File "14.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2026/Mua-Chay & Phuc-Sinh/CN III PS/14.htm
File size: 11.35 KiB (11627 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật III Phục Sinh</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật III Phục Sinh; Mời ông ở lại; Đường hy vong; trên đường Emmau; Người bạn đồng hành; Dừng chân; Chúa sống lại; Sau mộng mơ đến than khóc; emmau; Emmau; Emmau;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật III Phục Sinh"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật 
	III Phục Sinh</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		<b>
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		ĐẤNG PHỤC SINH LÀ ĐẤNG <br>
		CHỊU ĐÓNG ĐINH</span></b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<span style="font-size: 8pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif; font-style: italic">
		&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Lm. Phêrô Lê văn Chính</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Chán nản, thất vọng, hoang mang, đó là tâm trạng của hai môn đệ trên 
		đường Emmau. Họ rời Giêrusalem để trở về Emmau, trong tâm trạng thất 
		vọng và hoang mang tột cùng, vừa đi vừa trò chuyện về những gì vừa xảy 
		ra. Chính lúc đó Đức Giêsu phục sinh hiện ra và đàm đạo với họ, nhưng họ 
		không nhận ra người. Điều hai môn đệ này hoang mang chưa có thể hiểu 
		được đó là những diễn biến đảo lộn xảy ra những ngày qua: Đức Giêsu đầy 
		quyền năng thực hiện bao nhiêu việc phi thường như thế lại bị giết chết 
		bởi những kết án của chính các thủ lãnh của họ là các thượng tế, rồi thì 
		những tin tức do các phụ nữ cũng như chính các môn đệ trong nhóm nói 
		rằng Người vẫn đang sống. Thực ra, nói cho cùng, hai môn đệ này đã theo 
		Đức Giêsu và họ vốn thầm mang hoài bão thầy Giêsu của họ sẽ khôi phục 
		lại Israel. Chắc hẳn hy vọng của họ có màu sắc chính trị. Và giờ đây họ 
		đành gác lại mọi hy vọng vì thầy Giêsu của họ đã chết. Hay nói thẳng hơn 
		nữa, thầy Giêsu đã không đáp ứng điều họ chờ đợi nơi Người, một Đấng Cứu 
		thế thực hiện Nước Chúa ở trần gian. Điều làm chúng ta ngạc nhiên ghi 
		nhận, &nbsp;đó là Đức Giêsu Phục sinh hiện ra và cùng đi đường để đàm đạo với 
		họ, mà họ không nhận ra Người, người lắng nghe họ trò chuyện, lắng nghe 
		những ưu tư của họ như một người khách lạ bàng quan, không biết những 
		chuyện thời sự vừa diễn ra để rồi lần hồi giải tỏa những ưu tư của họ và 
		dẫn đưa họ đến một hiểu biết chân thực hơn về Đấng Cứu thế. Người đưa ra 
		một lời nhận xét xác đáng về họ: “Ôi các anh thực là những kẻ khờ dại, 
		chậm tin những gì các tiên tri đã báo trước”. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Trong tường thuật này, Đức Giêsu phục sinh hiện ra không cố gắng thuyết 
		phục các môn đệ bằng cách cho các ông xem tay chân hay cạnh sườn của 
		người, hay ăn uống trước mặt các ông, mà Người lại trò chuyện, lắng nghe 
		những ưu tư của họ và giải thích Lời Sách Thánh cho họ hiểu biết về một 
		Đấng Cứu Thế chịu đóng đinh thập giá. Một cách rõ rệt, Người sửa chữa 
		quan niệm và nhận thức của họ về Đấng Cứu thế. Thay vì hình ảnh một Đấng 
		cứu thế chính trị với hoài bão xây dựng một xã hội công bằng ấm no, 
		Người kiên nhẫn trình bày cho họ một Đấng Cứu thế theo Thánh Kinh đã 
		được các tiên tri loan báo, Đấng cứu thế phải chịu đau khổ, bị giết chết 
		rồi mới đạt tới vinh quang. Người lần lượt qua các sách tiên tri mà giải 
		thích cho họ, và tới cuối ngày, Người làm ra vẻ muốn từ giã họ nhưng sau 
		cùng Người nhận lời ở lại với họ và đồng bàn với các ông để rồi biểu lộ 
		chính mình khi cầm bánh và chén rượu đọc lời chúc tụng. Bấy giờ mắt các 
