File "23.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2025/Thuong-nien/CN XI TN C/23.htm
File size: 8.58 KiB (8790 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XI-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa-Nhật-XI-thường-niên-Năm-C; Lòng-Chúa-thương-xót-Yêu-nhiều-tha-nhiều-tình-yêu-cứu-độ-kẻ-đột-nhậtp-khuyến-dụ-ta-sám-hối-ăn-năm;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XI-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XI thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
TÌNH THƯƠNG THA THỨ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Không gì đè nặng trên một tâm hồn cho
bằng tội lỗi. Và không gì an ủi cho bằng lời của tiên tri Nathan, trong
bài đọc I, nói cùng Đavít: “Thiên Chúa đã tha tội cho ngươi”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Vua Đavít phạm tội ngoại tình và để ém
nhẹm và phi tang đã nhúng tay vào máu, cướp vợ người ta. Tưởng thế là
xong, ai ngờ Chúa gửi tiên tri Nathan đến, kể cho ông nghe câu chuyện
một người giàu có cướp con chiên, gia sản của một người nghèo khó. Đavít
nổi giận đòi trừng phạt con người bất lương. Tiên tri nói: “Người bất
lương đó chính là ông”. Đavít đã cúi đầu thú nhận tội lỗi, nhận lãnh
việc đền tội. Thánh Vịnh Miserere 50, ngàn đời còn vang vang như tiếng
nức nở của một tâm hồn thống hối ăn năn thì câu nói của tiên tri Nathan:
“Thiên Chúa tha tội cho ngươi” là một niềm an ủi vô tận.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt">Chúa là tình thương và là Đấng hay
tha thứ.</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt"> Chỉ có một
phương thế để đáng được tha thứ là: thú nhận tội lỗi và sự yếu hèn của
mình, nhận thức rằng chỉ có Chúa mới có thể cứu thoát và hoàn tòan trông
cậy và phó thác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Bài Phúc Âm hôm nay đã cụ thể hóa giáo
lý tình thương và tha thứ ấy trong câu chuyện “người đàn bà tội lỗi đến
gặp Chúa trong bữa tiệc tại nhà ông Simon”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong khi Matthêu và Marcô luôn trình
bày người biệt phái như đối thủ cố chấp của Chúa, thì Luca, viết cho dân
ngoại, mô tả một thứ biệt phái lễ độ hơn, biết mời Chúa đến nhà dùng
bữa. Hôm nay, chúng ta đang ở trong nhà của ông Simon. Có thể ông mời
nhà rabbi trẻ tuổi để có dịp quan sát hơn là vì hiếu khách, nhưng ông tỏ
ra có chút lễ độ. Trong nhà có đám tiệc, kẻ ra người vào là thường. Một
người đàn bà, ai cũng biết thuộc phường ‘tội lỗi’ lẻn vào đứng sau đám
thực khách. Bà mang theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm. Rồi quỳ xuống
phía chân Chúa, bà khóc nức nở, xức dầu thơm, hôn bàn chân ướt đẫm nước
mắt và lấy tóc lau. Mọi người im lặng trối mắt nhìn. Simon coi đó là một
cử chỉ quái gở và lẩm bẩm: “Ông này là một nhà tiên tri sao? Không, thật
quá rõ ràng. Ai lại để cho hạng đàn bà ấy động đến mình!”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu nhìn thấy tất cả, đọc cả
những cảm nghĩ thầm kín của Simon. Với bao tế nhị, Ngài kể dụ ngôn người
chủ nợ tha cho hai con nợ không có gì đền trả. Và, theo thói quen thông
thường, Ngài để cho thính giả tự trả lời. Ngài hỏi: “Ai trong hai người
yêu chủ nợ nhiều hơn?”. Do thái dùng chữ ‘yêu’ để thay thế chữ ‘cảm ơn’,
không có trong từ ngữ. Yêu mến vì tri ân. Ông Simon thận trọng trả lời:
“Tôi nghĩ là kẻ đã được tha nhiều hơn”. Đúng vậy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Bầu khí ngột ngạt đã lắng dịu, Chúa
hướng mọi người về phía người thiếu phụ. “Ông thấy người đàn bà này
chứ?”. Cách đối xử của bà và của người biệt phái khác biệt nhau biết
chừng nào! Nếu ông biết trọng khách, biết yêu mến Ngài hơn thì ông đã
không từ chối những cử chỉ lễ phép xã giao đó. Nhưng ông là biệt phái
nên ông cho là không phải lệ thuộc ai, kể cả Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Và Chúa Giêsu kết luận: “Tội bà rất
nhiều nhưng đã được tha rồi, vì bà đã yêu mến nhiều”. Tình yêu là nguyên
do hay là kết quả của ơn tha thứ? Dụ ngôn cho thấy tình yêu lớn lao của
bà là dấu chỉ của một ơn tha thứ lớn lao hơn của Chúa. Bà đã nghe Chúa
giảng dạy, đã hiểu rằng thời hồng ân tha thứ đã đến và bà đã tin. Hôm
nay bà đến, tâm hồn nhẹ nhõm vì mình đã được tha thứ để cảm tạ Chúa.
Chúa nói với bà một lời bảo đảm: “Tội con đã được tha rồi. Hãy đi bình
an”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<i><span style="font-size: 14.0pt">Lạy Chúa, “con xưng ra với Chúa tội
phạm của con và lỗi lầm của con, con đã không che dấu. Con thú thực điều
gian ác của con và Chúa đã tha thứ tội lỗi cho con” (Tv 31).</span></i></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>