File "14.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2026/Mua-Chay & Phuc-Sinh/CN PS II/14.htm
File size: 13.26 KiB (13574 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật II Phục Sinh</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật II Phục Sinh; Sống với nhau; Để được gặp Chúa; Lạy Chúa tôi tin; Lửa thử vàng; "><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật II Phục Sinh"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật 
	II Phục Sinh</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		DẤU CHÂN CỦA THIÊN CHÚA</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">R. Veritas</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Nhiều năm trước đây có một nhà bác học 
		vượt qua sa mạc với mấy người Ả Rập thông thạo dẫn đường. Nhà bác học để 
		ý thấy cứ chiều đến, khi hoàng hôn sắp lặn sau bãi cát mênh mông vô tận, 
		thì những người Ả Rập cùng đi đường đều dừng lại trải chiếu trên cát, 
		mặt hướng về mặt trời chắp tay cầu nguyện. Nhà bác học hỏi:</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">- Các ông làm gì vậy?</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Họ thản nhiên trả lời không chút do dự: 
		Chúng tôi sấp mình thờ lạy và cầu nguyện cùng Allah là Thiên Chúa của 
		chúng tôi.</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Nhà bác học hỏi lại một cách mỉa mai:</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">- Vậy chứ các ông đã thấy Chúa bao giờ 
		chưa? Có sờ tay đụng tới Ngài chưa? Hoặc đã nghe thấy tiếng của Ngài khi 
		nào chưa?</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Hướng dẫn viên Ả Rập mỉm cười đáp lại:</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">- Chưa, thực ra chúng tôi chưa hề mắt 
		thấy tai nghe tiếng Chúa bao giờ cả?</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Nhà bác học sửng sốt lên giọng:</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">- Các ông thực là những người điên, các 
		ông mù quáng sấp mình thờ lạy một Chúa mà các ông chưa hề xem thấy hoặc 
		tai chưa hề nghe tiếng Ngài.</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Hướng dẫn viên Ả Rập giữ im lặng không 
		đáp lại lời nào hết.</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Sáng hôm sau, mặt trời chưa ló dạng, nhà 
		bác họ đã thức dậy, bước ra khỏi lều và nói với hướng dẫn viên:</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">- Ông hãy nhìn xem, chắc chắn là tối hôm 
		qua có con lạc đà nào đã đi qua đây rồi.</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Một tia sáng đầy hy vọng và vui mừng loé 
		lên trong ánh mắt hướng dẫn viên. Ông cất tiếng hỏi nhà bác học những 
		câu hỏi liên tiếp:</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">- Vậy thì chắc là ông đã thấy lạc đà đi 
		ngang qua đây tối hôm qua chứ? Hoặc là tay ông đã sờ tới lông nó đang 
		lúc ông ngủ chăng?</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Nhà bác học thật thà đáp lại:</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">- Không, tối hôm qua tôi ngủ ngon, đâu 
		có thấy lạc đà và cũng không sờ tới lông nó.</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Hướng dẫn viên nói:</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">- Vậy thì ông cũng chẳng khác gì người 
		điên. Ông quả quyết là lạc đà đã đi ngang qua đây tối hôm qua, trong khi 
		ông lại nói là mắt ông không thấy, tai ông cũng không nghe tiếng chân 
		lạc đà.</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Nhà bác học cương quyết cãi lại:</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">- Nhưng đây là bằng chứng rõ ràng: Ông 
		không trông thấy dấu chân lạc đà còn y nguyên trên mặt cát hay sao?</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Cùng lúc đó, mặt trời từ từ ló rạng kéo 
		dài những tia sáng rực rỡ trên mặt cát bao la. Hướng dẫn viên Ả Rập 
		giang tay trịnh trọng tuyên bố:</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">- Này ông bạn của tôi ơi! Ông hãy nhìn 
		xem mặt trời và những tia sáng rực rỡ huy hoàng kia, đó chính là dấu 
		chân huy hoàng của Thiên Chúa, Chúa mà chúng tôi tôn thờ.</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Anh chị em thân mến,</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu Phục Sinh đã nói với ông 
		Tôma: “Phúc cho ai không thấy mà tin”. Thời đại chúng ta đang sống là 
		thời đại khoa học. Đời sống được xây dựng trên khoa học, được hướng dẫn 
		bởi khoa học, được đánh giá bằng khoa học. Cái gì cũng phải có khoa học. 
		Mà khoa học thì phải chính xác, rõ ràng, có thể phân tích, mổ xẻ và kiểm 
		nghiệm được. Tinh thần khoa học thực nghiệm được áp dụng vào mọi lãnh 
		vực, kể cả tôn giáo. Người ta nhân danh khoa học mà phê phán tôn giáo. 
		Cái gì có tính khoa học, kiểm nghiệm được mới đáng tin, ngoài ra là vấn 
		đề tình cảm, cuồng tín, mê tín. Thái độ phê phán và não trạng thực 
		nghiệm của con người thời nay không khác bao nhiêu so với tâm tính thực 
		nghiệm và cứng rắn của Tông đồ Tôma thời xưa trong câu truyện Tin Mừng 
		hôm nay.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Nghe các bạn kể lại: “Chúng tôi đã xem 
		thấy Chúa Phục Sinh”, ông Tôma vẫn không tin. Ông muốn dựa vào kinh 
		nghiệm giác quan, chứ không phải dựa trên các chứng từ. Chúa Giêsu đã 
		sẵn sàng đáp ứng và thoả mạn nguyện vọng của ông. Ngài đã hiện ra và bảo 
		ông: “Tôma, hãy đặt ngón tay vào đây và hãy nhìn xem tay Thầy… Hãy đưa 
		bàn tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy”. Đồng thời Chúa Giêsu cũng mời gọi 
		ông: “Đứng cứng lòng tin nữa, nhưng hãy tin…”. Không những tin vì đã 
		thấy mà còn phải tiến đến chỗ tin cho dù không được thấy. Dựa vào Lời 
		Chúa, ông Tôma đã tin mà không cần kiểm chứng nữa. Lúc ấy, Chúa Giêsu 
		mới mạc khải chân lý này: “Ai không thấy mà tin mới là người có phúc”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Thưa anh chị em,</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">“Ai không thấy mà tin mới là người có 
		phúc”. Lời này như được ngỏ với chúng ta, những người tín hữu Kitô hôm 
		nay mà lòng tin dựa trên chứng từ của các Tông đồ, chứ không dựa vào 
		kinh nghiệm giác quan: sống cách xa biến cố Chúa Phục Sinh gần 2000 năm, 
		chúng ta hãy khiêm tốn lãnh nhận đức tin. Tin nơi Thánh Kinh, tin nơi 
		Giáo Hội, những bảo chứng đáng tin nhất, không còn cách nào khác. Với ơn 
		đức tin, chúng ta có thể gặp Chúa và tiếp cận với Ngài. Đó là một hạnh 
		phúc thật sự. Theo ý hướng đó, lời tuyên xưng của ông Tôma cũng phải là 
		lời tuyên xưng đức tin của Hội Thánh, của mỗi người ca vào Đức Kitô ”Lạy 
		Chúa là Thiên Chúa của con!”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Niềm tin vào Đức Kitô Phục Sinh thực sự 
		đem lại cho người Kitô hữu một niềm hân hoan khôn tả, như Thánh Phêrô đã 
		xác quyết: “Dù bây giờ anh em không thấy Ngài, nhưng anh em tin, nên anh 
		em sẽ được vui mừng khôn tả, vì đã nắm chắc thành quả của đức tin anh 
		em, là ơn cứu độ” (1Pr 1,9). Niềm hân hoan đó không chỉ lắng sâu trong 
		tâm hồn, mà còn tràn ra bên ngoài trong cuộc đời các Kitô hữu. Điển hình 
		là niềm vui trong cuộc sống của cộng đoàn Kitô hữu tiên khởi: “Họ chuyên 
		cần nghe các Tông đồ giảng dạy, luôn luôn sống với nhau trong tình huynh 
		đệ, siêng năng tham dự lễ Bẻ Bánh và cầu nguyện không ngừng… Tất cả các 
		tín hữu, đều một lòng đoàn kết và để mọi sự làm của chung… Họ ca tụng 
		Thiên Chúa và được toàn thể dân chúng mến thương. Và số người cứu độ gia 
		nhập cộng đoàn ngày càng thêm đông” (Cv 2,42-47).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Anh chị em thân mến, nếu Giáo Hội hôm 
		nay có được cuộc sống như các tín hữu tiên khởi thì Giáo Hội lo sợ gì 
		trước những tra vấn của khoa học. Chẳng những thế, Giáo Hội còn có khả 
		năng cống hiến cho thời đại khoa học một lời chứng sống động, hùng hồn 
		về hoạt động của Đấng Phục Sinh trong lịch sử, ngang qua cuộc sống dấn 
		thân của các Kitô hữu để đem lại tình yêu và sự sống cho anh em đồng 
		loại.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Con đường của lòng tin chúng ta hôm nay 
		là con đường của lòng mến. Càng yêu mến nhiều, càng tin vững chắc. Và 
		những người có lòng mến Chúa thường không cần phải tin, mà họ thấy. 
		Thánh Tôma tiến sĩ cầu nguyện: “Chúa ơi, con không xin được xem thương 
		tích Chúa như ông Tôma, nhưng con tuyên xưng Chúa là Chúa của con. Hãy 
		làm cho con luôn tin vào Chúa, cậy trông Chúa và yêu mến Chúa hơn nữa”. 
		Và có lẽ đó cũng là lời cầu xin của mỗi người tín hữu chúng ta, trong 
		cuộc hành trình đức tin trên trần thế này cho đến ngày được xuất hiện 
		trong vinh quang với Đấng Phục Sinh.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager