File "06.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2025/Thuong-nien/CN XIII TN C/06.htm
File size: 14.19 KiB (14528 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XIII-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Dứt khoát; Chọn-lựa, Quang-lộ; Lên-thiên-đàng; Đi-theo-Ngài; Sống-theo-Chúa-Biển-hô; Lên-đường; Điều-kiện-căn-bản; Lên-Giê-ru-sa-lem"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XIII-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XIII thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<b>NHỮNG YÊU SÁCH CỦA CHÚA GIÊSU</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc359771713">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải mục vụ
của Hugues Cousin</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">MỘT LÀNG MIỀN SAMARI KHÔNG ĐÓN TIẾP</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Từ ngữ 9,51 rất phong phú về mặt thần
học. Trước hết Luca nói: <b><i>“Khi đã tới ngày Ngài được rước lên trời”</i></b>.
Từ Nước Trời đã nhắc lại bảy lần, ở Luca 1-2, việc thực hiện lời hứa của
Chúa (x.1,57), nơi đó tôi giải thích từ này; đây không chỉ một chú thích
thuần tuý có tính thời gian! Còn chữ được rước lên (trời) sẽ được Luca
dùng ba lần để chỉ cuộc thăng thiên về với Cha (Cv 1,2; 11-12). Tiếp
theo, tác giả nói là Chúa Giêsu cương quyết lên đường đi Giê-ru-sa-lem.
Diễn ngự hiếm hoi này muốn nói lên quyết định của Chúa Giêsu sẽ chạm
trán với với cuộc thụ nạn đang chờ đợi Ngài, bởi vì có lẽ nó phản dội
lại thái độ của người Tôi tớ ở Is 50,7, nhờ một lối chơi chữ cương quyết
/ trơ ra. Nếu người Tôi tớ của Chúa không giấu mặt khỏi lăng nhục và
khạc nhổ, chính là vì người đã trơ mặt ra như đá. Để được rước lên bên
cạnh Chúa Cha, trước hết người Tôi tớ phải trải qua đau khổ và cái chết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Một nhập đề như thế cho đoạn văn nói lên
tầm quan trọng mà Luca muốn đặt vào dịp lên Giêrusalem duy nhất này của
Chúa Giêsu trong suốt thời gian thi hành sứ vụ. Chắc hẳn một cuộc hành
trình lên Giêrusalem này đã có trong bản văn của Marcô –còn truyền thống
của Tin Mừng thứ tư thì nói đến nhiều lần lên Giêrusalem. Nhưng biến cố
chỉ hiếm có một chương ở Marcô (và hai ở Matthêu) thì ở đây lại tới mười
chương! Để tìm chất liệu cho một đoạn dài như thế, Luca đặc biệt khai
thác nơi Nguồn các lời cũng như nơi tư liệu riêng của ông, trước khi sử
dụng trình thuật của Marcô về cuộc hành trình từ 18,15 đến 19,44. Thực
ra, những giai đoạn của cuộc hành trình, theo địa lý, không làm cho Luca
quan tâm; những ghi chú hiếm hoi mới có lại không rõ ràng, thậm chí còn
thường nữa (17,11). Điều quan trọng, đó là Chúa Giêsu đang lên đường,
không nơi cố định (9,57) và Ngài tiến về định mệnh của Ngài, ở
Giêrusalem, kinh thành nơi mà, trong tư cách ngôn sứ, Ngài phải chết
(13,33), nơi mà Ngài sắp hoàn thành cuộc xuất hành của Ngài (9,31), việc
Ngài được nâng lên (9,51). Việc nhắc đến thành Giêrusalem sẽ làm cho
toàn bộ đoạn văn này được nhịp nhàng và, để sắp xếp đoạn này cách thuận
lợi, chúng ta sẽ dựa vào những”điệp khúc” chính nhắc lại rằng Chúa Giêsu
lên đường tiến về Giêrusalem (13,22; 17,11) và dựa vào lời loan báo rõ
ràng về cuộc thụ nạn ở Giêrusalem (18,31). Chúng ta sẽ xác minh đúng lúc
nếu phải ấn định phần kết của đoạn văn khi Chúa Giêsu vào Đền Thờ
(19,44).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Samari ngăn cách Galilê với Giuđê và thủ
đô Giêrusalem khi yêu cầu các môn đệ chuẩn bị cho Ngài đến một làng của
người Samari (9,52-55), Chúa Giêsu muốn cắt đứt mối thù địch của người
Do Thái đối với dân tộc không còn thuần chủng này nữa, họ lấy Ngũ thư
làm Kinh Thánh, nhưng địa điểm thờ phượng của họ là ở Garizim là một
thách đố thường trực đối với Đền Thờ Giêrusalem. Nhất là Ngài tiên báo
sứ vụ của Giáo Hội mà tính cách phổ quát đại đồng sẽ bắt đầu chính tại
Samari (Cv 8,5tt). Trình thuật Chúa Giêsu bị những người đồng hương ở
Nagiaret khước từ đã khai mở giai đoạn bằng đề tài khước từ. Đó là tính
cách phổ quát đại đồng được loan báo trong bài giảng mà các người ở
Nagiaret từ chối; ở đây những người ở Samari từ chối Chúa Giêsu thì ít,
mà Giêrusalem, đích điểm của cuộc hành trình của Ngài thì nhiều. Khi
Chúa Kitô sẽ được rao giảng ở đó, đám đông một lòng chú ý đến những lời
của Ngài rao giảng (Cv 8,5-6).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chính hai trong số các môn đệ thân tín
nhất (x.9,28) trong trường hợp ấy cảm thấy mình phải đóng vai trò của sứ
ngôn Êlia! Để cho người ta nhìn nhận sứ vụ của mình là người của Thiên
Chúa, Êlia đã làm cho từ trời xuống tiêu diệt cả trăm người kéo đến để
bắt ông (2V 1,10-12). Nhưng Chúa Giêsu đâu có đến để làm người cải cách
mạnh mẽ các phong tục tập quán như vị Tẩy Giả mong chờ (3,16-18). Và nếu
Ngài quở mắng các môn đệ – một động từ thường được dùng khi Chúa Giêsu
nói với ma quỷ (4,35)- chính là vì các ông không hiểu tí gì về sứ vụ của
Ngài (loan báo việc Ngài bị khước từ: 9,22) cũng chẳng hiểu giáo huấn
của Ngài (lòng yêu kẻ thù: 6,29). Và cũng như sau khi bị những người
Nagiaret khước từ, Chúa Giêsu lại tiếp tục lên đường.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">NHỮNG YÊU SÁCH CỦA CHÚA GIÊSU ĐỐI VỚI
KẺ ĐI THEO NGÀI</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đề tài của đoạn văn này là nỗi khó khăn
khi theo Chúa Giêsu và gồm ba hoạt cảnh nhỏ. Cảnh chót giống với cảnh
đầu tiên: những người vô danh tự nguyện xin làm môn đệ, trong khi chính
Chúa Giêsu lên tiếng mời gọi trong cảnh giữa; nhưng cũng như trong cảnh
giữa này, người ở cảnh thứ ba cũng đặt điều kiện.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ở những câu 57-58 –như ở câu 61- chúng
ta tham dự một cảnh cổ điển trong Do Thái giáo: người học trò chọn Thầy
mà mình muốn theo học, bỏ gia đình hoặc nhiều năm để đến trú ngụ trong
nhà Thầy (x. Ga 1,37-39). Câu trả lời cho thấy Chúa Giêsu không giống
như những Kinh sư khác: cuộc sống của Ngài lưu động bởi Ngài là một kẻ
bị khước từ. Bị truy nã, Ngài không có chỗ dựa đầu để nghỉ ngơi cho yên
ổn mà phải trốn lánh. Để ám chỉ mình, Chúa Giêsu nói về Con Người, một
diễn ngữ để vừa chỉ sự bất lực của kẻ bị ruồng bỏ và bị giết (9,22-44;
chính là trường hợp ở đây) vừa chỉ quyền lợi mà Ngài sẽ thừa hưởng khi
Ngài được nâng lên trên trời (9,26; 12,8). Như vậy, những ai muốn đi
theo Ngài, muốn làm môn đệ, sẽ san sẻ cuộc đời của một kẻ vô gia cư,
không biết ngày nào sẽ có được mái nhà để qua đêm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong những câu 59-60 Chúa Giêsu chủ
động khởi xướng (x. các trình thuật ơn gọi 5,27). Yêu cầu của người ẩn
danh chứng tỏ rằng đối với ông ra có một ưu tiên (trước hết): việc thi
hành bổn phận hiếu thảo là chôn cất cha ưu tiên hơn việc đi theo Chúa
Giêsu và chỉ cần vài tiếng đồng hồ… Chúa Giêsu đáp lại bằng một châm
ngôn gây sửng sốt gắn liền với hoàn cảnh đó:”Cứ để kẻ chết –những kẻ
khước từ Chúa Giêsu và Tin Mừng Nước Thiên Chúa- chôn kẻ chết của họ!”.
Điều này dẫn đến chuyện”làm bật rễ” giới răng của Chúa về sự hiếu thảo (Xh
20,12), chính là sự cấp bách phải loan báo Triều Đại Thiên Chúa; việc
phục vụ Tin Mừng này là trước hết và vượt qua cả những liên hệ gia đình,
tuy vẫn được Chúa chúc phúc (x. 14,26).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Cảnh chót (cc. 61-62) nhắc đến việc
Êlisê trở thành đệ tử của ngôn sứ Êlia (1V 19,19-21), trong khi ông cày
với một đôi bò, ông đã xin phép về ôm hôn cha mẹ ông trước khi theo Êlia.
Sau khi giết bò và sau bữa tiệc từ giã người thân ông bắt đầu theo Êlia.
Nhưng Chúa Giêsu lại đòi hỏi hơn vị đại ngôn sứ xưa kia; ở đây lời dạy
của Ngài cũng gắn liền với mạch văn (ở đây, câu chuyện 1V) và đưa ra lý
do của việc đòi hỏi quyết liệt ấy: khi đã bắt đầu cày bừa cánh đồng của
Thiên Chúa, trong đó Chúa làm cho khai mở triều đại của Ngài; người ta
không có thể ngoái lại đàng sau. Chính gia đình cũng thuộc những thứ
người ta bỏ lại đàng sau (x. 18,29). Phải coi chừng:”Quyết định theo
Chúa Giêsu không chỉ là kết quả nhất thời của phấn khởi nhiệt tình; điều
đó đòi hỏi một quyết định có tính cách kiên quyết” (J. Fitzmyer).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Vì không phải là trình thuật về ơn gọi
nên bản văn không chú ý chút nào đến cách thức mà những kẻ ẩn danh này
đáp lại lời Chúa Kitô. Thực ra đó là ba lời ở trung tâm của trình thuật,
nhưng có lẽ ta sẽ sai lầm khi coi những lời ấy như những chỉ thị có tính
quy luật. Các môn đệ đã chôn cất xác của Đấng bị đóng đinh (23,55-56) và
Giáo Hội thời xưa đã luôn luôn hết sức tôn trọng việc an táng kẻ chết (“khi
con gặp người chết, con hãy lo chôn cất họ và ghi dấu thánh giá trên họ,
và Ta sẽ ban cho con chỗ nhất trong ngày Phục Sinh của Ta” Chúa Kitô
tuyên bố như thế trong quyển thứ tư sách Esdras 2,23). Và nếu Phêrô và
các bạn của ông đã lìa bỏ gia đình trong thời gian Chúa Giêsu thi hành
sứ vụ, thì sau này các ông sẽ cho các bà vợ đồng hành trên con đường
truyền giáo (1Cr 9,5). Ở đây Tin Mừng Luca đòi hỏi chúng ta phải không
ngừng khám phá ra một cách thức để đặt việc loan báo Tin Mừng bằng lời
nói và việc làm vào trung tâm cuộc sống hằng ngày của ta.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>