		ông mở ra và các ông đã nhận ra Người khi bẻ bánh, đồng thời các ông đã 
		nói với nhau: “Lòng chúng ta đã chẳng nóng lên khi Người giải thích lời 
		Chúa cho chúng ta”. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Hành trình gặp gỡ Đức Giêsu Phục sinh là điều mời gọi chúng ta phải suy 
		nghĩ để hoán cải chính mình. Hành trình này không đơn giản chỉ là thay 
		đổi từ chỗ chưa tin Chúa Giêsu Phục sinh đến chỗ tin Người đã phục sinh 
		một cách trí thức, tức chỉ trong trí tuệ của chúng ta. Nhưng hành trình 
		này là một hoán cải thực sự nhờ Lời Chúa để rồi đón nhận một đời sống 
		mới như Đức Giêsu đã can đảm sống khi Người thi hành thánh ý Chúa Cha 
		đón nhận đau khổ thập giá xảy đến trong cuộc đời của mình.&nbsp; Chúng ta dễ 
		đơn giản nghĩ rằng các môn đệ thời Đức Giêsu có điều kiện thuận lợi hơn 
		chúng ta để tin Chúa Phục sinh, bởi vì các ngài được Chúa Phục sinh hiện 
		ra và giải thích Lời Chúa. Thực ra, hành trình đức tin của các môn đệ 
		cũng giống với hành trình của mỗi người chúng ta, đó là các ngài cũng 
		phải lắng nghe và học hỏi Lời Chúa để rồi hoán cải chính mình, can đảm 
		bỏ đi những dự định riêng tư đầy tham vọng của mình về một Đấng Cứu thế 
		chính trị với những cải cách xã hội trần thế công bằng ấm no để đón nhận 
		hiểu biết mới mẻ hơn về Đấng Cúu thế chịu đau khổ, chịu đóng đinh nhục 
		nhã trên thập giá, để rồi từ đó thực sự hoán cải trong đời sống mới và 
		dấn thân trên con đường rao giảng Tin mừng thực thi thánh ý Thiên Chúa 
		trong cuộc đời của mình. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Thánh Phêrô, trong bài giảng của mình, đã trình bày rõ nét về sự kiện 
		Đức Giêsu Nazarét chịu đóng đinh: chính những người do thái đã tham dự 
		vào việc kết án Người, nhưng những gì đã diễn ra đều theo dự định từ 
		trước của Thiên Chúa, và Thiên Chúa đã cho người trỗi dậy để giờ đây ngự 
		bên hữu Thiên Chúa và lãnh lấy Thánh Thần mà tuôn đổ xuống cho mọi 
		người. Tức là từ những hành động độc ác của con người, Thiên Chúa lại 
		biến đổi trở nên ơn cứu độ tha thứ cho loài người, nhờ sự vâng phục đầy 
		lòng yêu mến của Đức Giêsu, người Con một của Thiên Chúa vui lòng tự hạ 
		thẳm sâu trong cuộc đời của mình. Hệ luận của một nhận thức về những ơn 
		lớn lao mà Thiên Chúa đã thực hiện cách quyết định trong lịch sử cho 
		chúng ta, thánh Phêrô nhắc nhở mọi người hãy sống thực sự cung kính vì 
		đã được cứu chuộc bằng chính máu quí trọng của Chúa Kitô là con chiên 
		tinh tuyền không tì vết. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Sống mầu nhiệm Phục sinh quả là một thách đố mà chúng ta được mời gọi 
		dấn thân thực hiện, nhất là trong thời gian mùa Phục sinh. Chúng ta vốn 
		có một quan niệm cố hữu từ lâu, đó là chúng ta vẫn bằng lòng nghĩ rằng 
		mình đã mừng mầu nhiệm Phục sinh đầy đủ, đã tham dự những buổi tĩnh tâm 
		mùa chay, đã dự lễ Phục sinh đầy đủ, và chúng ta tự bằng lòng với chính 
		mình. Thực ra, chúng ta phải trung thực để nhìn nhận mình chưa thực sự 
		sống ý nghĩa Phục sinh khi còn theo đuổi những dự định trần thế, còn 
		mong muốn những thành công trên đường công danh sự nghiệp, và không muốn 
		sống thánh ý Chúa để chu toàn trách nhiệm Chúa trao phó, bởi vì chúng ta 
		mới chỉ dừng lại ở lòng tin ở trí tuệ mà chưa thực sự hiểu biết về một 
		Đấng Cứu thế chịu đóng đinh, chịu chết để rồi mới vào trong vinh quang. 
		Chúng ta được mời gọi như hai môn đệ trên đường Emmau, nhận ra người 
		khách lạ này là Đức Giêsu Nazarét, Người là một Đấng Cứu thế chịu đóng 
		đinh vào thập giá và mời gọi chúng ta hãy đón nhận thập giá đời thường 
		của mỗi người, đó cũng chính là chúng ta sống mầu nhiệm Phục sinh ý 
		nghĩa nhất. </span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager