File "12.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2026/Mua-Thuong/CN X TN A MINH MAU/12.htm
File size: 19.52 KiB (19991 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XII thường niên - Năm A - MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITÔ</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XII thường niên - Năm A - MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITÔ; Thánh Thể; Tấm Bánh; Bí Tích Thánh Thể; Tình yêu; Sức Sống; Sự Sống đời đời."><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XII thường niên - Năm A - MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITÔ"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật X thường niên - Năm A - 
	MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITÔ</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center"><b>
		ĐỨC GIÊSU HOÁ BÁNH RA NHIỀU</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right"><a name="_Toc296348830">
	<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Fiches Dominicales</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
	<span style="font-size: 14.0pt">VÀI ĐIỂM CHÚ GIẢI:</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Tác giả Tin Mừng nói rõ, chúng ta ở vào thời 
	kỳ &quot;ít lâu trước lễ vượt qua, một đại lễ của người Do Thái”(6,4). Tác giả 
	đưa biến cố được sống thời Đức Giêsu (bánh hoá nhiều, bài giảng ở 
	Capharnaum) về với thời của Israel (Manna thời xuất hành với sự hướng dẫn 
	của Môsê) để các độc giả thấy rõ hơn tính thời sự trong thời của Giáo Hội 
	(sau khi Đức Giêsu phục sinh, trong việc chia sẻ Lời Chúa và bánh của bí 
	tích Thánh Thể). Vì lòng thương xót đám đông đã theo Ngài, Đức Giêsu đã nuôi 
	họ bằng &quot;năm chiếc bánh mạch nha và hai con cá&quot; (6,9), như thế Ngài cho thấy 
	rõ phần nào căn tính đích thực của Ngài. Bởi thế các chứng nhân đã không 
	lầm, họ đồng hoá Ngài với vị đại ngôn sứ, Đấng đã được ông Môsê loan báo 
	trong sách Đệ Nhị Luật (18,15): &quot;Giữa các ngươi, trong số anh em các ngươi, 
	Chúa là Thiên Chúa sẽ cho xuất hiện một ngôn sứ như tôi”. Thật vậy, trước 
	những dấu lạ mà Đức Giêsu đã thực hiện, người ta nói “chính Ngài là vị đại 
	ngôn sứ phải đến trong thế gian”. Nhưng, thánh Gioan viết, hiểu lầm sứ mạng 
	của Ngài, họ &quot;toan bắt ép Ngài làm vua của họ&quot; (6,14-15). Vì thế để tránh 
	họ, Đức Giêsu rút lui một mình lên núi trước khi đi qua bờ bên kia cách kín 
	đáo với các môn đệ của Ngài.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Chính &quot;ở trong hội đường Capharnaum&quot; (6.59) 
	đám đông đi tìm và gặp Ngài, Đức Giêsu giảng cho họ một bài về bánh ban sự 
	sống&quot;, trong đó Ngài đào sâu ý nghĩa của bánh, ý nghĩa đã hiện hữu trong dấu 
	chỉ, và dạy họ rằng, đối với họ. Đấng đã hoá bánh ra nhiều cũng chính là 
	bánh của nhân loại. Câu 51 đến 58. đã được ghi trong sách bài đọc năm A này, 
	và đã làm thành đoạn cuối của bài giảng, không thể tách rời khỏi các câu 
	trên, với sự song song rất rõ ràng giữa phần đầu và phần cuối của bài giảng 
	tại Capharnaum.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Cũng lời mở đầu: “Ta là bánh sự sống&quot; (câu 
	35) và &quot;Ta là Bánh hằng sống” (câu 51). Cũng lời cuối về sự sống vĩnh cửu: 
	“Ai tin Ta sẽ có sự sống đời đời&quot; ( câu 58).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Cùng lời quảng diễn về những xì xầm (đối 
	chiếu với những &quot;xì xầm&quot; trong sách Xuất Hành, và những chống đối của người 
	Do Thái) làm sao ông ta có thể nói: “Ta từ trời xuống&quot; (câu 42), và làm sao 
	con người ấy lại có thể lấy thịt mình cho chúng ta ăn&quot; (câu 52).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng trong lúc phần đầu của bài giảng trình 
	bày &quot;bánh sự sống&quot; trong Đức Kitô với tư cách là Đấng mặc khải của Chúa Cha 
	Lời Thiên Chúa từ trời xuống, thì phần hai lại quy chiếu cách rõ nét về bí 
	tích Thánh Thể.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
	<span style="font-size: 14.0pt">ĐỨC GIÊSU BÁNH HẰNG SỐNG TỪ TRỜI XUỐNG.</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Ở phần đầu của bài đọc của sách này, khi 
	quảng diễn Đệ Nhị Luật 8,3 Đức Giêsu tự giới thiệu mình trước hết như là 
	&quot;Bánh sự sống&quot; cho những ai tiếp nhận sứ điệp của ngài bánh hằng sống từ 
	trời xuống, đó là mặc khải cuối cùng cho loài người. Đức Giêsu đã mặc khải 
	bằng lời nói và việc làm của Ngài, bằng mầu nhiệm trọn vẹn của Ngài, bằng 
	chính con người của Ngài vì Ngài là &quot;Ngôi Lời trở thành xác phàm&quot; (Ga 1,14). 
