File "10.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2026/Mua-Chay & Phuc-Sinh/CN PS II/10.htm
File size: 13.52 KiB (13840 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật II Phục Sinh</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật II Phục Sinh; Sống với nhau; Để được gặp Chúa; Lạy Chúa tôi tin; Lửa thử vàng; "><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật II Phục Sinh"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật 
	II Phục Sinh</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		SỨC MẠNH PHỤC SINH</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<span style="font-size: 8pt; font-style: italic">Fr. Jude Siciliano, 
		OP.&nbsp;</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Thưa 
		quý vị.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Tôi 
		để ý từ Chúa Nhật này tới lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống vào giữa tháng 
		5, các bài đọc I đều trích từ sách Tông đồ Công vụ. Như thế cuốn sách 
		được trích đọc rất nhiều. Nhưng suy niệm và rao giảng chẳng được bao 
		nhiêu! Vậy thì tại sao chúng ta không dành một ngày cho cuốn sách quan 
		trọng này? Tôi hy vọng chúng ta đồng ý hôm nay suy niệm về nó.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Ðiều 
		nổi bật nhất Trong Tông đồ Công vụ là tính đoàn kết của cộng đồng các 
		tín hữu tiên khởi. Ðời sống của họ còn thách đố chúng ta mãi tới hôm 
		nay. Ðó là một cộng đồng thẩm nhận mà tiên tri Isaia đã nhìn thấy từ 6 
		thế kỷ trước (chương 56). Dân Israel đổi mới này sẽ đón nhận mọi người 
		nam nữ, già trẻ, trai gái, giàu nghèo, ngoại kiều, vô lại v.v. Công lý 
		là tính tiêu biểu của cộng đồng như tiên tri Isaia đã loan báo. Tất cả 
		mọi thành viên, giàu nghèo, sang hèn cùng nhau chia sẻ của cải vật chất, 
		cùng đồng bàn trong một thời đại mới của cách sống hoàn toàn mới. Trong 
		cộng đồng, những biểu hiện của tính hiệp nhất, thương yêu được mọi thành 
		viên trân trọng. Triều đại Thiên Chúa đã khởi sự. Một cộng đoàn tin Chúa 
		Kitô phục sinh chẳng thể sống khác được ! Như vậy bài đọc hôm nay cho 
		hay cuộc sống hàng ngày của các tín hữu phải làm sao trong các sinh hoạt 
		cầu nguyện, ăn uống, lao động để được gọi là cộng đồng thương yêu, có 
		Chúa cùng hiện diện (câu 42).</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Từ 
		&quot;Koinonia&quot; (hiệp thông, cộng đoàn) xuất hiện nhiều nhất trong sách Công 
		vụ Tông đồ. Các Tín hữu tiên khởi luôn cố gắng lôi kéo những người chung 
		quanh gia nhập cộng đoàn, bằng nghi lễ khai tâm gọi là Thánh tẩy. Họ 
		đánh giá cao tính hiệp nhất để đáp ứng ước vọng của Chúa Giêsu (Ga 
		17,11). Mặc dầu những khác biệt có khi rất lớn, Chúa Thánh Thần vẫn liên 
		kết họ hiệp nhất trong tinh thần và thể xác. Họ ý thức phải sống chung 
		với nhau như một cộng đồng để dễ bề phục vụ nhau : &quot;Tất cả các tín hữu 
		hợp nhất với nhau và để mọi sự làm của chung (2,44)&quot;. Tác giả Raymond 
		Brown, nghi ngờ sự hiệp nhất này và có ý kiến rằng &quot;Việc để mọi sự làm 
		của chung&quot; chỉ là sự phóng đại của Thánh Luca. Sự để mọi sự làm của 
		chung, nếu có, chỉ xảy ra cho một nhóm nhỏ các người Do thái tân tòng. 
		Họ tin rằng Chúa sắp trở lại, thời kỳ cuối cùng sắp tới, cho nên mọi sự 
		giàu sang đều là vô nghĩa. Của cải vật chất đã mất hẳn sức lôi cuốn 
		trước viễn tượng Chúa trở lại !</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Tuy 
		nhiên đó chỉ là suy đoán cá nhân, không phải là ý kiến phổ thông của các 
		nhà chú giải, dầu nó có hợp lý đi nữa, nhưng không có bằng chứng nào 
		nâng đỡ, cho nên chẳng buộc ai phải chấp nhận hay phủ nhận, bản văn vẫn 
		là bản văn. Một điều rõ ràng là trong sách Công Vụ, những người không có 
		quyền lực bây giờ được Thánh Thần ban cho quyền lực. Xin nhớ trong ngày 
		lễ Ngũ tuần, những tín hữu này đã được gọi lầm tất cả là người Galilê : 
		&quot;Những người đang nói đó, không phải là người Galilê cả ư ? (2,7)&quot;. Mà 
		người Galilê về mặt tôn giáo cũng như xã hội vẫn được đánh giá là hạng 
		thấp hèn trong con mắt của cơ chế đền thờ. Thế nhưng, lúc này, chính 
		những người Galilê đó lại được Thiên Chúa ban ơn, dám hiên ngang rao 
		giảng cho các học giả uyên thâm và các cấp lãnh đạo tài giỏi. Toàn thể 
		thế giới định chế cổ truyền bị đảo ngược : Khôn thành dại, dại thành 
		khôn, uyên bác thành ngu đần, và ngu đần thành uyên bác… Tất cả đều do 
		sự có mặt của một cộng đồng mới, tin vào sự sống lại của Chúa Giêsu. 
		Những người xưa nay bị coi là ngoài rìa xã hỗi, nay trở thành trung tâm, 
		quan trọng, và những ai quan trọng ra rìa.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Cho 
		nên không thể tránh khỏi áp bức, bách hại. Cộng đồng tin kính Ðức Kitô 
		không thể được yên ổn. Ðó là điều Công Vụ nói đến kế tiếp. Stephanô đã 
		bị lôi ra ngoài thành Giêrusalem ném đá. Dầu vậy cộng đồng vẫn cứ lớn 
		mạnh. Họ vẫn thu hút anh em đồng bào tin cậy vào Ðức Kitô. Các cơn bách 
		hại chỉ như các trận bão lớn, tung vãi hạt giống Ðức tin ra khắp miền 
		Tiểu Á. Thánh Luca thỉnh thoảng dừng các trình thuật của ngài lại, để 
		ghi nhận về con số ngày càng lớn mạnh của Hội Thánh tiên khởi 
		(2,41-47.6,7). Nhờ việc các Tông đồ hằng thực hiện các phép lạ như Ðức 
		Kitô đã làm khi Ngài còn sống &quot;Nhiều việc diệu kỳ và dấu lạ của các Tông 
		đồ…&quot; mà các thành viên của cộng đồng cảm nghiệm được rằng Chúa Giêsu 
		không hề rời bỏ họ. Ngài còn luôn hiện diện với họ. Họ chăm chỉ nghe 
		giáo huấn các Tông đồ, cầu nguyện nơi đền thờ và dự lễ bẻ bánh ở nhà. 
		Chẳng phải vì hoài niệm Ðức Kitô mà thôi. Nhìn lại phía sau để tưởng nhớ 
		những thời gian đã qua. Họ cũng nhìn về phía trước, cử hành ngày Chúa 
		sống lại, dự Agapê chung với nhau trong viễn tượng hy vọng ngày nào đó 
		họ cùng dự tiệc với Ðức Kitô trên nước trời. </p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Ðọc 
		Tông đồ Công vụ, chúng ta có chút cảm giác bình an, thanh thản, và cũng 
		có kiến thức về cuộc sống cộng đoàn mà Chúa Kitô phục sinh đã quy tụ. 
		Cộng đoàn này khá hoàn hảo, cùng nhau chia sẻ của cải, tài năng và phụng 
		vụ. Các thánh Tông Đồ tiếp tục thực hiện những dấu lạ và kỳ quan như 
		Chúa Giêsu đã làm. Suy nghĩ sâu hơn chúng ta có thể nhìn ra những &quot;Phép 
		lạ&quot; như thế trong Hội Thánh và trong các cộng đồng tín hữu ngày nay. Có 
		lẽ Thánh Luca đã dùng giọng văn thanh bình như vậy để khích lệ cộng đoàn 
		của ngài và chúng ta ngày nay hoạt động nhân danh Chúa Kitô. Ngài muốn 
		nói : &quot;Xem đó, đây là một mẫu mực lý tưởng. Anh chị em hãy sống theo mẫu 
		mực đó.&quot;</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		Nhưng tôi lại không dám dùng giọng điệu &quot;cha, chú&quot; trách móc anh chị em 
		trong cộng đoàn rằng &quot; Ngày xưa các tín hữu như vậy đó, còn chúng ta 
		thật quá tệ hại&quot;. Sự thực thì thời nào cũng vậy thôi. Họ cũng là người 
		và chúng ta cũng là người. Họ có những vấn đề của họ, và ngày nay chúng 
		ta cũng có những vấn đề của chúng ta. Có lẽ bài đọc II trích từ thơ thứ 
		nhất của thánh Phêrô thực tế hơn : Lá thơ ca ngợi Thiên Chúa vì đức tin 
		chúng ta đã nhận được và hy vọng từ cuộc sống lại của Ðức Kitô. Chúng ta 
		được hân hoan vui mừng nhưng vẫn còn chịu thử thách trăm chiều để đức 
		tin đó được tôi luyện tinh tuyền y như vàng chịu thử lửa để tẩy sạch mọi 
		vết nhơ bẩn. </p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Tóm 
		lại, các bài đọc từ sách Công vụ của các Chúa Nhật Phục sinh loan báo 
		triều đại Thiên Chúa đang xuất hiện, qua lời rao giảng và việc làm của 
		các môn đệ Chúa Giêsu, qua đời sống chung của các cộng đoàn tiên khởi. 
		Ngày nay, qua đời sống Giáo Hội, triều đại đó luôn luôn tồn tại, dù rằng 
		chúng ta là thành viên hay không, dù rằng chúng ta về phe với những phần 
		tử bị xã hội ruồng bỏ, những hoạn quan, người Galilê, dân ngoại, hay 
		chúng ta về phe với xã hội định chế cũ chối bỏ ơn Phục sinh của Chúa 
		Giêsu. Có thể rằng lý thuyết chúng ta chấp nhận, nhưng việc làm thì 
		không. Ðó là thái độ rất phổ biến hiện nay, kể cả trong hàng ngũ gọi là 
		đạo đức gương mẫu. Chúng ta đứng về phe &quot;phạm thượng&quot; Stêphanô hay hàng 
		ngũ nghiêm chỉnh của tôn giáo truyền thống, ngay cả tên Thiên Chúa cũng 
		phải kiêng không dám nói đến ? Rào cản đã được Ánh sáng Chúa Phục sinh 
		phá đổ. Công vụ đã tuyên bố như vậy bằng nghi thức Thánh tẩy liên kết 
		mọi loại người trong Ðức Kitô và Thần Khí của Ngài.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Nếp 
		sống lý tưởng thánh Luca mô tả trong Công vụ đòi hỏi mỗi người phải có 
		sáng kiến thiêng liêng trong cộng đồng giáo xứ, tu hội. Trên bình diện 
		toàn cầu Giáo Hội cũng phải tỏ ra nhạy cảm với những hoàn cảnh đòi hỏi 
		chứng tá của Chúa Giêsu. Dầu phải hy sinh cũng không thể tránh né. Chúng 
		ta giống hoặc không giống cộng đoàn tiên khởi Giêrusalem ở điểm này, tức 
		sống thế nào cho thế gian nhận biết Chúa đã sống lại. Liệu những người 
		thất học, ngu muỗi, những người bất hạnh, nghèo đói, tàn tật cảm thấy 
		thoải mái vì sự chăm lo của chúng ta? Liệu còn có những người tuy vẫn 
		lui tới nhà thờ, nhưng không hề thuộc về cộng đồng giáo xứ ? Họ vẫn đứng 
		ngoài sinh hoạt của giáo xứ, và giờ kinh lễ là những thời khắc không 
		thuộc nếp sống chung của gia đình họ ? Liệu những nhóm thiểu số, dân di 
		dư, thất nghiệp, các tù nhân, bệnh tật có cảm thấy là thành viên của 
		cộng đoàn ? Chỉ khi nào tất cả mọi người đều được trân trọng, thương 
		yêu, hiệp nhất lúc ấy mới có ơn phục sinh đích thật của Chúa Giêsu. 
		Amen. Alleluia.</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager