File "23.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2025/Thuong-nien/Mua-Vong-Giang-Sinh/Tuan I MV/23.htm
File size: 9 KiB (9219 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật I Mùa Vọng - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật I Mùa Vọng - Năm C; Ngày đại họa; Ngày tận thê; Tỉnh thức và cầu nguyện; Hãy nhìn đường; Đứng thẳng và ngẩng đầu; tỉnh thức; Hãy nhìn đường; Cuộc sống tỉnh thức;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật I Mùa Vọng - Năm C"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body>
<table border="0" width="498" cellspacing="15" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr>
	<td width="466"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật I Mùa Vọng - Năm C</font></td></tr><tr>
		<td width="466" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		NGÀY ĐẠI HỌA</td></tr><tr>
		<td width="466" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		SƯU TẦM</td></tr><tr>
		<td width="466" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ngày chung cuộc sẽ đến bất ngờ. Yếu tố 
		bất ngờ là đặc điểm trong ngày tàn của Giêrusalem và ngày thế mạt.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">1. Ngày tàn của Giêrusalem</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Khi nào thành phố bị quân đội ngoại bang 
		bao vây, bấy giờ người ta mới ý thức được cái nguy cơ suy vong và huỷ 
		diệt. Có người sẽ lên núi lánh nạn và nếu ai đang ở ngoài đồng sẽ không 
		vào thành vì sự tàn phá thật khủng khiếp. ‘Vì chưng sẽ có sự khốn cực cả 
		thể trong xứ và cơn thịnh nộ trút xuống dân này. Chúng sẽ ngã gục dưới 
		lưỡi gươm, sẽ bị bắt đi làm tôi’. Lúc này dân chúng cảm thấy rất là yên 
		ổn, hãnh diện về thành trì và đền thờ, nhưng một mai họ sẽ thấy cả hai 
		chỉ còn là phế tích và sẽ chứng kiến cảnh tượng quốc gia hấp hối. Ngày 
		đó, thật haĩ hùng. Điềm đó phải là ám hiệu báo động cho con người. Sẽ có 
		ngày vũ trụ cũng tiêu ma như số phận của Giêrusalem.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">2. Ngày tàn của thế giới</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Bất thần ngày tân diệt sẽ đến, tai ương 
		hoành hành trên trời và lòng người đầy âu lo. Đất bằng rung chuyển, ba 
		đào dồn dập, niềm sợ hãi xâm chiếm mọi người. Lúc đó Con Người sẽ xuất 
		hiện trong ánh huy hoàng. Đó là ngày tận số của thế giới, của các kẻ thù 
		nghịch với Đức Kitô, của những ai quá tin nơi mình và vênh vang về công 
		trạng của mình. Giờ phút hãi hùng ư? Đúng thế. Nhưng hãi hùng đối với 
		những kẻ thù nghịch. Còn đối với các Kitô hữu đang sống trong hy vọng 
		mong chờ Chúa đến. Những người thiết tha mong mỏi và khẩn nài Người trở 
		lại thì đó lại là phút giây giải thoát. ‘Khi những điều đó bắt đầu xảy 
		đến, các con hãy đứng dậy và ngẩng đầu lên vì giờ cứu rỗi các con đã gần 
		đến’. Hãi hùng sẽ đổi thành hoan lạc cho các Kitô hữu. Họ ý thức rằng 
		cánh chung chính là khởi đầu. Vì đó là sự biến đổi, là sự quy hồi của 
		muôn vật. Đấng Kitô mà lúc này đây ở Giêrusalem, đang bị trao nộp vào 
		tay các kẻ thù và bị họ lên án tử mai ngày sẽ đóng vai thẩm phán uy 
		quyền tuyên án trừng trị kẻ thù. Chúng ta đừng để thế gian lung lạc và 
		lướt thắng…Phải nhớ đến ngày cánh chung và sống sao cho xứng vơí viễn 
		tượng đó… Như thế cánh chung sẽ không còn là biến cố hãi hùng nhưng là 
		bình minh hoan lạc trong tin vui Chúa quang lâm.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">3. Dấu chỉ.</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Không có dấu gì báo trước hay có thể 
		tính toán chính xác ngày thế mạt. Những dấu chỉ mà Đức Giêsu cho biết 
		nói lên tai hoạ đã bắt đầu. Lúc đó mới chuẩn bị thì đã quá muộn. Đức 
		Kitô đã quả quyết rất rõ: người ta không thể biết ngày giờ xảy ra. Nếu 
		có điềm báo thì chúng chỉ làm vướng víu chứ không ích lợi gì vì người ta 
		cứ lao mình vào cuộc sống cũ và chỉ đổi đời khi nguy cơ hiện ra rõ ràng. 
