File "23.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2025/Thuong-nien/CN XXIII TN C/23.htm
File size: 9.37 KiB (9597 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XXIII-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Thập-giá-đời-thường; Môn-đệ-của-Chúa; Chọn-Chúa; Theo-Thầy; Trả-giá; Đòi-hỏi-của-tình-yêu; Xiềng-Xích; Vác-thập-giá-mình;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XXIII-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XXIII thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
XIỀNG XÍCH</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Dostoyevsky chỉ mới 20 tuổi khi ông viết cuốn sách đầu tiên nhan đề
Người Nghèo. Cuốn này đạt được thành công lớn. Ông đã mau chóng trở
thành nổi tiếng. Sự tâng bốc này có thể dẽ dàng làm ông trở nên ngông
cuồng nhưng cũng do sự kiện ấy, không bao lâu sau, ông đụng chạm với
chính quyền. Bị buộc tội một cách sai lầm là một người vô chính phủ, ông
bị bắt giữ và cùng mấy người khác bị kết án tử hình. Tuy nhiên, bản án
giảm xuống thành án tù và cùng với các bạn, ông bị đày đến Xibêri.
Dostoyevsky trải qua bốn năm lạnh lẽo ở đó. Mười năm trôi qua trước khi
ông cầm bút trở lại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Kinh nghiệm ấy, thay vì làm ông cay cú và tàn phá đời ông, đã làm ông
phong phú rất nhiều. Giờ đây, ông đã có mười năm đau khổ để rút tỉa sức
mạnh và quyền bính cao cả. Bất cứ lúc nào có người đến gặp ông và nói:
“Ông lấy quyền gì để nói thay cho dân chúng?” Thì ông chỉ việc kéo ống
quần cao lên và chỉ cho người ta thấy những vết sẹo mà xiềng xích còn để
lại. “Đây là quyền của tôi” ông nói. Và những người đã hỏi ông phải im
lặng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Đối với những người tỏ vẻ ái ngại về mọi đau khổ mà ông đã chịu đựng,
ông nói “Nhà tù đã cứu tôi. Vì có nhà tù, tôi đã trở thành một con người
hoàn toàn mới. Xibêri và sự giam giữ đã trở thành một niềm vui to lớn
đối với tôi. Chỉ ở đó, tôi mới có thể sống một đời sống thanh khiết và
hạnh phúc. Chỉ ở đó, tôi mới nhìn thấy mình rõ ràng và đó là nơi tôi học
biết Đức Kitô. Đó là một trường học tốt. Nó làm đức tin tôi mạnh mẽ và
làm tỉnh thức lòng yêu thương những người phải chịu đau khổ với lòng
nhẫn nại. Nó cũng làm mạnh mẽ tình yêu của tôi đối với nước Nga, và mở
mắt tôi để tôi thấy những phẩm chất cao cả của dân tộc Nga”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Phaolô cũng khoe mình về lòng tin của một môn đệ Đức Kitô. Ông cũng bị
giam cầm và buộc phải mang xiềng xích (Bài đọc 2). Điều này đã cho ông
quyền bính khi ông nói về việc đi theo làm môn đệ Đức Kitô.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Khi các thanh niên đến gặp mẹ Têrêxa và bày tỏ ước muốn gia nhập cộng
đoàn, mẹ không giấu giếm những việc mà họ sẽ phải tham gia. Mẹ nói:
“Công việc của chúng tôi rất nặng nhọc. Chúng tôi phục vụ người nghèo và
người không nhà hai mươi bốn giờ mỗi ngày”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Cùng một cách ấy, Đức Giêsu đã không giấu giếm những khó khăn, gian khổ
và hy sinh mà Người đòi hỏi nơi những ai đi theo Người. Bằng những lời
lẽ rõ ràng. Người nói với họ rằng công việc đó không dễ dàng gì. Vì thế
sau này họ không thể than phiền: “Ôi, chúng tôi không bao giờ nghĩ rằng
nó lại như thế này”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Có cái gì đó giống như lòng can đảm của người mù. Nhưng Đức Giêsu không
biện hộ cho điều đó. Thật vậy, Người làm cho người ta nản lòng. Người
nói, khi đi theo Người phải suy xét với lương tri, với sự thận trọng,
tính toán cái giá phải trả, nhận định xem mình có thể đảm nhận được việc
gì.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Việc quan trọng nhất khi bắt đầu là tự biết mình. Chúng ta không thể đảm
nhận công việc vượt quá khả năng của mình. Dĩ nhiên, chúng ta không biết
trước mình có khả năng gì. Chúng ta có thể đánh giá cao hoặc đánh giá
thấp chính mình. Và chúng ta cần có thách đố để điều tốt nhất trong
chúng ta xuất hiện.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Chúng ta có thể rút ra từ gương sáng của các tông đồ một sự khích lệ.
Tin Mừng cho chúng ta thấy họ phải chiến đấu ở mọi điểm để tin theo Đức
Giêsu. Tuy nhiên, Người không loại bỏ họ. Và rõ ràng họ đã học hỏi từ
những sự thất bại của họ. Chỉ sau khi Đức Giêsu từ sự chết sống lại, họ
mới thật sự là những môn đệ của Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Khi nhìn vào các tông đồ, chúng ta khám phá sự bất toàn của chúng ta.
Tin Mừng ban niềm hy vọng cho những Kitô hữu thất bại. Sự sám hối và một
cơ may thứ hai luôn luôn có thể có. Đức Giêsu bằng ân sủng của Người,
Người luôn luôn quảng đại với những người cố gắng đáp lại lời kêu gọi
của Người.</span></p>
</td></tr><tr><td width="474" height="53"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>