File "22.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2026/Mua-Chay & Phuc-Sinh/CN III PS/22.htm
File size: 7.85 KiB (8036 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật III Phục Sinh</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật III Phục Sinh; Mời ông ở lại; Đường hy vong; trên đường Emmau; Người bạn đồng hành; Dừng chân; Chúa sống lại; Sau mộng mơ đến than khóc; emmau; Emmau; Emmau;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật III Phục Sinh"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật 
	III Phục Sinh</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		DỪNG CHÂN</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Hôm nay chúng ta chú ý tới một sự kiện 
		trong đoạn Tin mừng, đó là Chúa Giêsu Phục Sinh đã dừng chân ở lại quán 
		trọ làng Emmau với hai môn đệ khi họ ngỏ ý mời Ngài.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Quả thực, đây không phải là lần đầu Chúa 
		Giêsu dừng lại. Ngài luôn luôn dừng lại khi được yêu cầu và sẵn sàng ở 
		lại với những ai cần đến Ngài. Các sách Tin mừng đã ghi lại cho chúng ta 
		biết: Trong bất kỳ hoàn cảnh nào, Chúa Giêsu luôn luôn dừng chân và ở 
		lại với tất cả những ai cần đến Ngài, chẳng hạn: Ngài đã dừng chân và ở 
		lại với người phụ nữ mắc bệnh băng huyết mười hai năm, đang theo Ngài 
		trong đám đông. Ngài đã dừng chân lại nhà ông Giakêu trong khi ông chỉ 
		mong muốn được nhìn thấy Ngài thôi cũng đủ mãn nguyện rồi. Ngài đã dừng 
		chân lại với các trẻ em khi chúng đến với Ngài, mặc dù các môn đệ xua 
		đuổi chúng. Ngài đã dừng chân và ngồi ăn uống với những người tội lỗi và 
		thu thuế. Trên đường đi Giêrusalem nhận cái chết, Ngài cũng đã dừng chân 
		để cứu giúp một người hành khất ngồi bên lề đường. Cuối cùng, trên thập 
		giá, trong lúc hấp hối, Ngài còn dừng lại với một tử tội cũng đang hấp 
		hối bên Ngài để ban ơn tha thứ và hứa cho anh được ở với Ngài trong nước 
		trời… Tóm lại, Chúa luôn luôn ở lại với những ai cần đến Ngài. Chúa luôn 
		luôn quan tâm và thương xót tất cả mọi người.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Tuy nhiên, những chuyện xảy ra trong khi 
		Chúa Giêsu còn sống ở trần gian, thì cũng xảy ra như vậy sau khi Ngài đã 
		sống lại, cho đến chúng ta hôm nay. Trong đời sống của chúng ta, đã biết 
		bao lần chúng ta cảm thấy bản thân mình chẵng được ai để ý tới và cũng 
		chẳng ai thèm nghe mình khiến chúng ta cô đơn lại càng cô đơn hơn, đã 
		buồn chán lại càng buồn chán hơn. Nhưng có một điều chắc chắn là không 
		có gì có thể ngăn cản được Chúa đến với chúng ta, và cũng chẳng có gì 
		làm cho Ngài phải từ chối để rời xa chúng ta. Ngài sẽ ở lại với chúng ta 
		như Ngài đã ở lại với hai môn đệ trên đường Emmau, nếu chúng ta biết đến 
		với Ngài và nhìn lên Ngài.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Nói rõ hơn, tâm sự chán nản và sầu buồn 
		của hai môn đệ ấy cũng là tâm sự sầu buồn, chán nản mà chúng ta thường 
		gặp trong cuộc sống. Bởi vì nỗi buồn cuộc đời nào ai thiếu: chúng ta 
		buồn vì mục đích đời mình không đạt hay chưa đạt được như ý. Chúng ta 
		buồn vì không ai hiểu tâm tư của mình, chúng ta buồn vì người khác nghi 
		ngờ, ghen ghét, chơi xấu mình, chúng ta buồn vì không ai nâng đỡ mình, 
		không ai về phe với mình để một mình cô đơn… Đó là chưa kể những chuyện 
		không may, thất bại, thua lỗ, bất hòa, đắng cay… có khi lẻ tẻ, có khi 
		dồn dập xảy đến trong gia đình hay bản thân chúng ta… vào những giờ phút 
		đó, chúng ta rất dễ bị cám dỗ nghi ngờ về sự có mặt của Chúa và nghi ngờ 
		về tình thương của Ngài.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Có lẽ chúng ta cho rằng Chúa biết thì 
		biết vậy thôi, chứ bóng dáng Ngài chả thấy đâu cả, có thấy Ngài giúp đỡ 
		được gì đâu… nhưng suy nghĩ và lý luận như thế là chúng ta đã mắc phải 
		cái lỗi lầm thiếu lòng tin của hai môn đệ Emmau mất rồi. Đáng lẽ những 
		lúc như thế, chúng ta phải vận dụng đức tin để đổi buồn thành vui, thì 
		chúng ta đã không làm mà lại để tình cảm lấn át. Ai phản ứng theo tình 
		cảm thì sẽ bị tình cảm chi phối, che khuất, quật đổ, vùi dập. Chúng ta 
		hãy nhớ rằng: Chúa đến với hai môn đệ kia cách rất bình thường và nhẹ 
		nhàng như một người bạn đường tự nhiên, thì Chúa cũng sẽ đến an ủi và ở 
		bên chúng ta cách nhẹ nhàng như thế. Có thể là một lời Kinh thánh, một 
		lời giáo huấn giảng dạy ở nhà thờ, một lời khuyên răn của cha mẹ, một 
		lời an ủi, động viên của bè bạn, hay cũng có thể là một sự bình an êm 
		dịu nào đó Chúa ban trong tâm hồn… chỉ cần chúng ta mở rộng tâm hồn sẵn 
		sàng đón nhận… Cho nên, chúng ta cần phải bình tĩnh và tỉnh thức để nhận 
		diện ra Chúa, và đừng bao giờ vì một nỗi buồn thường tình nào đó mà quên 
		Chúa, bỏ Chúa hay xa cách Chúa. Trái lại, càng buồn càng cầu xin Chúa, 
		càng buồn càng neo chặt lòng tin vào Chúa hơn.</span></p>
		</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager