File "15.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2025/Thuong-nien/CN XIV TN C/15.htm
File size: 16.77 KiB (17168 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XIV-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Vào-nhà; Vào-thành-phố; Sai-tôi-đi; Mênh-mông-đồng-lúa; người-rao-giảng; Bình-an-đích-thực; Người-môn-đệ; tử-tế; làm-chứng;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XIV-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
	<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XIV thường niên&nbsp; - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		THI HÀNH Ý NGÀI</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc265399702"><span style="color: red">Chú giải của 
		William Barclay</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		Chỉ có mình thánh Luca ghi lại việc sai phái bảy mươi hai môn đệ đi 
		trước sửa soạn cho chức vụ của Chúa Giêsu. Điều này phù hợp với việc 
		Chúa kéo dài cuộc hành trình trên đường về Giêrusalem. Công tác của họ 
		chỉ trong một thời gian hạn định, nhưng trong lời huấn thị đưa ra cho 
		họ, Chúa Giêsu đã đưa ra những nguyên tắc căn bản áp dụng cho mọi thời. 
		Trước hết Ngài tỏ cho biết lý do của sự lựa chọn họ: đó là vì cánh đồng 
		lúa gặt thì lớn mà thợ gặt thì ít quá. Trước khi thế gian nhận được sứ 
		điệp họ mang tới, họ và những người kế vị họ phải tha thiết cầu nguyện 
		với Chúa màu gặt sai thợ đến. Đó là một lời cầu nguyện mà mọi kẻ phụng 
		sự Chúa Kitô phải dâng lên tự đáy lòng mình. Lòng yêu mến chúng ta đối 
		với Chúa sẽ khiến chúng ta cố gắng hoàn thành công tác mau chóng hơn, và 
		muốn được vậy cần phải có đông công nhân hơn.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		Đối với người Do thái, số bảy mươi hai là số biểu tượng. Đó là số các 
		trưởng lão đã được lựa chọn để giúp đỡ lãnh tụ Môsê, với phận sự điều 
		khiển, hướng dẫn dân chúng trong sa mạc. Đó là số thành viên của Hội 
		đồng quốc gia. Nếu số bảy mươi hai chỉ đoàn thể nào trong hai đoàn thể 
		đó thì họ cũng là phụ tá cho Chúa Giêsu. Số đó cũng được coi như số các 
		nước trên thế giới lúc bấy giờ. Luca là người có tầm mắt quốc tế, có lẽ 
		ông đang nghĩ đến một ngày mà mọi nước trên thế giới sẽ nhận biết và yêu 
		mến Chúa Giêsu, như ông đang yêu mến Ngài vậy.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		Đoạn Kinh Thánh cho ta biết mấy điều hết sức quan trọng về người truyền 
		đạo cũng như thính giả.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		1. Người giảng đạo khi ra đi phải sẵn sàng chờ đợi sự hiểm nguy “như 
		chiên giữa bầy muông sói”, nhưng họ cũng đừng để cho lòng bối rối vấn 
		vương vào những sự thế tục. Sứ giả cần lên đường cách nhẹ nhàng.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		2. người giảng đạo cần phải chú tâm vào bổn phận của mình, đừng phí thì 
		giờ vào những nghi lễ lạt lẽo vô vị, nhưng phải ra đi như những con 
		người được thúc giục bởi một động lực cao cả “Người ấy không được chào 
		ai dọc đường” điều này nhắc lại điều lời tiên Êlia bảo tên đầy tớ 
		Giêkhađi đi giúp cho bà ân nhân đất Sunêm khi đứa con đã chết: “Hãy thắt 
		lưng, cầm gậy của ta mà đi! Gặp ai thì đừng có chào, ai chào thì đừng 
		đáp lại”. (2V 4,29). Đó không phải là dạy làm điều bất lịch sự nhưng là 
		người của Thiên Chúa không nên quay ngang hoặc trì trệ vì những điều nhỏ 
		nhặt đang khi những việc lớn chờ đợi kêu gọi mình.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		3. Người giảng đạo không nên làm việc để kiếm tư lợi. Người ấy nên ăn 
		những món người ta dọn cho mình, không nên đi từ nhà này qua nhà khác cố 
		ý tìm nơi dễ chịu hơn, đầy đủ tiện nghi hơn. Chẳng bao lâu sau khi được 
		thiết lập Hội Thánh đã có những hạng người ăn bám. Cuốn “Giáo lý của 
		mười hai tông đồ” được viết khoảng năm 100 SC (Sau Chúa) là cuốn sách về 
		trật tự của Hội Thánh đầu tiên. Trong thời đó có những tiên tri đi lang 
		thang từ thành này sang thành khác. Sách đã quy định rằng, nếu vị tiên 
		tri nào muốn ở lại nơi nào lâu hơn ba ngày mà không có việc làm thì kẻ 
		ấy là tiên tri giả, và nếu tiên tri nào xưng mình ở trong Thánh Linh mà 
		xin tiền hay xin thức ăn thì kẻ ấy là tiên tri giả. Người thợ đáng lãnh 
		tiền công, nhưng đầy tớ của Đấng chịu đóng đinh không thể là một kẻ say 
		mê lạc thú.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		Ngay từ khi lãnh nhận bí tích Rửa tội, người Kitô hữu đã được Chúa Cứu 
		Thế kêu mời thi hành sứ mệnh “Vậy Hội Thánh nhân danh Thiên Chúa hết sức 
		kêu mời tất cả các giáo dân, hưởng ứng sự thúc đẩy của Chúa Thánh Thần, 
		hãy mau mắn, đại độ và sẵn sàng đáp lại tiếng gọi của Chúa Kitô, Đấng 
		giờ đây đang thiết tha mời gọi họ. Ước gì giới trẻ hiểu rằng lời mời gọi 
		của Người được đặc biệt gởi tới họ và ước gì họ vui mừng và quảng đại 
		đón nhận. Quả thật chính Chúa Giêsu một lần nữa nhờ Thánh Công Đồng này, 
		mời gọi tất cả các giáo dân hãy kết hợp với Người ngày một mật thiết hơn 
		và nhận thức được những gì của Người cũng chính là của chính mình. (Ph 
		2,5). Họ hãy tham gia vào sứ mạng cứu rỗi của chính Người và một lần nữa 
		Ngài sai họ đi tới các thành và những nơi Người sẽ đến. Như thế giáo dân 
		hãy chứng tỏ mình là cộng tác viên của Chúa Giêsu cộng tác vào cùng một 
		công việc tông đồ của Giáo Hội bằng nhiều hình thức và phương tiện khác 
		nhau. Những cộng tác viên phải luôn thích nghi với những đòi hỏi mới của 
		thời đại và không ngừng ra sức phục vụ Chúa bởi biết rằng khó nhọc của 
		mình không phải là uổng phí trong Người”. (TĐ 33).</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		Đức Kitô muốn thông ban cho các môn đệ lòng can đảm trong việc tông đồ 
		nên khi Ngài nói “Ta sai các con” điều mà thánh Gioakim Khẩu chú giải: 
		“Điều này đủ cho các ngươi được can đảm, điều này làm cho các ngươi được 
		tin tưởng”. Các sứ giả được can đảm vì ý thức rằng mình được Thiên Chúa 
		sai đi, như sau này Phêrô giải thích rõ ràng cho Thượng Hội Đồng ông 
		hành động như thế nhân danh Đức Giêsu Nadaret, “vì dưới gầm trời này 
		không có danh nào khác khiến người ta được cứu rỗi”. Rồi thánh Grêgôriô 
		Cả thêm vào để giải thích câu huấn thị của Chúa: Đừng mang bao bị giầy 
		dép, đừng chào hỏi ai dọc đường. Người rao giảng phải đặt niềm tin vào 
		Chúa tới độ dầu không trang bị cho mình những nhu cầu để sống, vẫn xác 
		tín rằng sẽ không thiếu; thật thế, nếu Ngài bận tâm cho những sự thế 
		tục, Ngài không thể ban phát chung quanh Ngài những sự trên trời. Truyền 
		giáo đòi hỏi một sự hiến thân bao gồm sự từ bỏ, thế nên thánh Phêrô là 
		người đầu tiên thực hành lời dạy của Chúa và đã nói với người hành khất 
		ở Cửa Đẹp Đền Thờ: “Vàng bạc thì tôi không có”. Thánh Ambrôsiô thêm vào 
		“không phải để phô trương sự nghèo khó, nhưng đúng hơn để vâng phục lệnh 
		Chúa, dường như Ngài muốn bảo anh: Thấy tôi là một môn đệ của Đức Kitô 
		mà anh lại xin tiền à? Chúng ta có thể cho anh ta cái gì còn có giá trị 
		hơn vàng bạc nữa: quyền năng hành động nhân danh Chúa. Tôi không có cái 
		mà Chúa Kitô không cho tôi, nhưng tôi có cái mà Ngài cho tôi: “nhân danh 
		Chúa Giêsu thành Nadaret anh hãy dậy mà đi”. Do đó, việc truyền giáo đòi 
		hỏi phải siêu thoát của cải vật chất, cũng như phải luôn luôn mau lẹ sẵn 
		sàng vì công việc cấp bách…</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		“Đừng chào hỏi ai dọc đường” Thánh Ambrôsiô tự hỏi “Sao lại thế? Chúa 
		lại bỏ một việc xã giao thường tình? Nhưng phải để ý Chúa không bảo đừng 
		chào ai nhưng bảo đừng chào ai dọc đường, không thừa đâu!</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		Khi tiên tri Êlia sai tên đầy tớ đi cứu giúp đứa con bà góa bằng cách để 
		cây gậy của vị tiên tri trên đứa bé đã chết, ông cũng ra lệnh đừng chào 
		hỏi ai dọc đường: Ông có ý bảo phải mau mau cứu bé sống lại, đừng để 
		chậm trễ vì những người cùng đi đường với mình. Như thế không phải bỏ 
		qua hết phép lịch sự xã giao, nhưng hạn chế những gì ngăn trở để việc 
		phục vụ được mau lẹ. Khi Thiên Chúa đã bảo, điều gì thế tục phải tạm 
		thời để qua một bên, chào hỏi nhau là tốt, nhưng tốt hơn là thi hành cho 
		mau điều Chúa dạy vì chậm trễ có thể trở nên vô ích…</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		Về phần thính giả, lời Chúa hôm nay dạy rằng nghe lời Thiên Chúa là một 
		trách nhiệm lớn. Người ta sẽ chịu phán xét theo những gì mình đã may mắn 
		biết được. Chúng ta không chấp trách trẻ con điều mà chúng ta kết án 
		người lớn, chúng ta tha thứ cho người man ri những thái độ, hành động mà 
		nếu xảy ra nơi người văn minh thì bị trừng phạt. Trách nhiệm là mặt trái 
		của đặc ân. Chối bỏ lời mời của Thiên Chúa là một tai họa. Ở một phương 
		diện thì mỗi lời hứa của Chúa có thể thành lời buộc tội cho người nào 
		nghe đến. Nếu người ấy tiếp nhận các lời hứa đó thì quả thật đó là sự 
		vinh hiển nhất, nhưng nếu người ấy xén bỏ đi, thì một ngày kia, lời ấy 
		sẽ là chứng cớ nghịch lại cùng người ấy vậy.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		Bảy mươi hai môn đệ trở về với vẻ mặt sáng rỡ vì những chiến thắng đã 
		dành được trong danh Chúa. Ngài nói với các ông một câu khó hiểu: “Ta 
		thấy Xatan bị tấn công vào Nước của Thiên Chúa xuất hiện”. Nó có thể có 
		nghĩa là Chúa Giêsu biết rằng nhát đòn tử thương đã giáng xuống Xatan và 
		các quyền lực của nó, tuy rằng chiến thắng cuối cùng của Xatan có thể 
		con trì hoãn lâu.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		Nhưng câu đó cũng có thể là lời cảnh cáo cho tính kiêu căng. Vì do kiêu 
		ngạo Xatan chống nghịch Thiên Chúa, nên đã bị ném ra khỏi trời. Có thể 
		Chúa Giêsu ngụ ý cùng bảy mươi hai môn đệ rằng: “Các ngươi đã thu gặt 
		được nhiều thắng lợi, hãy giữ mình kẻo sinh kiêu ngạo…” Chúa Giêsu luôn 
		luôn cảnh cáo các tôi tớ Ngài về tội kiêu ngạo và quá tự tin. Quả thực 
		họ được Chúa ban cho mọi quyền phép, nhưng vinh hiển lớn nhất của họ là 
		được ghi tên vào sổ trên trời. Có một điều mãi mãi là sự thật, ấy là 
		vinh hiển lớn nhất của con người không phải là những gì mình đã làm 
		được,mà là những gì Chúa đã làm cho mình. Có người cho rằng việc khám 
		phá ra thuốc mê đã giúp con người giảm bớt đau đớn nhiều hơn bất cứ khám 
		phá nào khác trong y khoa. Một hôm có người hỏi James Simpson: “Ông cho 
		điều gì là khám phá lớn nhất của ông?” và mong đợi câu trả lời rằng: 
		“Thuốc mê”, vì chính ông là người đã khám phá ra môn thần dược này. 
		Nhưng Simpson đã trả lời rằng: “Khám phá lớn nhất của tôi là Chúa Giêsu, 
		Chúa cứu chuộc của tôi”. Tính kiêu ngạo đã cản đường lên thiên đàng, 
		nhưng đức khiêm nhường là thông hành để được gặp Chúa.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		Chúa sửa sai thái độ của các môn đệ khi chỉ cho các ông lý do thật đã 
		vui là niềm hy vọng đạt nước thiên đàng chứ không trong quyền năng làm 
		phép lạ, khi Người giao sứ mạng này cho các ông. Trong dịp khác, Chúa 
		cũng cho một bài học tương tự (Mt 7,22-23). Trong mắt Chúa, thi hành ý 
		Ngài quan trọng hơn là phép lạ.</p>
		</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager