File "07.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2025/Thuong-nien/CN VIII TN C/07.htm
File size: 8.89 KiB (9104 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật VII thường niên - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật VII thường niên - Năm C"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật VII thường niên - Năm C">
<meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật
VIII thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
NHỚ UỐN LƯỠI TRƯỚC KHI NÓI NHẼ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm; font-style:italic">
Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: 6.0pt; background: white; text-indent:48px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
Ở đời người ta vẫn khuyên nhau đừng bao giờ tự hào mình “Là số một, là
nhất, là tất cả”… Hãy biết sống khiêm tốn, biết nhìn nhận sự bất toàn
của mình mới mong sống hạnh phúc, vui vẻ với những người chung quanh.
Nhưng thực tế, mỗi ngày chúng ta đi làm, đi học, đi chơi đâu đâu cũng
thấy “Ma cũ thì bắt nạt ma mới”, “chó chê mèo lắm lông”, “công lại khoe
đuôi dài hơn gà“… Ôi thôi, tóm lại ai ai trong chúng ta cũng đang mắc và
gặp phải tình cảnh quá đề cao mình mà sinh muôn điều thị phi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: 6.0pt; background: white; text-indent:48px">
<i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
Có câu chuyện kể rằng, một đôi vợ chồng trẻ vừa dọn đến ở trong một khu
phố mới. Sáng hôm sau, vào lúc hai vợ chồng ăn điểm tâm, người vợ thấy
bà hàng xóm giăng tấm vải trên giàn phơi.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: 6.0pt; background: white; text-indent:48px">
<i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
“Tấm vải bẩn thật” – Cô vợ thốt lên. “Bà ấy không biết giặt, có lẽ bà ấy
cần một loại xà phòng mới thì giặt sẽ sạch hơn”. Người chồng nhìn cảnh
ấy nhưng vẫn lặng im. Thế là, vẫn cứ lời bình phẩm ấy thốt ra từ miệng
cô vợ mỗi ngày, sau khi nhìn thấy bà hàng xóm phơi đồ trong sân.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: 6.0pt; background: white; text-indent:48px">
<i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
Một tháng sau, vào một buổi sáng, người vợ ngạc nhiên vì thấy tấm vải
của bà hàng xóm rất sạch, nên cô nói với chồng: “Anh nhìn kìa! Bây giờ
bà ấy đã biết cách giặt tấm vải rồi. Ai đã dạy bà ấy thế nhỉ?”</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: 6.0pt; background: white; text-indent:48px">
<i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
Người chồng đáp: “Không đâu em! Sáng nay anh dậy sớm và đã lau kính cửa
sổ nhà mình đấy”</span></i><span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: 6.0pt; background: white; text-indent:48px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
Thực ra mỗi người trong chúng ta, có thể cũng đã từng giống như cô vợ
trong câu truyện trên. Chúng ta đang nhìn đời, nhìn người qua lăng kính
loang lổ từ chính tâm địa xấu của mình cộng với thành kiến và những kinh
nghiệm thương đau bản thân. Chúng ta dễ phán xét, bực dọc và bất an
trước những gì mà tự mình cho là “lỗi lầm của người khác”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: 6.0pt; background: white; text-indent:48px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
Cha ông ta có lời khuyên rất thấm thía rằng ‘Uốn lưỡi bảy lần trước khi
nói”. Quả vậy, trước khi chỉ trích hay phán xét một ai đó, hãy học cách
dừng lại và cho mình một ‘khoảng lặng’, một sự bình hòa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: 6.0pt; background: white; text-indent:48px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
Trước khi một ý nghĩ phán xét bắt đầu nổi lên, hãy học cách dừng lại và
đặt câu hỏi ngược lại rằng: “Phải chăng họ có lý do nào đó khi phải làm
như vậy?”, “Mình đã có khi nào cũng sai lầm như vậy chưa?”…</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: 6.0pt; background: white; text-indent:48px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
Hôm nay Chúa Giê-su nhắc nhở chúng ta hãy tự xét lỗi chính bản thân mình
trước khi nghĩ đến cái sai của người khác. Thường thì ta dễ thấy những
lầm lỗi của người khác, cho dù lầm lỗi ấy rất nhỏ. Còn những lầm lỗi của
chính mình thì dường như lại không thấy, cho dù rất lớn. Nếu một tập thể
hay một gia đình mà trong đó ai cũng đều có tính nhìn thấy lỗi của người
khác mà không thấy lỗi của chính mình thì đời sống chung sẽ rất khó
chịu. Khi chỉ thấy lỗi của người khác, thì mình sẽ dễ dàng trách móc,
bực bội, hờn giận người khác, và sẽ thấy thật đau khổ khi phải sống
chung với những người ấy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: 6.0pt; background: white; text-indent:48px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black; border: 1.0pt none windowtext; padding: 0cm">
Rất nhiều lần chúng ta cũng có khuynh hướng kể tội người khác mà quên
mình cũng đầy yếu đuối. Nếu chúng ta không y thức và phản tỉnh, hay nói
theo từ của Tin Mừng là không «tỉnh thức», thì chúng ta khó lòng thoát
khỏi tật xấu đó. Rất có thể ta đang có tật đó mà không biết, chúngta cần
tự xét lại lương tâm mình để phản tình và ý thức hơn trong lời nói. Ước
gì chúng ta biết nhận ra những lầm lỗi của mình, chứ không phải thấy lỗi
của người khác. Thấy cái xấu của mình mà sửa mà canh tân. Xin đừng để ý
chuyện người và đừng kết án khi mình chưa biết rõ về họ cũng như những
nguyên nhân đang xảy ra. Amen.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">
<img border="0" src="../../../01-tin-mung-new-logo.jpg" width="80" height="45"><img border="0" src="../../../02-tin-mung-new-logo.jpg" width="80" height="45"> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>