	Ngài có thể áp dụng cho chính mình những gì mà Cựu ước đã nói về Lời của 
	Thiên Chúa hay sự khôn ngoan thần linh, là của ăn duy nhất có thể làm dịu 
	cơn đói khát của con người: &quot;Ta là bánh sự sống, ai đến với Ta, sẽ không bao 
	giờ đói nữa, ai tin Ta sẽ không hề khát bao giờ&quot; (cf. Pro. 9,5,- Sir. 
	24,21).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Một giai đoạn mới đã vượt qua với phần hai 
	của bài giảng.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Ở đây sự gợi lại cái chết của Đức Giêsu, như 
	nguồn sống, được làm rõ nét hơn &quot;bánh mà Ta sẽ ban, chính là thịt Ta, ban 
	cho thế gian được sống. Và chữ &quot;THỊT&quot; làm nhớ lại lời mở đầu của thánh Gioan 
	1,14: “Ngôi Lời đã hoá thành xác phàm. A. Marchadour quảng diễn: chính Đấng 
	nhập thể hiện diện. Nhưng ở đây lời lẽ thích đáng được diễn đạt: cái chết 
	của Đức Giêsu như nguồn sống cho nhân loại. &quot;Ngôi Lời trở thành xác phàm&quot; 
	(1,14). Thịt trở thành bánh (6,51). Giữa việc nhập thể, cái chết trên thập 
	giá và bí tích Thánh Thể có một sự liên tục mật thiết. (Phúc âm thánh Gioan 
	&quot;Centurion&quot;, 1992, trang 108).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Và nếu, cho đến bây giờ cái tiếng chính là 
	&quot;TIN&quot;, “ĐẾN VỚI TÔI&quot; thì bây giờ chúng ta lại thấy những từ: &quot;BAN&quot;, &quot;ĂN và 
	UỐNG&quot;. A. Marchadour viết tiếp: &quot;Trong phần cuối của bài giảng của Đức 
	Giêsu, những từ về Thánh Thể (eucharistiques) chiếm chỗ quan trọng với tính 
	hiện thực mà người ta chỉ có thể hiểu vào thời đại của Giáo Hội. Giữa các 
	câu 53, 54-56, thay vì từ &quot;ĂN&quot; truyền thống, Gioan dùng một từ có vẻ sống 
	động hơn: &quot;nhai, cắn&quot; điều đó còn nhấn mạnh hơn đến sở hữu và nghĩa nội tâm 
	hoá cần thiết. Trong trường hợp này, phần bài giảng này có thể chịu ảnh 
	hưởng những cuộc tranh cãi trong cộng đồng Kitô giáo của Gioan trên tính 
	hiện thực của Thánh Thể (Phúc âm thánh Gioan &quot;Centurion&quot;, p.109) Đức Giêsu 
	cũng là bánh từ trời xuống vì trong bí tích, cái mà Ngài ban làm của ăn 
	chính là &quot;thịt&quot; Ngài hiến dâng cho sự sống của thế gian, ăn thịt (động từ 
	lặp lại 8 lần trong một ít câu) và &quot;uống&quot; máu Ngài, là nhận lấy sự sống của 
	Ngài, là thông hiệp với mầu nhiệm chết và sống lại của Ngài: chúng ta ở vào 
	thời &quot;ít lâu trước lễ Vượt qua, thịt của Đức Giêsu được ban để cho thế gian 
	được sống&quot; (câu 51). Giờ Giuđa nộp Thầy mình đã gần đến, Gioan lưu ý (câu 64 
	và 70-71). Đến phiên mình, nhờ Ngài với Ngài và trong Ngài, Ngài chấp nhận 
	liều mình trở nên &quot;tấm bánh bẻ ra cho thế giới mới&quot;. (Đại hội Thánh Thể Lộ 
	Đức, 1981).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
	<span style="font-size: 14.0pt">BÀI ĐỌC THÊM:</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
	<span style="font-size: 14.0pt">1) Ngày nay cũng thế, khi thông hiệp với Đức 
	Kitô trong đức tin, người Kitô hữu ở trong Ngài và nhận được sự sống đời đời</span></b><span style="font-size: 14.0pt"> 
	(A. March, &quot;Dossier biblique số 41, trang 13-14).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Khi giảng tại Capharnaum, Chúa Giêsu đã 
	không thể nói rõ cách trực tiếp về Thánh Thể, điều người ta không thể hiểu 
	nổi trước bữa tiệc ly, trước cái chết và sự sống lại của Ngài. Cụm từ &quot;bánh 
	sự sống&quot; trước hết là một cách nói về Đức Giêsu như Đấng mặc khải từ trời 
	đến và lời Ngài là của ăn và của uống (Hãy đến mà ăn bánh của Ta hãy uống 
	rượu nho mà Ta đã dọn sẵn cho các con: Prov. 9,5). Tất cả bài giảng trước 
	hết gợi lên lòng tin vào Đức Giêsu Đấng mặc khải, nhưng việc thực hiện Thánh 
	Thể cũng lộ ra trong thuật ngữ Kitô giáo: &quot;ăn, uống, có sự sống&quot;. Tuy nhiên 
	phần cuối thì trực tiếp chỉ về &quot;Thánh Thể&quot; chúng ta hãy quan sát. Thật vậy, 
	từ câu 51, Đức Giêsu gợi lên cái chết của Ngài như là nguồn sự sống: bánh mà 
	tôi sẽ ban cho, chính là thịt tôi để cho thế gian được sống. Từ &quot;thịt&quot; làm 
	nhớ đến lời mở đầu: Lời trở nên xác phàm (1,14). Chính việc nhập thể 
	(incarnation) được diễn tả ở đây, trong giai đoạn kết thúc: cái chết của Đức 
	Giêsu, Ngôi Lời trở nên thịt (xác phàm), thịt làm thành của ăn. Giữa việc 
	nhập thể, cái chết và Thánh Thể có một sự liên tục. Ngày nay Đức Giêsu vắng 
	mặt trong thân thể Người, sự mặc khải của Ngài vẫn còn đó và Thánh Thể là 
	trọng tâm mà loài người được mời gọi, cùng với cơ may cũng như rủi ro bị từ 
	chối như vào thời Đức Giêsu vậy: Lời này chói tai quá, ai mà nghe được! 
	(6,60). Ở câu 53-56, thay vì động từ &quot;ăn&quot;, Gioan dùng một từ rất mạnh: 
	&quot;nhai, cắn&quot;. Có lẽ là để nhấn mạnh đến tính hiên thực của Thánh Thể: Thật 
	vậy, một số Kitô hữu, những người thuộc phái ngộ đạo, từ chối sự trung gian 
	thể chất của các bí tích để kết hiệp với Đức Giêsu, cũng như họ từ chối 
	không tin sự hiện hữu của nhân loại tỉnh trong Đức Giêsu, đến trong xác thịt 
	(1Ga 4,2). Nhưng vì thế, để sự trung gian của bánh không phải là ma thuật: 
	chính tinh thần làm cho sống, xác thịt có ích chi (Ga 6,56). Thánh Thể, Mình 
	Máu thông ban cho tín hữu ơn mà những người đồng thời với Đức Giêsu tìm 
	kiếm: sự sống vĩnh cửu từ bây giờ và mãi mãi, ở với Đức Giêsu. Hôm nay cũng 
	vậy, người Kitô hữu thông hiệp với Đức Giêsu trong đức tin, ở với Ngài và có 
	sự sống đời đời.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
	<span style="font-size: 14.0pt">2) “Cao quý thay mầu nhiệm đức tin”</span></b><span style="font-size: 14.0pt"> 
	(Mgr. L.Daloz trong &quot;Chúng ta đã thấy vinh quang Ngài&quot; Desclée de Brouwer, 
	trang 87-88).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Đức Kitô phải mời gọi chúng ta đặt mình vào 
	đỉnh cao của đức tin để mặc khải cho chúng ta về mầu nhiệm đức tin. Chúa 
	nhắc lại lời khẳng định đã đưa đến những lời &quot;xì xầm&quot;: &quot;Ta là bánh ban sự 
	sống”. Ngài bác lại lời bắt bẻ về manna mà người ta nại ra để chống lại 
	Ngài: &quot;Trong sa mạc, cha ông các ngươi đã ăn manna và đã chết, cho nên chưa 
	phải là thứ bánh ban sự sống. Trái lại ai ăn bánh bởi trời sẽ không hề chết 
	bao giờ: ai tin và ăn bánh này sẽ sống muôn đời&quot;. Và đây là lời tuyên bố gây 
	vấp phạm… bánh mà Ta ban, chính là thịt Ta để cho thế gian được sống… Tuy 
	nhiên trước sự chống đối, Chúa Giêsu chẳng những không dịu giọng mà trái lại 
	còn nhấn mạnh bằng bốn câu rất rõ ràng và thực tế: &quot;Nếu các ông không ăn 
	thịt Con Người và uống máu Ngài… ai ăn thịt Ta, và uống máu Ta... thịt Ta 
	thật là của ăn và máu Ta thật là của sống… ai ăn thịt Ta và uống máu Ta thì 
	ở trong Ta và Ta ở trong kẻ ấy...&quot;. Không có lối thoát nào cả, không có cách 
	nào khác để có sự sống, có sự phục sinh để ở trong Ngài. Không thể rõ ràng 
	hơn được nữa. Hòn đá, vật chướng ngại, chính là hòn đá gốc để các môn đệ 
	được sống, hòn đá thử thách của sự thật về đức tin. Như thế, Thánh Thể cắm 
	sâu vào trung tâm của hiện hữu Kitô giáo. Trong bóng tối của mầu nhiệm, 
	những ai muốn có sự sống phải hướng về đó, vì đó là của ăn để sống: bánh bởi 
	trời là như thế: rất khác với thứ bánh mà cha ông các ngươi đã ăn, họ đã 
	hết, nhưng ai ăn bánh này sẽ sống đời đời. Không một lời diễn giảng, thánh 
	sử kết thúc đơn sơ: Đó là những lời dạy của Đức Giêsu trong hội đường 
	Capharnaum. Đó là cách bánh hằng sống và chén cứu độ được dặt vào tay chúng 
	ta không một lời giải thích nào. &quot;Cao cả thay nhầu nhiệm đức tin&quot;.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
	<span style="font-size: 14.0pt">3) “Hai bàn Tiệc&quot;</span></b><span style="font-size: 14.0pt"> 
	(J.Perron, trong &quot;Đọc Kinh Thánh&quot; số 52, trang 139-140).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Nếu tách rời những câu trước với đoạn văn 
	này, sẽ đi đến nguy hiểm là làm nghèo nàn đi, hơn nữa làm sai nghĩa về lời 
	dạy về Thánh Thể của Gioan. Những gì nói về bí tích phải để mở ra một nhân 
	quan rộng hơn nhiều hơn những gì nói trong bài thuyết giảng. Nếu Đức Giêsu 
	là bánh ban sự sống trong Thánh Thể, là bởi trước hết Ngài là bánh cho những 
	ai tiếp nhận lời Ngài và chứng của Ngài, và vì thế phần đầu chỉ nói đến 
	người &quot;tin vào&quot;, phần hai nói đến người “tin hiệp-thông&quot;, nhưng hai phần, 
	phần nào cũng không thể thiếu, bởi lẽ không thể nói đến &quot;người hiệp thông&quot; 
	mà trước hết người ấy không phải là kẻ tin, nếu không có sự khẳng định ở câu 
	47 thì câu khẳng định 54 chẳng có nghĩa gì hay là dẫn đến tình trạng làm cho 
	Thánh Thể chỉ là một nghi lê ma thuật. Thánh Tôma Aquinô nhắc nhở rằng mọi 
	bí tích đều là &quot;bí tích đức tin&quot; (sacra men ta fidei). Cuối cùng nếu đức tin 
	có thể bỏ qua bí tích (không nói đến rước lễ thiêng liêng hay rửa tội bằng 
	lòng muốn) thì bí tích không thể có nếu không có đức tin. Đức tin là sự kết 
	hiệp đầu tiên với Đức Kitô, phải đi trước nghi lễ bí tích và hướng về đó&quot; 
	(A.Feuillet). Sự tình bày về Thánh Thể này cũng mời gọi chúng ta, như các 
	cải tổ Công đồng đã làm, tìm lại chỗ đứng của phụng vụ Lời Chúa đi trước và 
	chuẩn bị cho nghi lễ bẻ bánh trong các cử hành của chúng ta - cả hai phải 
	kết hợp với nhau cách sâu xa như hai đoạn của bài giảng thuyết của Gioan. 
	Các tác giả Kitô giáo xưa đã hiểu như thế khi họ nói đến &quot;hai bàn tiện trong 
	Giáo Hội: &quot;Bàn tiệc Lời Chúa và bàn tiệc thánh&quot;. Có lẽ vì thế mà sinh ra 
	những hậu quả đáng giận của phong trào cải cách: sự chia cắt mà người ta có 
	thể diễn tả một cách hài hước: người Tin lành thì ra khỏi cửa với cuốn Kinh 
	Thánh trong túi và người Công giáo đi ra mang theo Mình Thánh Chúa. Lời dí 
	dỏm, trên đây, nếu có thể nói lên một cái gì về thực tế của sự kiện, thì 
	phải nói rằng cả hai cộng đồng, mỗi bên chỉ giữ cho mình một nữa mầu nhiệm 
	Thánh Thể, một phần của bài giảng thuyết trên chủ đề &quot;bánh ban sự sống&quot;.</span></p>
	</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager