File "26.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2025/Thuong-nien/CN XXV TN C/26.htm
File size: 14.31 KiB (14652 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XXV-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Sử-dụng-tiền-bạc; Khôn-khéo; thờ-hai-chủ; Quản-lý-khôn-khéo; người-nghèo; Hai-chủ; tiền-của; Chữ T; khéo-léo"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.st
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XXV-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XXV thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
SỬ DỤNG CỦA CẢI</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Đây là một dụ ngôn khó giải
nghĩa, nhưng tựu trung cuộc đời là một trường học mà ta có thể học được
gương tốt nơi những người xấu. Câu chuyện bao gồm những tên lưu manh mà
người ta có thể gặp bất cứ ở đâu. Tên quản gia này là một tên lưu manh.
Hắn vốn là một nô lệ, tuy vậy hắn được giao trách nhiệm điều hành gia
sản của chủ. Tại Pa-lét-tin có nhiều địa chủ vắng mặt ở lãnh địa của
mình nên tất cả công việc của ông được trao vào tay người quản gia của
ông. Tên quản gia trong câu chuyện này đã ăn cắp khéo léo. Các con nợ
cũng là những tên lưu manh. Chắc chắn món nợ của họ là tiền thuê đất.
Thuê đất ở Pa-lét-tin thường được trả cho chủ đất không phải bằng tiền
mặt mà mà bằng hiện vật, thường là một phần hoa lợi của đám đất cho
thuê. Quản gia này biết rằng hắn đã mất chức quản gia, vì thế nảy ra một
sáng kiến. Hắn ghi sổ một cách gian lận để các con nợ được trả ít hơn
cho chủ. Điều này có hai công hiệu. Thứ nhất, các con nợ phải mang ơn
hắn. Thứ hai, còn có hiệu lực hơn, là hắn làm cho cùng liên luỵ về hành
động gian manh của hắn, và nếu lâm vào tình trạng bế tắc thì hắn ở vào
một thế mạnh để thực hiện những vụ tống tiền: kiểu bút sa gà chết. Chính
chủ hắn cũng là một thứ lưu manh nữa, bởi vì, thay vì khó chịu về hành
động này, ông ta lại khen nó thông minh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Điều khó giải thích trong
dụ ngôn này là Luca đã gồm vào đó bốn bài học khác nhau:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">1) Con cái đời này tỏ ra
không khéo với đời hơn con cái sự sáng.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Điều đó có nghĩa là nếu các
ki-tô hữu chúng ta cũng hăng hái không khéo trên đường hành đạo như
người đời khéo tìm của cải tiền bạc thì tốt biết bao. Nếu người ta chú
tâm đến linh hồn cũng như việc buôn bán làm ăn thì họ đã tốt hơn nhiều.
Nhưng thật ra người ta luôn luôn để nhiều thời giờ, tiền bạc, công sức
vào những lạc thú, vui chơi đời này gắp hai mươi lần hơn vào các công
việc Hội Thánh của mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Một vị linh mục được mời
giảng cho một nhà tù, ngài đề cập đến giáo huấn của Chúa Giêsu liên quan
đến việc báo thù: “Khi có ai vả má bên phải ngươi, hãy chìa luôn má bên
kia cho hắn.” Để minh hoạ bài học ngài kể câu chuyện về Jackie Robinson,
lực sĩ da đen đầu tiên thi đấu trong đội tuyển chính. Khi ông bầu Branch
Rickey ký hợp đồng với Jackie, ông bảo: “Anh phải xơi mọi thứ họ dọn cho
anh và đừng bao giờ phản kháng lại nhé!” Ông bầu thật có lý. Trong sân
các cầu thủ giao banh cho anh cách thô lỗ, còn đám cổ động viên và đội
bóng đối nghịch thì chế nhạo anh. Ra khỏi sân banh, anh bị khai trừ khỏi
các khách sạn và nhà hàng, đang khi các cầu thủ khác được ở lại và ăn
uống tại đó. Dầu vậy, Jackie vẫn luôn giữ được bình tĩnh, anh vẫn “chìa
cả mà kia ra”, và cả ông bầu Branch cũng làm như thế khi bị công chúng
chỉ trích, vì cho một tên da đen gia nhập đội bóng. Kể xong câu chuyện,
vị linh mục đặt câu hỏi: “Các bạn thử nghĩ coi, các lực sĩ da đen ngày
nay sẽ ra thế nào nếu Jackie và Branch không chìa má kia cho người ta
tát?” Ngay sau cuộc nói chuyện, một tù nhân tiến lại nói: “Câu chuyện
cha kể khá thú vị, nhưng sao cha không đề cập đến toàn thể câu chuyện,
không nêu lên lý do tại sao ông bầu và gã cầu thủ da đen lại chấp nhận
chìa má bên kia ra? Đâu có phải họ yêu mến Chúa mà vì ham tiền mà thôi.
Branch chìa luôn má bên kia vì ông ta sẽ ký hợp đồng được với tất cả các
lực sĩ da đen giỏi nhất trong nước và ông sẽ giàu to; Còn Jackie thì
chịu chìa má kia vì chẳng qua anh ta cũng kiếm được khối bạc nếu anh
thành công!”. Vị linh mục ngẫm nghĩ: “Nếu gã tù nhân này có lý thì câu
chuyện của mình hỏng mất.” Nhưng tức khắc ngài nghĩ lại, câu chuyện vừa
nói lên hai điều quan trọng hơn nữa: “Con cái thế gian khôn ngoan hơn
con cái sự sáng trong việc làm ăn của chúng.” Thì ra, người thế gian
biết chịu khổ chịu cực để được những phần thưởng trần thế, là những thứ
chỉ tồn tại trong ít năm, trong khi các Kitô hữu chúng ta không dám gian
khổ để đạt được phần thưởng vĩnh viễn trên trời. Đạo của chúng ta chỉ
trở thành hiện thực và hữu hiệu khi nào chúng ta đầu tư vào đó nhiều thì
giờ, sức lực như vào các việc thế tục.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">2) Của cải vật chất nên
dùng để giữ gìn tình bạn. Điều này có thể làm trong hai cách.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">a/ Làm việc đó cho đời sau,
các rabbi Do thái có câu: “Kẻ giàu giúp kẻ nghèo ở đời này, nhưng kẻ
nghèo giúp kẻ giàu trong đời sau.” Khi chú giải truyện người giàu ngu
dại xây kho vựa lớn hơn để tích trữ của cải, thánh Ambrosiô có nói:
“Bụng của người nghèo, nhà của bà goá, miệng của trẻ nhỏ là những kho
vựa còn mãi đời đời.” Người Do thái tin rằng của bố thí cho kẻ nghèo
được ghi vào trương mục đời sau của kẻ cho. Sự giàu có thật của con
người không tuỳ những gì mình nắm giữ, nhưng ở những gì mình cho đi.
“Thương xót kẻ khó nghèo là cho Đức Chúa vay mượn, Người sẽ đáp trả xứng
đáng việc đã làm.” (Cn 19,17)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">b/ Làm việc đó cho đời này.
Người ta có thể dùng của cải một cách ích kỷ, hoặc có thể dùng để giúp
cho đời sống dễ chịu hơn, không những cho mình, mà còn cho bạn bè những
người chung quanh mình nữa. Biết bao nhà học giả đời đời mang ơn một
người hằng tâm hằng sản đã dùng tiền bạc mình để giúp học bổng cho kẻ
khác có điều kiện theo đuổi việc học. Biết bao người đã mang ơn một
người bạn giàu có đã tài trợ họ trong cơn túng cực một cách thực tế. Tự
bản chất của cải không phải là tội lỗi, nhưng là một trách nhiệm lớn, và
người nào dùng của cải để giúp đỡ bạn bè, kẻ ấy đã làm trọn trách nhiệm
của mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">3) Trung thành trong việc
nhỏ dẫn đến trung thành trong việc lớn.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Dựa vào cách thi hành việc
nhỏ, qua đó, sẽ chứng tỏ người đó có xứng đáng hay không xứng đáng để
trao phó những việc lớn. Điều này đúng trong các việc đời này, không ai
được cất nhấc lên địa vị cao hơn, nếu lúc ở địa vị thấp, người đó đã
không chứng tỏ được khả năng và lòng ngay thẳng. Nhưng Chúa Giêsu đã áp
dụng nguyên tắc đó vào đời sau. Ý Ngài dạy: “Ở thế gian các ngươi chịu
trách nhiệm về những của cải không thực sự thuộc về mình. Các ngươi
không thể mang theo mình những của cải đó khi chết. Những của cải đó chỉ
cho các ngươi vay mượn. Các ngươi là người quản lý các của đó, vì theo
bản chất, những của cải đó không phải là của các ngươi vĩnh viễn. Nhưng
trái lại ở trên trời các ngươi sẽ được những của cải thuộc về các ngươi
một cách thiết thực, có tính vĩnh viễn và bất di dịch. Nhưng của cải mà
các ngươi sẽ được ở trên trời lại tuỳ theo cách các ngươi dùng của cải
dưới đất. Của cải mà các ngươi sẽ được làm tài sản riêng trên trời tuỳ
theo cách các ngươi sử dụng những của cải mà các ngươi chỉ làm quản lý.”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">4) Không đầy tớ nào có thể
làm tôi hai chủ.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Chủ chiếm hữu nô lệ cách
tuyệt đối. Ngày nay thì đầy tớ hay lao công có thể làm công việc cách dễ
dàng và có thể làm việc cho hai chủ. Anh ta có thể đảm nhận một công tác
trong giờ bình thường và một công tác khác trong giờ rảnh rỗi. Tỷ dụ có
người làm thư ký ban ngày và làm nhạc sĩ ban đêm. Nhiều người làm thêm
để kiếm tiền hay làm theo sở thích trong những giờ tự do. Thế nhưng một
nô lệ không có giờ tự do, mọi giây phút trong ngày, tất cả sức lực của
anh ta thuộc về chủ. Anh ta không có thời giờ riêng nào. Cũng vậy, phục
vụ Thiên Chúa không thể nào là một công việc làm bán thời gian hay công
việc của giờ rảnh rỗi. Ai đã chọn sự phục vụ Chúa trọn vẹn. Thiên Chúa
là chủ tuyệt đối trên mọi người chủ, chúng ta hoặc thuộc trọn về Chúa
hay không thuộc về Ngài chút nào.</span></p>
</td></tr><tr><td width="474" height="53"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>