File "34.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2026/Mua-Chay & Phuc-Sinh/CN V MC A/34.htm
File size: 46.38 KiB (47497 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật V Mùa Chay - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật V Mùa Chay - Năm A; Sự sống; Mở cửa mộ; Thầy là sự sống lại; Đức tin; Khóc người bạn; Sống và chết; Tin vào ai?"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật V Mùa Chay - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật
V Mùa Chay - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<b><span style="line-height: 150%; font-family: Tahoma,sans-serif">TIN
VÀO ĐỨC GIÊ-SU ĐỂ ĐƯỢC SỐNG LẠI <br>
VÀ SỐNG ĐỜI ĐỜI</span></b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 8pt; text-decoration: none; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">
LM ĐAN VINH </span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><b>
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">I. HỌC LỜI
CHÚA</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><b>
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">1. TIN MỪNG : Ga
11,3-45</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><b>
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">(1) Có một
người bị đau nặng, tên là La-da-rô, quê ở Bê-ta-ni-a, làng của
hai chị em cô Mác-ta và Ma-ri-a. (2) Cô Ma-ri-a là người sau này
sẽ xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người. Anh
La-da-rô, người bị đau nặng, là em của cô. (3) Hai cô cho người
đến nói với Đức Giê-su : “Thưa Thầy, người Thầy thương mến đang
bị đau nặng”. (4) Nghe vậy, Đức Giê-su bảo : “Bệnh này không đến
nỗi chết đâu, nhưng là dịp để bày tỏ vinh quang của Thiên Chúa
: qua cơn bệnh này, Con Thiên Chúa được tôn vinh”. (5) Đức Giê-su
quý mến cô Mác-ta, cùng hai người em là Ma-ri-a và anh La-da-rô.
(6) Tuy nhiên, sau khi được tin anh La-da-rô lâm bệnh, Người còn lưu
lại thêm hai ngày tại nơi đang ở. (7) Rồi sau đó, Người nói với
các môn đệ : “Nào, chúng ta cùng trở lại miền Giu-đê !”. (8)
Các môn đệ nói : “Thưa Thầy, mới đây người Do thái tìm cách
ném đá Thầy, mà Thầy lại còn đến đó sao ?” (9) Đức Giê-su trả
lời : “Ban ngày chẳng có mười hai giờ đó sao ? Ai đi ban ngày
thì không vấp ngã, vì thấy ánh sáng của thế gian này. (10)
Còn ai đi ban đêm, thì vấp ngã vì không có ánh sáng nơi mình
!”. (11) Người nói những lời này, sau đó Người lại bảo :
“La-da-rô, bạn của chúng ta, đang yên giấc. Tuy vậy, Thầy đi đánh
thức anh ấy đây”. (12) Các môn đệ nói với Người : “Thưa Thầy,
nếu anh ấy yên giấc được, anh ấy sẽ khỏe lại”. (13) Đức Giê-su
nói về cái chết của anh La-da-rô, còn họ tưởng Người nói về
giấc ngủ thường. (14) Bấy giờ Người mới nói rõ : “La-da-rô đã
chết”. (15) Thầy mừng cho anh em, vì Thầy đã không có mặt ở
đó, để anh em tin. Thôi, nào chúng ta đến với anh ấy”. (16) Ông
Tô-ma, gọi là Đi-đy-mô, nói với các bạn đồng môn : “Cả chúng ta
nữa, chúng ta cùng đi để cùng chết với Thầy !”. (17) Khi đến
nơi, Đức Giê-su thấy anh La-da-rô đã chôn trong mồ được bốn ngày
rồi. (18) Bê-ta-ni-a cách Giê-ru-sa-lem không đầy ba cây số. (19)
Nhiều người Do thái đến chia buồn với hai cô Mác-ta và Ma-ri-a,
vì em các cô mới qua đời. (20) Vừa được tin Đức Giê-su đến, cô
Mác-ta liền ra đón Người. Còn cô Ma-ri-a thì ngồi ở nhà. (21)
Cô Mác-ta nói với Đức Giê-su : “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây,
em con đã không chết. (22) Nhưng bây giờ con biết : “Bất cứ điều
gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban cho Thầy”. (23)
Đức Giê-su nói : “Em chị sẽ sống lại !” (24) Cô Mác-ta thưa :
“Con biết em con sẽ sống lại, khi kẻ chết sống lại trong ngày
sau hết”. (25) Đức Giê-su liền phán : “Chính Thầy là sự sống
lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ
được sống. (26) Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải
chết. Chị có tin thế không ?” (27) Cô Mác-ta đáp : “Thưa Thầy,
có. Con vẫn tin Thầy là Đức Ki-tô, Con Thiên Chúa, Đấng phải
đến thế gian”. (28) Nói xong, cô đi gọi em là Ma-ri-a, và nói
nhỏ : “Thầy đến rồi, Thầy gọi em đấy !”. (29) Nghe vậy, cô
Ma-ri-a vội đứng lên và đến với Đức Giê-su. (30) Lúc đó, Người
chưa vào làng, nhưng vẫn còn ở chỗ cô Mác-ta đã ra đón Người.
(31) Những người Do thái đang ở trong nhà với cô Ma-ri-a để chia
buồn, thấy cô vội vã đứng dậy đi ra, liền đi theo, tưởng rằng
cô ra mộ khóc em. (32) Khi đến gần Đức Giê-su, cô Ma-ri-a vừa
thấy Người, liền phủ phục dưới chân và nói : “Thưa Thầy, nếu
có Thầy ở đây, em con đã không chết”. (33) Thấy cô khóc, và
những người Do thái đi với cô cũng khóc, Đức Giê-su thổn thức
trong lòng và xao xuyến. (34) Người hỏi : “Các người để xác anh
ấy ở đâu ?” Họ trả lời : “Thưa Thầy, mời Thầy đến mà xem”.
(35) Đức Giê-su liền khóc. (36) Người Do thái mới nói : “Kìa xem
! Ông ta thương anh La-da-rô biết mấy !” (37) Có vài người trong
nhóm họ nói : “Ông ta đã mở mắt cho người mù, lại không thể
cho anh ấy khỏi chết ư ?” (38) Đức Giê-su thổn thức trong lòng.
Người đi tới mộ. Ngôi mộ đó là một cái hang có phiến đá đậy
lại. (39) Đức Giê-su nói : “Đem phiến đá này đi”. Cô Mác-ta là
chị người chết liền nói : “Thưa Thầy, nặng mùi rồi, vì em con
ở trong mồ đã được bốn ngày”. (40) Đức Giê-su bảo : “Nào Thầy
đã chẳng nói với chị rằng nếu chị tin, chị sẽ được thấy vinh
quang của Thiên Chúa sao ?”. (41) Rồi người ta đem phiến đá đi.
Đức Giê-su ngước mắt lên và nói : “Lạy Cha, con cảm tạ Cha, vì
Cha đã nhậm lời con. (42) Phần con, con biết Cha hằng nhậm lời
con, nhưng vì dân chúng đứng quanh đây, nên con đã nói để họ tin
là Cha đã sai con”. (43) Nói xong, Người kêu lớn tiếng : “Anh
La-da-rô, hãy ra khỏi mồ !”. (44) Người chết liền ra, chân tay
còn quấn vải, và mặt còn phủ khăn, Đức Giê-su bảo : “Cởi khăn
và vải cho anh ấy, rồi để anh ấy đi”. Trong số những người Do
thái đến thăm cô Ma-ri-a và được chứng kiến việc Đức Giê-su
làm, có nhiều kẻ đã tin vào Người. </span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><b>
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">2. Ý CHÍNH :
</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">Đức Giê-su đến
làng Bê-ta-ni-a thì La-da-rô đã chết và chôn được bốn ngày. Gặp
hai bà Mác-ta và Ma-ri-a là chị người chết đang khóc thương em,
Đức Giê-su đã trấn an họ rằng : “Chính Thầy là sự sống lại
và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết cũng sẽ được
sống” (25). Khi ra thăm mộ của La-da-rô, Đức Giê-su đã cầu nguyện
với Chúa Cha rồi truyền cho La-da-rô ra khỏi mồ (43) và người
chết liền trỗi dậy đi ra ngoài. Qua phép lạ phục sinh La-da-rô
này, Đức Giê-su đã mặc khải Người chính là Đấng Thiên Sai Con
Thiên Chúa hằng sống. Người sẽ ban sự sống và sự sống lại
muôn đời cho những ai đặt trọn niềm tin nơi Người. Mỗi tín hữu
phải trở thành ngôn sứ của sự sống.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><b>
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">3. CHÚ THÍCH :</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><b>
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">- C 1-5 :<i> +
La-da-rô :</i></span></b><span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">
là tên của người bạn thân với Đức Giê-su, ở làng Bê-ta-ni-a (x.
Ga 11,3). Ngoài La-da-rô này, cũng còn một người ăn xin tên là
La-da-rô trong Tin Mừng Lu-ca (x. Lc 16,20). <b><i>+ Bê-ta-ni-a :</i></b>
Là một làng nằm ở phía Đông núi Cây Dầu, cách Giê-ru-sa-lem
khoảng ba cây số (x. Ga 11,18). Đức Giê-su thường đến trọ tại
làng này mỗi khi có dịp lên Giê-ru-sa-lem. Ngoài ra, còn một
Bê-ta-ni-a khác là nơi Đức Giê-su chịu phép rửa (x. Lc 16,20). <b>
<i>+ Mác-ta :</i></b> là chị lớn trong ba chị em. Bà có tính
năng nổ hướng ngoại thể hiện khi đón tiếp Đức Giê-su (x. Lc
10,38-42). <b><i>+ Ma-ri-a :</i></b> là em của Mác-ta, có tính
trầm lặng hướng nội, sẵn sàng hy sinh bình dầu thơm quý giá
để xức chân Người (x. Ga 12,1-8). Theo phần lớn các nhà chú giải
Thánh Kinh : Bà Ma-ri-a này không phải là người đàn bà tội lỗi
(x. Lc 7,36-50), không phải là người phụ nữ ngoại tình (x. Ga
8,3-11), cũng không phải Ma-ri-a Ma-đa-lê-na được trừ khỏi bảy
quỷ ám (x. Lc 8,2).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><b>
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">- C 6-16 :<i> +
Mới đây người Do thái tìm cách ném đá Thầy :</i></span></b><span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">
Các môn đệ mang tâm trạng sợ hãi vì ý thức nguy hiểm : Thầy
có thể bị kẻ thù giết hại tại Giê-ru-sa-lem. <b><i>+ Ban ngày
chẳng có mười hai giờ đó sao ? :</i></b> Đức Giê-su quyết tuân
theo chương trình Chúa Cha đã truyền. <b><i>+ La-da-rô, bạn của
chúng ta đang yên giấc. Tuy vậy, Thầy đi đánh thức anh ấy đây :</i></b>
Đức Giê-su dùng chữ “ngủ” để ám chỉ cái chết, giống như
trường hợp của con gái ông Gia-ia (x. Mc 5,39). Thánh Phao-lô cũng
coi cái chết chỉ là một giấc ngủ (x. 1 Tx 4,14), là một bước
phải vượt qua đến sự sống lại (x. Ep 5,14). <b><i>+ Thầy mừng
cho anh em, vì Thầy đã không có mặt ở đó, để anh em tin :</i></b>
Đức Giê-su mừng vì môn đệ sắp được dịp chứng kiến Người
truyền cho La-da-rô sống lại, để các ông vững tin nơi Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><b>
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">- C 17-27 : <i>+
Khi đến nơi, Đức Giê-su thấy anh La-da-rô đã chôn trong mồ được
bốn ngày rồi :</i></span></b><span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">
Theo phong tục người Do thái thì người chết thường được chôn
ngay trong ngày vừa chết (x. Cv 5,6). Người Do thái tin rằng trong
ba ngày đầu, hồn vía người chết còn lảng vảng gần xác chết.
Sang ngày thứ tư khi xác thối rữa, nó mới tan đi. Con số bốn
ngày ở đây như muốn nói La-da-rô đã chết thật sự. <b><i>+ Con
biết em con sẽ sống lại, khi kẻ chết sống lại trong ngày sau
hết :</i></b> Thời Cựu Ước, nhiều người tin có sự kẻ chết
sống lại (x Đn 12,2-3; 2 Mcb 7,23). Đến thời Đức Giê-su, nhóm
Pha-ri-sêu cũng tin như vậy, nhưng nhóm Xa-đốc thì không tin (x Cv
23,8). Riêng Mác-ta tuy tin kẻ chết sẽ sống lại trong ngày tận
thế như nhóm Pha-ri-sêu, nhưng vẫn muốn Đức Giê-su làm phép lạ cho
em được sống lại ngay lúc này. <b><i>+ Chính Thầy là sự sống lại
và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ
được sống :</i></b> Đức Giê-su là sự sống phát xuất từ Chúa
Cha (x. Ga 5,26). Người làm cho những kẻ tin Người được sống đời
đời (x. Ga 5,24-25). Người cũng sẽ ban cho những kẻ tin được
sống lại vào ngày cánh chung, dù xác của họ có bị tiêu hủy
cũng sẽ được sống lại (x. Ga 5,28-29). <b><i>+ Con vẫn tin Thầy là
Đức Ki-tô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế gian :</i></b>
Mác-ta tuyên xưng Đức Giê-su chính là Đấng Thiên Sai (x. Ga 1,19).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><b>
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">- C 28-37 :<i> +
Thấy cô khóc, và những người Do thái đi với cô cũng khóc, Đức
Giê-su thổn thức trong lòng và xao xuyến :</i></span></b><span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">
Theo thói tục của người Do thái, khi có khách đến viếng xác,
thì người nhà bật khóc to, và khách cũng tự nhiên phát khóc
lên theo. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><b>
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">- C 38-44 :<i> +
Đức Giê-su thổn thức trong lòng :</i></span></b><span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">
Trước sự đau khổ của tang gia, Đức Giê-su có thái độ cảm thông
đầy tình người. Nhưng thực ra nguyên nhân sâu xa khiến Đức Giê-su
khóc một phần còn vì sự cứng lòng tin của những người Do thái
hiện diện (37) và vì niềm tin nửa vời của hai chị em Mác-ta và
Ma-ri-a (39). <b><i>+ Đem phiến đá này đi :</i></b> Phần mộ của
người Do thái giàu có thường khoét vào núi đá. Sau khi tắm
rửa, xác chết được xức thuốc thơm, cột lại bằng giây băng vài và
phủ khăn liệm, đưa vào mồ chôn cất rồi lấp ngòai cửa mồ bằng một
tảng đá lớn, như hai môn đệ an táng Đức Giê-su sau này (x Ga
19,40-42). <b><i>+ Thưa Thầy, nặng mùi rồi, vì em con ở trong mồ
đã được bốn ngày : </i></b>Tuy Mác-ta vừa tuyên xưng đức tin,
nhưng vẫn nghi ngờ Ngừơi có thể làm cho La-da-rô sống lại. <b><i>+
Chị sẽ được thấy vinh quang của Thiên Chúa sao ? : </i></b>Vinh
quang ở đây là quyền năng Thiên Chúa tỏ hiện qua việc người sắp
cho La-da-rô từ cõi chết sống lại. <b><i>+ Đức Giê-su ngước mắt
lên và nói : “Lạy Cha, con cảm tạ Cha, vì Cha đã nhậm lời con"
:</i></b> Người Do thái khi cầu nguyện thì quay mặt về hướng
Đền thờ Giê-ru-sa-lem. Còn ở đây Đức Giê-su lại ngước nhìn lên
trời. Đây là lối cầu nguyện của các Ki-tô hữu sau này. <b><i>+
Người kêu lớn tiếng : “Anh La-da-rô, hãy ra khỏi mồ !":</i></b>
Đức Giê-su ra lệnh cho người chết sống lại. Điều đó cho thấy
Người có quyền trên sự chết. <b><i>+ Cởi khăn và vải cho anh
ấy, rồi để anh ấy đi :</i></b> La-da-rô sau khi sống lại phải
được người khác cởi khăn và vải liệm. Trái lại, Đức Giê-su sau
khi phục sinh, những băng vải vẫn còn để lại trong mồ và khăn
che đầu Người cũng được cuốn lại và xếp để riêng ra một nơi (x.
Ga 20,5-7).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><b>
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">4. CÂU HỎI :
</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><b>
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">1) Ma-ri-a
Bê-ta-ni-a có phải là người đàn bà tội lỗi, người phụ nữ
ngoại tình sắp bị ném đá hay bà Ma-ri-a Ma-đa-le-na hay không ?
2) Đức Giê-su nói La-da-rô đang yên giấc có ý ám chỉ điều gì ?
Hai trường hợp khác tương tự là những trường hợp nào ? 3) Theo
phong tục Do Thái thì người chết được chôn khi nào ? Ở đây việc
La-da-rô được chôn bốn ngày rồi mang ý nghĩa gì ? 4) Thời Đức
Giê-su, niềm tin về việc kẻ chết sống lại giữa hai phái Xa-đốc
và Biệt phái khác nhau ra sao ? 5) Tại sao Đức Giê-su lại thổn
thức trong lòng và xao xuyến khi thấy Mác-ta và người đi theo cô
khóc ? 6) Khi nói : "Thưa Thầy, nặng mùi rồi, vì em con ở trong
mồ đã được bốn ngày" Mác-ta có hòan tòan tin vào quyền năng
phục sinh kẻ chết của Đức Giê-su không ? 7) Ngày nay các tín
hữu hướng về đâu khi cầu nguyện ? Tại sao ? 8) Tình trạng của
La-da-rô sau khi sống lại khác với tình trạng sống lại của Đức
Giê-su thế nào ?</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><b>
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">II. SỐNG LỜI
CHÚA</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><b>
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">1. LỜI CHÚA :
“Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy,
thì dù đã chết cũng sẽ được sống” (Ga 11,25).</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><b>
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">2. CÂU CHUYỆN :
</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%; background: white">
<b>
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif;
color:#333333">1) TÍN THÁC VÀO QUYỀN NĂNG CỦA CHÚA SẼ ĐƯỢC ƠN PHỤC SINH.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%; background: white">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif;color:#333333">
Một bé gái nọ có thói quen đọc kinh trước khi đi ngủ. Ngày kia, em bị
bệnh nặng phải vào nhà thương. Các bác sĩ cho biết chỉ có giải phẫu mới
có hy vọng cứu sống em. Trước khi cho thuốc gây mê, các bác sĩ và y tá
báo cho em biết là em sẽ được ngủ một giấc dài. Nghe nói ngủ, cô bé ngây
thơ đã xin được quỳ xuống cầu nguyện. Thế là trước mặt mọi người, cô bé
quỳ gối cầu nguyện một cách hết sức chân thành, và em kết thúc bằng lời
nguyện như sau: “Xin Chúa cho con được chóng lành bệnh”. Cầu nguyện
xong, em bé nằm xuống và xin các bác sĩ và y tá tiến hành cuộc giải
phẫu...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%; background: white">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif;color:#333333">
Ngày hôm sau, cô bé tỉnh dậy với nỗi đau tột cùng. Câu hỏi đầu tiên của
em với bác sĩ là:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%; background: white">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif;color:#333333">-
Cháu có được lành bệnh không, thưa bác sĩ ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%; background: white">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif;color:#333333">
Vị bác sĩ nhìn thẳng vào đôi mắt của em và đáp với tất cả sự xúc động:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%; background: white">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif;color:#333333">-
Cháu hãy để cho Chúa lo liệu, bác chưa biết được kết quả của cuộc giải
phẫu. Nhưng có một điều bác tin chắc, đó là cháu đã cứu được một người,
và người đó không ai khác hơn đó chính là bác đây! Từ lâu, bác đã không
đến nhà thờ, bác không còn nhớ đến Chúa và cũng không bao giờ cầu nguyện
nữa. Thế nhưng, hôm qua khi nhìn thấy cháu cầu nguyện một cách thật sốt
sắng, bác không cầm được nước mắt. Chúa đã đánh động bác. Sáng nay, bác
đã đến nhà thờ xưng tội và chịu lễ. Bác tin chắc rằng Chúa đã nhận lời
cháu. Cháu đừng lo lắng nữa. Hãy phó thác cho Thiên Chúa!.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%; background: white">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif;color:#333333">
Khi gặp hoàn cảnh khó khăn, chúng ta hãy tín thác vào tình thương và
quyền năng của Chúa để được ơn Chúa chữa lành bệnh tật cho mình và giúp
người khác cũng được ơn sống lại thật về phần linh hồn như em bé trong
câu chuyện trên.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><b>
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">2) VỀ MỘT CON
NGƯỜI ĐƯỢC SỐNG LẠI VỀ PHẦN LINH HỒN :</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">SI-TA ĐE-LI vốn
là một kẻ chuyên quậy phá kẻ khác. Anh đã nhiều lần vào tù
ra khám vì tội phá phách cướp giựt. Trong phiên tòa lần thứ năm,
quan tòa đã phải tuyên bố như sau : “Có phạt anh thêm nữa cũng
vô ích ! Nhưng chúng tôi vẫn phải cách ly anh. Chúng tôi đã làm
hết cách. Quả thật chúng tôi đã hoàn toàn thất vọng về anh”.
Vào tù lần này, ĐE-LI lại ngựa quen đường cũ : có những hành
vi vô kỷ luật và đàn áp bạn tù yếu thế hơn anh, nên anh đã bị
biệt giam trong hai tuần lễ. Nhưng một phép lạ đã xảy ra: Khi
phải nằm thu mình trong căn hầm chật hẹp tăm tối, nằm trên nền
đá ẩm mốc hôi hám, ĐE-LI đã có dịp suy nghĩ và nhớ lại những
lỗi lầm đã phạm. Vốn là con một trong gia đình giàu có, được
cha mẹ cho đi học, nhưng anh lại lười biếng và ăn cắp tiền của
cha mẹ rồi sau đó bỏ nhà đi hoang. Từng được nhà trường đánh
giá là một học sinh thông minh giàu sáng kiến, anh chỉ có thói
xấu là ham vui. Vậy tại sao anh lại không sử dụng những tài
năng đó để làm việc tốt hữu ích cho tha nhân, mà lại bỏ nhà đi
hoang và phạm tội đàn áp bóc lột kẻ khác ? Rồi sau đó anh bắt đầu
có những giấc mơ đẹp về Đức Giê-su, mà anh đã từng học biết
khi còn theo học lớp giáo lý vỡ lòng. Dường như anh thấy Đức
Giê-su đang âu yếm nhìn anh và mời anh hãy đi theo Người. Rồi
hình ảnh những người từng bị anh gây thương tích lần lượt lướt
qua tâm trí anh. Tự nhiên anh cảm thấy một tình cảm dào dạt
đối với họ. Chính tình thương ấy đã tắm mát và chữa lành
những vết thương trong tâm hồn sơ cứng của anh. Cảm nghiệm ấy đã
dần dần biến đổi anh nên một người mới đầy tràn tình yêu của
Đức Giê-su. Sau hai tuần lễ, ĐE-LI được ra khỏi ngục biệt giam và
trở lại phòng giam thường phạm. Anh không còn thái độ bắt nạt
bạn tù, trái lại còn sẵn sàng bênh vực những kẻ thân yếu thế
cô. Anh xin cha tuyên úy nhà giam theo học lớp Thánh Kinh hằng
tuần. Anh trở thành người học trò chăm chỉ và xuất sắc nhất
trong đám bạn tù. Mấy năm sau, khi được mãn hạn tù, anh đã trở
thành chủ tịch hội “Cải cách chế độ lao tù”. Khi nói về anh,
cha tuyên úy nhà lao đã nói : “Si-ta Đe-li là một bằng chứng
sống động nhất về một phép lạ đã xảy ra : Không những anh là
một con người tội lỗi được ơn sám hối, mà còn là một tạo
thành mới, một tín hữu tốt lành thánh thiện và là môn đệ
đích thực của Chúa Giê-su”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><b>
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">3) TÁC HẠI CỦA
THÓI ƯA TRÌ HOÃN “HÃY ĐỢI ĐẤY” :</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">Pháp quan
Archais ở Thebea đang ngồi uống rượu với một số đông dũng sĩ của mình,
bỗng có một sứ giả bước vào mang cho ông một bức thư báo cáo về một âm
mưu sát hại ông. Thay vì mở ngay bao thư ra đọc, ông nhét ngay vào trong
túi và nói :</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif"> - Để mai hãy
hay.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">Và qua ngày mai
thì ông bị giết chết. Trước khi bức thư bị khui ra, thì cả chính phủ đã
bị bắt sạch không thoát một ai.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">Nếu ngày Chúa
lại đến không ai biết trước thì mọi người đang sống phải chuẩn bị sẵn
sàng cho ngày giờ đó. Ảo tưởng nguy hiểm nhất là ảo tưởng cho rằng, mình
còn sống lâu, còn có đủ thời gian để kịp hồi tâm sám hối trước khi chết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><b>
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">4) HIỆU QUẢ ĐÁNG
NGỜ CỦA THUỐC TRƯỜNG SINH :</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">Vào thời chiến
quốc, có người dâng lên Sở vương một viên thuốc trường sinh. Ông ta bưng
viên thuốc này vào hoàng cung. Quan cảnh vệ gác cổng lliền hỏi : “Thuốc
này có uống được không ?” Người kia đáp : “Uống được”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">Lập tức viên
quan cảnh vệ liền mở viên thuốc quý ra, cầm cho vào miệng nuốt đi trước
sự ngỡ ngàng của người dâng thuốc. Câu chuyện được báo cáo lên vua Sở.
Vua liền truyền tống giam quan cảnh vệ vào ngục vì tội “khi quân” và xử
tội chết. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">Viên quan liền
kêu oan rằng : “Hạ thần đã hỏi người dâng thuốc và ông ta nói : ”Thuốc
có thể uống được” nên thần mới dám uống. Thế là hạ thần vô tội mà kẻ có
lỗi chính là người dâng thuốc kia. Hơn nữa, người dâng thuốc lại nói đó
là thuốc trường sinh nghĩa là ai uống vào sẽ được trường sinh bất tử.
Thế mà thần uống vào lại sắp phải chết. Như vậy đây là “thuốc tử” chứ
sao gọi là “thuốc bất tử” được ? Điều đó chứng tỏ người dâng thuốc là
kẻ nói dối mà sao bệ hạ lại tin hắn ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">Vua nghe quan
cảnh vệ nói có lý, liền tha không giết nữa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><b>
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">3. SUY NIỆM :
</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><b>
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">1. VỀ MẦU NHIỆM
PHỤC SINH KẺ CHẾT : </span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">Dùng quyền năng
siêu nhiên để làm cho người bệnh nan y được khỏi bệnh thì nhiều người đã
làm được, nhưng làm cho người đã chết được sống lại thì chỉ những người
được Chúa ban ơn đặc biệt mới có thể làm được. Chẳng hạn : </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">Thời Cựu Ước :
Ngôn sứ Ê-li-a đã làm cho con trai của bà góa ở Sa-rép-ta sống lại (x. 1
V 17,17-24); Ngôn sứ Ê-li-sa cũng phục sinh cho con trai của bà Su-nêm
(x. 2 V 4,32-37). </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">Đến thời Tân
Ước, tông đồ Phê-rô đã làm cho bà Ta-bi-tha đã chết được sống lại (x. Cv
9,39-42). Riêng Ðức Giê-su đã phục sinh kẻ chết ít nhất 3 lần : Cho con
trai bà góa ở thành Na-in mới chết đang đem đi chôn sống lại (x. Lc
7,11-15); Cho con gái ông trưởng hội đường mới chết đang nằm trên giường
được trỗi dậy (x. Mt 9,18-26); Cho anh bạn thân La-da-rô chết chôn trong
mồ bốn ngày được sống lại ra khỏi mồ (x. Ga 11,34-45). Ba người này sau
khi sống lại cũng chỉ sống thêm được một thời gian rồi lại phải chết. Sự
sống lại của họ nhằm tiên báo việc Ðức Giê-su sau này sẽ chiến thắng
thần chết. Người sẽ trải qua cái chết và đến ngày thứ ba sẽ từ cõi chết
sống lại (x. Ga 20,1-10). Sự phục sinh của Người là bằng chứng bảo đảm
cho niềm tin vào mầu nhiệm kẻ chết sống lại trong ngày tận thế như thánh
Phao-lô đã khẳng định : “Nếu Ðức Ki-tô không sống lại, thì niềm tin và
lời rao giảng của chúng tôi là vô ích” (1 Cr 15,14), và sự phục sinh của
Người chứng tỏ Người thực là Con Thiên Chúa hằng sống. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><b>
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">2. ĐỨC GIÊ-SU,
CON THIÊN CHÚA LÀM NGƯỜI CÓ QUYỀN TRÊN SỰ CHẾT : </span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">Tin Mừng Chúa
Nhật hôm nay cho thấy : Ðức Giê-su vừa là Thiên Chúa vừa là người phàm;
Người chính là Đấng Thiên Sai mà các ngôn sứ đã tiên báo sẽ đến và dân
Do thái trông mong. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">- Là người phàm,
nên Đức Giê-su đã xúc động thổn thức và khóc thương người bạn thân khi
đứng trước mộ của anh (c 33-35), đến nỗi người ta phải thốt lên : “Kìa
xem ! Ông ta thương La-da-rô biết mấy !” (c 36). Nhưng là Thiên Chúa,
Đức Giê-su đã phán một lời khiến La-da-rô chết 4 ngày được trỗi dậy và
ra khỏi mồ. Vì Người “là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào
Người thì dù đã chết, cũng sẽ được sống. Ai sống và tin vào
Người sẽ không bao giờ phải chết” (x. Ga 11,25-26).<b> </b></span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">+ Khi mở cửa mộ
của La-da-rô, Đức Giê-su đã mở cánh cửa sự sống, phá tan sào huyệt của
tử thần : Khi truyền cởi những dải băng liệm cuốn quanh người La-da-rô,
Người giải phóng anh khỏi quyền lực của tử thần.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">+ Khi mở cửa mộ
của La-da-rô, Đức Giê-su cũng mở cánh cửa đức tin của Mác-ta : Trước đó,
đức tin của Mác-ta chỉ mới là thứ đức tin chung chung giống như đa số
người Do thái đương thời. Nhưng sau khi chứng kiến La-darô sống lại, đức
tin của bà đã trở thành sống động vững chắc. Trước đó, nhiều người Do
thái vẫn chưa tin Đức Giê-su. Nhưng sau khi chứng kiến La-da-rô từ cõi
chết sống lại, họ đã đạt đến đức tin vào Đức Giê-su. Chính khi tảng đá
lấp cửa mộ La-da-rô mở ra cũng phá tan tảng đá nghi ngờ, dẫn họ tới đức
tin Đức Giê-su là Con Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">+ Khi mở cửa mộ
của La-da-rô, Đức Giê-su cũng mở cánh cửa niềm vui : Sự chết của
La-da-rô gieo tang tóc u buồn cho hai bà chị Mác-ta và Ma-ri-a. Tiếng
khóc của hai người này đã khiến Đức Giê-su cảm động và không ngăn được
dòng lệ. Nhưng khi La-da-rô được Người cho sống lại, đám tang biến thành
đám hội, lời phân ưu trở thành lời chúc mừng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">+ Khi mở cửa mộ
của La-da-rô, Đức Giê-su cũng mở cánh cửa niềm hy vọng : Từ nay nhân
loại hy vọng Đức Giê-su là “sự sống lại và là sự sống”, cũng sẽ làm cho
những ai tin vào Người được tham phần vào sự sống đời đời với Người như
Người đã nói : “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai
tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống. Ai sống và
tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết” (Ga 11,25-26).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><b>
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">3. MUỐN ĐƯỢC
THAM PHẦN SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI PHẢI BIẾT YÊU THƯƠNG :</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">- Đức Giê-su
không chỉ yêu bằng thứ tình yêu thần linh, mà còn yêu thương bằng tình
cảm nhân loại. Tình yêu của Người là thứ tình yêu tột đỉnh như Tin Mừng
Gio-an viết : “Người vẫn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế
gian, và Người yêu thương họ đến cùng !” (Ga 13,1b). Yêu đến cùng là yêu
tột cùng, đến nỗi sẵn sàng hy sinh mạng sống vì người mình yêu, như lời
Đức Giê-su : “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người
đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga 15,13). </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">-
Tình yêu của Ðức Giê-su đối với anh bạn thân La-da-rô được thể hiện qua
thái độ xúc động khi trước mộ của anh. Tình yêu tự nhiên được thể hiện
qua ánh mắt trìu mến, lời nói cử chỉ dịu dàng và thái độ quảng đại như
bà mẹ hiền nựng đứa con thơ, như Thiên Chúa đã yêu thương con cái loài
người chúng ta, đã sai Con Một đến chịu chết trên thập giá để đền tội
thay cho chúng ta và đã từ cõi chết sống lại để cứu sống chúng ta (x. 1
Ga 4,9). </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><b>
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">4. TRỞ NÊN NGÔN
SỨ CỦA SỰ SỐNG BẰNG VIỆC THỰC THI YÊU THƯƠNG :</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">- </span>
<span lang="VI" style="font-family: Tahoma,sans-serif">Trong sứ điệp
ngày Giới Trẻ Thế Giới năm 1996, Đức Thánh Cha Gio-an Phao-lô II
đã khuyên các bạn trẻ như sau</span><span lang="VI" style="font-family:"Tahoma",sans-serif">
</span><span lang="VI" style="font-family: Tahoma,sans-serif">: “<b><i>Hãy
trở nên những ngôn sứ của sự sống và tình thương</i></b>, những
ngôn sứ của niềm vui. Hiện nay tuy nhân loại ngày càng văn minh
hơn. Nhưng vẫn có nhiều bóng tối của sự chết như</span><span lang="VI" style="font-family:"Tahoma",sans-serif">
</span><span lang="VI" style="font-family: Tahoma,sans-serif">: chiến
tranh, đói kém, phá thai, tự tử, si-đa, ám sát, đặt mìn, tai
nạn giao thông… Những cái chết về thể xác phản ảnh một cái
chết nguy hiểm hơn. Đó là cái chết của Tình Yêu trong lòng con
người ! Cái chết ấy sẽ thắng thế khi con người sống buông thả,
chán chường và khép kín trong sự ích kỷ. Nhưng chúng ta có
Đức Giê-su là “Sự Sống Lại và là Sự Sống”. Một khi chúng ta
liên kết mật thiết với Đức Giê-su, chúng ta cũng có thể thông
truyền sự sống và niềm vui cho thế giới, giống như Đức Giê-su
xưa đã trả lại sự sống cho La-da-rô và lau khô giọt lệ cho hai
chị em Mát-ta và Ma-ri-a… Ki-tô hữu phải sẵn sàng lao tới bất
cứ nơi đâu có những anh em cần được giúp đỡ, những nơi có
những giọt nước mắt cần được lau khô, những nơi có những lời
cầu cứu đang mong chờ được đáp ứng”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%">
<span lang="VI" style="font-family: Tahoma,sans-serif">- Mỗi ngày chúng
ta cần tích cực chuẩn bị cho cuộc sống mai sau, bằng một nếp sống bác ái
cụ thể như</span><span lang="VI" style="font-family:"Tahoma",sans-serif">
</span><span lang="VI" style="font-family: Tahoma,sans-serif">: "Vui với
người vui và khóc với người khóc”; bằng việc quan tâm thăm viếng, an ủi
động viên, quảng đại chia sẻ tinh thần vật chất và khiêm tốn phục vụ
những người nghèo khổ bệnh tật và bất hạnh… Yêu thương không phải bằng
môi miệng nhưng bằng sự quan tâm tới người đau khổ nghèo đói bệnh tật
bất hạnh đang sống ngay bên và sẵn sàng đáp ứng các nhu cầu, phục vụ họ
như phục vụ chính Đức Giê-su bị bỏ rơi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><b>
<span lang="VI" style="font-family: Tahoma,sans-serif">4. THẢO LUẬN</span><span lang="VI" style="font-family:"Tahoma",sans-serif">
</span><span lang="VI" style="font-family: Tahoma,sans-serif">:</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><b>
<span lang="VI" style="font-family: Tahoma,sans-serif">Chúng ta cần
phải làm gì để trở thành Ngôn Sứ của Sự Sống, sẵn sàng chia
sẻ tình thương của Chúa cho đồng bào Việt Nam, cho những người
bệnh tật đau khổ đang sống chung quanh chúng ta ?</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><b>
<span lang="VI" style="font-family: Tahoma,sans-serif">5. NGUYỆN CẦU</span><span lang="VI" style="font-family:"Tahoma",sans-serif">
</span><span lang="VI" style="font-family: Tahoma,sans-serif">:</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%">
<span lang="VI" style="font-family: Tahoma,sans-serif"> LẠY CHÚA
GIÊ-SU. </span><span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">X</span><span lang="VI" style="font-family: Tahoma,sans-serif">in
hãy đổ tràn ngập tâm hồn chúng con Thần Khí và sức sống </span>
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">c</span><span lang="VI" style="font-family: Tahoma,sans-serif">ủa
Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">Xin Chúa hãy xâm
chiếm toàn thân chúng con để chúng con chiếu tỏa sức sống Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">Xin Chúa hãy
chiếu sáng qua chúng con, để những người chúng con tiếp xúc cảm nhận
được Chúa đang hiện diện nơi chúng con.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%">
<span style="font-family:"Tahoma",sans-serif">Xin cho chúng
con biết rao giảng về Chúa, không phải bằng lời nói suông, nhưng bằng
cuộc sống chứng tá, và bằng trái tim tràn đầy tình yêu của Chúa.- AMEN.
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"> </td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">
<img border="0" src="../../../../tin-mung-new-logo-01.jpg" width="80" height="45"> <img border="0" src="../../../../tin-mung-new-logo-02.jpg" width="80" height="45"> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>