		Như thế họ sống một cuộc đời bấp bênh trong khi đáng lý họ luôn phải ở 
		trong thế sẵn sàng.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Tuy nhiên cũng còn một dấu chỉ, một dấu 
		chỉ duy nhất mà Đức Kitô sẽ cho thấy. Đó không phải là một thời điểm 
		nhưng là một hiệu lệnh báo động: sự tàn phá Giêrusalem hay nói một cách 
		rộng rãi vận mệnh của dân tộc Israel. Trong lịch sử loài người, Do thái 
		giáo là một điểm thắc mắc to lớn. Ngay cả sự kiện hiện hữu, tính đặc thù 
		của lòng tin, các kinh thư, nền luân lý và nhất là những chặng đường 
		lịch sử diệu kỳ của dân tộc này đều là những hiện tương không thể giải 
		thích theo thường tình. Israel là một vấn đề cao siêu, và xét theo bản 
		chất sâu xa, nó là một vấn đề tôn giáo. Đó là một dân tộc thuộc về Thiên 
		Chúa qua các sự kiện tuyển chọn, khước từ và sau cùng là cứu chuộc. Sự 
		từ bỏ một dân đã chọn là một dấu báo động to lớn. Giêrusalem bị tàn phá 
		và đền thờ bị triệt hạ đối với mọi người và mọi dân tộc, là một dấu chỉ 
		cảnh cáo những kẻ từ bỏ Đức Kitô. Dấu chỉ là ở chỗ đó. Đó là lý do khiến 
		Đức Kitô nối kết hai biến cố tận diệt Giêrusalem và thế mạt lại đến độ 
		trùng hợp với nhau. Đức Giêsu luôn luôn trình bày hai biến cố đó song 
		song với nhau về mặt tôn giáo chứ không phải về thời gian. Với ý nghĩa 
		đó, sự sụp đổ của Giêrusalem là lời cảnh tỉnh nghiêm khắc mà người ta 
		không thể im im được. Có lẽ nó sẽ giúp cho thế giới tránh khỏi một cuộc 
		tàn phá ghê sợ. Với ngôn ngữ và diễn từ đó, Đức Giêsu chẳng màng tranh 
		chấp với ai nữa. Những ngày còn lại trong đời, người dành để giảng dạy 
		dân chúng. Người không đả phá đối phương và họ cũng để cho Người yên ổn. 
		Không còn tranh chấp nữa và tất cả đều án binh bất động. Thế nên, Thánh 
		Luca khẳng định vắn tắt: ‘ban ngày Người giảng dạy trong đền thờ, còn 
		ban đêm thì Người đi nghỉ trên núi Cây Dầu. Và từ sáng sớm, toàn dân đến 
		nghe Người giảng dạy trong đền thờ’. Đồng thời Thánh Luca tiết lộ thêm 
		một chi tiết: ‘các thượng tế và luật sĩ tìm cách giết Chúa Giêsu nhưng 
		họ lại sợ dân chúng’.</span></td></tr><tr>
		<td width="466" height="56"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; 
		<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/"> 
		<img src="../../../../Nam_B/2015/Mua-Thuong-Nien/CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung.gif" width="72" height="38"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX3.htm"><img alt="" src="../../../../Nam_B/2015/Mua-Thuong-Nien/CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung2.gif" width="78" height="38"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">
&nbsp;</p>

PHP File Manager