File "11.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2026/Mua-Chay & Phuc-Sinh/CN II MC A/11.htm
File size: 17.72 KiB (18149 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật II Mùa Chay - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật II Mùa Chay - Năm A; Chúa biến hình; Đổi hình dạng; Đời sống ta là gì; Con yêu dấu; Khuôn mặt vinh quang; Chúa vinh quang; Thập giá; Cõi phúc; Phêrô."><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật II Mùa Chay - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật 
	II Mùa Chay - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		ĐÂY LÀ CON YÊU DẤU TA</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right"><a name="_Toc287902358">
	<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Noel Quession</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Mỗi năm, ngay sau chuyện kể về cơn cám dỗ 
	của Đức Giêsu, Chúa nhật thứ hai mùa Chay cho chúng ta suy niệm về câu 
	truyện Đức Giêsu biến hình.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Chúa nhật trước, chúng ta đã ngắm xem Ngài 
	khước từ, không lợi dụng thiên tính của mình, Người khiêm tốn và dè dặt, và 
	khi Người đói, Người bị cám dỗ như một người thường. Hôm nay, chúng ta nhìn 
	ngắm sự vinh quang ẩn dấu của Người, thiên tính của Người.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Ba sách Tin Mừng nhất lãm phù hợp nhau khi 
	đặt đoạn này vào khúc quanh tác vụ của Đức Giêsu. Ban đầu nhiều đám đông đã 
	theo Đức Giêsu nhưng lại hoàn toàn lầm lẫn về Người. Việc nhân bánh hóa 
	nhiều. Với nỗ lực của họ muốn biến Người làm vua, đã đưa sự hiểu lầm ra ánh 
	sáng. Thực sự Đức Giêsu đã thất bại! Người đã không thành công khi muốn đưa 
	được đám đông đến đức tin chân thật, đồng thời tất cả “tầng lớp trí thức” 
	tôn giáo thời Người lại khước từ Người nhân danh chính giáo lý tốt đẹp 
	truyền thống: các kinh sư và tư tế không ngừng gương cao bẫy chơi Người và 
	cáo giác Người là phá hủy tôn giáo (Mt 12,2; 12,14; 12,24; 12,38; 15,2; 
	16,1; 16,6). Nhận thấy sự thất bại về chương trình giảng dạy giáo lý của 
	mình. Đức Giêsu từ nay tập trung vào việc đào tạo các môn đệ của Người với 
	nhóm Mười Hai nhỏ bé, như Người loan báo thử thách lớn lao sẽ xảy đến. Người 
	đã xa lánh miền Palestine.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Ở đó tình hình từ nay đã trở nên nguy hiểm, 
	Người chạy sang tị nạn ở bên Li-băng, về phía miền Xêdarê Philip. Ở đó cách 
	biệt khỏi đám đông và các kinh sư, Người đã thúc đẩy Phêrô tuyên xưng đức 
	tin; rồi lập tức Người nói: Tôi phải sang Giêrusalem, chịu nhiều đau khổ từ 
	phía các trưởng lão, các thượng tê và các kinh sư, bị xử tử, và ngày thứ ba 
	sống lại (Mt 16,21). Phêrô, cũng lại ông, muốn cám dỗ Đức Giêsu khước từ cái 
	viễn ảnh chết chóc kia. Khi đó Đức Giêsu la mắng ông và hứa rằng vinh quang 
	sẽ đến, thực sự, nhưng sau khi chịu khổ hình thập giá: “Bởi vì Con Người sẽ 
	đến với thiên thần của Người trong vinh quang của Con Người...” (Mt 
	16,27-28). Chính trong bối cảnh thê thảm này mà cảnh tượng chúng ta sắp đọc, 
	xảy đến.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">Sáu ngày sau. Đức Giêsu đem các ông Phêrô, 
	Giacôbê và Gioan là em ông Giacôbê đi theo mình. Người đưa các ông đi riêng 
	ra một chỗ, tới một ngọn núi cao.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Tôi thích tưởng tượng ra cái cảnh tượng này 
	một cách cụ thể: một lối quanh co trên một con đường núi. Cả bốn người, họ 
	đều đi chậm rãi. Không gian cứ lớn dần. Không khí trở nên tươi tắn và mát 
	mẻ. Đồng bằng xa xa dưới thấp kia, các đám dông còn xa. Ôi, chốn cô liêu 
	hạnh phúc biết bao trên các đỉnh cao! Người ta chỉ gặp được Thiên Chúa trong 
	chốn thing lặng. Phải chăng tôi đã dành ra những thời gian để sống cô liêu, 
	trong mùa Chay này?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng chúng ta cũng biết rằng núi là một chủ 
	đề Matthêu ưu thích. Núi cám dỗ (Mt 4,8), Núi hạnh phúc và Luật mới (Mt 
	5,1), Núi bánh được chia sẻ (Mt 15,29), Núi Biệt ly của Đấng Phục sinh (Mt 
	18,16). Ở đây việc Thiên Chúa hiển linh ở núi Siani được tái hiện trên Núi 
	biến hình; nhưng đó không phải là núi Sinai ở Giêrusalem, nơi đón nhận vinh 
	quang của Thiên Chúa mà các ngôn sứ đã loan báo (Is 2,2; Tv 2,6); chính một 
	ngọn núi nhỏ bé ở Galilê của nhiều dân nước sẽ là chứng nhân của vinh quang 
	của anh thợ mộc hèn mọn ở Nagiarét, xa những vẻ tráng lệ của Đền Thờ. Thiên 
	Chúa chỉ tự cho thấy mình ẩn giấu. Thiên Chúa khước từ các danh vọng, các 
	nghi thức, các trình diễn sân khấu: Đền Thờ do bàn tay con người làm sẽ bị 
	phá hủy (Mt 24,1-3; 26,61). Còn tôi, tôi sẽ đi gặp Thiên Chúa ở đâu?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">Rồi Người biến đổi hình dạng trước mặt các 
	ông. Dung nhan Người chói lọi như mặt trời, và y phục Người trở nên trắng 
	tinh như ánh sáng.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Matthêu, hơn hai tác giả Tin Mừng kia, nói 
	về ánh sáng. Cũng như thế, Mô sê, tại Sinai, đã tiếp nhận tia sáng phản 
	chiếu của vinh quang Thiên Chúa, và da mặt người tỏa sáng (Xh 34,29-35). 
	Cũng như thế, Con Người (Đn 7,9) được mô tả bằng những hình ảnh có tính khải 
	huyền: tia sáng, màu trắng. ánh sáng, lửa… Động từ Hy Lạp được Matthêu sử 
	dụng ở đây, “metamorphoun” có nghĩa chữ là “biến dạng”; đó là một sự biến 
	hình sâu xa hơn là chỉ biến hình cái mặt mà thôi. Đức Giêsu hiện ra với một 
	hình thái khác. Và người ta nhớ đến đoạn văn nổi tiếng mà Phaolô tả cho 
	chúng ta một tác động trái ngược: “Ngài khi ấy ở trong hình dạng Thiên 
	Chúa,... đã lấy hình dạng con người đầy tớ... (Pl 2,6-7). Nhưng làm thế nào 
	nói được những thực tại không thể nói được này? Thế thì càng phải dùng thật 
	nhiều hình ảnh về ánh sáng. Tôi dành thời gian để chiêm ngắm.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">Và bỗng các ông thấy ông Môsê vâ ông Êlia 
	hiện ra đàm đạo với Người.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Từ muôn thuở, người đã lưu ý rằng ba môn đệ 
	đã được đặc ân về mạc khải siêu nhiên này lại chính là ba người sẽ phải đụng 
	chạm gần gũi nhất với “hủy dạng” của Đức Giêsu khi Người hấp hối tại 
	Ghết-sê-ma-ni (Mt 26,37). Đức Giêsu như thế đã cho họ trước một kinh nghiệm 
	về sự vinh quang sẽ đến của Người, để cố ngừa cho họ khỏi bị cái gương mù về 
	sự hạ mình của Người.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">Bấy giờ ông Phêrô thưa với Đức Giêsu rằng: 
	lạy Ngài chúng con ở đây thật là hay! Nếu Ngài muốn, con xin dựng tại đây ba 
	cái lều, một cho Ngài, một cho ông Môsê một cho ông Êlia.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Phêrô, là người mà quyền ưu tiên của ông vừa 
	được nhìn nhận, sáu ngày trước, sau khi tuyên xưng đức tin của mình, lên 
	tiếng và nói “tôi” đầy quả quyết, hăng hái, quảng đại, ông đã nhìn nhận Đấng 
	Mêsia được chờ đợi qua hai nhân vật chủ chốt của Kinh Thánh đi theo Người: 
	Môsê và Êlia: luật pháp và các Ngôn sứ… Môsê là người đã khởi dẫn dân Chúa 
	trong sa mạc trên núi Sinai, và Êlia, người phải trở về để chuẩn bị giai 
	đoạn mới, chấm dứt các thời đại tiên báo về Đấng Mêsia (Mt 17,10-13).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Hoàn toàn vui mừng về sự khám phá của mình, 
	Phêrô có lẽ muốn ngưng lại cái khoảnh khắc hạnh phúc này và có thể nói là cố 
	định lại nó trong cái phút hạnh phúc và vinh quang này: “Tôi sẽ dựng nhiều 
	lều...”. Chúng ta cũng thế, nếu chúng ta có thể bắt được hạnh phúc và cố 
	định nó lại!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">Ông còn đang nói, chợt có đám mây sáng ngời 
	bao phủ các ông.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Đám mây này, biểu tượng của sự hiện diện 
	Thiên Chúa (Tv 18,12; Xh 40, 34-35; 1V 8,10-12), cắt ngang lời nói của 
	Phêrô. Không phải Phêrô sẽ xây một ngôi nhà cho Thiên Chúa; mà là chính 
	Thiên Chúa đến xây nhà của Người. Đám mây. Có lẽ chúng ta ngạc nhiên về sự 
	liên kết kỳ lạ này: một đám mây sáng ngời lại tạo ra bóng che. Chúng ta ở đó 
	thêm một lần nữa, đứng trước một ngôn từ biểu tượng qua đó chứng minh rằng 
	chúng ta không thể nào hiểu những từ này như thể chúng chỉ mô tả một cảnh 
	tượng. Động từ ‘lấy bóng mình bao phủ’ bằng tiếng Hy Lạp “Episkiazô”, chỉ 
	xuất hiện hai lần trong toàn bộ Tân ước; ở đây và vào ngày lễ Truyền Tin, 
	khi Thánh Thần lấy bóng mình bao phủ Maria (Lc 1,35). Theo các nhà chú giải 
	từ này ám chỉ đến một trong các từ Do Thái nổi tiếng nhất “shékinah”, nghĩa 
	là “nhà ở”, “Hiện Diện” của Thiên Chúa.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">Và có tiếng từ đám mây phán rằng: “Đây là 
	con yêu dấu Ta. Ta hài lòng về Người. Các ngươi hãy vâng nghe lời Người!”.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Cái từ ‘Đây là’, bề ngoài có vẻ không quan 
	trọng. “Đây là” chính nó cũng mang đầy ý nghĩa. Trong chuyện kể nó được lặp 
	lại ba lần: “đây là một sự hiện ra... đây là một đám mây... đây là một tiếng 
	nói...”. Trong Kinh Thánh, đó là dấu chỉ có một sự can thiệp siêu hình được 
	áp đặt. Đây là! Chính ở đó! Chính là thế đấy! Chúng ta ở đó chẳng để làm gì 
	cả.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Tiếng của Thiên Chúa này lặp lại sự mạc khải 
