File "15.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2025/Thuong-nien/CN XVIII TN C/15.htm
File size: 19.97 KiB (20445 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XVIII-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Tiền-bạc và giàu sang; Kho-lớn-hơn; biết-chia-sẻ; Của-cải-vật-chât; Bao-nhiêu-mới-đủ-Nghệ-thuật-làm-giàu; khờ-dại; tham-lam-của-cải; dồ-dại."><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XVIII-thường-niên-Năm-C">
<meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XVIII thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
GIÀU CÓ TRƯỚC MẶT THIÊN CHÚA</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc267920903">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của
Noel Quesson</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt">Có người trong đám đông nói với
Đức Giêsu rằng: “Thưa Thầy, xin Thầy bảo anh tôi chia phần gia tài cho
tôi”</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đây là một vấn đề cụ thể, hiện thực luôn
luôn mang tính thời sự. Hỡi ơi! Anh em xung đột nhau trong lúc chia gia
tài là chuyện thường thấy!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Để hiểu câu trả lời của Đức Giêsu, phải
biết luật pháp thời đó. Theo luật Do Thái (Đnl 21,17), trong việc thừa
kế, người con trai cả được hưởng trọn phần di sản nếu là bất động sản
nghĩa là đất đai và nhà cửa. Và người con trai cả ấy cũng nhận được,
theo luật pháp quy định, phần gấp đôi các động sản. Chỉ có các con trai
mới được quyền hưởng di sản. Luật pháp này chung cho toàn bộ Đông Phương
cổ đại, và nhiều nền văn minh trong dòng lịch sử; luật ấy muốn gìn giữ
di sản của gia tộc với việc lập nên “người gia trưởng” được hưởng đặc
quyền: Đó là quyền con trưởng. Đức Giêsu đối diện với điều đó. Vậy hoàn
cảnh xem ra đúng nhất có lẽ là một người “con trưởng” đã chiếm hết mọi
tài sản và từ chối trả lại cho người em phần nhỏ bé mà người này được
hưởng. Ngày nay trong giới Do Thái, người ta thường yêu cầu một giáo
trưởng. Do Thái giáo danh tiếng đứng làm trọng tài trong các vấn đề về
Luật.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chính trong bối cảnh rõ ràng đó, người
ấy đã cầu cứu uy tín đạo đức của Đức Giêsu. Đối với mọi người, câu trả
lời chắc hẳn sẽ sáng tỏ và rõ ràng; phải nói với người anh ấy chia lại
cho người em, đó là công lý đơn giản? Đó cũng là chính lộ xuyên suốt,
Tin Mừng mà Đức Giêsu đã nhiều lần lặp lại: Anh em hãy yêu thương lẫn
nhau... Vả lại, câu trả lời của Đức Giêsu làm người ta ngạc nhiên.
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt">Người đáp: “Này anh, ai đã đặt tôi
làm người xử kiện hay người chia gia tài cho các anh?</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Vậy là một lời từ chối. Đức Giêsu tránh
né. Trước một sự bất công lộ liễu, Đức Giêsu từ khước xem xét trường hợp
đó là dường như không muốn quan tâm đến. Thật là quá đáng. Điều đó đi
ngược lại với toàn bộ Tin Mừng, với mọi lời hướng dẫn của Giáo hội và
với cả lương tâm đơn giản và sơ đẳng của con người. Người Kitô hữu không
nên làm mọi việc để chấm dứt những bất công của thế giới này đó sao?
Phải chăng Kitô hữu có quyền thờ ơ những công việc trần thế để chỉ nghĩ
đến Thiên đàng? Vậy phải hiểu sự từ chối này. Có thể có nhiều lời giải
thích và có lẽ chúng bổ túc cho nhau: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">1. Theo Tin Mừng của Luca, Đức Giêsu
đang trên đường đi lên Giêrusalem tức thành phố nơi Người sẽ chết trong
vài ngày nữa: Thầy “giáo trưởng” trẻ này còn có nhiều ưu tư khác trong
đầu hơn là những cuộc tranh cãi phù du ấy, mà sau cùng cũng được giải
quyết ổn thỏa không ngày này thì ngày khác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">2. Với tâm thức cá nhân rất đông phương,
Đức Giêsu thường trả lời bằng một “ẩn ngữ”, một “số ý lộn xộn” để làm
cho người ta phải suy nghĩ. Thông thường, chúng ta thấy Đức Giêsu đưa ra
một câu nghịch lý và gần như thái quá trong lời Người. Người trả lời một
câu hỏi người ta đặt ra bằng cách đặt một câu hỏi khác. Tính cách này,
Đức Giêsu đã có từ khi còn rất trẻ: Lúc mười hai tuổi, Người trả lời cho
mẹ Người một cách bí hiểm. “Con ơi, sao con lại xử với cha mẹ như vậy?”.
Đó là lúc cậu bé Giêsu trốn ở lại Đền Thờ đáp: “Sao cha mẹ lại tìm con?”
Trong nhiều dịp, Đức Giêsu dường như không đáp lại: đó là phương cách
tốt nhất của “người bị hiểu lầm”, thường gặp trong các cuộc tranh cãi
giữa Đức Giêsu với giới trí thức Do Thái giáo, theo thánh Gioan, có sự
chênh lệch, Người nói về các sự việc khác mặc dù cũng dùng những từ ngữ
ấy. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Phải đọc lại những câu từ chối bên ngoài
của Đức Giêsu. Những câu nói ấy không phải tình cờ. Ở Cana, Người dường
như từ chối mẹ ruột Người, phép lạ đầu tiên (Ga 2,3-4) Người nói rằng
Người không lên Giêrusalem “một cách công khai”, dù vậy Người cũng lên
(Ga 7,3-6) Với các con trai của ông Dêbêđê đã xin được “ngồi bên hữu và
bên tả trong Nước Người”, thì Người hỏi họ có uống nổi chén Người sắp
uống không (Mt 20,23). Người từ chối nói Ngày quang lâm đồng thời khẳng
định rằng Người không biết bởi vì “chỉ một mình Chúa Cha biết mà thôi”
(Mt 24,36).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Khi các người Do Thái xin Người các “dấu
chỉ”, Người từ chối nói rằng Người chỉ cho họ dấu lạ của ngôn sứ Giôna
(Mt 16,1.4-12.38-40). Vậy ở đây cũng thế, từ chối can thiệp vào vấn đề
chia di sản không nhất thiết có nghĩa là Đức Giêsu không quan tâm đến:
Đã hẳn, diễn tiến của câu chuyện sẽ đem lại cho chúng ta tư tưởng sâu
sắc của Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">3. Chính Đức Giêsu đã nêu ra lý do có
khả năng đúng nhất của sự “từ chối” việc can thiệp đó trong một câu hỏi:
“Ai đã đặt tôi làm người xử kiện?”. Phải, qua đó Người nói rằng những
việc trần thế, hoặc tiền bạc ấy không phải là vai trò và sứ mạng của
Người. Con người luôn bị cánh dỗ tìm kiếm trong Tin Mừng một thứ bảo
hiểm, một sự thánh thiêng hóa các chọn lựa trần tục: Sáp nhập Tin Mừng
vào phe mình, vào các lợi ích của mình. Đức Giêsu từ chối sự lẫn lộn ấy.
Người từ chối đặt mình vào vị trí của chúng ta. Trút trách nhiệm của
chúng ta qua người khác, hoặc tìm một giải pháp có sẵn là việc quá dễ
dàng. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong chiều hướng đó, Công đồng Vatican
II đã không ngừng đưa giáo dân về với ý thức và năng lực của riêng họ:
“Giáo dân hãy mong đợi ánh sáng và sức mạnh tinh thần nơi các linh mục.
Tuy nhiên họ đừng vì thế mà nghĩ rằng: Các chủ chăn có đủ thẩm quyền
chuyên môn để có thể có ngay một giải pháp cụ thể cho mọi vấn đề xảy ra,
kể cả những vấn đề quan trọng” (G.S. 43). Đức Giêsu đã làm điều đó.
Người trả vấn đề thừa hưởng di sản cho sự xét xử của cấp thẩm quyền.
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt">Và Người nói với họ: “Anh em phải
coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam, không phải vì dư giả mà
mạng sống con người được bảo đảm nhờ của cải đâu”.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Sự từ chối của Đức Giêsu, không trực
tiếp đảm nhận một nhiệm vụ trần thế, do đó không có nghĩa Người không có
gì để nói về các vấn đề trần thế. Đức Giêsu sẽ nhắc lại một lý tưởng
cũng là một nguyên tắc chủ yếu. Vai trò của Người thuộc bình diện này và
có tính chính trị theo ý nghĩa sâu xa của từ này; nghĩa là sứ mệnh và sứ
điệp của Đức Giêsu liên quan đến đời sống của thành đô trần thế. Giáo
Hội cũng như Đức Giêsu không trung lập Giáo Hội có bổn phận phải chuyển
giao một sứ điệp, phải đưa ra các phán đoán về những công việc thế trần
nhưng đồng thời phải để cho các quan tòa, các thẩm phán, những người phụ
trách thế tục trách nhiệm áp dụng cụ thể sứ điệp của Giáo Hội.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nguyên tắc mà Đức Giêsu khẳng định ở đây
là phần trách nhiệm của Người, sứ giả của Thiên Chúa. Các ông không nên
lẫn lộn mục đích! Thành đô trần thế không có mục đích tạo ra và tiêu thụ
tối đa của cải! Không, điều chủ yếu không phải là phục vụ tiền bạc và
lợi nhuận, mà là phục vụ “con người”!. Chính “sự sống con người” đứng
đầu chớ không phải của cải! Và sự sống này không phụ thuộc vào của cải?
Đức Giêsu sẽ làm sáng tỏ tư tưởng của Người khi kể lại một dụ ngôn, đầy
sự ngẫu hứng để chế giễu nhấn mạnh đến những lối lo toan của một ông phú
hộ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt">Sau đó Người nói với họ dụ ngôn
này: “Có một nhà phú hộ kia, ruộng nương sinh nhiều hoa lợi, mới nghĩ
bụng rằng: ‘Mình phải làm gì đây? Vì còn chỗ đâu mà tích trữ hoa mầu!’
Rồi ông ta tự bảo: ‘Mình sẽ làm thế này: phá những cái kho kia đi, xây
những cái lớn hơn, rồi tích trữ tất cả thóc lúa và của cải mình vào đó.
Lúc ấy ta sẽ nhủ lòng: hồn ta hỡi, mình bây giờ ê hề của cải, dư xài
nhiều năm. Thôi, cứ nghỉ ngơi, cứ ăn uống vui chơi cho đã!</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Người đọc ‘kinh tin kính’ của một tay
duy vật hoàn hảo: đức tin dựa vào hạnh phúc do vật chất mang lại? Đức
Giêsu lên án ông ta, nhấn mạnh vào tính ích kỷ của ông ta dẫu sao cũng
còn được cái chân thật: “Tôi… Tôi… Tôi… Mình… Mình… Mình sẽ làm... mình
sẽ phá... mình sẽ xây mùa màng của mình; của cải của mình... kho lẫm của
mình... thóc lúa của mình... chính bản thân mình...”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nghỉ ngơi, ăn uống, vui chơi! Từ ngữ Hy
Lạp dùng ở đây cũng là từ mà Luca sẽ dùng chỉ bữa tiệc tiếp đãi của “đứa
con hoang đàng” (Lc 15,23). Phải, Đức Giêsu đã biết xung quanh Người các
“tiệc tùng”, ở đó người ta “tiêu tiền như nước” “ăn uống no say” cùng
với tiếng đàn, tiếng hát.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt">Nhưng Thiên Chúa bảo ông ta: ‘Đồ
ngốc! Nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những gì ngươi
sắm sẵn đó sẽ về tay ai?</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Điên dại! Mọi tính toán của ông phú hộ
sai lầm một cách thảm hại. Ông ta nhầm lẫn hoàn toàn: Sự giàu sang không
mang lại hạnh phúc. Không có mối liên hệ giữa việc có nhiều của cải trần
thế và sự an toàn chân thật. Sự sống của một con người không phụ thuộc
vào những của cải của người ấy. Tiền bạc không mua được thời gian! Kinh
Thánh không ngừng đặt đối lập kẻ điên dại “nabal” với người khôn ngoan “maskil”.
Đức Giêsu cũng khẳng định rằng không biết nhận ra của cải chân thật, ý
nghĩa đích thực của đời sống quả là thiếu khôn ngoan. “Điên”, năm thiếu
nữ khờ khạo không mang theo dầu dự phòng cho đèn mình trong đêm chờ đón
Tân Lang (Mi 25,2). “Điên”, những người đồng thời với Đức Giêsu không
biết đọc ra những “dấu chỉ của thời đại” (Lc 12,56). “Dại” người mù để
cho người mù khác dẫn đường là liều mình “rơi xuống hố” (Lc 6,39).
“Điên” ông nhà giàu giới hạn tầm nhìn của mình vào đất đai, mùa màng,
kho lẫm, cái bụng của mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Và đây là lý do sâu xa (cũng là lý do
thứ tư) khiến Đức Giêsu từ chối can thiệp vào những công việc trần thế
một cách tức thời và trực tiếp: Một cách mạnh mẽ và khó nghe; Người
khẳng định rằng “đời sống” con người không hoàn tất ở trần gian này. Sứ
điệp chủ yếu, sứ mạng ngôn sứ của Đức Giêsu là đây: Phần chính yếu của
đời sống, rất hay bị quên lãng thì to lớn vô cùng so với sự hạn hẹp cố
chấp của chủ nghĩa duy vật. Còn, Đức Giêsu -người sắp chết trong ít ngày
nữa- không muốn làm giàu cho một người, dù đó là quyền lợi chính đáng
của anh ta: việc chia gia tài ấy không phải là điều tốt lành đích thực
cho anh ta. Chúng ta phải thành thật thú nhận rằng một cách tự phát,
chúng ta suy nghĩ ngược lại với Đức Giêsu. Tuy nhiên, có một tiếng nói
nhỏ trong chúng ta nói với chúng ta: Người có lý. Người biết rõ điều
Người nói. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt">Ấy kẻ nào thu tích của cải cho
mình, mà không lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa, thì số phận cũng như
thế đó </span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta chớ hiểu sai tư tưởng của Chúa.
Sự giàu sang tự nó không là điều xấu. Tiền bạc có thể trở nên tốt nếu nó
không chỉ “vì mình” (Lc 12,33-34).</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>