File "24.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2025/Thuong-nien/CN XXX TN C/24.htm
File size: 11.99 KiB (12281 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Chúa-Nhật-XXX-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="cầu-nguyện; hai-hạng-người; xin-thương-con; biệt-phái; tự-hào; biết-mình; khiêm-nhường; xưng-thú-tội-lỗi; biệt-phái; thu-thuế."><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.st
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XXX-thường-niên-Năm-C"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">
Chúa Nhật XXX thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
AI LÀ NGƯỜI CÔNG CHÍNH?</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ngày kia, Khổng Tử dẫn học trò từ nước Lỗ
sang nước Tề. Trong đám học trò có Nhan Hồi và Tử Lộ là hai môn sinh được
Khổng Tử sủng ái nhất. Thời Đông Chu, loạn lạc khắp nơi khiến dân chúng lâm
cảnh lầm than đói khổ. Thầy trò Khổng Tử cũng có nhiều ngày nhịn đói cầm
hơi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ngày đầu tiên khi đến đất Tề, Khổng Tử và
các môn sinh được một người giàu có biếu cho một ít gạo. Khổng Tử liền phân
công: Tử Lộ và một số môn sinh khác vào rừng kiếm rau, còn Nhan Hồi đảm nhận
việc nấu cơm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đang khi nằm đọc sách ở nhà trên, Khổng Tử
bỗng nghe tiếng động ở nhà bếp, nhìn xuống, người bắt gặp Nhan Hồi đang mở
vung xới cơm cho vào tay nắm lại từng nắm nhỏ rồi từ từ đưa vào miệng. Thấy
cảnh học trò đang ăn vụng, Khổng Tử nhìn lên trời than thở: “Người học trò
tin cẩn nhất của ta lại là kẻ ăn vụng?” Khi Tử Lộ và các môn sinh khác trở
về thì nồi cơm cũng vừa chín. Khổng Tử cho tập họp tất cả lại và nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">- Bữa cơm đầu tiên này trên đất Tề làm cho
thầy chạnh lòng nhớ đến quê hương. Thầy nhớ đến cha mẹ, cho nên muốn xới một
bát cơm để cúng cha mẹ, các con nghĩ có nên không? Nhưng liệu nồi cơm này có
sạch chăng?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhan Hồi liền chắp tay thưa:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">- Dạ thưa thầy, nồi cơm này không được sạch.
Khi cơm vừa chín, con mở vung ra xem thử, chẳng may một cơn gió tràn vào, bò
hóng bụi trần rơi xuống làm bẩn cả nồi cơm, con đã nhanh tay đậy nồi cơm lại
nhưng không kịp. Sau đó, con định xới lớp cơm bẩn vất đi, nhưng nghĩ rằng
cơm ít mà anh em lại đông, nên con đã ăn phần cơm ấy. Thưa thầy, như vậy là
hôm nay con đã ăn cơm rồi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nghe Nhan Hồi nói xong, Khổng Tử lại ngẩng
mặt lên trời mà than rằng:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">- Chao ôi! Thế ra trên đời này có những việc
chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật.
Suýt nữa Khổng Tử này đã trở thành kẻ hồ đồ!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Cho dù là bậc hiền triết như đức Khổng Tử
thế mà suýt nữa đã trở thành kẻ hồ đồ, suýt nữa đã phê phán người học trò
rất mực chân thật và khiêm tốn, sẵn sàng chịu thiệt về phần mình để được lợi
cho anh em. Đó cũng là cám dỗ rất thường gặp nơi những người được xem là đạo
đức thánh thiện, những người đã đắc thủ được một số nhân đức nào đó, đã làm
được nhiều việc lớn lao, đã leo lên được chức vụ cao trong xã hội, đã đạt
được một số thành tích trong đạo ngoài đời. Họ dễ tự mãn và khinh rẻ người
khác lắm, nếu chẳng công khai thì cũng ngấm ngầm, lúc thì giấu được khi thì
lộ ra. Chuyện ấy thường tình lắm nên Chúa Giêsu mới nhắc nhở chúng ta qua dụ
ngôn: “Người Pharisêu công chính và người thu thuế tội lỗi”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Người Pharisêu lên đền thờ cầu nguyện nhưng
thực ra là để khoe khoang thành tích. Ông thưa chuyện với Chúa nhưng thực ra
ông đang độc thoại một mình. Ông “tạ ơn Chúa” nhưng thực ra là ông muốn Chúa
hãy biết ơn ông.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Quả thật, bảng liệt kê công trạng của ông
không có gì sai. Những điều luật cấm ông không dám làm, những điều luật buộc
thì ông còn làm hơn mức qui định. Ông thật là con người đúng mực, một con
người hoàn hảo, không có gì để chê trách, một tín đồ trung thành với lề
luật, một mẫu gương tuyệt vời. Chỉ tiếc có một điều là ông quá tự mãn tự
kiêu nên bao việc lành phúc đức của ông theo “cái tôi” bọt bèo của mình mà
trôi ra sông ra biển hết. Cái tôi của ông quá to, đến nỗi ông chỉ nhìn thấy
mình mà không thấy Chúa; công trạng của ông quá nhiều đến nỗi ông chỉ nhìn
thấy nó là đức độ của ông chứ không phải là do ơn Chúa; cái tự mãn của ông
quá lớn, cho nên ông thẳng thừng khinh miệt anh em.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Sai lầm trầm trọng của ông Pharisêu bắt đầu
từ câu này: ‘Vì con không như bao kẻ khác: tham lam, bất chính, ngoại tình,
hoặc như tên thu thuế kia”. Giá như ông đừng so sánh cuộc sống của ông với
người khác, mà biết đem cuộc sống của mình đối chiếu với cuộc sống thánh
thiện của Đức Kitô, thì ông sẽ nhận ra mình còn thiếu sót biết là bao nhiêu,
mình còn bất toàn biết là dường nào. Chính khi đó, ông mới cần đến lòng nhân
từ xót thương của Chúa, cần đến sự tha thứ và khoan dung của Người. Chính
lúc đó, ông mới biết cầu nguyện bằng những lời lẽ chân thành và khiêm tốn
của người thu thuế: “Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Sai lầm căn bản của người Pharisêu còn ở chỗ
ông đã không nhận ra sự công chính là một ân huệ Chúa ban chứ không phải tự
ông mà có, tự ông tuân giữ hoàn hảo các lề luật được. Chính khi tự mãn thiếu
khiêm tốn, và nhận sự công chính ấy là của riêng mình thì ngay lúc đó ông đã
mất ơn nghĩa với Chúa và không còn công chính nữa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Người thu thuế nhận mình lầm lỗi, ông biết
rõ tội mình vô phương cứu chữa, chẳng dám ngước mắt nhìn lên, chỉ biết đấm
ngực ăn năn và kêu xin lòng thương xót Chúa. Ông bất lực hoàn toàn, chỉ phó
thác cho lòng Chúa khoan dung. Ngay lúc đó, ông đã trở nên công chính bên
trong. Chính tâm tình ấy mà Chúa đã nhìn xuống và làm cho ông nên công
chính.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Như thế, những kẻ cho mình là thánh thiện,
là đầy đủ, thì sẽ trở về con số không; còn những kẻ nhận mình là không thì
sẽ đủ chỗ cho Đấng Vô Cùng. Vì phàm “Ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống, còn ai
hạ mình xuống sẽ được tôn lên”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Chúa, chúng con có là gì mà chẳng do
lòng Chúa thương ban. Xin cho chúng con biết khiêm tốn nhận mình thiếu sót
lỗi lầm, để được Chúa xót thương tha thứ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Xin cho cuộc sống chúng con luôn biết rập
theo khuôn mẫu thánh thiện của Đức Kitô là Đấng Công Chính tuyệt đối. Amen.</span></p>
</td></tr><tr><td width="474" height="53"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table>