cậy trông! Đừng sợ!".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Ông Phêrô liền thưa với Người: "Thưa
Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến
với Ngài". Đức Giêsu bảo ông: "Cứ đến!". Ông Phêrô từ thuyền bước xuống,
đi trên mặt nước, và đến với Đức Giêsu.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong Tin Mừng của Thánh Matthêu, Phêrô
được giới thiệu như người đứng đầu các tông đồ, "người phát ngôn" của họ
(Mt 10,2; 15,15; 16,16-17; 17,24-27; 18, 21).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng thấy gió thổi thì ông đâm sợ và
khi bắt đầu chìm, ông la lên: “Thưa Ngài xin cứu! con với!". Đức Giêsu
liền đưa tay nắm lấy ông và nói: Người đâu mà kém tin vậy! Sao lại hoài
nghi?”</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">"Người đâu mà kém tin vậy!” Chủ đề “đức
tin nhỏ bé” là một trong những chủ đề mà Matthêu không ngừng nhấn mạnh
(6,30; 8,26; 14,31; 16,8; 17,20). "Người có đức tin quá nhỏ bé... bước
đầu của đức tin... đức tin không hoàn hảo..." chúng ta nhận thấy mình
trong cách diễn tả đức tin không phải là một đồ vật làm sẵn, có được một
lần là xong. Đúng hơn đó là một "sự sống" đang tăng trưởng hoặc đang suy
thoái. Đó là một "lịch sử" đang vận hành và vì là quan hệ giữa hai người
nên không ngừng biến đổi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu chấp nhận sự yếu đuối đức tin
của chúng ta nhưng nmời gọi chúng ta tiến bộ. Và chính trong thử thách,
trong bão tố mà “đức tin nhỏ bé, kém cỏi" của chúng ta được thẩm định và
thực hành.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ở đây đức tin được trình bày trong một
bối cảnh bi đát như một cuộc chiến đấu chống lại sự hồ nghi và sợ hãi.
Phêrô người tín hữu đầu tiên không được đặt lên hàng đầu vì những phẩm
chất cá nhân. Chúng ta thấy ông đã hụt chân, như buổi tối mà ông đã chối
Chúa ba lần sau khi hung hăng lớn tiến tuyên bố lòng trung tín (Mt
26,35.69.75)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tuy nhiên giữa lúc hoài nghi, ông cầu
nguyện: "Thưa Ngài, xin cứu con với! Kyrie eleison!”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vậy sơ đồ của đức tin chúng ta là gì:
một lời kêu gọi của Đức Giêsu bảo chúng ta "Hãy đến.!" một cuộc hành
trình trên những vực thẳmcủa sự phi lý bề ngoài của đức tin..sự hoài
nghi làm chao đảo... sự chỉnh đốn hoàn toàn của Đấng cầm tay chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Khi Thầy trò lên thuyền, thì gió yên
lặng ngay.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Một nhận xét đơn giản bề ngoài không
quan trọng đối với người đọc quá nhanh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Một lần nữa, đây là một chi tiết tượng
trưng mà hình ảnh đã lên tiếng: "Thầy trò” cả hai đã lên thuyền, và gió
lặng. Đức Giêsu và Phêrô cứu chiếc thuyền này trong cơn tai biến. </span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Những kẻ ở trong thuyền bái lạy Người và
nói: "Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa!"</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong sách Tin Mừng Matthêu, đây là sự
tuyên xưng đức tin đầu tiên. Chúng ta phải giữ lại trang Tin Mừng này
cho cơn bão tố sắp tới của chúng ta. Phêrô suốt đời sẽ nhớ lại điều này,
khi ông sẽ bước vào những cơn giông tố khác trầm trọng hơn ở Rôma vào
thời của Vua Nêrôn.</span></p>
</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>