	về phép Rửa của Đức Giêsu: Đức Giêsu còn “hơn” cả một người, Người là Con 
	Độc Nhất và Yêu Dấu. Nhưng điều đã được nói, trong sự thân tín, đối với một 
	mình Đức Giêsu, Người khởi đầu tác vụ của Người... bây giờ được nói lại cho 
	các môn đệ với một hậu quả đi theo.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Chúa, trong thời gian đặc ân của mùa 
	Chay này, xin giúp chúng con sẵn sàng nghe tiếng Chúa, với cái nghiêm túc mà 
	chúng con đôi khi biết sống nó là nghe một số những sứ điệp quan trọng cho 
	chúng con.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">Nghe vậy các môn đệ kinh hoàng, ngã sấp mặt 
	xuống. Bấy giờ Đức Giêsu lại gần chạm vào các ông và bảo: Trỗi dậy đi, đừng 
	sợ.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Trong khi gục mặt xuống đất bái lạy (từ ưa 
	thích của Matthêu) các môn đệ nhận ra rằng họ đang ở trước một sự hiển hiện 
	của Thiên Chúa: phản xạ tôn giáo của con người ở trước một thực thể linh 
	thánh! Thờ phượng! Tôi có biết thờ phượng không? Đó là hành vi tối thượng 
	của con người. Sống, Yêu, Thờ Phượng. Con người không được tạo dựng để thu 
	mình lại với chính mình trong một thứ tự huỷ. Con người được tạo dựng để mở 
	ra cho người khác bằng tình yêu. Và sự hoàn thành của nó được thực hiện khi 
	nó mở ra cho Đấng Tha Thể bằng thờ phượng. Và điều đó luôn luôn mang hình 
	thực một thứ hư vô hóa chính mình: phải chết trước khi được sống. Phải chết 
	cho chính mình đã, để yêu mến, tha thứ. Nhưng nếu con người tự hư vô hóa, 
	mặt cúi xuống đất để tới gần Thiên Chúa, thì chúng ta thấy Đức Giêsu tới 
	gần, đụng chạm, vực các bạn hữu của Người dậy. Những cử chỉ yêu thương. 
	Những cử chỉ cùng quyền năng Thiên Chúa mà chúng ta lát nữa sẽ thấy ý nghĩa 
	biểu tượng.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">Các ông ngước mắt lên, không thấy ai nữa chỉ 
	còn một mình Đức Giêsu mà thôi. Đang khi thầy trò từ trên núi xuống, Đức 
	Giêsu truyền cho các ông rằng: đừng nói cho ai hay thị kiến ấy, cho đến khi 
	Con Người từ cõi chết trỗi dậy”.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Sách kinh lễ không dám dùng từ chính xác. 
	Bởi vì, một cách có chủ ý, Matthêu đã sử dụng cùng một từ Hy Lạp “Egeirein”, 
	“vực dậy”, để nói rằng Đức Giêsu đỡ các bạn hữu mình dậy và làm cho sống 
	lại. Nếu Thiên Chúa nói từ đám mây, thì đó không phải để đè bẹp con người, 
	như chết, dưới đất... mà để làm cho con người sống lại. Nhưng trong khi chờ 
	đợi, Phêrô và các bạn hữu của ông phải xuống núi lại. Và họ sẽ phải, nếu họ 
	muốn, biến hình kiểu thường ngày. Phêrô sẽ sống những ngày đều đều, những 
	ngày cực khổ, những thất bại và những bách hại. “Nhưng, suốt đời, ông sẽ nhớ 
	lại cái khoảnh khắc thoáng qua này, ở đó ông nghe thấy tiếng gọi này đến từ 
	trời, từ trên núi thánh (2 Pr 1,16-18). Mỗi một lần thể hiện nhiệm tích 
	Thánh Thể là một trạm dừng lại để được tưới mát trên núi với Đức Giêsu. 
	Nhưng phải đi lại, vươn tới những nhiệm vụ của chúng ta, với kỷ niệm...</span></p>
	</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager