File "RUA-CHAN-thien-thu.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2026/Mua-Chay & Phuc-Sinh/Thu Nam tuan thanh/RUA-CHAN-thien-thu.htm
File size: 22.14 KiB (22671 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Thứ năm tuần thánh - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Thứ năm tuần thánh - Năm C ; suy niệm, tinmung.net, Đồng Công, "><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.author1
{font-family:"Arial","sans-serif";
color:gray}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="10" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Thứ năm tuần thánh - Năm
C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center" height="27">
RỬA CHÂN</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span class="author1"><i>
<span style="font-size: 8pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Trầm
Thiên Thu</span></i></span></td></tr><tr>
<td width="474" style="text-align: justify; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Rửa là hành động làm cho
sạch. Cái gì cũng phải rửa mới sạch, thân xác cần được rửa đã đành,
chính tâm hồn cũng cần được rửa để làm sạch những “vết nhơ”. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Rửa chân là bổn phận phục
vụ và là công việc của tôi tớ (hoặc nô lệ). Ngày xưa, tôi tớ phải rửa
chân cho chủ. Việt Nam không “lệ” rửa chân, nhưng tôi tớ lại phải khom
lưng hoặc nằm xuống cho chủ bước qua. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Rửa chân là một cách phục
vụ của tôi tớ. Chúa Giêsu là Thầy và là Chúa nhưng Ngài đã hạ mình để
làm việc của tôi tớ mà rửa chân cho người khác, dù Ngài đã xác định:
“Tôi tớ không trọng hơn chủ” (Ga 13:16a; Ga 15:20) và “kẻ được sai đi
không lớn hơn người sai đi” (Ga 13:16b). Trước khi các Giáo hoàng ký các
văn bản, truyền thống Giáo hội có “cách nói” khiêm nhường thật tuyệt vời:
“Tôi tớ của các tôi tớ”. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Có lẽ chân đi nhiều nên
phải rửa. Tay muốn phạm tội mà chân không đi thì cũng… “bó tay”. Rửa
chân còn có nghĩa là yêu thương, khiêm nhường, phục vụ và tha thứ. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt; color: black">RỬA CHÂN LÀ YÊU THƯƠNG</span></b><span style="font-size: 14.0pt; color: black"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Trong Phúc âm, thánh Gioan
ghi chép lại nghi lễ rửa chân do chính Chúa Giêsu thực hiện vào đêm cuối
đời Ngài trên thế gian. Đây là điểm khác so với các Phúc âm nhất lãm.
Rửa chân người khác là hành động yêu thương. Nghi thức rửa chân chỉ có
trong Phúc âm của thánh Gioan – là “chàng trai trẻ” tự xưng “người môn
đệ Chúa yêu” (Ga 13:23; Ga 19:26; Ga 13:23; Ga 20:2; Ga 21:7 & 20), và
vì thế mà thánh Gioan cũng rất thích nói về tình yêu. Người rửa chân là
“người thực hành yêu thương”, còn người được rửa chân là “người được yêu
thương” – và cũng có trách nhiệm yêu thương người khác. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Tình yêu là bản chất của
Thiên Chúa, như thánh Gioan định nghĩa: “Thiên Chúa là tình yêu” (1 Ga
4:8). Tình yêu ấy là Lòng Thương Xót vô biên của Ngài, là khối tình
cuồng si không ai hiểu thấu: “Tình yêu cốt ở điều này: không phải chúng
ta đã yêu mến Thiên Chúa, nhưng chính Ngài đã yêu thương chúng ta, và
sai Con của Ngài đến làm của lễ đền tội cho chúng ta” (1 Ga 4:10). Tình
yêu có lý lẽ riêng của con tim mà lý trí không thể hiểu hết, nó có những
nghịch lý vừa “kỳ diệu” vừa “dễ thương” và khả dĩ chấp nhận. Thánh Gioan
phân tích: “Nếu chúng ta yêu thương nhau, thì Thiên Chúa ở lại trong
chúng ta, và tình yêu của Ngài nơi chúng ta mới nên hoàn hảo” (1 Ga
4:12). Đại văn hào Victor Hugo cũng có ý tưởng độc đáo: “Ai khổ vì yêu,
hãy yêu hơn nữa. Chết vì yêu là sống trong tình yêu”. Chết vì yêu lại là
sống trong tình yêu. Quá ngược đời, và lạ thật! Người đời còn nhận ra
như vậy, huống chi Thiên Chúa. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt; color: black">RỬA CHÂN LÀ KHIÊM
NHƯỜNG</span></b><span style="font-size: 14.0pt; color: black"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Người có lòng yêu thương
thì luôn sống khiêm nhường. Mà khiêm nhường chính là nền tảng mọi nhân
đức. Rửa chân người khác là động thái chứng tỏ sự khiêm nhường, khi
chúng ta làm vậy là chúng ta vâng lời mà thực hành mệnh lệnh Chúa Giêsu
đã truyền dạy. Chúa Giêsu quan tâm công việc mà người ta cho là hèn hạ
đó, thế nên chúng ta cũng phải noi gương mà làm với sự vui vẻ và lòng
khiêm nhường, khi đó chúng ta sẽ cảm nghiệm được ý nghĩa sâu xa để hiểu
đúng và làm đúng. Ý nghĩa sâu sắc này sẽ giúp chúng ta nhận ra tầm quan
trọng của gương Chúa Giêsu đối với chúng ta ngày nay. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Có vẻ lạ khi 3 tác giả
phúc âm kia (Mátthêu, Máccô và Luca) tập trung vào Bánh và Rượu mà Chúa
Giêsu biến thành Mình Máu Ngài lúc Ngài thiết lập Bí tích Thánh Thể vào
chiều tối ngày Thứ Năm Tuần Thánh, buổi tối cuối cùng của đời Ngài. Tông
đồ Gioan lại có cái nhìn hoàn toàn khác. Chúng ta biết rằng “người môn
đệ Chúa yêu” ghi lại đầy đủ các hành động và lời nói của Chúa Giêsu, còn
các tác giả kia không ghi lại. Câu trả lời có thể đơn giản là Gioan cảm
thấy nghi thức rửa chân cần được thuật lại trong Tân ước. Mặt khác,
Gioan có thể nhận thấy có sự nối kết trực tiếp giữa việc rửa chân và
“việc làm khác thường” của Đức Kitô trong cuộc đời Ngài, trong cái chết
của Ngài và sự sống đời sau. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Chân phước Giáo hoàng
Gioan Phaolô II đã noi gương Chúa Giêsu một cách trọn vẹn, không chỉ rửa
chân cho người khác mà còn cúi xuống hôn chân người được rửa chân. Một
động thái “kỳ lạ” gây ấn tượng rất sâu sắc, nhưng thật là dễ thương!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black"> ĐGH Phanxicô (đắc cử giáo
hoàng ngày 13-3-2013), lúc còn là Hồng y Bergoglio TGM của TGP Buenos
Aires, ngài cũng đã rửa chân và hôn chân người được rửa. Một biểu hiện
của đức khiêm nhường và tôn trọng nhân vị của người khác. Ngài chỉ thở
bằng một lá phổi từ hồi thiếu niên, nhưng ngài vẫn khỏe mạnh vì lá phổi
đó hít thở không-khí-yêu-thương của Đức Kitô. Ngài sống giản dị, thương
người nghèo, tự nấu ăn và không có xe đưa rước, sống cầu nguyện, điều đó
cho thấy ngài là một người thánh thiện. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Ngày nay khó tìm được
những linh mục, giám mục và hồng y sống khó nghèo như vậy. Không can đảm
thì không thể sống nghèo và sống phục vụ trong yêu thương! ĐGH Phanxicô
đã và đang làm gương cho mọi người là HÀNH ĐỘNG chứ không NÓI SUÔNG,
nhất là đối với những người Công giáo, và đặc biệt là đối với các giáo
sĩ. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt; color: black">RỬA CHÂN LÀ PHỤC VỤ</span></b><span style="font-size: 14.0pt; color: black"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Người có lòng khiêm nhường
thì luôn sẵn sàng phục vụ người khác. Chúa Giêsu xác định: “Ai muốn làm
lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em” (Mt 20:26). Ngài
không nói cho có lệ, không nói suông, mà chính Ngài đã nêu gương và xác
định: “Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để
phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người” (Mt 20:28; Mc
10:45). </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Nghi thức rửa chân được
ghi lại trong Ga 13:1-17 cho chúng ta một cái nhìn mới về tính cách của
Đấng Cứu Độ. Khi nào chúng ta áp dụng bài học “độc nhất vô nhị” này
trong đời sống, chúng ta sẽ có thể hiểu hơn về lý do có người vẫn cố
gắng đi tìm hạnh phúc mà chưa đạt được trọn vẹn, còn có người lại may
mắn đầy ắp niềm vui sướng – như người Việt Nam nói: “Sướng từ trong
trứng sướng ra” hoặc “đẻ bọc điều”. Đây cũng là một bí ẩn mầu nhiệm của
cuộc đời, một dạng “vô cực”. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Chúa Giêsu đã làm công
việc mà người ta cho là hèn hạ, đó là rửa chân, nhưng không phải là rửa
chân cho người trên mà là rửa chân cho người dưới quyền mình. Rõ ràng là
Ngài không muốn được phục vụ mà chỉ muốn phục vụ. Tuy nhiên, đó cũng
chính là mệnh lệnh của Ngài: “Anh em gọi Thầy là Thầy, là Chúa, điều đó
phải lắm, vì quả thật, Thầy là Thầy, là Chúa. Vậy, nếu Thầy là Chúa, là
Thầy mà còn rửa chân cho anh em thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau.
Thầy đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như Thầy đã làm cho anh
em” (Ga 13:13-16). </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Thánh Luca cũng nói đến
việc đó trong buổi tối lễ Vượt Qua: “Các ông còn cãi nhau sôi nổi xem ai
trong Nhóm được coi là người lớn nhất. Đức Giêsu bảo các ông: Vua các
dân thì dùng uy mà thống trị dân, và những ai cầm quyền thì tự xưng là
ân nhân. Nhưng anh em thì không phải như thế, trái lại, ai lớn nhất
trong anh em, thì phải nên như người nhỏ tuổi nhất, và kẻ làm đầu thì
phải nên như người phục vụ. Bởi lẽ, giữa người ngồi ăn với kẻ phục vụ,
ai lớn hơn ai? Hẳn là người ngồi ăn chứ? Thế mà Thầy đây, Thầy sống giữa
anh em như một người phục vụ” (Lc 22:24-27). </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Qua hành động, Chúa Giêsu
cho thấy rõ rằng Ngài không đòi hỏi chúng ta làm gì cho Ngài, dù Ngài là
Thủ lĩnh và Đại huynh của chúng ta, đáng lẽ Ngài phải được người khác
phục vụ, thế mà Ngài lại phục vụ họ – tức là chúng ta, và Ngài không chỉ
muốn mà còn bắt buộc chúng ta phải vui vẻ phục vụ nhau. Như vậy, chắc
chắn sự phục vụ là thực chất của việc lãnh đạo. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Chúa Giêsu thích phục vụ,
cả đời Ngài rong ruổi khắp nơi để phục vụ người khác – đặc biệt là những
người nghèo khổ. Điều này được xác định qua mẩu đối thoại giữa Chúa
Giêsu và tông đồ Phêrô trong trình thuật Ga 13:6-10: “Chúa Giêsu đến chỗ
ông Phêrô, ông liền thưa với Ngài: “Thưa Chúa, Thầy mà lại rửa chân cho
con sao?”. Chúa Giêsu trả lời: “Việc Thầy làm, bây giờ anh chưa hiểu,
nhưng sau này anh sẽ hiểu”. Ông Phêrô lại thưa: “Thầy mà rửa chân cho
con, không đời nào con chịu đâu!”. Nhưng Chúa Giêsu nói ngay: “Nếu Thầy
không rửa cho anh, anh sẽ chẳng được chung phần với Thầy”. Vừa sợ không
được chung phần vừa khoái chí, ông Phêrô phấn khởi: “Vậy, thưa Thầy, xin
cứ rửa, không những chân mà cả tay và đầu con nữa”. Chúa Giêsu cười rất
hiền: “Ai đã tắm rồi thì không cần phải rửa nữa, toàn thân người ấy đã
sạch”. Và Ngài “láy” một câu quan trọng: “Về phần anh em, anh em đã sạch,
nhưng không phải tất cả đâu!”. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt; color: black">RỬA CHÂN LÀ THA THỨ</span></b><span style="font-size: 14.0pt; color: black"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Người mau mắn phục vụ thì
dễ dàng tha thứ. Vì cảm nghiệm được ơn tha thứ nên muốn tha thứ, muốn
rửa mình và rửa người khác. Ở đây, động từ “rửa” không chỉ là làm cho
sạch mà còn là tha thứ. Phàm cái gì bẩn thì phải rửa, dù bẩn theo nghĩa
đen hay nghĩa bóng. Thánh vương Đa-vít cũng đã cầu nguyện: “Xin rửa con
sạch hết lỗi lầm; tội lỗi con, xin Ngài thanh tẩy” (Tv 51:4). </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Rửa sạch là việc cần làm
ngay, tha thứ cũng là việc cần làm càng sớm càng tốt và càng nhiều càng
tốt. Có lần ông Phêrô hỏi Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc
phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không?” (Mt
18:21). Đức Giêsu đáp: “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy
mươi lần bảy” (Mt 18:22). Không chỉ vậy, chúng ta còn phải yêu thương,
tha thứ, cầu nguyện và làm ơn cho cả kẻ thù nữa (Mt 5:44; Lc 6:27). Khó
quá, nhưng không được phép không làm! </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Tha thứ mỗi ngày 1 lần
cũng khó rồi, nhất là khi “sự xung đột” trầm trọng, huống chi mỗi ngày
tha thứ 7 lần. Giáo hoàng Phêrô nghĩ mình có thể tha thứ 7 lần là “ngon”
lắm rồi, ai dè… “bị hố”! </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Chúng ta thực sự may mắn
nên có thể tạ ơn vì luôn tận hưởng hồng ân tha thứ mỗi khi chúng ta cần
đến Lòng Thương Xót của Chúa. Nếu chúng ta không biết tha thứ thì chúng
ta là người đầy tớ không biết thương xót đồng loại (x. Mt 18:23-35),
nghĩa là chúng ta vừa ích kỷ vừa độc ác nên không thể được Thiên Chúa
tha thứ! </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Lòng Chúa Thương Xót quá
lớn nên ơn tha thứ của Ngài cũng vô cùng, vẫn cầu xin Chúa Cha thương
chính những kẻ đã dã tâm giết chết Ngài: “Lạy Cha, xin tha cho họ vì họ
không biết việc họ làm” (Lc 23:34). </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt; color: black">VĨ NGÔN</span></b><span style="font-size: 14.0pt; color: black"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Cuối cùng, chúng ta phải
ghi nhớ lời Chúa Giêsu nói về việc rửa chân: “Anh em đã biết những điều
đó, nếu anh em thực hành, thì thật phúc cho anh em!” (Ga 13:17). Chúa
Giêsu nhấn mạnh đến việc thực hành chứ không bảo chúng ta nghe biết cho
vui tai. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Ngài chú ý cách thực hành
tích cực, và chúng ta chắc chắn sẽ hạnh phúc nếu chúng ta thực hành điều
Ngài đã làm. Ngài biết rằng sự đố kỵ, ghen ghét, bực tức, và thiếu lòng
tha thứ làm chúng ta bị hạn chế và ngăn cản sự phát triển tâm linh của
chúng ta. Nếu chúng ta cho phép những điều đó xảy ra, cuối cùng chúng sẽ
hủy diệt chúng ta. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Khi tham dự phụng vụ ngày
Thứ Năm Tuần Thánh, chúng ta hãy suy niệm những bài học Chúa Giêsu đã
làm, chúng ta sẽ cố gắng khiêm nhường và cảm nghiệm niềm hạnh phúc khi
noi gương Thầy Chí Thánh Giêsu trong việc phục vụ nhau bằng cách tha thứ
lẫn nhau. Yêu thương – Tha thứ – Phục vụ là ba cạnh tạo thành tam giác
đều, không thể thiếu một trong ba cạnh. Ba cạnh đó liên kết chặt chẽ với
nhau để tạo thành Tam-Giác-Khiêm-Nhường, vì khiêm nhường là nền tảng mọi
nhân đức, nền tảng của đời sống Kitô hữu. Thật kỳ diệu và tuyệt vời! </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Vậy thì chúng ta đích thực
là môn đệ của Chúa Giêsu, như Ngài đã tâm sự: “Thầy không còn gọi anh em
là tôi tớ nữa, vì tôi tớ không biết việc chủ làm. Nhưng Thầy gọi anh em
là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho
anh em biết” (Ga 15:15). Là thân phận tôi tớ, thậm chí chỉ đáng làm nô
lệ, thế nhưng chúng ta lại được Chúa Giêsu gọi là bạn hữu, là môn đệ, là
con cái. Thật không còn hạnh phúc nào hơn!</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: right"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <i><font size="2" color="#0000FF"><a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="../../../../suyniemINDEX4.htm">trang suy niệm hằng tuần</a></font></i></td></tr></table><p style="text-align: center"> </p></body></html>