File "11.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2025/Thuong-nien/CN XXV TN C/11.htm
File size: 20.55 KiB (21045 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XXV-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Sử-dụng-tiền-bạc; Khôn-khéo; thờ-hai-chủ; Quản-lý-khôn-khéo; người-nghèo; Hai-chủ; tiền-của; Chữ T; khéo-léo"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.st
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XXV-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XXV thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
KHÔNG THỂ LÀM TÔI HAI CHỦ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc272171669"><span lang="EN-US">Chú giải của Noel Quesson</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu còn nói với các
môn đệ rằng</span></i></b><span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Dụ ngôn về “người quản gia
bất lương” là một trong các câu chuyện gây tai tiếng mà người ta tìm
thấy trong Tin Mừng, và các tín hữu chờ đợi với một nụ cười khẩy để biết
nhà thuyết giáo làm thế nào để xoay xở với bài học về sự lừa bịp đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Nhưng đó là một dụ ngôn,
một “mâchâl”, một “câu đố “. Chứ không phải là một câu chuyện xây dựng
trong mọi chi tiết của nó. Chúng ta, nhưng người chịu ảnh hưởng của tinh
thần duy lý Tây Phương, chúng thích những chứng minh họp luận lý và đơn
giản. Đức Giêsu lại hoàn toàn thoải mái sử dụng văn phong điển hình của
những người kể chuyện phương Đông. Họ nháy mắt ra hiệu cho cử tọa, để
yêu cầu người nghe đừng bỏ mất óc phê bình: “Nào, các bạn sáng suốt nhé!
Hãy hiểu sự tinh tế ẩn giấu dưới nghĩa đen! Tôi làm bạn khó chịu, hẳn là
thế, nhưng đó là cố ý: Các bạn đã bị nhiễm độc và mê man về đề tài quan
trọng mà tôi đề cập đến thế sao...!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Một nhà phú hộ kia có một
người quản gia. Người ta tố cáo với ông là anh này đã phung phí của cải
nhà ông</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Một quản gia phung phí! Tất
cả dụ ngôn sẽ diễn tiến trên ý tưởng “quản lý” này. Trong Luật Rôm, cũng
như trong tâm thức thông thường, quyền “sở hữu” là “quyền sử dụng và lợi
dụng cái gì thuộc về mình”: “Bởi vì cái đó thuộc về tôi, nên tôi làm gì
tùy thích”. Trong quan niệm Kitô giáo, quyền tư hữu tư nhân thì khác
hẳn: Chúng ta không thật sự là chủ sở hữu, nhưng chỉ là những “người
quản lý” của cải vốn vẫn thuộc về tất cả mọi người? Học thuyết truyền
thống này trực tiếp đến từ Đức Giêsu (chứ không phải từ chủ nghĩa cộng
sản) và vừa qua đã được Công đồng Vatican II nhắc lại: “Thiên Chúa đã
trao trái đất và mọi vật chứa trong đó cho con người sử dụng (Gaudium ét
Spes, số 69). </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Ông mới gọi anh ta đến mà
bảo: ‘Tôi nghe người ta nói gì về anh đó? Công việc quản lý của anh, anh
tính sổ đi, vì từ nay anh không được làm quản gia nữa!'</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Tất cả những gì tôi phải
“quản lý”: tài sản, đức tính, sự phong phú tâm linh, trì thục, đạo đức,
những khả năng tình cảm của tôi. Người sẽ yêu cầu tôi phúc trình về
chúng. Tôi không có quyền “phung phí” những ơn mà Thiên Chúa đã giao cho
tôi và chúng vẫn luôn là các công việc “của Người”. Thiên Chúa không
thích “sự phung phí”, đó là một sự xúc phạm những người đang thiếu thốn.
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Người quản gia liền nghĩ
bụng: ‘Mình sẽ làm gì đây? Vì ông chủ đã cất chức quản gia của mình rồi.
Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi. Mình biết phải làm gì rồi,
để sau khi mất chức quản gia, sẽ có người đón rước mình về nhà họ!'</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Cuộc độc thoại nội tâm này
bộc lộ rõ ràng sự bối rối của người quản gia. Anh ta phải có quyết định
mau lẹ: Ngày mai sẽ quá muộn? Có lẽ trong một hoặc hai giờ nữa, anh ta
sẽ bị “sa thải”. Phải hành động thật mau lẹ. Chúng ta đoán được đàng sau
sự vội vàng ấy là sự khẩn cấp của thời mạt thế mà Đức Giêsu không ngừng
nhắc nhở, quấy rầy những người đồng thời với Người. Chúng ta hãy hiểu cơ
may của mình khi còn thời gian, nếu không chúng ta sẽ không có thới gian
để “lật lại” như người ta vẫn nói, để thú thật bằng công thức lạ lùng là
Người ta tiến tới trước nhưng đi ngược lại mục đích thật sự của chúng
ta! Chúng ta phải khẩn cấp hoán cải, và quay về.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Anh ta liền cho gọi từng
con nợ của chủ đến, và hỏi người thứ nhất: ‘Bác nợ chủ tôi bao nhiêu
vậy?' Người ấy đáp: ‘Một trăm thùng dầu ô-liu.' Anh ta bảo: ‘Bác cầm lấy
biên lai của bác đây, ngồi xuống mau, viết năm chục thôi.' Rồi anh ta
hỏi người khác: ‘Còn bác, bác nợ bao nhiêu vậy?' Người ấy đáp: ‘Một ngàn
giạ lúa.' Anh ta bảo: ‘Bác cầm lấy biên lai của bác đây, viết lại tám
trăm thôi.'</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Sự gian lận này khéo léo
đến ba lần: Không mất gì cả không để lại dấu vết, nó là bảo đảm chống
lại mọi khám phá đột xuất bởi có thể có những lời đe dọa tố giác. Con
người đã chẳng thay đổi kể từ Đức Giêsu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Về phần hai món nợ: bằng
dầu và bằng lúa mì cũng rất điển hình ở Palestine. “Một trăm thùng dầu”,
là thu hoạch trung bình của 150 cây ô-liu, tương đương với 365 lít dầu?
“Một trăm bao lúa” là thu hoạch của 42 hecta ruộng sa, tương đương với
364 hecto lít lúa mì! Theo các chuyên gia, sự giảm nợ trong cả hai
trướng hợp tương đương 500 ngày công trung bình. Ngày nay mỗi người có
thể tính ra bằng tiền tổng số tiền gian lận. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Về điểm này của câu chuyện,
người nghe hẳn phải chờ đợi một sự kết án một cách mạnh mẽ và thích đáng
từ phía Đức Giêsu. Chúng ta hãy nghe tiếp...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Và ông chủ khen tên quản
gia bất lương đó đã hành động khôn khéo. Quả thế, con cái đời này khôn
khéo hơn con cái ánh sáng khi xử sự với người đồng loại</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Chúng ta ngạc nhiên. Đức
Giêsu ngợi khen người quản gia xảo trá ấy. Chốc nữa, chúng ta sẽ thấy lý
do tại sao trong lời giải thích mà Người sẽ đưa ra. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Tuy nhiên, chúng ta ghi
nhận rang Đức Giêsu không tán thưởng sự lừa bịp của “người quản gia lừa
gạt” hoặc người quản gia bất công” như bản văn Hy Lạp đã nói. </span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Thật vậy, theo Đức Giêsu,
anh ta thuộc về thế giới “bóng tối” mà thủ lãnh là Xatan (Ga 12,31) phải
phân biệt với các con cái của “ánh sáng” (1 Thêxalônica 5,4-5). </span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Phần Thầy, Thầy bảo cho anh
em biết: hãy dùng Tiền Của bất chính mà tạo lấy bạn bè, phòng khi hết
tiền hết bạc, họ sẽ đón rước anh em vào nơi ở vĩnh cửu</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Tạo lấy bạn bè! phát triển
tình bạn! Đấy là lý lo của lời khen ngợi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Trong công thức này ở trọng
tâm của bài dụ ngôn, Đức Giêsu đem lại cho chúng ta một bài học chủ yếu:
Cách sử dụng tốt sự giàu có là dùng nó để tạo lấy bạn bè, đặt tình yêu
thương vào các mối quan hệ. Đó còn là một quan niệm thật sự cách mạng về
tiền bạc.Dùng tiền bạc như một phương tiện để chia sẻ và sống tình bằng
hữu. Tiền bạc tự nó không xấu. Nó có thể tạo ra mềm vui cho những người
khác, và do đó là niềm vui cho người nào đã góp phần vào niềm vui ấy khi
“ban tặng”! Luca trong Tin Mừng của Ngài đã nhấn mạnh đến Đấng Mêsia của
những người nghèo, nhiều hơn các thánh sử khác. Nước Thiên Chúa hầu như
thuộc về họ đến nỗi những người giàu có chỉ vào được đó nhờ sự bảo trợ
và giới thiệu của những người nghèo mà những người giàu có sẽ làm bạn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Bạn làm gì với tiền bạc của
bạn? Câu hỏi đáng ngại. Tại sao không! Nhưng tốt hơn là “Tin Mừng” cho
những người giàu có giờ đây biết mình có thể được cứu và bước vào “nơi ở
vĩnh cửu” như thế nào, khi mà ở nơi đó tiền bạc của họ không còn nữa”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Ai trung tín trong việc rất
nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn, ai bất lương trong việc rất nhỏ,
thì cũng bất lương trong việc lớn</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Để kết luận cho câu chuyện
cụ thể này, đây là những châm ngôn về tiền bạc mang tính mạc khải cao cả
của tư tưởng Đức Giêsu. Và trước tiên, đối với Đức Giêsu tiền bạc là một
“việc nhỏ” khi so sánh với “việc lớn” là Nước Thiên Chúa vĩnh cửu. Chúng
ta có chấp nhận quan điểm đó không? </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Vậy nếu anh em không trung
tín trong việc sử dụng Tiền Của bất chính, thì ai sẽ tín nhiệm mà giao
phó của cải chân thật cho anh em?</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Trong khẳng định thứ hai
này Đức Giêsu nói với chúng ta rằng tiền bạc thì “bất lương”. Đó là một
cái bẫy chỉ đem lại sự an toàn giả tạo. Không nên tin vào tiền bạc (I
Timôthê 6,17). Tính từ “bất lương” trở đi trở lại năm lần trong trang
này. Đức Giêsu đã chới chữ. Người nói về “người quản gia bất lương” rồi
giờ đây, Người nói về “tiền bạc' bất lương”. Từ này cũng thường được
dịch là “người quản gia bất chính, bất hảo, bất công”... và “tiền bạc
bất chính, bất hảo, bất công.. Trong linh hồn và trong ý thức, mỗi người
được mời gọi để trả lời về tiền bạc của mình: Có bất hảo, bất công, bất
chính không? Tiền bạc rất ích lợi, có thể được sử dụng một cách có lợi
để tạo thành bạn bè cho mình, nhưng nó cũng có thể là một quyền lực của
sự ác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Và nếu anh em không trung
tín trong việc sử dụng của cải của người khác, thì ai sẽ ban cho anh em
của cải dành riêng cho anh em?</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Khẳng định thứ ba này có
một cung cách hiện đại rất đáng kinh ngạc. Trước cả Các Mác, Đức Giêsu
đã lên án “tha hóa” của con Người: Tiền bạc không phải là điều tốt lành
thật sự cho chúng ta. Sự giàu sang không làm cho một người nên tốt lành,
thông minh, hạnh phúc. Giá trị thật sự ở chỗ khác. Tiền bạc làm “tha
hóa” chúng ta, nếu chúng ta để nó “chiếm đoạt” chúng ta. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Không gia nhân nào có thể
làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó
với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa,
vừa làm tôi Tiền Của được</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Chữ ‘Tiền Của’ viết với một
chữ hoa ở đây để dịch từ ‘Mam-mon’, một từ đáng khinh bỉ để chỉ một thần
tượng vì nó mà người ta trở thành nô lệ. Bạn có là tù nhân bị tiền bạc
xiềng xích, chiếm đoạt, đánh đòn với những lo âu về công việc. Đối với
Đức Giêsu, không thể có bất kỳ thỏa hiệp nào: Hoặc là Thiên Chúa, hoặc
là tiền bạc. Chúng ta hãy thú nhận chúng ta thường bị cám dỗ phục vụ
luân phiên cả hai ông chủ: Thiên Chúa ngày Chúa nhật, cho phần rỗi của
chúng ta và Thiên Chúa của các thương vụ, của hầu bao, lợi lộc sáu ngày
còn lại trong tuần.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Trong câu tiếp theo sau,
Luca đã viết “Người Pharisêu vốn ham hố tiền bạc, nên nghe các điều ấy,
thì cười nhạo Đức Giêsu Còn tôi? Có phải tôi cũng mặt sang mày sỉa?</span></p>
</td></tr><tr><td width="474" height="53"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>