File "33.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2026/Mua-Thuong/CN Chua Hien Dung/33.htm
File size: 11.27 KiB (11538 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XVII thường niên - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XVII thường niên - Năm A: Kho báu nước trời; Khôn ngoan là đặc ân; Bán hết tất cả; Viên ngọc; Kho tàng; Kho báu; Ngọc quý."><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XVII thường niên - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật XVIII thường niên - Năm A
- Chúa Hiển Dung</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
THẬP GIÁ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
Góp nhặt</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: 6.0pt; background: white; text-indent:48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 120%; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">
Anh chị em có biết tại sao khi nghe hai chữ thập giá, chúng ta không
thấy sởn gai ốc, và có khi còn dửng dưng nữa, trong khi các môn đệ Chúa
Giêsu nghe nói đến thập giá thì nổi da gà, và ông Phêrô run rẩy can ngăn
Chúa đừng đi tới đó? Có lẽ vì chúng ta chỉ nhìn thấy những cây thập giá
bằng vàng, bằng bạc, bằng đồng, bằng gỗ quí nhẵn bóng hay bằng xi măng
tô đá rửa, đá mài, nên hình ảnh mà hai chữ thập giá gợi lên trong chúng
ta không có gì đáng sợ. Còn các môn đệ Chúa thì trái lại, các ông chưa
bao giờ thấy những cây thập giá bằng vàng, bằng bạc… và hai chữ này
không chỉ gợi lên một cây khổ giá trần trụi, mà gợi lên hình ảnh một con
người quằn quại, tuyệt vọng trong đau đớn và nhục nhã ê chề, lơ lửng
giữa trời và đất, giữa sống và chết, trước những cái nhìn thù ghét và
khinh bỉ, trước những con mắt tò mò và dửng dưng. Chính vì thế mà các
tông đồ rùng mình sợ hãi khi Chúa Giêsu nói đến thập giá.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: 6.0pt; background: white; text-indent:48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 120%; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">
Nhưng Chúa Giêsu không phải là ông thầy dễ dãi hay nhu nhược. Chúa vẫn
nói thẳng, nói thật và Chúa đòi ai theo Chúa phải nhìn thẳng vào thập
giá và chấp nhận nó: “Ai muốn theo Thầy, hãy bỏ mình đi, vác thập giá
của mình hằng ngày mà đi đằng sau Thầy”. Ông Phêrô vừa thay mặt anh em
tuyên xưng Ngài là Đức Kitô, Con Thiên Chúa, thì Ngài lại nói đến thập
giá. Thập giá Chúa nói ở đây như mặt sau của tấm huân chương. Rồi sau đó
Chúa lại đưa ba môn đệ thân tín lên núi, cho các ông thấy vinh quang
chói lòa của Ngài và sự có mặt làm chứng của Môisê và Êlia: một vị đã
được Chúa dùng để giao ước Sinai, còn vị kia thì được Chúa trao nhiệm vụ
tái lập giao ước Sinai.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: 6.0pt; background: white; text-indent:48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 120%; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">
Chúng ta có thể đảo lại thế này: sau khi chỉ cho các môn đệ thấy cây
thập giá làm cho các ông run sợ, Chúa Giêsu lật cho các ông thấy đằng
sau cây thập giá có gì. Cũng vậy, sau này, trên đường Emmau, chúng ta
thấy Chúa quở trách hai môn đệ thất vọng bỏ đi, vì các ông chỉ thấy mặt
trước mà không thấy mặt sau của cây thập giá: “Chẳng phải là Đức Kitô
phải chịu đau khổ để vào trong vinh quang của Ngài sao?”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: 6.0pt; background: white; text-indent:48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 120%; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">
Nếu ôm lấy cây thập giá và thỏa mãn với nó thì đúng là một kẻ điên khùng
hoặc bệnh hoạn. Không, Chúa Giêsu không kêu gọi chúng ta trở nên điên
khùng, bệnh hoạn. Chúa đã nhận lấy thập giá như đường tới vinh quang.
Đàng sau thập giá là vinh quang mà chỉ có đức tin mới cho chúng ta thấy
được. Chúa không gọi chúng ta vác thập giá đi một mình, nhưng là đi theo
sau Chúa, vì chỉ có đi theo Chúa, chúng ta mới tới được vinh quang ở
phía sau cây thập giá.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: 6.0pt; background: white; text-indent:48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 120%; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">
Cuộc sống có những lúc êm đềm thanh thản, có những ngày tưng bừng hoa
lá, nhưng cũng lắm khi cảm thấy tất cả nỗi ê chề của cây thập giá sù sì
và những lời độc địa, chát chúa của khách qua đường. Chúng ta cảm thấy
nỗi cô đơn của kẻ bị treo lơ lửng giữa trời và đất. Chúng ta khát khô cổ
muốn có một lời an ủi, một chút cảm thông, nhưng quanh chúng ta chỉ có
thờ ơ và thinh lặng, hoặc tệ hơn nữa, chỉ có phỉ báng và xua đuổi. Những
lúc ấy chúng ta mới cảm thấy tất cả sự rùng rợn của cây thập giá. Có khi
chúng ta cảm thấy chán nản muốn buông xuôi tất cả. Chúng ta cảm thấy như
Chúa Giêsu đã cảm thấy và phải kêu lên: “Lạy Chúa, nhân sao Chúa bỏ
con…”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: 6.0pt; background: white; text-indent:48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 120%; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">
Những lúc ấy chúng ta phải vận dụng sức mạnh của lòng tin, hết ánh sáng
đức tin, để thấy được đằng sau cây thập giá. Chúng ta hãy nhìn thẳng vào
Đấng đang vác thập giá đi đằng trước chúng ta, chớ rời mắt xa Ngài.
Nhưng chúng ta đừng chờ tới lúc đó mới nhìn vào Ngài. Chúng ta phải giữ
tầm nhìn luôn hướng về Ngài trong mọi nơi, mọi lúc, mọi việc. Chúng ta
hãy làm tất cả với Ngài, vì Ngài và trong Ngài. Nếu chúng ta biết sống
với Ngài trong niềm vui, chúng ta cũng biết sống với Ngài trong nỗi
buồn. Nếu chúng ta biết sống trong Ngài khi hạnh phúc, chúng ta cũng
biết sống trong Ngài lúc đau khổ. Nếu chúng ta biết sống với Ngài trong
ngày hội, chúng ta cũng biết sống với Ngài giữa cô đơn. Nếu chúng ta
biết sống trong Ngài lúc đầy tiền của, chúng ta cũng biết sống trong
Ngài khi trắng tay…</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: 6.0pt; background: white; text-indent:48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 120%; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">
Điều chúng ta cần ghi nhớ là chúng ta đừng mang thập giá một mình. Chúng
ta sẽ không bước nổi đâu, và nếu chúng ta có đem tất cả sự kiêu hãnh của
con cái Ađam mà lết đi được thì cũng chẳng ích lợi gì, cây thập giá của
chúng ta chỉ là cây gỗ chết mà thôi. Bởi vì cây thập giá chỉ trở nên
xanh tươi và đầy hoa trái khi nó mang con Thiên Chúa, nguồn mạch sự
sống: “Nếu chúng ta cùng chết với Ngài, chúng ta sẽ sống với Ngài”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: 6.0pt; background: white; text-indent:48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 120%; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">
Như vậy, Chúa Giêsu hiển dung là để củng cố đức tin của các môn đệ. Bởi
vì Chúa thấy các môn đệ quá sợ các đau khổ, không chấp nhận cuộc khổ nạn
của Ngài, nên Chúa đã hé mở vinh quang của Nước Thiên Chúa cho các ông
thấy để đem lại cho các ông một niềm tin và một hy vọng vào ngày mai. Do
đó, việc Chúa hiển dung cũng dạy bảo cho các môn đệ biết: phải trải qua
đau khổ rồi mới vào vinh quang. Chính Thầy của các ông là Con Thiên
Chúa, mà còn phải chịu đau khổ mới bước đến vinh quang thì các ông cũng
phải đi theo con đường đó: không thể đến cõi hằng sống mà không phải qua
đau khổ, thử thách.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: 6.0pt; background: white; text-indent:48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 120%; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">
Sống ở đời, không ai trong chúng ta tránh được những đau khổ chúng ta
gọi là những thánh giá mà Chúa muốn chúng ta vác. Dù trong bậc nào vẫn
phải vác thánh giá của mình. Ngay chính lúc này, mỗi người chúng ta đều
cảm thấy những lo âu, những buồn phiền, những khổ đau… Tất cả đều là
thánh giá. Nếu biết vác cho nên, với một thái độ khiêm ngường, với lòng
cậy tin, thì Chúa sẽ ở bên chúng ta, và sẽ thưởng công cho chúng ta.
Những công phúc tuy vô hình, chúng ta không trông thấy, nhưng chúng sẽ
là những hạt men, những hạt giống sẽ nở ra trong đời sau và trong thế hệ
con cháu chúng ta.</span></p>
</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">
<img border="0" src="../../../../tin-mung-new-logo-01.jpg" width="80" height="45"> <img border="0" src="../../../../tin-mung-new-logo-02.jpg" width="80" height="45"> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>