File "15.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2025/Thuong-nien/CN VIII TN C/15.htm
File size: 9.08 KiB (9297 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật VII thường niên - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật VII thường niên - Năm C"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật VII thường niên - Năm C">
<meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật
VIII thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
THI HÀNH ĐỨC ÁI</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm; font-style:italic">
Suy niệm của Lm. Jos. DĐH</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: 6.0pt; background: white; text-indent:48px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
Thấy, không thấy, có và không có, do lập trường lỏng lẻo hay sự hiểu
biết lơ mơ, thiếu nền tảng vững chắc? Biết nói nhân vô thập toàn, bằng
những trải nghiệm dân gian: có tật có tài ; dám nhận xét người anh chị
em mình: cái tật to hơn cái tài, liệu có phải là xét đoán vu vơ thiếu cơ
sở ! Dĩ hoà vi quý hay biết người biết ta, chính là phương thế hữu hiệu
cho cách ứng xử tốt nhất với tha nhân, hoặc giúp nhau xây dựng được tình
người bền chặt. Phải chăng giữa biết và không, là mot khoảng cách quá
nhỏ, so với yêu thương và hận thù? Lẽ nào thấy và không thấy, cũng chỉ
là cự ly rất mơ hồ? Tất cả đúng sai, tốt xấu, nhìn vấn đề tích cực hoặc
tiêu cực, đều để lại câu trả lời tôi đang tự do thực hành đức ái thế nào
khi tôi biết, hiểu và sống.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: 6.0pt; background: white; text-indent:48px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
Ở trên “.<b><i>net</i></b>” có lưu truyền câu chuyện ngụ ngôn như sau: <i>Một
chú khỉ con lang thang chỗ này chốn kia, chú mệt mỏi nên năm nghỉ, anh
bò tót đi ngang qua thấy vậy bèn hỏi: chú bé dự định đi đâu mà nằm đó?
Chú khỉ con trả lời, cháu cũng không biết nữa, chỉ biết cháu tung tăng
chạy nhảy từ sớm đến giờ mỏi mệt rồi ạ. Anh bò tót nói, vậy chú bé có đi
nữa không, lên lưng anh cõng rồi chúng ta cung đi. Khỉ con vui mừng
trước sự gợi ý của anh bò tót, đi được một quãng, chim đại bàng xà xuống
hỏi hành trình của hai anh em đi còn xa không? Chú khỉ bé nhỏ có muốn đi
nhanh không, ta sẽ giúp chú, khỉ con thích thú trả lơi nếu được vậy thì
quá tốt ạ. Thế rồi không bao lâu chú khỉ bé nhỏ đã nằm trong ổ chim đại
bàng và chú trở thành bữa ăn cho mẹ con đại bàng. Người xưa có câu: khôn
thì sống, dại thì chết. Đi mà không biết mình đi đâu, là bất ổn ; ở đời
tốt xấu thật giả khó lường, thiếu tình người, không đủ sự bao bọc của
anh chị em đồng loại, mấy ai tồn tại được?</i></span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: 6.0pt; background: white; text-indent:48px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
Sống ở đời, người nghèo, họ không thể chia sẻ vật chất, tiền của, cái mà
họ không co, nhưng họ có thể cùng đồng hành, cảm thông, động viên và
giúp bạn bè túng thiếu của họ cùng kiên nhẫn chăm chỉ làm việc. Những
người mù loà, những kẻ khốn cùng, không thể dẫn nhau đi trên đoạn đường
lồi lõm, ổ ga hố voi, nhưng họ có thể là động lực để giúp nhau vươn lên
khỏi mặc cảm tự ti, đang khi họ phải đối diện. Đúng, không ai có thể cho
đi cái họ không có, tuy nhiên, dù ở hoàn cảnh đói khổ nhất, người ta vẫn
có thể thực hành đức ái bằng lời cầu nguyện, hiện diện, khích lệ cảm
thông. Tai mắt người ta dù không thấy, không nghe, không hiểu anh chị em
mình thiếu thứ gì, cần trợ giúp những gì, thì tâm tư người ta vẫn được
mách bảo tất cả đều được mời gọi sống hiệp thông yêu thương.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: 6.0pt; background: white; text-indent:48px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
Người xưa ví von: đố ai gánh đá vá trời, đan gầu tát biển, ghẹo người
cung trăng? Hẳn câu thành ngữ chỉ có ý khuyên người ta đừng làm chuyện
viển vông, muốn thành công trên đường đời, cần phải có óc thực tế. Chúa
Giêsu đã gợi lên một chân lý hiển nhiên: mù dắt mù lăn cù xuống hố.
Người nổ, kẻ cưa bom, người tự mãn, vẫn được hiểu là kẻ chỉ biết nói mà
không biết làm ; người khôn ngoan phai là người biết mình là ai, biết
Đức Giêsu là ánh sáng trần gian, biết Đức Giêsu là Thầy, là Chúa, là
Đấng cứu độ. Có yêu thầy mới có cơ hội làm thầy, có sáng, có thông,
người ta mới đủ tự tin bước, mà không sợ thut hố, vấp té ; có yêu cha
mến mẹ, người ta mới tiếp nối được truyền thống hào hùng của gia đình
dòng tộc. Khi tình yêu và ước muốn có đủ mạnh, người ta mới dám hy vọng
tiến bước mà không sợ vấp ngã, khi người học tro có thầy bên cạnh, hẳn
sẽ không lo lạc bước sai đường.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: 6.0pt; background: white; text-indent:48px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
Chúng ta thường rất vui khi được tán thưởng: con nhà tông không giống
lông cũng giống cánh. Chúng ta là học trò, là môn đệ của Đức Kitô, tất
nhiên chúng ta cũng thao thức được sáng, được thông, hầu lời nhắn gởi:
xem quả biết cây là sự thật ; cha anh hùng, con hảo hán, là chính xác,
không mơ hồ. Trò ngoan thầy giỏi, sứ mạng của thầy là yêu thương, ơn gọi
của trò chính là làm sống động đức yêu thương, dù hiểu biết của trò còn
nông cạn chưa đậm sâu nồng nàn. Sức mạnh của trò tuỳ thuộc vào sự gắn
kết với thầy, thành công của trò cũng không phải là khả năng nói hay, né
tránh được khổ đau, mà là hiểu, biết, và sống tinh thần bác ái như thầy,
hầu mỗi ngày được biến đổi đổi nên giống thầy. “Cây tốt không thể sinh
trái sâu”, học trò của Đức Giêsu không thể “hồ đồ”, ích kỷ, vì ơn gọi,
vì sứ mạng người môn đe là sinh hoa trái bằng việc làm của tình yêu Đức
Kitô. Theo Thầy Giêsu thực hành đức ái không phải là vạch lá tìm sâu,
bới lông tìm vết do một vài thiếu sót của anh chị em, mà là hành động
“đấm ngực” của mình từng ngày. Amen.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">
<img border="0" src="../../../01-tin-mung-new-logo.jpg" width="80" height="45"><img border="0" src="../../../02-tin-mung-new-logo.jpg" width="80" height="45"> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>